Sống không hối tiếc hay sống có ý nghĩa là một điều tưởng chừng như đơn giản nhưng có rất ít người làm được.

Có câu: Một chú bướm không bao giờ có thể trở lại hình hài của con ngài được nữa. Khi bạn bắt đầu sống có ý nghĩa hơn, bạn được nếm trải hương vị của sự khác biệt do chính mình tạo ra. Nhưng để tiến tới đích đến “ý nghĩa” đó, chúng ta cần sự nỗ lực hết mình và quan trọng hơn nữa là một hướng dẫn cụ thể.

Cuốn sách này của John C. Maxwell sẽ là một tấm bản đồ hành trình, dẫn bước độc giả trải qua một loạt các bước đơn giản, từ đó sống trọn vẹn hơn, hết mình hơn và hướng tới một cuộc sống có ý nghĩa hơn mỗi ngày.

Trích đoạn sách hay

TẠO RA GIÁ TRỊ CHO NGƯỜI KHÁC TỪ THÀNH CÔNG CỦA BẠN

Đó là ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời mục sư non trẻ của tôi. Benny Harris, thành viên Ban Giám đốc kiêm lãnh đạo của Hội đồng Hillham, đã gọi cho tôi ở Lancaster để cho hay nhà thờ cũ của tôi ở Hillham đang hoạt động không tốt. Sáu tháng sau khi tôi rời đi, số người tham dự đã giảm từ 300 xuống còn chưa tới 100 người. Benny nghẹn ngào khi hỏi: “Có chuyện gì đã xảy ra vậy?’’

Tôi đã không biết trả lời thế nào và cảm thấy vô cùng trống rỗng.

Tôi ra ngoài và đi dạo quanh để trấn tĩnh lại. Tôi cảm thấy hụt hẫng. Tôi liên tục tự hỏi: “Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

Khi tôi chuyển từ nhà thờ nhỏ ở Hillham sang nhà thờ lớn hơn ở Lancaster, tôi cảm thấy rất hài lòng và tự hào về thành tích tại nhà thờ đầu tiên đó. Danh tiếng của tôi tại nhà thờ ở Hillham vang dội, lan rộng trong giáo đoàn – với số người tham dự từ 3 lên đến hơn 300 người.

Tôi đã rất nỗ lực để phát triển giáo đoàn. Tôi quan tâm đến mọi người nhiều nhất có thể. Một nhà thờ đẹp đẽ được xây dựng trên ngọn đồi nhỏ, và luôn chật kín người mỗi tuần trước khi tôi rời đi. Tại sao số người đến đó lại thưa thớt dần? Sự tự hào và hài lòng của tôi đã nhanh chóng biến mất. Tôi tự hỏi:

Điều gì đã xảy ra?

Làm sao nó có thể tan rã nhanh như vậy?

Tại sao nó lại tan rã?

Ai là người có lỗi ở đây?

Trong những năm tháng đôi mươi, tôi luôn tràn trề năng lượng, nhưng lại thiếu vắng kinh nghiệm thực tế. Nó đã khiến tôi mất sáu tháng để tìm kiếm nguyên nhân. Cuối cùng, tôi tìm ra vấn đề, tôi choáng váng và vô cùng nản lòng.

Đó là do tôi!

Không gì tồi tệ hơn việc phát hiện ra mình chính là nguyên nhân sau bao nỗ lực tìm kiếm, nhưng đó cũng là lúc tôi tìm thấy chính mình.

Điều đã xảy ra thực sự là sai lầm thường gặp ở những người lãnh đạo trẻ tuổi. Tôi đã tự mình làm mọi việc trong nhà thờ nhỏ bé này. Đúng vậy, không chỉ có mình tôi. Margaret và tôi đã làm việc. Cô ấy phụ trách vấn đề thanh thiếu niên, các sứ mệnh, các dự án đặc biệt và tiếp đón mọi người. Tôi đã dẫn dắt nhà thờ, giảng đạo, ghé thăm mọi người, tuyển chọn người mới, phát triển các chương trình và xử lý các vấn đề.

Khi giáo đoàn lớn dần, tôi cảm thấy mình giống như ngôi sao. Chiếc Volkswagen Beetle của tôi di chuyển không ngừng trên những cung đường bụi bặm để thực hiện “sứ mệnh của Chúa” đối với cộng đồng. Mọi người bị mê hoặc bởi năng lượng vô tận của tôi và luôn tự hỏi: “Làm thế nào anh ấy có thể làm được tất cả?” Khi danh tiếng của tôi trở nên lớn hơn, thật không may, tư duy của tôi cũng vậy. Khi các mục sư hỏi tôi cách phát triển nhà thờ nhỏ này, tôi sẽ tự hào nói: “Tôi đã làm việc chăm chỉ.” Sau đó, tôi sẽ nói về tầm quan trọng của việc làm việc trong nhiều giờ, bỏ công sức và trả giá nếu họ muốn xây dựng một nhà thờ lớn.

Tôi đã không có manh mối nào cả. Đến giờ tôi vẫn cảm thấy xấu hổ vì điều đó.

Tôi chưa từng đầu tư vào con người. Tôi đã yêu quý mọi người, nhưng chưa bao giờ làm tăng giá trị cho họ. Sau khi tôi rời khỏi Hillham, nhiều người thực sự không tốt hơn trước khi tôi đến đó.

Tôi đã không đào tạo bất cứ ai để họ tiếp quản công việc khi tôi vắng mặt. Khi bận rộn xây dựng sự nghiệp, tôi không có đồng sự nào. Mọi người xung quanh đều vui vẻ để tôi làm tất cả. Hơn thế, họ thích việc đó. Còn tôi vui mừng đón nhận sự tán thưởng vì nghĩ đó là điều mà nhà lãnh đạo giỏi nên làm – chăm chỉ hơn mọi người và đón nhận lời khen ngợi.

Tôi đã sai lầm. Tôi tự mình xây dựng mọi thứ xung quanh bản thân, vì vậy khi tôi rời đi, chúng tan rã. Đó là sự đổ vỡ nhanh chóng. Tôi đã không nhận thấy những gì mình gây ra cho đến khi tôi nhận được tin từ Benny. Đó là kết quả của sự thiếu kinh nghiệm và ngây thơ của tôi.

Sau vài tuần gặm nhấm vết thương lòng, tôi quyết tâm tìm cách sửa chữa những sai sót. Tôi không muốn tiếp tục tạo ra những sai lầm nữa. Bất cứ điều gì thực sự ghi dấu mới tồn tại dài lâu. Nó chỉ đổ vỡ nhanh chóng khi thiếu sự chú ý của bạn. Điều đó đặc biệt đúng nếu bạn là nhà lãnh đạo. Sự kế thừa hay những gì xảy ra sau khi bạn rời đi chính là phép đo cho thành công thực sự.

Tôi bắt đầu suy nghĩ về những gì cần làm. Bước đầu tiên trong quá trình phục hồi của tôi đã rõ ràng. Tôi cần phải thay đổi tập trung. Thay vì tạo ra sự khác biệt cho người khác, tôi sẽ tạo ra sự khác biệt với người khác. Thay vì làm mọi thứ để nhấn mạnh giá trị bản thân, tôi sẽ tập trung khiến những người khác có giá trị hơn.

