“Trong nhà có một người đàn bà thì yên, có hai người đàn bà thì dễ rối.” – Hai nguời đàn bà đó là mẹ chồng, nàng dâu.

Nhà nào cũng có vấn đề mẹ chồng – nàng dâu. Mẹ chồng, nàng dâu là hai người đàn bà xa lạ, không có quan hệ máu mủ, cũng không có cơ sở tình cảm đồng điệu, mà lại khác nhau rất nhiều, lớn là môi trường sinh trưởng, tính nết và chuẩn mực hành xử); nhỏ là thói quen ăn-mặc-ở, đi lại, vệ sinh… Vì cùng yêu một người đàn ông, hai người không hẹn mà ở chung một mái nhà, nên sự thích ứng với nhau không khỏi gặp nhiều khó khãn và cần có thời gian.

Trong đời sống thực tế, quan hệ mẹ chồng – nàng dâu có thể trở thành mối đe dọa hạnh phúc gia đình nhỏ, cũng như đe dọa bầu không khí đầm ấm hòa mục của gia đinh lớn. Tác hại của nó chỉ sau ngoại tình.

Có người ví quan hệ mẹ chồng – nàng dâu như “khối u ác tính” trên cơ thể hôn nhân và gia đình, coi đó là một trong những tác nhân chủ yếu dẫn đến mâu thuẫn gia đình. Nó là “bài học” khó nhất đối với những người phụ nữ khi bước vào hôn nhân.

Có người nói mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu là bẩm sinh, không thể điều hòa. Nói như vậy có lẽ hơi quá một chút, nhưng cũng có cái lý của nó. Vì theo lẽ trời đất, mâu thuẫn là động lực thúc đẩy sự phát triển. Ở đâu có sự sống, ở đó có mâu thuẫn.

Trong mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu không tồn tại vấn đề ai đúng ai sai, cũng không nhất thiết phải truy cứu trách nhiệm. Mâu thuẫn đó chẳng qua là sự tác động của tâm lý, hoàn toàn có thể hóa giải bằng trí thông minh của bạn. Vậy trí thông minh đó là gì? Cuốn sách này sẽ đưa ra lời giải đáp.

Trích đoạn sách hay

TIỀN BẠC TẠO NÊN HỐ NGĂN CÁCH GIỮA MẸ CHỒNG VÀ NÀNG DÂU

Người xưa có câu nói: “Trăm năm đi tu mới được lên thuyền, ngàn năm đi tu mới được nằm chung một giường, mười ngàn năm đi tu mới gặp mẹ chồng hiền”. Câu đó nói lên việc có được quan hệ mẹ chồng – nàng dâu tốt đẹp thật không dễ dàng chút nào.

Nếu tình cảm mẹ chồng – nàng dâu chỉ còn tìm thấy trong chuyện tiền nong; nếu mỗi chi tiêu trong gia đình đều bị chất vấn thì cuộc chiến về tiền bạc giữa mẹ chồng – nàng dâu là không tránh khỏi. Hậu quả là quan hệ mẹ chồng – nàng dâu sẽ xấu đi, mâu thuẫn ngày một trầm trọng.

Tiền bạc là cái ngòi nổ dẫn đến mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu trong gia đình hiện đại.

1. Nàng dâu tham lam làm tan vỡ tình thương yêu trong gia đình

Trong cuộc sống hiện thực, tính tham lam vô hạn của nàng dâu thường dẫn đến mâu thuẫn gay gắt giữa mẹ chồng – nàng dâu. Chúng ta đã từng thấy nhiều cặp vợ chồng trẻ tìm mọi cách để có được khoản lương hưu ít ỏi hoặc tài sản của bố mẹ, khiến cho anh em tương tàn, chị em dâu trở mặt, mẹ con thành kẻ thù, dẫn đến nhiều bi kịch gia đình. Trong đó, một số nàng dâu đóng vai trò đạo diễn giật dây.

Nàng dâu không được coi việc mẹ chồng dành tiền bạc và thời gian cho gia đình mình là chuyện đương nhiên, mặc dù mẹ chồng làm thế phần lớn là vì con trai, bạn không thể vì mẹ chồng không dành thời gian và tiền bạc cho gia đình mình mà khó chịu. Mẹ chồng không phải người giúp việc miễn phí, thời gian của bà là thuộc về bà. Nàng dâu có hài lòng hay không cũng phải thừa nhận điều này.

Nếu mẹ chồng thật sự có tiền và vui lòng giúp con vì tình mẫu tử, nàng dâu nên hàm ơn mẹ chồng. Nếu mẹ chồng có tiền nhưng không giúp, nàng dâu không nên oán trách, vì đó là tiền của bà, bà có toàn quyền tự do chi tiêu.

Nàng dâu hiếu thảo với mẹ chồng nên biếu mẹ chồng tiền, mức độ tùy thuộc vào khả năng kinh tế của mình. Thực ra, nàng dâu chỉ cần tiết kiệm một chút là có tiền biếu mẹ chồng, vì đa số mẹ chồng không coi trọng tiền nhiều hay ít mà chỉ quan tâm xem nàng dâu có hiếu thảo và quan tâm tới mình hay không. Con dâu hiếu thảo, mẹ chồng sẽ vui lòng, người vui thì sức khỏe tốt lên, như thế không những người chồng phấn khởi mà nàng dâu còn tiết kiệm được khá nhiều tiền thuốc. Ở một ý nghĩa nào đó, tiền là cơ sở để người cao tuổi có được độc lập và cảm giác an toàn.

Đứng trước xung đột giữa tiền bạc và tình cảm, việc nàng dâu lựa chọn tiền bạc hay tình cảm có tính chất quyết định đối với hạnh phúc gia đình. Mẹ chồng có tiền, nàng dâu cứ chằm chằm nhìn vào ví tiền của mẹ chồng, không sớm thì muộn sẽ xảy ra tấn bi kịch gia đình. Anh chồng gặp phải người vợ ham tiền của như thế chỉ còn nước từ bỏ mà thôi.

Tiệc sinh nhật bộc lộ lòng tham của nàng dâu Cháu Hà sắp tròn 6 tuổi, ông bà có ý định tổ chức sinh nhật cho cháu tại khách sạn, mời họ hàng bạn bè thân thiết đến dự, một là mừng cháu sắp được đi học, hai là cảm tạ mọi người quan tâm giúp đỡ trong thời gian bố Hà nằm viện, ông bà đi công tác vắng nhà.

Nàng dâu Thanh Hương nghe nói vậy, ban đầu còn hơi do dự, mời đông người thế, tốn kém lắm, huống hồ quan hệ của cô với mẹ chồng không được tốt lắm, cô rất ngại gặp họ hàng. Nhưng nghe nói ông bà sẽ đứng ra tổ chức, Hương vui vẻ đồng ý.

Chiều hôm ấy, họ hàng bạn bè đến khá đông đủ. Sau lời chúc tụng, người cao tuổi gửi tiền mừng cho ông bà, người bằng tuổi gửi tiền mừng cho vợ chồng Hương. Thấy họ hàng bạn bè đến đông đủ, mừng nhiều phong bì, Hương vui như tết. Tuy ngày thường không uống rượu bia nhưng lần này Hương đến chúc rượu từng bàn, trong lòng xốn xang.

Đến khuya vợ chồng Hương mới về tới nhà, sắp xếp cho con ngủ xong, Hương ngồi trên giường, người còn chếnh choáng nhưng không quên bảo chồng đem phong bì ra đếm. Đếm xong, cô hớn hở nằm xoài ra giường. Một lát sau, cô bỗng nhổm dậy, nhìn chằm chằm vào chồng.

Chồng cô nói: “Em nhìn gì mà ghê thế?” Hương nói: “Số lượng phong bì có vẻ không đúng?”

“Anh giao hết cho em rồi đấy!” “Đây chỉ là số người ta đưa cho anh, còn số đưa cho bố mẹ đâu? Bố mẹ giữ làm gì, đây là tiền mừng thằng Hà cơ mà. Anh đi lấy về đi”.

“Bố mẹ bỏ tiền ra tổ chức tiệc sinh nhật cho cháu, bố mẹ giữ là phải. Hơn nữa, bây giờ muộn rồi, chắc bố mẹ đi ngủ rồi”.

“Anh rõ là khéo nói, đấy là bố mẹ tự nguyện chứ em có bắt ép đâu, chi tiền cho cháu nội còn đòi phần trăm ư?”

