Thiền định là con đường dẫn đến sự thông thái, giúp khám phá vẻ đẹp của tâm hồn; từ đó khơi dậy nguồn sức mạnh nội tâm và nhận thức rõ mục đích sống thật sự. Trong bầu không khí thế giới ngày càng nặng nề như hiện nay, khi mà stress đã trở thành “căn bệnh thời thượng” thì thiền chính là cách rèn luyện tâm trí nhẹ nhàng bằng nghệ thuật tập trung, cho ta cơ hội lắng sâu vào suối nguồn bình yên nội tâm mà vẫn có thể tập trung hoàn thành tốt công việc thường nhật.

Thực hành thiền mở mắt theo phương pháp thiền Raja Yoga sẽ giúp bạn dễ dàng tạo trạng thái ý thức đúng trong khi vẫn nhận thức về sự việc diễn ra xung quanh; vẫn giữ được bình an nội tâm trong khi mọi người xung quanh đang hoảng loạn, sợ hãi; cho ta khả năng nhìn rõ đâu là sự thật và đâu là giả dối; đồng thời giúp ta đưa ra những quyết định đúng, không bị ảnh hưởng từ người khác hoặc từ những cảm xúc “phá bĩnh” của chính mình.

Mọi người đến với thiền vì nhiều lý do. Phần đông mong muốn có được bình an nội tâm, một số người xem thiền là một phần trong hành trình tìm kiếm chân lý, còn số khác lại ấp ủ niềm hy vọng khám phá kho báu hạnh phúc đích thực. Nhìn chung, thiền có thể đáp ứng tất cả những ước mong đó. Thế nhưng chúng ta thường mắc phải sai lầm khi cho rằng có thể học thiền đơn giản bằng cách nghe giảng qua băng, đĩa hay là đọc sách về thiền. Bằng lý trí, ta có thể hiểu được các bước thực hành và lợi ích của thiền, tuy nhiên những lợi ích đó chỉ phát huy giá trị khi ta luyện tập và trực tiếp trải nghiệm đều đặn mỗi ngày.

Dưới Ánh Sáng Của Thiền được soạn thảo và trình bày dưới dạng một khóa học thiền với mục đích giúp bạn dễ dàng đạt được trải nghiệm bình an, hạnh phúc… như mong muốn.

Trích đoạn sách hay

TRỞ VỀ NƠI KHỞI ĐẦU

Bản chất tự nhiên của con người vốn là thiện lành. Tuy nhiên ngay từ khi chào đời, chúng ta đã được củng cố cho niềm tin rằng ta là một hình hài có giới tính, có sắc tộc, màu da… Chúng ta nhận dạng mình và người khác qua những ảo tưởng giả tạm; tưởng rằng thành công và hạnh phúc là khi ta sở hữu nhiều thứ hay đạt được địa vị nào đó trong xã hội. Chúng ta cố “nhồi nhét” nhiều hoạt động hơn vào khoảng thời gian được gọi là ngày. Ta tự giăng bẫy trói buộc mình mà không hề nhận ra. Ta đánh mất chính mình trong công việc hoặc trong hành động, khiến mọi thứ trở nên gấp rút, khẩn thiết. Từ đây một dạng ý thức sai lầm về bản thân phát sinh. Việc nhận dạng mình qua những điều tạm bợ làm cho ta đau đớn và dễ có những ý nghĩ, cảm xúc tiêu cực. Những thứ mà ta bám vào, rồi tưởng đó là mình thì luôn biến đổi. Ta dần trở nên mất tự do vì cảm thấy bất an. Tài sản, mối quan hệ… cứ đến rồi đi. Nếu không thích ứng kịp, ta sẽ cảm thấy bất lực trước cuộc sống và phó mặc đời mình cho những nguồn lực kia định đoạt.

