Tuổi 20 là quẻ bói của cuộc đời, trong mười năm này, có những người dùng đôi tay của chính mình xây dựng nên một mảnh trời riêng, có người tới khi hơn 30 tuổi tay trắng vẫn hoàn trắng tay.

Tuổi 20 cũng chính là thời gian thích hợp nhất để xây dựng nền móng vững chắc cho cuộc đời, bạn có rất nhiều phương hướng lựa chọn và lại không bị gia đình kìm kẹp, quản lý. Tuổi 30 quyết định thành bại của cả cuộc đời, muốn có một kết quả nào đó vào tuổi “nhi lập” này, bạn cần phải đặt nền móng và tích lũy kinh nghiệm từ những năm 20 tuổi. Nếu thu được những thành tựu của cuộc đời khi 20 hoặc 30 tuổi, bạn không những có thể tăng thêm tự tin mà những kinh nghiệm này cũng sẽ trở thành hồi ức tươi đẹp nhất trong cuộc đời.

Đa phần những người thành công đều có một điểm chung, đó là tuyệt đối không để cho số phận dẫn dắt mình. Ví dụ: Có một số người bẩm sinh có chất giọng khàn khàn, sau đó lại trở thành nhân viên phát thanh của đài truyền hình; một số người không được học hành tử tế, trong con mắt của người khác chỉ thích hợp làm những công việc như bồi bàn, quét dọn, nhưng sau đó lại trở thành CEO của một công ty nào đó; có một số người tính cách hướng nội, bị mọi người cho rằng, ngay cả một đôi găng tay cũng không thể bán được thì sau này lại trở thành ông chủ lớn trong ngành kinh doanh ô tô. Những người đàn ông ở tuổi 20 phải học cách thoát khỏi bàn tay của số phận, trở thành “ông chủ” của số phận…

Cuốn sách 20 tuổi quyết định cuộc đời người đàn ông sẽ cung cấp cho bạn cách làm thế nào để trở thành người quyết định số phận mình.

Trích đoạn sách hay

GẶP THỜI ĐIỂM THUẬN LỢI, NÊN LẬP NGHIỆP HAY TIẾP TỤC LÀM THUÊ?

Trương Ái Linh nói: “Muốn thành danh thì phải tranh thủ từ lúc sớm”. Làm giàu cũng vậy. Gần đây còn có một cách nói rất thịnh hành: Trước 29 tuổi, bạn ở vào giai đoạn của tuổi thanh xuân, còn sau 29 tuổi thì đã Time out (đã già). Bởi vậy, nếu muốn có bước đột phá trong những năm tháng thanh xuân, có một sự nghiệp thành công thì phải tranh thủ lúc mình còn đang trẻ trung. Nghe nói phần lớn những người này là tỷ phú đều có những tích lũy ban dầu để hoàn thành giấc mộng thành công trước 30 tuổi. Hay nói cách khác, nếu tới 30 tuổi vẫn chưa tìm ra phương hướng, có thể cuộc đời này bạn sẽ không có duyên với hai chữ “thành công”.

Dám nghĩ dám làm và lập tức hành động

Những chàng trai ngoài 20 tuổi đều là những người có ước mơ để theo đuổi. Có người theo đuổi tiền tài, có người theo đuổi danh vọng, hoặc là theo đuổi quyền lợi, tình yêu hay quan niệm, lý tưởng cao đẹp Điều khác nhau là, có người đạt được những thành công to lớn, nhưng phần lớn mọi người đều phải đối mặt với thất bại. Tại sao lại như vậy?

Dám nghĩ còn phải dám làm

Thông qua những khảo sát về các nhân vật thành công, chúng tôi phát hiện họ có một đặc điểm chung: Một là dám nghĩ, hai là dám làm.

Bill Gates nói: “Cho dù bạn đem hết tài sản của tôi đi, chỉ cần để lại cho tôi bộ não, không lâu sau, tôi vẫn sẽ giàu có”. Câu nói này xem ra rất đơn giản nhưng ẩn chứa một đạo lý rất sâu sắc: Việc làm ra tiền cần phải dựa vào tư duy và quan niệm của mỗi người. ” Dám nghĩ ” không có nghĩa là không tưởng, cũng không có nghĩa là mơ mộng viển vông. “Dám nghĩ” có hai tầng ý nghĩa, một là có mục tiêu rõ ràng và cao thượng, hai là nguyện vọng này vô cùng mãnh liệt. Xoay quanh mục tiêu này, chúng ta nên thiết lập các bước hành động và mục tiêu cụ thể để hoàn thành. Dám nghĩ có thể khiến năng lực của một người được phát huy tới cực độ, chiến thắng mọi trở ngại. Dám nghĩ khiến người ta toàn tâm toàn sức tiến về phía trước.

Nhưng nếu chỉ dám nghĩ thôi thì chưa đủ, bạn còn phải dám làm. Hành động mới chính là sức mạnh, đừng oán trách số phận của bản thân. Chỉ có hành động mới có thể thay đổi số phận của bạn. Một ngàn ước mơ không tưởng cũng không bằng một hành động thực tế. Chúng ta luôn quá thận trọng mà không dám nắm bắt, có kế hoạch mà không dám thực thi, nếu vậy, kế hoạch cũng không có tác dụng gì. “Dám làm” không có nghĩa là làm liều, càng không có nghĩa là vi phạm pháp luật. Trước tiên, bạn cần có tinh thần mạo hiểm, nếu rụt rè, sợ hãi thì không bao giờ có được thành công; hai là, trong lúc chúng ta theo đuổi mục tiêu, cần dũng cảm đối mặt với mọi khó khăn và thất bại, không thể bỏ cuộc giữa chừng, chưa đạt được mục tiêu thì quyết không từ bỏ. Phần lớn những chàng trai ở tuổi 20 đều có suy nghĩ muốn lập nghiệp, có khát vọng với tiền tài và thành công. Họ nghĩ đủ mọi cách để tìm ra con đường lập nghiệp. Nhưng, sáng hôm sau tỉnh dậy, họ vẫn tới công ty làm việc, bắt đầu một ngày không có gì khác so với ngày hôm trước. Chủ tịch Ban đổng sự mạng Alibaba, ông Mã Vân nói rất đúng, phần lớn những người trẻ tuổi đều nghĩ ra rất nhiều con đường vào tối hôm trước, nhưng sáng hôm sau tỉnh lại vẫn đi theo con đường cũ, nếu bạn quyết định phải làm thì hãy lập nghiệp từ hôm nay!

Phương pháp phổ biến nhất mọi người dùng để đối phó với noi sợ hãi chính là “không làm”. Nhân viên marketing trước khi giới thiệu cho khách hàng thường cảm thấy run sợ, cho dù là nhân viên lão luyện nhất cũng khó tránh được điều đó. Để khắc phục nỗi sợ hãi của mình, họ thường loanh quanh bên cạnh khách hàng, nếu không thì cũng tìm một nơi nào đó uống hết cốc cà phê này tới cốc nước khác, để tăng thêm lòng tự tin và dũng khí cho mình, nhưng làm như vậy hoàn toàn không có kết quả gì. Thực ra, cách tốt nhất để khắc phục nỗi sợ hãi này là – lập tức đi làm. Có nhiều người khi lên sân khấu để thuyết trình hoặc biểu diễn đều có kinh nghiệm thế này: Khi ở dưới sân khấu thường cảm thấy bất an, lo sợ, khủng hoảng, hơn nữa, thời gian chờ đợi càng dài thì nỗi sợ hãi và lo lắng càng lớn; nhưng khi đã lên sân khấu thì bao nhiêu lo lắng, căng thẳng, bất an lại tiêu tan như mây khói.

Khi chúng ta có một cách nghĩ tốt, khi chúng ta đối mặt với những nhiệm vụ lớn, đừng do dự, đừng rụt rè, hãy nhanh chóng bắt tay vào hành động. Bản thân của hành động sẽ làm tăng lòng tự tin cho bạn, không hành động chỉ mang lại sự sợ hãi; hơn nữa, một khi đã hành động rồi, bạn vẫn có thể điều chỉnh, hoặc khi phát hiện cách làm này không được, bạn có thể từ bỏ và sớm tìm được con đường tốt hơn. Tệ nhất là, bạn chỉ nghĩ cách để trì hoãn hành động, nhưng càng nghĩ lại càng hoảng loạn.

Giữa suy nghĩ và hành động luôn phân chủ thứ, khinh trọng. Nếu chỉ có suy nghĩ mà không có hành động thì suy nghĩ vĩnh viễn chỉ là không tưởng. Bởi vậy, đối với thành công, hành động quan trọng hơn và cũng khó thực hiện hơn.

Đừng để ngày hôm nay “thanh toán tiền” cho ngày hôm qua

Bạn có thói quen kéo dài thời gian hay không? Có bao nhiêu kế hoạch không thành vì bị kéo dài thời gian? Chúng ta khi ngoài 20 tuổi đều rất nhiệt tình trong cuộc sống và công việc, có rất nhiều kế hoạch và ước mơ vĩ đại. Nhưng đồng thời, chúng ta khi 20 tuổi cũng dễ dàng nằm ngủ trên “chiếc giường của giấc mơ”, luôn cho rằng mình vẫn còn trẻ, còn có rất nhiều thời gian để phát huy khả năng, có nhiều cơ hội phía trước, thế là chúng ta giống như những con chim báo hiệu mùa đông, cả ngày chỉ biết kêu “lạnh quá” mà không nghĩ tới việc xây một tổ ấm cho ngày mai, vĩnh viễn chỉ có ước mơ mà không có hành động.

Một buổi sáng, Miêu Kiến Minh vừa sắp xếp lại cặp tài liệu, vừa âm thầm thề rằng hôm nay nhất định phải lấy được kế hoach cho case này, nếu không, cuối tuần lại phải làm thêm. 9 giờ sáng, anh đến công ty đúng giờ, nhưng không lập tức lên kế hoạch, bởi vì anh chợt nghĩ, nếu đã hạ quyết tâm hoàn thành một việc thì chi bằng trước tiên hãy sắp xếp lại bàn làm việc để tạo cho mình một môi trường làm việc thoải mái. Mặc dù mất 10 phút sắp xếp lại bàn làm việc nhưng anh nghĩ, 10 phút để đổi lấy một ngày làm việc thoải mái và hiệu quả là xứng đáng.

