Minerva Dobbs biết rằng chuyện sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi chỉ là chuyện cổ tích, đặc biệt là với một người đàn ông mời cô đi ăn tối chỉ để thắng một vụ cá cược như Calvin Morrisey.

Calvin Morrisey thừa biết việc chịu trách nhiệm là bất khả thi, đặc biệt là với một người phụ nữ gàn dở như Min Dobbs. Khi hai người nói lời chào tạm biệt vào cuối bữa tối, họ cũng nhanh chóng chia tay và đồng ý sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.

Nhưng Định mệnh lại có những kế hoạch khác và không lâu sau Min và Cal đã gặp lại nhau. Họ sẽ phải đối phó với những người bạn thích xen vào chuyện người khác, một anh bạn trai cũ ưa ghen tuông, bánh vòng Krispy Kreme, một nhà tâm lý học dai như đỉa, thuyết hỗn mang, một cô dâu phát rồ, món gà sốt nấm, một chú mèo tinh khôn quái đản, những quả cầu tuyết, hai bà mẹ cực kỳ kinh khủng, những đôi giày tuyệt đẹp và những lời bày tỏ còn táo bạo hơn những gì ai trong hai người từng mơ đến. Bao gồm cả canh bạc lớn hơn hết thảy – tình yêu thực sự.

Trích đoạn sách hay

Min đứng ngoài đợi trong khi tên quái vật kia quay lại lấy thứ gì đó anh ta để quên – có thể là lương tâm chăng – và thời tiết mát mẻ của tháng Sáu đã làm cô tỉnh táo đầu óc và giảm cơn giận dữ đi chút ít. Quán bar này nằm trên một trong những con đường ưa thích nhất của cô, đầy những cửa hàng nhỏ hiện đại, nhà hàng và một nhà hát tuyệt vời. Một cơn gió nhẹ thổi qua những cành cây khẳng khiu đang nỗ lực để sinh trưởng trong những cái lồng sắt dọc lề đường. Trong một giây, Min quan sát những ngọn cây và nghĩ, Tôi biết chính xác các bạn cảm thấy thế nào. Chà, cô không biết đến cảm giác khẳng khiu là gì. Nhưng bị mắc kẹt ư, có.

Bởi không nghi ngờ gì là cô đang mắc kẹt thật. Không bạn hẹn này, phải mặc một bộ váy phù dâu ngu ngốc trong đám cưới của em gái cô với một tên khờ này, cùng lúc mẹ thì cứ thở dài với cô. Bởi một thực tế là, cô sẽ không thể đùa bỡn với một kẻ như Cal Morrisey trong ba tuần. Đó thực sự là một ý kiến ngu ngốc, ngu ngốc, bị châm ngòi bởi rượu và sự giận dữ. Trong một khắc, cô ước gì mình có thể quay lại căn hộ tầng thượng của mình, quận tròn trong chiếc sô pha màu bí ngô cũ kỹ của bà ngoại cô, nghe album Moddy Blue của Elvis. Có lẽ cô không phải loại người dành cho việc hẹn hò, có lẽ cô chỉ việc chịu thua bộ gien của mình và trở thành một bà cô ế chồng tốt bụng với những đứa con kiểu gì cũng phải có của Diana. Dẫu sao cô cũng có muốn có con đâu cơ chứ. Mà đàn ông còn phục vụ cho mục đích nào khác nữa nào? Chà, tình dục, nhưng hãy xem xem họ hành động như thế nào về điều đó. Thật thà mà nói thì…

Tiếng điện thoại di động reo lên bên cạnh khiến Min giật mình. Cô xoay người lại thì thấy Calvin Morrisey đã quay lại. Anh ta cho tay vào áo khoác và lấy di động ra, loại có nhiều nhạc chuông và tiếng rung hơn bất kỳ người nào cần có, và điều này đã xác nhận lại quyết định của cô: Không đời nào có chuyện cô sẽ dành ba tuần cho một gã trưởng giả nhạt nhẽo chỉ để có bạn hẹn tới đám cưới của Diana. Cô sẽ cưa đôi chi phí bữa tối rồi nói tạm biệt mãi mãi; đó chính là kế hoạch.

Cô khoanh tay đứng đợi anh ta gây ấn tượng với cô bằng một cuộc gọi làm ăn, nhưng anh ta tắt di động.

Min nhướn mày lên. “Nếu nó quan trọng thì sao?”

“Người duy nhất tôi muốn nói chuyện đang ở đây,” anh ta mỉm nụ cười GQ với cô.

“Ôi, trời đất quỷ thần ơi,” Min nói, “Anh có thể tắt nó luôn đi không?”

“Gì cơ?” anh ta hỏi, nụ cười nhạt dần.

“Những lời tán tỉnh không ngớt,” Min bắt đầu sải bước. “Anh đã có tôi cho bữa tối. Giờ thì anh có thể thoải mái được rồi.”