“Em nói khó nghe thật đấy”. “Khó nghe là thế nào? Bố mẹ lương cao, lại đi làm thêm, chả lẽ còn muốn kiếm lời từ cháu sao?” “Em nói thế mà nghe được à? Bố mẹ tiêu mất bao nhiêu tiền cho em, cho con, em có biết không? Tiền học mấy năm nay của con, tiền chúng mình mua nhà không đủ bố mẹ cho, tiền…”

Hương bỗng cắt ngang lời chồng: “Con nó mang họ nhà anh, nhà anh không chi thì ai chi vào đây? thế mà cũng nói được”.

Cuộc cãi vã cứ thế kéo dài, chồng Hương không muốn nói nữa, một phần vì sợ đánh thức con dậy, một phần cảm thấy khó chịu trước tính nết của vợ. Sáng hôm sau, Hương dậy sớm, vừa mặc áo cho con vừa dỗ dành: “Thôi, ngoan nào, mẹ cho sang ông bà nội ăn sáng”. Nghe nói được sang ông nội, Hà tỉnh ngủ ngay, vì sang đó không những được ăn ngon mà còn được ra công viên ở gần đó chơi. Hương nghĩ bụng, chồng không chịu đi đòi phong bì thì cô đành ra tay thôi, mà phải đi thật sớm kẻo ông bà gửi tiền vào ngân hàng.

Mẹ chồng nghe con dâu nói xong, ôn tồn nói: “Con hiểu nhầm rồi. Món tiền này bố mẹ có kế hoạch dùng riêng. Bạn bè bố mẹ đi lại với nhau lâu năm, theo thông lệ, người cao tuổi mừng người cao tuổi, người nhỏ tuổi mừng người nhỏ tuổi. Lần này tỏ chức sinh nhật cho cháu, họ đến mừng, lần sau họ có việc, các con có mừng hay không là việc của các con, nhưng bố mẹ thì dứt khoát phải đi. Phong bì bạn cùng lứa con nhận cả rồi phải không?”

“Chút tiền ấy mà mẹ cũng giữ ư?” “Không phải là chuyện tiền nong. Theo lệ nhà, mẹ cầm số phong bì đó không có gì không thỏa đáng. Huống hồ, mỗi khi các con cần tiền, lần nào mẹ chẳng cho, mà mỗi lần cho có ít đâu”.

“Con trai mẹ không kiếm ra tiền, mẹ không cho thì ai cho?”

“Vô lý. Cuộc sống các con thì các con phải lo lấy chứ. Bố mẹ không đòi hỏi các con chu cấp đã đành, mà còn thường xuyên trợ cấp khi các con gặp khó khăn, con còn muốn gì nữa?” “Bố mẹ ky bo với con cái!”

“Sao con ăn nói hồ đồ vậy, phải biết tôn trọng người lớn chứ, để cháu nghe thấy, ảnh hưởng không tốt đâu”.

“Con mặc kệ, ai bảo bà lấy tiền của nó!” “Thôi chị về đi, tôi không muốn nói chuyện với chị nữa!”

“Không nói thì không nói, có gì ghê gớm đâu! Thế mẹ có trả tiền cho con không?”

“Tôi đã nói rồi, khoản tiền này chúng tôi còn đi đáp lễ”.

“Thôi được, tôi nói với bà, đây là lần cuối cùng tôi gọi bà bằng mẹ, vì bà không xứng đáng!”

Mẹ chồng giận quá, run bắn người, ngã ra cái tựa của chiếc ghế sofa.

Nàng dâu tham lam, mẹ chồng tức giận bỏ về Thi không ngờ khi anh chuẩn bị lên bàn mổ thì vợ anh, cô Hà không ở bên động viên an ủi anh mà lo làm thủ tục cho thuê căn hộ bà anh để lại. Anh càng không ngờ nữa là, trong khi anh đang cần tiền chữa bệnh, vợ anh lại mang tiền thuê nhà nửa năm vừa nhận được cho em trai cô tu sửa nhà cửa.

Tất nhiên, tất cả những chuyện này phải sau khi ra viện Thi mới biết.

Trong thời gian qua, Thi thường cảm thấy khó chịu ở ngực, thỉnh thoảng phải dừng ngay việc đang làm, xin phép về nhà nằm nghỉ.

Thấy thế, Hà càu nhàu, đàn ông gì mà yếu đuối thế, động một tí là nghỉ ở nhà.

May mà bạn bè hối thúc Thi vào viện kiểm tra, bác sĩ giữ lại ngay và thu xếp lịch mổ.

Đúng lúc ấy bố mẹ Thi đi công tác xa, ông bà gọi điện thoại nhờ mọi người cho vay tiền, đồng thời động viên con dâu vay tạm đâu đó ít tiền, chú ý chăm sóc để chồng chóng hồi phục.

Bạn bè Thi hay tin, thay phiên nhau vào viện thăm Thi. Trong khi đó không thấy mặt mũi Hà đâu. Thì ra cô không nghĩ rằng bệnh tình của chồng lại nặng như vậy. Hơn nữa, quan hệ vợ chồng cũng không lấy gì làm tốt đẹp, cô nghĩ, anh mổ tim lần này chắc gì đã sống nổi, mình phải lo cho mình trước! Cô nghĩ ngay đến căn hộ mà bà Thi để lại. Chi bằng mình cho thuê, bỏ túi nửa năm tiền thuê nhà cho ăn chắc.

Xong xuôi mọi việc Hà mới sực nhớ ra, đã hai ngày chưa vào bệnh viện thăm chồng.

Trong khi đó Thi đã mổ xong, nằm ở phòng hậu phẫu. Họ hàng không thấy Hà đâu, gọi điện thì tắt máy, ai cũng bực. Ông bác lo cháu trai không ai chăm sóc, bèn đưa Thi về nhà.

Cuối cùng Hà cũng tìm ra chỗ ở của chồng, mỗi tuồn cô đến thăm hai lần. Lần nào cô cũng chỉ nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của chồng và họ hàng nhưng cô không động lòng, cũng không mảy may áy náy. Một tháng sau, bố mẹ chồng về, chưa kịp nghỉ ngơi đã đến thăm họ hàng để trả nợ và cảm ơn và nghe được lời phàn nàn của họ về Hà.

Bố mẹ chồng đến gặp Hà, cô mếu máo nói lý do: “Nhà con ốm, lẽ ra con phải vào chăm, nhưng con phải trông cháu, không dám đưa cháu đến bệnh viện, ở đấy nhiều vi khuẩn lắm, nhỡ lây cho cháu thì chết. Vả lại, mấy hôm đó mẹ con lại ngã bệnh, con phải về chăm. Ở bệnh viện đã có các bác trông nom, con có đến cũng không giúp được gì”.

Mẹ chồng nghe Hà phân bua với lý lẽ yếu ớt, trong lòng không vui, hỏi: “Chồng chị nằm viện, chị không thanh toán tiền viện phí, tiền chị để làm gì?” “Mẹ không biết sao? Chúng con mấy năm nay có tích cóp được đồng nào đâu! Mấy hôm rồi con đến nhà bác thăm nhà con, mẹ có thanh toán tiền xe cho con không?”

Bà mẹ chồng vô cùng tức giận, đứng dậy ra về, không thèm nói một câu.

Trả đũa mẹ chồng, nàng dâu phá thai Sáng nay Quân hẹn tôi đến thư viện, đợi đến 10 giờ mà không thấy cậu đâu. Quái lạ, ngày thường cậu ta không bao giờ lỡ hẹn, hay là ở nhà có việc gì? Tôi gọi điện, không ai nhận. Tôi bèn đến nhà Quân xem sao. Mới đến ngoài ngõ, đã nghe cậu gọi: “Huân, mau ra mở cửa cho tớ”.

Tôi lấy làm lạ, sao Quân lại bị nhốt trong nhà? Mở cửa ra, tôi thấy mặt cậu sưng tấy, trên tay còn có nhiều vết xước. Làm sao thế? Kẻ cắp đột nhập à? Quân cười nhạt, nói: “Tối qua lại cãi nhau với vợ. Sáng nay tỉnh dậy mới biết cửa bị khóa bên ngoài, điện thoại di động không cánh mà bay, điện thoại để bàn bị cắt dây, không có cách nào liên lạc được với cậu. Chán thật!”

“Chuyện gì mà nghiêm trọng thế?” “Thôi, đến nhà mẹ tớ đã, 10 giờ phải đưa cụ đi bệnh viện, muộn rồi”.

