Bản chất vốn có của con người là tấm lòng lương thiện và mưu cầu hạnh phúc.

Nhưng guồng quay của sự trưởng thành đã khiến bản chất ấy bị che lấp bởi những toan tính thiệt hơn, tham sân si của cuộc đời. “Vấn đề thực sự của thế giới, chính là có quá nhiều người cứ lớn lên, lớn lên mỗi ngày!” – Walt Disney đã phải thốt lên như thế.

Có phải vì lẽ đó mà ông đã tạo nên Disneyland – nơi chốn của những trái tim luôn luôn thuần khiết? Kamata Hiroshi, người say mê thế giới của sự chân thành và tấm lòng không toan tính đã chia sẻ với độc giả những câu chuyện tràn ngập hạnh phúc. Ở trên trang sách của ông, kể cả những ai đang mang trong mình trái tim đau khổ cũng có thể tìm lại được nụ cười, bởi họ đã gặp gỡ được các diễn viên Disneyland. Những diễn viên ấy, đã không một giây phút nào ngưng trao tặng tinh thần lạc quan, sự tử tế và niềm tin tưởng vào những điều kỳ diệu.

“Người mang đến hạnh phúc cho người khác là người tìm được hạnh phúc cho chính mình” là thông điệp xuyên suốt trong series về Disneyland của tác giả Kamata.

Và khi đọc cuốn “Disneyland: Xứ sở của hạnh phúc”, độc giả sẽ có cơ hội cảm nhận sâu sắc hạnh phúc đến từ niềm yêu thương có khả năng chữa lành mọi nỗi đau trên thế giới này.

Trích đoạn sách hay

NHỮNG LÁ THƯ ĐẾN TỪ THIÊN ĐƯỜNG

Những diễn viên đóng vai làm việc tại Disneyland thường được coi là những người đặc biệt. Có lẽ vì họ được gắn liền với cụm từ “vương quốc của giấc mơ và phép màu” khiến người khác có suy nghĩ họ đến từ một thế giới hoàn toàn xa rời với hiện thực, không âu lo phiền muộn.

Tất nhiên, mỗi diễn viên đóng vai ở Disney đều sử dụng phép màu mang tên giải trí để mang lại niềm vui cho mọi người. Mỗi vị khách đến với công viên ai cũng như ai vào bất cứ lúc nào, bất kỳ thời điểm nào đều có thể được tận hưởng niềm vui.

Tuy nhiên, mỗi diễn viên đóng vai thực ra cũng là một con người. Ai cũng có cuộc sống và công việc của riêng mình, có những nỗi muộn phiền lo lắng về gia đình, bạn bè và có những vấn đề của riêng mình. Nhưng tại vùng đất Disneyland, nơi luôn ngập tràn trong tình yêu của sự thấu hiểu, những lời khen tặng và sự tha thứ, không biết từ lúc nào những con người ấy dần có tự tin, có thể đối diện với người khác bằng chính bản chất thuần khiết nhất của mình.

Chính vì vậy mà diễn viên đóng vai có thể thấu hiểu được mỗi vị khách đến nơi đây.

Cô diễn viên đóng vai Sato Keiko lúc nào cũng đối xử với mọi người thật dịu dàng, có thể cùng vui cùng khóc với người khác vẫn trưởng thành hơn mỗi ngày cùng với nỗi lo lắng và những vấn đề của riêng mình như vậy.

Tháng 10 năm 1982

Đã một tháng trôi qua kể từ khi tôi bắt đầu làm việc tại một trường mầm non tư của thành phố với vai trò giáo viên mầm non ngoài giờ1. Tôi vốn thích trẻ con từ trước và đã có chứng chỉ sư phạm mầm non nhưng cho đến thời điểm đó chưa từng làm việc tại một trường mầm non nào.

1 Chuyên nhận nhiệm vụ đón trẻ sớm và trông trẻ khi bố mẹ đến muộn quá giờ tan lớp.

Năm 35 tuổi, khi con gái tôi bắt đầu vào tiểu học, tôi hoàn toàn không nghĩ mình sẽ lại chăm sóc trẻ con nữa, nhưng quả thực khoảng thời gian tôi đã trải qua cùng bọn trẻ rất vui.

Khi tôi vào làm giáo viên mầm non ngoài giờ chẳng bao lâu thì bọn trẻ đã bắt đầu gọi tên tôi “Cô Keiko ơi” và líu ríu chạy theo sau. Đây là điều khiến tôi vui hơn cả. Những việc tôi có thể làm rất hạn chế, nhưng dù chỉ là khoảng thời gian ngắn ngủi tôi cũng muốn làm cho bọn trẻ cười. Nghĩ như vậy và ngày nào tôi cũng rất chăm chỉ đến trường. Chẳng mấy mà một tháng trôi qua.

Nghĩ là làm vốn là tính cách của tôi, nhưng lần này tôi cũng không khỏi cảm thấy có chút mạo hiểm. Bởi quyết định làm giáo viên mầm non của tôi là từ sau lần gặp gỡ tình cờ với một người Mỹ.

Tháng 4 năm 1982

Hôm ấy, khi tôi đang trên đường về nhà sau khi mua sắm, tôi bắt gặp một phụ nữ có bóng lưng cao đang loay hoay vừa nhìn mẩu giấy nhớ ghi địa chỉ trên tay vừa nhìn ngang nhìn dọc.

(Chắc là người nước ngoài…)

Mái tóc vàng được buộc gọn lên, dáng vẻ của cô ấy theo đúng câu chữ là “đứng im bất động”, tôi không nghĩ ngợi gì nhiều mà tiến đến gần cô ấy.

– Are you looking for something? (Chị đang tìm gì à?)

Hồi còn nhỏ, tôi có hàng xóm là người Mỹ và thường chơi với họ. Nhờ vậy mà chẳng biết từ lúc nào tôi có thể nói được một chút tiếng Anh đơn giản, nên lúc đó cũng là hỏi tiếng Anh theo phản xạ mà thôi.

Cô ấy nói hai vợ chồng cô ấy đến Nhật du lịch, nhân tiện người chồng ghé qua thăm nhà một người bạn, chẳng biết thế nào cô ấy lại bị lạc mất đường về. Khi được hỏi bằng tiếng Anh, cô ấy tỏ ra nhẹ nhõm hơn một chút. Trong lúc đi cùng cô ấy ra nhà ga, tôi đã cố gắng tổng hợp tất cả vốn tiếng Anh mình có để nói chuyện.

Cô ấy là người Mỹ, tên là Sandra sống tại thành phố San Antonio bang Texas. Cô ấy cố gắng kể cho tôi nghe thật nhiều về vẻ đẹp của thành phố ấy.

– I also would like to go there someday. (Tôi cũng muốn đến đó một ngày nào đó)

– Yeah, please pay a visit. (Nhất định chị hãy đến thăm nhé!)

Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện cho đến tận nhà ga, sau đó trao đổi địa chỉ liên lạc với nhau, cô ấy còn ngoảnh lại vẫy tay chào tạm biệt tôi không biết bao nhiêu lần trước khi rời đi.

