Cuộc sống luôn luôn biến đông, vật đổi sao dời, thành công một con người cuối cũng thì do đâu mà có được. Chúng ta có thể dễ dàng nhận thấy, thành công của một người có quan hệ rất lớn đến thực lực của họ. Song chúng ta cũng thấy vai trò không hề nhỏ của cơ hội đối với sự thành công của họ.

Cơ hội chỉ mỉm cười với người có chuẩn bị. Nó dễ dàng mất đi, nó không tin vào những giọt nước mắt. Nó không có duyên với những người yếu đuối, lười nhác. Những người có con mắt nhạy bén, dung cảm quả quyết thường có được cơ hội. Cơ hội luôn bình đẳng với mọi người, bạn có nắm bắt được cơ hội hay không, quyền chủ động nằm trong tay bạn.

Trích đoạn sách hay

TÍNH TOÁN CẨN THẬN, GIÀNH LẤY CƠ HỘI

Người xưa có câu: “Phàm là việc gì có sự chuẩn bị trước thì thành công, còn không chuẩn bị trước tất sẽ thất bại.” Xét trên một mức độ nào đó thì mỗi lần thất bại hay sai sót đều do chuẩn bị không chu đáo gây nên, mỗi lần thành công đều là do chuẩn bị đầy đủ mà có được.

1. Cơ hội chỉ ưu ái những người đã có chuẩn bị

Quan điểm chủ đạo: Chuẩn bị và thất bại tỉ lệ nghịch với nhau. Bạn càng chuẩn bị sơ sài thì thất bại sẽ càng ngắm tới bạn. Muốn nắm chắc cơ hội thì cần chuẩn bị sẵn sàng từ sớm.

Ngày xửa, ngày xưa, có một người thợ săn ra ngoài đi săn. Mọi người khuyên anh ta nên chuẩn bị súng đạn đầy đủ, nhưng anh ta lại hùng hồn đáp rằng: “Mọi người nói thật phí lời, nơi tôi đi săn còn cách xa như vậy, đến đó nạp đạn vẫn còn kịp!” Anh ta đi mãi đi mãi, chợt nhìn thấy một đàn vịt trời đậu dày đặc trên mặt nước. Lúc đó nếu dùng súng bắn thì chắc chắn sẽ có thu hoạch không hề nhỏ. Đáng tiếc rằng trong khi anh ta vội vội vàng vàng nạp đạn vào súng thì đàn vịt trời đã cảnh giác bay đi hết.

Trong nhiều trường hợp, cơ hội đều xuất hiện dưới hình thức ngẫu nhiên, do đó chỉ những người tài giỏi đã có sự chuẩn bị sẵn sàng mới có thể tận dụng được cơ hội. Còn những người chưa chuẩn bị sẵn sàng thì “ngẫu nhiên” cũng chẳng có ích lợi gì. Nguyên nhân khiến cho người thợ săn để tuột mất con mồi là do đã không chuẩn bị đầy đủ khi đi săn.

Trung Quốc có một câu nói : “ Để có một phút diễn kịch trên sân khấu thì cần mười năm luyện tập dưới sân khấu.” Câu nói này đã cho thấy tầm quan trọng của công việc chuẩn bị. Quả đúng như vậy, nếu bạn không có một đôi mắt đủ nhạy bén thì sẽ không nhìn thấy được cơ hội lướt qua trước mặt mình, nếu bạn không có một sự chuẩn bị tốt về kiến thức và nuôi dưỡng về năng lực thì sẽ không nắm bắt được cơ hội đến gần mình. Mà tất cả những điều này đều cần được rèn luyện trong một thời gian dài mới có được. Nếu bạn muốn nắm bắt cơ hội ở bên cạnh mình thì hãy đừng ngại làm một người có sự chuẩn bị sẵn sàng.

Có một vị giáo sư nổi tiếng định tuyển một trợ thủ trong số các sinh viên của mình. Sinh viên nào cũng đều rất muốn có được cơ hội này nên thi nhau đến đăng kí. Họ đều là những sinh viên hết sức xuất sắc, nhưng số lượng cần tuyển chỉ lại có một nên giáo sư cũng không biết nên lựa chọn thế nào. Vậy là ông đưa ra một yêu cầu hết sức đơn giản: Nếu lần sau tôi đến thấy bàn học của ai gọn gàng, sạch sẽ thì người đó sẽ được nhận vào vị trí này.

Sau khi giáo sư đi khỏi, cứ đến sáng thứ tư hàng tuần là tất cả các sinh viên đều dọn dẹp bàn học của mình rất sạch sẽ, bởi thứ tư chính là ngày mà lần trước giáo sư đến gặp họ, chỉ có điều là không rõ ông định đến vào ngày thứ tư của tuần nào mà thôi.

Trong số các sinh viên có một người có suy nghĩ không giống với những người khác. Cậu rất muốn được lọt vào mắt xanh của giáo sư, nhưng lại sợ giáo sư sẽ đến gặp bất ngờ vào một ngày nào đó không phải là thứ tư. Vậy là sáng nào cậu cũng dọn dẹp bàn học của mình sạch sẽ. Nhưng bàn học buổi sáng dọn gọn gàng là thế, cứ đến chiều là lại lung tung hết cả lên. Cậu sinh viên lại lo giáo sư sẽ đến vào buổi chiều, thế là buổi chiều cậu lại dọn bàn một lần nữa. Cho dù như vậy, cậu nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy chưa ổn thỏa, nếu sau một tiếng mà giáo sư xuất hiện thì vẫn nhìn thấy bàn học của cậu ta bừa bộn thì làm thế nào? Vậy là cậu bèn quyết tâm cứ mỗi tiếng đồng hồ lại dọn dẹp bàn học một lần. Cuối cùng cậu nghĩ : nếu giáo sư đến bất kì lúc nào thì vẫn có khả năng nhìn thấy bàn học của cậu không gọn gàng. Và cậu đã nghĩ ra cách, đó là bất cứ lúc nào cậu cũng phải giữ cho bàn học của mình gọn gàng, lúc nào cũng hoan nghênh giáo sư tới tham quan.Một tháng sau đó, vào một ngày nọ, giáo sư đột nhiên xuất hiện mà không báo trước. Cậu sinh viên này đã đạt đúng như ước nguyện của mình.

Từ ví dụ trên chúng ta có thể thấy cơ hội đến bình đẳng với mỗi người, nhưng nó thường bỏ qua những người chưa có sự chuẩn bị sẵn sàng. Cơ hội thường bị những người đã chuẩn bị kĩ nắm bắt được.

Có rất nhiều người thường thích oán trời, trách đất, kêu ca rằng số mệnh của mình không tốt: “Tại sao số tôi lại đen đủi đến thế này, còn người khác thì lại may mắn như vậy?” Khi thấy người khác thăng chức, họ sẽ nói: “Dựa vào cái gì mà chọn anh ta chứ không phải chọn tôi?” Khi thấy người khác được tăng lương, họ sẽ nói: “Dựa vào cái gì mà anh ta được nhận nhiều như vậy, còn tôi chỉ có ít thế này?” Kì thực cái mà họ thấy được chỉ là trên bề mặt chứ không nhìn thấy được những nỗ lực cố gắng của người khác trong công việc, cái mà người khác dựa vào chính là những nỗ lực mà họ không nhìn thấy được.

Người xưa có câu: “Muốn làm được việc thì phải chuẩn bị dụng cụ sẵn sàng.” Muốn đi gặt lúa thì phải chuẩn bị liềm; muốn qua sông thì phải chuẩn bị thuyền; muốn đánh cá thì phải chuẩn bị lưới; muốn chiến đấu thì phải mài sắc đao, gươm trước đã. Thật ra cho dù là vận mệnh hay cơ hội thì đối với mọi người đều bình đẳng như nhau, chỉ có điều nó thường ở lại với những người đã có sự chuẩn bị sẵn sàng.

Lance Burland và người em trai sinh đôi của mình sinh ra tại một vùng hết sức nghèo khổ ở Miami, sau khi ra đời không được bao lâu thì họ được bà Burland, vốn là một phụ bếp, nhận về nuôi.

Do Lance vô cùng hiếu động, lại suốt ngày nói linh tinh, khi học tiểu học, cậu đã được xếp vào một lớp cá biệt chuyên dành cho những học sinh gặp vấn đề trong học tập. Cậu phải học trong lớp cá biệt này cho đến tận khi tốt nghiệp phổ thông. Sau khi tốt nghiệp, cậu trở thành một nhân viên vệ sinh môi trường của thành phố Miami. Nhưng cậu vẫn luôn mơ ước được trở thành người dẫn chương trình cho các tiết mục ca nhạc trên truyền hình.

Cứ mỗi buổi tối, cậu lại mang chiếc đài bán dẫn của mình lên giường, lắng nghe lời giới thiệu của người dẫn chương trình tiết mục âm nhạc của đài phát thanh địa phương. Trong gian phòng chật hẹp, cũ nát đó, cậu đã tưởng tượng ra cả một đài truyền hình – dùng một chiếc chổi làm micro, cậu đứng trước gương làm như mình đang giới thiệu các bài hát với người nghe, luyện tập nói sao cho trôi chảy lưu loát.

Mỗi lần mẹ và em trai của cậu nghe thấy giọng nói của Lance, họ đều lớn tiếng mắng mỏ cậu, bảo cậu đừng có nói nữa mà hãy đi ngủ đi. Thế nhưng Lance chẳng hề để ý tới họ, cậu đã hoàn toàn chìm đắm trong thế giới tưởng tượng của mình.

