Phẩm chất lãnh đạo nằm sâu tiềm ẩn trong mỗi con người chúng ta, nhưng không phải ai cũng có thể phát huy hay vận dụng nó một cách đúng đắn. Thật vậy, chính điều đó mới tạo nên cái mà ta gọi là “Xã Hội”. Chỉ có những người dám thử, dám làm và năng tìm tòi học hỏi và hoàn thiện bản thân bằng những kinh nghiệm học được từ người đi trước mới có thể trở thành một dấu nhấn nổi trội trong xã hội và hoàn hảo cho cuộc sống bản thân. 21 Nguyên Tắc Vàng Của Nghệ Thuật Lãnh Đạo là những chắt lọc từ kiến thức và kinh nghiệm trong hơn 30 năm giảng dạy và thực hành nghệ thuật lãnh đạo của John C. Maxwell. Đó là những nguyên tắc mà theo Maxwell, các nhà lãnh đạo nên vận dụng và thực hành một cách linh hoạt, thường xuyên, để đảm nhiệm vai trò và vị trí của mình một cách toàn diện, đồng thời dẫn dắt người khác cùng đi đến thành công.

Theo phân biệt của Peter Drucker, nhà quản lý là người làm đúng mọi việc, còn nhà lãnh đạo là người làm những điều đúng.

21 Nguyên Tắc Vàng Của Nghệ Thuật Lãnh Đạo kết hợp những kiến thức mà John C. Maxwell tích luỹ từ thành công cũng như sai lầm của bản thân với những quan sát và phân tích về các lĩnh vực kinh doanh, chính trị, thể thao, tôn giáo, quân sự…Đó là những nguyên tắc ảnh hưởng một cách căn bản tới hiệu quả cá nhân và tổ chức, đồng thời cho thấy “thành bại đều do lãnh đạo”, như Maxwell từng nói. Hãy khám phá tại sao:

  • Henry Ford suýt đưa công ty mình tới phá sản
  • Một số doanh nghiệp nhận được rất nhiều vốn đầu tư mạo hiểm trong khi những doanh nghiệp khác thì không
  • Công nương Diana được hàng triệu người yêu mến, còn phu quân của bà không thuyết phục ai
  • Giá cổ phiếu Coca-Cola vẫn rất cao, kể cả khi CEO của công ty đột ngột qua đời
  • Số giáo dân trong khu vực của mục sư vô danh đã tăng từ 700 lên 14.000 người trong vòng bảy năm.

Trích đoạn sách hay

NGUYÊN TẮC NỀN TẢNG

Niềm tin là nền tảng của sự lãnh đạo

Bản thân tôi đã học hỏi được sức mạnh của Nguyên tắc Nền tảng vào mùa thu năm 1989. Dịp đó thật bận rộn, tôi là mục sư chính tại nhà thờ Skyline ở San Diego. Hàng năm, chúng tôi thiết kế và dàn dựng một chương trình lễ Giáng sinh. Nó thật sự là một công việc lớn. Cần tới hơn 300 người để dàn dựng chương trình. Thiết kế sân khấu là một công việc vô cùng khó khăn, phức tạp và đòi hỏi nhiều chuyên môn. Mỗi năm có tới trên 25 nghìn người đến xem biểu diễn và nó đã trở thành một lễ hội truyền thống ở San Diego, diễn ra hàng năm suốt hơn hai thập niên qua.

Mùa thu năm đó thật là sôi động với tôi. Chúng tôi có vài chương trình mới lần đầu tiên có mặt. Đây đó đầy ắp hoạt động chuẩn bị cho chương trình biểu diễn Giáng sinh. Thêm vào đó, tôi có quá nhiều kế hoạch diễn thuyết và những chuyến di chuyển đường dài. Và bởi vì quá bận rộn nên tôi đã nóng tính không thể kiểm soát, gây ra một số sai lầm lớn. Tôi vội vã thực hiện ba quyết định quan trọng và thi hành ngay, không hề quan tâm tới những vấn đề về lãnh đạo. Chỉ trong một tuần, tôi đã thay đổi vài phần của chương trình biểu diễn Giáng sinh; tôi cho dừng vĩnh viễn chương trình phục vụ tối Chủ nhật của nhà thờ; và cuối cùng, tôi đã sa thải một nhân viên.

