Abraham Lincoln, Winston Churchill, Martin Luther King, Margaret Thatcher… là những chính trị gia nổi tiếng trên thế giới. Họ được đông đảo công chúng biết tới vì những gì họ đã làm cho đất nước, cho lý tưởng họ theo đuổi hay những thành công trong sự nghiệp. Để thành công, họ không chỉ cần tài năng mà cần thành thạo những kĩ năng cần thiết của một nhà lãnh đạo. Một trong số đó là nghệ thuật diễn thuyết trước công chúng. Cuốn sách mỏng của Giáo sư về Ngôn ngữ và Lãnh đạo tại Đại học Nam Colorado, James C. Humes, người từng soạn các bài diễn văn cho năm vị Tổng thống của nước Mỹ, là tập hợp 21 kĩ năng trong nghệ thuật diễn thuyết, bao gồm nghệ thuật tạm dừng trước khi phát biểu, nghệ thuật nói lời mở đầu, nghệ thuật thể hiện phong thái, nghệ thuật thể hiện thông điệp… với nhiều câu chuyện minh họa thực tế, sinh động từ các diễn giả lừng danh trên thế giới.

Demosthenes, vị diễn giả nổi tiếng nhất thành Athens, khi được hỏi đâu là ba thử thách dành cho một diễn giả vĩ đại đã trả lời rằng: “Hành động, hành động và hành động!”. Winston Churchill, chính trị giả nổi tiếng với vai trò Thủ tướng Anh, là một “chú Sư tử” mạnh mẽ. Khi nước Anh kiệt quệ do chiến tranh, ông đã biến ngôn từ của mình thành vũ khí và làm Đức quốc xã khiếp sợ, khiến chúng chùn bước không dám xâm chiếm Anh quốc. Chiếc kính gọng đen nặng mà ông đeo khi đọc diễn văn, điếu xì gà ve vẩy trên tay trái và ngón tay đặt hình chữ “V chiến thắng” được giơ lên bằng tay phải là những dấu hiệu mang tính chính trị rõ nét. Abraham Lincoln, vị Tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ, nổi tiếng với bài diễn văn Gettysburg chỉ dài hai phút, không hề đọc bài phát biểu viết sẵn, thậm chí cũng không hề nhìn vào tờ giấy. Ông tập trung vào khán giả và nói chuyện trực tiếp với họ, như thể những lời nói đó được lấy ra từ trái tim mình.

Cùng với Benjamin Franklin, một trong những người thành lập đất nước nổi tiếng của Hoa Kỳ và Ronald Reagan, vị Tổng thống thứ 40 của Hoa Kỳ, họ đều là những bậc thầy về kể chuyện. Martin Luther King, một trong những nhà lãnh đạo có ảnh hưởng lớn nhất trong lịch sử Hoa Kỳ cũng như lịch sử đương đại của phong trào bất bạo động, người đoạt giải Nobel Hòa bình năm 1964, người da màu trong thế giới da trắng của người Mỹ, đã tìm ra cách để được lắng nghe. Ông nổi tiếng với các bài phát biểu đậm chất thơ, nắm vững nghệ thuật nói lời kết cho các bài phát biểu… Napoleon, một trong những nhân vật có sức ảnh hưởng lớn trong lịch sử thế giới, bởi ngoài những ưu thế khác thì ông còn rất biết cách tạo sức thu hút đối với mọi người. Giống như Juarez, luật sư và chính trị gia của Mexico sống vào thế kỷ XIX, Napoleon không có lợi thế về dáng người, và khi truyền đạt với quân đội Pháp, ông nói bằng giọng đặc tiếng Ý của đảo Corse, hòn đảo nơi ông sinh ra. Nhưng ông thường đứng yên lặng trong khoảng 40 đến 50 giây trước khi phát biểu. Như thể cứ mỗi giây ông chờ đợi thì trong mắt binh lính ông lại cao thêm 1cm. Nhà quân sự -­­ chính trị này đã sử dụng nghệ thuật tạm dừng trước khi phát biểu như chiếc chìa khóa nâng cao tầm quan trọng cho thông điệp của mình.

Cho dù họ là chính khách, nhà quân sự, diễn giả lừng danh hay nhà hoạt động xã hội… thì không phải tất cả những cá nhân đó đã vĩ đại ngay từ lúc sinh ra. Họ đều là những người nghệ sĩ không ngừng mài giũa các kỹ năng thuyết trình để củng cố thông điệp. Họ đều sở hữu những bí mật diễn thuyết tuyệt vời để thành công trong vai trò lãnh đạo, vượt qua nhiều rào cản chính trị và kêu gọi được sự ủng hộ đông đảo của công chúng.