Quân ngồi sau xe tôi, chậm rãi kể: “Hôm qua Minh gọi điện cho tớ, bảo về nhà lấy 10 triệu để mua nhà. Vợ chồng tớ đang ở nhờ nhà bố vợ, bây giờ nhà nước bán, chúng tớ muốn mua lại. Tớ bảo, mẹ đã cho vợ chồng mình quá nhiều tiền rồi, không nên xin nữa. Vả lại, lương hàng tháng của anh đưa cho em hết, mà tiền em kiếm cũng có ít đâu. Mua căn hộ mấy chục triệu, vợ chồng mình lo dần cũng được. Nhưng Minh không chịu”.

Quân bảo tôi rẽ trái đi cho gần, rồi nói tiếp: “Tối qua đi làm về, Minh thấy tớ chưa lấy tiền, liền nổi cáu, nói bố mẹ tớ ky bo, tớ hèn, không thành tâm ăn ở với cô ấy, rồi xông vào đánh tớ.”

Sắp đến nhà mẹ Quân, tôi thấy bà đang đứng ngoài cửa ngóng con. Thấy con mặt mũi sưng tấy, bà thương cảm nhìn con, nước mắt ứa ra.

Đưa mẹ Quân vào phòng khám xong, tôi và Quân ra khuôn viên bệnh viện ngồi chờ. Quân kể tiếp: “Mẹ tớ nhiều lần thấy cảnh thảm hại này của tớ, khuyên tớ không nên cố đấm ăn xôi, nhưng tớ cứ do dự mãi, vì không muốn để con gái sống trong cảnh thiếu bố. Nhưng tớ càng nhường nhịn bao nhiêu thì Minh càng lấn bấy nhiêu”.

Quân kể: “Tết năm ngoái, em trai Minh thuê được bốn quầy bán hàng ở hội chợ, nộp tiền thuê chỗ xong thì không còn tiền nhập hàng. Minh bảo tớ tìm cách giúp, tớ bèn rút tiền tiết kiệm ở nhà ra đưa cho Minh, nhưng cô ấy bảo chưa đủ, bảo tớ đến chỗ mẹ vay tạm mấy chục triệu nữa. Tớ bảo, em cô hay thật, không có tiền thì thuê một quầy thôi, bôi ra đấy rồi đi vay tiền khắp nơi, làm khó dễ cho người khác. Không ngờ cô ta nổi nóng, chỉ vào mặt tớ nói: “À, bây giờ mới cháy nhà ra mặt chuột, không ngờ anh lại tuyệt tình như vậy, rồi sẽ có ngày anh hối không kịp.” Thấy mẹ giận dữ, con gái tớ sợ, khóc thét lên.

Chúng tôi đưa mẹ Quân về nhà, bà giữ hai đứa ở lại ăn cơm. Tôi vào bếp phụ bà, bà buồn rầu nói: “Thằng Quân nhà bác yếu đuối quá, để vợ làm mưa làm gió. Có lần, vợ nó nghe nói bác có khoản tiền nhuận bút kha khá, liền giục Quân về xin tiền, bác không cho. Hôm sau vợ nó đến, bảo con đến xin bà ít tiền nộp học cho cháu. Bác bảo hai vợ chồng con lương tháng gấp đôi tiền hưu trí của bố mẹ, khéo tiêu thì không những đủ mà tháng nào cũng còn dư thừa, sao con cứ nhằm vào ví tiền bố mẹ? Cháu có biết nó nói gì không? Nó bảo, cháu nội bà mà bà không cho, bà để mang xuống hố à. Thôi, ngày mai con cho cháu đổi sang họ con vậy. Cháu bảo nó có hỗn láo không! Bác giận tím mặt, không nói được nửa lời. Bác trai đứng dậy, đập bàn đuổi thẳng”.

Khi tiễn chúng tôi ra khỏi nhà, bà giữ tôi lại dặn: “Cháu là bạn thân của Quân, cháu nói có lẽ nó nghe cháu hơn bác, cháu hãy khuyên can nó, có bỏ được thì bỏ đi, sớm ngày nào hay ngày ấy. Chứ để thế này, nó và con gái nó tội lắm. Hai bác già rồi, chẳng sống được mấy năm nữa”.

Trông vẻ thiểu não của bà, tôi ái ngại quá, nảy ra ý nghĩ trách Quân. Còn nhớ hồi vợ Quân có mang, bố mẹ Quân mừng lắm, nhưng giao hẹn sau này mẹ không có thời gian ở nhà trông cháu, tốt nhất là thuê một người giúp việc. Ai ngờ vợ Quân nổi cáu, lu loa lên: “Tôi mang trong người giọt máu của nhà anh, nhà anh không trông nom thì ai trông! Sao mẹ anh không về hưu sớm đi, công việc quan trọng hay cháu nội quan trọng?”

Quân lựa lời khuyên can, ấy là mẹ không muốn “tội” bà ngoại, cho tiền thuê người giúp việc…

Vợ Quân cắt ngang lời chồng: “Thôi anh im đi, anh hèn lắm. Tôi lấy anh thật sai lầm, thật vô tích sự!”

Mấy hôm sau, vợ Quân lén đi phá thai. Nhớ lại chuyện đau buồn này, trước mắt tôi lại hiện ra bộ mặt rầu rĩ của mẹ Quân, khuôn mặt sưng tấy của Quân, tôi không kìm nén nổi, bảo Quân: “Quân ơi, nếu cậu không muốn để bố mẹ, cậu và con khổ thêm ngày nào nữa thì hãy cắt bỏ cái duyên nợ này đi.”

2. Đằng sau chuyện mẹ chồng, nàng dâu tranh giành tài sản

Trong cuộc đời, tai nạn, bệnh tật hoặc bất trắc nào đó khiến cho trụ cột gia đình – người đàn ông, qua đời, lúc này, sau khi nguôi ngoai cơn đau đớn tóc bạc tiễn đưa tóc xanh, mẹ chồng thường chuyển sự chú ý vào vấn đề cháu nội và tài sản. Họ đinh ninh rằng cháu là của mình, con dâu không còn quan hệ gì với mình nữa. Có trường hợp mẹ chồng đuổi con dâu ra khỏi nhà, giữ toàn bộ tiền bồi thường hoặc tiền tuất của con trai, khiến con dâu rơi vào cảnh cùng quẫn. Có trường hợp con trai bị tai nạn lao động, được bồi thường một khoản tiền lớn, mẹ chồng lo con dâu cầm tiền bồi thường rồi ngược đãi con trai mình, hoặc lấy tiền rồi đi bước nữa, bèn ra đòn trước, giữ lấy tiền, đuổi con dâu đi. Nhiều bà mẹ chồng cho rằng, mẹ con là tình máu mủ, cha con cũng là tình máu mủ, nên mình với cháu có tình máu mủ, còn con dâu là người dưng nước lã, cho nên đối với con dâu thiếu hẳn thiện cảm và không thể tạo dựng tình cảm máu mủ bẩm sinh. Nhưng các bà lại quên rằng, cháu bà với con dâu cũng là tình máu mủ!

Có người nói, tuy người đàn ông trong gia đình mất nhưng do mẹ chồng và nàng dâu đều hết mực thương yêu người quá cố nên họ phải thương yêu nhau, dựa vào nhau mà sống mới phải chứ. Tiếc thay, đó chỉ là lý thuyết, là mong muốn tốt đẹp mà thôi. Tình hình diễn ra thường ngược lại. Tiền bạc thường là nguyên nhân dẫn đến cuộc chiến giữa mẹ chồng – nàng dâu.

Trên đời, quan hệ mẹ chồng – nàng dâu dù tốt đến mấy cũng không thể bền chặt vĩnh cửu bằng quan hệ ruột thịt; với thời gian và sự quấy nhiễu của mối bất hòa gia đình, nếu mẹ chồng, nàng dâu không chú ý giữ gìn và hàn gắn kịp thời vết rạn tình cảm thì mối quan hệ đó sẽ bị phong hóa đến mức không chịu nổi một sự va chạm nhỏ. Nếu lại dính vào vấn đề tài sản – một vấn đề gia đình hết sức nhạy cảm, thì việc kiện tụng là khó tránh khỏi. Thị phi trong đó, ai có thể tỏ tường?

Vì tiền tuất, mẹ chồng mang cháu đi trốn Thu Lan mới 34 tuổi mà trông cô tiều tụy, già trước tuổi rất nhiều. Nỗi đau tinh thần và sự cùng quẫn của cuộc sống hằn lên gương mặt cô những vết nhăn sâu hoắm. Mái tóc bù xù xen lẫn những sợi bạc dường như muốn nói với người đời nỗi gian truân cô phải chịu đựng trong hai năm qua.