Đây là gốc rễ sinh ra sợ hãi, căng thẳng, lo âu, buồn bực và giận dữ – những cảm xúc chủ yếu dẫn đến bệnh tật thể chất. Bám víu vào cái gì đó hay người nào đó nghĩa là ta đang thiết lập nền tảng hạnh phúc của mình dựa vào những điều kiện bên ngoài, và rồi nỗi đau tinh thần, tình cảm sẽ gia tăng trong trường hợp đối tượng kia bị quấy rầy hay biến mất khỏi cuộc đời ta (dù tạm thời hay vĩnh viễn). Thậm chí chúng ta còn “đặt cược” hy vọng và ước mơ của mình vào cuộc sống của người khác. Tiềm năng, hoài bão của chúng ta không bao giờ được khai phá, bản thân ta không còn khả năng duy trì lòng tự trọng, tự tin lành mạnh nữa. Kết cục là ta cảm thấy mình tồn tại thật vô nghĩa trên cuộc đời này.

Mọi cảm giác đau đớn, tiêu cực đều là dấu hiệu đánh thức ta quay lại ý thức tâm hồn, nhưng lại bị phớt lờ và xem là bình thường. Có khi ta còn tự thuyết phục mình rằng thỉnh thoảng lo sợ, buồn rầu thì cũng tốt và cần thiết. Kết quả là ta trở thành những người “nghiện” cảm xúc. Chúng xuất hiện thường xuyên hơn trong cuộc đời ta và dần kiểm soát, xúi giục ta hành xử theo ý chúng muốn; mỗi khi muốn loại bỏ chúng thì lại cảm thấy như thiếu điều gì đó. Ta chẳng thể hình dung một ngày của mình sẽ ra sao nếu không có đôi chút tiêu cực cùng với hợp chất adrenaline(6) được sản sinh từ chúng. Cũng có những tranh cãi giữa một số lĩnh vực tâm lý học và lĩnh vực phát triển bản thân, rằng chúng ta không nên kìm nén cảm xúc mà hãy bộc lộ chúng ra ngoài. Tuy nhiên, việc làm này lại vô tình củng cố thêm thói quen/tâm ấn “chọc vỡ” những cảm xúc tiêu cực. Giải pháp ở đây là ngưng tạo ra những cảm xúc đó, rồi khơi dậy những phẩm chất yêu thương, bình an từ nội tâm, dùng chúng làm “nguyên liệu” cho những ý nghĩ, thái độ đúng đắn. Ta chỉ tập trung vào những phẩm chất tích cực vốn có và không dung dưỡng cho những tính xấu nữa.

Tuy nhiên, trước khi có thể làm được việc này, chúng ta cần nhìn ra và chấp nhận một sự thật, đó là nguyên tắc TỰ CHỊU TRÁCH NHIỆM.

Trách nhiệm của bản thân

Trước hết, ta phải nhận ra mọi đau khổ, bất an đều không tự nhiên. Khi ai đó giận dữ, than thân trách phận, bạn có muốn ở bên người ấy không? Hay bạn thích ở bên một người vui vẻ, hài hước? Bạn sẽ thấy dễ chịu và được là chính mình hơn khi họ không phán xét, tra hỏi bạn, đúng không? Điều gì vốn có sẵn trong ta sẽ làm ta cảm thấy dễ chịu, tự nhiên.

Người có sức khỏe tốt không hẳn là họ phải có một cơ thể lành lặn, không ốm đau; mà sức khỏe toàn diện còn bao gồm cả tinh thần lành mạnh – vui vẻ, hạnh phúc và bình yên. Chúng ta thường bào chữa cho trạng thái bất ổn của mình bằng ngôn từ “tại vì…” hoặc tự xem mình là “nạn nhân”. Chúng ta quên rằng điều gì xảy ra hay ai đó như thế nào đi nữa, ta vẫn là người chịu trách nhiệm cho những suy nghĩ, cảm xúc và hành vi của mình. Không ai có thể làm ta cảm thấy bức bối, khổ sở nếu ta không cho phép. Nguồn cơn của mọi đau khổ đều do chứng bệnh “mất trí nhớ”, quên đi Tôi là ai.