Một tháng sau đó

Mở hòm thư ra, tôi nhận thấy một bức thư tay với nét chữ không quen mắt. Nhìn vào chữ ký ở phong bì thì tôi nhớ ra. Chính là thư cảm ơn của người phụ nữ Mỹ tên Sandra mà tôi chỉ đường cho tháng trước.

Dù tôi có thể nói được những đoạn hội thoại thường ngày đơn giản bằng tiếng Anh, nhưng lại không giỏi lắm trong việc đọc và viết. Vừa tra từ điển vừa đọc thì tôi hiểu được hình như cô ấy muốn mời tôi tới San Antonio bang Texas của cô ấy.

Cô ấy nói rằng có cả phòng được chuẩn bị sẵn cho tôi và con gái tôi, nên rất mong muốn chúng tôi sẽ tới chơi vào kỳ nghỉ hè. Tôi không thể ngay lập tức quyết định ngay được việc hai mẹ con tôi sẽ đến Mỹ chơi.

Thư từ cũng có phép xã giao. Nếu tôi cứ đến theo lời mời của cô ấy thì có được không nhỉ? Hơn nữa, dù cô ấy nói là sẽ cho chúng tôi ở lại nhà nhưng đi đến đó cũng cần có một khoản tiền nữa chứ.

Từ ngày nhận được thư tôi cứ nghĩ mãi nên làm thế nào. Một ngày nọ, tôi kể với người bạn thân của mình về chuyện đó. Người bạn ấy đã tham khảo ý kiến của giáo viên người Mỹ đang hỗ trợ trong câu lạc bộ hội thoại tiếng Anh.

Cô gái lưu học sinh tên Merry ấy đã đọc giúp tôi lá thư khi người bạn thân giới thiệu hai chúng tôi với nhau tại nhà. Merry đọc rất chăm chú, sau đó nói với tôi:

– Người này thực sự rất muốn chị đến chơi. Chị nên đến đi ạ!

– Sao em biết?

– Dù chị ấy không viết rõ, nhưng em nghĩ là chị ấy muốn cho chị xem cái gì đó. Thứ ấy chắc chắn rất có ý nghĩa với chị. Em có linh cảm như vậy đấy ạ.

Dựa vào những lời nói của Merry, tôi quyết định đến Mỹ.

Cả gia đình khá ngạc nhiên trước quyết tâm của tôi nhưng vẫn tán thành. Có lẽ là do tinh thần lạc quan của tôi được truyền tới mọi người, dù có vất vả nhưng nếu niềm vui càng lớn thì “càng đáng để thử”.

Tôi mua một con lợn tiết kiệm để trong nhà. Bọn trẻ cũng đưa hết tiền mừng tuổi cho tôi. Thế nhưng phí du lịch vào mùa hè quá cao, nên tôi quyết định mượn thêm ngân hàng khoảng 500 nghìn Yen. Từ khoản tiền vay ngân hàng cho đến chuyến du lịch lần đầu tiên tới nước Mỹ – nơi mà không biết điều gì đang chờ đợi tôi, đều là việc khá mạo hiểm.

Nhưng lúc này đây, niềm tin vào “duyên phận” của tôi rất mãnh liệt. Vì vậy, chuyến du lịch nước ngoài lần đầu tiên trong đời của gia đình tôi bắt đầu.

Kể từ khi quyết định đi Mỹ, tôi và Sandra có trao đổi thư từ với nhau vài lần. Dường như trước tiên cô ấy muốn dẫn tôi tới một nơi, nên chúng tôi hẹn nhau tại sân bay Los Angles bang California.

a

Nơi đầu tiên cô ấy dẫn chúng tôi tới là Disneyland ở Anahiem bang California. Mặc dù tôi đã nghe đến tên nơi này rồi, nhưng đây là lần đầu tiên tôi tới. Nơi đây khác hoàn toàn với khu vui chơi giải trí ở Nhật, và quả thực là một thế giới trong mơ.

Trong khuôn viên được vây quanh bởi hoa và cây xanh, từ trẻ con đến thanh niên, từ những cô gái sành điệu tới những quý ông thượng lưu với bộ râu đẹp đẽ, ai cũng rạng rỡ với nụ cười trên môi. Những tòa nhà mà tôi nhìn thấy đều là những tòa nhà hiếm thấy mà hồi nhỏ tôi vẫn mơ được sống ở đó một lần.

Xen lẫn với các diễn viên đóng vai trẻ, còn có những người là ông già tóc bạc trắng hay người phụ nữ già làm diễn viên đóng vai đang làm việc hết sức vui vẻ. Họ hướng về phía chúng tôi, vẫy tay chào với gương mặt cười rạng rỡ như thể chúng tôi đã biết nhau từ rất lâu rồi. Có một thế giới như thế này à… Tôi hỏi Sandra.

– Tại sao chị lại dẫn chúng tôi tới Disney trước tiên?

– Vì đây chính là một gia đình khác của chúng tôi đấy.

– Một gia đình khác?

– Đúng vậy. Là quê hương. Nói trong tiếng Nhật là một từ giống như nơi chôn rau cắt rốn ấy.

Tôi ngạc nhiên khi nghe thấy từ “nơi chôn rau cắt rốn” từ miệng Sandra. Hóa ra, Disneyland chính là nơi có thật nhiều kỷ niệm của Sandra với gia đình và bạn bè.

– Có nghĩa là, ở đây chúng ta cũng là gia đình và bạn bè?

– Đúng vậy. Đây chính là nơi mà tôi muốn đến cùng những người quan trọng của mình. Mỗi người đến đây không đơn thuần là khách, mà là những vị khách vô cùng quan trọng. Chị đã đối xử tốt với tôi như thể chúng ta đã làm bạn từ ngày xưa khi tôi còn ở Nhật. Chị chỉ đường cho một người mù phương hướng đang lạc đường như tôi, còn đưa tôi ra tận ga cách những 30 phút đi bộ, lại nói với tôi rất nhiều chuyện.

Không thể nói hết được tôi đã thấy an tâm như thế nào. Chính vì vậy mà tôi nhất định muốn dẫn mọi người tới đây đấy.

Lúc ấy tôi có nằm mơ cũng không nghĩ được sau này cuộc đời mình lại có liên quan tới Disneyland, chỉ biết tận hưởng thế giới kỳ diệu ấy rồi rời California, hướng tới San Antonio bang Texas.

Thành phố San Antonio vẫn còn mang đậm màu sắc lịch sử của người Mỹ bản xứ cũng rất tuyệt vời. Con đường ven sông được bao quanh bởi loài thực vật ở vùng biển phía Nam, dọc hai bên sông là san sát nhà hàng và nhà hát kịch trong một không khí vô cùng vui vẻ, cùng với Disneyland, là hai nơi lưu lại ấn tượng mạnh nhất trong tâm trí của gia đình tôi.

