Cuộc chiến Disney là câu chuyện mê hoặc về một trong những công ty giải trí và truyền thông quyền lực nhất nước Mỹ, về những người lãnh đạo nó cũng như những người muốn lật đổ chế độ cai trị đó. Một câu chuyện đầy những nút thắt, những nhân vật để đời và đạt tới đỉnh cao ly kỳ, hồi hộp đến mức hoàn toàn có thể là chủ đề cho một bộ phim thần thoại về Disney, chỉ có điều chúng hoàn toàn là sự thật.

Các bạn sẽ được chứng kiến quá trình ra đời của những bộ phim huyền thoại như Nàng tiên cá, Người đẹp và Quái thú, Vua Sư tử, Aladdin và cây đèn thần, Câu chuyện đồ chơi, Cướp biển vùng Ca-ri- bê. Các bạn sẽ được gặp lại những cái tên đình đám như Tom Hanks, Steve Jobs, Pixar, Johnny Depp. Cùng với đó là lịch sử hoạt động suốt 20 năm của Disney, từ năm 1984 đến năm 2003, dưới sự dẫn dắt của Michael Eisner, tràn đầy những thăng trầm, những cuộc chiến phe cánh, tranh giành quyền lợi, chức vụ, những chiến lược kinh doanh, v.v. Có thể nói, toàn bộ cuốn sách là một vở kịch bi tráng và sống động về quá trình phát triển của Disney, một trong những đế chế có ảnh hưởng nhất thế giới.

Trích đoạn sách hay

Một trong những thước đo thể hiện vị thế ngày càng gia tăng của Eisner tại Los Angeles là tư cách hội viên của ông tại câu lạc bộ Bel Air Country, một nơi chỉ dành cho các hội viên mà ông tham gia hồi mùa thu năm 1993 theo lời đề nghị của các con trai. Các chàng trai trẻ này muốn học chơi golf – tương tự như khi Roy O. Disney tham gia Lakeside để Roy E. có thể học đánh golf. Michael Ovitz giúp ông chuẩn bị mọi thứ cần thiết. Bel Air là câu lạc bộ của Ron Miller và dù câu lạc bộ này không còn cấm người Do Thái (Ron Miller là người giới thiệu người Do Thái đầu tiên được làm thẻ hội viên và ông nhớ rằng mình đã phải nhận “tương đối nhiều chỉ trích về việc đó”) hay những người làm trong lĩnh vực giải trí nữa nhưng nó vẫn giữ được hình ảnh là một nơi thể hiện sự giàu có cùng những đặc quyền được thừa kế. Câu lạc bộ này nằm trên đường Bellagio, giữa trung tâm Bel Air và chỉ cách nhà Eisner vài phút.

Eisner không có thời gian và cũng không đủ kiên nhẫn để chơi golf mặc dù ông cũng thi thoảng chơi với cha và có cú đánh kha khá. Sáu tháng sau khi tham gia câu lạc bộ Bel Air, ông vẫn chưa đặt chân đến sân golf. Nhưng vào buổi chiều Chủ nhật ngày lễ Phục sinh, ngày 27 tháng Ba năm 1994, một ngày xuân đẹp trời ấm áp, ông cùng Jane và con trai Anders quyết định cùng chơi một hiệp. Dù Eisner hài lòng vì ông vẫn có thể đánh bóng nhưng họ vẫn chỉ là những tay chơi mới vào nghề. Họ làm bung lên rất nhiều mảng cỏ khi đánh, bóng thì liên tục bay vào lùm cây hoặc đống cát, rơi xuống nước hoặc ra ngoài biên. Vì vậy mãi muộn, họ mới trở về để ăn bữa tối nhân ngày lễ Phục sinh do con trai cả Breck và bạn gái tổ chức. Mọi người cùng tụ tập đông đủ xung quanh bàn ăn tối mang phong cách nghệ thuật cổ và chiếc bàn này vốn là của bà nội Eisner.

Khoảng 6 giờ 30 phút, khi họ mới dùng bữa được năm phút, điện thoại rung chuông. Breck nghe điện và nói với cha rằng đó Lucille Martin, thư ký của ông. Thật là bất thường khi Martin gọi điện làm phiền Eisner trong một sự kiện mang tính gia đình thế này.

“Ông Michael,” cô nói. “Frank qua đời rồi.”

Eisner chết lặng. “Xảy ra chuyện gì?”

Martin có rất ít thông tin: Wells qua đời trong một vụ tai nạn máy bay trên đường trở về sau khi trượt tuyết tại khu vực hẻo lánh trên dãy núi Nevada. Chỉ có một hành khách sống sót. Cùng tham gia chuyến leo núi này còn có một người con trai của Wells, “cạ” leo núi Dick Bass, và diễn viên Clint Eastwood nhưng cả ba người này đều đi chiếc trực thăng khác.

Eisner nói ông cần chút thời gian để lấy lại tinh thần. Ông gác máy và ra hiệu cho Jane ra khỏi phòng ăn. Cuộc trò chuyện dừng lại đột ngột. “Frank chết rồi,” ông nói. Jane hét lên và khóc nức nở. Bản thân Eisner không thể hiện nhiều cảm xúc: “Phản ứng của tôi trước khủng hoảng là gạt bỏ cảm xúc sang một bên và tập trung xử lý vấn đề ngay lập tức,” ông nói.