Để tìm lại con người thật của mình, ta cần nhận thức rằng lúc này ta đang ở đâu thì đó là nơi ta muốn đến, và ta đang trải nghiệm gì thì đó chính là điều ta muốn trải nghiệm. Mọi tình huống xảy đến đều là cơ hội để ta tìm hiểu và khám phá bản thân. Quy đổ trách nhiệm cho hoàn cảnh hay cho người khác là cách chối bỏ thẩm quyền cá nhân. Khi tôi dám đối mặt với sự thật, tôi bắt đầu củng cố lại sức mạnh và lấy lại thẩm quyền của mình. Đau đớn hay bức xúc là dấu hiệu cho thấy sự tồn tại của những ý nghĩ, cảm xúc kém chất lượng, hoặc là hành động sai trái. Nhận ra những dấu hiệu này và coi trọng bức thông điệp mà chúng mang lại chính là bước đi đúng đắn đầu tiên mang lại sự thay đổi tích cực, để không còn tự gieo sầu chuốc khổ cho mình nữa.

Chim trong lồng chỉ cảm thấy tự do khi được tung bay trên bầu trời cao, còn con người chỉ an nhiên tự tại khi biết hướng vào nội tâm. Khi ta nhận thức rõ con người nội tâm của mình, ta hiểu ta là một cá thể độc lập. Ta giống như một viên kim cương, không rào chắn hay che đậy mình mà cứ liên tục tỏa sáng – ánh sáng của tình yêu thương, lòng nhân ái và bao dung. Thiền là cách hướng vào nội tâm và nhận ra ta là một tâm hồn. Đây là điểm xuất phát để bạn và tôi cùng trở về với chính mình.

Thiền giúp ta nhìn rõ toàn cảnh. Mọi tình huống xảy ra đều giống như một cảnh trong bộ phim. Nó tiếp nối từ cảnh trước và dẫn dắt sang cảnh sau. Khi ta nhận thấy rõ nguyên nhân của mọi sự việc, ta sẽ không choáng váng, hoang mang khi nó xảy ra. Các phẩm chất trong ta là vĩnh cửu và ta cũng là một tâm hồn vĩnh cửu. Ta chào đón mọi cảnh xảy ra với mình bằng thái độ trân trọng, vui vẻ. Ta biết rằng không ai có thể đe dọa hay làm tổn hại đến ta. Ta chỉ cảm thấy bị đe dọa khi ta bám vào một hình ảnh nào đó trong tâm trí mình – hình ảnh sai lầm về bản thân. Cái tôi giả tạm khiến ta giận hờn, oán ghét hoặc dựng lên những rào chắn ngăn chặn tình thương yêu, lòng nhân ái trong tâm hồn ta phát tỏa ra bên ngoài.

Chừng nào ta nhận ra trách nhiệm cho chính cảm xúc, suy nghĩ và hành vi của mình, ta mới cảm thấy thích thú khi dành thời gian để suy ngẫm. Suy ngẫm sẽ giúp ta nhìn ra các thói quen (dấu ấn trong tâm ấn) là gốc rễ của cảm giác khó chịu, bất an – đây là bước đầu tiên để loại bỏ chúng. Cách tốt nhất để chuyển hóa một thói quen là đừng “đánh vật” với nó, chỉ cần chấp nhận nó đang tồn tại, rồi nhớ lại con người thật của mình với những phẩm chất thánh thiện. Trong quá trình suy ngẫm và hồi tưởng lại, đừng nên phán xét bản thân mà hãy chú ý nhận ra ảo tưởng – những suy nghĩ, niềm tin dẫn đến khổ đau.

Hướng vào trong và hướng lên trên

Cuộc hành trình tìm lại bản thân giúp tôi khách quan nhìn nhận mọi việc xảy ra. Tôi thấy mình ổn định, bình yên hơn và tôi có thể khơi dậy những phẩm chất của mình. Tôi bắt đầu cảm thấy tự chủ hơn và kiểm soát các giác quan dễ dàng hơn. Tâm trí tôi dần vượt thoát khỏi mọi vướng mắc đời thường như thể tôi sống trong thế giới, nhưng thế giới này không còn sống trong tôi nữa.

Thế giới vật chất

Đó là thế giới bao quanh chúng ta, nơi mà những quy luật khoa học và thuộc tính vật chất đang vận hành. Môi trường vật chất luôn ồn ào và vận động không ngừng vì chúng ta thường xuyên thể hiện bản thân, thực hiện các vai trò khác nhau

thông qua cơ thể và trải nghiệm cuộc sống nhờ các giác quan. Khi nhận thức rõ ta là một điểm năng lượng luôn tỏa sáng, ta bắt đầu giao tiếp với mọi người bằng nguồn ánh sáng nội tâm tràn đầy những phẩm chất tốt đẹp – giống hai ngọn đèn giao thoa nhau bằng ánh sáng. Ta không còn xây rào quanh trái tim ta nữa mà để cho ánh sáng tâm hồn phát tỏa tự nhiên.