Tôi trở về nước mang theo rất nhiều kỷ niệm. Và để hoàn trả lại số tiền đã vay ngân hàng trước khi đi, tôi bắt đầu công việc làm bán thời gian của mình. Vào lúc này, nếu như tôi không được đưa đến Disneyland từ trước, thì có lẽ tôi đã chọn một công việc bán thời gian văn phòng mà tôi đã làm trước khi kết hôn rồi. Thế nhưng, tại một đất nước xa lạ, niềm hạnh phúc tôi cảm nhận được tại Disneyland là “con người có thể là chính mình”. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn giữ mãi suy nghĩ ấy bên mình. Chính vì vậy, tôi làm việc không phải vì tiền, tôi muốn làm một công việc nào đó có thể mang lại niềm vui cho người khác. Và tôi nộp đơn ứng tuyển vào vị trí giáo viên mầm non ngoài giờ sau khi đọc được thông báo tuyển dụng trên tạp chí quảng cáo của thành phố.

Tháng 10 năm 1982

– Cô Keiko ơi!

Trong lúc tôi đang làm công việc được tiền bối giao xuống thì bọn trẻ con chạy lại gần.

– Chúng ta cùng hát bài hát tiếng Anh đi! Bọn trẻ con rất thích bài hát Disney bằng tiếng Anh mà tôi mới dạy dạo gần đây. Cùng bọn trẻ hát những bài hát về Disney bằng tiếng Anh, vốn được mở đi mở lại trong Disneyland là khoảng thời gian cực kỳ vui vẻ của tôi.

– Chà! Thế chúng ta hát bài gì nhỉ?

a

Tôi ngừng lại công việc đang dang dở, khi vừa định tiến vào vòng tròn của bọn trẻ con thì nghe thấy một tiếng gọi sắc lẹm:

– Này này!

Quay người lại thì tôi thấy giáo viên cũ đang đứng lườm mình.

– Cô Sato, cô đang làm gì vậy? Không phải cô đang làm công việc tôi nhờ đấy sao? Vậy mà lại quay ra chơi với bọn trẻ? Cô đang nghĩ gì vậy?

Nghe thấy giọng của cô giáo, bọn trẻ liền khẽ khàng rời đi.

Chị giáo viên cũ thậm chí còn chẳng để tâm đến hành động ấy, nghiêm khắc nói với tôi.

– Cô Sato này, cô đã có chứng chỉ mầm non, nhưng cô đừng ngộ nhận. Cô chỉ là giáo viên mầm non ngoài giờ. Nhiệm vụ của cô là trông những đứa trẻ mà bố mẹ chưa kịp đón.

Nếu cô làm những việc ngoài phận sự, thì chẳng hóa ra là chúng tôi không làm gì hết hay sao? Nếu cô đã hiểu rồi thì cô dọn dẹp cho nhanh nhanh lên đi!”

(Làm gì đến mức ấy chứ, tôi có làm gì đâu nào…)

Nhưng rồi tôi đã kịp nuốt những lời ấy xuống.

Ở trường mầm non này, ngoài các giáo viên có chứng chỉ mầm non chính quy làm ban ngày ra, thì trong số các giáo viên mầm non làm việc ngoài giờ từ chiều muộn trở ra, chỉ duy nhất tôi là có chứng chỉ. Chị giáo viên mà ban nãy ngăn không cho tôi chơi với bọn trẻ con là người có tính cách khá cứng nhắc ở đây, mặc dù đã bao năm liền làm giáo viên mầm non ngoài giờ nhưng lại không có chứng chỉ giáo viên mầm non. Chỉ vậy thôi mà cô ấy lại gay gắt với tôi như vậy.

Người tiền nhiệm của tôi cũng là người có chứng chỉ, nhưng cũng bị người giáo viên cũ với tính cách cứng nhắc này gây khó dễ nên cuối cùng đã xin nghỉ việc.

Tất nhiên là dù tôi có chứng chỉ hay không thì vẫn phải nhìn và học theo những người đi trước vốn đã có nhiều kiến thức và kinh nghiệm để làm các công việc ở trường.

Thế nhưng, dù là giáo viên mầm non ngoài giờ thì việc trông giữ trẻ và giáo dục trẻ cũng không có gì thay đổi. Trường mầm non là nơi bảo vệ sự an toàn cho trẻ, trợ giúp để trẻ có thể phát triển khỏe mạnh và toàn diện.

Vậy mà, giáo viên đàn chị của tôi nghĩ “chỉ cần trông bọn chúng là được rồi”, không chơi đùa với trẻ, vì muốn hoàn thành công việc trong ngày của mình sớm mà đã ra lệnh cho tôi dọn dẹp đống đồ chơi trẻ bày ra và để lên cao để trẻ không với tới được.

“Không được. Như thế thì không thể chấp nhận được.”

Có một lần, tôi đã sững sờ khi nghe được lời nói không thể tin được từ bọn trẻ. Một đứa trẻ bị giáo viên ấy mắng, nó phản kháng lại hay sao mà có thể thốt ra từ ngữ kinh khủng như vậy. Cùng lúc với sự kinh ngạc tột độ, ngay lập tức tôi cảm thấy mình có trách nhiệm với việc này. Đây không phải do bọn trẻ hư. Vì người lớn thường tự cho mình quyền áp đặt những thứ mình muốn, khiến cho trẻ cảm thấy căng thẳng đến mức phải nói những lời như vậy. Nụ cười biến mất trên khuôn mặt bọn trẻ. Bọn chúng bị quản lý nghiêm khắc hơn ngoài giờ học, điều ấy đến cả người bảo hộ cũng mơ hồ nhận ra. Nhưng vì không thể không nhờ trông giúp sau giờ nên cũng không thể nói gì được cả. Không khí nặng nề ấy bao phủ toàn bộ trường mầm non.

Tôi nhất định phải bảo vệ bọn trẻ. Quyết là làm. Tôi vẫn làm những việc được giáo viên đàn chị giao, vừa chơi đùa với bọn trẻ còn nhiệt tình hơn cả ngày trước. Tôi dạy và hát cùng bọn chúng các bài hát tiếng Anh, diễn kịch giấy cho những trẻ có bố mẹ đến đón muộn để bọn trẻ không bị buồn.

Bất giác tôi nhận ra, đã từng có những người mẹ khi đến đón con cũng vui vẻ hòa theo vở kịch giấy của tôi. Từng chút từng chút một, bọn trẻ con bắt đầu rạng rỡ trở lại và bố mẹ là những người vui hơn ai hết.

Tuy nhiên…

Có lẽ là các giáo viên cũ ngày càng không thích tôi như thế. Họ không chỉ khó chịu với tôi mà còn nói xấu cả đứa trẻ nào quấn quýt với tôi, thậm chí nói xấu cả người bảo hộ của đứa trẻ ấy.

Sao họ có thể nói những lời xấu xa trước mặt trẻ con cơ chứ? Tôi ngày càng cảm thấy không thể tha thứ được cho điều ấy. Những giáo viên cũ nói chuyện với trẻ và những người bảo hộ những thứ không có chút tình cảm nào. Tôi ở trong tình thế chỉ có thể im lặng lắng nghe. Thật sự rất đau khổ. Khi còn lại một mình, nước mắt tôi rơi lã chã. Nếu cứ như thế này thì không được. Nhưng tôi vẫn là người mới ở chỗ làm này, nên tôi chẳng thể nói được gì cả. Tôi càng không thể tha thứ cho chính mình. Trái tim tôi thấy nặng nề như thể cơn gió báo động đang thúc thình thình vào kính cửa sổ của trường mầm non.