QUYẾT ĐỊNH KHÔNG ĐƠN THUẦN LÀ VẤN ĐỀ QUYẾT ĐỊNH, MÀ LÀ VẤN ĐỀ LÃNH ĐẠO

Điều thú vị là cả ba quyết định của tôi đều không sai. Việc thay đổi trong chương trình Giáng sinh là có giá trị lớn. Việc bỏ phục vụ các tối Chủ nhật, vốn là một hình thức sinh hoạt giải trí của những thành viên lớn tuổi trong giáo đoàn, nhưng không mang tính xây dựng giáo đoàn, hay là hình thức quá mới mẻ chưa từng thấy ở đâu. Còn nhân viên tôi sa thải cũng đúng người, đúng tội, đến nỗi tôi không được phép chậm trễ ra quyết định cho anh ta thôi việc

Sai lầm của tôi là cách thực hiện ba quyết định ấy. Bởi vì tất cả mọi việc ở giáo đoàn đều đang diễn ra tốt đẹp, tôi nghĩ tôi có thể thực hiện các quyết định mà không cần tham khảo bất kỳ một ý kiến nào. Thông thường, tôi tập hợp những người trong ban hành giáo, trình bày quan điểm, trả lời chất vấn và dẫn dắt giải quyết vấn đề. Sau đó, tôi cho họ thời gian để họ sử dụng ảnh hưởng của mình tác động đến những người mình trực tiếp phụ trách. Cuối cùng, khi cơ hội đến, tôi có thể thông báo quyết định cuối cùng cho tất cả mọi người để họ biết về quyết định đó, đứng ra cam kết, khuyến khích và chỉ cho họ thấy họ là một phần của quan điểm mới. Nhưng lần này, tôi đã không làm bất kỳ bước nào trong những bước đó. Giá mà tôi suy nghĩ thấu đáo hơn.

HẬU QUẢ LÀ MẤT NIỀM TIN

Không lâu sau đó, tôi bắt đầu cảm thấy không khí bất ổn len lỏi xung quanh. Có những lời bàn ra tán vào trong cộng đồng. Lúc đầu, tôi tỏ thái độ muốn mọi người hãy quên chuyện đó đi và tiếp tục công việc. Nhưng rồi tôi nhận ra rằng vấn đề không ở phía họ. Vấn đề nằm ở chính bản thân tôi. Tôi đã xử lý công việc quá tồi. Trên hết, thái độ của tôi không thật sự tích cực – Thật quá đáng khi bạn viết nên cuốn sách có cái tên là Thái độ đắc thắng! (The winning Attitude!). Đó là khi tôi nhận ra mình đã vi phạm Nguyên tắc Nền tảng. Lần đầu tiên trong đời, những người do tôi lãnh đạo không hoàn toàn tin tưởng vào tôi.

Ngay khi nhận ra sai lầm của mình, tôi đã công khai xin lỗi mọi người, xin được tha thứ. Mọi người đều biết biết khi bạn có sai sót. Câu hỏi thật sự là bạn có chủ động nhận lỗi hay không. Nếu có, bạn có thể nhanh chóng lấy lại niềm tin ở họ. Điều đó xảy ra với tôi, khi tôi xin lỗi giáo đoàn. Kể từ đó, tôi luôn đảm bảo thực hiện hợp lý. Tôi học được một bài học thực tế, rằng khi đã đặt trong phạm trù lãnh đạo, bạn không thể thực hiện công việc bằng đường tắt, bất kể bạn lãnh đạo mọi người được bao lâu.

Tôi không gặp khó khăn trong việc tìm lại mối quan hệ bền vững với mọi người. Như tôi đã giải thích trong cuốn Phát triển kỹ năng lãnh đạo, lịch sử thành công và thất bại của một nhà lãnh đạo tạo nên sự khác biệt lớn về mức độ được tín nhiệm của vị lãnh đạo ấy. Điều này gần giống sự thay đổi của túi tiền, lúc bỏ vào, lúc lấy ra. Mỗi lần bạn thực hiện một quyết định lãnh đạo tốt, giống như bạn bỏ tiền vào túi mình. Và ngược lại, khi bạn sai lầm trong cách xử lý, bạn phải lấy tiền ra để trả cho mọi người.