Khi mở máy tính, anh lại đăng nhập vào mạng theo thói quen, không ngờ vừa online, có mấy cửa sổ chat cùng sáng một lúc. Thì ra một người vợ của đồng nghiệp mà anh có mối quan hệ rất tốt trước đây, tuần này phải mổ đẻ, mọi người đang thảo luận xem sinh mổ tốt hay sinh tự nhiên tốt hơn. Miêu Kiến Minh cũng thấy có hứng thú, tích cực đóng góp ý kiến cho đồng nghiệp. Cứ như thế, thời gian lại trôi mất hơn 20 phút. Miêu Kiến Minh bắt đầu cảm thấy không thoải mái vì không làm việc theo đúng kế hoạch mình đặt ra. Nhưng anh lại nghĩ, quan tâm một chút tới các đồng nghiệp cũng là điều nên làm. Anh định ổn định tinh thần để suy nghĩ về kế hoạch thì lúc này điện thoại đổ chuông, có khách hàng gọi đến. Vị khách hàng này hình như đang rất kích động, Miêu Kiến Minh phải mất một thời gian mới làm cho người đó bình tĩnh lại.

Đặt điện thoại xuống, tâm trạng Miêu Kiến Minh chợt trở nên chán nản. Mặc kệ, hút điếu thuốc xong rồi tính sau.

Anh đi tới khu hút thuốc của công ty, nơi đây đang tập trung mấy người nghiện thuốc. Họ sôi nổi bàn về trận bóng tối qua. Đây chính là chủ đề mà Miêu Kiến Minh rất thích, không do dự, anh tham gia vào cuộc bàn tán này. Hút thuốc xong quay lại, quả nhiên tinh thần của Miêu Kiến Minh đã khá hơn rất nhiều, anh cảm thấy đã đến lúc chính thức làm việc rồi. Nhưng, anh nhìn đồng hồ thấy đã 10 giờ 25 phút, chỉ còn cách thời gian của cuộc họp phòng 5 phút! Dù sao mấy phút thời gian cũng chẳng nghĩ ra được gì, chi bằng chờ tới chiều rồi tính! Thế là kế hoạch mà Miêu Kiến Minh dự định làm xong trong ngày hôm nay lại bị kéo dài tớ i ngày mai.

Có lẽ, mỗi người chúng ta đều có chút tính cách này của Miêu Kiến Minh, luôn tưởng rằng thời gian của một ngày vẫn còn dai, chỉ cần tập trung tinh thần làm việc, kế hoạch ngày hôm nay sẽ được hoàn thành. Nhưng chúng ta không biết rằng, nếu không có quyết tâm hoàn thành kế hoạch, tinh thần của chúng ta sẽ rất khó để tập trung. Bởi vì sẽ có nhiều nhân tố làm ảnh hưởng tới sự tập trung, nhất là trong xã hội ngày nay, khi phương tiện liên lạc rất phát triển, nói chuyện trên mạng một lát, gửi một tin nhắn, nghỉ ngơi một lát Thời gian trôi đi nhanh chóng. Cứ như vậy, chúng ta thường rất bận rộn nhưng lại không bao giờ hoàn thành được những kế hoạch mà mình đã đặt ra, do đó mọi việc cứ dồn lại. Nếu nói những tai nạn này đều là của ngày mai, bạn thấy có hợp lý không? Ngày mai luôn đem lại cho người ta nhiều hy vọng, cũng giống như nhân vật Scarlett O’Hara trong “Cuốn theo chiều gió” đã nói: “Tomorrow is another day” – ngày mai sẽ khác. Rất nhiều người cho rằng, ngày mai sẽ tốt hơn ngày hôm nay, ngày mai sẽ có một sự khởi đầu mới, một hy vọng mới, tất cả mọi phiền não của ngày hôm nay đều sẽ tiêu tan. Nhưng chúng ta lại quên mất một sự thực: Nếu chúng ta không giải quyết được vấn đề của ngày hôm nay thì ngày mai làm sao có thể có sự khởi đầu mới? Nếu muốn có ngày mai tốt đẹp hơn, hãy làm tốt những việc của ngày hôm nay. Nếu không, ngày mai sẽ chỉ là sự kéo dài của ngày hôm nay mà thôi.

Cái giá của việc kéo dài thời gian thực sự là rất lớn, nó không chỉ khiến kế hoạch ngày hôm nay của bạn không được hoàn thành, mà hơn thế, còn khiến bạn rơi vào vòng tròn ác tính của thời gian. Điều này ảnh hưởng tới tâm trạng của bạn, khiến bạn trở nên buồn bực. Vì công việc vẫn chưa làm xong, tâm lí của bạn không thể thoải mái; kéo dài thời gian, những vấn đề cần giải quyết ngày càng nhiều, bạn sẽ chịu áp lực về công việc, luôn trong tình trạng căng thẳng.

Chu Tự Thanh trong tác phẩm “Vội vã” của mình đã hỏi đi hỏi lại nhiều lần: “Tại sao ngày của chúng ta lại một đi không trở lại?”. Shakespeare cũng có một câu nói rất nổi tiếng: “Những người từ bỏ thời gian, thời gian cũng sẽ từ bỏ họ”.Nếu cứ để ngày mai “thanh toán tiền”cho ngày hôm nay, có lẽ một ngày nào đó bạn sẽ phát hiện, trong khi vị trí làm việc của mình không có gì thay đổi thì những người ngày trước bận rộn giống bạn giờ đây đã nhàn nhã, trở thành cấp trên của bạn; những “nhân vật nhỏ” ngày trước chạy Đông chạy Tây để kiếm tiền, ngày nay đã ngồi xe con dạo phố Người khác đang hối hả tiến từng bước tới ngày mai tốt đẹp, còn bạn,chỉ biết “hát lại những bài đồng dao xưa”.

– Là đàn ông thì phải “đánh cược”

Colombo tin tưởng rằng phía bên kia đại dương là đất liền, ông lấy sinh mệnh mình ra đánh cược, sau nhiều ngày lênh đênh trên biển, cuối cùng ông đã phát hiện ra một châu lục mới, và phát hiện một chân lý mới: Khát vọng chính là mục tiêu. Có người từng hình dung về mối quan hệ giữa đàn ông và sự mạo hiểm: “Có kỳ tích mới, thần bí, bạn sắp trở thành một truyền kỳ trong lòng hàng ngàn hàng vạn cô gái”. Có thể thấy, sự mạo hiểm không chỉ đem lại tiền bạc cho những người đàn ông mà còn có thể nâng cao khí chất đàn ông trong họ.

Một lần, một người hỏi vị học giả: ” Lúc nào là lúc an toàn nhất?”. Vị học giả trả lời: “Khi tàu vẫn chưa rời bến, xe vẫn chưa lên đường”. Đúng thế, tàu chưa rời bến thì không bao giờ phải sợ phong ba bão táp, xe chưa lên đường thì không bao giờ bị tai nạn. Nhưng, những chàng trai ở tuổi 20, các bạn có muốn cả cuộc đời mình chỉ giống như con thuyền đỗ bên bến cảng hoặc một chiếc xe lúc nào cũng ở trong nhà xe không? Một chức vụ ổn định chỉ khiến người ta sống một cuộc đời bình thường, những người mạo hiểm lập nghiệp mới có khả năng được tiếp xúc với cơ hội phát tài. Đàn ông ở tuổi 20 nếu khát vọng có nhiều tiền bạc hơn nữa, hy vọng đạt được thành công lớn hơn nữa thì hãy khắc phục nỗi sợ hãi của bản thân, giống như một thủy thủ đi thám hiểm vùng biển thần bí. Phầ n lớn những người có thành tựu lớn đều là người dám mạo hiểm. Thậm chí có nhà khoa học còn chỉ ra rằng, những người mạo hiểm thường làm những việc không giống người khác, đi những con đường người khác không dám đi.

Những người thám hiểm nói rằng, mạo hiểm là thứ mà họ không thiếu được. Ông vua dầu mỏ Rockefeller đã xây dựng nên đế quốc thương nghiệp của mình bằng sự tự tin, sức phán đoán phi thường và lòng dũng cảm ít ai có được.

Năm 1859, công ty dầu mỏ Adrew Clark của Mỹ cô ng khai bán đấu giá cổ phần, mức giá thấp nhất là 500 đô la. Rockefeller và những người bạn của ông cũng tham gia cuộc bán đấu giá. Khi giá bán được đẩy lên tới 5 vạn đô la, mọi người đều cho rằng mức giá này quá lớn, vượt xa giá trị thực của công ty dầu mỏ này, thế là các đối thủ của Rockefeller lần lượt rút lui, nhưng ông vẫn hạ quyết tâm mua được công ty này, cuối cùng đã sở hữu công ty với giá 7.25 vạn đô la Mỹ. Khi đó, khai thác và buôn bán dầu mỏ là một công việc vô cùng mạo hiểm, mọi người đều cho rằng, hành động của chàng thanh niên mới 26 tuổi này thật ngu ngốc. Nhưng không lâu sau, công ty dầu mỏ tiêu chuẩn của Rockefeller đã khống chế tới 90% thị trường dầu mỏ của cả nước Mỹ. Chính việc buôn bán dầu mỏ đã đặt nền móng vững chắc giúp Rock- efeller xây dựng nên đế quốc của riêng mình.

Đàn ông thì phải “đánh cược”, nhưng đừng “đánh cược” bừa bai. Đàn ông phải có tinh thần mạo hiểm, nhưng không nên quá hung hăng. Một người hỏi vị học giả, thế nào là mạo hiểm? Thế nào là hung hăng? Vị học giả nói: “Ví dụ, có một cái động, trong động có một thùng vàng, anh đi vào và lấy vàng ra. Giả sử trong động có một con sói, thì anh đang mạo hiểm, còn nếu trong động có một con hổ, thì anh đang quá hung hăng”.

Mạo hiểm rất cần có kỹ thuật. Những người ưa mạo hiểm thường tạo cho mọi người cảm giác rằng, quyết định họ đưa ra rất đột ngột, họ làm những việc mà người khác không dám làm. Thực ra, phần lớn họ đều đã có sự chuẩn bị đầy đủ, tỉnh táo và tiến công với một tâm thế ung dung. Trước khi làm việc, họ luôn nghĩ tới kết quả, đưa ra giả thiết nếu thất bại thì sẽ thế nào? Tổn thất lớn nhất là gì? Làm thế nào để đối phó với kết cục tồi tệ nhất? Họ biết, sự phát triển của thế giới không phải lúc nào cũng nằm trong tầm khống chế của mình, bởi vậy, trước khi làm một việc gì đó, họ luôn dành cho bản thân một con đường để quay đầu lại.