Một hôm, Lance tranh thủ thời gian nghỉ ngơi khi đang quét dọn rác ở khu chợ, cậu lấy hết dũng khí đi tới đài truyền hình địa phương. Cậu bước vào văn phòng của giám đốc, nói rằng cậu muốn trở thành người dẫn chương trình ca nhạc của địa phương.

Giám đốc nhìn chàng thanh niên đầu đội mũ rơm, quần áo xộc xệch đứng trước mặt mình, sau đó hỏi: “Cậu có kinh nghiệm về lĩnh vực truyền thông không?”

Lance đáp: “Thưa ngài, tôi chưa có.”

“Vậy thì con trai ạ, ta e rằng ở chỗ chúng ta đây không có công việc phù hợp với cậu.”

Thế là Lance liền cảm ơn giám đốc một cách rất lịch sự, sau đó bỏ đi. Giám đốc nghĩ sau này sẽ chẳng bao giờ gặp lại chàng thanh niên này nữa. Tuy vậy, ông đã đánh giá thấp mức độ đầu tư mà Lance dành cho lý tưởng của mình.

Trong vòng một tuần lễ sau đó, ngày nào Lance cũng tìm đến đài truyền hình để hỏi xem có chỗ làm nào đang cần tuyển người hay không. Cuối cùng giám đốc đài truyền hình cũng phải nhượng bộ, quyết định tuyển cậu vào làm chân chạy việc nhưng không có lương.

Trong đài truyền hình, ai bảo làm gì Lance cũng làm, có lúc còn làm nhiều hơn yêu cầu. Ngoài những lúc phải làm việc ra, cậu đều ở lại trong phòng điều khiển, chuyên tâm học tập cho đến khi bị mọi người đuổi ra ngoài. Buổi tối sau khi trở về phòng mình, cậu lại chăm chỉ luyện tập, chuẩn bị sẵn sàng cho cơ hội mà cậu tin tưởng rằng chắc chắn sẽ tới.

Một buổi chiều thứ bảy, Lance vẫn còn đang ở đài truyền hình, có một người dẫn chương trình tên là Roger vừa đọc tin vừa uống rượu,khi đó trong cả tòa nhà lớn, ngoài anh ta ra chỉ còn mỗi Lance ở đó. Lance hiểu rằng nếu cứ tiếp tục thế này thì chắc chắn Roger sẽ uống say. Đúng lúc đó thì chuông điện thoại reo, Lance ngay lập tức chạy tới nhấc ống nghe lên. Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của cậu, chính là giám đốc đài truyền hình gọi tới.

“Lance, tôi là giám đốc Klein đây.”

“Vâng, tôi biết rồi.” Lance đáp.

“Lance này, tôi thấy Roger không thể dẫn đến hết chương trình của anh ta được đâu.”

“Đúng thế, thưa ngài.”

“Cậu có thể gọi điện cho những người dẫn chương trình khác, bảo ai đó trong số họ đến làm thay cho Roger được không?”

“Được ạ, thưa ngài, tôi nhất định sẽ làm tốt việc này.”

Thế nhưng khi Lance vừa đặt ống nghe xuống thì lại tự nhủ rằng: “Chắc chắn ông ấy sẽ nghĩ rằng mình bị điên rồi!”

Quả đúng là Lance có gọi điện thoại, nhưng không phải là gọi cho những người dẫn chương trình khác mà trước hết cậu đã gọi điện thoại cho mẹ mình, sau đó là gọi cho bạn gái mình.

“Mọi người mau ra ngoài hành lang mở đài bán dẫn lên đi, bởi vì con chuẩn bị bắt đầu dẫn chương trình đấy!” Cậu nói.

Sau khi đợi khoảng 15 phút, cậu liền gọi điện cho giám đốc và nói: “Thưa ngài Klein, tôi không thể tìm được một người dẫn chương trình nào khác.”

“Chàng trai, cậu có thể thao tác các nút điều khiển trong phòng phát thanh không?” Giám đốc Klein hỏi.

“Tôi làm được, thưa ngài.” Cậu đáp.

Lance liền lao vào phòng phát thanh như một mũi tên, nhẹ nhàng dìu Roger sang một bên, ngồi xuống trước máy thu thanh. Cậu đã chuẩn bị sẵn sàng, hơn nữa từ lâu cậu đã mong chờ có được cơ hội này. Cậu liền nhẹ nhàng bật công tắc micro rồi nói: “Xin hãy chú ý! Tôi là Lance Burland, thường được gọi là ‘bậc thầy phát nhạc’, tôi rất thích được cùng mọi người lắng nghe âm nhạc và thưởng thức cuộc sống. Tôi nhất định sẽ mang tới cho mọi người một chương trình phong phú và hấp dẫn, khiến mọi người hài lòng. Tôi chính là người mà mọi người yêu thích nhất!”

Do đã có sự chuẩn bị kĩ càng nên Lance đã khiến cho giám đốc và người nghe hết sức hài lòng! Bắt đầu từ cơ hội làm thay đổi cả cuộc đời đó, Lance đã đạt được thành công và tạo nên một sự nghiệp lẫy lừng trong các lĩnh vực truyền thông, chính trị, diễn giảng và truyền hình.

Warren Buffett từng nói: “Chuẩn bị và thất bại tỉ lệ nghịch với nhau, bạn càng coi nhẹ việc chuẩn bị thì thất bại sẽ càng coi trọng bạn.” Với mỗi người thì sự chuẩn bị rất quan trọng: người chuẩn bị đầy đủ mới có thể đối mặt với những thay đổi và áp lực trong cuộc sống một cách nhẹ nhàng; một nhân viên chuẩn bị đầy đủ mới có thể ung dung đối mặt với những thách thức và nhiệm vụ trong công việc, đảm bảo hoàn thành công việc; một doanh nghiệp chuẩn bị sẵn sàng mới có thể tránh quyết sách của mình quá mù quáng, kinh doanh thiếu linh hoạt, mới có thể trở thành một công ty có tiền đồ rộng mở.

Người xưa có câu: “Phàm là chuyện gì nếu chuẩn bị trước thì sẽ thành công, nếu không chuẩn bị trước thì sẽ thất bại.” Xét trên mức độ nào đó thì mỗi lần thất bại hoặc sai sót đều là do chuẩn bị không đầy đủ mà nên; còn mỗi lần thành công đều là do chuẩn bị đầy đủ mà thành.

2. Nắm được toàn cục, nắm được chiến thắng

Quan điểm chủ đạo: Sự vật thiên biến vạn hóa, phong phú đa dạng, nhưng đằng sau mỗi sự vật bao giờ cũng có quy luật nội tại của nó, nắm vững được quy luật này thì sẽ có thể lý giải được tất cả.

Một hôm, Chu Huệ Vương bảo đầu bếp giết cho mình một con bò, người đầu bếp đã nhận lời. Chu Huệ Vương đã nghe nói rằng, người đầu bếp này có bản lĩnh giết bò rất cao cường, vì vậy ông ta muốn xem xem người đầu bếp giết bò như thế nào. Lúc đó người đầu bếp đang mổ thịt một con bò, nhìn con dao sáng quắc đưa nhanh thoăn thoắt một cách điêu luyện, Chu Huệ Vương khen ngợi anh ta có kỹ thuật thật là giỏi.

Người đầu bếp giải thích rằng: “Sở dĩ tôi có thể làm được như vậy là vì tôi đã nắm vững về cấu tạo cơ thể của con bò. Lúc mới đầu, cái mà mắt tôi nhìn thấy là một con bò hoàn chỉnh; giờ đây cái mà tôi nhìn thấy không còn là một con bò hoàn chỉnh nữa. Chỗ nào là khớp xương? Chỗ nào là gân? Xẻ thịt từ chỗ nào? Cần loại dao lớn đến mức nào? Tất cả tôi đều nắm vững như lòng bàn tay. Do vậy con dao này của tôi tuy đã dùng mười mấy năm rồi, đã mổ hàng mấy nghìn con bò nhưng vẫn sắc bén như một con dao mới vậy. Thế nhưng nếu gặp phải những con bò có cấu tạo cơ thể phức tạp thì tôi cũng vẫn phải hết sức cẩn thận, không dám làm ẩu, động tác chậm rãi, dùng dao rất nhẹ nhàng, tập trung tinh thần vào công việc.”

Bản thân mỗi sự vật, sự việc đều có quy luật của nó. Nếu một người nắm vững được quy luật thì sẽ có thể xử lý một cách thành thục, làm tốt được công việc. Người đầu bếp nói trên đã nắm vững kĩ thuật mổ bò, khả năng của anh ta vô cùng xuất sắc, chính là do anh ta đã quen thuộc với cấu tạo cơ thể của con bò, nắm vững quy luật “mổ bò”, có thể nắm bắt một cách tổng thể công việc này.

Người xưa có câu: “Người không nắm vững được toàn cục thì khó lòng nắm vững được một mặt của vấn đề; người không suy tính lâu dài thì khó lòng suy tính được cho một thời điểm nào đó.” Thương trường như chiến trường. Muốn làm ăn thuận buồm xuôi gió, vươn xa ra bên ngoài thì phải nắm vững toàn cục, nắm bắt lấy cơ hội.