Con đường trước mắt tôi có vẻ thông thoáng. Tôi sẽ bắt đầu bằng cách trang bị cho mọi người mọi thứ cần thiết để cho dù có chuyện gì xảy ra với tôi, họ vẫn có thể tiếp tục tạo ra sự khác biệt. Tôi sẽ yêu cầu những người khác tham gia cùng tôi trong công việc, trong hoạt động lãnh đạo và tôi cũng sẽ làm gia tăng giá trị cho họ. Điều đó không chỉ cho thấy sự quan tâm của tôi dành cho họ, mà còn giúp họ phát triển thành những cá thể riêng biệt, tự cải thiện chất lượng cuộc sống và trang bị những kỹ năng mới có lợi cho bản thân, cho tổ chức và những người khác.

Dù sự thay đổi từ chỗ tạo ra sự khác biệt cho mọi người thành tạo ra sự khác biệt với mọi người nghe có vẻ giống sự chuyển đổi tinh tế về hành vi, nhưng đó thực sự là thay đổi căn bản trong cách tiếp cận của tôi. Khi tôi kiêu ngạo nghĩ mình là cái rốn của vũ trụ, tôi sẽ không bao giờ nhìn thấy bức tranh tổng thể. Như John Holmes từng nói: “Hãy nhớ vũ trụ được tạo nên bởi những người khác.” Nhưng một khi cần hướng sự tập trung vào những người khác và tạo giá trị cho họ, tôi có khả năng nhân rộng ảnh hưởng, điều chỉnh mục đích và khai thác tối đa năng lực của tôi.

CÓ MỤC ĐÍCH TRONG VIỆC TẠO RA GIÁ TRỊ

Nếu muốn trở nên quan trọng và sống cuộc đời ghi dấu, bạn phải tạo ra giá trị cho người khác. Tôi biết tôi đang lặp lại những điều đã đề cập, nhưng tôi vẫn phải nói lại: Sự ghi dấu và ích kỷ không song hành. Bạn không thể là người ích kỷ, người vừa coi bản thân là trung tâm lại vừa sống cuộc đời ghi dấu. Bạn phải ngừng tập trung vào bản thân và hướng đến việc khiến cuộc sống của những người khác trở nên tốt đẹp hơn.

Những điều bạn làm để sống có ý nghĩa phải phù hợp với tất cả mọi người. Bạn phải tạo thêm giá trị. Cách bạn làm điều đó phải độc đáo như chính con người bạn. Bắt đầu bằng việc biết lý dotại sao. Sau đó là năng khiếu và tài năng, cơ hội và nguồn lực. Hai năng khiếu lớn nhất của tôi là giao tiếp và lãnh đạo. Nơi hai năng khiếu giao nhau là nơi tôi có thể tạo thêm giá trị nhiều nhất. Đó là điểm tôi có lợi thế nhất. Tại sao tôi lại giao tiếp? Để tăng thêm giá trị cho mọi người. Tại sao tôi lại lãnh đạo? Để tăng thêm giá trị cho mọi người. Đó là cách tôi tạo ra sự khác biệt.

Khi ai đó đến với tôi và nói muốn trở thành nhà lãnh đạo hoặc diễn giả, một trong những câu hỏi đầu tiên mà tôi hỏi là: Tại sao? Tại sao anh muốn trở thành nhà lãnh đạo? Có phải anh muốn có văn phòng riêng? Có phải vì nơi đậu xe sang trọng hoặc mức lương hàng đầu? Vì các đặc quyền và sự công nhận ư? Tại sao anh lại muốn trở thành diễn giả? Có phải anh muốn đứng trên sân khấu và có những người hâm mộ? Tất cả đều là động cơ sai lầm. Nếu muốn trở thành người lãnh đạo hoặc diễn giả vì bất cứ lý do nào khác ngoài việc tạo ra giá trị, anh ta sẽ không bao giờ có cơ hội.

Đối với hầu hết mọi người, những người không làm tăng giá trị cho người khác, hành động của họ không bị thúc đẩy bởi sự thù ghét hoặc thậm chí coi mình là trung tâm – thường là do sự thờ ơ lãnh đạm. Tuy nhiên, không ai có thể thờ ơ mà lại sống cuộc đời ghi dấu. Chúng ta phải làm cho cuộc sống của người khác trở nên tốt đẹp hơn.

Nhiều người làm điều đó một cách tình cờ. Họ làm thế do hoàn cảnh. Họ dừng lại giúp một người gặp rắc rối. Họ trả lời một cuộc gọi cầu cứu từ bạn bè. Nhưng còn một mức độ cao hơn nữa ở việc tạo ra giá trị mà những người có cuộc đời ghi dấu nắm giữ. Đó là sự có mục đích. Là sự chủ động. Là một lối sống.

Những người sống có mục đích coi việc tạo giá trị cho mọi người là mục tiêu hằng ngày của họ bằng cách sử dụng những năng khiếu, kỹ năng và tài nguyên tốt nhất họ có. Đó là một phần mục tiêu của họ. Họ luôn tìm cách để cải thiện cuộc sống của người khác.

Tôi có nhiều bạn bè như thế. Nhà môi giới bất động sản Dianna Kokoszka đặt lời nhắc trên điện thoại hai lần một ngày. Một lời nhắc với câu hỏi: “Bạn sẽ gia tăng giá trị cho ai vào ngày hôm nay?” lúc 8 giờ sáng. Lời nhắc hỏi: “Làm thế nào để bạn gia tăng giá trị cho người khác trong ngày hôm nay?” Nếu ngày hôm đó, cô chưa cảm thấy mình gia tăng giá trị cho ai đó, cô sẽ không đi ngủ cho đến khi thực hiện được việc đó.

Doanh nhân kiêm tác giả Chris Estes gửi tin nhắn thoại dài cho 1-5 người để động viên họ mỗi ngày. Doanh nhân kiêm thành viên Ban Giám đốc EQUIP, Colin Sewell, viết ba ghi chú cá nhân mỗi ngày. Bạn không nhất thiết phải là siêu sao hoặc người thành đạt mới có thể làm tăng giá trị cho mọi người. Bạn chỉ cần quan tâm và bắt đầu hành động thôi.

NĂM GIÁ TRỊ CƠ BẢN CỦA VIỆC GIA TĂNG GIÁ TRỊ CHO NGƯỜI KHÁC

Bạn muốn giúp đỡ người khác và làm tăng giá trị cho họ? Nếu vậy, việc làm đó có mục đích và mang tính chiến lược không? Bạn có sẵn sàng ấp ủ mong muốn trở nên chủ động hơn không? Nếu có, dưới đây là năm tầm nhìn quan trọng giúp bạn bổ sung giá trị cho những người khác. Chúng đã giúp tôi củng cố cam kết và tầm nhìn về việc phục vụ người khác và tôi tin chúng cũng hữu ích với bạn.

1. Để tăng thêm giá trị cho người khác, trước tiên tôi phải coi trọng bản thân

Với tư cách là bậc cha mẹ, khi các con còn nhỏ, Margaret và tôi nhận ra chúng tôi không thể dạy chúng mọi thứ, vì vậy chúng tôi đã đưa ra năm nguyên tắc thiết yếu cần vượt qua để giúp các con thành công và cảm thấy tích cực về bản thân. Chúng tôi muốn gieo vào trái tim chúng đức tin, trách nhiệm, tình yêu vô điều kiện (để các con biết thế nào là thành công và giàu có), lòng biết ơn và sự tự trọng.

Tự nhận thức về bản thân sẽ quyết định hành vi hằng ngày của chúng ta. Cách chúng ta nhìn nhận bản thân chi phối thói quen, chứ không phải những việc chúng ta làm trong những dịp hiếm hoi cho biết chúng ta là ai.

Khả năng làm tăng giá trị cho người khác không chỉ dựa trên câu nói: “Tôi coi trọng mọi người.” Nó phải được xây dựng trên nền tảng vững chắc của sự tin tưởng bản thân. Coi trọng bản thân là cách duy nhất khiến chúng ta có thể nhất quán và thực lòng trong việc đánh giá người khác.