Nhà lãnh đạo nào cũng có một khoản vốn sẵn sàng trong cái túi của mình, khi bắt đầu một vị trí lãnh đạo mới. Từ đó trở đi, vị trí ấy vừa có thể làm căng phồng cái túi ấy vừa có thể làm xẹp nó đi. Nếu một lãnh đạo thực hiện những quyết định không đúng đắn lần này qua lần khác, thì ông ấy luôn phải chi trả. Và một ngày nào đó sau khi thực hiện quyết định sai lầm cuối cùng, ông ấy sẽ sờ đến túi của mình và nhận ra rằng nó đã trống rỗng. Bất kể điều sai lầm đó nghiêm trọng cỡ nào, khi bạn không còn đồng vốn nào trong túi, nghĩa là bạn không còn là lãnh đạo.

Một nhà lãnh đạo ra những quyết định tốt và giữ được phong độ đó cho tổ chức tức là cái túi của ông ta cũng đang được bồi đắp. Cho dù có sơ suất mắc sai lầm, trong túi ông ta vẫn còn vốn liếng để sử dụng. Đó là kinh nghiệm mà tôi đã có ở Skyline, đó là lý do khiến tôi có thể xây dựng lại niềm tin với mọi người thật nhanh chóng.

NIỀM TIN LÀ NỀN TẢNG CHO SỰ LÃNH ĐẠO

Niềm tin là nền tảng cho lãnh đạo. Để xây dựng niềm tin, một lãnh đạo phải thể hiện được những phẩm chất sau: khả năng, quan hệ và tính cách. Mọi người sẽ bỏ qua những sai phạm nếu bạn có khả năng, đặc biệt khi họ nhận ra rằng khả năng lãnh đạo của bạn vẫn đang tiếp tục phát triển. Nhưng họ sẽ không đặt niềm tin vào người có khiếm khuyết trong tính cách. Trong lĩnh vực này, ngay cả những khiếm khuyết không thường xuyên cũng có thể dẫn tới biến cố chết người. Tất cả những nhà lãnh đạo hiệu quả đều biết sự thật này. Chủ tịch, Giám đốc Điều hành tập đoàn PepsiCo, Craig Weatherup công nhận: “Mọi người sẽ bỏ qua những sai lầm nếu bạn trung thực nhận lỗi, nhưng nếu bạn làm tổn thương niềm tin của họ, thì rất khó làm cho họ tin bạn như xưa. Đó là lý do khiến bạn cần phải giữ gìn niềm tin như một thứ vốn quý giá nhất. Bạn có thể lừa gạt được sếp của bạn nhưng bạn sẽ không bao giờ lừa được đồng nghiệp và nhân viên của mình.”

Tướng H. Norman Schwarzkopf đánh giá tầm quan trọng của tính cách: “Lãnh đạo là sự kết hợp hiệu quả giữa tính cách và chiến lược. Nếu phải thiếu một trong hai điều kiện đó, nên chọn thiếu chiến lược.” Đạo đức và năng lực lãnh đạo luôn sát cánh bên nhau. Anthony Harrigan, Chủ tịch Hội đồng Công nghiệp và Doanh nghiệp Mỹ đã nói,

Nghị lực luôn là chìa khóa thúc đẩy sự thành bại của quốc gia. Nước Mỹ chắc chắn không nằm ngoài quy luật này của lịch sử. Chúng ta sẽ không tồn tại với tư cách một quốc gia vì chúng ta thông minh hơn hay chúng ta tinh vi hơn, mà bởi vì chúng ta hi vọng và mạnh mẽ hơn trong tâm hồn. Vì vậy, tính cách là bước tường thành hữu hiệu duy nhất ngăn chặn những lực lượng bên ngoài và bên trong đưa một đất nước chia cắt hay sụp đổ.

Tính cách tạo nên niềm tin. Và niềm tin tạo nên lãnh đạo. Đó là Nguyên tắc Nền tảng.