Xe của Roy, Patty và cún cưng Labrador bị hỏng khi họ đang trên đường từ ngôi nhà nghỉ dưỡng cuối tuần tại San Juan Capistrano trở về, khiến họ bị mắc kẹt giữa đường cho đến khi có một chiếc xe tải đến giải cứu. Họ về khá muộn bữa tối tại nhà con trai Roy Patrict và bữa ăn vừa mới bắt đầu thì Martin gọi điện cho Roy. “Chúa ơi,” Roy nói. “Frank chết rồi.”

Điện thoại của Stanley Gold rung chuông khi ông đang ngồi trên xe cùng gia đình sau khi ăn bữa tối sớm sủa. “Ông có đang lái xe không?” Thư ký của ông hỏi. “Ông dừng xe đi.”

“Chuyện gì vậy?” Ông hỏi nhưng thư ký kiên quyết yêu cầu ông dừng xe. “Tôi mới nhận được tin từ Lucille. Frank chết vì tai nạn trượt tuyết.” Gold cúi gập đầu xuống vô lăng. Wells là người bạn tốt nhất của ông.

Tối hôm đó, khi Michael Ovitz bước vào nhà, như thường lệ, ông thấy một sấp giấy tờ ghi chép được xếp gọn ghẽ trên bàn ăn. Ông liếc qua sấp giấy và nhìn thấy một tin nhắn từ “M”: “Ông Eisner gọi điện. Ông Wells đã tử vong vì tai nạn máy bay cách đây một giờ.” Ovitz nghĩ tin nhắn đó chỉ là trò đùa tai quái vì ông chợt nhớ lại khi ông gọi cho Eisner báo tin John Belushi qua đời do dùng ma túy quá liều và Eisner đã không tin lời ông nói. Ông nhấc ngay điện thoại gọi cho Eisner.

“Ông ấy chưa chết đâu,” Ovitz nói.

“Michael à, ông ấy chết rồi.”

Như thường lệ, Sid Bass luôn là người đầu tiên Eisner gọi điện báo tin và lúc đó, ông gọi cho Bass tại một nhà hàng ở Aspen. Sau đó ông gọi cho Gold, Roy và Irwin Russell, người bạn tâm giao gần gũi nhất của ông trong hội đồng quản trị và sau đó Ovitz gọi cho ông. Với mỗi người, ông đều thảo luận về những bước đi cần thực hiện ngay tức thì và ông cũng nói về vấn đề người kế nhiệm Wells. Roy kiên quyết yêu cầu Eisner không tìm kiếm một Wells khác. “Ông ấy là độc nhất vô nhị,” Roy nói. “Ông không thể nhân bản ông ấy.” Tất cả đều thống nhất sẽ không đưa ra bất kỳ động thái quan trọng nào. Eisner gọi John Dreyer, người đứng đầu bộ phận quan hệ công chúng, và yêu cầu Dreyer dự thảo thông cáo báo chí. Ông cũng gọi cho Sandy Litvack, một dấu hiệu cho thấy vị thế ngày càng gia tăng của Litvack trong công ty. Ông cũng gọi cho các thành viên khác trong hội đồng quản trị, giám đốc các phòng ban của Disney và yêu cầu họ thông báo cho các nhân viên dưới quyền. Và cuối cùng, vào khoảng 9 giờ 30 tối, ông gọi cho Katzenberg.

Gia đình Eisner chuẩn bị lên đường đến an ủi Luanne Wells. Như thường lệ, Luanne không đi cùng chồng trong những chuyến đi chơi ngoài trời cuối tuần. Bà ở lại ngôi nhà trên bãi biển ở Malibu. Katzenberg đề nghị đi cùng Eisner. Đó là điều cuối cùng Eisner muốn và ông từ chối đề nghị đó vì “không thích hợp.” Thay vào đó, ông đề nghị Katzenberg gọi điện thông báo cho nhân viên của ông ta và nói rằng sớm hôm sau ông sẽ gặp ông ta. “Chúng ta phải giữ cho con thuyền ổn định,” ông nói.

Thông tin về cái chết của Wells xuất hiện trên trang nhất tờ Los Angeles Times số ra sáng hôm sau. Bài báo viết rằng ông và hai người nữa đã thiệt mạng khi trực thăng đâm vào dãy núi Ruby hẻo lánh tại phía đông bắc Nevada. “Không lời nào có thể diễn tả nỗi sửng sốt và cảm giác mất mát của tôi,” Eisner nói trong một bản thông báo được chuẩn bị sẵn. “Frank Wells là định nghĩa rõ ràng nhất về sức sống mà tôi từng biết. Sự uyên bác, nét quyến rũ, sự say mê của ông ấy đối với những trải nghiệm và những thử thách… trí thông minh tuyệt đỉnh của ông ấy… khiến ông ấy nổi bật hơn tất thảy. Thế giới này đã mất đi một con người vĩ đại.”

Cuộc Chiến Disney

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here