Tôi đã giải thích điều này trong cuốn sách của mình Winning with People (Thuật đắc nhân tâm*) thông qua Nguyên tắc Thấu kính. Nó cho biết việc chúng ta là ai quyết định cách chúng ta nhìn người khác. Nói cách khác, chúng ta không nhìn mọi người như cách họ tồn tại khách quan; chúng ta nhìn mọi người như chúng ta. Diễn giả kiêm tác giả Brian Tracy từng nói: “Có mối liên hệ mật thiết giữa mức độ tự nhận thức về bản thân và nhân cách của bạn. Càng yêu mến và tôn trọng bản thân, bạn càng yêu mến và tôn trọng người khác. Càng coi mình là người có giá trị và xứng đáng, bạn càng cho rằng những người khác cũng có giá trị và xứng đáng. Càng chấp nhận chính mình như vốn có, bạn càng chấp nhận người khác như họ vốn có một cách khách quan.”

* Cuốn sách đã được Alpha Books mua bản quyền và xuất bản năm 2011. (BTV)

Các nhà quan sát hành vi con người đã biết được những người nhận thức thấp về bản thân gần như luôn tự coi mình là tất cả và luôn bận tâm đến suy nghĩ cùng hành động của bản thân. Ngược lại, những người giúp đỡ người khác thường có thái độ tích cực về những người mà họ giúp đỡ và cảm thấy hài lòng về bản thân. Khi bạn giúp đỡ người khác, những cảm xúc tích cực sẽ xuất hiện ngay lập tức, khiến bạn cảm thấy hài lòng về bản thân.

Hành động chứ không phải tư duy tích cực mới là yếu tố tạo nên sự tự nhận thức về bản thân. Tư duy tích cực không có gì sai cả, nhưng cách hiệu quả nhất để sống có mục đích là biến những ý nghĩ tích cực thành những hành vi tích cực. Nếu hành động tích cực, không chỉ hình ảnh bản thân bạn bắt đầu được cải thiện, mà bạn còn thấy mình sống cuộc đời ghi dấu hơn rất nhiều.

Khi các con chúng tôi còn bé, hằng năm, Margaret và tôi đều lập kế hoạch Giáng sinh. Chúng tôi sẽ tìm kiếm một hoạt động thiện nguyện và cùng nhau tham gia. Hoặc chúng tôi sẽ tìm kiếm một gia đình cần giúp đỡ và tổ chức Giáng sinh đầm ấm cho họ. Sau những dịp như thế, các con luôn muốn biết khi nào chúng có thể làm điều này một lần nữa và chúng bắt đầu hỏi chúng tôi sẽ làm gì vào năm sau. Giúp đỡ mọi người luôn là điểm nhấn vào mỗi mùa Giáng sinh của gia đình tôi.

Nếu bạn nghĩ mình chỉ có thể mang lại một chút giá trị nhỏ nhoi, hãy yên tâm, phần còn lại của thế giới cũng vậy. Nếu bạn đánh giá thấp bản thân và tự ti, bạn sẽ không thể tạo ra sự khác biệt tích cực trong cuộc sống của người khác bởi bạn nghĩ mình có quá ít để cho đi.

Nếu bạn đang tự hỏi liệu bạn có đủ giá trị để bổ sung giá trị cho người khác không, hãy suy nghĩ về điều này. Bạn biết bạn thực sự coi trọng bản thân khi mỗi ngày âm thầm khẳng định mình là mẫu người mà bản thân muốn gắn bó suốt phần đời còn lại. Nếu không cảm thấy như vậy, bạn vẫn cần nỗ lực thêm để có được chỗ đứng tốt nhất trong hành trình giúp đỡ người khác.

2. Để tạo giá trị cho người khác, tôi phải coi trọng họ

Mẹ Teresa từng nói: “Một trong những căn bệnh nguy hiểm nhất là chẳng là ai đối với bất cứ ai.” Là mục sư, trong những năm qua, tôi đã dành rất nhiều thời gian ghé thăm những người cao tuổi sống tại các nhà dưỡng lão. Một trong những điều khiến tôi đau đáu nhất đó là những người nhà của họ không bao giờ đến thăm họ. Có ai biết họ ở đây không? Tôi tự hỏi. Có ai quan tâm đến họ không?

Hằng tuần, khi đến thăm bệnh viện, tôi thường xuyên kiểm tra tại quầy lễ tân xem có ai không được đến thăm kể từ lần ghé thăm trước không. Tôi luôn cố gắng quan tâm đến những người không được ai ghé thăm. Không phải lúc nào tôi cũng bao quát được hết mọi người, nhưng tôi chắc chắn mình đã cố gắng.

Gần đây, khi tôi đến San Diego diễn thuyết, một người bạn đã cho tôi xem một bài thơ đang được lan truyền trên Internet. Nó được viết bởi Phyllis McCormack vào năm 1966, khi cô còn làm việc với những bệnh nhân cao tuổi. Khi đọc lời thơ, trong tôi dấy lên sự đồng cảm vì tôi từng có trải nghiệm tương tự tại các bệnh viện và nhà dưỡng lão:

Này hỡi cô y tá, cô có thấy gì không?

Cô nghĩ gì khi nhìn tôi,

Một bà già gắt gỏng, không còn minh mẫn,

Không nhớ thói quen với mắt nhìn xa xăm,

Người chỉ biết ăn, không biết đáp,

Khi cô nói to: “Bà thử một chút đi.”

Người có vẻ không chú ý đến những điều cô làm,

Và mãi mãi mất một đôi tất, một chiếc giầy

Người luôn chịu đựng, dù cô làm bất cứ điều gì

Khi tắm rửa và ăn cơm, một ngày dài đằng đẵng.

Đó có phải là những gì cô đang nghĩ, đang nhìn thấy không?

Hãy mở mắt ra, cô không phải đang nhìn vào tôi.

Tôi sẽ nói cho cô biết tôi là ai, khi tôi còn ở đây,

Khi di chuyển theo ý cô, ăn theo ý cô,

Tôi là một đứa nhỏ lên 10, với cha và mẹ,

Với anh chị em, bên những người yêu thương,

Một cô gái 16, bay bổng,

Ước mơ sớm gặp được người mình yêu,

Một cô dâu 20 với trái tim loạn nhịp,

Nhớ lại những lời thề mà tôi hứa sẽ giữ;

Lúc ấy 25 tuổi, tôi còn rất trẻ,

Cần xây dựng gia đình, an toàn và hạnh phúc;

Một phụ nữ 30, tuổi trẻ đã qua mau,

Ràng buộc bởi kết nối dài lâu;

Khi 40 tuổi, các con trưởng thành và rời nhà;

Nhưng chồng tôi ở lại bên cạnh để không thấy tôi buồn;

50 tuổi, một lần nữa tôi lên chức bà;

Một lần nữa lại có trẻ con, người thân và tôi.

Rồi những ngày đen tối, chồng tôi nay đã mất,

Tôi nhìn vào tương lai, rùng mình và sợ hãi.

Các con còn bận rộn, với tuổi trẻ của mình,

Và nghĩ về năm tháng cùng tình yêu đã có.

Tôi giờ là người phụ nữ lớn tuổi, với sự tàn khốc của tạo hóa,

Cười đùa với tuổi già giống như kẻ ngốc.

Thân thể suy sụp, yêu kiều cùng sức sống đã xa,

Trái tim hóa đá.

Nhưng bên trong thân xác già nua này, cô gái trẻ vẫn sống,

Và bây giờ trái tim tôi tan nát.

