Là chủ chương trình Buổi sáng của Steve Harvey nổi tiếng khắp nước Mỹ, Steve Harvey đã được tiếp xúc với vô số phụ nữ trong suốt nhiều năm, thông qua chuyên mục Lá thư Dâu tây mà ông phụ trách hoặc qua những chuyến lưu diễn hài kịch ở nhiều nơi. Những phụ nữ đó có thể đồng thời vừa làm chủ một doanh nghiệp, vừa chăm sóc một gia đình với ba đứa con, vừa tham gia các hoạt động xã hội khác. Nhưng điều đó cũng chưa bao giờ khiến những mối quan hệ với đàn ông trở nên dễ dàng đối với họ. Tại sao vậy?

Theo Steve, đó là bởi vì họ đều tìm lời khuyên ở những phụ nữ khác, trong khi chỉ một người đàn ông mới có thể cho họ biết cách tìm thấy và giữ chân một người đàn ông đáng giá. Trong Cư xử như đàn bà, suy nghĩ như đàn ông, Steve cho phụ nữ thấy bên trong suy nghĩ của đàn ông.

Với cách viết dễ chịu như trò chuyện, tăng gia vị bằng sự hài hước của một ngôi sao hài kịch, Steve Harvey trong Cư xử như đàn bà, suy nghĩ như đàn ông giống một người bạn thân hơn là một chuyên gia tâm lý. Bằng cách đó, cuốn sách đã được đón nhận nồng nhiệt tại Mỹ với 22 lần in lại trong vòng chưa đầy một năm.

Broderick Steven “Steve” Harvey (sinh ngày 17 tháng Một năm 1957) là một diễn viên, ngôi sao hài kịch, người dẫn chương trình truyền hình và truyền thanh nổi tiếng tại Mỹ. Sinh ra tại Welch, Tây Virginia rồi chuyển tới Ohio, ông theo học Đại học Kent State và Đại học Tây Virginia. Trước khi trở thành một ngôi sao trong ngành giải trí Harvey đã từng thử rất nhiều nghề, bao gồm cả làm võ sĩ quyền anh và nhân viên bán bảo hiểm. Hiện tại ông đang làm chủ chương trình Buổi sáng với Steve Harvey. Cư xử như đàn bà, suy nghĩ như đàn ông là cuốn sách đầu tiên của Harvey, nhưng đã đưa ông vào hàng ngũ những tác giả best seller của cả nước Mỹ và quốc tế.

“Một cẩm nang toàn diện và dí dỏm.” – Publishers Weekly

“Đầy những nguyên tắc, quy tắc và lời khuyên thực tiễn, minh họa bằng những câu chuyện hài hước và tình cảm từ chính cuộc đời của Harvey. Cư xử như đàn bà, suy nghĩ như đàn ông mang lại cho người đọc rất nhiều thông tin về sự khác biệt giữa hai giới và cách khắc phục để có một mối quan hệ tốt đẹp cho cả hai.” – New York Beacon

“Cuốn sách này mang lại mang lại những góc nhìn thấu tỏ đáng ngạc nhiên vào tư duy của nam giới và chỉ ra cho nữ giới một vài chiến thuật để thuần hóa những kẻ bất kham đó” – The Philadelphia Inquirer