Sau khi chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc, các nước phe chiến thắng mà đứng đầu là Anh và Mỹ đã cùng họp với nhau, quyết định thành lập tại New York một tổ chức quốc tế có nhiệm vụ giải quyết các vấn đề mang tính toàn cầu – đó chính là Liên Hợp Quốc. Các nước này dự định mua một mảnh đất để xây một tòa nhà lớn ở New York, vốn là nơi tấc đất tấc vàng, việc này cần có một khoản tiền rất lớn mới có thể làm được. Tiền lấy từ đâu bây giờ? Cần biết rằng khi đó chiến tranh vừa kết thúc, chính phủ các nước vừa phải đứng trước tình trạng ngân sách quốc gia trống rỗng, lại vừa phải chịu một gánh nặng thâm hụt tài chính khổng lồ. Muốn các quốc gia đóng góp tiền thì quả là rất khó thực hiện được.

Đúng vào lúc những người dự tính thành lập Liên Hợp Quốc đang phải vắt óc suy nghĩ mà vẫn chưa nghĩ ra cách nào thì Rockerfeller, nhà lãnh đạo của tập đoàn tài chính nổi tiếng của nước Mỹ đã biết được thông tin này. Sau khi suy nghĩ kĩ càng, ông đã có một hành động mà mọi người không thể nào ngờ tới: ông bỏ ra khoản tiền 8,7 triệu đô la để mua lại mảnh đất mà Liên Hợp Quốc đang đưa vào tầm ngắm, sau đó đem tặng không mảnh đất đó cho Liên Hợp Quốc. Đồng thời ông cũng mua lại tất cả những mảnh đất nhỏ ở xung quanh khu vực đó.

Hành động này khi đó đã trở thành tin tức gây chấn động dư luận, khiến mọi người đều hết sức kinh ngạc, hơn nữa còn chê cười Rocker¬feller đã có một hành động nông cạn, thiếu suy nghĩ. Nhưng điều nằm ngoài dự tính của những người bình thường là sau khi tòa nhà Liên Hợp Quốc được xây dựng xong, giá tiền của những mảnh đất ở xung quanh không ngừng tăng lên, chẳng bao lâu sau đã tăng lên gấp mấy chục lần, Rockerfeller nhờ đó mà đã thu được một khoản lợi nhuận khổng lồ. Việc này khiến cho những người trước đây từng chê cười ông giờ không khỏi khâm phục, ca ngợi ông hết lời.

Biết cách suy nghĩ vấn đề xuất phát từ toàn cục mới có thể tránh khỏi một số hành vi có tầm nhìn hạn hẹp và nhận biết được cơ hội một cách rõ ràng hơn. Đối với một người thành công,việc suy nghĩ vấn đề xuất phát từ toàn cục là tương đối quan trọng. Tục ngữ có câu: “Sai một li, đi một dặm.” Ý nghĩa của nó là muốn nói khi đánh cờ, mỗi bước đi đều cần phải xuất phát từ toàn cục, chỉ cần đi sai một nước là có thể ánh hưởng tới việc thắng bại của cả ván cờ. Chỉ khi suy xét cẩn thận sự việc từ mọi phương diện của nó mới có thể đảm bảo sự việc sẽ không vì một phút sơ suất mà xảy ra những việc ngoài ý muốn.

Năm 1992, Olympic lần thứ 25 được tổ chức tại Barcelona ở Tây Ban Nha. Trước khi Olympic diễn ra, một ông chủ bán hàng điện tử đã tuyên truyền với những người dân ở thành phố Barcelona rằng: “Nếu trong kỳ Olympic này, tổng số lượng huy chương vàng mà các vận động viên Tây Ban Nha đạt được lớn hơn 10 chiếc, vậy thì từ ngày mùng 3 tháng 6 đến ngày 24 tháng 7, bất cứ người khách nào khi đến cửa hàng đồ điện tử của tôi mua hàng đều có thể được hoàn lại toàn bộ số tiền đã mua.”

Tin tức này đã gây xôn xao khắp thành phố Barcelona. Mọi người tranh nhau đến của hàng đó để mua đồ điện tử, mức tiêu thụ của cửa hàng tăng vọt. Đặc biệt là mới đến ngày mùng 4 tháng 7, các vận động viên Tây Ban Nha đã giành được 10 huy chương vàng và 1 huy chương bạc. Vậy là mọi người càng ra sức tới cửa hàng mua nhiều đồ điện tử hơn nữa.

Theo thống kê, số lượng tiền hoàn trả lại cho khách hàng của cửa hàng đồ điện tử đã lên tới 1 triệu đô la Mỹ, xem ra ông chủ này sắp phá sản đến nơi rồi! Nhưng ông chủ lại điềm nhiên nói: “Bắt đầu từ tháng 9 sẽ tiến hành hoàn trả tiền cho khách!”

“Tại sao lại như vậy? Ông ta có thể trả nổi không?” Mọi người khó tránh khỏi tâm lý nghi ngờ.

Thì ra ông chủ này đã có sự sắp xếp từ trước. Trước khi tiến hành quảng cáo rộng rãi, ông ta đã mua một khoản tiền bảo hiểm lớn. Công ty bảo hiểm cho rằng không thể xảy ra trường hợp vượt quá 10 tấm huy chương vàng nên đã chấp nhận khoản bảo hiểm này.

Đây là một khoản bảo hiểm chỉ có lợi mà không có hại. Nếu số lượng huy chương vàng mà các vận động viên Tây Ban Nha đạt được không vượt quá 10 chiếc thì rõ ràng là cửa hàng điện tử sẽ phát tài to, còn công ty bảo hiểm sẽ không phải bồi thường. Ngược lại, nếu tổng số huy chương vàng vượt qua 10 chiếc thì khoản tiền mà cửa hàng điện tử phải trả lại khách hàng sẽ do công ty bảo hiểm chịu trách nhiệm hoàn toàn, chẳng có liên quan gì tới cửa hàng điện tử cả, như vậy cửa hàng điện tử sẽ còn kiếm được một món lợi lớn hơn nữa.

Hành động của ông chủ cửa hàng điện tử mới nhìn vào có vẻ rất mạo hiểm, nhưng thật ra ông đã suy nghĩ đến mọi tình huống có thể xảy ra, tình thế của tất cả sự việc đều nằm trong sự điều khiển của ông, bởi vậy vụ làm ăn này chỉ có lợi mà không có hại.

Tuy rằng có một số sự việc chỉ cần suy tính tới hai mặt của vấn đề là có thể lý giải được bản chất của nó, nhưng có lúc một số sự việc sẽ có thể thay đổi, khi đó chúng ta cần phán đoán được sự việc sẽ diễn biến theo hướng nào, từ đó nắm bắt được cơ hội.

Một lần nọ ở vùng Denver xảy ra khủng hoảng kinh tế, không ít công xưởng đã lần lượt đóng cửa, hàng hóa chất đống như núi được mang ra bán đổ bán tháo, giá cả xuống thấp đến nỗi 1 đô la có thể mua được 100 đôi tất.

Có giảm giá thì cũng có tăng giá, đây là quy luật của thị trường. Đối với những người thiếu vốn thì đây chính là một cơ hội rất tốt, mua vào với giá thấp, rồi chờ khi giá tăng thì bán ra cũng có thể kiếm được một món tiền lớn. Nhưng độ rủi ro cũng rất lớn, nếu không nắm được tình hình thị trường, không nắm được thời điểm mua bán hàng thì cũng có khả năng sẽ bị mất trắng, thậm chí là khuynh gia bại sản.

Khi đó, Josh Ganbush vẫn chỉ là một nhân viên kỹ thuật bình thường ở một xưởng dệt. Trước tình hình thị trường lên xuống thất thường như vậy, Josh Ganbush cũng quyết định liều một phen. Anh mạnh dạn dùng toàn bộ số tiền mà mình tích góp được để thu mua hàng hóa với giá thấp, mọi người thấy anh hành động như vậy thì đều công khai chế nhạo anh là một kẻ ngu ngốc!

Josh Ganbush coi như không hề hay biết mọi người chế nhạo mình, anh vẫn thu mua hàng hóa của các công xưởng và cửa hàng đang bán đổ bán tháo, đồng thời còn thuê một nhà kho rất lớn để chứa hàng.

Vợ của anh khuyên anh chớ nên thu mua những hàng hóa mà mọi người đang bán tống đi như vậy, bởi số tiền mà hai vợ chồng họ bấy lâu nay tích lũy chỉ có hạn, hơn nữa cũng sắp phải dùng để nuôi dạy con cái. Nếu lần này mà không thu hồi được vốn thì hậu quả sẽ khó lòng tưởng tượng được.

Trước những lời khuyên bảo đầy lo lắng của vợ, Ganbush vừa cười vừa an ủi vợ : “Sau 3 tháng nữa, chúng ta sẽ phát tài to dựa vào những hàng hóa vứt đi này.” Lời nói của Ganbush dường như khó lòng thực hiện được.

Khoảng hơn 10 ngày sau, số hàng hóa bán đổ bán tháo của những công xưởng kia giờ chẳng tìm được người mua nữa, họ đem tất cả hàng tồn kho mang đi thiêu hủy nhằm ổn định giá cả hàng hóa trên thị trường. Người vợ nhìn thấy mọi người đang mang hàng hóa đi thiêu hủy thì không thể không lo lắng, oán trách Ganbush, còn Gan¬bush không hề nói nửa lời trước những lời oán trách của vợ.