Tôi nhớ những niềm vui, tôi nhớ cả nỗi đau,

Tôi đang yêu và sống lại.

Tôi nghĩ về những năm tháng, tất cả đều quá ít và ra đi quá nhanh,

Và chấp nhận thực tế không có gì mãi mãi.

Vì vậy mở mắt ra, cô y tá, mở mắt mà xem,

Chỉ có một bà già cau có, hãy nhìn gần hơn chút nữa, nhìn tôi đi.17

Chúng ta thường xuyên thờ ơ, không quan tâm đến những người khác như thế nào? Không cố tìm hiểu về họ ra sao? Không đánh giá họ như những cá nhân riêng biệt thế nào? Mỗi người đều có giá trị riêng, và để trở thành người sống cuộc đời ghi dấu, chúng ta cần coi trọng người khác và thể hiện chúng ta coi trọng họ. Sống cuộc đời ghi dấu không phải là một lựa chọn.

3. Để gia tăng giá trị cho người khác, tôi phải quý trọng những điều người khác đã làm cho tôi

Vài năm trước, trong một dịp Lễ Tạ ơn, khi các cháu của chúng tôi còn rất bé, Margaret và tôi đã quyết định giúp chúng tổ chức một vở kịch cho cả gia đình. Margaret phụ trách trang phục, tôi là nhà sản xuất và đạo diễn (tôi cá đó là một điều ngạc nhiên!) và các cháu tôi là những thí sinh. Khi tôi hướng dẫn các cháu trong suốt cuộc tập dượt, chúng tập hát và nhớ những trích dẫn đầy cảm hứng khác nhau về Lễ Tạ ơn. Cháu trai, John, lúc đó 5 tuổi. Câu thoại duy nhất của John là: “Chúng ta đều nên có thái độ biết ơn.”

Sáng hôm diễn ra vở kịch, thằng bé đến gặp tôi để tập thoại. Nó luôn nói “biết ơn” trước “thái độ”. Sau một vài lần tập đi tập lại, John rất bối rối và mệt mỏi. Thằng bé ngồi bệt xuống sàn nhà, nhìn tôi và nói: “Mệt với những thứ biết ơn này quá.”

Tôi bật cười trước lời “than vãn” của thằng bé, ngay lập tức tôi viết lại phần thoại của thằng bé để đưa câu nói này vào. Sau đó tôi nghĩ: “Lòng biết ơn không nên gây ra sự mệt mỏi. Nó phải đầy sức sống!” Nhưng tất nhiên, khi chúng ta đặt lòng biết ơn trước thái độ, nó có thể gây mệt mỏi.

Nếu bạn không có thái độ biết ơn vào ngày Lễ Tạ ơn, thì sẽ khó có được nó vào bất kỳ ngày nào trong năm. Lòng biết ơn là động lực để làm những điều tốt đẹp cho người khác, và thái độ tích cực thúc đẩy hành động đó. Lòng biết ơn thôi thúc chúng ta làm những điều tốt đẹp cho người khác.

Bạn từng gặp những người nghĩ không có gì tốt đẹp xảy ra với họ chưa? Giống như họ đang ở đáy vực với những câu nói kiểu như: “Không ai cho tôi cơ hội. Tôi không bao giờ được nghỉ ngơi. Tại sao không bao giờ có ai chọn tôi?” Đó là những kẻ ích kỷ, tự kiêu. Làm sao họ có thể đạt được những điều lớn lao?

Tất cả chúng ta đều từng nghe câu: “Hãy trân trọng những ơn phước được ban tặng.” Bạn đã bao giờ dừng lại để tự hỏi điều đó thực sự có nghĩa là gì chưa? Khi đếm phước lành và nhận ra người khác đã làm gì cho chúng ta, chúng ta được khích lệ: “Tôi muốn làm điều gì đó cho người khác.” Bạn phải trân trọng phước lành của bạn trước khi bạn có thể là một phước lành.

4. Để gia tăng giá trị cho người khác, tôi phải biết và hiểu những điều người khác coi trọng

Tôi tin mỗi chúng ta đều có một năng khiếu riêng. Đối với tôi, đó là giao tiếp. Thế mạnh trong giao tiếp của tôi là tập trung vào người khác, không phải là tập trung vào bản thân mình. Đó là lý do tại sao tôi luôn cố gắng hết sức để kết nối với khán giả.

Khi kết thúc buổi nói chuyện, đa số các diễn giả muốn biết bản thân diễn thuyết ra sao. Họ tự hỏi: Liệu các khán giả có thích tôi không? Tôi đã làm gì? Đó không phải là điều tôi thường nghĩ đến. Khi ngừng lời, tôi chỉ quan tâm đến một điều: Tôi có giúp đỡ được mọi người không? Thông qua việc diễn thuyết, tôi muốn biết liệu những thông điệp của tôi có giúp được họ không.

Ngay từ khi mới bắt đầu sự nghiệp, tôi đã nhận ra tất cả những diễn giả nổi tiếng đều quên mình vì khán giả. Họ đều có ham muốn kết nối với mọi người. Bạn không thể kết nối với khán giả nếu bạn ở cao hơn họ. Nếu đánh giá thấp mọi người, bạn sẽ không muốn nâng họ lên. Tôi thích được xuống chỗ khán giả. Bất cứ khi nào có thể, tôi đều rời khỏi khu vực phát biểu, bước xuống sân khấu và hòa mình vào đám đông. Nó giúp tôi dỡ bỏ các rào cản. Nếu bạn di chuyển về phía mọi người, họ cũng di chuyển về phía bạn. Nếu bạn rời xa mọi người, họ cũng sẽ lùi lại.

Nếu bạn muốn gây ấn tượng với người khác, hãy nói về những thành công của bạn. Nhưng nếu bạn muốn ảnh hưởng đến người khác, hãy nói về những thất bại của bạn. Kể những câu chuyện về bản thân theo cách thật khiêm tốn và nhẹ nhàng để mọi người cảm thấy thoải mái và không biến mình thành kẻ khoe khoang. Đó là khi tôi có cơ hội tốt nhất để gia tăng giá trị cho họ. Mọi việc tôi làm khi nói chuyện đều có mục đích mà không gây ngạc nhiên. Bây giờ bạn đã biết có mục đích là lối sống mà tôi đã thực hành trong nhiều năm rồi chứ.

Năm 2010, tôi đã viết một cuốn sách mang tên Everyone Communicates, Few Connect (Nghệ thuật kết nối đỉnh cao trong giao tiếp*). Trong đó tôi mô tả các bài tập kết nối mà chúng ta có thể sử dụng để kết nối tốt hơn với người khác. Nguyên tắc kết nối đầu tiên là tìm điểm chung. Khi lần đầu gặp ai đó, luôn có khoảng cách giữa chúng ta và họ. Chúng ta không biết họ, họ không biết chúng ta. Ai sẽ là người đầu tiên thu hẹp khoảng cách đó? Người tìm thấy điểm chung. Bạn làm điều đó bằng cách nào? Bằng cách sử dụng 7 phẩm chất và bài tập sau:

* Cuốn sách đã được Alpha Books mua bản quyền và xuất bản năm 2014. (BTV)

◆ Sự sẵn sàng – Tôi sẽ chọn dành thời gian với người khác.

◆ Lắng nghe – Tôi sẽ lắng nghe những điểm chung.

◆ Câu hỏi – Tôi sẽ quan tâm đến những người khác để đặt câu hỏi.

◆ Sự thấu hiểu – Tôi sẽ nghĩ về người khác và xem xét cách làm thế nào kết nối với họ.

◆ Sự cởi mở – Tôi sẽ để mọi người bước vào cuộc sống của tôi.