Trích đoạn sách hay

Là trụ cột gia đình, người đàn ông trả tiền cho các hóa đơn cần được thanh toán – tiền thuê nhà, chi phí sưởi ấm và chiếu sáng, chi phí xe cộ; anh ta mua tạp phẩm; anh ta trả tiền học phí cho con cái; và anh ta lo liệu các chi phí khác của một gia đình. Anh ta sẽ không tiêu tiền vào những việc lặt vặt rồi mang đến cho bạn số còn lại, và anh ta sẽ không ích kỷ chỉ đưa cho bạn một phần nhỏ và giữ số còn lại cho bản thân mình. Một người dàn ông thực sự yêu bạn sẽ không bao giờ phải đợi tới khi bạn hỏi xin tiền để mua những vật dụng cần thiết – anh ta sẽ đảm bảo rằng bạn không cần và không thiếu gì hết, bởi vì mỗi cái vỗ nhẹ vào lưng mà anh ta nhận được khi mang thêm tiền về nhà, mỗi nụ hôn mà anh ta nhận được khi đưa tiền cho bạn để mua quần áo cho con cái mặc đi học, đồ dùng học tập và đồ chơi cho con, từng chút biết ơn anh ta nhận được khi giữ cho đèn sáng và cáp truyền hình thông suốt, sẽ giúp nâng cao lòng can đảm của một người đàn ông. Đó là lý do, nếu anh ta là người đàn ông thực thụ, anh ta sẽ luôn đẩy việc mua gì đó cho bản thân mình xuống sau trách nhiệm chu cấp cho gia đình. Nhu cầu của chính anh ta có một bộ đồ chơi golf mới hoặc một đôi giày đắt tiền hoặc một chiếc xe ô tô đẹp đẽ hoặc bất cứ thứ gì mà đàn ông thích mua sẽ đều trở nên mờ nhạt so với việc chu cấp cho những người anh ta yêu, bởi vì những câu lạc bộ golf đó không thể khiến anh ta ưỡn vai tự hào theo cách mà sự biết ơn thật lòng của một người phụ nữ làm được. Do vậy, mọi điều mà anh ta làm là cố gắng bảo đảm cho người phụ nữ mà anh ta yêu có được điều cô ấy cần.

Tôi biết rằng chờ đợi một người đàn ông chăm sóc bạn về mặt tài chính, cho dù không hề đề nghị, trong một thời đại mà phụ nữ đã được nuôi dạy phải độc lập về tài chính với đàn ông, sẽ làm bạn lưỡng lự; nếu bạn đã được dạy cả đời rằng phải tự trả tiền cho phần ăn của bạn vào những lần hò hẹn, tự rút ví trả tiền cho các hóa đơn của nhà mình, nếu bạn liên tục được nhắc nhở rằng bạn không thể phụ thuộc vào một người đàn ông về bất cứ phương diện gì, tôi có thể hiểu tại sao bạn lại không thể hỏa hiệp với khái niệm đơn giản này. Nhưng hãy nhớ điều gì thúc đẩy một người đàn ông; những người đàn ông thực thụ làm điều họ phải làm để đảm bảo những người thân yêu của họ được chăm sóc chu đáo, có quần áo mặc, có nhà để ở, và được thỏa mãn ở mức độ hợp lý, và nếu họ làm bất cứ điều gì kém hơn thế, họ không phải là đàn ông – hay chúng ta có thể nói rằng, anh ta chưa phải là người đàn ông của bạn, bởi vì rốt cuộc anh ta sẽ làm điều này cho con gái của một người nào đó, có lẽ không phải bạn.

Tất nhiên, quá nhiều người đàn ông né tránh trách nhiệm này, có thể là vì ích kỷ, ngốc nghếch, hoặc đơn giản là không đủ khả năng, hoặc là kết hợp của cả ba. Nhưng một số người khác thì đơn giản là không được giáo dục, không có nguồn lực, và không có đủ phương tiện cần thiết để có thể kiếm đủ tiền. Và nếu một người đàn ông không thể trở thành trụ cột của gia đình, anh ta sẽ không cảm thấy mình là một người đàn ông, và anh ta bỏ chạy để lẩn trốn cảm giác kinh khủng rằng mình bất tài, hoặc anh ta sẽ chôn vùi những cảm giác đó trong ma túy và đồ uống có cồn. Thực tế, bạn có thể thấy rất nhiều dấu hiệu bệnh lý biểu hiện ở những người đàn ông tầm thường đều bắt nguồn từ thực tế rằng họ không có đủ khả năng chu cấp cho gia đình. Một số cố gắng dùng cách phạm tội để bù đắp cho điều đó (rõ ràng, các nhà tù của chúng ta cho thấy cách đó không hiệu quả); một số sử dụng ma túy (những góc phố của chúng ta cho thấy cách đó cũng không hiệu quả nốt); một số đơn giản là bỏ chạy (số phụ nữ nuôi con một mình, và trở nên nghèo đói vì điều đó, cũng cho ta biết rằng điều đó chắc chắn không hiệu quả). Nhưng hỏi bất cứ ai trong số những người đàn ông không tự làm mình được điều dúng đắn hoặc hỏi những người thân của họ xem họ hối tiếc điều gì nhất, và tôi cược với các bạn rằng đa số trong số họ sẽ nói điều giống nhau: họ ước gì họ có khả năng làm trụ cột gia đình.