Hai năm trước, Thu Lan từ quê ra thành phố làm ăn. Thái Hòa – một chàng trai ở thành phố này đã thầm yêu Thu Lan. Sau khi lấy nhau, hai vợ chồng chung tiền mua căn hộ chung cư, đón bố mẹ chồng về ở cùng. Một năm sau, Lan sinh con trai rất kháu khỉnh, hai vợ chồng thuê một người giúp việc trông con, trong nhà lúc nào cũng tràn đầy tiếng cười.

Song tai nạn giao thông đã phá huỷ gia đình hạnh phúc đầm ấm này.

Nhìn số tiền bồi thường đổi bằng tính mạng của chồng, Thu Lan ôm con trai mới được tuổi rưỡi vào lòng, nước mắt cứ thế trào ra, đầu óc trống rỗng. Cô còn trẻ quá, con lại quá nhỏ, sau này sẽ sống ra sao? Số tiền bồi thường này phải dùng vào việc nuôi con, thuê người giúp việc, nộp các khoản chi phí ở chung cư. Cô cho rằng món tiền này phải thuộc về cô và con trai, nhưng cô chưa muốn bày tỏ ý kiến của mình vội, cô muốn thăm dò ý kiến của bố mẹ chồng. Không ngờ hai ông bà cho rằng nên gửi tiền vào ngân hàng để làm tiền học cho cháu. Thu Lan tuy không tán thành ý kiến của bố mẹ chồng nhưng cô không bày tỏ thái độ, chỉ yêu cầu bố mẹ để cô đứng tên sổ tiết kiệm, vì cháu ở với cô. Hai ông bà kiên quyết phản đối, đòi giữ sổ tiết kiệm để bảo đảm khoản tiền này được dùng vào tiền học của cháu. Để xoa dịu bất đồng, bố chồng đưa ra ý kiến, sổ tiết kiệm đứng tên bà, còn mật mã rút tiền để Thu Lan giữ, như vậy chỉ khi nào hai người cùng ra ngân hàng mới rút được tiền. Thu Lan lúc đó đang rối trí, đầu óc mụ mị, thấy bố chồng nói thế, không kịp suy nghĩ kỹ đã gật đầu đồng ý.

Thật ra, Thu Lan chưa hiểu tâm tư của bố mẹ. Trong tâm thâm, hai ông bà cho rằng con dâu mới 34 tuổi, một vài năm rồi sẽ đi bước nữa, nếu giao sổ tiết kiệm cho cô, nhỡ hôm nào đó cô mang cả sổ tiết kiệm đi thì ông bà sẽ trắng tay, không biết lấy gì nuôi cháu. Vì thế, ông bà tuyệt đối không giao sổ tiết kiệm cho con dâu.

Lo xong hậu sự, Thu Lan đi làm. Nhưng do nghỉ lâu quá, chỗ làm của cô đã có người khác thay thế. Thu Lan mất việc làm, cuộc sống của hai mẹ con gặp nhiều khó khăn. Có bạn mách cho cô biết, công ty nọ ở Sơn Đông đang tuyển công nhân có tay nghề cao. Lan về bàn với mẹ chồng, nhờ bà trông cháu để cô đi làm ở Sơn Đông. Mẹ chồng vui vẻ đồng ý.

Mấy tháng đầu ở Sơn Đông, công việc của Lan thuận lợi, thu nhập khá, ngoài ra cô còn có một chút phúc lợi, Thu Lan cảm thấy đời không đến nỗi bạc bẽo với cô lắm, tâm tình vui vẻ dần lên. Nhưng mỗi lần gọi điện về nhà thăm con, ống nghe đều vang lên tiếng… không có số điện thoại này, quý khách vui lòng…Thu Lan tưởng bà thay điện thoại ở nhà, chưa kịp thông báo cho cô, nên không để tâm chuyện này. Nửa năm sau, do sản phẩm ứ đọng, vốn lưu động bị kẹt, công ty đứng bên bờ vực phá sản, lương công nhân không những bị chậm mà còn bị cắt đi một nửa, cuối cùng Thu Lan đành phải trở về.

Ra khỏi ga xe lửa, Thu Lan vẫy taxi, cô thấy nhớ con da diết. Về đến nhà, cô thấy hai cánh cửa đóng im ỉm, chiếc khóa vàng ố khóa chặt then, Lan trầm ngâm đi lại trước cửa, chờ đợi, lục trong óc xem mẹ chồng có thể đi chơi nhà ai. Một lát sau, bà hàng xóm ra ngoài, nhìn thấy Lan, bà ái ngại nói: “Mẹ chồng cháu dọn đi từ mấy tháng nay rồi, bà không cho bác biết địa chỉ nhà mới. Bác nghe nói, bà đang gọi bán căn hộ này”. Chần chừ một lúc, bà mới nói tiếp, mắt nhìn đi chỗ khác: “Mẹ chồng cháu nhờ bác khi nào cháu về thì nói với cháu rằng cháu đừng đi tìm họ nữa. Cháu không tìm ra được đâu. Ôi, khổ thân đứa con dâu xinh xắn như thế này”.

Nói xong, bà đi xuống cầu thang. Thu Lan đứng trơ trơ trước cánh cửa quen thuộc, nước mắt ứa ra. Tối hôm đó, Thu Lan ra phòng chờ ga xe lửa qua đêm. Sáng hôm sau, cô tìm được người quen ở thành phố, xin ở nhờ mấy ngày rồi vừa tìm việc làm, vừa đi khắp thành phố thăm dò tin tức của mẹ chồng và con trai.

Mấy tháng trôi qua, vẫn bặt vô âm tín. Ham tiền bồi thường, mẹ chồng buộc con dâu ly dị Người ta vừa gửi tiền bồi thường của chồng Ngọc vào tài khoản xong, mẹ chồng đã buộc cô ly dị với chồng. Ngọc thấy mình bị oan uổng quá, cách ứng xử của mình có lẽ chưa được thỏa đáng lắm, nhưng trong thâm tâm mình một lòng một dạ vì chồng cơ mà. Mẹ chồng không thông cảm đã đành, sao chồng cũng đòi từ bỏ mình? Mình mang tiếng tham buộc phải ly dị, sau này sẽ sống ra sao?

Ngọc không quên được nỗi kinh hoàng hôm đưa con gái 13 tuổi đến bệnh viện thăm Bình, chồng cô. Hôm ấy, cô cùng con gái vào viện thăm chồng bị tai nạn lao động. Đi vào phòng bệnh, một người đàn ông xa lạ nằm trên giường bệnh của chồng cô, người nhà bệnh nhân trông cũng lạ hoắc. Anh Bình đi đâu rồi? Hay là chuyển sang phòng khác? Hay là… một ý nghĩ chẳng lành vụt qua đầu cô. Con gái không nhìn thấy bố cũng mếu máo, hỏi rối rít bố đâu hả mẹ. Ngọc vội kéo con ra phòng trực, y tá nói với Ngọc rằng chồng cô bị thương nặng lắm, sau cấp cứu không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa, nhưng sẽ liệt hai chân. Mấy hôm trước đã có người đến đón về rồi.

Ngọc nghĩ, người đến đón chắc chắn là mẹ chồng từ trước đến giờ vẫn hay giận cô.

Sau một tháng được mẹ chăm sóc, Bình bình phục dần, thấy trong người dễ chịu hơn, ăn uống ngon miệng hơn, nhưng trong lòng vẫn bức bối, tính nết thất thường, hết sức khó chiều.

Mười giờ sáng và ba giờ chiều hàng ngày, bà mẹ đưa Bình ra bãi cỏ trước nhà phơi nắng, thay đổi không khí. Cũng vào thời điểm đó, từ ban công căn hộ đối diện, một thiếu phụ lặng lẽ nhìn Bình, đó là Ngọc. Cô thường nghĩ, người đẩy xe lăn lẽ ra là cô mới phải chứ! Ngọc không ở cùng nhà với mẹ chồng, nhưng hai ngôi nhà cách nhau chỉ có trăm mét, tại sao Ngọc phải lặng lẽ quan tâm chồng mà không được đưa chồng về nhà mình chăm sóc? Vì mẹ chồng không cho cô bước vào nhà.

Đó là từ hôm chồng Ngọc bị tai nạn, phải vào viện.

Ngọc biết mẹ chồng cấm cửa cô là vì giận cô thường ngày không quan tâm đến chồng.

Bà nói, thời gian chồng chị nằm viện, nó rất cần chị ở bên cạnh chăm sóc, vì chị là vợ nó. Thế mà khi tỉnh dậy, nó nhìn thấy anh nó, em nó, mẹ nó, bạn bè nó, duy không thấy mặt vợ đâu.