◆ Sự yêu thích – Tôi sẽ quan tâm đến mọi người.

◆ Sự khiêm tốn – Tôi sẽ nghĩ về bản thân mình ít hơn để có thể nghĩ đến người khác nhiều hơn.

Nhiều năm trước, tôi đã quyết tâm trở thành người có mục đích khi chủ động kết nối với những người khác và tìm thấy điểm chung. Nhưng đôi khi tôi đã rất chật vật. Một số người coi tôi là người nổi tiếng và nghĩ tôi khác họ. Tôi gọi đó là khoảng cách thành công. Nó có thể xảy ra bất cứ khi nào một người được xem là thành công hay nổi tiếng. Những người khác tin có khoảng cách giữa cá nhân đó với bản thân mình.

Năm 2013, khi tôi đang nói chuyện ở Guatemala về chủ đề giá trị, đội an ninh và các khách VIP khác cố gắng giữ tôi tránh xa mọi người trước và sau bài nói chuyện. Nhưng tôi muốn ở gần những người đến nghe tôi nói chuyện. Tôi muốn bắt tay, trả lời các câu hỏi và chụp ảnh với những người muốn gặp tôi. Trừ phi ai đó nói với tôi rằng tôi đang gặp nguy hiểm, nếu không, tôi muốn ngồi trong đám đông khi những người khác đang trình bày. Tôi không muốn bất cứ ai ở đó có ấn tượng hay nghĩ tôi ở vị thế khác so với họ – vì tôi không phải là người như vậy. Tôi không chỉ cần kết nối với người dân Guatemala để chuyến đi thành công, tôi cũng muốn trò chuyện tâm tình với họ. Việc này giúp tôi bổ sung giá trị cho mọi người và nó cho thấy tôi quan tâm sâu sắc đến những gì họ trân trọng. Nó cũng làm tăng giá trị cho tôi vì tôi đã gặp được nhiều người tuyệt vời. Tôi chưa bao giờ là kiểu diễn giả chỉ muốn có nhiều người hâm mộ. Tôi muốn có những người bạn.

Bạn có biết và nắm rõ những gì người khác trân trọng không? Bạn có kết nối với người khác theo cách thật sáng tạo không? Nó không nhất thiết phải là những gì to tát. Bạn có thể kết nối với mọi người theo những cách đơn giản. Tìm hiểu về hàng xóm của bạn và làm điều gì đó tốt đẹp cho họ. Nhớ tên của cô phục vụ và để lại tiền boa cho cô ấy. Nói chuyện với lũ trẻ để tìm ra điều quan trọng đối với chúng, sau đó, khen ngợi và động viên. Hãy làm những gì bạn có thể ở bất cứ đâu.

5. Để gia tăng giá trị cho người khác, tôi phải khiến bản thân có giá trị hơn

Việc gia tăng giá trị cho mọi người phụ thuộc vào thực tế bạn có thứ gì đó giá trị để cung cấp cho họ. Nếu chỉ gia tăng giá trị cho ai đó một lần thì không khó. Nhưng nếu bạn muốn gia tăng giá trị cho người khác mỗi ngày trong đời thì sao? Để làm được điều đó, bạn phải không ngừng phát triển và trở nên có giá trị hơn. Để gia tăng nhiều giá trị nhất, bạn nên cố gắng duy trì giá trị bản thân ở mức cao nhất.

Tiềm năng của mỗi chúng ta luôn ở trạng thái tiềm ẩn. Cách duy nhất để khai thác nó là hãy phát triển và trưởng thành có mục đích. Khi đó, bạn sẽ đạt được sự khám phá tuyệt vời – bạn cũng có thể khám phá ra tiềm năng ở những người khác. Tôi luôn tự nhận mình là người khai phá – người luôn nhìn thấy tiềm năng lớn nhất ở người khác và sau đó trao cho họ những gì họ cần để trở nên nổi bật.

Khi viết những dòng này, tôi chỉ dừng lại đủ lâu để gửi lời nhắn cho một công ty nơi chúng tôi đào tạo hơn 700 quản lý của họ. Chúng tôi đang giúp họ “khai phá tiềm năng” để có thể làm điều tương tự cho người khác. Đây là những gì tôi đã viết:

Trong 40 năm qua, tôi đã dẫn dắt mọi người trải qua chương trình tăng trưởng mà các bạn sẽ bắt đầu tham gia vào tối nay. Đây là những bài học tôi đã nhận được trong suốt những năm tháng đó.

1. Không có đường tắt. Bạn chỉ đang dối lòng mình và tất cả những người mà bạn đang dẫn dắt mà thôi.

2. Hãy sử dụng A-C-T trong mỗi bài tập. Ghi chú và làm những việc bạn nên Áp dụng (A – Apply), Thay đổi (C – Change) và Truyền thụ (T – Teach) với người khác. Thực hành những gì bạn đang học là cách duy nhất để bạn phát triển trong quá trình học hỏi.

3. Có tầm nhìn dài hạn. Đây không phải là nỗ lực ngày một ngày hai. Các nhà lãnh đạo phát triển hằng ngày, không phải trong một ngày.

4. Hãy nghĩ đến người khác. Mục tiêu của bạn là trở thành người tốt đẹp hơn để giúp đội ngũ trở nên tốt đẹp hơn. Nếu muốn có thêm, hãy tự làm. Nếu muốn nhân lên, hãy đưa những người khác theo cùng.

5. Hãy vui vẻ. Với tôi, tăng trưởng là hạnh phúc. Nhóm của tôi hứa sẽ cung cấp cho bạn những gì bạn cần để trở thành người mà bạn mong muốn! Chúng tôi dành hết tâm sức cho bạn. Không có bất cứ lý do thoái thác nào. Chúng ta hãy cùng nhau tạo sự khác biệt! Đây là cơ hội để bạn thực hiện điều gì đó truyền cảm hứng mạnh mẽ cho hàng nghìn người. Hãy tham gia vào câu chuyện! Bạn chính là câu chuyện!

Dù tôi gửi những lời đó đến người khác, chúng cũng có thể áp dụng vào bạn. Phát triển bản thân – phát triển những người khác. Tự mình học hỏi – sau đó truyền lại kinh nghiệm. Hãy khai phá tiềm năng của mình để có thể giúp đỡ những người khác!

BIẾT CÁCH GIA TĂNG GIÁ TRỊ

Bạn có đồng ý rằng việc gia tăng giá trị cho người khác có giá trị rất lớn? Bạn có thấy sống có mục đích là chìa khóa để sống cuộc đời ghi dấu và có ý nghĩa? Nếu vậy, bạn có thể đang tự hỏi mình làm thế nào để gia tăng giá trị. Để biết câu trả lời, hãy tự đặt ra ba câu hỏi sau:

Tôi đã nhận được gì? (Tự nhìn lại)

Tôi đã gặp nhiều thuận lợi trong cuộc đời mình. Một trong số đó, cha mẹ tôi, là hình mẫu về sự ghi dấu. Mỗi ngày, tôi đều thấy họ giúp đỡ nhiều người khác. Tôi cũng được những người khác khích lệ giúp đỡ mọi người. Kết quả là tôi muốn đến bên cạnh mọi người và giúp họ tiến bộ trong cuộc sống. Mỗi lần có cơ hội làm điều đó, tôi luôn đạt được sự ghi dấu. Mỗi kết quả thành công đã giúp tôi tin mình sẽ sống cuộc đời có ý nghĩa và những người khác cũng có thể làm được. Càng làm việc nhiều, tôi càng được thôi thúc phấn đấu tiếp tục công việc và sống có mục đích.

