Trong thế giới ngày nay đầy những tham vọng, đua tranh, con người dường như mất niềm tin vào nhau và mất niềm tin vào sức mạnh tình yêu trước những vấn đề nan giải của cuộc sống. Đôi cánh tình yêu sẽ là cuốn sách nâng đỡ chúng ta vượt qua khỏi những định kiến này, để có được một cuộc sống ngập tràn yêu thương.

Isha sẽ dạy chúng ta:

– Giải phóng bản thân khỏi những ảo giác dựa trên sự sợ hãi thông thường bám chặt lấy chúng ta vì thói quen, những ảo giác như “không có gì là đủ,” “thoải mái là nhất”, và “bảo vệ bản thân khỏi việc mắc lỗi”;

– Tự hành động để thấu hiểu vai trò và trách nhiệm của mình với “nhận thức yêu thương”, để vui vẻ trở thành người tuyệt nhất;

– Cất cánh lên cao khỏi nỗi sợ hãi, sự buồn tẻ, thiếu kiên nhẫn, lòng ghen tị, thiếu tự tin, nỗi cô đơn, và sự bấp bênh của một thế giới chìm trong khủng hoảng.

Khát vọng yêu thương là thứ con người chúng ta luôn mong muốn, cuốn sách này sẽ giúp chúng ta khỏa đầy khát vọng đó!

Trích đoạn sách hay

ẢO TƯỞNG – 3: KHÔNG BAO GIỜ LÀ ĐỦ

Thể hiện trong niềm tin: Ta vẫn thiếu cái gì đấy. Ta phải giành về càng nhiều càng tốt.

Thực tế: Ta có tất cả những gì ta có thể cần đến hoặc mong cầu.

Ý tưởng ta cần thứ gì đó mà lúc này ta đang không có trong tay chính là gốc rễ sản sinh nỗi bất mãn trong ta. Ta không bao giờ hài lòng tuyệt đối với giây phút hiện tại. Kể cả khi có được tất cả những gì ta vẫn ngỡ rằng mình luôn cần đến, thì dường như vẫn có gì đó khuyết thiếu. Vì đâu? Là bởi từ trong sâu thẳm, ta cảm thấy ta thiếu thốn, rằng ta cần nhiều hơn thế. Và ta đã dần quen đợi chờ thứ gì đó, và không bao giờ là đủ. Thói quen cảm thấy không hài lòng đã gần như trở nên phổ biến trong cuộc sống hiện đại. Điều này đúng với cả người giàu và người nghèo, những người cô độc và cả những kẻ phù phiếm quảng giao trong số chúng ta.

Làm thế nào ta có thể phá bỏ được vòng dục vọng bất toại tai ác này?

Nhiều truyền thuyết tôn giáo lý giải dục vọng như một thứ phản lợi ích, một thứ ta buộc phải khuất phục hòng có được nhận thức. Các trường phái tư tưởng khác, ví như tư duy tích cực, lại coi việc thỏa mãn khao khát như mục đích cho việc tu tập tâm linh của chúng ta. Tôi đề xuất một hướng tiếp cận khác: Hãy nắm lấy dục vọng, nhờ vậy bạn có thể nhìn thấu nó.

Khi ta chối bỏ một dục vọng, nó chỉ càng lớn thêm. Ta biết rằng ta sẽ lập tức nghĩ đến con voi, nếu có người bảo rằng không được nghĩ đến nó. Tương tự, nếu ta thèm thuồng một mẩu sô-cô-la mà lại tự nhủ rằng mình không nên ăn, thì chiếc bánh sô-cô-la kia sẽ bung ra trong mọi ngóc ngách tâm trí ta. Thế nhưng, có một sự thật là nếu ta muốn trải nghiệm sự thỏa nguyện nội tâm, ta buộc phải học cách vượt qua những ý tưởng hay thay đổi phù phiếm trong tâm trí, luôn bập bềnh không ngừng trong một vòng không có điểm kết thúc của những thăng trầm, của sở đắc và thất vọng, của thành công và thất bại.