“Tôi luôn luôn thoải mái mà.” Anh ta bắt kịp cô chỉ với một sải chân. “Chúng ta đang đi đâu đây?”

Min dừng lại, và anh ta bước quá cô một bước trước khi kịp dừng theo.

“Nhà hàng mới mà tất cả mọi người đang nhắc tới đi lối này. Nhà hàng Serafino. Vài người bạn của tôi bảo rằng bếp trưởng bày tỏ quan điểm thông qua các món ăn.” Cô nghĩ về David rồi nhìn Cal. Cùng một giuộc cả. “Tôi cho rằng rằng đấy là phong cách của anh. Anh có chỗ nào khác không?”

“Có.” Anh ta đặt một ngón tay lên vai cô và đẩy nhẹ để xoay cô lại, và Min tránh khỏi tay anh ta khi quay người đi. “Nhà hàng của tôi đi hướng này,” anh nói. “Đừng bao giờ đi bất cứ chỗ nào mà bếp trưởng cố gắng chuyện trò qua các món ăn. Nhưng nếu cô thích nhà hàng Ser…”

“Không.” Min xoay lại và bắt đầu đi tiếp. “Tôi muốn khám phá gu nhà hàng của anh. Tôi cho rằng nó cũng như sở thích của anh đối với di động: rất đúng mốt.”

“Tôi thích đồ điện tử,” anh bắt kịp cô. “Tôi không nghĩ đó là lời bình luận về bản chất của tôi.”

“Tôi luôn muốn nghiên cứu về di động và tính cách con người,” Min nói dối khi họ đi qua nhà hát Gryphon. “Tất cả những kiểu dáng đẹp đẽ và các mẫu vỏ khác nhau, và vài người còn không chịu mang chúng theo. Anh sẽ nghĩ là…“

“Của cô màu đen,” anh ngắt lời cô. “Rất thực dụng. Coi chừng kính vỡ kìa.” Anh ta với tay ra nắm lấy cánh tay cô để dẫn cô tránh vỏ chai bia vỡ, nhưng cô tự đi vòng qua, xoay người rời khỏi anh.

Anh ta nhìn xuống chân cô rồi dừng lại, hẳn là đang giả vờ quan tâm, và cô cũng dừng theo. “Gì thế?”

“Giày đẹp đấy,” anh nói, còn cô nhìn xuống đôi giày cao gót hở mũi bằng nhựa trong mờ với hai cái nơ mềm màu đen.

“Cảm ơn,” cô bối rối vì anh đã chú ý.

“Không có gì.” Anh ta cho tay vào túi áo và bắt đầu bước đi, sải chân dài hơn.

“Nhưng anh sai rồi.” Min bước một bước dài hơn để theo kịp anh. “Điện thoại của tôi không phải màu đen. Nó có màu xanh lá và được phủ đầy hoa cúc trắng to đùng.”

“Không đâu.” Giờ anh đang đi trước cô, thậm chí không thèm giả vờ giữ cùng nhịp chân với cô, và cô bước vội cho đến khi đi ngang với anh. “Nó có màu đen hoặc bạc với những chức năng tối thiểu, một điều thật đáng buồn vì cô sẽ không bao giờ biết được khi nào thì mình bị kẹt lại đâu đó và cần một trò chơi bài hay ho.”

Khi cô liếc nhìn anh, anh trông tuyệt đến mức cô lại dừng lại để khiến anh dừng bước. Mấu chốt là phải khiến anh ta chao đảo, chứ không phải là há hốc mồm nhìn mặt anh ta, đặc biệt khi anh ta đúng đến khó chịu về chiếc điện thoại màu đen của cô. “Xin lỗi anh,” cô tỏ ra ngang ngạnh, lại khoanh tay lại. “Tôi biết di động của mình trông như thế nào. Trên đó có hình hoa cúc. Và bây giờ tôi đang mặc vest, nhưng không có nghĩa là tôi nhạt nhẽo. Tôi đang mặc đồ lót màu đỏ tươi.”

“Không đâu.” Hai tay anh vẫn còn đút trong túi áo, và trông anh vừa cao to, vừa vững chãi, vừa vênh váo đến khó chịu.

“Chà, với cái thái độ ấy thì anh sẽ không bao giờ biết được gì,” Min nói và bước tiếp cho đến khi cô nhận ra là anh không đi theo cô. Cô quay lại và thấy anh đang quan sát cô. “Ừ, bữa tối chứ?”

Anh thong thả đi đến chỗ cô trong lúc cô chờ anh. Khi đứng cạnh cô rồi, anh cúi xuống và nói, “Tôi cá mười đô la rằng di động của cô không có hoa cúc trên đó.”

“Tôi không cá cược,” Min cố không bước lùi lại.

“Gấp đôi hoặc không gì cả rằng cô đang mặc áo lót trắng trơn.”

Cá Cược Với Tình Yêu

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here