– Gặp thời điểm khó khăn, lập nghiệp hay tiếp tục làm thuê

Nếu bạn muốn những năm tháng thanh xuân có bước đột phá, lập nên một sự nghiệp hiển hách thì hãy nhanh chóng bắt tay vào hành động trước tuổi 29. Trương Ái Linh nói: “Muốn thành công phải tranh thủ lúc còn sớm”. Khi bạn ở vào giai đoạn cuối của tuổi 20, khi có một người bạn tuyên bố kết thúc quãng đời làm thuê, bắt đầu lập nghiệp, có phải trong lòng bạn cũng cảm thấy lo lắng, có phải nhiệt tình lập nghiệp trong tim bạn lại bùng lên dữ dội?

“Hiện tượng 29 tuổi” trong nghề nghiệp

Lời cổ nhân xưa dạy: “Tam thập nhi lập” khiến rất nhiều chàng trai đang làm việc, khi bước sang tuổi 29 cảm thấy hoảng sợ, biểu hiện như khi đọc sách, học tập không thể tập trung chú ý; hứng thú đối với sự vật bên ngoài lúc cao lúc thấp; mục tiêu công việc hoặc quá cao, không với tới được, hoặc là không kiên trì theo đuổi; đối với cấp dưới thì yêu cầu quá cao hoặc tỏ ra không quyết đoán, với bạn bè người thân thì tỏ ra chán nản, đối với cấp trên thì oán trách không thôi; đối với những lời kiến nghị, phê bình thường tỏ ra không kiên nhẫn, thậm chí là phản ứng quá mạnh, thường xuyên so sánh với quá khứ, hư vinh, ngại ngùng khi nói với bạn học cũ về chức vụ hoặc thu nhập của mình, thường xuyên so sánh một cách không thực tế với những người tài giỏi mà mình biết, sau đó thường thấy xấu hổ, than thân trách phận, tự mình bỏ cuộc, người nghiêm trọng thậm chí còn rơi vào chứng u uất nặng, sống không có hứng thú, làm việc không hiệu quả, giao tiếp với người khác nếu không lạnh nhạt thì lại quá căng thẳng.

Thẩm Chí Hoa làm việc trong một công ty bình thường được 5, 6 năm nay, cuộc sống không có nhiều đổi mới, nên không những bao nhiêu cảm giác mới mẻ khi bắt đầu làm việc đã mất hết mà còn nảy sinh những phiền muộn về công việc: Về cơ bản, tiền lương và chức vụ đều không có không gian để tiến thêm nữa. Những năm 20 tuổi, Thẩm Chí Hoa biết đó là giai đoạn đặt nền móng, muốn sau này có thành tựu thì phải nỗ lực ngay từ lúc đó, bởi vậy anh có tâm lí khá cân bằng, cũng có sự kiên nhẫn nhất định. Nhưng khi tuổi nhiều hơn, không những tâm trí của bản thân không ổn định hơn mà sự k iê n nha n cũng giảm đi. Thấy kết quả của những lý tưởng mà mình theo đuổi bấy lâu vẫn chưa đáp ứng được tiêu chuẩn “lập nghiệp” của xã hội, Thẩm Chí Hoa dần dần cảm thấy bản thân mình đối xử không tốt với bố mẹ, ngại với bạn bè áp lực vô hình anh gây ra cho bản thân ngày càng lớn.

Mệt mỏi và mơ hồ là tâm lí thường thấy ở những người đàn ông bước vào “hiện tượng 29 tuổi”. Là người làm việc, họ phải thưc hiện theo yêu cầu của công ty và tùy theo công việc, chức vụ, họ sẽ nhận được mức thù lao tương ứng. Nhưng là người của xã hội, món thù lao này không đảm bảo cho tương lai của họ. Khi công việc của nhân viên trong công ty đã kết thúc cũng có nghĩa là quá trình giao dịch đã kết thúc, công ty không phải chịu trách nhiệm về tương lai của nhân viên nữa. Nhân viên vì vậy phải không ngừng nỗ lực tìm một công việc mới, một cơ hội mới, cần chịu trách nhiệm với tương lai của bản thân.

Những thiếu sót trong chế độ bảo hiểm là căn nguyên khiến những chàng trai đang làm việc nảy sinh tâm trạng lo lắng và mệt mỏi. Đồng lương ít ỏi, một công việc không đủ đảm bảo cho cuộc sống. Nếu nghề nghiệp không phải là sự bảo đảm cho tương lai, một nhân viên đã suy nghĩ kỹ càng không thể không đi tìm sự bảo đảm cho mình. Vậy khi gặp thời điểm khó khăn thì có nên lựa chọn việc lập nghiệp hay không? Có phải nếu đã lập nghiệp rồi thì phía trước mình sẽ là một bầu trời đầy ánh sáng không? Nếu không thận trọng suy xét cân nhắc, chắc chắn bạn sẽ thất bại.

“Hiện tượng 29 tuổi” khá phổ biến, không ít người đã thành công hoặc chưa thành công, sau nhiều năm làm việc đều gặp phai hiện tượng này, chỉ một vài người cả đời thuận lợi mới không phải đối diện với vấn đề này. Nguyên nhân chủ quan của hiện tượng này là do không tự cảnh tỉnh bản thân, năng lực tiềm tàng không được giải phóng ra ngoài; nguyên nhân khách quan thì liên quan tới nghề nghiệp bạn đã lựa chọn, nơi làm việc và công việc không phù hợp với bản thân.

Đối với hiện tượng 29 tuổi, bạn trước tiên phải tự nhắc nhở bản thân, xem mình đã tìm được một công việc yêu thích chưa, nếu chưa thì rất khó để đầu tư vào công việc, càng không thể phát huy hết tính tích cực và khả năng sáng tạo của bản thân, không thể có thành tích tốt. Thứ hai, cần tìm kiếm nguyên nhân từ môi trường xung quanh, xem cách làm việc của mình có phù hợp với cấp trên hay không Cho dù thế nào, tuổi 29 vẫn chỉ là điểm khởi đầu của đời người, còn nhiều cơ hội phía trước, chỉ cần bạn cân bằng lại tâm trạng, tìm đúng nguyên nhân để giải quyết vấn đề thì sẽ thành công. Cơ hội luôn dành cho những người đã chuẩn bị. Những chàng trai ở tuổi 20 nhất định phải giữ một tâm lí ổn định, nuôi dưỡng thói quen làm việc và sinh hoạt tốt, làm việc chăm chỉ, tích lũy kinh nghiệm, có trách nhiệm nhất định với gia đình; hiểu được năng lực, kinh nghiệm và sở trưởng của bản thân, suy nghĩ xem mình thích hợp với việc gì và chủ động tìm kiếm vị trí cho mình, tạo thu nhập ổn định và có những mục tiêu ngắn xác định. Sau khi hiểu về bản thân và môi trường xung quanh, bạn mới có thể xác định xem mình nên tiếp tục làm việc hay tự lập nghiệp để bước ra khỏi thời kỳ khó khăn này.

Lập nghiệp và làm thuê, việc nào mạo hiểm hơn

Lập nghiệp và làm thuê, việc nào mạo hiểm hơn? Rất nhiều người cho rằng đương nhiên lập nghiệp mạo hiểm hơn. Thực ra lập nghiệp và làm thuê đều có những mạo hiểm nhất định. Rất nhiều người nói lập nghiệp mạo hiểm hơn nhưng trên thực tế, họ chỉ suy nghĩ vấn đề trên góc độ tiền bạc mà không phân tích từng kế hoạch trong mỗi giai đoạn phát triển khác nhau của cuộc đời.

Thực tế, áp lực của những người đi làm hiện nay đã vượt quá áp lực ban đầu của những người lập nghiệp, thậm chí, có rất nhiều nhân viên giỏi của các công ty nổi tiếng đã không chịu nổi áp lực công việc mà nhảy lầu tự sát.

Người làm thuê lúc nào cũng phải đối mặt với những nguy hiểm và áp lực công việc: vấn đề tiền lương, đãi ngộ, vấn đề duy trì vai trò, địa vị của mình trong công ty. Đây cũng là một trong nhưng nhân tố tâm lí khiến những người có thu nhập cao thường lựa chọn con đường tự lập nghiệp: Họ muốn được giải phóng tâm lí, thực hiện giá trị của bản thân; đối với họ, lập nghiệp thú vị hơn, nhân tố rủi ro mạo hiểm sẽ bị đánh bại bởi lòng nhiệt tình do niềm vui mang lại. Đối với họ, sự mạo hiểm khi lập nghiệp không lớn bằng sự mạo hiểm khi nắm giữ một vị trí cao trong công ty. Sau khi những người làm thuê bị mất việc, họ sẽ mất cân bằng tâm lí trong một khoảng thời gian, lòng tự tin cũng vì vậy mà bị tổn thương, gây trở lực cho công việc sau này và ảnh hưởng rất xấu tới cuộc đời một con người.

Làm thuê không phải là một cuốn vạn lịch, vậy lập nghiep thì sao? Lập nghiệp cần có một kế hoạch hay và sự ủng hộ về tiền bạc, làm thuê cần có thái độ làm việc nghiêm túc và kinh nghiệm phong phú, nếu không, bạn có thể sẽ bị đào thải. Lập nghiệp rất dễ vì một nhân tố nào đó mà bị thua lỗ, đây chính là rủi ro mà những người lập nghiệp không muốn gặp phải, cũng là vấn đề chính mọi người thường nghĩ tới. Có ý định lập nghiệp, bạn đã lường trước vấn đề này và nghĩ đến cách khắc phục chưa? Trong thực tế cuộc sống, sau khi lập nghiệp bị thua lỗ, phần lớn mọi người đều chấp nhận thất bại và tổng kết kinh nghiệm để bắt đầu lại chứ không tiếp tục đi làm thuê. Điều này chứng tỏ rằng, lập nghiệp có ý nghĩa hơn. Sử Ngọc Trụ đã vì tự mình lập nghiệp mà khuynh gia bại sản, nhưng ông vẫn lựa chọn lập nghiệp, và hien giờ rất thành công, được gọi là “người khổng lồ”. Lập nghiệp thưc sự có thể khiến người ta thu được nhiều thứ lớn hơn cả tiền bạc. Quá trình lập nghiệp sinh ra niềm vui, niềm vui kích thích sự nhiệt tình, nhiệt tình đánh bại những nguy hiểm khi lập nghiệp và cuối cùng sẽ đi tới thành công.