Nhận thức tâm linh chính là khát khao lớn nhất trong tâm tưởng. Cũng giống như một người trưởng thành chẳng còn hứng thú với những món đồ chơi mà một đứa trẻ chập chững thích mê, nếm trải ý thức thương yêu khiến cho những dục vọng khác trở nên mờ nhạt khi phải so sánh. Thế nên, ta tìm thấy sự giải thoát không phải nhờ chối bỏ dục vọng, mà bằng cách khám phá những dục vọng chân thực và thuần khiết nhất trong mình. Khi làm như vậy, khao khát ám ảnh và cấp thiết phải có thỏa mãn từ bên ngoài sẽ tự nhiên mất đi quyền năng của chúng.

Những khao khát của ta nhuốm màu ký ức tích tụ trong tiềm thức. Những người phụ nữ liên tục thấy mình bị vướng vào các mối quan hệ lạm dụng thường xuất thân từ cảnh nuôi dạy bạo lực, và đánh đồng lạm dụng với yêu thương. Hẳn nhiên, họ không chủ đích lựa chọn điều này, nhưng sang chấn từ những trải nghiệm quá khứ làm vẩn đục lựa chọn bạn đời ở họ. Với người khác, những điều ta tìm kiếm ở bạn đời có thể là những gì ta cảm thấy khuyết thiếu trong tình cảm từ mẹ mình. Khát khao của cải riêng tư có thể bị thôi thúc bởi cảm giác thua kém về tiền bạc so với bạn bè ở trường, hoặc muốn chứng tỏ bản thân trước ai đó ta ngưỡng vọng hoặc thậm chí là đố kị. Đương nhiên, đây chỉ là một vài ví dụ, còn câu chuyện của mỗi chúng ta đều duy nhất và khác biệt, nhưng điều quan trọng ở đây là chúng ta hiểu rằng khao khát của ta không hề lý trí, vì thế, dục vọng không thể bị loại bỏ bằng tư duy lý trí được. Bất cứ nỗ lực nào hòng tri thức hóa cách thoát khỏi dục vọng của ta cuối cùng chỉ kết thúc bằng cự tuyệt; thậm chí cả về trí não khi ta muốn từ bỏ dục vọng, thì hệ thống hỗ trợ của ma trận cá nhân lại đang khống chế ta ở một cấp độ sâu hơn. Ta có thể thuyết phục bản thân rằng ta thực sự không cần chiếc xe hơi mới cáu đó, rằng chẳng được mấy bữa ta sẽ chán ngấy và sẽ lại thèm thuồng mẫu xe mới hơn, mặc dù về mặt lý trí ta hiểu điều này nhưng mong muốn dẫn lối cho khao khát ấy không bắt nguồn từ hiểu biết; nó bắt nguồn từ nơi sâu thẳm hơn, một nơi ta cảm thấy thiếu hụt tự trong bản thân, nơi ta cảm thấy khiếm khuyết thứ gì đó. Cho dù ta không thúc thủ trước dục vọng thì nỗi khát thèm vẫn còn đó, tác động đến cuộc sống của ta theo những phương cách mà thậm chí ta còn không hề hay biết: Biểu hiện thành những khao khát khác cùng cảm giác thiếu thốn, ám ảnh hoặc bức thiết.