Tận mắt chứng kiến thị trường sắp sửa lâm vào cục diện hỗn loạn không thể cứu vãn nổi, chính phủ Mĩ đã kịp thời áp dụng hành động khẩn cấp, ổn định lại giá cả ở Denver, đồng thời ra sức hỗ trợ các doanh nghiệp ở đó phục hồi lại việc sản xuất.

Lúc này ở Denver do đã thiêu hủy quá nhiều hàng hóa nên lượng hàng dự trữ bị thiếu hụt, giá cả ngày một tăng lên. Josh Ganbush ngay lập tức đem số lượng lớn hàng tồn kho của mình ra bán, trước hết là kiếm được một khoản tiền lớn, sau nữa đã giúp ổn định giá cả hàng hóa trên thị trường, tránh lâm vào tình trạng khủng hoảng không dứt.

Khi anh quyết định bán hàng ra thị trường, người vợ lại khuyên anh tạm thời không nên bán hàng ra vội, bởi giá cả vẫn đang tăng lên từng ngày.

Anh bình tĩnh trả lời rằng: “Bây giờ đã đến lúc bán hàng ra rồi, nếu đợi thêm một thời gian nữa thì sẽ hối hận không kịp.”

Quả nhiên lượng hàng tồn kho của Ganbush vừa tiêu thụ hết thì giá cả cũng không ngừng tăng lên. Người vợ giờ hết sức khâm phục tầm nhìn của Ganbush. Về sau, Ganbush dùng số tiền kiếm được để xây dựng 5 cửa hàng bách hóa, việc làm ăn ngày càng phát đạt. Không lâu sau, Ganbush đã trở thành một nhà doanh nghiệp có tầm ảnh hưởng không nhỏ trên cả nước Mỹ.

Cảnh giới cao nhất của người họa sĩ vẽ cây trúc là “trong lòng đã có cây trúc”(ND: thành ngữ tiếng Trung, vốn chỉ khi vẽ trúc trong lòng đã có hình ảnh của cây trúc, dùng để ám chỉ trước khi làm một việc gì thì trong lòng đã có dự định, kế hoạch từ trước.) Việc làm ăn cũng giống như vậy, chỉ khi nắm rõ quy luật biến đổi của sự vật như lòng bàn tay mới có thể dễ dàng điều khiển sự việc, thu được lợi nhuận lớn nhất vào thời điểm tốt nhất.

3. Biết mình biết người, trăm trận trăm thắng

Quan điểm chủ đạo: Nhận thức rõ ưu thế của đối thủ và của chính bản thân mình, phân tích thiệt hơn, sau đó lựa chọn phương thức thích hợp để xử lý công việc, như vậy mới có thể lấy yếu thắng mạnh, thậm chí không đánh mà thắng.

Trong chương “Mưu công” của sách Tôn Tử có viết: “Biết mình biết người, trăm trận trăm thắng; không biết người mà biết mình, một thắng một bại; không biết mình cũng chẳng biết người, trận nào cũng bại.” Ý nghĩa của câu này là : trong lúc hai bên giao tranh, nếu vừa hiểu rõ về quân địch lại hiểu rõ bản thân mình thì có đánh cả trăm trận cũng sẽ không thể thất bại; nếu không hiểu rõ về quân địch mà chỉ hiểu rõ về bản thân mình thì cơ hội thắng bại sẽ chia đều; còn nếu vừa không hiểu rõ quân địch lại không hiểu rõ bản thân mình thì chỉ có thể nhận lấy thất bại mà thôi.

“Biết mình biết người, trăm trận trăm thắng”, quy luật này không những được các nhà quân sự từ xưa đến nay coi trọng, xem như một dạng trí tuệ, một dạng sách lược để giành chiến thắng mà đồng thời còn đúng với mọi lĩnh vực trong cuộc sống. Một người muốn giành được thành công trong sự nghiệp thì phải nắm được ý nghĩa của câu nói này.

Ở Nhật Bản có một người tên gọi là Nagasawa. Sau khi tốt nghiệp phổ thông, ông đã đi làm tại một xưởng làm hộp giấy. Một năm sau ông xin nghỉ việc để tự mình kiếm sống. Do ông chỉ thành thạo mỗi việc làm hộp giấy nên sự chú ý của ông đương nhiên sẽ tập trung vào những nghề nghiệp có liên quan tới hộp giấy. Tuy rằng khi đó nhu cầu về hộp giấy dùng để đựng bánh kẹo, bánh ga tô, vải vóc, quần áo, hoa quả… không hề ít, nhưng nghề làm hộp giấy này đi tới đâu cũng thấy có người làm, những doanh nghiệp làm hộp giấy có quy mô lớn và lịch sử lâu đời đã chiếm lĩnh vị trí lũng đoạn trên thị trường. Với một người mới bắt đầu khởi nghiệp, muốn chen chân vào thị trường này đúng là còn khó hơn lên trời.

Nhưng Nagasawa đã không chịu cam tâm, ông luôn thấy rằng mình có thể làm nên sự nghiệp lớn trong nghề làm hộp giấy này. Để có được chỗ đứng trong nghề làm hộp giấy, ông tiến hành điều tra nghiên cứu hết sức tỉ mỉ về những doanh nghiệp làm hộp giấy quy mô lớn. Kết quả ông thấy : những xưởng sản xuất hộp giấy quy mô lớn tuy chiếm ưu thế trong lĩnh vực hộp đựng truyền thống các mặt hàng như bánh kẹo, bánh ga tô, vải vóc, quần áo, hoa quả…, nhưng họ đều không coi trọng loại bìa giấy để bọc sách, họ đều cho rằng đó là thuộc phạm vi kinh doanh của những xưởng đóng sách vở. Nhưng trên thực tế, các xưởng đóng sách vở lại không hề chuyên về việc kinh doanh bìa giấy bọc sách vở. Trong con mắt của những nhà xưởng đóng sách vở thì loại bìa giấy bọc sách vở vốn là việc của những người sản xuất hộp giấy, họ không thể chen vào làm được.

Sau khi Nagasawa nắm bắt được khuyết điểm này của các đối thủ cạnh tranh, ông quyết định tránh chỗ mạnh mà đánh vào chỗ yếu. Ông không tiến hành cạnh tranh trên lĩnh vực hộp giấy đựng đồ truyền thống với những xưởng sản xuất hộp giấy quy mô lớn mà dốc toàn lực vào phát triển loại bìa giấy bọc sách. Nhằm đảm bảo chất lượng của bìa giấy bọc sách, ông đã thiết kế ra một phương án chế tạo loại bìa giấy bọc sách có thể đảm bảo chất lượng và hiệu suất cao. Nhờ vào kĩ thuật thành thạo của ông, đồng thời nhờ việc không có đối thủ cạnh tranh, rất nhanh chóng đã có mấy nhà xuất bản đặt ông làm bìa giấy bọc sách với trị giá mấy trăm nghìn yên. Sau ba năm kinh doanh vất vả, cuối cùng Nagasawa cũng đã ngồi lên được chiếc ghế đứng đầu trong giới làm bìa giấy bọc sách của Nhật Bản.

Mỗi người đều có ưu điểm và nhược điểm của riêng mình, đối thủ cạnh tranh cũng như vậy. Chỉ khi nắm rõ điểm mạnh, điểm yếu của đối thủ cạnh tranh, bạn mới có thể tránh đối đầu với những điểm mạnh hay ưu thế của họ, mới có thể chiếm lĩnh một mảnh trời riêng trên thị trường dễ dàng hơn. Nhận thức rõ ưu thế của đối thủ và ưu thế của chính bản thân mình, phân tích thiệt hơn, sau đó lựa chọn phương thức thích hợp để xử lý công việc, như vậy mới có thể lấy yếu thắng mạnh, thậm chí không đánh mà thắng.

Công ty ô tô Nam Mỹ của Nam Tư cũ tuy thành lập đã nhiều năm, nhưng do rất nhiều phương diện như kỹ thuật hay thiết kế còn nhiều hạn chế nên vẫn chưa thể tham gia vào việc cạnh tranh trên thị trường ô tô quốc tế.

Vào cuối những năm 80 của thế kỉ trước, Công ty ô tô Nam Mỹ khi tiến hành điều tra thị trường nước Mĩ đã nhận thấy tuyệt đại đa số lượng ô tô cỡ nhỏ nhập khẩu vào thị trường này trong năm đó đều là hạng trung và cao cấp, nhưng nước Mỹ có một lượng khách hàng rất lớn do điều kiện kinh tế có hạn nên đành phải mua lại những chiếc xe cũ rẻ tiền. Điều này chứng tỏ trong thị trường xe hơi Mỹ vốn cạnh tranh vô cùng khốc liệt, xe giá rẻ vẫn còn không gian phát triển tương đối lớn.

Công ty ô tô Nam Mỹ dựa trên kết quả điều tra để tiến hành phân tích, nghiên cứu một cách kĩ càng, so sánh tính khả thi trên nhiều phương diện. Cuối cùng dựa trên khả năng của chính mình và những điểm yếu của thị trường mục tiêu, công ty đã đưa ra chiến lược kinh doanh: dùng xe mới đánh bại xe cũ, dùng giá thấp đánh bại giá cao. Công ty quyết định sản xuất loại xe hơi cỡ nhỏ “model Nam 55”, chủ yếu nhắm vào thị trường Mỹ.