Làm thuê tốt hay lập nghiệp tốt? Về góc độ nào đó, làm thuê chính là “đốt cháy tuổi thanh xuân”. Khi bạn đau ốm, già yếu không làm việc được, thu nhập sẽ ít đi, cuộc sống cũng không được đảm bảo. Còn lập nghiệp là một con đường chắc chắn, nó đảm bảo cho bạn sự ổn định về thu nhập, giống như dòng nước tới từ ống nước, lúc nào cũng có thể chảy ra không ngừng, hơn nữa, sự nghiệp và tiền bạc của bạn còn có thể để lại cho đời sau. Lập nghiệp và làm thuê chỉ là hai trạng thái sinh tồn, chọn con đường nào là do con người quyế t định, với mỗi tình hình cụ thể lại có một cách nhìn nhận cụ thể. Nếu bạn làm việc mà thường xuyên thay đổi công việc, có lẽ bạn sẽ thích hợp với việc lập nghiệp hơn; nếu bạn có thể ngồi yên ở một nơi và câu cá, có lẽ bạn thích hợp với làm thuê hơn. Tóm lại, lập nghiệp hay làm thuê đều có mạo hiểm và những mạo hiểm đó được quyết định bởi chính bạn.

Người lập nghiệp cần có những tố chất nào?

Đàn ông ngoài 20 tuổi, phần lớn đều đi theo con đường do cha mẹ hoặc xã hội đã định sẵn, bao gồm cả học tập và công việc. Rốt cuộc có nên lập nghiệp không, có thể lập nghiệp không? Chúng ta phát hiện rằng, mặc dù những người có năng lực chưa chắc đã thành công, nhưng những người thành công chắc hẳn là những người có năng lực. Trên thế giới , nơi đâu cũng c ó những n gười ta i g iỏi, biết suy nghĩ, họ sinh ra đã có khát vọng làm giàu và khả năng hành động mạnh mẽ, vì không hài lòng với địa vị của mình mà tìm cách vươn lên. Tổng giám đốc công ty phần mềm lớn nhất nước Mỹ, Bill Gates, người đầu tiên chế tạo ra máy tính Dell hay vị thần trong ngành đầu tư cổ phiếu ở Mỹ, ông Buffet đều thích phá vỡ sự gò bó mà xã hội cứng nhắc này mang lại, dũng cảm, quyết tâm tự mình lập nghiệp dù biết đó là một sự mạo hiểm lớn. Không phải tất cả mọi người đều thích hợp với làm thuê, cũn g khôn g phải tất cả mọi người đều thích hợp để lập nghiệp, vậy một người thích hợp cho lập nghiệp cần phải có những tố chất nào?

1. Tố chất đầu tiên của người lập nghiệp là nhạy cảm với thương trường

Bạn có nhạy cảm với tiền bạc không? Bạn có thể nhìn ra những việc tưởng như không hề liên can hoặc rất nhỏ nhưng lại là một cơ hội làm ăn lớn không? Nếu bạn muốn lập nghiệp, trước tiên hãy xem bản thân có sự nhạy cảm với thương trường hay không.

Công ty đồ chơi Spin Master của Canada thành lập năm 1994, tới năm 1998, doanh thu bán hàng đã là 2 triệu đô la Mỹ, năm 1999, doanh thu bán hàng là 4,2 triệu đô la Mỹ. Khi sáng lập, công ty chỉ có 3 người: Harare, 27 tuổi; Varadi, 29 tuổi và Rabbi, 28 tuổi.

Năm 1991, Harare và Rabbi cùng học hội họa tại một trường đại học và chìm đắm trong cảm hứng của những bức tranh. Một hôm, đột nhiên Rabbi nghĩ, một tác phẩm nghệ thuật tinh tế như vậy tại sao không bán đi để lấy tiền? Hai người cùng nhau thảo luận và quyết định mang bức tranh đi bán. Không ngờ một bức tranh dán lại bán được tới 5 đô la! 5 đô la không nhiều, nhưng ý nghĩa của nó lại vô cùng lớn. Từ khi bán ra bức tranh dán đầu tiên, họ tin tưởng rằng lựa chọn duy nhất cho tương lai chính là làm một nhà kinh doanh, bởi vì họ đã tìm được cảm giác thành công khi giao dịch buôn bán, phát hiện ra bản thân mình ngoài khả năng nghệ thuật còn có khả năng kinh doanh rất phi thường! Khả năng buôn bán chính là tố chất đầu tiên mà một người làm kinh doanh cần phải có. Rất nhiều người lập nghiệp trẻ tuổi thường quên mất điểm này, họ không phát hiện ra khả năng kinh doanh của bản thân, vì thế cũng không có hành động nào để phát huy khả năng này.

Đương nhiên, nếu bạn có năng khiếu nghệ thuật mà không có đầu óc kinh doanh thì hãy bình tĩnh, bạn có thể tìm những ngươi tài hoa đến giúp sức. Harare và Rabbi mặc dù có đầu óc kinh doanh, nhưng họ vẫn mời một người tài giỏi cùng tham gia.

Năm 1994, sau khi Harare và Rabbi tốt nghiệp, họ dùng 10 nghìn đô la Mỹ thu được từ việc bán tranh dán để đầu tư sản xuất một loại kính có tên gọi “người bạn địa cầu”, trong vòng một tháng họ đã bán được một lượng lớn sản phẩm này và thu về 1 triệu đô la. Sau đó, họ quen với Varadi, học thương mại quốc tế. Sự tham gia của Varadi giúp họ như “hổ thêm cánh”, rất nhiều sản phẩm của những sáng tạo nghệ thuật được sản xuất, nghiệp vụ kinh doanh cũng nhanh chóng mở rộng, việc buôn bán vô cùng phát đạt. Varadi nhớ lại, nói: “Một năm rưỡi trước khi lập nghiệp, những việc tôi cần phải làm chính là kiên trì và đáp ứng nhu cầu rất lớn đột nhiên tới”. Tiếp sau thành công của “người bạn địa cầu”, họ thiết kế hai sản phẩm khác – đồ chơi “chiếc gậy ma thuật” nhận được sự hoan nghênh của mọi người, năm 1998, máy bay động lực điều khiển từ xa được sản xuất cũng đã “làm mưa làm gió” trên thị trường Âu Mỹ.

Hiện nay đã có rất nhiều người đề nghị được mua lại công ty nhưng ba chàng trai trẻ tuổi không có ý định bán. Họ cho rằng, bản thân mình có khả năng khiến công ty phát triển hơn, tài năng nghệ thuật và kinh nghiệm kinh doanh cũng đã trưởng thành, việc quản lý có trật tự. Nhắc tới kinh nghiệm thành công, Rabbi nói: “Khi còn trẻ, tư duy của bạn nhạy bén, hơn nữa nếu có thêm tố chất làm kinh doanh thì tỷ lệ thành công của bạn sẽ tăng gấp đôi”.

Những người nhạy cảm và sẵn sàng suy nghĩ sẽ tìm được cơ hội và tạo ra thành công từ những việc rất bình thường. Sự nhạy cảm này là một tố chất không thể thiếu đối với một người muốn trở thành nhà doanh nghiệp.

2. Biết nắm bắt cơ hội

Xã hội hiện đại là một xã hội đầy sự cạnh tranh, vừa đặt ra những thách thức to lớn, nhưng đồng thời cũng tạo rất nhiều cơ hội tốt cho mọi người thực hiện mục tiêu. Ví dụ, trong chuyện lập nghiệp, có rất nhiều chàng trai ngoài 20 tuổi có ý chí lập nghiệp than rằng, tại sao mọi người ngày trước có thể tay không làm nên sự nghiệp, còn ngày nay chuyện đó gần như là huyền thoại, nếu không có một số vốn hùng mạnh, không có các mối quan hệ nhất định, lập nghiệp là một việc vô cùng khó khăn. Họ ta thán rằng bản thân mình không đuổi kịp thời đại “làm giàu nhanh chóng”.

Nhưng một xã hội dễ dàng khiến người ta trở thành tỷ phú trong một đêm không phải là xã hội bình thường, đó là một xã hội đang ở trong giai đoạn chuyển mình, đang phát triển trong những “trận động đất”, đang tìm tòi tiến về phía trước, rất nhiều chế độ và pháp luật vẫn chưa hoàn thiện, bởi vậy có người chỉ giàu trong một đêm, cũng có người trong một đêm mất trắng. Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Viễn Đông, Trưởng Tích Bồi nói: “Bất kỳ người lập nghiệp nào đều có sự chuẩn bị tư tưởng đầy đủ. Nói thật, năm xưa chúng tôi đâu có môi trường lập nghiệp tốt như các bạn thanh niên bây giờ. Lấy ví dụ từ tập đoàn Viễn Đông, khi mới bắt đầu, hệ thống pháp luật doanh nghiệp chưa được kiện toàn như hiện nay. Ngoài ra, dư luận xung quanh không ủng hộ chúng tôi. Các điều kiện về vật chất cũng rất hạn chế, bởi vậy nói tới mục tiêu của cuộc đời, người như tôi chỉ cần có 5 vạn nhân dân tệ đã là đủ rồi (1 nhân dân tệ xấp xỉ bằng 2.600 đồng tiền Việt Nam)”. Chỉ có một xã hội ổn định mới có thể đem tới cho những người lập nghiệp các cơ hội tốt.

Những chàng trai ngoài 20 tuổi oán trách cơ hội khó tìm nhưng lại không phát hiện ra một sự thực: Những người đại diện cho thế hệ thanh niên lập nghiệp sau năm 80 có được thành công không phải do tiền vốn lập nghiệp mà bởi vốn tri thức và trí tuệ của họ. Xã hội này nơi đâu cũng có cơ hội, nếu bạn có sự chuẩn bị, có đủ tri thức, cơ hội sẽ tìm đến bạn.

Rodan nói: “Cuộc sống không thiếu đi vẻ đẹp, chỉ thiếu đi những đôi mắt biết phát hiện cái đẹp”. Cơ hội cũng như vậy. Trong thời đại thông tin hóa, bất kỳ một tin tức nào cũng đều có thể đem tới cho bạn cơ hội thay đổi cuộc đời, nhưng cơ hội là thiên biến vạn hóa, nếu bạn không có một đôi mắt nhạy bén, bạn sẽ hết lần này tới lần khác bỏ qua nó.