Tính cách là nền tảng của sự kết nối

Lãnh đạo mọi người giống như họ đồng ý đi cùng hành trình với bạn. Con đường của hành trình ấy do tính cách của bạn dự báo. Với tính cách phù hợp, thì hành trình đi càng xa, hiệu quả càng lớn. Nhưng nếu tính cách của bạn có khiếm khuyết, hành trình càng dài, càng tồi tệ. Tại sao vậy? Bởi không có một ai muốn dành thời gian đi theo người mình không tin tưởng.

Tính cách kết nối rất nhiều điều với những người được lãnh đạo.

Tính cách tạo nên tính kiên định

Không thể hy vọng ở những nhà lãnh đạo thiếu sức mạnh bên trong, bởi khả năng thể hiện của họ luôn luôn thay đổi. Cầu thủ nhà nghề giải NBA, Jerry West đã bình luận: “Bạn sẽ không thể thành công trong cuộc đời nếu bạn chỉ làm việc khi cảm thấy thoải mái.” Nếu những người được bạn lãnh đạo không biết nên trông mong điều gì ở vai trò lãnh đạo của bạn, thì ở một khía cạnh nào đó, họ sẽ không coi bạn là lãnh đạo.

Cuối thập kỷ 80, nhiều sự kiện đã xảy ra. Một số lãnh tụ Cơ đốc giáo đã sai lầm và vấp ngã vì những vấn đề đạo đức. Sự thiếu kiên định đó đã làm tổn hại đến khả năng lãnh đạo người khác của họ. Thực tế, nó đem lại cách nhìn thiếu thiện chí về tất cả những chức sắc tôn giáo này trên toàn quốc gia bởi vì nó gây cho mọi người có thái độ ngờ vực cho tất cả những nhà lãnh đạo giáo hội, không phân biệt cá nhân họ đã làm được những gì. Tính cách hoen ố của những lãnh đạo sa ngã đó đã phá hủy nền tảng lãnh đạo của họ.

Khi tôi suy nghĩ về những nhà lãnh đạo là hình ảnh tiêu biểu cho đức tính kiên định, người đầu tiên xuất hiện trong suy nghĩ của tôi là Billy Graham. Bỏ qua những niềm tin tôn giáo cá nhân, thì tất cả mọi người đều tin ở ông. Tại sao vậy? Bởi vì ông là tấm gương sáng về đạo đức trong suốt hơn một nửa thế kỷ. Không điều gì ông hứa mà lại không thực hiện được. Ông đã đi trọn con đường của mình bằng sự liêm chính tuyệt đối.

Tính cách tạo ra tiềm năng

John Morley nhận thấy: “Không một ai có thể vượt ra khỏi hàng rào tính cách của chính bản thân mình.” Điều đó đặc biệt đúng trong lĩnh vực lãnh đạo. Một ví dụ điển hình về huấn luyện viên của NHL, Mike Keenan. Tính đến giữa năm 1997, ông đã đạt được một kết quả đáng tự hào về những chiến thắng của môn khúc côn cầu chuyên nghiệp: đứng thứ năm trong mùa giải, đứng thứ ba trong vòng loại trực tiếp, đạt được sáu danh hiệu độc lập, bốn lần vào đến chung kết NHL và đoạt cúp Stanley.

Mặc dù với những kết quả như vậy, song Keenan vẫn không tìm được một đội để dừng chân trong bất cứ khoảng thời gian nào. Trong gần 12 mùa giải, ông đã huấn luyện cho bốn câu lạc bộ. Sau khi dở dang công việc tại câu lạc bộ thứ tư – St. Louis Blues, ông chịu thất nghiệp một thời gian dài. Tại sao vậy? Phóng viên thể thao E. M. Swift đã nói về Keenan: “Có lý do cho việc người ta ít muốn thuê Keenan. Làm ở đâu, ông ta cũng gây chia rẽ đoàn kết giữa cầu thủ và ban quản lý.” Thực tế rõ ràng cho thấy, cầu thủ của ông không tin tưởng ông. Thậm chí, cả những ông chủ câu lạc bộ cũng mất đi sự tin tưởng đối với ông, cho dù họ đã chứng kiến chiến thắng của những câu lạc bộ ông dẫn dắt. Dường như ông bỏ qua những nguyên lý của Nguyên tắc Nền tảng.