Sách lược và mục tiêu đã định rồi, nhưng để đưa ra hành động thì vẫn cần có sự chuẩn bị kĩ càng. Khi đó, thị trường ô tô Mỹ cạnh tranh vô cùng khốc liệt, các đối thủ cạnh tranh của công ty ô tô Nam Mỹ ngoài những công ty sản xuất ô tô lớn hàng đầu của nước Mỹ như General Motor, Ford… thì còn có rất nhiều các hãng ô tô của Nhật Bản. Đây đều là những đối thủ cạnh tranh có lịch sử lâu đời, thực lực vô cùng lớn mạnh, và những hãng xe này cũng bắt đầu nhắm tới thị trường xe giá rẻ. Đối mặt với tình hình này, công ty ô tô Nam Mỹ trước khi xâm nhập vào thị trường Mỹ đã thực hiện những công việc chuẩn bị chủ yếu như sau:

Về mặt tạo hình ô tô, công ty ô tô Nam Mỹ đã tiến hành điều tra phỏng vấn trên quy mô lớn đối với các khách hàng mục tiêu của nước Mỹ, dựa trên những kiến nghị của khách hàng về thiết kế bề ngoài của xe để tiến hành điều chỉnh tới hàng trăm lần.

Về mặt giá cả, sau khi công ty ô tô Nam Mỹ tiến hành phân tích tỉ mỉ về đặc điểm xe hơi của Nhật Bản đã nhận ra rằng, trọng điểm của ô tô Nhật Bản chính là ở các phụ tùng, như vậy khó tránh khỏi việc làm tăng giá vốn. Do vậy, công ty ô tô Nam Mỹ quyết định giảm bớt một số phụ tùng không cần thiết, đồng thời trong quá trình sản xuất và tiêu thụ thực hiện mục tiêu “đơn giản hết mức”, nâng cao năng suất, giảm bớt các khâu trung gian…

Ngoài ra, công ty ô tô Nam Mỹ còn chuyển bộ phận tiêu thụ ra khu vực cảng biển, như vậy có thể khiến cho xe hơi vừa mới cập bến vào nước Mỹ là có thể trực tiếp vận chuyển tới các nơi tiêu thụ, từ đó giảm bớt các khâu trung chuyển và đại lý bán trung gian, rút ngắn thời gian tiêu thụ và tiết kiệm chi phí.

Chính vì công ty ô tô Nam Mỹ đã có sự chuẩn bị đầy đủ và kĩ càng như vậy mà xe hơi của họ vừa mới xuất hiện trên thị trường Mỹ đã được nhiệt liệt chào đón. Lượng tiêu thụ năm đầu tiên đã vượt qua bất kì dòng xe hơi nào khác của Mỹ, được tạp chí “Happiness” của Mỹ bầu là “sản phẩm mang tính đột phá” trên thị trường Mỹ trong năm đó.

Đương nhiên, để làm được việc “biết mình biết người, trăm trận trăm thắng”, yêu cầu bạn phải tiến hành điều tra nghiên cứu rất sâu sắc, tỉ mỉ về đối thủ cạnh tranh, tiến hành tìm hiểu một cách toàn diện về tình hình của đối phương, tránh nhận thức một cách hời hợt bề ngoài. Nếu không sẽ khiến cho quyết sách của bạn trở nên mù quáng, cuối cùng người có khả năng chịu thiệt nhất chính là bản thân bạn.

Biết mình, biết người là bí quyết dẫn tới thành công, tuyệt đối không thể coi thường. Hành quân đánh trận như vậy, cạnh tranh trên thương trường cũng như vậy. Không hiểu rõ về ưu, nhược điểm của bản thân mình và của đối thủ, hành động mù quáng chắc chắn sẽ dẫn tới kết cục là thất bại. Chỉ có biết mình, biết người thì mới có thể thuận buồm xuôi gió tiến tới thành công.

4. Làm những việc theo sở trường của mình

Quan điểm chủ đạo: Thành tựu trong sự nghiệp của một người đương nhiên chính là sở trường của người đó. Bỏ sở trường đi làm sở đoản là việc mà chỉ có những người ngu ngốc nhất trên đời mới làm.

Một con chim ưng bay từ trên vách núi xuống, nó lao bổ xuống với một tư thế vô cùng đẹp mắt, chộp lấy một con cừu mang đi. Một con quạ nhìn thấy cảnh đó thì vô cùng ngưỡng mộ. Quạ nghĩ: “Nếu mình cũng có thể bắt cừu giống như vậy thì hàng ngày chẳng còn phải ăn những thức ăn thiu thối nữa, thật là tốt biết bao.” Vậy là quạ cũng ra sức luyện tập tư thế vồ mồi, cũng hi vọng sẽ có thể bắt được một chú cừu giống như là chim ưng vậy.

Một hôm, thấy mình luyện tập cũng khá kĩ rồi,nó liền lao bổ từ trên vách núi xuống, vồ lấy phần lưng của một chú cừu đực, cố gắng hết sức để nhấc bổng cừu lên, tuy nhiên móng vuốt của nó bị mắc vào trong đám lông cừu, rút thế nào cũng không ra được. Cho dù quạ ta cố gắng hết sức đập cánh nhưng nó vẫn không thể bay lên. Người chăn cừu khi trông thấy vậy liền chạy tới tóm lấy quạ ta, vặt trụi hết lông cánh của nó. Đến tối, anh ta liền đem quạ về nhà, đưa cho lũ trẻ chơi. Bọn trẻ liền hỏi đây là loài chim gì, người chăn cừu đáp: “Đây là một con quạ nhưng lại muốn học đòi làm chim ưng.”

Một triết gia đã từng nói rằng: “Thành tựu trong sự nghiệp của một người đương nhiên chính là sở trường của người đó. Bỏ sở trường đi làm sở đoản là việc mà chỉ có những người ngu ngốc nhất trên đời mới làm.” Sai lầm của quạ là ở chỗ nó đã không hiểu rõ khả năng của mình, mù quáng đi làm một chuyện mà mình không thể, dẫn tới kết quả là nó đã bị bắt.

Trên đời này chẳng có ai là vạn năng cả, mỗi người đều có những việc không thể làm được, hoặc không phải là sở trường của mình. Conan Doyle làm bác sĩ không hề nổi tiếng, nhưng viết tiểu thuyết lại lừng danh thế giới; Geothe khi mới bắt đầu làm họa sĩ chẳng hề có chút tên tuổi nào, nhưng khi làm một tác gia thì không ai là không biết đến. Geothe đã từng nói rằng: “Mỗi người đều có một khả năng thiên phú của riêng mình, khi những khả năng thiên phú này được phát huy thì tự nhiên sẽ đem lại cho người đó niềm vui tột cùng.” Nếu bạn hi vọng có thể trải nghiệm được niềm vui này, việc đầu tiên bạn cần làm là hiểu rõ năng lực của bản thân mình, thấy rõ sở trường của mình, sau đó hãy phát huy hết sức sở trường đó.

Grieg Louganis, vận động viên nhảy cầu người Mĩ khi mới bắt đầu đi học rất hay xấu hổ, gặp khó khăn trong việc nói chuyện và đọc thành tiếng, do vậy cậu thường bị các bạn cùng lớp chê cười và trêu chọc.

Việc này khiến cho Louganis hết sức xấu hổ và buồn bã, nhưng cậu nhận thấy mình rất yêu thích và cũng rất có khả năng trong việc nhảy múa, nhào lộn, thể dục dụng cụ và nhảy cầu. Cậu biết rằng tài năng thiên phú của mình chính là ở lĩnh vực thể thao chứ không phải là học tập. Sau khi biết rõ điều này, cậu bắt đầu chú tâm vào việc luyện tập trong các lĩnh vực khiêu vũ, nhào lộn, thể dục dụng cụ và nhảy cầu, nhờ đó cậu đã thoát khỏi lớp vỏ bọc của mình, được các bạn học tôn trọng. Nhờ tài năng thiên phú trong lĩnh vực thể thao cũng như nỗ lực luyện tập không ngừng, cậu bắt đầu trở nên nổi tiếng trong những cuộc thi đấu ở lĩnh vực này. Sau khi lên học trung học, Louganis thấy có một số chuyện mà mình lực bất tòng tâm, bởi cho dù là khiêu vũ, nhào lộn, thể dục dụng cụ hay nhảy cầu thì cũng đều phải tốn rất nhiều công sức để luyện tập, mà cậu thì không có đủ thời gian và sức lực để làm được nhiều việc như vậy. Cậu biết rằng mình bắt buộc phải lựa chọn, nhưng cậu không biết là nên lựa chọn môn nào và từ bỏ môn nào, bởi cậu yêu thích tất cả những môn thể thao này.

Lúc này, cậu đã gặp được một người làm thay đổi cả cuộc đời cậu – một nhà quán quân môn nhảy cầu của kì Olympic trước, tên của anh là John. Sau khi quan sát và hỏi thăm Louganis, John đã có được một kết luận: Louganis có sở trường nhất trong môn nhảy cầu. Sau khi trò chuyện rất kĩ với huấn luyện viên của mình, Louganis cho rằng đúng là bản thân mình thích môn nhảy cầu nhất. Cậu hiểu rằng sở dĩ trước đây mình thích các môn khiêu vũ, nhào lộn, thể dục dụng cụ là do những môn này có thể khiến cho môn nhảy cầu có được thành tích cao hơn nữa. Do những cống hiến kiệt xuất trong sự nghiệp thể thao của mình, năm 1987 Louganis đã giành được danh hiệu vận động viên xuất sắc nhất thế giới và đoạt giải thưởng Owens, đạt tới đỉnh cao danh tiếng mà bất kì vận động viên nào cũng mơ ước.