Điều này trở nên rõ ràng hơn trong những tình huống cực đoan, ví như lạm dụng chất kích thích. Một người nghiện rượu có thể hiểu rõ tác hại mà thói quen của anh ta gây ra cho bản thân và những người thân yêu, nhưng vẫn tiếp tục lựa chọn lối hành xử hủy hoại này. Vì sao? Vì mặc dù anh ta ý thức được hậu quả thì trong tiềm thức, anh ta lại cảm thấy mình không xứng với điều tốt đẹp hơn, và điều đó tiềm ẩn chứng nghiện ngập nặng hơn: chịu đau khổ và tội lỗi, một gánh nặng cảm xúc thống trị cả suy nghĩ lý trí. Về trí não, anh ta có thể tự nhắc nhở mình về trách nhiệm bản thân và rằng hôm sau anh ta sẽ cảm thấy bê bết ra sao, nhưng nhu cầu chịu khổ đau và hủy hoại bản thân quá mạnh mẽ đến mức nó thường giành phần thắng. Ý thức thương yêu quyền năng hơn những lập trình sẵn có trong tiềm thức của ta. Khi nâng cao những rung động yêu thương, nuôi dưỡng trải nghiệm đó, ánh sáng từ nhận thức của ta sẽ bắt đầu tỏa bừng rạng rỡ hơn, và bóng tối của những ám ảnh, sợ hãi và ràng buộc bắt đầu tan biến. Tiếp tục nâng cao ý thức của ta, từng chút một, cho đến khi rung động trở nên mạnh mẽ hơn cả lập trình sẵn có. Ta không còn cảm thấy thiếu thốn điều gì. Và rồi tình thế sẽ đảo ngược lại. Trí năng sẽ không còn nắm quyền kiểm soát. Nó đã trở thành kẻ phụng sự ý thức yêu thương, một công cụ mà ý thức thương yêu sử dụng để giao tiếp với thế giới.

Khi cảm thấy mình bị ám ảnh bởi dục vọng, thứ gì đó mà nếu thiếu vắng bạn sẽ thấy bất toàn bất toại, hãy ngưng lại một khắc. Nhắm mắt lại và hướng sự chú ý vào nội tâm. Hãy tự hỏi bản thân, Còn gì khiếm khuyết trong khoảnh khắc này? Hãy đưa toàn bộ nhận thức của bạn vào hiện tại, trải nghiệm khoảnh khắc này và những cảm xúc nó mang lại với tất cả xúc cảm mãnh liệt. Hãy đi vào sâu hơn, bên dưới những suy nghĩ và cảm xúc: ở đó ẩn chứa những gì? Có thể ban đầu bạn chưa thể cảm nhận được, nhưng khi bạn dần quen với việc hướng sự chú ý vượt khỏi bề mặt nhận thức, bạn sẽ khám phá ra trạng thái viên mãn tươi vui của sự sống, luôn luôn hiện diện, luôn luôn vẹn toàn. Trải nghiệm ý thức yêu thương sâu sắc và trọn vẹn đến nỗi bạn sẽ mau chóng mắc nghiện nó, vì bạn nhận ra rằng đó chính là thứ duy nhất giúp bạn trở nên hoàn thiện. Đây chính là thứ nghiện ngập tốt nhất bạn nên mắc phải, bởi nó không nảy sinh bất cứ khát thèm nào và nguồn cung lại chẳng bao giờ cạn kiệt.

Khao khát chẳng có gì sai trái; cái khó là khát khao mà không ràng buộc. Điều thực sự quan trọng là bạn phải sống trọn vẹn từng giây phút. Hãy an trú trong hiện tại và bằng lòng từ bỏ mối rằng buộc khăng khăng là mọi thứ phải thế này thế kia. Nếu bạn tập trung vào sống thay vì chiếm hữu, vào trải nghiệm trọn vẹn đến cùng từng khoảnh khắc thay vì nhắm vào mục đích là khát khao của bạn, mọi thứ sẽ đến. Đúng như lẽ tự nhiên.

Trước đây, mọi thứ phải diễn tiến như ý tôi mong muốn. Để tận hưởng niềm vui, tôi phải nhận được vài điều nhất định từ bên ngoài: sự thừa nhận, thu hoạch vật chất, yêu đương lãng mạn, sự chú ý. Tôi phải giành phần thắng: tôi buộc phải là số Một trong mọi việc tôi làm. Nếu không, chẳng còn gì vui thú. Giờ thì điều đó đã thay đổi, và bạn có biết thứ gì cũng nối gót ra đi? Những tổn thương. Như thế không có nghĩa là tôi chẳng còn chút mục tiêu hay kế hoạch gì; nó chỉ có nghĩa là nỗi thỏa nguyện của tôi không còn bị lệ thuộc vào kết quả cuối cùng nữa. Giờ tôi dành toàn bộ đam mê của mình vào kiến tạo và khám phá những mưu cầu của mình, nhưng nếu như có gì đó không được như dự tính, tôi cũng không bị tổn thương nữa.