Việc tìm ra U – Haul của Mỹ cũng là một câu chuyện về cơ hội. Đây là một công ty có tổng tài sản lên tới hàng chục tỷ đô la Mỹ. Người sáng lập ra công ty, Leonard (LS) Lawrence là một người vô cùng nổi tiếng trong giới doanh nghiệp Mỹ, hình ảnh của công ty này là những chiếc xe chở hàng có màu vàng rất đặc trưng và không giống ai, tới ngày nay, họ đã đi tới mọi nẻo đường trên nước Mỹ.

Một lần, LS bị ốm rất nặng. Ông được đưa tới một bệnh viện hải quân cách nhà 35 dặm Anh. LS muốn đưa người nhà của mình tới ở gần đó, nhưng ông lại không muốn phải bỏ ra một món tiền lớn để chuyển nhà. Thay vì thuê xe thùng, ông tìm thuê một chiếc xe kéo đã cũ. Chuyện này giúp LS nghĩ đến việc kinh doanh mạng lưới cho thuê xe trên phạm vi toàn quốc, mọi người có thể thuê xe kéo để vận chuyển trong phạm vi gần. Ông lập tức ý thức được rằng đây là cơ hội tuyệt vời để có trong tay một thị trường khổng lồ. Không lâu sau, ông đã sáng lập ra U – Haul, chuyên cho thuê xe kéo.

Sau khi U – Haul được sáng lập không lâu, một cơ hội khác lại tới: Vợ của LS, Anna Mary tình cờ đọc được một thông tin trên báo về việc một công ty vận tải đường sắt đã nhận được sự tài trợ của một nhóm chủ xe vận chuyển và xây dựng một đội xe rất hùng hậu. Từ khi đọc được mẩu tin này, họ ý thức rằng, nếu áp dụng sách lược này có thể giúp công viêc kinh doanh của họ có những thay đổi về chất, từ đó mở rộng phạm vi của U – Haul. Năm 1952, họ bắt đầu từ việc thành lập đội xe, theo đó những đoàn thể, tổ chức kinh doanh nhỏ và cá nhân có thể đầu tư vào xe kéo, còn U – Haul sẽ phụ trách mọi chi phí kinh doanh như bảo hiểm, sửa chữa, phân phối. Chỉ dựa vào điểm này, U – Haul đã trở thành doanh nghiệp toàn quốc. Tính tới cuối những năm 50 của thế kỷ trước, U – Haul đã có hơn 42.000 xe kéo.

Những việc tương tự như vậy trong thực tế có rất nhiều, mọi người quen tìm nguyên nhân trên bề mặt của thành công, quy cho điều kiện, quy cho cơ hội, nhưng trên thực tế, vai trò quyết định lại là tố chất của con người. U – Haul sở dĩ có thể thành công chính là vì người tạo ra nó có tố chất quan sát cơ hội, nắm bắt tin tức nhạy bén hơn người khác.

Trong cuộc sống, nơi đâu cũng có những thông tin và cơ hội hưu dụng. Mỗi một hoạt động trong xã hội, các mối quan hệ trong giao tiếp, mỗi lần thay đổi trong cuộc sống, mỗi lần thành công hay thất bại trong công việc đều có thể mang lại cho bạn một cảm nhận mới, một tin tức mới, một người bạn mới, một kinh nghiệm mới, một cơ hội mới, là phương tiện đưa bạn tới thành công, quan trọng là, bạn có thể phát hiện ra những tin tức và cơ hội này không. Đừng cho rằng tin tức rất khó nắm bắt, cơ hội khó tìm kiếm, thực ra tin tức và cơ hội đều ở bên cạnh chúng ta, thậm chí chúng còn ở ngay trên tay chúng ta.

3. Muốn lập nghiệp thì phải là một người sáng tạo trong nghề nghiệp

Samuel Cohen, 21 tuổi; Jeremy Klaus, 23 tuổi; Thomas Hilton, 22 tuổi. Họ là những người sáng lập ra công ty kem Jeremy, chuyên sản xuất loại kem cao cấp có mùi vị rất đặc biệt. Thành lập tháng 6 năm 1997, tới cuối năm 1997, doanh thu đã đạt 1 triệu đô la Mỹ.

Klaus là người kinh doanh bẩm sinh. Anh nói: “Từ nhỏ tôi đã ghét làm những công việc bình thường, bởi vậy tôi không làm việc. Mà tôi đã từng nói, thực ra tôi có thể làm bất cứ công việc gì – thậm chí là làm kem”. Sau đó, sau khi nhập học, chàng sinh viên của trường đại học Pennsylvania đã bắt đầu làm kem trong ký túc xá. Không lâu sau, hai người bạn chung trường là Cohen và Hilton cũng tham gia. Thế là Klaus bán đi phần lớn cổ phiếu của mình lấy số tiền 60 nghìn đô la Mỹ, cùng hai người bạn mở công ty. Sau khi điều tra thị trường, Klaus phát hiện, mùi vị của kem trong 20 năm nay chưa hề thay đổi, anh nhạy cảm quan sát được rằng, đó là một không gian rất tốt cho việc lập nghiệp. Anh chấp nhận ý kiến của Samuel Cohen, sử dụng kỹ thuật làm bia để tạo ra một loại kem có mùi vị rất đặc biệt, anh liên hệ với công ty sữa địa phương, họ cung cấp sữa chua cho anh.

Do có sự sáng tạo đổi mới mùi vị kem, công ty nhanh chóng thu hút các nhà đầu tư mạo hiểm. Kết quả là, sản phẩm vừa mới ra mắt đã được thị trường đón nhận nhiệt tình, tạo ra hiện tượng “cung không đủ cầu”. Mùi vị của loại kem này nhanh chóng trở thành “mốt” trong thực phẩm, thống lĩnh thị trường Âu Mĩ và các vùng đất khác trên thế giới.

Khi nhắc tới thành công của mình, Klaus nói: “Những người trẻ tuổi như chúng ta phải là một người sáng tạo trong nghề nghiệp, chứ không phải là một người chế tạo không bao giờ thay đổi. Bởi vì đặc trưng bản chất của thanh niên chính là sáng tạo và nhiệt tình”.

– Tuổi 20 là thời kỳ hoàng kim để nếm trải thất bại

Lý Triều Huy năm nay 27 tuổi, những người bạn xung quanh anh có người đã có những thành công nhỏ trong sự nghiệp, có người thì đang chuẩn bị mua xe, nhưng anh hiện không những vẫn còn tay trắng mà lại nợ ngân hàng mấy vạn tệ. Anh nói một loạt về những “thất bại” của mình: Năm 24 tuổi mới tốt nghiệp, khi đó thịt lợn trên thị trường bán rất chạy, dưới sự ủng hộ của mẹ, anh mở một trang trại nuôi lợn, kết quả là một trận dịch bệnh đã giết chết toàn bộ đàn lợn của anh; đi làm được hai năm, anh phát hiện nơi mình làm việc tập trung rất nhiều công ty, anh liền mở một cửa hàng đồ ăn nhanh, chuyên cung cấp bữa trưa cho những người đi làm ở gần đó, nhưng chưa đầy nửa năm, vì đồ ăn trong cửa hàng không phong phú nên dần dần ít người tới ăn, không thể tiếp tục du y trì được nữa; sau đó, anh đầu tư toàn bộ tiền tiết kiệm của mình vào thị trường cổ phiếu, không ngờ thị trường sụt giảm nhanh chóng, lần này anh không những trắng tay mà còn kéo theo một khoản nợ lớn.

Thực ra, so với những người cùng độ tuổi luôn mong muốn lập nghiệp nhưng không dám nếm trải thất bại, Lý Triều Huy đã có một khoản tài sản vô hình rất lớn. Từ những thất bại liên tiếp, anh đã đúc rút ra được nhiều kinh nghiệm và bài học quý giá, đó là những điều chúng ta không thể học được từ những người đi trước hay trong sách vở.

Những chàng trai ở tuổi 20 lúc nào cũng tràn đầy tự tin, nhưng sự tự tin của họ lại rất ít được mài giũa qua những thất bại, khó khăn nên vô cùng yếu đuối, không thể chống chọi lại với trải nghiệm, một khi gặp thất bại, họ dễ dàng bị sa sút tinh thần.

Khi còn trẻ, nếu quá dễ dàng đạt được thành công lớn là một việc rất nguy hiểm, chính vì “Thiếu niên đắc chí, vãn niên thất chí”. Thành công sớm sẽ khiến bạn không biết tới những hiểm ác của cuộc đời, không biết muốn thành công phải vất vả ra sao, càng không biết trân trọng những gì mình đã có được. Phương Trọng Vĩnh vì hồi nhỏ nổi tiếng có tài thơ ca nên được mọi người tán thưởng, từ đó đánh mất tinh thần cầu tiến, cuối cùng, cậu dần dần mất đi khả năng trời phú, trở thành một người giống như những người bình thường khác. Trong môi trường xung quanh chúng ta, không khó để phát hiện, những người khi còn nhỏ tuổi tỏ ra vô cùng thông minh, được bố mẹ và thầy cô khen ngợi, nhưng sau khi trưởng thành thì rất ít người gặt hái được thành công; còn những người lúc nhỏ rất bình thường, thậm chí còn bị coi là hơi kém thông minh, liên tục bị người khác mắng mỏ, coi thường, khi lớn lên lại có một sự nghiệp huy hoàng. Cuộc sống chưa từng thất bại là một cuộc sống đáng sợ, vì bất cứ lúc nào bạn cũng có thể bị đánh đổ bởi những thất bại bất ngờ xảy đến. Trong bất cứ lĩnh vực nào, thành công nếu chưa trải qua trắc trở sẽ không bền vững, bởi bạn không có được kinh nghiệm từ những thất bại trước đó.

Ngạn ngữ có câu: “Tiền vốn của tuổi trẻ chính là lần thứ hai thất bại”. Tuổi 20 là thời kỳ hoàng kim để nếm trải thất bại, lúc này vì bạn còn trẻ nên dễ nhận được sự tha thứ, nhiệt tình và hy vọng của bạn cũng tràn đầy. Tuổi 20 gặp khó khăn thì sau này chúng ta mới có đủ kinh nghiệm để có một cuộc sống thuận lợi hơn, có năng lực để gánh vác những trách nhiệm lớn lao hơn, nặng nề hơn (phụng dưỡng cha mẹ, nuôi dạy con cái, xây dựng một cuộc hôn nhân hạnh phúc, xây dựng một sự nghiệp thành công ).