Năng lực chính là nguồn vốn của thành công. Một người không có năng lực thì sẽ chẳng thể làm được việc gì. Nhưng điều này không có nghĩa là những người không thành công là do không có năng lực. Có rất nhiều người không thành công là do họ đã không đánh giá và sử dụng chính xác ưu điểm và khuyết điểm của bản thân, không biết cách phát huy sở trường, tránh sở đoản, bước đi một cách mù quáng trên con đường đời. Theo điều tra, có tới 28% số người do đã tìm được đúng nghề nghiệp phù hợp với sở trường của mình nên mới có thể nắm vững vận mệnh của mình một cách triệt để, phát huy tới mức cao nhất ưu thế của mình. Những người này do đó đã vượt qua được chính bản thân mình, bước vào hàng ngũ của những người thành công. Ngược lại, có 72% số người do không biết được nghề nghiệp phù hợp nhất với mình là gì, đi làm những việc không phù hợp với sở trường của mình, do đó không thể thoát khỏi lớp vỏ bọc của chính mình, càng không nói tới chuyện làm nên chuyện lớn.

Joanna, một nhân vật tầm cỡ trong giới quảng cáo ở Mĩ, từ khi còn nhỏ đã rất thích văn học. Bà đọc một số lượng lớn những tác phẩm văn học nổi tiếng thế giới. Từ khi còn nhỏ bà đã xác định chí hướng cho mình: là một nhà văn xuất sắc. Sau khi tốt nghiệp trung học, bà thi vào khoa văn. Sau khi tốt nghiệp đại học, bà không đi tìm việc giống như những bạn học khác mà bắt đầu công việc sáng tác. Trong một năm bà đã viết hai cuốn tiểu thuyết dài, nhưng chưa được nơi nào chấp nhận, thế nhưng quyết tâm của Joanna vẫn không hề giảm sút. Bà cho rằng do tầm nhìn của mình quá hạn hẹp, vậy là bà liền vay một khoản tiền lớn để đi du lịch khắp nơi, mở rộng tầm mắt. Sau mỗi lần đi du lịch về, bà đều ghi chép một lượng lớn tản văn và bút kí, nhưng số lượng tác phẩm được in ra của bà vẫn không cao.

Để mưu sinh, bà đành phải tìm việc làm. Do ngòi bút của bà hết sức sắc sảo nên bà đã nhanh chóng tìm được công việc phóng viên ở một tờ báo. Nhưng bà vẫn không từ bỏ niềm mơ ước về việc sáng tác. Áp lực để sinh tồn đè nặng khiến tâm trạng của bà ngày càng chán nản, chất lượng những tác phẩm càng khiến bà khó mà cảm thấy hài lòng.

Trong hoàn cảnh khốn cùng đó, bà bắt đầu suy nghĩ tìm lối ra cho mình. Về khả năng viết lách, bà thấy khả năng của mình cũng không quá tồi. Đây là một ưu thế của bà, nhưng bà cũng ý thức được rằng viết lách không hề dễ dàng, không thể coi viết lách là một công cụ để mưu sinh được, bởi nếu như vậy sẽ không có cách nào viết ra được những suy nghĩ thật sự trong lòng mình. Ngoài ra bà cũng ý thức được rằng muốn trở thành một nhà văn xuất sắc thì ngoài việc nỗ lực không ngừng ra cũng cần nhiều điều kiện khác như cơ hội, kinh nghiệm và suy nghĩ, mà đây chính là những thứ mà trước đây bà vẫn đang còn thiếu. Sau khi phân tích những ưu điểm và khuyết điểm của bản thân mình, bà quyết định từ bỏ mong muốn trở thành nhà văn mà bắt đầu theo đuổi công việc sáng tác các chương trình quảng cáo. Do bà có khả năng văn chương nên bà thường có thể biểu đạt quảng cáo về sản phẩm rất tốt. Điều này khiến bà nhận được sự tán thưởng của lãnh đạo công ty cũng như khách hàng, rất nhanh chóng bà đã trở thành một nhân vật có tiếng tăm trong giới làm quảng cáo, cuối cùng trở thành một người lên kế hoạch quảng cáo rất nổi tiếng.

Trên đời này phần lớn mọi người đều là những người bình thường, nhưng phần lớn những người bình thường đều hi vọng mình trở thành những người hơn mức bình thường – làm nên chuyện lớn, biến ước mơ trở thành hiện thực, tài năng được biết đến, năng lực được khẳng định, có danh tiếng, địa vị, tài sản. Thế nhưng điều đáng tiếc là những người có thể thực sự làm được như trên lại không hề nhiều. Do phần lớn mọi người đều chỉ biết ngưỡng mộ người khác hoặc mô phỏng theo cách đạt được thành công của người khác, có rất ít người thấy rõ được sở trường của mình là gì, hiểu rõ năng lực của bản thân mình, làm những chuyện mà mình giỏi nhất, do đó kết quả thường trái với mong ước của họ.

Với đại đa số những người muốn thành công, cách làm thông minh nhất chính là loại bỏ sở đoản, phát huy sở trường của mình, dùng trí tuệ ở những phương diện mà mình giỏi nhất. Như vậy sẽ rất dễ dàng có thể dẫn trước người khác trên đường đua cuộc đời. Còn cách làm ngu xuẩn nhất chính là loại bỏ sở trường, phát huy sở đoản, dồn tâm sức và trí tuệ vào làm những việc mà mình không quen thuộc hoặc không giỏi, kết quả là vĩnh viễn sẽ ở sau đuôi người khác, chẳng bao giờ có duyên với thành công.

5. Biết cách học tập, chuẩn bị kịp thời

Quan điểm chủ đạo: Con người ta không phải vừa sinh ra đã có tất cả mà phải dựa vào tất cả những gì chúng ta có được từ học tập để tạo nên chính mình. Chỉ có những người không ngừng học tập mới có thể ổn định tiến lên phía trước trong dòng chảy của xã hội mà không bị nó cuốn trôi.

Trong một đêm trời tối đen như mực, chuột đầu đàn dẫn lũ chuột nhắt ra ngoài kiếm ăn. Trong nhà bếp của gia đình nọ, bên trong chạn có rất nhiều thức ăn thừa, xem ra chủ nhân của gia đình này tối nay vừa có một bữa tiệc ê hề. Những thức ăn này đối với lũ chuột cũng giống như một kho tàng châu báu đối với con người vậy.

Đúng vào lúc đàn đàn, lũ lũ nhà chuột đang đánh chén no say bên trong chạn thức ăn thì đột nhiên có một âm thanh vọng tới làm hồn vía chúng bay hết cả. Đó chính là tiếng kêu của một con mèo mướp. Lũ chuột vô cùng hoảng sợ liền bỏ chạy tán loạn, nhưng con mèo mướp cũng chẳng chịu bỏ qua, cuối cùng có hai chú chuột nhắt không chạy kịp đã bị con mèo tóm được. Mèo mướp đang chuẩn bị xơi tái bọn chúng thì đột nhiên có một tràng tiếng chó sủa dữ dằn vang lên khiến cho mèo ta cũng ba chân bốn cẳng chạy thục mạng.

Sau khi con mèo đã chạy đi rồi, con chuột đầu đàn mới từ từ bò ra từ sau thùng rác. Thì ra chuột đầu đàn đã học tiếng chó sủa để dọa đuổi con mèo đi. Nhìn lũ chuột nhắt đang sợ đến mất hồn mất vía, chuột đầu đàn nói: “Ta đã nói với các ngươi từ lâu rồi, học thêm một ngoại ngữ thể nào cũng có lúc dùng đến. Các ngươi lúc nào cũng sợ mệt, sợ khổ, giờ đây các ngươi đã hiểu ra chưa? Càng học nhiều thứ, càng chuẩn bị kĩ càng thì người được lợi chính là các ngươi đó.”

Hai con chuột nhắt trong ví dụ kể trên lúc bình thường không chịu học tiếng chó sủa nên khi gặp phải con mèo chúng đã không có phương pháp để bảo vệ bản thân mình, kết quả là đã bị con mèo bắt được. May mà chuột đầu đàn kịp thời xuất hiện, dùng tiếng chó sủa để dọa con mèo chạy mất.

Từ đó có thể thấy, học thêm một loại kĩ năng nào đó sẽ có thêm một con đường để sống sót.

Geothe đã từng nói: “Con người ta không phải vừa sinh ra là đã có tất cả mà phải dựa vào tất cả những gì chúng ta có được từ học tập để tạo nên chính mình.” Một người muốn thay đổi vận mệnh của mình thì phải tăng cường học tập.

Một cử nhân đại học muốn tìm được một công việc tại Cổng thông tin công nghệ ZOL nhưng chỉ một tấm bằng tốt nghiệp rõ ràng là không đủ, anh ta hết lần này đến lần khác bị từ chối một cách lạnh lùng.

Để kiếm sống, anh ta đành phải đến một nhà hàng để làm nhân viên tạp vụ, rửa rau, quét nhà, dọn dẹp. Anh ta vừa làm những công việc nặng nhọc nhất, vừa cần cù học tập. Ông trời không phụ người có công, sau một năm vất vả khó nhọc, anh ta đã vượt qua được kì thi tiếng Anh cấp 6 và kì thi vi tính trung cấp.