Thế gian ta đang sống vốn định đoạt để ta thương yêu nó. Thế gian vốn được tạo dựng để ta trải nghiệm đến tận cùng, theo cách thể hiện độc đáo và hoàn hảo của riêng ta. Hãy hân hoan tụng ca cuộc sống, khám phá những ước mơ và khát vọng của ta, và cùng khi đó, hãy nuôi dưỡng trải nghiệm nội tâm đưa ta vượt khỏi thế giới ấy, lập nên một không gian của sự bình ổn và tự nhận thức bản thân, từ đó ta có thể chứng kiến phép màu của sự sống hé mở.

Nhu cầu trong các mối quan hệ

Bạn đã bao giờ để ý thấy rằng trong các mối quan hệ, nhiều người chúng ta cảm thấy có nhu cầu không ngừng thử thách người yêu thương? Bất kể ta nhận được những gì; ta luôn luôn đòi hỏi thêm nữa: thêm gắn bó, thêm yêu thương, thêm tình cảm – không bao giờ là đủ. Xu hướng này cũng nảy sinh từ cảm giác thiếu hụt và cảm giác không xứng được yêu thương từ sâu thẳm trong ta. Và khi người yêu ta, dù cách này cách khác, không thể thỏa mãn được những nhu cầu thay đổi liên tục của ta, ta bắt đầu oán giận thực tại chính ta đã dựng nên: thay vì khen ngợi, yêu thương và tỏ lòng biết ơn, ta chỉ mải miết phiền trách những gì không tồn tại.

Điều này không chỉ xảy ra với người yêu thương, mà còn với sếp, với đồng nghiệp, với bạn bè và họ hàng thân thích nữa. Gốc rễ của nỗi bất mãn trong bất cứ mối quan hệ nào cũng đều như vậy: ta không làm việc vô điều kiện; ta làm hòng được thừa nhận hoặc bù đắp. Đây là thứ tình yêu kiểu giao kèo thỏa thuận. Thay vì trao tặng, ta chỉ kiếm tìm những gì có thể giành được. Làm cách nào hóa giải điều này? Bằng cách đảo ngược quan niệm.

Ta chính là những gì cho đi, không phải những gì giành được.

Khi tôi trở thành nguồn vui sướng và yêu thương, tôi chỉ cho đi trong mối tương giao với mọi người. Tôi không cần bất cứ lời xác quyết nào rằng tôi xứng được yêu thương. Nếu tôi bắt đầu thừa nhận, nếu tôi bắt đầu trân trọng, nếu tôi trở thành nguồn thương yêu và kiếm tìm những thành tựu nội tại, chăm chút lối hành xử và thái độ của tôi trong mỗi khắc giây, tôi trở thành một sinh thể vui tươi, một sinh thể hạnh phúc, một sinh thể khích lệ người khác trao tặng và kiến tạo nhiều hơn. Kết quả là tôi vươn lên khỏi cảm giác thiếu hụt, và cảm nhận sự phong phú dồi dào mà tôi muốn sẻ chia cùng người khác. Vì thế, mãn nguyện hơn bao giờ hết, tôi tiếp tục trao tặng thêm nữa.

Chớ tập trung vào những gì khuyết thiếu: hãy tập trung vào những gì bạn có thể trao tặng – nơi nào bạn có thể tặng lời khen ngợi, nơi nào bạn có thể trao gửi yêu thương. Việc này sẽ nâng cuộc sống của bạn lên cảnh giới vui tươi.

Những gì mang lại niềm vui cho trái tim mọi người thì cũng khiến trái tim bạn rạng rỡ. Có thể bạn sẽ tìm thấy niềm đam mê cuộc đời khi đứng ở một góc phố lạnh cóng, ban phát món cháo. Hay có thể khi nhặt rác rưởi bừa bãi bên vệ đường, giúp những người khó khăn, hoặc chỉ là có mặt bên ai đó đang cần đến một đôi tai đầy cảm thông. Hãy hòa mình vào môi trường của bạn, bất cứ nơi nào bạn nhìn đến, bạn cũng sẽ bắt đầu thấy những cơ hội trao tặng.