Tất nhiên, một số đàn ông thì từ chối thẳng thừng việc chia sẻ tiền trong túi với người phụ nữ của mình. Như một số bài hát rap và tạp chí hip-hop cho bạn biết, những người đàn ông này cảm thấy bị “chơi xỏ” nếu họ chu cấp bất cứ thứ gì có giá trị tiền nong cho phái kia. Một số đàn ông thậm chí còn gán cho mỗi và mọi phụ nữ chờ đợi chồng sắp cưới chu cấp tiền bạc cho mình một danh xưng vô cùng thuận tiện và hiển nhiên là rất xấu: “kẻ đào mỏ”. Ồ, khi liên quan đến phụ nữ, ngày nay danh xưng đó được lật đi lật lại cứ như bột mì trong một cửa hàng bánh pizza ở New York. Trên thực tế, đàn ông đã sắp đặt tốt đến mức nhiều phụ nữ nghĩ rằng nếu họ chỉ xa xôi chờ đợi đàn ông trả tiền cho bữa tối của họ hay mua cho họ một ly đồ uống tại quầy rượu, hoặc đặt ra bất cứ yêu cầu nào về tài chính cho người đàn ông của mình, họ đã trở thành những kẻ đào mỏ.

Tuy nhiên, tôi ở đây để nói với các bạn, các quý cô, rằng thuật ngữ “đào mỏ” là một trong những cái bẫy mà đàn ông chúng tôi đặt ra để giữ các bạn tránh xa tiền bạc của chúng tôi; chúng tôi tạo ra thuật ngữ đó cho các bạn để chúng tôi có thể giữ nguyên vẹn tiền của mình mà vẫn nhận được mọi thứ chúng tôi muốn từ các bạn trong khi các bạn sẽ không đề nghị hoặc chờ đợi trách nhiệm rất cơ bản và đầy bản năng mà đàn ông trên khắp thế giới buộc phải đảm nhận và nắm giữ. Đó là một thuật ngữ “lừa phỉnh”, thưa các quý cô – thuật ngữ có cơ sở hết sức chính đáng (tất nhiên, có những phụ nữ yêu đương và kết hôn với dàn ông hoàn toàn vì lý do tiền bạc lạnh lùng), nhưng là thuật ngữ được áp dụng sai lầm và gần như cho bất cứ người phụ nữ nào thể hiện rõ ràng rằng cô ấy chờ đợi người đàn ông của mình hoàn thành nghĩa vụ của một người đàn ông. Hãy biết điều này: Bạn có quyền chờ đợi một người đàn ông trả tiền cho bữa tối, vé xem phim, phí vào câu lạc bộ, hay bất cứ thứ gì khác mà anh ta phải trả để đổi lấy thời gian của bạn. Các bạn cũng phải nên thôi cái kiểu cách ngớ ngẩn “Tôi sẽ tự trả tiền cho bữa tối để anh ta biết tôi không cần anh ta”. Như tôi sẽ chỉ ra trong chương tiếp theo, “Ba Điều Mọi Người Đàn Ông Đều Cần: Ủng hộ, Chung thủy, và Bánh quy,” một người đàn ông – phải là người đàn ông thực thụ – muốn cảm thấy họ được cần đến. Và cách dễ dàng nhất giúp anh ta đạt được điều đó là để anh ta chu cấp cho bạn. Chuyện này hoàn toàn công bằng.