Tháng 1 năm 1983

Cứ thế này thì tôi sẽ không tiếp tục công việc giáo viên mầm non ngoài giờ nữa…

Giữa lúc tôi bị giằng xé vì mong muốn làm sao để chăm sóc trẻ được tốt hơn dù chỉ là một chút, với thực tại mệt mỏi nặng nề, thì cuộc nói chuyện của các giáo viên mầm non ban ngày lọt vào tai tôi.

– Nghe nói có Disneyland mới hoàn thành ở tỉnh Chiba đấy.

(Disneyland ở Nhật Bản?)

Tôi nhớ lại những gương mặt vui vẻ ở Disneyland và thấy mắt mình sáng bừng lên một cách kỳ lạ. Tôi cảm thấy việc này giống như một cơn mưa rào mát mẻ đang tưới mát trái tim khô héo này, để tôi được hồi sinh từng chút một.

Khu Disneyland mới hoàn thành xong kia lại gần nơi tôi ở nữa chứ. Chỉ cần nghĩ tới việc ấy rồi, dù thực tại chưa thay đổi được gì nhưng tôi cũng cảm thấy bước chân mình nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Vào buổi tối hôm đó, khi xem tin tức trên tivi tôi đã biết được ngày khai trương công viên Disneyland mới nằm trong tháng 4, tôi cứ nhấp nha nhấp nhổm. Ngay ngày hôm sau, tôi đã nhờ chồng lái xe đưa cả gia đình đến công trường xây dựng thuộc tỉnh Urayasu.

– Mẹ ơi, đây chính là Disneyland ạ?

Con gái và con trai tôi hỏi như vậy sau khi nhìn những hàng rào chắn thô kệch màu trắng bao quanh khu xây dựng với vẻ không thể tin được. Cũng chẳng có gì vô lý cả. Thứ mà hai đứa trẻ nhà tôi nhìn thấy chỉ là những hàng rào chắn được dựng kín xung quanh chứ không có lấy một chút không khí vui vẻ nào.

– Bây giờ vẫn đang là công trường thôi con à?

– Thế ạ?

– Mong đến ngày chúng ta mau chóng được vào xem bên trong nhỉ!

Tôi rất muốn cho bọn trẻ được cảm nhận lại một lần nữa bầu không khí của Disney ở bang California một lần nữa.

– A đúng rồi

Đột nhiên, con gái lớn của tôi như vừa nghĩ ra gì đó liền lên tiếng.

– Chuyện gì vậy con?

– Mẹ làm việc ở đây không phải rất tốt hay sao ạ?

– Hả?

Thoạt đầu tôi đã nghĩ đó là điều ngốc nghếch và cười vì sự ngây thơ của bọn trẻ, nhưng khi nghĩ kỹ lại thì tôi thấy đó không phải là một ý kiến tồi.

a

Nếu tôi làm việc tại đây thì bất cứ lúc nào tôi cũng có thể giúp bọn trẻ cảm nhận được bầu không khí ở Disneyland. Cho đến khi mở cửa thì cũng cần thực tập, nếu nhanh chân thì tôi có thể tham quan một vòng bên trong khu xây dựng.

Tôi nghĩ vậy và hành động nhanh đến mức mình cũng không ngờ. Tôi ghé vào cửa hàng tiện lợi gần chỗ mình đỗ xe, mua lấy một bộ hồ sơ xin việc và điền thông tin nhanh chóng, tìm tòa nhà có vẻ giống như khu vực tuyển dụng. Phía trước con đường đầy bùn đất còn chưa lát vỉa hè, tôi nhìn thấy một bốt nhỏ. Nhân viên bảo vệ ở gần đó nói đó chỉ là văn phòng tạm thời thôi. Để chồng và con chờ trong xe, một mình tôi tiến vào bên trong. Tôi trình bày với người gần nhất thì được chỉ vào ngồi ở chiếc sofa trong góc phòng.

Tôi nói với họ rằng tôi đã từng đến Disneyland ở bang California, đó là nguyên cớ khiến tôi muốn làm việc trong thế giới của Disney và khi biết Nhật chuẩn bị mở cửa Disney thì tôi đã đến tận đây để hỏi. Người phụ trách thể hiện một chút ngạc nhiên trên nét mặt, rồi nói với tôi: “Vừa hay chúng tôi đang tuyển diễn viên đóng vai làm việc ngày thường. Nếu cô đã nói như vậy thì nhất định cô hãy thử xem sao”. Ngày hôm sau tôi có một bài kiểm tra đơn giản, nhưng hầu như việc tôi vào làm ở đó đã được quyết định rồi.

Chẳng mấy chốc mà đến lúc thực tập. Thời gian thấm thoát trôi, tim tôi nảy lên như lò xo khi nhận ra mình cần phải xin nghỉ ở trường mầm non. Tôi rất yêu bọn trẻ và muốn ở cùng chúng, nhưng ở trong môi trường mầm non mà đến cả trẻ con và người bảo hộ của chúng cũng bị ghét thì tôi không thể theo đuổi được.

Tất nhiên từ sâu thẳm trong trái tim của những giáo viên cũ đã nói những lời khó nghe ấy, chắc chắn vẫn có phần nào suy nghĩ thuần khiết dành cho bọn trẻ. Nếu không phải như vậy thì có lẽ ngay từ đầu họ đã không muốn làm giáo viên mầm non.

Thế nhưng, tôi của hiện tại chưa hề có chút kinh nghiệm nào để có thể hiểu và kết nối được với những tâm hồn sâu kín ấy. Chính vì vậy, tôi không nói lý do mình sẽ nghỉ việc ở trường mầm non để làm tại Disneyland để tránh làm tổn thương lòng tự trọng của các cô mà chỉ báo nghỉ với lý do có việc gia đình.

Điều làm tôi ngạc nhiên là, cả người bảo hộ và người phụ trách giáo viên ban ngày đều gọi điện cho tôi nói tôi đừng nghỉ.

– Có người bảo hộ đã nói với tôi rằng, cuối cùng cũng có một giáo viên ngoài giờ chơi và đối xử thật tốt với bọn trẻ. Những đứa trẻ khóc vì bố mẹ đón muộn giờ đã có thể cười đùa rất vui vẻ đấy.

Tất nhiên, nếu có thể thì tôi cũng muốn ở lại. Tôi thầm cảm thấy biết ơn ở trong lòng.

– Kể từ bây giờ tôi sẽ không nói dối nữa. Tôi có thể làm việc với tất cả tình cảm của mình, và tôi muốn làm công việc có thể truyền tải tình cảm của mình đến với mọi người. Tôi muốn làm những việc mà tôi cho là đúng.

Tôi quyết định như vậy.

Mặc dù tôi còn nhiều khiếm khuyết, nhưng nếu được nhận làm việc tại Disneyland, nhất định tôi sẽ giúp cho nhiều người từ trẻ con tới người lớn được hạnh phúc, qua đó tôi có thể trưởng thành hơn. Với sự mơ hồ của bản thân mình hiện nay thì tôi vừa cảm thấy có lỗi với bọn trẻ con vừa có lỗi với chính tôi.

Làm việc tại Disney là tôi muốn trả ơn những người đã tốt với mình.