Tuổi 20, nếu có thể kịp thời tổng kết những bài học từ thất bại, biết cách từ bỏ và lựa chọn thì chúng ta có thể tận dụng được sự nhiệt tình và ý chí phấn đấu của tuổi trẻ để theo đuổi ước mơ và tương lai của bản thân.

Thanh niên có đủ nguồn vốn để thất bại. Ở tuổi 20, chúng ta đừng sợ phạm phải sai lầm. Một nhà doanh nghiệp nổi tiếng của Mỹ đã từng nói: “Thanh niên cần phải phạm nhiều lỗi, bởi vì sai lầm là nguyên liệu tốt nhất cho sự phát triển của nghề nghiệp, sai lầm có thể khiến bạn hiểu được thế nào là nghịch cảnh. Chúng ta chỉ cần học cách làm thế nào để không phạm phải một lỗi lầm tương tự là được. Kiên trì với nguyên tắc này, bạn sẽ dễ dàng đạt được thành công hơn những người bảo thủ”. Tại sao khi bố mẹ khuyên nhủ chúng ta đừng làm gì đó, chúng ta thường không nghe, cho tới khi gặp phải khó khăn rồi mới thừa nhận những lời khuyên ấy là đúng? Nguyên nhân là vì, những thất bại và bài học thiết thân mới có tác dụng sâu sắc và khiến con người trưởng thành. Những người không có kinh nghie m phong phú, chỉ thành công nhờ vào vận may rất khó có thể vượt qua được những đau khổ mà thất bại mang lại. Để có được thành công thực sự luôn phải trải qua rất nhiều gian khó. Nếu ở tuổi 20 bạn chưa thành công, bạn vẫn nên cảm ơn những thất bại của mình, vì nhờ những trải nghiệm có được từ những thất bại này, con đường đi tới thành công của bạn sẽ rộng mở hơn.

Tổng thống Mỹ Lincoln có một câu nói nổi tiếng: “Con đường này rất gian nan và vất vả. Một chân tôi bị trượt xuống, chân còn lại cũng không thể đứng vững; nhưng tôi hít thật sâu, nói với bản thân, chỉ bị ngã có một cái, đâu phải là chết rồi không bao giờ còn đứng lên được”. Rất nhiều người vĩ đại trong lịch sử cũng như Lincoln, thất bại chiếm phần lớn trang sử cuộc đời họ, nhưng chính những thất bại này đã bồi đắp cho con đường thành công của họ. Hay nói cách khác, để người thành công trở nên vĩ đại, không phải do bản thân của sự thành công, mà là kinh nghiệm có được sau những lần thất bại trên con đường bước tới thành công. Người thông minh dùng tâm thế bình tĩnh để đón nhận thất bại, từ đó tìm thấy chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa của thành công; còn những người bình thường khi đối mặt với thất bại sẽ trở nên rụt rè, sợ hãi, từ đó mất đi lòng tự tin cũng như ý chí vươn lên.

– Phá bỏ vòng trói trong tư duy

Các nhà khoa học Mỹ đã làm một thí nghiệm như sau:

Đặt một con cá nhỏ và một con cá to vào cùng một bình nước, sau đó dùng kính ngăn đôi bình nước giữa 2 con cá. Ban đầu, con cá to công kích rất mạnh vào phía có con cá nhỏ, nhưng hết lần này tới lần khác cá to bị kính ngăn lại, sau khi bị va vào kính tới mức chảy máu, cuối cùng nó không tấn công nữa. Khi đó, các nhà khoa học nhẹ nhàng nhấc tấm kính ra, kết quả là, dù con cá to đã đói tới mức không thể chịu nổi nữa, nó vẫn không dám tiến lên, để mặc con cá nhỏ tự do bơi lội ngay trước mắt, cho tới khi chết đói.

Những chàng trai ở tuổi 20 thông thường đều hình thành một kiểu tư duy cố hữu của bản thân. Mặc dù trong lòng nghĩ rằng “phải sáng tạo, phải sáng tạo”, nhưng phần lớn họ đều bị giới hạn bởi chính bản thân mình. Thậm chí còn có một tư tưởng hay tâm trạng nào đó dẫn dắt con người đi theo một phương thức tư duy nhất định. Cũng giống như người bị mất cái rìu trong câu chuyện ngụ ngôn, khi anh ta nghi ngờ con trai người hàng xóm lấy trộm rìu, anh phát hiện nhất cử nhất động của cậu bé đều giống một tên trộm; nhưng khi tìm thấy rìu trong phòng mình, anh ta lại thấy các hành động của cậu bé là bình thường. Đây chính là hiệu ứng kỳ lạ của vòng trói tư duy.

Quan niệm: “Sống chết có số, giàu nghèo tại trời” – một người có thể trở nên giàu có hay không chủ yếu do cơ hội mà ông trời trao cho họ, là một sai lầm nhưng thường được mọi người coi như chân lý. Điều này khiến nhiều người cho rằng, sở dĩ mình không có tiền là vì không có cơ hội kiếm tiền. Những người tin tưởng vào quan niệm trên, ngồi chờ “chiếc bánh cơ hội” từ trên trời rơi xuống cũng không phải là ít. Những chàng trai 20 tuổi đang đi trên con đường lập nghiệp thường gặp phải sự trói buộc của tư duy, chỉ khi kịp thời gỡ bỏ vòng trói đó, chúng ta mới có thể cởi mở, tiến về phía trước. Vậy bộ não của chúng ta thường bị điều gì trói buộc? Tổng kết có mấy nguyên nhân sau:

1. Lo sợ “người khác sẽ nghĩ như thế nào?”

Đối diện với thất bại, “người khác sẽ nghĩ như thế nào?” chính là trạng thái tâm lí phổ biến nhất và mang tính tự hủy diệt cao nhất. Suy nghĩ coi “người khác” là tiêu chuẩn là một vòng trói rất chắc. Nó làm tổn thương tới sức sáng tạo và nhân cách của con người, hủy diệt năng lực vốn có của họ, khiến người ta dừng chân lại, không thể tiến về phía trước. Để thoát khỏi vòng trói “người khác” này, bạn hãy thử nghĩ xem, người khác đâu phải là nhà tiên tri, họ chỉ là những “Gia Cát Lượng khi chuyện đã xảy ra”. Bạn nên nhớ rằng: Phải đi trên con đường của chính mình, đừng quá băn khoăn người khác nói gì.

2. Quan niệm “trời định là thất bại”

Một khi thất bại, mọi nhiệt tình ban đầu của bạn đều tan biến. Bạn không ngừng nhắc đi nhắc lại rằng: “Sớm biết như thế, tại sao ban đầu lại “. Vì bạn cho rằng bản thân mình quá nhỏ bé, không có cách nào thay đổi số phận. Để thoát khỏi vòng trói “trời định là thất bại” này, bạn cần phải thay đổi tư tưởng, thay đổi góc độ để nhìn nhận vấn đề. Không phải “làm nhiều thất bại nhiều” mà là “càng thất bại càng phải làm nhiều”; cũng giống như Edison thực hiện hơn 1000 cuộc thí nghiệm mới phát minh ra điện, 999 lần thí nghiệm trước đó không phải là thất bại, mà là 999 lần phát hiện ra những thứ không thể làm ra điện; cũng giống như người con gái sống trong sa mạc của sự cô đơn, “từ cửa sổ nhìn ra ngoài có thể thấy ngôi sao, chứ không phải là bụi” , bạn sẽ phát hiện ra, khi thoát khỏi vòng trói của tư duy, khi có thể kiểm soát được tư duy, bạn cũng có thể thành công trong việc kiểm soát hành động của mình.

3. Thói quen cho rằng “thời gian quá muộn”

Có nhiều người thất bại thường nghĩ: “Tất cả những điều này đã không thể vãn hồi được nữa”, cho rằng nếu lập nghiệp lại cũng đã muộn, bởi vậy họ thỏa hiệp với tương lai, tuân theo quy luật tự nhiên của cuộc sống. Ví dụ, những người đàn ông trong “hiện tượng 29 tuổi” bị tư duy “tam thập nhi lập” trói buộc, cảm thấy mình “đã 29 tuổi mà vẫn trắng tay”, cuộc đời cũng từ đó mà trở nên tăm tối, hoặc nếu làm ăn thất bại thì cho rằng mình không thể tiếp tục được nữa. Để thoát khỏi vòng trói “thời gian quá muộn” này, bạn nên thường xuyên quan sát những nhân vật có tiếng trong cuộc sống xã hội chứ đừng quan tâm tới “hạn chế độ tuổi” và tiếp tục hạ quyết tâm, phấn đấu không mệt mỏi.

4. Mặc cảm về “sai lầm trong quá khứ”

Nếu trong quá khứ có một lần thất bại trong tình yêu, liệu bạn có từ chối tình yêu thực sự? Đáp án thông thường là không. Nếu bạn có một lần thất bại trong lập nghiệp, phải chăng bạn không bao giờ còn lập nghiệp nữa? Đối với một người có ý chí, chắc chắn anh ta sẽ có những nhận thức chính xác sau sai lầm, từ đó tiếp tục cố gắng, lập nên kỳ tích. Tuổi 20 là thời kỳ hoàng kim để nếm trải thất bại, bởi vậy những người đàn ông 20 tuổi nhất định phải thoát khỏi vòng trói “sai lầm trong quá khứ”, để bản thân mình trưởng thành hơn.

Con người biết tư duy, có nhiều lúc, quán tính của tư duy khiến con người đi vào “ngõ cụt”. Chỉ khi thoát khỏi những vòng trói của tư duy, bạn mới có thể phấn đấu, dũng cảm tiến bước tới mục tiêu.

– Con người là nguồn vốn lớn nhất khi lập nghiệp

Bạn ngoài 20 tuổi, muốn lập nghiệp, nhưng không có tiền, không có kinh nghiệm, vậy phải làm thế nào? Hai mươi tuổi, con người là nguồn vốn lớn nhất khi lập nghiệp. Bởi vì sự thành công của một người trong công việc có tới 80% là do quá trình giao tiếp với người khác, 20% còn lại thuộc về tư duy của bản thân.