Trong thời gian chồng chị nằm viện, ban đầu chị một tuần vào thăm một lần, rồi thưa dần, nửa tháng thậm chí một tháng mới vào thăm một lần. Thử hỏi, có người vợ như thế không? Chồng chị bị hắt hủi như vậy, nó sẽ nghĩ thế nào?

Trước lời trách mắng của mẹ chồng. Ngọc không biết giải thích thế nào để bà hiểu. Sau khi Bình bị tai nạn, công việc làm ăn của công ty quảng cáo do Bình thành lập sa sút trông thấy, mấy người chủ chốt có ý định bỏ sang công ty khác, đem theo cả nhiều khách hàng quen. Ngọc lo quá, chồng lại đang hôn mê, không thể bàn bạc với anh. Cô không dám nói rõ với mẹ chồng, sợ bà ngăn cản. Để cứu vãn công ty quảng cáo của chồng, cô quyết định bỏ việc cơ quan, về làm việc ở công ty chồng.

Ngọc ra sức thuyết phục mấy người đồng sự, phân tích lợi hại và đồng ý nâng phần trăm lên để giữ chân họ. Để họ yên tâm làm việc, trong thời gian công ty nhiều việc, cô ở lại làm thêm giờ với họ, khi họ mệt mỏi, cô pha cà phê mời họ, khi họ đói bụng, cô chuẩn bị bữa ăn đêm. Có hôm khuya quá, cô ngủ lại công ty.

Do bận quá, không có thời gian chăm con, cô đưa con gái về bà ngoại, nhờ bà ngoại trông nom, nhờ cô chú kiểm tra việc học hành của cháu.

Biết chồng không còn bị nguy hiểm về tính mạng nữa, nhà chồng lại đông người, có thể thay nhau vào việc chăm anh, nên tuy nhớ chồng nhưng cô ít vào bệnh viện thăm chồng, tập trung hết thời gian và sức lực vào việc của công ty.

Ngọc cho rằng, là một phụ nữ, cô đã bỏ công việc ổn định, bước vào một lĩnh vực xa lạ, gặp biết bao khó khăn, tất cả những điều đó Ngọc làm là vì chồng. Vất vả lắm cô mới duy trì được công ty của chồng, để nó vận hành bình thường, đó là sự đền đáp lớn nhất của cô đối với chồng. Có khổ bao nhiêu cô cũng chịu được, nhưng ánh mắt trách móc, lời chỉ trích quá đáng của mẹ chồng thì cô không thể chịu nổi. Vả lại, cô ít đi bệnh viện, một phần do cô bận bịu, một phần cũng do thái độ của mẹ chồng.

Khi cô tranh thủ đến thăm chồng, mẹ chồng không lần nào để cô ở một mình với chồng, cả người nhà chồng cũng thế, cô ngồi bao lâu thì họ có mặt bấy lâu, giám sát cô như giám sát kẻ thù. Có lần cô bày tỏ bất bình với mẹ chồng, không ngờ mẹ chồng lại bảo, ai biết chị sẽ làm chuyện gì xấu xa khi chị ở một mình bên nó? Trước đây chị nhòm vào túi tiền của nó, bây giờ chị định chiếm lấy công ty của nó, chị không đến thăm nó chẳng qua vì muốn giữ rịt lấy tiền ở công ty. Nếu chị nhân cơ hội chồng đang hôn mê để hại nó, công ty còn bao nhiêu tiền ai mà biết được!

Ngọc cho rằng ý nghĩ của mẹ chồng thực nực cười, cô không buồn tranh cãi. Cô nói, tiền viện phí lớn như thế này do bên gây tai nạn chi, ai đấu tranh cho? Hồi đó mẹ và các cô các chú chỉ biết than thở, nếu con không đấu tranh với họ, làm gì có được điều kiện chữa trị như hiện nay?

Mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu ngày càng trầm trọng.

Sáng hôm sau, công ty vừa mở cửa làm việc đã nghe tầng một nổi lên tiếng ồn ào. Ngọc chạy xuống gác, thấy ngoài cửa đậu hai chiếc ôtô, 7-8 thanh niên xuống xe, xông vào công ty, vào các phòng làm việc khuân máy tính, đồ đạc lên xe. Hai người khuân luôn cái két, trong đó có mấy chục triệu tiền mặt. Khi Ngọc đang ngăn cản, khuyên can họ thì phó giám đốc công ty hớt hải chạy lại báo: “Chị Ngọc ơi, có hai người xông vào phòng làm việc của chị, lấy gậy sắt cạy ngăn kéo, lấy mất giấy đăng ký kinh doanh và con dấu của công ty. Ngọc hốt hoảng, mụ mị cả đầu óc, nhờ mọi người nhắc mới nhớ ra gọi điện cho 113”.

Xe cảnh sát đến tức thì. Đúng lúc ấy, bà mẹ chồng cũng từ một chiếc ôtô bước ra. Phía cảnh sát nghe hai bên trình bày xong, nhận định đây là tranh chấp tài sản gia đình, cảnh sát không can thiệp. Mong hai bên hãy bình tĩnh và kiềm chế, đừng để xảy ra bạo lực. Nói xong họ rút lui, mẹ chồng cũng vênh váo bỏ đi với hai xe chất đầy đồ đạc.

Ngọc đến gặp chồng, bảo mẹ lấy hết tiền và con dấu, công ty không thể tiếp tục vận hành, anh xem thế nào, nói với mẹ một câu.

Bình lạnh lùng nhìn vợ rồi ngoảnh mặt đi, chẳng nói chẳng rằng. Chắc thái độ của mẹ chồng đối với Lan đã tác động vào Bình.

Tranh di sản, mẹ chồng, nàng dâu đưa nhau ra tòa Nghe tin cầu thủ nổi tiếng Cường đột tử, bà Chi mẹ Cường và cô Thu vợ Cường có mặt tại bệnh viện sau đó một tiếng.

Bà Chi ngất xỉu trước giường bệnh, chồng bà mất sớm, nay con trai lại bỏ bà đi, bà có cảm giác đất dưới chân mình đang rạn nứt, người bà bồng bềnh, tụt dần xuống.

Cô Thu đau đớn khóc lạc cả tiếng, cô làm dâu mới được 8 tháng. Cô còn nhớ trong lễ cưới, Cường tươi cười nói với cô: “Anh sẽ yêu em đến bách niên giai lão”. Thế mà bây giờ là cuộc ly biệt vĩnh viễn. Mọi ngôn từ đều bất lực, mọi lời an ủi đều không thể xoa dịu nỗi đau. Những người đến tiễn đưa chỉ biết nhìn hai mẹ con ôm nhau khóc như mưa. Tiếng khóc khản đặc, xé ruột xé gan.

Sau lễ tang ít lâu, hai mẹ con bắt đầu cuộc phân chia di sản của Cường với thỏa thuận: “Để người quá cố mồ yên mả đẹp”. Tính ra, tiền tuất của Cường là 20 triệu, căn hộ hai vợ chồng Cường mới mua là 30 triệu, di sản của Cường có 50 triệu. Lúc đó, Thu hứa nhiều khoản với mẹ chồng, trong đó lời hứa quan trọng nhất là quyền sở hữu nhà thuộc về cô, nhưng cô sẽ trả cho mẹ chồng 30 triệu trong 5 năm vì cô không có khả năng kinh tế để chi trả ngay. Ngoài ra, toàn bộ tiền tuất của Cường thuộc về cô.

Bà Chi không đồng ý. Bà có bệnh tiểu đường, với lương hưu ít ỏi, bà phải trả tiền thuốc, nếu không có sự trợ giúp của con trai, bà sẽ gặp rất nhiều khó khăn trong sinh hoạt hàng ngày. Với điều kiện con dâu đưa ra, bà không thể chấp nhận. Vả lại, bà không tin con dâu không có khả năng chi trả. Bà có chứng cứ: trước khi con trai mất, con trai nói với bà rằng nó định mua ôtô; con trai bà là cầu thủ cấp quốc gia, kiếm được bao nhiêu tiền thì câu lạc bộ biết rất rõ; trong lễ cưới người ta mừng rất nhiều, con trai bà sống tiết kiệm, phải có sổ tiết kiệm với món tiền khá lớn.

Thế là nổ ra vụ kiện kéo dài hai năm. Tòa án xử con dâu phải trả một lần cho mẹ chồng 30 triệu. Do nàng dâu cố tình dây dưa, tòa buộc phải cưỡng chế nên vụ án mới kéo dài như vậy.