Vì vậy, mặc dù cảm thấy đau khổ nhưng tôi vẫn quyết tâm chuyển việc sang Disneyland.

***

Công việc đầu tiên của tôi tại Disney là đóng vai một chú cá có vẻ vừa khít với biểu cảm của tôi.

Bắt đầu từ thời điểm thực tập, tôi đã nhận ra công việc được yêu cầu tại Disneyland khác với công việc đón khách tại các khu vui chơi khác. Chúng tôi được gọi là những diễn viên đóng vai, chúng tôi đứng trên sân khấu để mang tới cho khách thăm quan nhiều trải nghiệm, hay còn gọi là “những người diễn”.

Nói tóm lại, công việc của chúng tôi là khiến người khác được vui vẻ, dù chỉ khiến khách cảm thấy vui hơn một chút thôi cũng vô cùng đáng quý. Đây chính là việc mà tôi luôn muốn làm từ bao lâu nay.

Nói là công việc nhưng nếu chỉ làm theo những gì mình được yêu cầu thì thật nhàm chán. Chính vì đây là công việc, nên tôi muốn mình làm được nhiều hơn thế, muốn được thấu hiểu và cảm thông với mọi người nhiều hơn nữa.

Disneyland là nơi có thể biến ước mơ của tôi trở thành sự thật.

Anh Kaneda, người phụ trách giáo dục đã nói cho tôi nghe một câu của Walt Disney như thế này.

“Cho đi là niềm hạnh phúc lớn lao nhất. Người mang hạnh phúc đến cho người khác là người tìm được hạnh phúc của mình”.

Ở đâu đó trong trái tim tôi vẫn không ngừng tìm kiếm một nơi có thể sống chan hòa hạnh phúc với mọi người, được khích lệ mọi người và được mọi người khích lệ. Bất cứ lúc nào tôi cũng sẵn sàng lên tiếng hỏi nếu có người gặp khó khăn, dù đó là người nước ngoài. Mỗi lúc như vậy, tôi thường được nói là “chị thật khác biệt” hoặc “chị thật tốt bụng”, thực sự thì tôi làm những việc ấy như thể đó là điều đương nhiên vậy.

Được làm công việc này, một lần nữa suy nghĩ biết ơn lại ngập tràn trong tôi.

Tháng 9 năm 1991

Ngày hôm ấy, khi mặt trời cuối hè còn đang tỏa ánh nắng rực rỡ thì mây đen từ đâu vần vũ kéo tới. Cửa hàng mà tôi đang chịu trách nhiệm là Uptown Boutique, vì không bán những sản phẩm liên quan đến các nhân vật chính trong Disney mà chỉ là một vài món đồ nhỏ cùng những trang phục màu trầm dành cho người lớn, nên vào một ngày có nhiều khách đưa trẻ con đi kèm, lại trong thời tiết khá là bất ổn như vậy nên hầu như chẳng có ai ghé quán.

Cũng chẳng biết phải làm thế nào. Tôi nghĩ vậy vừa đưa tay sắp xếp lại mấy món đồ ở trên quầy, vừa nhìn ngắm công viên của khung kính cửa sổ thì bất chợt có một bà lão xuất hiện ở trước cửa.

Nhìn kỹ lại thì tôi rung động toàn thân. Tôi vội vàng mời bà lão vào trong quán.

– Xin lỗi cháu nhé! Ta mới đến đây lần đầu tiên nên cũng chưa biết thế nào cả…

– Bà ơi không sao mà. Cơn mưa bất chợt làm bà vất vả quá. Không những thế…

Người phụ nữ cao tuổi mặc một chiếc đầm sang trọng, khoác thêm áo khoác bên ngoài đã bị nước mưa làm cho ướt sũng.

Tôi lấy khăn riêng lau người cho bà, nhưng vì lạnh quá hay sao mà toàn thân bà cứ run lên từng chập. Nếu cứ thế này thì thân nhiệt sẽ bị giảm xuống mất thôi. Nếu bị cảm rồi bị viêm phổi nữa thì gay go quá.

– Chúng ta đến phòng y tế thôi. Cháu sẽ đưa bà đi.

– Nhưng cháu đang làm việc mà…

– Không sao đâu ạ. Bà đừng lo. Sức khỏe của khách hàng là rất quan trọng mà.

Đúng lúc có cô diễn viên đóng vai trẻ tuổi vừa quay trở lại để nghỉ giải lao, tôi liền nhờ cô ấy trông giúp cửa hàng, báo một tiếng với người giám sát rồi đưa bà lão đến phòng y tế.

a

Y tá trực ban ở đó giúp bà thay quần áo, bà lão có vẻ đã an tâm hơn, sắc mặt xanh xám ban nãy cũng đã hồng lên một chút. May quá.

Sau một chút nghỉ ngơi, bà lão luôn miệng cúi đầu cảm ơn tôi.

– Thật may mà có cháu. Bà cảm ơn nhé!

Tôi cũng an tâm rời phòng y tế. Vừa hay trời cũng tạnh mưa, ánh mặt trời lại chói chang xen giữa những đám mây bồng bềnh.

Một tuần sau đó

– Cô Sato này, cô có rảnh chút không?

Khi tôi đang làm việc thì người giám sát khu vực gọi tôi.

– Có chuyện gì vậy ạ?

– Thực ra thì việc này hơi khó nói chút. Tôi muốn nói dựa trên lập trường của tôi.

Người giám sát có vẻ lấp lửng. Tôi liền bảo: “Không có vấn đề gì đâu. Anh cứ nói đi ạ” và nở nụ cười.

– Thực ra thì…

Nghe câu chuyện của người giám sát, nụ cười trên mặt tôi đông cứng lại. Anh ấy nói, diễn viên đóng vai trẻ tuổi đã nói lại rằng: “Chị Sato lúc nào cũng mang người quen đến và nói chuyện trong giờ làm việc. Mấy hôm trước còn tùy tiện bỏ mặc cửa hàng để dẫn khách đi ra ngoài nữa.”.

– Làm gì có chuyện đó ạ. Người khách đó tôi mới gặp lần đầu tiên. Chúng tôi chỉ trao đổi một chút và bà ấy đã có khoảng thời gian mua hàng rất vui vẻ. Hơn nữa, cơn mưa bất chợt hôm ấy khiến bà lão…

– Có thể là như vậy, nhưng theo lời họ thì “không thể nào mới gặp lần đầu mà đã thân thiết như thế được, người đó chắc chắn là người quen của chị Sato được chị ấy gọi tới cửa hàng để nói chuyện rồi.

Tôi không biết phải nói gì. Quả thực, bất cứ lúc nào, ở bất kỳ cửa hàng nào tôi cũng đều cố gắng nói chuyện với khách. Đây không chỉ là vì công việc, mà điều đó còn giúp tôi biết được nhanh chóng hơn một chút là khách hàng đang muốn tìm kiếm gì.

– Ai đã nói như vậy ạ?

Các vị khách cũng hay kể chuyện cho tôi nghe. Có người còn kể cho tôi nghe, mấy đứa cháu đã lặn lội ngồi 10 tiếng trên xe buýt để đến thăm mình. Điều ấy cứ như một giấc mơ vậy.