Craig Weatherup giải thích: “Chỉ bằng lời nói, bạn không thể xây đắp được niềm tin. Bạn phải xây đắp nên niềm tin bằng việc phấn đấu đạt mục tiêu, luôn trung thực và với tác phong tôn trọng người làm việc với mình.” Khi một lãnh đạo có tính cách mạnh mẽ, được mọi người tin tưởng, rằng khả năng của ông ta sẽ chắp cánh cho tiềm lực của họ. Điều đó không chỉ mang lại cho mọi ngựời niềm hy vọng vào tương lai, mà còn thúc đẩy một niềm tin mạnh mẽ vào bản thân và chính tổ chức của họ.

Tính cách tạo dựng lòng tôn trọng

Khi không có sức mạnh, bạn không thể có được sự tôn trọng. Sự tôn trọng rất cần thiết để duy trì vai trò lãnh đạo. Bằng cách nào, một nhà lãnh đạo tìm kiếm được sự tôn trọng từ mọi người? Bằng khả năng đưa ra những quyết định táo bạo, thừa nhận những sai lầm của mình, và dành tất cả những điều tốt đẹp nhất không phải cho bản thân mà cho tổ chức của họ và những người trong tổ chức đó.

Vài năm trước đây, một bộ phim về Trung đoàn bộ binh 54 Massachusetts và vị chỉ huy, Đại tá Robert Gould Shaw đã trình chiếu. Bộ phim có nhan đề Vinh quang, và mặc dù vài tình tiết của bộ phim đã tiểu thuyết hoá, thì câu chuyện trong cuộc Nội chiến về cuộc hành quân của trung đoàn, sự tuân thủ, tôn trọng của những người lính dành cho ông là sự thật.

Bộ phim đã cung cấp thông tin về đơn vị đầu tiên trong Liên quân đã tập hợp được những người lính Mỹ-Phi. Shaw, một sĩ quan da trắng đã nhận nhiệm vụ chỉ huy trung đoàn với toàn quyền tuyển dụng, lựa chọn những sĩ quan (da trắng) cấp dưới, tập hợp quân ngũ, trang bị, đào tạo họ trở thành những chiến binh. Ông đã cho họ luyện tập rất chăm chỉ, ý thức rằng những gì họ thể hiện trong chiến đấu sẽ hoặc chứng tỏ, hoặc đánh giá thấp giá trị của người da đen trong mắt dân da trắng phương Bắc. Trong quá trình đó, cả Shaw và những người lính đều có được sự tôn trọng của nhau.

Vài tháng sau khi hoàn thành chương trình huấn luyện, những người lính của Trung đoàn 54 đã có cơ hội chứng tỏ khả năng của họ bằng cuộc chiến trong Liên quân Pháo đài Wagner ở phía nam Carolina. Nhà tiểu sử học Russell Duncan viết về cuộc chiến của Shaw: “Để chứng tỏ khả năng những người lính của mình, Shaw đã xông lên phía trước và ra lệnh ‘tiến lên.’ Nhiều năm sau, một người lính đã nhớ lại, trung đoàn đã chiến đấu vì Shaw, cả đoàn quân xông lên phía trước, chứ không phải tụt lại phía sau.”

Gần một nửa trong tổng số 600 quân sĩ của Trung đoàn 54 đã bị thương, bị bắt và hy sinh. Mặc dù rất dũng cảm, họ đã không thể đánh chiếm nổi Pháo đài Wagner. Và Shaw đã dũng cảm xông lên đầu, lãnh đạo đội quân, cũng hy sinh cùng với những người đồng đội.

Hành động trong ngày cuối cùng của cuộc đời đã củng cố thêm lòng tôn trọng của những người lính dành cho Shaw. Hai tuần sau cuộc chiến, Albanus Fisher, một trung sĩ của Trung đoàn 54, đã nói: “Tôi vẫn còn cảm thấy rõ tinh thần và hào khí của cuộc chiến hơn bao giờ hết, và tôi ước rằng tôi có thể trả thù được cho những đồng đội của tôi.” J. R. Miller cũng đã từng nhận xét: “Chỉ có một thứ trở lại từ nấm mồ, không chấp nhận bị chôn vùi, đó chính là nhân cách một con người. Đúng thế. Đó là những gì còn lại mãi mãi của một con người. Không bao giờ chôn vùi nổi điều ấy.” Nhân cách của Shaw, thứ nhân cách mạnh mẽ cho tới giây phút cuối cùng, đã tạo dựng cho ông sự kính trọng của mọi người ở một cấp bậc cao hơn.