3. Mẹ chồng phải công bằng

Nói chung, nếu người mẹ có vài đứa con, bà sẽ có ý thức về “công bằng” rất buồn cười, nghĩa là bà muốn cào bằng mức sống của các con. Bà không thể yên lòng trước cảnh con cái, đứa ở biệt thự, nuôi chó becgie; đứa khác lại ở nhà tranh, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc. Bà sẵn sàng đứng ra điều tiết, bảo người con giàu giúp đỡ người con nghèo. Đây là tâm thức thương yêu con cái rất điển hình của người phụ nữ phương Đông, tuy không hoàn toàn hợp lý nhưng rất có tình người.

Cung cách hành xử này của mẹ chồng có làm các nàng dâu hài lòng không? Tất nhiên là không. Nàng dâu ở nhà lá rất cảm tạ tấm lòng vàng của mẹ chồng, nhưng nàng dâu ở biệt thự thì bĩu môi, tiền nhà con có phải đi vơ được đâu mà phải cho không người ta? Tại sao anh ta (cô ta) không tự kiếm tiền? Không có tài thì phải chấp nhận nghèo khó. Mẹ cũng thật là, sao không bỏ tiền túi ra cứu tế! Những suy nghĩ đó đã gây ra bất hòa giữa mẹ chồng và nàng dâu.

Ngay cả trường hợp mẹ chồng có tiền và sẵn sàng chia sẻ cho con, bà cũng có thể gây ra bất hòa với nàng dâu nếu bà chia tài sản thiếu công tâm, nó sẽ tạo ra hố ngăn cách mẹ chồng – nàng dâu. Tất nhiên, mẹ chồng có quyền chia tài sản của mình, nhưng phải xuất phát từ sự công bằng và đưa ra lý do có tính thuyết phục. Ví dụ, mẹ chồng muốn cho con cả nhiều tiền một chút, phải có lý do là mẹ ở với anh, tiền ăn uống, kể cả tiền khám bệnh đều do anh chi. Như vậy, khi chia tài sản có thiên vị con cả một chút, những người con khác và các nàng dâu có thể thông cảm. Hoặc, mẹ chồng muốn cho con trai thứ hai nhiều tiền hơn một chút, lý do là con đã ly dị, một mình nuôi con, lương lại thấp, đời sống khó khăn hơn các anh em khác. Tin rằng những người con khác và các nàng dâu sẽ không có dị nghị gì. Hay mẹ chồng muốn cho con trai thứ ba nhiều tiền hơn một chút, lý do là anh cả, anh hai có nhà riêng, có xe riêng, cuộc sống sung túc, còn anh thứ ba phải đi thuê nhà, làm ăn khó khăn. Thế thì dù mẹ chồng có ưu ái người con thứ ba, anh cả anh hai sẽ vui vẻ chấp nhận, hai nàng dâu cũng không để ý đến việc đó. Tuy nhiên, đây chỉ là ví dụ để nói lên rằng, mẹ chồng cần phải công bằng khi chia tài sản cho các con nếu muốn giữ được hòa khí trong gia đình.

Ngược lại, nếu khi chia tài sản, mẹ chồng làm theo cảm tính, quá thiên vị, lại không đưa ra được lý do thuyết phục thì những người con khác, nhất là các nàng dâu sẽ phàn nàn, thậm chí có hành động chống lại, làm cho gia đình vốn êm ấm trở nên rối, gia đình vốn có nhiều mâu thuẫn sẽ tan đàn sẻ nghé, thậm chí dẫn đến bi kịch gia đình. Cho nên, trong việc chi phối tài sản, mẹ chồng phải hết sức thận trọng.

Mẹ chồng tốt, ra tay cứu nguy cho nàng dâu Người ta bảo, tìm người chồng tốt dễ, nhưng muốn tìm một bà mẹ chồng tốt thì thật khó.

Trước khi lấy chồng, Lệ tin như vậy, nên sau khi lấy chồng, cô rất dè dặt trong ứng xử với mẹ chồng. Ba năm sau, cô phát hiện mình có một bà mẹ chồng tuyệt vời.

Ban đầu, nhìn cách chi tiêu tiết kiệm của mẹ chồng, Lệ không nhịn được cười.

Chồng Lệ kiếm được nhiều tiền. Hai vợ chồng thường ăn nhà hàng hoặc đi du lịch. Mẹ chồng thấy thế, không tỏ thái độ ủng hộ, cũng không phản đối, chỉ thường xuyên tìm cớ xin tiền con trai, ví dụ, mẹ thích cái này, mẹ thích cái kia. Con trai bảo: “Mẹ muốn mua gì, mẹ bảo con, con đi mua cho mẹ có phải đỡ khổ không!” Bà không chịu, chỉ lấy tiền mặt. Con trai đưa tiền cho mẹ, nhưng cầm tiền rồi, bà không đi mua thứ bà nói.

Lệ chi tiêu rất hoang. Mẹ chồng không tỏ thái độ gì, chỉ tìm cách cảm hóa con dâu bằng hành động của mình. Tuy bà không thiếu tiền, nhưng bà rất tiết kiệm, mua gì đều cân nhắc rất kỹ, phải đi mấy cửa hàng để so sánh giá cả. Để tiết kiệm, bà có thể đi chợ rất xa. Có lần Lệ bực quá, nói: “Thôi, mẹ mua ở cửa hàng gần nhà đi, con trả tiền cho”. Nhưng bà không chịu, bà chỉ cho Lệ xem người bán xổ số bên đường, nói: “Bây giờ kiếm được đồng tiền có dễ dàng gì đâu. Phơi mặt ngoài đường như bà kia, có khổ không? Không biết kiếm được bao nhiêu một ngày?”

Việc khiến Lệ cảm động nhất là mùa đông năm đó, con trai ốm, chồng đi công tác xa, Lệ và mẹ chồng đưa con đi khám bệnh. Vì bệnh viện ở gần đấy, hai mẹ con không gọi taxi mà gọi xích lô chui. Xích lô thu tiền theo người. Lệ bảo mẹ chồng và con lên xe trước, mẹ chồng làm như sự nhớ ra điều gì, nói: “Ấy chết, mẹ quên tắt bếp gas”. Nói xong bà bảo hai mẹ con Lệ cứ đi trước, bà sẽ đến sau. Lo bệnh tình của con, Lệ không suy nghĩ nhiều, bế con lên xe, đến thẳng bệnh viện. Hai mẹ con đến bệnh viện được khoảng hai mươi phút thì bà đến. Khám bệnh cho con xong, Lệ muốn đi xích lô về, mẹ chồng lại nói: “Con về trước đi, mẹ tạt qua chợ mua ít thịt lợn nấu cháo cho cháu”. Lệ về đến nhà mười phút, bà cũng về tới nhà. Thấy bà về tay không, Lệ hỏi, bà bảo: “Ôi, mẹ già rồi, hay quên, trong tủ lạnh còn có thịt lợn”. Nghĩ lại, khi đi bệnh viện bà cũng kiếm cớ đi một mình. Lệ chợt hiểu ra, dụng ý của bà là tiết kiệm tiền xích lô đi về! Lệ xúc động, trách mẹ chồng: “Mẹ cũng thật là, sao mẹ không nói rõ, hai bà cháu đi xích lô về để con đi bộ”. Mẹ chồng cười: “Không sao, mẹ quen rồi…” Từ lúc đó Lệ thật sự cảm thấy quý mến mẹ chồng.

Về vấn đề tiền nong, mẹ chồng không bao giờ xét nét con dâu. Có lần Lệ ốm, chồng đi vắng, mẹ chồng đưa Lệ vào bệnh viện, bà trả tiền khám, tiền thuốc. Về nhà, Lệ đòi trả lại bà tiền, bà nhất định không nhận. Đến lúc này Lệ mới hiểu rằng mẹ chồng không phải người ham tiền của, bà lấy tiền của chồng cô chắc có công việc riêng nhưng không tiện nói ra.

Sau việc đó, quan hệ giữa Lệ và mẹ chồng ngày càng tốt đẹp. Lúc nào rỗi, Lệ lại theo mẹ chồng đi chợ. Nhìn mẹ chồng khom lưng chọn từng quả cà chua, soi từng quả trứng gà, Lệ bỗng thấy xốn xang trong lòng, từng động tác của mẹ hàm chứa biết bao tình thương yêu của mẹ đối với con cái. Tại sao trước đây mình không nhận ra, không có cảm giác như thế?