Trích đoạn sách hay

11. NGHỆ THUẬT THỂ HIỆN CỬ CHỈ

Nhà lãnh đạo tài giỏi nhất hành động như những gì đã nói và biến lời nói thành hành động.

— KHỔNG TỬ

Tháng 8 năm 1964, Winston Churchill lúc đó đang nằm trên giường bệnh tại bệnh viện King Edward VII ở Luân Đôn. Tướng Eisenhower, người vừa tham dự lễ kỷ niệm lần thứ 20 ngày đổ bộ vào bãi biển Normardie tại Pháp, đã đến bên giường bệnh thăm ông. Vị chính khách đáng kính, đã bước sang tuổi 90, im lặng khi Eisenhower bước vào phòng và đưa bàn tay yếu ớt nắm chặt lấy bàn tay của Eisenhower. Hai bàn tay nắm chặt nhau ở bên giường bệnh.

Không từ nào được thốt ra – cả hai lặng lẽ chia sẻ những ký ức tranh đấu trong chiến tranh và hòa bình, vì những nguyên tắc mà cả hai cùng theo đuổi. Mười phút đồng hồ trôi qua trong yên lặng. Hai quốc gia, hai nhà lãnh đạo, hai người bạn. Sau đó Churchill thả lỏng bàn tay và từ từ ra ký hiệu “chiến thắng”!

Eisenhower mắt nhạt nhòa, rời khỏi phòng và nói với viên phụ tá:

Tôi vừa nói lời tạm biệt với Winston, nhưng cậu đừng bao giờ nói chia tay với lòng can đảm.

Cử chỉ biểu đạt nhiều hơn lời nói

Cử chỉ đôi khi lại biểu đạt nhiều hơn lời nói. Không phải Calvin Coolidge27, mà chính vị Tổng thống kiệm lời của Hoa Kỳ mới là người đầu tiên. George Washington không thích phát biểu. Ông lớn lên dưới cái bóng của người anh cùng cha khác mẹ, Lawrence, mà ông thần tượng. Lawrence theo học tại một trường nội trú ở Anh, sau đó được tuyển vào Hải quân Hoàng gia. Ông sở hữu mọi ưu điểm của một quý ông người Anh. George thì ngược lại. Ông ở lại nông trại gia đình với người mẹ gần như mù chữ.

George cao khoảng 1,9m năm ông 13 tuổi. Ông có dáng vẻ của một người trưởng thành, nhưng sự ngượng ngùng và lời nói vụng về lại trái ngược với vẻ bề ngoài đó. Do vậy, ông quyết định mình sẽ nói ít nhất có thể.

Người đàn ông trầm lặng mạnh mẽ

Vậy nên Washington bắt đầu học cách dùng hành động để biểu đạt suy nghĩ của mình. Bằng cách này, về sau ông trở thành mẫu hình của “người đàn ông trầm lặng mạnh mẽ”. Vào thời điểm chuyển giao của thế kỷ trước, Owen Wister đang viết cuốn tiểu thuyết Người Virginia (The Virginian), kể về chàng cao bồi vùng Wyoming, Virginia. Tác phẩm này sau đó đã thu hút được trí tưởng tượng của những nhà viết kịch bản phim đầu tiên. Các ngôi sao điện ảnh sau này như Gary

Cooper, John Wayne và Clint Eastwood đều đóng vai các nhân vật được tạo hình theo mẫu của Washington.

Năm 1781, Washington đã cho thấy sức mạnh trầm lặng của mình khi chào tạm biệt các đồng đội tại quán rượu Fraunce, gần phố Wall, New York, trước khi lên thuyền trở về Mount Vernon.

Tại quán rượu, Washington không bắt tay, mà thay vào đó, ông dừng lại trước từng người, nhìn chăm chú vào mắt người đó, và gật đầu, rồi chuyển sang người kế tiếp. Một số người đã ghi lại trong nhật ký của mình rằng đó là khoảnh khắc ý nghĩa nhất trong cuộc đời họ. Một cử chỉ có thể là một tín hiệu từ tâm hồn mà từ ngữ không thể biểu đạt.

Lần kế tiếp họ được thấy Washington là vào năm 1786, khi ông ngăn chặn một cuộc nổi dậy chỉ bằng một hành động. Trong một sân trại ở phía tây cách Philadelphia khoảng 48km, các cựu thành viên của Lục quân Lục địa đã tập trung để đòi tiền lương trả chậm. Họ đe dọa thực hiện tấn công chống lại chính phủ tại Philadelphia.