Con người luôn mong muốn có người lắng nghe và hiểu mình. Khi được chia sẻ về cảm xúc và có người thấu hiểu thì không còn gì hạnh phúc hơn. Ngoài ra, cũng có những vị khách đến với công viên và mang theo những suy nghĩ chán chường. Với những người ấy, trong khả năng của mình tôi cũng cố gắng hết sức để có thể lắng nghe và đồng cảm với họ.

Tuy không phải thuộc bộ phận chăm sóc khách hàng, nhưng tôi thực lòng không muốn để lại trong lòng khách đến công viên những kỷ niệm không vui. Với những vị khách ấy, tôi cố gắng nói những chuyện có thể giúp họ thay đổi tâm trạng.

a

Nếu có người đồng cảm với mình, dù chỉ là những chuyện đơn giản như: “Hôm nay gió dễ chịu quá nhỉ” – “Vâng, dễ chịu thật”, như thế cũng đủ để giúp con người ta thay đổi tâm trạng rồi. Vậy mà những việc tôi làm đều bị hiểu nhầm hết. Tôi cảm thấy sốc và buồn vô cùng.

***

Tôi là người phụ trách giáo dục tại trường Đại học, được gửi tới Disneyland, lắng nghe khách hàng, truyền đạt lại cho diễn viên đóng vai, và đang cố gắng hơn mỗi ngày để mang lại niềm hạnh phúc cho các vị khách. Ngày hôm đó, tôi nhận được liên lạc từ bộ phận chăm sóc khách hàng.

Trong cửa hàng Be Bop có một vị khách mua vợt tennis nhưng không dùng được. Để phân biệt giữa cái đã được thanh toán và cái chưa thanh toán thì có một tag nhỏ được tháo ra khỏi cái đã được thanh toán. Cái tag để quản lý hàng hóa này được làm từ nhựa dẻo, không được phép tháo rời ngoài mục đích khác. Nếu chẳng may bị cố tình tháo ra thì dịch lỏng bên trong sẽ tràn ra ngoài. Không hiểu thế nào diễn viên đóng vai ở cửa hàng đó lại quên không tháo ra.

Tôi nhanh chóng liên lạc với người chịu trách nhiệm, khi xác minh lại nội dung câu chuyện thì còn có một chuyện khác đáng ngạc nhiên hơn.

– Cái đó thì, anh Kaneda à. Vị khách đó hình như tới từ Hokkaido.

– Hokkaido…

– Như thế thì, tôi nghĩ rằng cái tag quản lý đó cũng theo về Hokkaido luôn rồi.

– Vâng, như thế thì có một chút rắc rối ạ. Thông thường, với những trường hợp như thế này, chúng tôi cần nhanh chóng liên lạc lại với khách và tìm cách giải quyết. Trường hợp này, nếu người khách ấy ở Hokkaido thật, thì người quản lý của chúng tôi cũng phải lặn lội tới tận Hokkaido để xin lỗi họ.

Nhưng tại sao, người quản lý lại nói là có một chút rắc rối?

– Anh nói rắc rối là sao?

– Vị khách ấy nói rằng, tuyệt đối không được mắng diễn viên đóng vai ấy, muốn chúng ta hứa điều ấy, rồi sau đó mới nhờ chúng ta xử lý giúp.

– …!

– Thực ra thì, với những lỗi diễn viên đóng vai mắc phải như thế này thì không thể không nhắc nhở. Bây giờ lời hứa không được mắng cũng trở thành công việc, nên tôi cảm thấy có chút rắc rối.

Tôi quyết định tìm người diễn viên đóng vai quên tháo tag để nói chuyện.

– Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ nghe câu chuyện cụ thể. Diễn viên đóng vai là ai?

– Cô Sato Keiko phụ trách vai Be Bop Hop ạ.

Chính là cô Sato lúc nào cũng nở nụ cười trên môi, luôn mở rộng trái tim mình với tất cả mọi người “không một chút gượng ép” thì không đời nào lại để khách hàng phàn nàn… Không thể nào. À nhưng vị khách đó cũng nói là “không muốn chúng tôi mắng diễn viên đóng vai” mà.

a

Có chuyện gì giữa cô ấy và khách hàng vậy nhỉ? Tôi gọi cô ấy ra và hỏi chuyện.

Vừa nhìn thấy mặt tôi Sato đã cúi đầu và nói xin lỗi.

– Vị khách ấy chắc là giận lắm ạ. Đã cất công đi từ xa đến đây để mua vợt tennis mà lại không dùng được. Đây là lỗi của tôi. Tôi rất xin lỗi.

– Đợi một chút. Chuyện không phải như vậy đâu.

– Thế nghĩa là sao ạ?

– Khách hàng hoàn toàn không nổi giận, cũng không muốn chúng tôi mắng cô Sato.

– Vâng, nhưng không phải là có nội dung phàn nàn hay sao ạ?

– Đó là vì cái tag không thể tháo ra được nên họ có chút phiền phức. Nhưng khách hàng ấy muốn chúng ta giúp xử lý vấn đề với điều kiện không được mắng cô.

Khi tôi truyền đạt lại như vậy, cô ấy mở to đôi mắt và nói: “Vị khách ấy nói giúp tôi như thế cơ ạ? Thật là quý hóa quá!”, rồi cô ấy khẽ cúi đầu xuống.

Trong câu chuyện của Sato thì, vị khách ấy sắp tham gia thi đấu tennis, cô Sato cũng khá thích môn thể thao này và có đi học ở trường tennis một tuần một buổi. Hai người nói chuyện tâm đầu ý hợp quên cả thời gian.

– Tôi cũng thường cố gắng mỗi khi tham gia thi đấu, nên tôi cảm thấy muốn khích lệ vị khách ấy. Tôi thấy thực sự hiểu được cảm giác của anh ấy. Vì thế tôi quên cả tháo tag mà cứ thế đưa nguyên cho khách rồi tiễn anh ấy ra về. Thật sự vô cùng xin lỗi.

– Ra là như vậy. Lời phàn nàn ấy thì không vấn đề gì. Tôi cũng sẽ truyền đạt lại đầy đủ với bộ phận chăm sóc khách hàng. Hơn nữa, người phụ trách chăm sóc khách hàng cũng vô cùng ngạc nhiên đấy. Vốn là những vấn đề nghiêm trọng như vậy, mà khách hàng lại không muốn cô bị trách mắng thì đây là lần đầu tiên đấy. Tất nhiên, việc quên không tháo tag là lỗi của diễn viên đóng vai phụ trách cửa hàng. Vì vậy, chúng ta cũng cần phải kiểm điểm lại vì đã gây phiền phức cho khách hàng. Nhưng khách hàng đã nói “không trách mắng và không đuổi việc” cô, thậm chí còn muốn gặp lại cô, việc cô có thể kết nối tâm hồn như vậy thật tuyệt vời. Tôi cảm thấy tự hào vì có những diễn viên đóng vai như vậy ở công viên.

Tôi đã nói như vậy với Sato Keiko. Cô ấy cúi đầu thật thấp, vừa dùng khăn tay lau nước mắt vừa nói cảm ơn.