Cuộc sống êm đềm trôi đi, hai năm sau, trong nhà xảy ra biến cố lớn. Công ty nơi chồng Lệ làm việc bị sáp nhập, thu nhập của anh giảm xuống rất nhiều. Nhà máy của Lệ thì phá sản, cô mất việc làm. Lệ buồn quá, tìm việc làm mãi mà không được. Hai vợ chồng bàn đi tính lại, quyết định mở cửa hàng giặt là. Sau khi điều tra thị trường, làm thủ tục, thuê nhà xong, hai vợ chồng mới ngớ người ra: không có vốn làm ăn. Lúc này, Lệ mới hối hận trước kia tiêu hoang phí quá. Mẹ chồng nhìn Lệ nói: “Gặp khó khăn sao không nói với mẹ. Tiền đây, con lấy mà dùng”. Nói xong, bà đưa cho Lệ quyển sổ tiết kiệm.

“Mẹ lấy đâu ra nhiều tiền thế này?” Lệ ngạc nhiên nói.

Bà giơ ngón tay ra đếm từng khoản: “Tiền hưu trí của mẹ, tiền mẹ xin chồng con, tiền tiết kiệm của mẹ từ trước đến nay…”

Nghe mẹ chồng nói, Lệ nghẹn ngào không nói được câu nào. Việc làm của mẹ chồng khiến cô vô cùng cảm kích và khâm phục. Thì ra trước đây mình đã hiểu nhầm mẹ. Ngày thường mẹ sống tằn tiện, khi con có việc, mẹ không tiếc tiền ủng hộ con làm ăn. Lệ thấy xấu hổ về cách suy nghĩ của mình trước kia, cô ngượng chín mặt, nói: “Mẹ ơi, món tiền này chúng con thế nào cũng sẽ gửi lại mẹ’. Bà mẹ chồng gạt đi: “Người trong nhà cả, còn nói chuyện trả với không trả! Có điều, khi có tiền các con nên tiết kiệm chi tiêu, để khi lâm vào hoàn cảnh khó khăn như thế này sẽ khỏi phải lo lắng”.

Ôi, mẹ chồng tốt bụng của tôi, cảm ơn số phận đã cho mình một bà mẹ chồng tuyệt vời như thế này, Lệ thầm nghĩ.

Mẹ chồng thiếu công bằng, nàng dâu cắt tiền dưỡng lão

Hương có đầu óc rất tỉnh táo, cô đánh giá cao việc mẹ chồng chăm sóc cháu và lo toan việc nhà, cho rằng mẹ đẻ cũng đến thế là cùng. Nhưng cô canh cánh trong lòng một việc là mẹ chồng không được công tâm trong vấn đề tiền nong.

Chồng Hương là anh cả trong gia đình, dưới còn một em trai, một em gái. Sau khi lấy nhau, hai vợ chồng Hương mua một căn hộ ra ở riêng bằng phương thức trả chậm. Hồi Hương sinh con, mẹ chồng đến trông cháu được nửa năm, tuy thỉnh thoảng hai mẹ con có xảy ra xung khắc nhỏ, nhưng toàn vì chuyện của cháu nên quan hệ mẹ chồng – nàng dâu vẫn êm đẹp. Nửa năm sau Hương thuê người giúp việc trông cháu, để mẹ chồng nghỉ, vì bà đã gần 70 tuổi, sức yếu. Mẹ chồng cũng rất thông cảm với con dâu.

Hàng tháng, ngoài tiền nhà, tiền thuê người giúp việc, Hương còn gửi bố mẹ chồng tiền sinh hoạt phí, với đồng lương công chức của hai vợ chồng, Hương thường ở trong tình cảnh giật gấu vá vai. Bên gia đình Hương cũng chẳng khá giả gì, bố mẹ Hương đã về hưu, còn phải nuôi ông bà với khoản tiền hưu trí ít ỏi, thỉnh thoảng có món tiền thưởng Hương lại mang biếu bố mẹ, gọi là chút lòng thành cảm tạ công sinh thành. Cho nên, khi mua căn hộ trả chậm, Hương không đề nghị bố mẹ đẻ giúp đỡ. Bố mẹ chồng tuy ở một căn hộ, có lương hưu, nhưng sức khỏe mẹ chồng không tốt, vả lại, bà đã nhiều lần bóng gió về sự khó khăn kinh tế, hơn nữa, bố mẹ chồng không đề cập đến vấn đề trợ giúp, chồng cũng không đặt vấn đề nhờ bố mẹ giúp nên Hương im lặng.

Nhưng hai việc xảy ra sau đó khiến Hương không thể không lên tiếng, và một nỗi buồn xâm chiếm tâm hồn cô.

Hôm ấy, vợ chồng người em gái chồng đưa cháu đến nhà Hương chơi, mang theo hai túi quà rất lớn, gồm bánh trái, hoa quả và đường sữa. Hương vừa vui vẻ mời họ vào nhà vừa trách: “Người trong nhà cả, mua làm gì cho tốn kém.”

Trong bữa cơm, Hương lại nhắc chuyện hai gia đình đi lại thăm nhau là chuyện thường tình, lần sau hai em không cần quà cáp làm gì cho tốn kém, chị biết hai em cũng không dư dật gì. Nghe bác nói vậy, đứa cháu 7 tuổi liền khoe: “Bác khỏi phải lo, nhà cháu nhiều tiền lắm”.

Em gái trừng mắt nhìn con. Nó ra vẻ oan ức, làu bàu: “Mẹ chả có nhiều tiền là gì, bà ngoại vừa cho mẹ chục triệu”.

Đứa trẻ vừa dứt lời, bố mẹ nó sững sờ, vợ chồng Hương cũng sững sờ. Bầu không khí đang vui tự nhiên lắng xuống như ngưng đọng lại, đặc quánh, mọi người cảm thấy nghẹt thở.

Tiễn vợ chồng em về xong, Hương quay vào ngồi thừ trên salon. Anh chồng gượng cười, đến gần, định an ủi vợ, nhưng Hương ngoảnh mặt đi. Lúc này cô không muốn nói gì hết, chỉ muốn ngồi một mình. Cô cảm thấy khó hiểu, bà có thể cho con gái một lúc hàng chục triệu, chứng tỏ bà không thiếu tiền. Bà biết rõ nhà Hương kinh tế khó khăn, tại sao lại không giúp? Khi cô chú được hóa giá nhà cửa vài chục triệu, bà cũng cho tiền. Hương không phải kiểu người hay tính toán thiệt hơn, nhưng việc làm của mẹ chồng khiến cô chạnh lòng, cô chợt nghĩ, tiền sinh hoạt hàng tháng Hương vẫn gửi bà, phải chăng không cần thiết phải gửi nữa?

Mẹ chồng vốn không thích ồn ào, trước tết đã gọi điện cho các con sang nhà bà ăn tết vào cùng một ngày, để sau đó nhà cửa được yên tĩnh.

Đến nhà bà nội, ông nội dắt ba đứa cháu xuống gác chơi, chồng Hương, em chồng, em rể ngồi chơi với bà, em gái chồng ngồi bên mẹ mách nước.

Hương và em dâu ở trong bếp chuẩn bị cơm nước. Ngày thường, chồng Hương đi lại nhiều với nhà em gái, với em trai thưa hơn, nên Hương ít khi gặp em dâu, mỗi lần gặp nhau, hai bên đều tỏ ra khách sáo. Nhưng hôm đó, cô em dâu rất nhiệt tình, luôn miệng gọi chị Hương, chị Hương.

Em dâu thấy mọi người ở phòng khách chơi rất hể hả, mẹ chồng thắng cuộc đang hoan hỉ nói gì đó, liền hạ giọng nói với Hương: “Bà thiên vị lắm, chị không biết chứ, khi con gái bà mua nhà, bà cho 20 triệu, rộng rãi lắm. Thế mà con em đi nhà trẻ, bà cho mỗi tháng 800 ngàn! Nghe nói bà có sổ tiết kiệm lớn lắm. Chị bảo em biết với, mỗi tháng bà cho chị bao nhiêu?”

“Ơ… mẹ…” Hương thấy choáng váng đầu óc. Nghĩ lại hồi mẹ chồng trông cháu cho Hương nửa năm, bà không cho cháu thứ gì, điều đó Hương không trách, vì bà đã vất vả với cháu lắm rồi. Hàng tháng Hương gửi bà 800 ngàn tiền dưỡng già, Hương không áy náy vì nghĩ rằng bà không được dư dật lắm. Nhưng Hương không ngờ mẹ chồng lại giấu cô cho con gái 20 triệu, đem tiền dưỡng già Hương biếu, cho con trai thứ để biểu thị tình mẹ con! Hương tuy không thuộc hạng người hay suy bì, so sánh, nhưng mẹ chồng nên cư xử cho công tâm mới phải chứ! Nếu đứa cháu không vô tình tiết lộ, cô em dâu không cố tình thăm dò, thì Hương còn đinh ninh mẹ chồng kinh tế khó khăn.