Một hôm, máy vi tính trong văn phòng giám đốc có vấn đề, cô thư kí lo lắng đến mụ mị cả người. Tổng giám đốc nói: “Nếu không được thì tôi sẽ tìm người đến sửa.” Lúc đó, chàng thanh niên này liền dũng cảm đứng ra nói: “Tôi có thể thử xem sao.”

Mọi người đều nhìn anh ta với con mắt nghi ngờ, nhân viên tạp vụ thì làm sao biết sửa máy vi tính? Anh ta liền rửa sạch đôi bàn tay vừa bê rau dưa còn dính đầy bùn đất, đối chiếu với sách hướng dẫn bằng tiếng Anh, chỉ một lát sau anh đã sửa xong chiếc máy vi tính.

Tổng giám đốc ngạc nhiên hỏi: “Sao cậu có thể đọc hiểu được sách tiếng Anh? Lại còn biết sửa máy vi tính nữa?” Chàng thanh niên đáp: “Thật ra tôi là cử nhân đại học, tranh thủ thời gian rỗi tôi đã tự học tiếng Anh và vi tính.” Ông chủ càng ngạc nhiên hơn nữa: “Vậy tại sao cậu lại làm nhân viên tạp vụ?” Chàng thanh niên cười: “Trước hết phải giữ được cái gốc cho vững thì sau này cành lá mới mọc tươi tốt được.”

Giám đốc ngay lập tức thay đổi hẳn cách nhìn đối với chàng thanh niên này.

Mấy ngày sau, giám đốc cho gọi anh ta tới và bảo: “Em trai tôi mở một công ty máy tính ở ZOL, ở chỗ cậu ấy rất cần những người khiêm tốn mà lại có thực lực như cậu. Nếu cậu muốn thì bây giờ tôi có thể dẫn cậu tới đó.”

Vậy là chàng thanh niên này đã có thể thuận lợi gia nhập công ty máy tính mà rất nhiều những cử nhân cùng nghề khác đều mong ước. Chẳng bao lâu sau, cậu đã trở thành giám đốc bộ phận của công ty đó, phụ trách việc khai thác phần mềm.

Cũng giống như rất nhiều người khác, chàng thanh niên này đã cầm tấm bằng tốt nghiệp chạy đôn chạy đáo khắp nơi để xin việc. Điều đáng quý là cậu đã không hề bỏ cuộc, không chịu từ bỏ cái tôi của bản thân khi gặp phải khó khăn, ngược lại cậu còn tích cực thay đổi chính mình, kết quả cuối cùng cậu đã thấy được ngày mai tươi sáng.

Một người chưa chuẩn bị sẵn sàng thì sẽ rất khó nắm bắt được những cơ hội đến bất ngờ. Nhưng điều này không có nghĩa là người đó cả đời không thể nào thành công. Nếu bạn không ngừng học tập, hoàn thiện bản thân, nâng cao năng lực của chính mình thì bạn sẽ dễ dàng nắm bắt được những cơ hội ở bên mình.

Thế nhưng cũng có những người không hiểu được đạo lý bắt kịp thời đại này, cả ngày chỉ biết làm tốt những công việc trong bổn phận của mình, không chịu học tập những tri thức khoa học kĩ thuật mới, kết quả là sẽ bị xã hội đào thải.

Ở một xưởng làm đồng hồ nọ có một công nhân làm việc hết sức chăm chỉ, nhiệm vụ của anh chính là lắp linh kiện cho đồng hồ trên dây chuyền sản xuất. Công việc này anh đã làm suốt 10 năm trời, với những thao tác hết sức thành thục, hơn nữa rất ít khi mắc sai lầm, nên gần như năm nào danh hiệu nhân viên ưu tú nhất cũng thuộc về anh.

Nhưng về sau, doanh nghiệp đó đã mua về một dây chuyền sản xuất tự động hóa, hoàn toàn thao tác bằng máy tính, rất nhiều công việc đều do máy móc thực hiện, kết quả là anh công nhân kia đã bị mất việc. Vốn trình độ văn hóa của anh không hề cao, trong 10 năm làm việc này anh cũng không nắm được một kĩ thuật nào khác, với máy vi tính anh lại càng không biết tí gì. Trong chốc lát, anh từ một nhân viên ưu tú đã biến thành một người thừa. Khi anh rời khỏi nhà máy, trước hết giám đốc nhà máy biểu dương thái độ làm việc của anh trong nhiều năm liền, sau đó ông chân thành nói với anh : “Thật ra từ mấy năm trước tôi đã thông báo với mọi người về kế hoạch mua máy móc mới rồi, mục đích chính là để mọi người có sự chuẩn bị về tư tưởng, đi học tập những kĩ thuật mới và phương pháp thao tác máy móc thiết bị. Anh nhìn xem anh Hồ cũng làm công việc giống như anh, nhưng anh ấy không những đi học vi tính mà còn tìm những sách hướng dẫn sử dụng thiết bi mới về để nghiên cứu, giờ đây anh ấy đã trở thành giám đốc xưởng máy rồi. Không phải là tôi không cho anh thời gian và cơ hội chuẩn bị, nhưng anh lại bỏ qua mất.”

Mọi người thường oán trách rằng mình không có duyên với cơ hội, oán trách vận mệnh mình chẳng ra gì, oán trách mình sinh ra không gặp thời, oán trách mình đã đi sai ngay từ bước đầu tiên. Thật ra con đường dẫn tới thành công giống như một cái thang: thực lực là từng bậc thang, cơ hội là hai cây cột hai bên. Nếu không có hai cây cột hai bên thì cái thang không thể nào đứng được, cho dù có nhiều bậc thang đến thế nào thì cũng chỉ là một đống thanh gỗ nằm chất đống trên mặt đất mà thôi. Nếu mọi người thay vì oán trách bản thân, kêu ca phàn nàn mà dùng thời gian đó để nâng cao năng lực của chính mình, đến lúc nào đó cơ hội tự nhiên sẽ gõ cửa nhà bạn.

Có một phụ nữ nông thôn ở Thiểm Bắc đi theo con gái sang Mỹ, đến cục di dân để làm thẻ xanh. Cán bộ cục di dân thấy biểu hiện bề ngoài của bà liền hỏi: “Bà có kĩ năng hay sở trường gì?” Bà ta đáp: “Tôi có thể cắt tranh giấy.” Nói xong bà liền lấy ra từ túi xách một cây kéo và một tờ giấy màu, cắt một cách vô cùng khéo léo, chưa đầy 3 phút sau bà đã cắt ra được hình những con vật sinh động như thật. Cán bộ cục di dân kinh ngạc tán thưởng: “OK! OK!” Người phụ nữ chỉ có trình độ văn hóa cấp một này nhờ vào kĩ năng của mình đã được cục di dân thông qua. Những người bên cạnh cũng đi xin cấp thẻ xanh như bà nhưng bị từ chối vừa ngưỡng mộ lại vừa đố kị với bà.

Xã hội ngày nay là xã hội mà chỉ những người có khả năng mới có thể tồn tại. Những người có kĩ thuật, có kiến thức mới có thể chiếm lĩnh một vị trí trong xã hội. Xã hội ngày nay cũng là một xã hội không ngừng phát triển với tốc độ nhanh chóng, những người muốn theo kịp thời đại cần không ngừng học tập. Một người đã làm việc trong ngành công nghệ thông tin gần 5 năm đã cảm nhận vô cùng sâu sắc về điều này: “Tìm được một công việc có thể làm suốt cả đời giờ đã là chuyện trong quá khứ, tri thức trong thời đại thông tin như hiện nay không ngừng phát triển và mở rộng với tốc độ chóng mặt, những thông tin mà bạn vừa nắm được, có khi hai ngày sau đã trở nên lỗi thời rồi. Nếu bạn không kịp thời cập nhật những tri thức mới thì bạn rất dễ bị đào thải.”

Giám đốc Học viện quân sự West Point nói với các học viên rằng: Khi còn trẻ, hiểu biết được bao nhiêu không quan trọng, chỉ cần biết cách học tập thì sẽ có đủ kiến thức cần thiết. Thật ra con người ta giống như đi thuyền ngược dòng nước, học tập chính là đôi mái chèo để đưa con thuyền tiến lên phía trước. Nếu chúng ta không tiếp thu những cái mới, không học tập những tri thức mới thì sẽ mất đi đôi mái chèo, vì thế chúng ta cũng sẽ dừng lại không thể tiến về phía trước được, cuối cùng sẽ bị xã hội đào thải.

6. Tận dụng ưu thế của bản thân một cách hợp lý

Quan điểm chủ đạo: Nếu có vật quý mà để nhầm nơi thì cũng chỉ là đồ bỏ đi. Biết cách phát huy ưu thế của bản thân, tận dụng sở trường của mình hợp lý thì sẽ tìm ra con đường để phát triển bản thân, tạo nên một cuộc sống tốt đẹp.