– Walt cũng nói thế này. ‘Những người đến đây không chỉ là khách, mà tôi muốn họ được tiếp đón như những vị khách quý thực sự”. Mối quan hệ giữa khách hàng và người bán hàng chỉ là chào hỏi xã giao, thanh toán hóa đơn và giao hàng. Nhưng Disney không phải là nơi như thế. Cả khách hàng và diễn viên đóng vai đều là những người quan trọng, đều có thể cảm nhận được niềm vui được thấu hiểu lẫn nhau. Thông qua việc đó, mọi người tìm được niềm hạnh phúc nên có rất nhiều người muốn quay lại nhiều lần. Việc cô Sato được khách hàng nói chuyện về sự căng thẳng trước khi thi đấu tennis có lẽ là vì qua đó vị khách ấy tìm được niềm hạnh phúc được lắng nghe và thấu hiểu đấy.

***

Tháng 3 năm 1992

– Cô Sato à? Có liên lạc từ phòng quan hệ khách hàng là có vị khách muốn tìm cô nên cô có thể qua đây chút được không?

– Vâng. Có vị nào muốn tìm tôi thế ạ?

Tôi có chút hồi hộp sau khi nhận thông báo từ người giám sát.

Phòng quan hệ khách hàng, theo câu chữ có nghĩa là bộ phận nhận giải đáp và thu thập ý kiến từ khách hàng, đây là nhiệm vụ quan trọng nhất trong Disneland.

Vậy mà có vị khách muốn tìm tôi. Có khi nào tôi lại mắc lỗi gì đó khiến cho khách hàng khó xử. Tôi cảm thấy lo lắng.

Vị khách nữ tìm tôi vì mẹ của cô ấy muốn “nếu đến Disneyland thì hãy chuyển lời cảm ơn tới diễn viên đóng vai có tên Sato”.

Tôi nhận lá thư cô ấy đưa và hồi hộp mở ra đọc. Hóa ra là bà lão hôm mưa to ấy tôi đã đưa đến phòng y tế. Bà ấy là viện trưởng viện dưỡng lão ở Wakayama. Cô con gái mang thư đến cho tôi cũng làm việc tại viện dưỡng lão ấy.

– Mẹ tôi là viện trưởng viện dưỡng lão. Khi tôi đang lên kế hoạch cho kỳ nghỉ của nhân viên thì mẹ tôi nói ‘hãy đến Disneyland đi. Đến Disneyland thì hãy tìm gặp cô Sato’.

– Như vậy mọi người sẽ đến Disneyland ạ?

– Vâng. Hôm đó quả thực cô đã giúp đỡ mẹ tôi rất nhiều. Sau khi có cuộc gặp gỡ với những người trong hội phúc lợi xã hội thì mẹ tôi rẽ qua Disneyland. Đó là lần đầu tiên bà tới đây. Chắc là lúc nào bà cũng nghe chúng tôi nói chuyện về cơ sở vật chất ở Disneyland nên bà muốn mua quà lưu niệm ở Disneyland cho chúng tôi. Cơn mưa bất chợt khiến bà lúng túng quá. Chân thành cảm ơn cô hôm đó đã giúp đỡ mẹ tôi. Đáng lẽ tôi nên đến để cảm ơn cô ngay mới phải, nhưng tôi mãi không nhớ ra tên của cô, thành ra…

Tôi đọc lá thư được viết nắn nót, lắng nghe câu chuyện của con gái viện trưởng, càng thêm tin chắc vào điều mình làm là đúng.

Nhiệm vụ quan trọng của diễn viên đóng vai là giúp khách mua được món đồ mình muốn.

Nhưng còn điều khác quan trọng hơn thế là có thể kết nối được với trái tim của khách hàng. Đó chính là báu vật được sinh ra tại Disneyland này. Chúng tôi nghĩ về báu vật không thể nhìn thấy bằng mắt thường ấy, ngày ngày ở nơi đây, mở rộng trái tim với tất cả mọi người. Tôi nhớ lại cô đồng nghiệp trẻ đã trách mắng tôi trước đây và bất giác thở dài.

Ở vùng đất Disneyland tuyệt vời này, nơi mọi người có thể gặp gỡ và kết nối trái tim, những suy nghĩ chán nản vì bị hiểu nhầm hay không hợp với người khác, xin hãy từ bỏ đi.

Vì nghĩ rằng tôi không chuyên nghiệp nên đối xử không chuyên nghiệp với tôi. Cả cô đồng nghiệp trẻ tuổi đã hiểu nhầm tôi, tôi cũng hạn chế tiếp xúc với cô ấy. Nhưng nói ngược lại, có lẽ tôi cũng hiểu nhầm cô ấy.

Tôi chợt nhớ lại lời bố tôi nói.

– Người nào cũng có điểm tốt. Hãy nhìn vào điểm tốt ấy của họ.

Bố tôi đã dạy tôi, dù là người Nhật hay người ngoại quốc, dù là người lớn tuổi hay người trẻ, đều cần phải tôn trọng và không được phân biệt đối xử. Việc tôi không ngần ngại là người nước ngoài mà vẫn bắt chuyện và sẵn sàng giúp đỡ, cũng là học theo bố.

Cũng nhờ việc ấy mà tôi được mời tới Mỹ, được trải nghiệm thế giới của Disneyland và có thể làm việc tại Disneyland tại Nhật Bản. Vậy mà tôi lại cảm thấy đau khổ vì bị hiểu nhầm, bị người khác chán ghét, thật sự rất lãng phí. Hãy bỏ lòng tự tôn nhỏ bé ấy sang một bên.

Quyết định được như vậy, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Kể từ hôm ấy, tôi tích cực bắt chuyện trở lại với cô đồng nghiệp trẻ đã hiểu nhầm mình. Ban đầu cô ấy còn miễn cưỡng tiếp chuyện tôi, nhưng dần dần cô ấy cũng đã chủ động bắt chuyện với tôi. Càng tiếp xúc với cô ấy thì tôi nhận ra điều mà trước đây mình không nhìn ra. Cô ấy gấp quần áo rất đẹp. Cô ấy gấp nhanh hơn tôi gấp bội, vậy mà gấp rất đẹp. Những bộ quần áo ấy dường như còn rất vui khi được cô ấy gấp vậy. Tôi đã không ngần ngại chia sẻ suy nghĩ ấy với cô ấy.

Một ngày kia, cô ấy gọi tôi với vẻ mặt có chút căng thẳng.

(Mình lại bị nói gì hay sao. Có chuyện gì vậy nhỉ?)

Khi tới chỗ hẹn, cô ấy đưa cho tôi một thứ với nụ cười trên môi.

– Cái này dành cho chị Sato ạ.

– Ủa, đây là…

– Thẻ tin nhắn ạ. Chị hãy nhận đi ạ.

Trên thẻ tin nhắn có ghi “Cô Sato tiếp đón khách hàng rất tuyệt vời”.

Thực ra thì, thẻ tin nhắn không được để đối phương nhìn thấy, mà được gửi vào hòm thư chuyên dụng của diễn viên đóng vai, để không ai biết được ai là người gửi tin nhắn đó. Vậy mà cô ấy vẫn quyết lấy cho tôi xem.