Và nếu anh ta yêu bạn? Ồ, anh ta sẽ mang từng xu về nhà cho bạn. Anh ta sẽ không trở về nhà sau khi đã tiêu phí hết tiền vào cờ bạc và nói “Đây là 100 đô la, tuần này anh chỉ có thế.” Anh ta sẽ về thẳng nhà cùng với tờ séc, và nếu còn lại gì đó sau khi anh ta chăm sóc mọi nhu cầu của bạn, khi đó anh ta mới dùng để chơi. Đây là công việc của đàn ông, các bạn thân mến. Đó là cách chúng tôi làm.

Có nhiều cách khác nhau để chu cấp ngoài cách chu cấp tiền bạc. Người đàn ông của bạn có thể khánh kiệt, nhưng anh ta sẽ làm mọi điều có thể để đền bù cho điều này bằng việc đáp ứng các nhu cầu của bạn theo những cách rõ ràng khác. Nếu bạn hết đồ tạp phẩm, anh ta có thể không có khả năng đưa tiền cho bạn để tới cửa hàng, nhưng anh ta có thể có thêm chút gì đó trong tủ lạnh và tủ bếp để bạn đủ dùng cho tới khi anh ta có thể đưa thêm cho bạn vài đô la. Nói cách khác, anh ta sẽ không để bạn phải nhịn đói. Nếu xe của bạn hỏng, anh ta có thể không đủ tiền trả cho thợ máy tới sửa, nhưng anh ta vẫn có thể gọi bạn bè tới giúp kéo xe của bạn vào lề đường rồi đưa bạn tới chỗ làm cho tới khi anh ta tìm ra cách trả tiền sửa xe cho bạn. Nếu bạn cần treo tranh ảnh lên tường, hay bồn rửa bát của bạn bị tắc, hoặc bạn muốn lắp một cái cửa ga ra mới, một người đàn ông yêu bạn sẽ trèo lên cái thang cao sáu mét để treo bức tranh đó lên tường, đặt một chiếc thùng xuống phía dưới để hứng nước tràn ra từ bồn rửa trong khi anh ta đi tìm đúng dụng cụ cần thiết để chữa đường ống, và bò ra nghiên cứu quyển hướng dẫn trong nhiều giờ để tìm ra cách lắp cái cửa ga ra đó cho bạn. Chu cấp cho những người anh ta yêu và quan tmâ, cho dù bằng tiền bạc hay công sức lao động, là một phần trong AND của một người đàn ông, và nếu yêu và quan tâm đến bạn, người đàn ông sẽ chu cấp cho bạn tất cả những thứ đó theo cách hoàn toàn không có giới hạn.