Washington đi thẳng từ Mount Vernon tới đó để gặp mặt các cựu binh này. Ông cưỡi một con ngựa màu trắng và xuống ngựa trong sân nuôi gia cầm. Đứng trước nhóm cựu binh, vị tướng già rút ra một bản tuyên bố đã chuẩn bị trước trong áo khoác. Sau đó, ông tìm kính trong túi, lấy nó ra và nói:

Thưa các quý ông, tôi phải xin lỗi vì chiếc kính. Mắt tôi đã trở nên già yếu khi phục vụ đất nước.

Nhóm cựu binh chưa từng nhìn thấy ông đeo kính trước đó. Một số người đã khóc. Sau bản tuyên bố ngắn gọn, nhóm cựu binh đã giải tán.

Mười hai năm sau, năm 1798, Tổng thống Washington lúc đó đang cố gắng duy trì tình trạng trung lập trong cuộc chiến giữa Anh và Pháp. Nhiều người tại quốc gia non trẻ này (Hoa Kỳ lúc đó) vẫn còn bất mãn (bất mãn với Anh) và muốn ủng hộ cho Pháp, đồng minh trong cuộc Chiến tranh Cách mạng trước đó. Một đêm nọ, một nhóm gồm 300 người có gậy và súng tụ tập tới dinh Tổng thống tại Philadelphia. Khi họ đến nơi, Washington đã tới trước cửa sổ và nhìn về phía nhóm nổi loạn đang tiến tới. Ông khoanh tay trước ngực, làm cho ánh mắt của ông ngày càng lạnh lùng.

Khi kẻ cầm đầu đối mặt với Washington qua một tấm kính cửa sổ, hắn chỉ dám nhìn vị Tổng thống đầy vẻ kiên quyết và coi thường này một chút rồi lỉnh đi mất. Đám đông có vũ trang cũng bỏ chạy theo hắn.

Một lần nữa, cử chỉ lại thành công khi ngôn ngữ dường như đã thất bại.

Bậc thầy về ngôn ngữ cơ thể

Việc so sánh vị Tổng thống thứ nhất của Hoa Kỳ trong thế kỷ 21 với vị Tổng thống đầu tiên về tính cách và sự toàn vẹn, có lẽ một số người sẽ coi đây là sự hồ đồ, chắc chắn là vậy. Washington là một chiến binh tình nguyện, các ghi chép về đời tư và công việc của ông không có một chút xuyên tạc hay bóp méo nào.

Tuy nhiên, giống như Washington, Bill Clinton là bậc thầy về ngôn ngữ cơ thể. Đây là bí mật trong cách giao tiếp đầy ma thuật của ông. Ông vượt qua được các vụ bê bối có thể đánh đổ bất kỳ ai – vụ Whitewater, vụ bê bối Monica Lewinsky, vụ dàn xếp gần 1 triệu đô la với Paula Jones, các cáo buộc cưỡng hiếp Juanita Broderick, vụ cho thuê

Lincoln Bedroom (phòng ngủ cho khách mời tại Nhà Trắng), và tất nhiên, vụ bỏ phiếu cáo buộc. Hiển nhiên, nằm ở hàng đầu là vụ khai trừ luật sư tại Arkansas.

Bill Clinton tồn tại và chiến thắng nhờ các kỹ năng tuyệt vời biểu hiện rõ sự thành khẩn và cam kết. Ông chiến thắng nhờ cách nói chứ không phải nội dung lời nói.

Clinton không có câu nói nào đáng nhớ giống như Roosevelt hay Kennedy. Những vị Tổng thống đó có hàng chục câu nói được ghi chép lại trong cuốn Các trích dẫn quen thuộc của Bartlett (Bartlett’s Familiar Quotations). Thậm chí là Bush “cha”, người không có tài hùng biện, cũng được nhớ tới nhờ “một ngàn điểm sáng” và một “quốc gia ân cần và hòa nhã hơn” (những cụm từ xuất hiện dưới ngòi bút của Peggy Noonan).

Tuy nhiên, Clinton lại là nghệ sĩ bậc thầy trong việc sáng tạo và thể hiện tín hiệu cơ thể. Bằng ngôn ngữ cơ thể, ông đã gắn kết chặt chẽ với người Mỹ. Kho vũ khí các biểu đạt cơ thể của ông bao gồm cái cắn môi làm lóe lên chút thống khổ, ánh mắt nhìn lên trần nhà cho thấy sự suy xét sâu sắc với một câu hỏi, cái siết chặt của hàm răng để biểu thị quyết định, và cái đập mạnh tay lên bàn biểu thị quyết tâm đầy giận dữ. Ông có thể thay đổi từ một nụ cười tươi thành than khóc chỉ trong vài giây – giống như ông từng làm khi người ta bắt gặp cảnh ông mỉm cười bước ra khỏi nhà thờ trong nghi lễ tưởng niệm Ron Brown, bộ trưởng bộ thương mại, bị tai nạn trong một vụ đâm xe.