Rất nhiều doanh nhân thành đạt đều ý thức được rằng, nguồn vốn con người rất quan trọng đối với sự nghiệp của mình. Tổng giám đốc công ty đường sắt của Mỹ, ông AH Smith từng nói: “95% đường sắt là người, 5% là sắt”. Ông vua gang thép của Mỹ, Canergie đã nghiên cứu rất lâu và đưa ra kết luận rằng: “Vai trò của kiến thức chuyên môn trong sự thành công của một người chỉ chiếm 15%, 85% còn lại được quyết định bởi các mối quan hệ với người khác”. Bởi vậy, cho dù bạn làm nghề gì, nếu biết xử lý tốt các mối quan hệ giao tiếp, bạn sẽ đi được 85% con đường tới thành công, đi đượ 99% con đường tiến tới hạnh phúc của bản thân. Vì thế, ông vua trong ngành hóa dầu Mỹ nói : ” Tôi sẵn sàng trả giá cao hơn cái giá học các bản lĩnh khác để học được bản lĩnh giao tiếp với người khác”.

“Tôi cũng biết tầm quan trọng của con người, nhưng tôi còn trẻ tuổi, không có kinh nghiệm xã hội, những người quen biết lại ít, làm sao có thể tích lũy được nguồn vốn con người?”. Không ít những người đàn ông ngoài 20 tuổi đều gặp phải vấn đề này. Thực ra, điều chúng ta thiếu không phải là con người, mà là một trái tim biết chinh phục lòng người. Hãy nhìn xung quanh, bạn bè, đồng hương, họ hàng có phải đã lâu rồi bạn không liên lạc với họ? Có phải mặc dù bạn thường gặp họ trong công ty, trên đường phố nhưng không hỏi thăm họ? Có phải gần đây lúc nào bạn cũng lấy cớ là bận công việc để trì hoãn tới thăm họ? Có phải cuối tuần bạn thích ở nhà một mình hơn là đi ra ngoài chơi với bạn bè?… Phần lớn mọi người trong chúng ta cả ngày chỉ biết kêu ca rằng mình không quen biết nhiều, nhưng chưa bao giờ phân tích vấn đề để tìm ra nguyên nhân.

Đúng vậy, ở tuổi 20, chúng ta có lẽ chưa có cơ hội để kết giao được với những người bạn có tiếng tăm, nhưng không nhất thiết nguồn vốn con người đều phải là những người tiếng tăm. Có nhiều lúc, một người bình thường bên cạnh bạn cũng có thể trở thành “quý nhân” mà bạn đang vất vả tìm kiếm cho cuộc đời mình.

Để bạn bè trở thành “nguồn vốn con người” của bạn

“Thêm một người bạn, thêm một con đường; thêm một kẻ thu, thêm một bức tường”, đây là một câu danh ngôn rất có lý. Đã từng có câu chuyện thần thoại kể về một người nghèo khổ, tron g lúc vô tình đã cứu giúp một bà già đói rách, bệnh tật, bẩn thỉu. Không ngờ, bà già này chính là một vị thần tiên biến thành, cảm động trước tấm lòng lương thiện của người này nên đã cho anh ta một món tiền rất lớn. Từ đó cả nhà anh được sống cuộc sống giàu sang sung túc. Thực ra, câu chuyện không chỉ tồn tại trong thần thoại, mà hiện hữu ngay trong thực tế cuộc sống. Có một câu chuyện về hệ thống cửa hàng Victor, kể về câu chuyện thực nhưng xảy ra như “thần thoại”.

Victor thừa kế cửa hàng thực phẩm từ cha mình, đây là một cửa hàng đã có từ rất lâu đời và rất có tiếng. Victor hy vọng, dưới sự quản lý của anh, cửa hàng có thể phát triển lớn mạnh hơn. Một buổi tối, Victor ở trong cửa hàng thu đọn đồ đạc, vì hôm sau anh sẽ cùng vợ mình đi nghỉ. Anh định đóng cửa hàng sớm để chuẩn bị cho chuyến du lịch ngày mai. Đột nhiên, anh phát hiện bên ngoài cửa hàng có một người thanh niên đang đứng, khuôn mặt vàng bủng vì đói, quần áo rách nát, hai mắt trũng sâu. Thì ra, người thanh niên này là con của ông khách hàng quen thuộc của cửa hàng trước đây, tới từ Mexico. Victor nhiệt tình tiếp đãi và cho anh ta một số tiền để làm lộ phí về nước.

Victor nhanh chóng quên đi câu chuyện này. Nhiều năm trôi qua, việc làm ăn của Victor ngày càng phát triển, anh muốn mở rộng thị trường tới Mexico, nhưng đau đầu vì bên đó không có người quen. Đúng lúc đó, anh nhận được một bức thư tới từ Mexico. Thì ra chàng trai mà anh từng giúp đỡ năm xưa, nay đã trở thành một nhân tài trong giới kinh doanh vật liệu xây dựng ở Mexico. Trong bức thư, anh ta nhiệt tình mời Victor tới Mexico phát triển sự nghiệp cùng anh ta. Điều này thật bất ngờ, nằm ngoài mong đợi của Vic-tor. Có sự giúp đỡ của chàng trai đó, Victor đã xây dựng được hệ thống cửa hàng thực phẩm của mình tại Mexico, hơn nữa, những cửa hàng này nhanh chóng phát triển trên phạm vi toàn quốc.

Để bạn bè giúp bạn một tay

Từ trước tới nay, tình bạn đồng môn luôn được xưng tụng là mối quan hệ bền vững, tốt đẹp. Co rất nhiều ví dụ về việc bạn học cùng lớp hợp tác với nhau lập nghiệp, ví dụ như mạng Yahoo Trung Quốc là do Dương Chí Viễn cùng người bạn học cùng anh tại đại học Standford, Paul Allen phối hợp làm. Những người đàn ông ngoài 20 tuổi hoàn toàn có thể sử dụng những mối quan hệ bạn bè để lập nghiệp, cùng nhau đi tới thành công.

Tập hợp bạn bè sẽ là cơ hội để bạn có một nguồn vốn con người vô cùng tốt, hơn nữa, đó có thể là cơ hội để thay đổi cuộc đời bạn. Những cuộc họp lớp thường là thời gian tốt nhất để mọi người cùng làm quen lại với nhau. Sau khi tốt nghiệp, bạn làm việc trong lĩnh vực nào, có những thành tựu nào, ai có thể trở thành phát hiện mới để thay đổi cuộc đời bạn Hãy chủ động tham gia những buổi họp chính thức cũng như không chính thức, đừng vì hiện tại bản thân có cuộc sống không như ý mà mặc cảm, trốn chạy những cuộc họp mặt này.

Đương nhiên, họp mặt bạn bè không phải là chuyện thường diễn ra, hơn nữa sau khi tốt nghiệp mọi người phân tán khắp nơi, rất khó để gặp mặt đông đủ. Nhưng danh sách lớp, địa chỉ nhà, số điện thoại, email vẫn có thể giúp bạn liên hệ được với những người bạn ở nơi xa. Bạn có thể tận dụng cơ hội này, tìm hiểu thêm về bạn bè của mình, phát hiện nguồn nhân lực có thể giúp đỡ bạn trên con đường sự nghiệp.

Ngoài ra, bất luận là bản thân làm về ngành nghề hay lĩnh vực gì, bạn hãy xây dựng mối quan hệ với những người dễ liên lạc nhất (cấp hai, cấp ba, đại học), từ đó mở rộng phạm vi liên hệ. Hãy tìm sự trợ giúp cho thành công của mình từ những người bạn xung quanh.

Để đồng hương trở thành cái cột vững chắc cho bạn “bình thiên hạ”

Người Việt Nam có một tình yêu quê hương rất mạnh mẽ , một trong những biểu hiện là mọi người luôn có sự nhiệt tình bẩm sinh với những người cùng quê. Trong trường đại học, chúng ta thường thấy có một hội đồng hương nào đó được tổ chức theo tính chất của “Hội bạn bè”. Sau này khi bước vào xã hội, chúng ta van thường xuyên gặp những cuộc họp đồng hương này. Mặc dù phạm vi của “Hội đồng hương” mở rộng, hình thức phân tán hơn nhưng “thân hay không thân, vẫn là người cố hương”. Quan niệm đồng hương này có một sức hút nhất định, thường duy trì được tính nhất trí khi “đối ngoại”. Đối nội thì cùng nhau giúp đỡ, ủng hộ; đối ngoại thì đoàn kết nhất trí, chống lại những khó khăn và uy hiếp tới từ bên ngoài.

Quan niệm đồng hương đã trở thành một quan niệm bền vững, “thâm căn cố đế” của người Việt Nam, vậy thì tại sao không để đồng hương trở thành một cây cột vững chắc giúp bạn “đánh Đông dẹp Bắc”? Những chàng trai ở tuổi 20, sống trong môi trường xa lạ, muốn mở rộng nguồn vốn con người chắc chắn sẽ gặp những khó khăn nhất định, vậy thì hãy bắt tay từ những người đồng hương của bạn, mở ra một cục diện mới.

Ngoài những nhóm người kể trên, ông chủ, đồng nghiệp đều có khả năng trở thành một nguồn quý giá của bạn, quan trọng là ở chỗ bạn khai thác và sử dụng nguồn vốn này như thế nào.

Tóm lại, chỉ cần có tấm lòng, mỗi người bạn quen biết đều có thể trở thành “quý nhân” trong cuộc đời bạn, trở thành một khách hàng quan trọng trong sự nghiệp của bạn. Hãy chú ý phát triển mỏ “nhân tài” của bạn ở mọi nơi, mọi lúc! Đối xử với người thì phải chân thành, đối xử với việc thì phải khéo léo, kết bạn cần phải có ánh mắt thân thiện. Như thế, con người có thể trở thành nguồn vốn lớn nhất giúp bạn lập nghiệp ở tuổi 20.

– Đừng chỉ muốn làm việc lớn

Rất nhiều người bắt đầu sự nghiệp của mình từ khi mới ngoài 20 tuổi, liên tục phát triển và giờ đây đã đạt tới thành công. Họ đều là những người khi còn trẻ dám làm việc lớn và cũng đã thành công. Sự thành công của họ đã khích lệ quyết tâm lập nghiệp của những người trẻ tuổi và rất nhiều người trong số này muốn chỉ trong một đêm đã có thể trở thành tỷ phú. Coi thường những việc nhỏ, trong đầu họ chỉ nghĩ tới chuyện “làm việc lớn”, “kiếm nhiều tiền”, chỉ mơ ước được thực hiện những thương vụ trị giá hàng chục tỉ đồng, hoặc mong rằng mình cũng sẽ may mắn khi chơi xổ số, trong phút chốc trở thành triệu phú.