Tuy vậy, thế giới của âm thanh và vận động luôn bị giới hạn bởi không gian và thời gian. Hầu hết chúng ta đang ở trong trạng thái ý thức vật chất, ngủ quên đối với ý thức tâm hồn. Một số người ngủ say đến mức cho rằng thế giới vật chất là tất cả. Như chúng ta đã biết, một khái niệm được nhắc đến thường xuyên trong quyển sách này là phương pháp thiền loại bỏ thói quen đồng hóa bản thân với vật chất để chúng ta thức tỉnh và thấu hiểu về con người đích thực.

Kết quả có được từ thiền là phương pháp tách mình ra khỏi môi trường vật chất xung quanh để ta không bị chúng chi phối và ta có thể lại là chính mình – nhìn con người, sự vật từ tâm hồn ta.

Nơi tinh tế

Khi ta để nhận thức của mình vượt thoát khỏi tầm giới hạn của những gì “mắt thấy tai nghe” ở xung quanh, ta sẽ cảm nhận mình ở trong trạng thái thanh bình. Chúng ta cảm thấy cơ thể mình trở nên nhẹ nhàng, thanh thoát như đang khoác lên “tấm áo cơ thể” bằng ánh sáng – được gọi là cơ thể tinh tế. Ta bắt đầu trải nghiệm và giao tiếp với nhau bằng làn sóng rung động. Giống như khi bạn bước vào một căn phòng nào đó, bạn cảm nhận bầu không khí có vẻ nặng nề hay nhẹ nhàng; tương tự, chúng ta có thể cảm nhận làn sóng rung động phát ra từ người khác là tích cực hay tiêu cực. Ý thức tâm hồn giúp bạn phát tỏa làn sóng rung cảm chứa đựng những phẩm chất tốt đẹp sẵn có trong bạn.

Vùng ánh sáng

Khi bạn hướng vào nội tâm mình, bạn sẽ khơi dậy những tố chất vốn có. Bạn dễ dàng đi vào trạng thái tĩnh tại, bình yên. Lúc này, bạn dường như vượt thoát khỏi sức hút của mọi thứ xung quanh, những ý nghĩ của bạn cũng hòa vào nhận thức bình yên. Bạn ở trong trạng thái nghỉ ngơi hoàn toàn, không hoạt động, nhưng tồn tại – tâm hồn quay trở về trạng thái nguyên thủy dưới dạng một điểm sáng. Bạn chỉ đạt được trạng thái này trong một khoảng thời gian ngắn, tuy vậy đủ để bạn phục hồi lại năng lượng tinh thần. Bạn không biến mất khỏi cuộc đời mà đơn thuần là lắng sâu vào bản chất thật của mình.

Như ngọn nến lung linh đang giao thoa ánh sáng với một ngọn nến khác. Bạn không thể nhìn thấy sự giao thoa này. Bạn chỉ thấy hai ngọn nến, nhưng sự giao thoa ấy có tồn tại – dịu dàng, làm bừng sáng cả căn phòng. Tương tự, khi bạn là bình yên, là yêu thương, là những tố chất bạn vốn có, bạn trở nên tĩnh tại như một hạt giống. Hạt giống đó không hoạt động, nhưng tràn đầy tiềm năng ở bên trong. Hạt giống ấy phát tỏa những tia ánh sáng tinh tế và đang nghỉ yên trong vùng ánh sáng phi vật chất. Nó tiếp nhận và giao thoa với một Nguồn Sáng phi vật chất khác giống như nó. Nguồn Sáng ấy là Cội Nguồn Ánh Sáng. Qua đây, “hạt giống tâm hồn” bạn được nạp đầy năng lượng để bạn có thể chữa lành trái tim nội tâm với quá nhiều vết thương từ những trải nghiệm sống. Bạn bắt đầu hấp thụ, làm đầy năng lượng cho bản thân để rồi trao tặng nó cho người khác.