Bạn đã từng làm gì để gia tăng giá trị cho người khác? Những trải nghiệm đó có thể tích cực, như trường hợp của tôi, hoặc cũng có thể là những khó khăn hoặc tình huống tiêu cực mà bạn đã vượt qua. Tôi biết có những người bị rối loạn ăn uống nhưng vẫn sát cánh giúp đỡ những người cùng cảnh ngộ. Tôi biết có những người đã dùng tiền túi để xây dựng những ngôi làng, cứu hộ trẻ mồ côi và xây dựng bệnh viện. Tôi biết những người có tài năng kinh doanh đã giúp đỡ các doanh nhân khởi nghiệp ở các nước đang phát triển.

Bạn có thể mang lại những thành quả, nguồn tài nguyên và kinh nghiệm gì? Bạn đã ngộ ra điều gì qua những mất mát cá nhân hoặc bi kịch? Bạn có thể tận dụng được gì để giúp đỡ người khác và tăng giá trị cho họ?

Tôi phải cho đi những gì? (Nhìn vào bên trong)

Ai cũng có những phẩm chất, tài năng và kỹ năng tiềm ẩn có thể gia tăng giá trị cho người khác. Một trong những điều tôi có là nguồn năng lượng vô tận. Cuộc sống của tôi tràn ngập những niềm say mê tuyệt vời – thậm chí khi đã gần 70 tuổi – tôi vẫn muốn khuyến khích mọi người. Khuyến khích là việc tôi làm mỗi ngày với tất cả mọi người xung quanh. Tôi đã học được điều đó từ cha mình. Tôi đã từng nhờ ông giúp tôi biết và hiểu người mà mình nên khuyến khích.

“Con trai,” cha nói với tôi với nụ cười nở trên môi, “ai cũng cần được khuyến khích.”

Vì vậy, tôi lấy đó làm tấm gương noi theo. Từ thâm tâm, tôi luôn đặt “điểm 10” cho mỗi người, có nghĩa là tôi thấy họ ở trạng thái tốt nhất. Tôi tin tất cả mọi người đều có thể trở thành một ai đó. Tất cả mọi người có thể sống nổi bật.

Tôi cũng có khả năng giao tiếp. Tôi đã nói rất nhiều về điều này. Và tôi có thể dẫn dắt. Có những điều tôi làm theo bản năng mỗi ngày. Nhưng chúng không đem lại thành công. Xin đừng nghĩ sai cho tôi, tôi vẫn cố hoàn thiện những điều đó. Đó là niềm vui.

Những gì bên trong bạn có thể giúp bạn làm cho người khác trở nên tốt hơn không? Bạn có những kỹ năng gì? Bạn có những tài năng nào? Bạn có những đặc điểm tính cách nào có thể gia tăng giá trị cho người khác? Bất cứ thứ gì và bất kể điều gì bạn sở hữu đều có thể giúp đỡ người khác nếu bạn ưu tiên gia tăng giá trị cho mọi người và có mục đích trong việc đó.

Tôi có thể làm những gì? (Nhìn ra bên ngoài)

Mỗi ngày, tôi luôn gia tăng giá trị cho cuộc sống của mọi người một cách có mục đích. Mỗi ngày, tôi nhìn vào lịch trình và tự hỏi: “Tôi có thể giúp đỡ ai trong hôm nay? Làm thế nào tôi có thể giúp đỡ họ? Khi nào tôi nên làm điều đó?“ Bạn có thể làm như tôi.

Háo hức nhìn ra xung quanh để gia tăng giá trị cho những người khác sẽ ảnh hưởng đến cách bạn đánh giá mọi người. Chúng ta thường chỉ nhìn thấy những gì chúng ta muốn nhìn thấy ở những người khác và trên thế giới. Đó là lý do tại sao hai người có thể ở cùng một nơi, trong cùng một hoàn cảnh, bên những người như nhau và đánh giá cùng một thứ hoàn toàn khác nhau.

Bạn không phải đi nửa vòng thế giới để gia tăng giá trị cho người khác. Bạn không cần thành lập một tổ chức phi lợi nhuận. Bạn không cần phải có bằng cấp cao. Bạn chỉ cần luôn háo hức, cởi mở và có mục đích làm việc này.

Tại Lancaster, tôi bắt đầu ở nơi mình đứng với những người tôi có, chỉ dạy cho họ những điều tôi biết. Ngay lập tức, tôi bắt đầu đào tạo họ để họ làm những điều họ muốn. Điều đó đã trở thành trọng tâm chính của tôi. Tôi đã phát triển một quy trình vẫn được sử dụng cho đến nay:

Hình mẫu – Tôi thực hiện. Trước khi cố gắng chỉ dạy người khác, tôi cố gắng làm thật giỏi việc đó để biết mình đang làm gì.

Cố vấn – Tôi làm điều đó và bạn quan sát. Việc học hỏi bắt đầu khi tôi chỉ cho ai đó cách thực hiện những gì tôi đã làm. Ở Lancaster, tôi học được rằng đừng bao giờ làm việc một mình. Dù đó là việc gì, tôi luôn rủ thêm người theo cùng nếu ai đó muốn học hỏi.

Giám sát – Bạn làm, còn tôi quan sát. Không ai có thể làm giỏi một việc ngay từ lần đầu tiên. Mọi người cần được đào tạo. Khi những người khác làm nhiệm vụ này và tôi ở đó để quan sát, tôi có thể giúp họ khắc phục sự cố và cải thiện kỹ năng.

Khích lệ – Bạn làm việc đó. Tôi luôn cố gắng giải quyết các nhiệm vụ càng sớm càng tốt và khuyến khích những người đã được mình đào tạo. Tôi trở thành đội trưởng đội cổ vũ lớn nhất của họ.

Nhân rộng – Bạn làm và ai đó làm cùng bạn. Đây là bước cuối cùng. Tôi không muốn quá trình đào tạo kết thúc ở tôi. Tôi muốn nó tiếp diễn. Khi tôi đào tạo ai đó, tôi muốn họ quay lại và đào tạo người khác, như tôi đã làm.

Bạn có thể gia tăng giá trị cho ai trong cuộc sống của mình? Bạn có thể làm gì để giúp họ? Cơ hội luôn ở quanh bạn. Đó là một trong những lý do sự ghi dấu nằm trong tầm tay của bạn ngay hôm nay, ngay bây giờ. Tất cả những gì bạn phải làm là sẵn sàng hành động. Không ai khác có thể đem lại những giá trị mà bạn có thể cống hiến.

BIẾT ĐIỀU BẢN THÂN NÊN LÀM

Giles Duley là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp người Anh và gần đây tôi mới biết câu chuyện của anh. Duley bắt đầu sự nghiệp với tư cách nhiếp ảnh gia chụp ảnh các nhạc công, sau đó là người mẫu thời trang và người nổi tiếng. Trong 10 năm đi khắp châu Âu và châu Mỹ chụp ảnh, các tác phẩm của anh thường xuyên xuất hiện trên tạp chí GQ, Esquire và Vogue. Tuy nhiên, dù rất thành công, anh vẫn cảm thấy cuộc đời mình thật vô nghĩa. Anh muốn làm điều gì đó khác, điều gì đó quan trọng hơn. Anh muốn tạo ra sự thay đổi.

Vậy Duley đã làm gì? Anh từ bỏ công việc chụp ảnh và trở thành người chăm sóc toàn thời gian – chăm sóc một người khuyết tật cả ngày. Khách hàng của anh là Nick, một thanh niên mắc chứng tự kỷ nghiêm trọng, được anh chăm sóc trong nhiều năm.