Thiên tài về động tác

Dù người xem tivi quan sát Clinton trao giải thưởng cho Eagle Scouts tại Rose Garden hay xuất hiện trong lớp với các sinh viên người Mỹ gốc Phi tại một ngôi trường ở Washington, họ thấy ông đầy lòng từ bi và cam kết tận tâm thông qua ngôn ngữ cơ thể và khuôn mặt. Ông sẽ ôm một giáo viên và vỗ vai một đứa trẻ. Ông sẽ gật đầu chấp thuận một lời bình hoặc nghiêng đầu cười khúc khích trước một câu bình luận hóm hỉnh. Sau đó ông sẽ mở miệng đầy kinh ngạc khi nghe kể về thành tích.

Nhưng nếu ông ở trong phòng Bầu dục để trò chuyện qua đài phát thanh hàng tuần, thì bài phát biểu của ông sẽ phá sản. Ông cần ai đó ở quanh mình để kết nối, để sử dụng nghệ thuật thể hiện động tác.

Tự thú nhận

Bill Clinton giỏi nhất khoản trò chuyện với khán giả và ngôn ngữ cơ thể là một phần của cuộc hội thoại đó. Còn nhớ lúc ông nói với một khán giả về các bộ trưởng da đen không? Ông nói với họ như thể đang trong chương trình của Oprah Winfrey vậy. Trong phần “tự thú cá nhân”, ông là đấng tối cao, và động tác cùng với nét mặt cũng củng cố thêm sự sám hối của ông.

Clinton luôn chiến thắng trong các phiên một chọi một. Như cựu lãnh đạo Đảng Cộng hòa, người đã quen thuộc với Clinton khi cả hai còn là lãnh đạo, đã nói với tôi rằng ông phải ra đi sau khi bị chơi khăm trong cuộc họp, “như thể tôi đã tìm được một người bạn chí cốt mà thái độ, ý kiến và góc nhìn đều giống hệt chính mình”.

Gắn kết thông qua ngôn ngữ cơ thể

Trong các cuộc họp nhỏ, Clinton luôn có sức thuyết phục. Nhắc lại nhé, không phải những gì ông ấy nói mà là cách thức thực hiện về mặt vật lý khi giao tiếp với người nghe – ánh mắt kiên định, cái hất đầu, hoặc bàn tay đặt trên vai.

Với ngôn ngữ cơ thể như vậy, Clinton thể hiện một phong cách dễ mến và chân thành, không chỉ với khán giả ở Rose Garden hay phòng Bầu dục, mà cả khán giả xem tivi đang theo dõi những phiên họp trong chương trình thời sự tối. Ngôn ngữ cơ thể chính là sức mạnh làm tăng số phiếu bầu ủng hộ Clinton.

Cử chỉ nổi tiếng nhất của Clinton được sử dụng để củng cố cho phát biểu được ghi chú và trích dẫn nhiều nhất. Tại buổi họp báo vào tháng Một năm 1998, ông đã chỉ ngón tay trỏ khi nói rằng: “Tôi chưa bao giờ làm tình với người đàn bà đó”.

Ngón tay đã củng cố độ tin cậy của lời khẳng định đó, dù nó là dối trá. Nó chỉ chứng minh một điều rằng biểu đạt bằng cơ thể có sức mạnh đến thế nào.

Nhưng một người điều hành không nhất thiết phải cố gắng phát triển khả năng lãnh đạo của mình bằng cách luyện tập tất cả các loại chuyển động tay và mặt. Thực ra, nếu bạn không phải là diễn viên chuyên nghiệp, sử dụng chúng chính là tự sát. Hãy tập trung vào chỉ một động tác trong một cuộc họp hay nói chuyện.

Ra tín hiệu chính xác vào đúng thời điểm

Một cử chỉ có thể là tất cả những gì cần thiết để lời nói của bạn được chú ý. Nhiều năm trước, vị chủ tịch kiêm giám đốc điều hành của một công ty sản xuất bánh vừa thực hiện một vụ đàm phán thành công để mua lại một tiệm bánh liền kề khác, một thỏa thuận đảm bảo lợi nhuận và tăng trưởng lớn hơn trong tương lai. Các thành viên hội đồng quản trị, biết tới vụ sáp nhập được đề xuất, chăm chú quan sát khi ông bước vào phòng hội thảo, nhưng ông không biểu hiện gì trên khuôn mặt. Khi ngồi xuống ghế, ông dấu ngón tay cái trỏ lên và miệng ông nở một nụ cười tươi.

21 Bí Mật Của Những Nhà Diễn Thuyết Tài Ba Nhất Lịch Sử

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here