Bộ môn tâm lý học thành công đã phát hiện ra rằng, mỗi người bình thường đều có một khả năng đặc biệt nào đó và ưu thế đặc biệt được tạo ra nhờ tài năng đó. Nó được hình thành từ rất sớm, khi chúng ta mới được sinh ra, một khi đã định hình thì khó lòng thay đổi được và cũng không có cách nào để luyện tập mà thành. Bộ môn tâm lý học thành công còn phát hiện ra rằng từ trước đến nay, loài người đã có tổng cộng hơn 400 loại ưu thế. Nhưng đối với bản thân thì số lượng ưu thế không hề quan trọng, mà điều quan trọng nhất lại chính là mỗi người nên biết được ưu thế của bản thân mình là gì, sau đó điều cần làm là phát triển cuộc sống, công việc và sự nghiệp của mình dựa trên ưu thế đó, như vậy mới có thể thành công.

Có một chàng thanh niên nọ sau khi thi trượt đại học thì vô cùng buồn chán, suốt ngày lang thang trên đường phố gây sự, đánh lộn, trở thành cái gai trong mắt mọi người. Một ngày nọ, chàng trai vô tình đến nghe buổi báo cáo “chuyên gia gợi mở con đường thành công” tại hội trường của trường đại học. Vị giáo sư thực hiện buổi báo cáo này nói rằng: “Mỗi người đều có sở trường của mình, muốn làm nên sự nghiệp thì bạn phải biết cách vận dụng sở trường đó.” Chàng trai nghe xong, vô cùng xúc động.

Sau khi buổi báo cáo kết thúc, chàng trai đến gặp vị giáo sư kia, với vẻ mặt buồn bã nói : “Ngài nói rằng mỗi người đều có sở trường của riêng mình, nhưng tôi thì lại chẳng có gì hết!” Vị giáo sư sau khi tìm hiểu sơ qua về tình hình của chàng trai liền từ tốn nói: “Sở trường của cậu chính là rất thích đánh nhau.” Thấy chàng thanh niên ngẩn người ra, giáo sư liền nói tiếp: “Thật ra “gây sự đánh lộn” cũng là một loại sở trường, chỉ có điều là phải xem cậu dùng nó như thế nào mà thôi. Nếu cậu dùng nó để đối phó với kẻ xấu, trừng trị những kẻ phạm tội thì cậu đã thể hiện được giá trị tồn tại của mình, thậm chí có thể làm nên sự nghiệp!”

Nhờ có sự gợi ý của giáo sư, chàng trai kia cuối cùng đã tỉnh ngộ. Vậy là trong kì tuyển quân năm đó, cậu ta đã gia nhập quân ngũ. Trong quân đội, cậu có biểu hiện xuất chúng, dũng cảm chiến đấu, lập công và được nhận thưởng. Sau khi phục viên, chính phủ đã bố trí cho cậu một công việc rất tốt, cậu càng cố gắng làm việc hơn nữa, cuối cùng cậu trở thành một người thành công trong sự nghiệp.

Trên đời này chẳng có ai là hoàn hảo cả, mỗi người không ít thì nhiều cũng phải có khiếm khuyết nào đó. Nếu chúng ta biến những khiếm khuyết đó trở nên nghiêm trọng thì sẽ khó tránh khỏi việc gây trở ngại cho sự cạnh tranh và phát triển của chúng ta, khiến giấc mơ của chúng ta không có cách nào thực hiện được. Nhưng mỗi người trong chúng ta cũng đều có một ưu thế hoặc sở trường nào đó, mà trong xã hội phức tạp này, ở vào những tình huống mà chúng ta được quyền lựa chọn, những sở trường hoặc ưu thế này cần thu hút được sự chú ý của chính chúng ta. Nếu chúng ta tập trung tinh thần vào việc phát triển những ưu thế này chứ không phải là để tâm tới những khuyết điểm thì chúng ta nhất định sẽ đạt được thành tích ngoài sức tưởng tượng. Muốn trở thành một người ưu tú thì phải biết cách phát huy và tăng cường sở trường của chính mình.

Mấy chục năm trước, Singapore quyết định phát triển ngành du lịch của nước mình, nhưng Cục du lịch của Singapore thấy rằng nguồn tài nguyên du lịch của mình không nhiều, vậy là họ đệ trình lên thủ tướng Lý Quang Diệu một bản báo cáo, đại ý của bản báo cáo đó là: Singapore không có Kim Tự Tháp giống như Ai Cập, không có Vạn Lý Trường Thành như Trung Quốc, không có núi Phú Sĩ như Nhật Bản, không có những con sóng biển cao hàng mấy chục thước như Hawaii. Ở Singapore ngoài một năm bốn mùa chỉ có ánh nắng mặt trời rực rỡ thì chẳng có danh lam thắng cảnh gì hết, nếu muốn phát triển ngành du lịch quả đúng là “không bột khó gột nên hồ”.

Thủ tướng Lý Quang Diệu sau khi xem xong bản báo cáo này liền phê một hàng chữ : “Chúng ta còn muốn Thượng đế cho chúng ta thêm bao nhiêu thứ nữa? Ánh nắng mặt trời chính là ưu thế để phát triển ngành du lịch của chúng ta.” Những người làm việc ở Cục du lịch Sin¬gapore gần như ngay lập tức bừng tỉnh, vậy là họ ra sức viết những bài văn ca ngợi ánh nắng mặt trời vốn sẵn có ở Singapore, tận dụng ánh nắng chiếu suốt bốn mùa trong năm để trồng hoa cỏ, cây cối, xây dựng những khu tắm nắng có lợi cho sức khỏe của con người. Chỉ trong một thời gian ngắn, Singapore đã phát triển thành “thành phố công viên” nổi tiếng thế giới, chỉ riêng thu nhập về ngành du lịch của Singapore đã đứng thứ ba châu Á.

Vạn vật trên đời này đều có sở trường riêng. Loài chim do có đôi cánh nên có thể bay lượn trên bầu trời; loài cá do giỏi bơi lội nên có thể vùng vẫy trong biển cả. Bọn chúng đều biết cách vận dụng hợp lý sở trường của mình, nhờ đó chiếm được một vị trí nhất định trong cuộc đấu tranh sinh tồn muôn đời. Nếu chúng không biết cách vận dụng những sở trường của mình thì chỉ có thể trở thành vật hi sinh trong cuộc đấu tranh sinh tồn mạnh được, yếu thua mà thôi.

Những người biết cách vận dụng sở trường của mình sẽ làm tăng giá trị cuộc sống của mình, còn ngược lại nếu thể hiện sở đoản thì sẽ làm giảm giá trị cuộc sống. Bên cạnh chúng ta có thể dễ dàng nhìn thấy những người gặp thất bại thảm hại.

Có ba người khách du lịch cùng trọ tại một quán trọ. Buổi sáng khi đi ra ngoài, một người khách mang theo một chiếc ô, người khách thứ hai cầm một cây gậy chống, còn người khách thứ ba chẳng mang theo gì cả. Buối tối khi quay về quán trọ, người khách cầm theo chiếc ô bị ướt như chuột lột, người khách cầm gậy chống thì bị ngã xước sát hết cả mình mẩy, còn người khách thứ ba thì chẳng bị làm sao cả.

Thế là hai người khách trước thấy rất khó hiểu, bèn hỏi người khách thứ ba : “Làm thế nào mà anh chẳng bị sao cả thế?” Người khách thứ ba không trả lời mà hỏi lại người khách cầm ô : “Thế anh làm sao lại bị ướt như chuột lột mà không bị ngã?” Người khác cầm ô đáp: “Đúng vào lúc trời đang mưa to, do tôi đã có ô rồi nên mới liều đi trong mưa, chẳng biết làm thế nào mà vẫn ướt hết cả. Khi tôi đi trên con đường trơn trượt toàn bùn đất, do không có gậy chống nên tôi phải đi rất cẩn thận. Tôi toàn chọn những chỗ bằng phẳng mà đi, do đó không bị ngã.” Sau đó, người khách thứ ba lại hỏi người khách cầm gậy chống : “Thế còn anh tại sao bị ngã mà không bị ướt?” Người khách cầm gậy trả lời: “Khi trời đang mưa to, vì tôi không mang theo ô nên đành phải tìm chỗ trú mưa, do đó không bị ướt. Nhưng khi tôi đi trên con đường trơn trượt toàn bùn đất, tôi vừa đi vừa dùng gậy chống mà không hiểu sao vẫn bị ngã.” Người khách thứ ba lúc này mới cười ha ha rồi nói: “Đây chính là nguyên nhân mà tôi chẳng bị làm sao hết. Khi trời mưa to thì tôi trú mưa, khi đường không đẹp thì tôi bước đi cẩn thận, bởi vậy mà tôi không bị ướt mà cũng không bị ngã.”

Đôi lúc, do chúng ta cảm thấy mình có ưu thế trong một lĩnh vực nào đó liền nảy sinh tâm lý chủ quan, kết quả là ưu thế của chúng ta không những không thể trợ giúp mà ngược lại còn là nguyên nhân lớn gây trở ngại trên con đường dẫn tới thành công.

Do vậy mỗi người không những phải biết cách làm những việc thuộc về sở trường của mình mà còn biết cách để có thể phát huy được tối đa ưu thế của mình.

Tổng thống Franklin đã từng nói: “Vật quý nếu để nhầm nơi thì cũng chỉ là đồ bỏ đi. Biết cách phát huy ưu thế của bản thân, tận dụng sở trường của mình một cách hợp lý thì sẽ có thể tìm ra con đường để phát triển bản thân, tạo nên một cuộc sống tốt đẹp.”

Cơ Hội Chỉ Đến Với Người Có Chuẩn Bị

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here