Ý thức yêu thương cho đi cùng với nhiệt huyết lan tỏa; nó lóe sáng và truyền cảm hứng. Điều này khác hẳn với trao tặng khi ta cảm thấy buộc phải làm thế, dựa trên suy nghĩ rằng xã hội kỳ vọng điều đó ở ta. Cách trao tặng này xuất phát từ niềm vui, từ nhận thức về hòa hợp: Tôi cũng là người đó, nên tôi trao tặng cho người đó. Tôi biết được nơi nào tôi có thể phụng sự, chỗ nào tôi có thể làm tốt hơn, và cách để trao tặng nhiều hơn cho mọi người. Nó xuất phát từ cảnh giới hoàn thiện, không phải từ nhu cầu được thừa nhận.

Bạn cho đi thứ gì không phải là điều quan trọng, miễn là bạn trao tặng. Hồi còn bé, tôi vẫn hay đổ đầy nước và cánh hoa hồng vào một cái lọ cũ, chuẩn bị một thứ mà tôi mường tượng sẽ là loại nước hoa hương hoa hồng ngọt ngào nhất tặng mẹ tôi. Thực tế thì những cánh hoa úa sũng nước ỉu xìu ắt hẳn chẳng thơm tho gì, còn thứ nước tù đọng có lẽ hợp với lũ nòng nọc hơn, nhưng mẹ luôn nhận món quà cực kỳ vui sướng! Chính cách trao tặng kết nối trái tim chúng ta, chứ không phải bản thân vật được tặng. Đây chính là bản chất của trao tặng thực sự: giống như con nít, bồng bột và vui tươi.

Cho và nhận

Chênh lệch giữa một bên là mức ta nghĩ mình cho đi và một bên là mức ta thấy mình nên được nhận thường là nguyên cớ nảy sinh mâu thuẫn trong các mối quan hệ. Gần như luôn luôn có một người cứ cho, cho nữa, cho mãi và rồi thất vọng khi không có gì đáp trả, và một người khác thì cứ nhận, nhận nữa, nhận mãi nhưng không hề thực sự trân trọng những gì họ nhận được. Oán giận nảy sinh, thứ khởi đầu là một mối quan hệ nồng nhiệt và tận tụy bỗng ngưng lại, đột ngột và không ngờ tới. Trong một số trường hợp, người ta mất hàng năm trời chịu đựng nỗi oán giận này, nhưng cả hai bên chỉ tích tụ một bản liệt kê toàn khuyết điểm, dày ngang với cuốn niên giám điện thoại.

Những người cho đi trong khi kỳ vọng nhận lại là cho kèm điều kiện. Suy đến cùng, họ cảm thấy mình chẳng xứng được yêu thương – thứ cảm giác cũ xưa, bị quên lãng ấy vẫn ẩn trong sâu thẳm, che lấp dưới nỗi oán giận và đòi hỏi bù đắp.

Ở nửa còn lại của phương trình là những người không có khả năng trao tặng, họ chỉ lấy từ người khác mà thôi. Với họ, không có gì là đủ. Họ không bao giờ thỏa mãn. Họ lấy chứ không có khả năng đón nhận.

Cả hai bên buộc phải tìm thấy yêu thương ở bên trong, và khi nhận thức được nó, nỗi sợ hãi phải cho đi sẽ biến mất. Và nỗi sợ hãi đón nhận cũng theo đi. Rồi một vòng tròn mới thành hình, một vòng tròn bắt đầu bằng cho đi, luôn luôn cho đi, vô điều kiện. Kết quả là, họ bắt đầu đón nhận thực sự: mọi thứ đến với họ, trôi chảy trong một vòng tròn bất tận của yêu thương không giới hạn, vô điều kiện, chỉ biết đến chia sẻ, trôi chảy.