Về đến nhà, tư tưởng của Hương mới yên ổn, đầu óc cô tỉnh táo hẳn, cô lập tức nói với chồng: “Từ tháng sau trở đi, nhà mình không gửi tiền dưỡng già cho mẹ nữa!”

4. Cơ chế AA khiến mẹ chồng, nàng dâu xa cách

Theo thống kê, số vợ chồng sống theo cơ chế AA (mỗi người góp phần tiền của mình vào chi tiêu chung) đã chiếm 10% tổng số gia đình. Cơ chế AA đơn giản, thực tế, công bằng, hợp lý, được các bà mẹ chồng chấp nhận. Vì thứ nhất, có thể chứng minh bà vẫn là chủ gia đình, không bị coi nhẹ và không có cảm giác hụt hẫng. Thứ hai là mẹ chồng không cần con trai nuôi, con trai không bị sức ép tâm lý, mà nàng dâu cũng cảm thấy nhẹ nhàng. Thứ ba, nếu tình cảm mẹ chồng, nàng dâu có tan vỡ thì hai bên không ai nợ ai, tâm lý sẽ thanh thản vì không có vướng mắc về kinh tế.

Mẹ chồng – nàng dâu áp dụng cơ chế AA không những làm cho việc chi tiêu hàng ngày trong gia đình trở nên thuận tiện, tiết kiệm mà còn tạo ra bầu không khí gia đình hòa thuận. Vì vậy, nó không phải mối quan hệ tiền bạc chi li. Ví dụ, gia đình cần mua một vật dụng có chi phí lớn, cả nhà ngồi lại bàn bạc, tránh được tình trạng một người nổi hứng chi tiêu lãng phí tiền bạc gia đình. Lại ví dụ, món quà nàng dâu biếu mẹ chồng ngoài kinh phí cơ chế AA sẽ khiến mẹ chồng vui, vì cảm giác nhận quà vẫn khác. Tuy nhiên, bất cứ hình thức chi tiêu gia đình nào cũng có mặt được mặt mất, nó chỉ tốt với những người thích hợp. Nếu cơ chế AA giúp mẹ chồng, nàng dâu tránh được cãi vã, giảm thiểu được mâu thuẫn thì hãy để nó tồn tại. Tuy nhiên, mẹ chồng, nàng dâu nên tăng cường trao đổi tâm tình với nhau.

Để tránh xích mích, mẹ chồng, nàng dâu áp dụng cơ chế AA

Vân và mẹ chồng áp dụng cơ chế AA đã nhiều năm nay. Vân còn nhớ nguyên nhân dẫn đến việc này. Vân về nhà chồng được mấy ngày thì bà dì ở quê ra chơi. Bà mang lâm thổ sản làm quà.

Ăn cơm tối xong, cả nhà đang ở phòng khách xem tivi, mẹ chồng gọi Vân ra ngoài ban công, rỉ tai Vân bảo, cho mẹ vay 100 ngàn. Vân bảo, mẹ chờ con một chút, rồi vào phòng ngủ của mình lấy tiền đưa cho mẹ chồng.

Trước khi đi ngủ, bà dì vào phòng Vân, đưa cho cô một phong bì và chúc cô hạnh phúc, vạn sự như ý. Vân xúc động nhận phong bì và cảm ơn dì.

Hai hôm sau. Vân mở phong bì dì tặng, cô rất ngạc nhiên, từ 100 đó chính là tờ Vân cho mẹ chồng vay. Vì cô nhớ rất rõ, tờ 100 đó có ai viết hai chữ số trên đó, không thể nhầm được.

Vân cảm thấy mình bị mẹ chồng chơi khăm: Bà vay mình 100 ngàn, rồi giao cho bà dì đem mừng mình, hóa ra tự mình mừng mình!

Chồng Vân cảm thấy việc làm của mẹ hơi khó hiểu, Vân lại thấy khó chịu với việc làm của mẹ chồng.

Để trong lòng thì ấm ức, hai vợ chồng bèn đem việc này trao đổi với bà. Không ngờ bà giận ra mặt. Mẹ chồng nói: “Dì con cũng chẳng giàu có gì, lần này ra thăm con nguyên tiền tàu xe đã mất hơn trăm ngàn. Ở chỗ dì, 100 ngàn đủ bốn khẩu ăn một tháng, mẹ làm sao nỡ để dì bỏ tiền túi ra? Các con làm lễ cưới thu được mấy chục triệu tiền mừng, sao còn tham thế! Mẹ làm sai à? Nếu các con biết điều, lẽ ra phải biếu dì ít tiền mới phải, lại đi trách mẹ!”

Vân vội vỗ về: “Chúng con có dám trách cứ gì mẹ đâu. Dì ra thăm, chúng con đã cảm thấy vui lắm rồi, nhưng cách làm của mẹ khiến con tủi thân, thà mẹ đổi tờ khác, hoặc sau đó lấy lại cũng chẳng sao. Đằng này mẹ lấy tờ 100 của con mừng lại con, con làm sao không cảm thấy khó chịu được”.

Bà mẹ chồng không đồng ý lý sự của con dâu, bà tỏ ra bực mình: “Tôi làm sao mà biết chị nhiều mánh lới thế, tiền cho tôi vay mà còn đánh dấu! anh chị cẩn thận như thế thì tôi cũng chẳng cần khách sáo, từ nay trở đi nhà ta áp dụng cơ chế AA, như thế không ai thiệt thòi, đỡ bảo tôi lắm điều”.

Nghe mẹ chồng nói thế, Vân không đồng ý. Bố chồng mất sớm, hai vợ chồng cô chưa có con, nhà có ba người mà áp dụng cơ chế AA thì quá đáng quá! Nếu người ngoài biết, lại tưởng mình bắt nạt mẹ chồng. Hơn nữa, bà một tháng ăn được bao nhiêu đâu, không cần phải làm thế. Chồng Vân ủng hộ ý kiến của vợ.

Mặc hai vợ chồng nói, ý mẹ chồng đã quyết, không ai lay chuyển được bà.

Áp dụng cơ chế AA, đầu tiên là tính tiền điện thoại. Mỗi lần Vân và chồng Vân gọi điện, bà ghi lại ngày, thời gian gọi điện, bà cũng ghi lại những cuộc gọi của mình. Cuối tháng trả xong tiền điện thoại, cộng lại từng người và phân bổ theo thống kê, tiền lên mạng Vân trả.

Thứ hai là giấy vệ sinh, người nào dùng của người ấy. Các đồ dùng khác như xkem đánh răng, bột giặt… cũng theo cơ chế ấy.

Thứ ba là mẹ chồng hàng ngày đi chợ mua mắm muối, rau quả, thịt cá… mỗi lần về đưa cho con dâu xem rồi ghi sổ. Cuối tháng tính sổ chia ba, mẹ chồng chịu một phần, vợ chồng Vân chịu hai phần. Tiền điện, tiền nước, tiền nhà, tiền truyền hình cáp cũng chia theo tỷ lệ ấy. Tiền tu sửa máy thu hình, máy giặt, tủ lạnh cũng làm như thế.

Cơ chế AA áp dụng một thời gian, không xảy ra vấn đề gì. Nhưng chồng Vân thấy buồn cười, cuối tháng mẹ chồng, nàng dâu ngồi tính toán các khoản chi phí nhỏ mọn đó, thật là phiền phức, thiếu hẳn không khí vui vẻ đầm ấm của gia đình.

Vân cũng thấy thế. Cô tâm sự với chồng, trong thâm tâm em cũng không thích thế, thấy nó thế nào ấy, nhưng mẹ cứ đòi thế, em biết làm thế nào? Thôi mẹ không thấy phiền thì đành chiều vậy.

Mẹ chồng thì nói với con trai, như thế tốt lắm, không làm tổn hại hòa khí, mẹ lại có việc làm, mỗi buổi tối đều tính toán, có tác dụng kéo dài tuổi thọ đấy.

Nhưng anh mơ hồ cảm thấy như vậy chẳng khác gì mẹ chồng, nàng dâu bằng mặt mà không bằng lòng.

Vân đem chuyện này tâm sự với bạn thân, ai cũng thấy lạ, có đứa suýt xoa, ôi, sống như thế còn có ý nghĩa gì nữa, cứ làm khổ nhau thế.

365 Tình Huống Ứng Xử Mẹ Chồng – Nàng Dâu

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here