Bài tập thiền 6 – Quan sát với thái độ khách quan

Tôi đi vào bình yên… và cảm nhận sự bình yên…

Tôi quan sát trên màn hình tâm trí mình một tình huống gây ra mâu thuẫn…

Tôi đang đóng vai trò là người quan sát…

không phán xét… tôi đang quan sát với một thái độ khách quan…

Tôi thấy sự có mặt của những người khác… tuy nhiên tôi vẫn giữ thái độ kiên nhẫn… không nóng vội…

Tôi để cho mọi sự diễn ra một cách tự nhiên… tôi chỉ lắng nghe và chờ đợi… đến lượt tôi… tôi thấy mình thoải mái … dõng dạc bày tỏ ý kiến của mình… không dụng ý gì… không kiểm soát… và tôi thấy thái độ của mình rất ung dung… đĩnh đạc… và bình yên…

Tôi chủ động lan tỏa ra những tia ánh sáng tích cực… và tôi nhận thấy họ tiếp nhận sự đóng góp ấy từ tôi… Mọi việc diễn ra thật tốt đẹp…

Bài tập thiền 7 – Chấm điểm ánh sáng

Tôi chú ý thả lỏng cơ thể và… thư giãn… tôi hướng vào nội tâm… cảm thấy bình yên… tôi để mình tách khỏi cảm xúc đang dâng trào và rút lui sự chú ý khỏi mọi vật xung quanh…

Có nhiều ý nghĩ đến rồi đi trong tâm trí tôi… Tôi quan sát và chọn tập trung vào một ý nghĩ… của bình yên…

Tôi cảm thấy mình trở nên sâu lắng… từ tôi phát tỏa ra những làn sóng bình an rất nhẹ nhàng…

Tôi đưa nhận thức của mình vượt thoát ra khỏi sức hút của sự vật… khung cảnh xung quanh tôi… tôi vượt thoát lên trên như một ngôi sao tỏa sáng lung linh… Những tia sáng ấm áp từ tôi tràn đến mọi người… tràn vào bầu không khí…

Tôi nhận ra đây chính là một món quà quý giá mà tôi có thể trao gửi cho thế giới… và mọi người…

Bài tập thiền 8 – Trở về vùng ánh sáng

Tôi chú ý thả lỏng đôi chân… tới bụng.. tôi thả lỏng các cơ ở bụng… tới ngực… hai vai và… hai cánh tay… cuối cùng tôi dồn sự chú ý vào trước vầng trán…

Tôi thấy mình là một điểm sáng… nhẹ tênh… tựa sợi lông tơ… bay lên… tự do… không ràng buộc…

Tôi bay vút lên trên… đến một vùng ánh sáng… màu vàng đỏ… Một Vầng Ánh Sáng vĩ đại… đang chờ đón tôi và ôm gọn lấy tôi… rất dịu dàng… thanh bình… tĩnh lặng… không âm thanh… mọi thứ xung quanh dường như tan biến mất… chỉ còn tôi và Nguồn Sáng dịu dàng kia…

Tôi cảm nhận những làn sóng tràn đầy lòng nhân ái chạm vào mình… đong đầy mình…

Tôi tự do đón nhận ánh sáng… hấp thụ…

Khi đã no đầy… tôi đưa nhận thức của mình quay trở lại nơi tôi đang ngồi… tuy vậy vẫn cảm thấy sâu lắng… an toàn… tĩnh tại.

Chúng ta không ai sống mãi trên thế gian này. Chúng ta ra đi, rồi trở lại. Thế giới vật chất là nơi ta “đóng” những “phần vai” của mình. Ta sẽ trở về nơi mình đến sau khi “diễn” xong. Mục đích tồn tại của ta trên “sân khấu” cuộc đời này là để cảm thụ cuộc sống, khám phá bản thân, biểu lộ vẻ đẹp nội tâm của mình và trải nghiệm bản tính, vẻ đẹp nội tâm của những người khác. Muốn vậy, ta cần có một cơ thể với các giác quan và ở bên cạnh nhiều người trong cùng một chiều thời gian. Nơi đây, chúng ta có cơ hội biểu lộ bản thân và phát huy năng lực sáng tạo – tạo dựng cuộc đời, cũng như làm việc, quan tâm, giúp đỡ và trân trọng sự sáng tạo của người khác. Trong cuộc phiêu lưu vĩ đại này, ta có cơ may làm phong phú thêm vốn sống, tăng cường thêm hiểu biết cho mình. Nhưng theo thời gian, ta dần mất đi nhận thức thật sự về bản thân, tình yêu thương trong sáng thuở ban sơ. Chúng ta bắt đầu nhận lầm mình là phần vai này, là cơ thể này, là vật sở hữu này… từ đây nỗi sợ bắt đầu bén rễ. Chúng ta bắt đầu dựng lên “thành lũy”, e dè với mọi người và thế giới xung quanh.