Đây là một thách thức đối với Duley. Nick mô tả cuộc sống của mình giống như người sống dưới tầng hầm, nơi anh có thể nghe thấy mọi người đang tổ chức tiệc tùng vui vẻ ở nhà bếp, nhưng không thể làm gì vì bị mắc kẹt dưới tầng hầm.

Duley bắt đầu chụp ảnh Nick để ghi lại cuộc đời cậu. Anh không có kế hoạch gì với những bức ảnh. Nhưng có một việc xảy ra với Nick đã thay đổi điều đó. Nick từng tự làm bản thân bị thương. Khi cảm thấy thất vọng, cậu bé sẽ đấm vào mặt mình cho đến khi mặt cậu tím bầm và rớm máu. Khi cố gắng giúp đỡ Nick, Duley quên tất thảy những mối bận tâm của mình. Chỉ cho đến khi Duley chụp được bức ảnh khuôn mặt bầm tím của Nick thì các dịch vụ xã hội mới sẵn sàng giúp cậu bé.

Đó là khi Duley nhận ra anh có khả năng kể câu chuyện về người khác bằng tài năng nhiếp ảnh của mình. Và điều đó khuyến khích anh thực hiện. Một lần nữa, anh bắt đầu đi khắp nơi cùng chiếc máy ảnh. Anh đã tới Kutupalong, Bangladesh, giáp biên giới Myanmar, nơi hàng nghìn người đang sống trong và xung quanh các trại tị nạn. Duley đã sống một thời gian ngắn cùng với trẻ em đường phố ở Odessa, Ukraina. Anh cũng từng đến Nam Sudan và Angola.

Anh bị hấp dẫn bởi những câu chuyện của họ, muốn nắm bắt và kể lại những câu chuyện đó bằng các bức ảnh. Anh muốn kể những câu chuyện chưa được kể về những người có cuộc sống vô cùng quan trọng nhưng lại bị lãng quên. Một phóng viên của tờ Observer cho biết Duley đang hướng tới những điều giản dị, và món quà thực sự của anh chính là sự đồng cảm.18

Chuyến đi của Duley cũng đưa anh tới Afghanistan, vì anh muốn kể câu chuyện về chiến tranh qua các bức ảnh chụp những người lính. Anh đã dành nhiều tuần sống với một đơn vị quân đội Mỹ, và cảm thấy không có được câu chuyện mình muốn kể. Rồi một ngày, khi đi tuần tra cùng với những người lính, anh giẫm phải một trái bom tự tạo IED, khiến anh mất một tay và cả hai chân. Những người lính, từng là cựu binh chiến đấu, đã cứu sống anh. Dù sống sót, nhưng việc đó đã hủy hoại Duley với suy nghĩ rằng công việc của anh coi như chấm dứt. Nhưng ngay khi cơ thể dần hồi phục, anh đã nhận ra một điều.

“Tôi đã đến những nơi đó,” Duley nói, “bởi tôi muốn tạo ra thay đổi và nhiếp ảnh là công cụ của tôi. Sau đó, tôi nhận ra thân thể mình là minh chứng sống động cho thấy sự tàn phá của chiến tranh. Nói cách khác, tôi có thể sử dụng trải nghiệm của riêng tôi, cơ thể tôi để kể lại câu chuyện đó.”19

Anh không chỉ làm như vậy mà còn quay trở lại để chụp ảnh, kể cả ở Afghanistan. Lần này, anh muốn nắm bắt câu chuyện chiến tranh đã gây ảnh hưởng đến những người dân thường, bao gồm cả những người bị mất chân tay như thế nào. Duley thậm chí còn chế tạo một thiết bị mới mà anh có thể gắn vào phần còn lại của cánh tay trái để giữ máy ảnh của mình. “Bạn bè tôi thường đùa rằng tôi là sự kết hợp giữa nửa người, nửa máy ảnh,” Duley cười.20

Sức chịu đựng, sức mạnh và sự hài hước của Duley thật đáng ngưỡng mộ. Nhưng đừng bỏ lỡ chi tiết quan trọng nhất trong câu chuyện của anh. Anh đang tạo ra sự thay đổi bằng thế mạnh của mình – nhiếp ảnh – chứ không phải bằng cách nào khác. Anh không rời xa thế mạnh của bản thân để tạo ra sự khác biệt. Anh đã trở lại với nó.

Duley giải thích: “10 năm trước, tôi đã may mắn khi ngồi lại và tìm ra những gì tôi có thể làm để tạo ra sự khác biệt trên thế giới này. Tôi nhận thấy nhiếp ảnh là công cụ giúp tôi làm điều đó. Tôi nghĩ quan trọng là tất cả chúng ta đều có thể… hòa mình vào dòng suối thay đổi. Tất cả chúng ta đều có thể tạo ra sự khác biệt. Mọi người đều có khả năng sử dụng cái gì đó để tạo ra sự thay đổi trên thế giới này.”

Tất cả chúng ta đều có thể gia tăng giá trị cho mọi người. Và sự khác biệt lớn nhất mà chúng ta có thể tạo ra là nhờ tài năng của chính mình. Chúng ta không nên bỏ qua những gì mình làm tốt nhất. Chúng ta nên vận dụng hết năng lực của bản thân để tạo ra ảnh hưởng lớn nhất.

Có một đoạn trong cuốn sách Souls on Fire (tạm dịch: Tâm hồn bùng cháy) của tác giả Elie Wiesel, trong đó, ông viết khi bạn chết đi và gặp Đấng Sáng tạo của mình, bạn sẽ không được hỏi tại sao bạn không trở thành Đấng Messiah hay tìm ra cách trị bệnh ung thư. Tất cả những gì bạn sẽ được hỏi là: “Tại sao bạn không là chính mình? Tại sao bạn không trở thành tất cả những gì bạn đang có?” Để trở thành tất cả những gì bạn đang có, bạn phải cố gắng hết sức để gia tăng giá trị cho mọi người.

TÌM THẾ MẠNH CỦA BẢN THÂN

Một trong những điều trớ trêu nhất trong cuộc đời là nếu từ bỏ cuộc sống của mình, bạn sẽ đạt được nó. Nếu giúp đỡ người khác, bạn sẽ được hưởng lợi. Nếu quên đi bản thân, bạn sẽ tìm thấy chính mình.

Khi tôi bắt đầu dẫn dắt mọi người vì lợi ích của họ và gia tăng giá trị cho họ thay vì sự ích kỷ, thì một thế giới khác đã mở ra trước mắt tôi. Tôi có thể cho bạn biết vị trí chính xác và thời điểm chính xác điều đó xảy ra.

Đó là trong khi tôi đang nói chuyện tại một cuộc tuần hành ngoài trời vào ngày 4 tháng 7 năm 1976. Tôi chủ trì lễ kỷ niệm 200 năm cho một nhóm khoảng 3.000 người. Khi nói, tôi được nghe lời kêu gọi tràn ngập tâm can về việc không chỉ dẫn dắt người khác, mà còn đào tạo các nhà lãnh đạo. Nó giống như Chúa đang thì thầm vào tai tôi. Tôi biết điều đó nghe có vẻ hơi huyền bí, nhưng đó rõ ràng là những gì tôi đã trải qua.

Trên đường về nhà, tôi kể cho Margaret và cô ấy đã hỏi: “Anh sẽ làm gì?”

Sự tự tin bên trong của tôi quá mạnh mẽ đến mức tôi đáp lại: “Không có gì. Anh sẽ chờ xem nó diễn ra như thế nào.”

Trong vài tuần sau sự kiện, tôi bắt đầu nhận được điện thoại từ các nhà lãnh đạo yêu cầu tôi huấn luyện họ về kỹ năng lãnh đạo.