Trong giới doanh nghiệp rất thịnh hành một cách nói:

Lợi nhuận 10% của 10 nghìn tiền vốn là 1 nghìn, lợi nhuận 10% của 1 triệu tiền vốn là 100 nghìn. Bởi vậy, mọi người hy vọng thực hiện một cuộc giao dịch lớn và kiếm được nhiều tiền. Nhưng khi mới lập nghiệp, không phải ai cũng có một số vốn lớn. Lợi ích to lớn của kinh tế quy mô là điều mà mọi người đều biết. Nhanh chóng phát triển công ty của mình lớn mạnh hơn là mơ ước của các nhà lập nghiệp. Quan trọng là bạn mới lập nghiệp, không có nguồn vốn hùng hậu sau lưng, không có nguồn nhân lực rộng lớn hậu thuẫn, chưa có kinh nghiệm thương trường phong phú làm cơ sở, bạn dựa vào điều gì để mở rộng kinh doanh?

Các nhà hiền triết từ trước đã nhận thức được tầm quan trọng của những việc nhỏ: “Không quét nổi một căn phòng, làm sao quét nổi cả thiên hạ”, “Không đi từng bước chân, sao đi nổi cả ngàn dặm”, “Không có những giọt nước nhỏ, lấy đâu một dòng sông lớn” Vô số những câu danh ngôn đã khuyến cáo chúng ta rằng, muốn làm việc lớn trước hết hãy bước đi từng bước thật vững chắc, bắt đầu từ những việc nhỏ.

Nhiều khi, có những việc tưởng như vô cùng nhỏ nhặt hay một sự thay đổi không đáng để chú ý tới cũng có thể thay đổi kết quả thắng thua trong một cuộc cạnh tranh.

Trên chiến trường không có việc nhỏ, mỗi quân nhân và binh sĩ lúc nào cũng phải duy trì sự tập trung và tinh thần trách nhiệm cao độ, giữ một bộ óc tỉnh táo và khả năng phán đoán nhạy bén, nhanh chóng có những phản ứng và quyết định chính xác với từng thay đổi nhỏ. Thương trường cũng như vậy, trong những việc nhỏ có ẩn giấu huyền cơ để thay đổi đại cục, ẩn giấu những cơ hội vô cùng to lớn.

Có một câu chuyện kể rằng, khi làn sóng đào vàng ở miền Tây nước Mỹ bắt đầu lan rộng, rất nhiều người đổ xô về đó, trong đó có một người bán đồ uống. Mấy năm trôi qua, những người thực sự đào được vàng không có bao nhiêu, còn người bán đồ uống cho những người đào vàng lại kiếm được một món tiền lớn. Đào vàng và bán đồ uống, một bên là “việc lớn” phát tài nhanh, một bên chỉ là “việc nhỏ” – đem lại cái lợi nhỏ, nhưng người sau lại kiếm được nhiều tiền hơn người trước, đây chính là điều kỳ diệu của những việc nhỏ.

Kinh doanh không phân biệt việc lớn nhỏ, hơn nữa, không phải tất cả những người giàu có đều bắt đầu từ việc kinh doanh bất động sản lớn như Lý Giai Thành. Có nhiều người bắt đầu từ những việc buôn bán nhỏ, tổng hợp rất nhiều lần buôn bán nhỏ để kiếm tiền. Người giàu có nhất Trung Quốc Lưu Vĩnh Hào khởi nghiệp từ công việc kinh doanh thức ăn gia súc. Công việc hết sức bình thường mà mọi người không quan tâm đến này lại giúp một người trở thành tỷ phú giàu có nhất nước.

Hãy nhìn vào các cuộc phỏng vấn tìm việc, những người quyết chí rằng mấy năm sau mình sẽ trở thành triệu phú, tỷ phú, đa số đều là những thanh niên ít hiểu biết, thiếu kinh nghiệm. Họ chỉ nhìn thấy những bề mặt nổi trội, thích làm việc lớn. Nhưng vài năm sau, trong những người này có mấy người thực hiện được ước mơ “vĩ đại” của mình?

Mục tiêu của đời người có thể vĩ đại, nhưng mục tiêu ngắn trong lập nghiệp nhất định không được quá cao. Mới mở một cửa hàng tạp hóa nhỏ lập tức đã nghĩ tới việc mở rộng thành một siêu thị lớn, đó là một ước mơ không thực tế. Bởi vậy, để sau này bản thân có những bước phát triển tốt hơn, hãy xây dựng một kế hoạch lập nghiệp phù hợp với thực tế, đó mới là việc những người lập nghiệp trẻ tuổi nên làm.

– Theo đuổi thùng vàng đầu tiên của cuộc đời giống như theo đuổi đàn bà

Tiền bạc cũng có tình cảm, bạn có yêu quý nó, nó mới chủ động tới tìm bạn. Trong sự gò bó của văn hóa truyền thống, người Việt Nam thường ngại khi nhắc tới tiền, thậm chí còn cho rằng những người “nhìn thấy tiền là sáng mắt lên” chính là những người thô tục, cơ hội. Nhưng trong thực tế, nếu không có tiền, bạn rất khó làm được những việc mình muốn; không có tiền, bạn không có cách nào mua bộ quần áo cho người con gái bạn yêu; không có tiền, ngay một buổi họp mặt bạn bè bạn cũng sợ phải tham gia; không có tiền, bạn không dám thay đổi công việc; không có tiền, bạn không thể nhắc tới chuyện lập nghiệp ở tuổi 20, thành công ở tuổi 30

Trong xã hội này, chấp nhận đói nghèo, sống một cuộc đời yên ổn không phải là một đức tính đẹp, có nhiều lúc, nó chỉ là một cái cớ để bạn không phải làm việc. Điều làm tổn hại nhất tới năng lực, phá hoại tiềm lực của chúng ta chính là sự thỏa hiệp với hoàn cảnh bất hạnh hiện tại, coi hoàn cảnh bất hạnh là một điều tất yếu và không tìm cách thoát khỏi nó. Sở dĩ người nghèo vẫn nghèo không phải vì họ sinh ra không có tiền mà vì họ tin rằng cuộc sống của mình không thể thay đổi được, từ đó đánh mất khát vọng theo đuổi tiền tài.

Khi 20 tuổi, bạn có thể vì theo đuổi một người con gái mà đứng trước ký túc của cô, thắp lên biết bao ngọn nến xếp thành hình trái tim. Lúc này, cho dù đối phương từ trước tới nay chưa bao giờ thích bạn thì cũng có thể vì tấm lòng của bạn mà động lòng. Nếu bạn có thể theo đuổi tiền bạc giống như theo đuổi một người tình, tìm mọi cách để chinh phục thì tiền cũng như người yêu, sẽ tìm đến với bạn.

Tục ngữ nói, hứng thú là người thầy tốt nhất. Không yêu tiền, làm sao bạn có thể lập nghiệp thành công? Lập nghiệp, nói đơn giản hơn chính là buôn bán. Trong những tố chất để lập nghiệp mà chúng tôi đã nói, yếu tố đầu tiên là “nhạy cảm với kinh doanh”, lúc nào cũng phải dụng tâm để ý, phát triển cơ hội, điều gọi là “nhìn thấy tiền sáng mắt lên” chính là một sự nhạy bén. Những người thành đạt đều là những người có phẩm chất kiên nghị. Tại sao họ có thể kiên trì như vậy? Bởi vì họ có khát khao mãnh liệt khi theo đuổi tiền bạc. Dưới sự điều khiển của khát vọng này, họ không lo sợ những khó khăn, trắc trở phía trước.

Đối với một người lập nghiệp, tiền là động lực để tiến về phía trước. Có người đưa ra công thức biến khát vọng trở thành tiền bạc như sau: Trước tiên, trong đầu phải có khát vọng làm giàu, khi khát vọng trở nên mãnh liệt sẽ thăng hoa thành mục tiêu phấn đấu; thông qua những suy nghĩ chín chắn, xác định con đương thực hiện mục tiêu; mục tiêu đã được xác định, kế hoạch đã được vạch ra, cần lấy hết dũng cảm, kiên định hành động, tiến về mục tiêu. Nhiều người trước khi thành công đều có một tình yêu tiền bạc lớn hơn người thường. Vì tiền, họ có thể nhẫn nhục; vì tiền, họ tình nguyện chấp nhận mạo hiểm, biến khát vọng làm giàu trong đầu thành một mục tiêu rõ ràng, sau đó tập trung sức lực pha n đấu vì mục tiêu đó, đây chính là bí quyết đầu tiên của những người giàu có.

Ông chủ của tập đoàn Tơ Bảo, Lương Lượng Thắng là một trong những người giàu nhất Trung Quốc. Trước khi phát tài, ông chỉ là một nhân viên làm thuê bình thường.

Ban đầu, Lương Lượng Thắng và mấy thanh niên khác được phái tới Hồng Kông làm việc. Khi đó ông và vợ sống trong căn nhà chật hẹp nhìn như một cái ống, dùng chung nhà bếp, nhà vệ sinh, hành lang với người khác, thậm chí hai vợ chồng còn phải ngủ trên ghế salon.

Lương Lượng Thắng là người không bằng lòng với hiện tại, ông nhận thấy bản thân mình có thể làm được nhiều việc hơn, kiếm được nhiều tiền hơn, sống một cuộc sống tốt hơn, ông phải làm ông chủ của chính mình. Dưới sự điều khiển của khát vọng này, khi những người công nhân sau một ngày làm việc mệt mỏi đều về nhà nghỉ ngơi thì Lương Lượng Thắng lại đi học tại chức. Sau đó, dựa vào những kiến thức học được tại lớp tại chức, ông tiến hành kinh doanh và có được thành công đầu tiên, tiếp theo, Lương Lượng Thắng thành lập tập đoàn Tơ Bảo, sản xuất dầu gội đầu. Còn những người công nhân khác cùng tới Hồng Kông với Lương Lượng Thắng vì không có khát vọng kiếm tiền mạnh mẽ như ông nên vẫn chỉ làm thuê cho người khác.

Đương nhiên, cũng có những người thành công không yêu tiền, như Lý Giai Thành, Bill Gates Đó là vì việc kinh doanh của họ đã đủ lớn tới một mức độ nhất định. Lúc đó, tiền bạc đối với họ chỉ là con số mà thôi. Nhưng, đối với những chàng trai ngoài 20 tuổi, trong giai đoạn khởi nghiệp, bạn nên theo đuổi tiền như theo đuổi người yêu.

20 Tuổi Quyết Định Cuộc Đời Người Đàn Ông

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here