Những tính cách tốt của một nhà lãnh đạo tạo dựng lòng tin ở cấp dưới. Nhưng khi nhà lãnh đạo làm tổn thương đến lòng tin, ông sẽ phải đền bù bằng năng lực lãnh đạo của mình. Đó là tinh thần của Nguyên tắc Nền tảng. Tôi nhớ lại nguyên tắc này trong khi tôi đang lắng nghe một bài giảng của một người bạn, Bill Hybels. Một năm bốn lần, anh ấy và tôi thường cùng thuyết trình trong một hội thảo mà chúng tôi gọi là Lãnh đạo và Kết nối để thay đổi cuộc sống. Bill đã trình bày một đề tài có tựa đề “Những bài học từ cơn ác mộng lãnh đạo”, anh ấy đã chia sẻ những phát hiện và suy nghĩ của mình về những sai lầm trong lãnh đạo của Robert McNamara và chính quyền Tổng thống Johnson trong cuộc chiến tranh Việt Nam rằng, chính quyền Johnson thiếu khả năng lựa chọn những thử thách, dự đoán thiếu chính xác về tương lai, thất bại của Johnson trong việc giải quyết những mâu thuẫn nội bộ. Nhưng theo quan điểm của tôi, suy nghĩ lớn nhất mà Bill chia sẻ cho hội thảo là vấn đề thất bại của các nhà lãnh đạo Mỹ, bao gồm cả McNamara, khi không dám đối mặt và công khai thừa nhận những sai lầm nghiêm trọng của họ trong chiến tranh Việt Nam. Hành động của họ đã đánh mất niềm tin của người dân Mỹ, do đó, họ đã vi phạm Nguyên tắc Nền tảng. Và Mỹ đã chịu thảm bại chưa từng có trong lịch sử.

CHÍNH SÁCH KẾ THỪA LÀ YẾU TỐ CẢN TRỞ LÃNH ĐẠO

Việt Nam đã trở thành một cuộc chiến ngay từ khi Tổng thống Kennedy và Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara bắt đầu lãnh đạo Nhà Trắng tháng 1 năm 1961. Việt Nam đã là khu vực xung đột và chiến tranh trong vài thập niên trước đó, Mỹ đã tham chiến từ giữa những năm 1955, khi Tổng thống Eisenhower gửi một nhóm nhỏ tới Việt Nam làm nhiệm vụ cố vấn quốc phòng. Khi Kennedy trúng cử tổng thống, ông đã tiếp tục chính sách của người tiền nhiệm. Thời gian trôi qua, Mỹ càng lún sâu vào cuộc chiến. Trước khi cuộc chiến kết thúc, đã hơn nửa triệu binh lính Mỹ đã đến tham chiến ở Việt Nam.

Nếu bạn còn nhớ những năm chiến tranh ở Việt Nam, bạn sẽ rất ngạc nhiên về mức độ Mỹ đã ủng hộ, đầu tư cho cuộc chiến mạnh đến mức nào, thông qua số quân gửi sang ngày càng tăng, cùng số lượng binh sĩ Mỹ bỏ mạng.

TIN TƯỞNG TRƯỚC – ỦNG HỘ SAU

Nhưng sự ủng hộ đó đã không kéo dài. Cuộc chiến tranh Việt Nam đã và đang cần xử lý cấp bách. Trên tất cả, những nhà lãnh đạo của chúng ta vẫn tiếp tục cuộc chiến thậm chí sau khi họ đã nhận ra rằng họ không thể chiến thắng. Nhưng sự sai lầm tồi tệ nhất mà chính phủ Johnson và McNamara đã làm là họ đã dối trá nhân dân Mỹ. Chính vì vậy, họ đã phá vỡ Nguyên tắc Nền tảng và điều đó đã hủy hoại hoàn toàn vai trò lãnh đạo của chính quyền.