BẢO VỆ

Khi một người đàn ông thực sự yêu bạn, bất kỳ ai nói, làm, gợi ý, hoặc thậm chí nghĩ về điều gì đó xúc phạm đến bạn đều sẽ phải đối mặt với nguy cơ bị hạ đo ván. Người đàn ông của bạn sẽ phá hủy bất cứ thứ gì và mọi thứ trên con đường của anh ta để đảm bảo bất cứ ai thiếu tôn trọng bạn phải trả giá cho điều đó. Đó là bản chất của anh ta. Bạn chọn bất cứ giống loài đàn ông nào trên hành tinh này, và điều đó luôn đúng: không ai được phép thiếu tôn trọng gia đình họ mà không phải trả giá – hoặc ít ra là không gây ra một cuộc chiến nghiêm trọng. Điều này là bẩm sinh – được công nhận và tôn trọng từ mối quan hệ đầu tiên của một người đàn ông, mối quan hệ với chính mẹ mình. Dù có thể chưa biết tình yêu vô điều kiện là gì, nhưng một cậu bé sẽ không bao giờ (a) chấp nhận rằng mẹ cậu ta có khả năng phạm sai lầm, hoặc (b) để ai đó nói hoặc làm điều gì đó với mẹ mình. Điều này thực tế được dạy cho giới đàn ông ngay từ trong bụng mẹ – che chở cho mẹ, bảo vệ mẹ, không để ai nói bất cứ điều gì về mẹ mình hoặc làm bất cứ điều gì với mẹ mình, và nếu có, cho họ biết đã đến lúc phải làm điều đó ở nơi khác. Đây chắc chắn cũng là cách điều này được dạy trong gia đình tôi. Tôi còn nhớ rất rõ khi tôi còn nhỏ, khoảng tám tuổi hoặc tầm đó, đứng chờ mẹ tôi mặc áo khoác để hai mẹ con đi xe buýt xuống khu trung tâm thành phố. Bố tôi bước vào phòng và nói, rất đơn giản, “Con và mẹ con sẽ xuống khu trung tâm – hãy trông nom mẹ.” Đó là nguyên tắc số một trong gia đình của bố tôi: Đừng có về lại nhà khi không có mẹ và các chị em gái. Ta hoàn toàn có thể tự tử hoặc lên xe buýt mà đi đâu đó khác, nhưng không được trở lại mà không đi cùng mẹ và các chị em gái. Giờ thì tôi biết rõ và cực kỳ rõ rằng nếu bất cứ ai chỉ cần giơ một ngón tay lên với mẹ tôi, tôi cũng sẽ chẳng làm được điều gì về chuyện đó – rằng thực sự mẹ phải trông chừng tôi trên chuyến xe buýt đó. Nhưng thưa các bạn, tôi đã ở trên xe buýt và trong cửa hàng với bộ ngực ưỡn ra, thề rằng tôi sẽ làm gì đó để bảo vệ gia đình mình.

Bởi vì đó là điều tôi có bổn phận phải làm.

Thực sự, đó là điều mà mỗi người đàn ông phải làm – và sẵn sàng làm – cho những người mà tôi họ đã tuyên bố và chu cấp. Một khi anh ta đã nói anh ta quan tâm đến bạn, bạn là của sở hữu đầy tự hào đối với anh ta. Nếu anh ta nghe bạn cãi cọ với một người thu tiền hóa đơn, anh ta sẽ nói “Em nói chuyện với ai vậy? Để anh nói chuyện thật nhanh với anh ta.” Nếu chồng cũ của bạn gọi và làm bạn buồn bực, người đàn ông của bạn sẽ nói chuyện với anh ta về chuyện đó. Nếu anh ta thấy con cái bạn làm bạn đau lòng và đang ra ngoài tầm tay bạn, người đàn ông của bạn cũng sẽ nói chuyện với chúng về chuyện đó. Nói cách khác, anh ta sẽ bảo vệ và đứng đầu gia đình bởi vì anh ta biết một người đàn ông thực thụ là một người bảo vệ. Không có người đàn ông thực thụ nào đang sống trên đời mà không bảo vệ những gì thuộc về mình. Đó là vấn đề tự trọng.

Tôi sẽ lập luận rằng đây chắc chắn là một trong những điều chính yếu mà bất cứ người phụ nữ nào cũng muốn ở người đàn ông của mình, bởi vì đó là điều các cô gái được nuôi dạy phải trông đợi – rằng họ có thể tin rằng những người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời họ sẽ chiến đấu vì họ, và giữ cho họ an toàn khỏi mọi hiểm nguy, cho dù có phải trả giá thế nào. Tôi nghĩ rằng tất cả các bạn biết điều này rõ tới mức các bạn trở nên thận trọng khi để một người đàn ông yêu bạn biết khi có ai đó là mối đe dọa hay nguy hiểm đối với bạn, bởi vì bạn biết người đàn ông của mình – dù đó là bố, anh trai, chú, chồng, hay người yêu – sẽ làm bất cứ điều gì trong khả năng của họ và còn hơn thế để bảo vệ danh dự của bạn. Có thể dù phải làm tổn thương ai đó, cho dù hậu quả có là thế nào. Chẳng hạn, có lẽ bạn không nên thổi phồng những gì đang xảy ra ở nơi làm việc bởi vì anh ta có thể muốn tới chỗ bạn làm và nói chuyện với sếp bạn nếu cần thiết. Và chúng ta đều biết đó chẳng phải tình huống tốt đẹp gì.