Thẻ tin nhắn được dùng để viết những tin nhắn về những hành động đẹp giữa những diễn viên đóng vai với nhau. Diễn viên nào sở hữu được nhiều số thẻ tin nhắn với nội dung được khen ngợi thì sẽ nhận được “Spirit Award – giải Tinh thần”, việc này đánh dấu mốc quan trọng với sự trưởng thành trong công việc tại Disneyland.

– Em lúc nào cũng muốn giống chị Sato, có thể hiểu và kết nối tâm hồn được với nhiều người, nhưng không biết nói thế nào nhỉ…

– Có chuyện gì vậy?

– Em đã không làm tốt được. Dù rằng em muốn làm như thế. Khá phức tạp là, khi thấy chị làm tốt như thế thì em lại ganh tị nên em đã nói với người giám sát là hình như chị Sato đang làm việc riêng… Em xin lỗi chị về lần đó.

– Ra là vậy. Được rồi. Hơn thế nữa, chị còn muốn cảm ơn em ấy. Em đã giúp chị nhận ra, từ trước tới nay hóa ra chị chẳng để ý tới mọi người gì cả.

– Nhưng đúng là việc kết nối được với mỗi khách hàng một tính cách khác nhau là việc rất khó…

– Không có chuyện ấy đâu em. Chị chẳng làm gì đặc biệt cả. Chỉ là chị làm theo trái tim mách bảo thôi. Thực sự chị nghĩ, việc mọi người đến với mình là vô cùng đáng quý rồi. Và chị trân trọng mọi cảm xúc với mỗi khách hàng mà mình gặp.

Nếu bạn cảm thấy chán ghét người khác thì người khác cũng chán ghét bạn. Nhưng nếu bạn có thể tìm ra điểm tốt của họ bằng trái tim thuần khiết của mình thì bạn sẽ đánh thức được phần thuần khiết đang được che giấu trong con người của đối phương. Điều ấy giống như một “phép màu để thích người bạn không ưa” vậy.

Đúng rồi. Tôi sẽ viết thư gửi cho hòm thư nội bộ của Disneyland để cảm ơn 10 năm của tôi ở đây. Mọi người sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn nữa khi được thấu hiểu và kết nối.

Tôi vừa đưa cây bút vừa hồi tưởng lại những kỷ niệm từ ngày tôi trở thành diễn viên đóng vai.

***

Tại lễ trao giải Tinh thần “Spirit of Disneyland” diễn ra mỗi năm một lần, cô Sato Keiko là đại diện tiêu biểu của khu vực nhận giải, chiếc cúp có khắc hình của Walt Disney và chuột Mickey.

Giải thưởng tinh thần, cắt nghĩa theo câu chữ có nghĩa là diễn viên đóng vai thể hiện tốt nhất, và là người mang đến cho khách hàng nhiều niềm vui nhất – cũng chính là tinh thần quan trọng nhất của Disneyland, là giải thưởng được các diễn viên đóng vai trao đổi thẻ tin nhắn và chọn ra kết quả cao nhất.

Nụ cười rực rỡ của cô ấy, khiến tôi cảm thấy mình được bao bọc bởi niềm vui và sự ấm áp.

Cả khách và diễn viên đóng vai đến với Disneyland đều có trong tay một báu vật. Đó chính là niềm hạnh phúc không gì sánh bằng khi “được người khác chấp nhận” mà cô diễn viên đóng vai Sato Keiko vẫn luôn làm rất tốt.

Chấp nhận một ai đó phải cần rất nhiều dũng khí. Cho dù mình có chấp nhận chính mình, nhưng người khác lại không chấp nhận mình, thì điều đó thật…

Điều ấy thật dễ khiến trái tim trở nên yếu đuối.

Thế nhưng, nếu bạn dũng cảm bước lên phía trước để vượt qua chính mình, thì vị thần hạnh phúc của Disney sẽ ở phía sau để hỗ trợ bạn. Thực sự chỉ là một bước nhỏ thôi. Nhưng chỉ cần tiến về phía trước một phần rất nhỏ, cũng đã có thể nhìn thấy những việc trước nay bạn không thể thấy rồi.

Cô Sato Keiko suốt từ hồi đó vẫn ở Disney đón các vị khách mỗi ngày không một chút giả tạo, tính ra đã làm được 32 năm liên tiếp. Thời điểm cô ấy thực sự tốt nghiệp Disney cũng tới rồi. Ngay trước khi tốt nghiệp, cô ấy nhận được rất nhiều dữ liệu từ truyền thông gửi tới với tư cách là diễn viên đóng vai nhân vật nổi tiếng. Không chỉ có vậy, đối với buổi tốt nghiệp của một diễn viên đóng vai ở Disneyland, rất nhiều bạn bè còn tổ chức tiệc cho cô ấy, các cấp trên từ hồi Disneyland mở cửa 33 năm trước đây cũng tập trung lại để gửi lời chúc cho cô ấy.

Cô ấy cũng không làm quản lý mà chỉ là diễn viên đóng vai tại sân khấu luôn cố gắng hết sức mình. Tôi không nghe thấy nhiều trường hợp như vậy.

a

Vừa hay khi xem tin tức về cô ấy trên tivi tại nhà riêng, các ký ức về cô ấy trong tôi lại ùa về.

Cô ấy được giới thiệu với tư cách là một minh chứng cho người làm việc 32 năm liên tiếp cùng bức ảnh của cô ấy giữ hình chú chó để cùng với chứng minh thư của mình. Chính là bức ảnh này, giống với bức ảnh hồi cô Sato Keiko mời bà lão ngồi xe lăn cô độc tên Mineko đến với công viên ngày nào.

Khi nghe cô Sato Keiko trả lời phỏng vấn rằng: “Tôi bây giờ rất hạnh phúc” thì ký ức đã bị chôn vùi của tôi lại một lần nữa được sống lại rực rỡ.

Khi tôi đang phụ trách bản tin công ty tại trường đại học, trên bảng tin có xuất hiện tin nhắn của một người gửi ẩn danh cũng bắt đầu bằng câu “Tôi bây giờ rất hạnh phúc”. Người đã gửi lá thư viết rằng niềm vui khi được làm việc tại Disneyland và sự biết ơn vì có thể gặp mọi người mỗi ngày tại Disney chính là Sato Keiko.

Vượt qua mấy chục năm trời, tôi lại một lần nữa cảm nhận được như khi niềm hạnh phúc ấy được gửi tới hòm thư. Tôi đã nghĩ, tại sao sự tồn tại của Disneyland có thể khiến mọi người cảm thấy khỏe khoắn vui tươi và giúp mọi người có thể tiến về phía trước như vậy.

Nhân tiện đây…

Tôi nhớ lại gương mặt của một chàng trai trẻ.

Mặc dù cậu ấy thi đỗ vào trường cấp ba có thể học lên thẳng đại học, nhưng lại không tiếp tục đi học, cậu bỏ học, mất phương hướng phấn đấu, vậy mà từ “lần gặp gỡ định mệnh” tại Disneyland cậu đã xuất hiện ở nơi dành cho người nổi tiếng.

Disneyland: Xứ Sở Của Những Hạnh Phúc

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here