Trong cuốn Hồi ký của mình, McNamara đã hồi tưởng lại, rằng ông đã nhiều lần cố gắng hạn chế tối đa sự mất mát của Mỹ và chỉ cho biết một nửa sự thật về cuộc chiến tranh Việt Nam. Ví dụ như, ông đã nói: “Trong chuyến trở về Washington [từ Sài Gòn] ngày 21/12/1963, tôi đã thiếu trung thực khi trả lời giới báo chí… Tôi đã nói: ‘Chúng tôi đã nhận thấy những kết quả của những hoạt động của Việt cộng đang phát triển nhanh chóng’ (điều này đúng); nhưng tôi đã thêm vào, ‘Chúng tôi đã vạch ra những kế hoạch cho miền Nam Việt Nam và chúng ta có rất nhiều lý do để tin tưởng sự chiến thắng’ (điều này là phóng đại).”

Khi đó, không ai nghi ngờ những phát biểu của McNamara bởi vì không có lý do để nghi ngờ lời nói của những nguyên thủ quốc gia. Nhưng sau đó, mọi người đã nhận ra giữa lời nói của ông ta và sự thật về cuộc chiến hoàn toàn không khớp nhau. Chính điều này đã làm cho người dân mất niềm tin vào họ. Những năm sau đó, McNamara đã thừa nhận những sai lầm của mình: “Những người trong chính quyền Tổng thống Kennedy và chính quyền Tổng thống Johnson như chúng tôi đã tự ý tham gia các quyết định về Việt Nam, đó là những vấn đề nguyên tắc và truyền thống của đất nước này. Chúng tôi đã quyết định dựa trên những giá trị đó. Song chúng tôi đã sai lầm, một sai lầm nghiêm trọng.”

VÀ SAU ĐÓ, ĐÃ QUÁ MUỘN

Rất nhiều người vẫn còn muốn tranh cãi về những lời thú nhận của McNamara cho dù đã hơn 30 năm trôi qua, và với 58 nghìn mạng người, giờ đã là quá muộn. Cái giá cho cuộc chiến ở Việt Nam quá đắt. Vấn đề ở đây không chỉ được đo đếm bằng mạng sống của con người mà còn là niềm tin của người dân Mỹ vào chính quyền đã bị xói mòn, mọi người không còn sẵn sàng ủng hộ một chính quyền như vậy. Những người phản đối chiến tranh Việt Nam đã biểu tình và bạo loạn, khủng hoảng xã hội xảy ra ở khắp nơi trên nước Mỹ. Kỷ nguyên ấy đã được bắt đầu bằng những hy vọng, lý tưởng do John F. Kennedy khởi đầu, rồi hoàn toàn kết thúc bằng lừa dối và hoài nghi do Richard Nixon đầu trò.

Bất kể khi nào một nhà lãnh đạo không tuân thủ theo Nguyên tắc nền tảng, ông ấy sẽ phải trả giá bằng chính hoạt động lãnh đạo của mình. McNamara và Tổng thống Johnson đã đánh mất niềm tin của người dân Mỹ, đó là hậu quả do hoạt động lãnh đạo của họ gây ra. Kết quả, McNamara đã từ chức Ngoại trưởng, còn Johnson rút khỏi vũ đài chính trị, ông ta nhận ra vấn đề của mình, nên quyết định không ra tranh cử nhiệm kỳ tổng thống tiếp theo. Nhưng tai tiếng về việc ông đã đánh mất niềm tin thì vẫn tồn tại dai dẳng. Cho đến tận hôm nay, người dân Mỹ vẫn hoài nghi về các chính khách và vẫn còn tiếp tục mất niềm tin.

Không lãnh đạo nào vừa lấy mất niềm tin của mọi người, lại vừa mong tiếp tục tạo ảnh hưởng tới họ. Niềm tin là nền tảng của lãnh đạo. Vi phạm Nguyên tắc nền tảng cũng có nghĩa là bạn đã tự đẩy mình ra khỏi giới lãnh đạo.

21 Nguyên Tắc Vàng Của Nghệ Thuật Lãnh Đạo

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here