Tôi còn nhớ một lần khi mẹ tôi ở nhà và nhân viên bảo hiểm tới thu một số tiền nào đó mà mẹ tôi không có. Bố tôi đang ở chỗ làm, vì thế ông không thực sự chứng kiến chuyện người đó tới cửa nhà chúng tôi và nói với mẹ tôi, “Lần sau khi tôi tới đây, cô nên có số tiền đó, nếu không thì…” Bố tôi nghe được chuyện đó từ một trong các em gái tôi, và khi bố tôi hỏi mẹ xem chính xác người đàn ông đó đã nói gì, mẹ lưỡng lự, hắng giọng, và ậm à ậm ừ rất lâu trước khi rốt cuộc mẹ chịu thua và nói với bố về cuộc trao đổi đó. Mẹ không thực sự muốn nói với bố chuyện đã xảy ra bởi mẹ biết bố tôi sẽ rất bực mình. Cuối cùng, khi đã có thông tin bố cần, bố tôi gặp tôi và hỏi tôi xem nhân viên bảo hiểm đó xuất hiện lúc mấy giờ, và tôi cho bố biết. Và khi người đó xuất hiện vào lần tiếp theo ở nhà tôi, bố tôi đã ở nhà chờ ông ta. Tôi sẽ không bao giờ quên hình ảnh người đàn ông đó không kịp chạy vòng ra đằng sau xe. Khi chúng tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, bố tôi đang bắt ông ta cúi gập người trên xe, cả hai tay bố tôi bóp chặt cổ ông ta. “Nếu anh còn nói bất cứ điều gì thiếu tôn trọng với vợ tôi một lần nữa, tôi sẽ giết anh,” bố tôi nói. Đúng là chuyện này có vẻ hơi cực đoan, nhưng đó là điều những người đàn ông thực thụ làm để bảo vệ những người họ yêu.

Tuy nhiên, bảo vệ không chỉ là sử dụng vũ lực để chống lại ai đó. Một người đàn ông thực sự quan tâm đến bạn hoặc yêu bạn có thể và sẽ bảo vệ bạn theo nhiều cách khác nhau, cho dù là bằng những lời khuyên, hay thay bạn làm một công việc mà anh ta cho rằng sẽ quá nguy hiểm nếu để bạn làm. Chẳng hạn như nếu bên ngoài trời tối, anh ta có thể không muốn bạn đi đỗ xe ngoài đường, hay cho chó đi dạo một mình bởi vì anh ta lo cho sự an toàn của bạn; trong trường hợp này, anh ta sẽ tự mình di chuyển chiếc xe và đưa chó đi dạo, cho dù anh ta vừa mới được nghỉ sau khi làm hai ca liên tục, để bạn có thể được ở trong nhà, được an toàn. Nếu bạn đi bộ bên cạnh một người nào đó trông có vẻ nguy hiểm, người đàn ông yêu bạn sẽ bảo vệ bạn bằng cách đi giữa bạn và người đó khi bạn đi ngang qua, để nếu anh ta có định làm gì đó, anh ta sẽ phải qua được anh chàng của bạn trước khi động được một ngón tay lên người bạn.