Nếu bạn tập trung vào việc trao tặng vô điều kiện, từ nguồn yêu thương vô tận ẩn bên trong, bạn sẽ nhận thấy trải nghiệm nội tâm của bạn không hề suy giảm và tình yêu của bạn không hề vơi cạn. Từ dạng hình trao tặng thuần khiết, trong trẻo này – trao tặng xuất phát từ hàn gắn, từ hiện tại trọn vẹn và vui tươi, chứ không phải từ vướng mắc nào đó trong quá khứ vẫn quẫy đạp và thét gào bởi nỗi bất công nó phải đối mặt – bạn sẽ nhận ra là khi cho đi mình không hề mất mát; mà thực ra, khi trao tặng từ niềm vui sướng là bạn đang trao tặng cho chính bản thân mình.

Suy ngẫm

– Có lĩnh vực nào trong cuộc sống mà bạn luôn đòi hỏi có nhiều hơn? Đó có thể là đồ ăn, rượu hoặc chất kích thích, quần áo thời trang, xe hơi choáng lộn, tiền bạc, tình yêu, hay thêm danh tiếng và thành tích trong công việc. Bằng cách để ý tới những lĩnh vực này, bạn có thể bắt đầu vô hiệu hóa quyền năng của chúng: khi cảm thấy sự lôi kéo từ bên ngoài, hướng sự chú ý ra xa bản thân và gắn nó vào mục tiêu của khao khát trong bạn, hãy đảo ngược dòng chuyển dịch năng lượng ấy bằng cách hướng sự chú ý vào sâu bên trong. Hãy nhắm mắt, đặt trọng tâm nhận thức vào trái tim bạn, và tự hỏi, Mình đang cảm thấy gì trong khoảnh khắc này? Khi những khát thèm của bạn bị kích hoạt, cảm giác thiếu thốn, âu lo hoặc trống rỗng trong nội tâm thôi thúc sẽ rõ rệt hơn bao giờ hết, nếu bạn dành thời gian đi sâu vào nội tâm và lắng nghe. Hãy tự cho phép mình cảm nhận gánh nặng này, và từng chút từng chút một, nó sẽ tiêu tan. Nếu cứ làm như vậy mỗi lần bạn cảm thấy cần đến thứ gì đó từ bên ngoài, chẳng mấy chốc bạn sẽ thoát khỏi gốc rễ sản sinh nỗi khát thèm.

– Lần tới bạn thèm thuồng điều gì đó từ ai đó trong đời, hãy tặng họ chính thứ ấy. Bạn có cảm thấy rằng sếp chẳng bao giờ công nhận thành tích của mình trong công việc? Hãy tán thưởng sếp hoặc đồng nghiệp khác khi họ làm gì đó khiến công việc của bạn trôi chảy hơn. Bạn cảm thấy người yêu không cởi mở chia sẻ với mình? Hãy cho phép mình mềm yếu hơn nữa. Khi trao tặng chính điều bạn cảm thấy khuyết thiếu, bạn bắt đầu ý thức về nguồn cung vô tận (sự thừa nhận, chú ý, tình yêu, nâng đỡ) ngay trong chính mình, và làm vậy, bạn bắt đầu bớt lệ thuộc vào việc đón nhận các thứ từ nguồn bên ngoài.

– Lần gần đây nhất bạn cho đi mà không mong đợi nhận lại là khi nào? Hãy động não nghĩ ra các cách thức để trao tặng không vị kỷ trong tuần này – nhặt sạch rác rưởi ở trong khu vực, làm tình nguyện viên ở một trạm cứu hộ động vật địa phương, dọn tủ bếp và quyên góp thực phẩm cho trung tâm cư trú của người vô gia cư. Hãy thực hiện ít nhất một trong số các hành động trao tặng này. Sau đó, để ý xem bạn cảm thấy thế nào: rất có thể bạn sẽ nhận thấy rằng mình thu về còn nhiều hơn cả cho đi.

Đôi Cánh Tình Yêu

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here