Tôi rất thích lãnh đạo và hướng dẫn, nhưng huấn luyện các nhà lãnh đạo mới nằm ngoài lĩnh vực của tôi. Suy cho cùng, tôi chỉ là mục sư. Lĩnh vực giảng dạy của tôi là về thần học. Những gì họ đề nghị sẽ là một thế giới hoàn toàn mới đối với tôi. Tôi sẽ phải phát triển lên cấp độ mới, có được những kỹ năng mới và lên kế hoạch khác cho cuộc sống. Tôi biết tôi sẽ phải tự đổi mới bản thân. Vì vậy, tôi đã bắt đầu.

Tôi dành rất nhiều thời gian suy nghĩ về những tố chất các nhà lãnh đạo cần có và những khó khăn mà họ có thể gặp phải. Tôi bắt đầu suy nghĩ về các nguyên tắc lãnh đạo và thực tiễn mà tôi có thể chỉ dạy cho người khác. Tôi bắt đầu tạo ra các hệ thống nguyên tắc lãnh đạo. Tôi đã học tập các nhà diễn giả khác nhau và cách họ tiếp cận đào tạo những người ở nhiều cấp độ khác nhau. Tôi bắt đầu phát triển phong cách giao tiếp mới hoàn toàn khác với thuyết giảng.

Bây giờ, tôi có thể nói việc tái tạo bản thân là điều tôi đã phải làm nhiều lần trong cuộc đời mỗi khi cảm nhận được truyền đến với những công việc lớn lao hơn. Nó luôn tràn đầy thách thức nhưng thú vị. Tôi thích học hỏi và phát triển các kỹ năng mới. Nhưng dù phải đối mặt với những trở ngại lớn tới đâu, tôi luôn bám sát khả năng giao tiếp – điều tôi làm tốt nhất. Đó là chìa khóa để tôi tiếp tục gia tăng giá trị cho người khác. Tôi rời khỏi vùng an toàn và bước sang vùng thế mạnh. Đó là một cách giúp bạn điều chỉnh thế mạnh của bản thân.

Trong cuốn sách Geeks & Geezers (tạm dịch: Những kẻ đam mê và những kẻ già cỗi), Warren Bennis viết: “Mỗi nhà lãnh đạo, bất kể tuổi tác, đều trải qua ít nhất một lần biến đổi dữ dội.” Và đây chắc chắn là lần thay đổi lớn nhất đầu tiên của tôi. 40 năm sau, tôi có thể nhìn lại và nói lễ kỷ niệm 200 năm là một ngày thay đổi trọng đại thực sự trong cuộc đời tôi.

Tại sao lại vậy?

Mỗi lần tập huấn cho các nhà lãnh đạo, tôi nghĩ: Đây là những gì mình sinh ra để thực hiện.

TÌM KIẾM THẾ MẠNH CỦA BẢN THÂN

Bạn sinh ra để làm gì?

Tất cả những gì tôi nói về nghệ thuật lãnh đạo và giao tiếp đều có thể khiến bạn nghĩ tôi đang bảo bạn phải trở thành nhà lãnh đạo hoặc diễn giả. Tôi hy vọng bạn không nghĩ vậy. Tôi không kể với bạn câu chuyện của tôi để cố khiến bạn trở thành người giống tôi hơn. Ngược lại, hãy là chính bạn!

Bạn có thế mạnh gì để giúp đỡ người khác và gia tăng giá trị cho họ? Bạn có thể làm gì để tạo nên sự khác biệt trên thế giới này? Bạn đam mê điều gì? Tâm hồn bạn đồng điệu nhất với điều gì, khi bạn làm điều đó, cuộc sống của bạn có ý nghĩa không?

Nếu bạn chưa biết điều đó là gì, hãy làm theo các bước tôi đã vạch ra trong cuốn sách này:

◆ Hãy nhập tâm vào câu chuyện của mình. Bạn hoàn toàn có thể tạo ra sự khác biệt và trở thành người hùng của cuộc đời mình.

◆ Có mục đích hơn. Quyết tâm sống hết mình mỗi ngày bằng cách chủ động tạo sự khác biệt.

◆ Bắt đầu nhỏ nhưng tin tưởng lớn. Hành động như Carrie Rich đã làm với quỹ Global Good Fund. Nắm lấy cơ hội nhỏ vừa sức với bạn.

◆ Tìm ra lý do tại sao. Lắng nghe trái tim mình, nắm lấy đam mê và tìm kiếm mục đích của bạn.

◆ Luôn ưu tiên những người khác. Nhận ra sự ghi dấu đến từ việc giúp đỡ người khác và khiến cuộc sống của họ tốt đẹp hơn.

◆ Gia tăng giá trị cho người khác bằng tài năng của bạn. Bắt tay vào việc gia tăng giá trị cho người khác bằng cách sử dụng những điều bạn làm giỏi và điều chỉnh những nỗ lực của bạn cho đến khi nó phù hợp với thế mạnh của bạn.

Nếu thực hiện những điều đó, bạn sẽ sẵn sàng đón nhận bước quan trọng kế tiếp, đó là bắt đầu làm việc với những người có cùng tư duy, sở thích, mong muốn tạo ra sự thay đổi. Đó cũng chính là chủ đề của phần kế tiếp trong cuốn sách.

YÊU CẦU SỐNG CÓ MỤC ĐÍCH: GIA TĂNG GIÁ TRỊ CHO NGƯỜI KHÁC BẰNG THẾ MẠNH CỦA BẢN THÂN

Bạn cần cho đi điều gì?

Hãy xem xét lại cuộc sống của bạn từ các quan điểm được phác thảo trong chương này:

◆ Tự nhìn lại – Tôi đã nhận được những gì? Bạn có thể gia tăng giá trị cho những người khác bằng trải nghiệm độc đáo nào và nhận thức được gì từ trải nghiệm đó?

◆ Nhìn vào bên trong – Tôi phải cho đi những gì? Bạn sở hữu những tài năng, thế mạnh và kỹ năng gì để có thể tăng giá trị cho những người khác?

◆ Nhìn ra bên ngoài – Tôi có thể làm được những gì? Điều gì bạn làm hằng ngày có thể thêm giá trị cho người khác?

Viết câu trả lời của bạn cho những câu hỏi này. Sau đó, xác định những gì bạn có thể làm vì người khác hằng ngày.

Bạn cảm thấy sứ mệnh của mình là gì?

Bạn có thể tìm ra thế mạnh nhằm gia tăng giá trị cho người khác bằng cách chú ý đến cảm nhận của bạn. Khi tôi bổ sung giá trị cho người khác bằng cách kết nối với họ, đặc biệt là về chủ đề lãnh đạo, tôi cảm thấy rất phấn khích.

Điều gì khiến bạn cảm thấy phấn khích? Khi nào bạn cảm thấy mình sinh ra để làm điều cụ thể nào đó? Nếu bạn biết phần trả lời cho câu hỏi đó thì thật tuyệt vời. Tuy nhiên, nếu không thể trả lời ngay lập tức, bạn cần nghiên cứu thêm.

Bất cứ lúc nào trong cuộc đời, khi bạn cảm thấy đang làm những việc nên làm, hãy dành thời gian để suy ngẫm. Viết ra từng khoảnh khắc đó, những gì bạn đã làm và những gì vang vọng trong bạn. Sau đó, dành thời gian để suy nghĩ về chúng cho đến khi bạn có thể nhìn thấy một khuôn mẫu hoặc bằng cách khác tìm ra ý nghĩa của nó.

10 Nguyên Tắc Vàng Để Sống Không Hối Tiếc

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here