Vợ tôi, Marjorie, vẫn còn hoảng hồn khi nghĩ về cách tôi đã “bảo vệ” cô trong một chuyến đi câu cá và lặn biển ở Maui. Các bạn biết đấy, vợ tôi là thợ lặn có chứng nhận hẳn hoi. Tôi thì không. Khi chúng tôi ra khơi ở vùng nước bập bềnh trên Thái Bình Dương, tôi không thể không cảm thấy có chuyện gì đó sẽ xảy ra với vợ tôi dưới đó, và tôi chẳng có cách nào để bảo vệ cô ấy. Tuy nhiên, cô ấy đeo lên người đủ loại thiết bị và bắt đầu buông mình xuống sâu dưới nước. Tôi trở nên bồn chồn và ngay lập tức đốt xì gà và đi quanh thuyền giải thích với những người kiểm soát rằng “người này phải trở lại”. Cho tới lúc cô ấy đã xuống hẳn dưới nước, tôi đã bảo nhân viên an ninh của mình, một người không hề biết lặn, đeo ống thở và xuống nước để trông chừng cô. Tôi cũng nói với mọi người trên thuyền – từ người quản lý của tôi cho tới thuyền trưởng – rằng “nếu vợ tôi không trở lại đây trong vòng ba mươi lăm phút nữa, mọi người sẽ phải mặc đồ lặn và tất cả đều phải xuống cứu cô ấy.” Người chỉ huy đoàn thám hiểm nói nhẹ nhàng hết mức có thể, “Thưa ông, tất cả không thể cùng xuống để cứu một người,” nhưng những lời của ông ta chẳng có ý nghĩa gì với tôi. “Tôi cho anh biết,” tôi nói, ngày càng trở nên bồn chồn hơn sau mỗi từ, “hoặc là tất cả mọi người xuống đó cứu cô ấy, hoặc là tôi sẽ giết tất cả những người còn lại trên tàu. Cái tàu này sẽ không được đi đâu hết khi không có cô ấy, và nếu nó nhổ neo mà cô ấy chưa có mặt trên tàu, đó sẽ là chấm hết cho tất cả mọi người.”

Chắc chắn vợ tôi đã cảm thấy điều gì đó bởi vì bỗng nhiên vợ tôi xuất hiện trở lại trên mặt nước. Cô ấy biết rằng tôi đang hơi quá khích. Vì thế thay vì lặn xuống, cô ấy trở lại tàu, bởi vì cô ấy biết tôi căng thẳng đến chừng nào về chuyện cô bị nhấn chìm dưới nước trong khi tôi không thể hành động theo bản năng tự nhiên để bảo vệ cô ấy; cô ấy cho rằng tốt hơn hết là nên dừng lặn. Cô ấy hiểu cái nhu cầu căn bản nhất là tôi phải đảm bảo không có điều gì xấu xảy ra với cô. Marjoire là một phụ nữ khá thích mạo hiểm, nhưng cô ấy đã giảm bớt rất nhiều thú vui đó – lặn và nhẩy dù và đại loại những thú vui như vậy – chính vì lý do đó. Cuối cùng tôi đã có được người phụ nữ trong mơ của tôi và trong khi cô ấy ra ngoài vui chơi thì đây dù có thể bị kẹt và điều tiếp theo tôi biết, cô ấy đâm sầm vào những bức tường, hoặc cô ấy lặn và bình khí nén bị hỏng ư? Mạng sống của cô gặp nguy hiểm mà tôi không thể làm gì về chuyện đó ư? Không, thưa các ngài. Không. Không thể tiếp tục như vậy. Triết lý của tôi về thời gian vui vẻ là ta phải được vui vẻ rồi sau đó trở về nhà với cơ thể nguyên vẹn để ta có thể kể cho mọi người về thời gian vui vẻ đó. Vợ tôi không bực mình về điều đó; cô ấy chỉ nói, “Cảm ơn anh đã quan tâm, anh yêu.”

Cư Xử Như Đàn Bà, Suy Nghĩ Như Đàn Ông

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here