Khi ta quên đi mục đích tồn tại ở thế giới này, khi nghĩ rằng ta có thể tìm thấy tất cả ở đây, và khi ta đặt vật chất lên trên những giá trị tinh thần, những phẩm hạnh cao đẹp thì cuộc sống trở nên kém phần thú vị, mất dần niềm vui, ngày càng ngột ngạt hơn và mối quan hệ giữa người với người trở thành một hình thức trao đổi mua bán – “Tôi sẽ cho anh nếu anh cũng sẵn sàng cho tôi”, “Em sẽ yêu anh nếu anh đồng ý yêu em”… Cứ như thế, chúng ta lệ thuộc và lo sợ cái viễn cảnh sẽ không được yêu, mất đi tình yêu, vì vậy chúng ta đang “yêu trong sợ hãi”. Tình trạng này kéo theo biết bao hệ quả khôn lường, nỗi bất hạnh từ từ “gặm nhấm” tâm hồn, “ăn lan” sang tinh thần, cảm xúc và cuối cùng là “bào mòn” sức khỏe thể chất. Nhưng sâu thẳm bên trong luôn vang lên lời nhắc nhở: Đó không phải là con người thật của tôi, không phải là lý do tôi có mặt ở nơi này. Tôi không là hình ảnh được nhìn thấy trong gương và tôi không đến đây để trải nghiệm căng thẳng, lo lắng. Còn đây mới là tôi thực sự, là lý do tại sao tôi đã đến – ra đi để rồi lại trở về, là chính mình, có nhận thức và được tự do một lần nữa; tôi biết yêu thương, trao đi tình yêu thương và được yêu thương.

Những câu hỏi thường gặp

Hỏi: Hình ảnh ẩn dụ “tâm hồn đã ngủ say” có nghĩa là gì?

Tất cả chúng ta đều đang mở mắt, đang thức và đang nhận biết được mọi thứ xung quanh mình, nhưng mọi sự đâu phải lúc nào cũng chính xác như những gì chúng ta thấy. Chúng ta không nhìn con người, thế giới đúng với bản chất thực của “họ” và không nhìn ra ý nghĩa thật sự của các sự kiện. Nghĩa đúng của nhìn là nhận biết. Trí tuệ chúng ta nhận biết thế giới, giải thích về thế giới theo những gì đã được chỉ bảo, đã tin tưởng và dựa vào những trải nghiệm quá khứ. Nếu ta tin rằng ta là hình hài vật chất, nếu ta tin rằng cảm xúc của ta là do người khác gây ra thì những niềm tin này sẽ ảnh hưởng đến cách hiểu của ta về người khác, về các tình huống và sự kiện đang diễn ra trên thế giới. Suy nghĩ, cảm xúc và hành vi ứng xử của ta cũng đi theo nhận thức ấy.

Thực chất chúng ta đang ngủ mê trước sự thật. Chúng ta vẫn mơ màng đi lướt qua cuộc đời, thậm chí còn không hay biết. Những niềm tin sai lạc gây ra nỗi đau đớn, buồn khổ trong nội tâm, nhưng chúng ta sẽ chịu đựng với niềm tin rằng khổ đau là chuyện bình thường. Chỉ khi nỗi khổ đau trở nên quá lớn thì chúng ta mới nhận ra mình cần phải làm điều gì đó. Đọc quyển sách về thiền định này đây cũng là một sự thay đổi, để xem nó có giúp bạn hiểu rõ và chuyển hóa được nỗi đau hay không. Nhưng nếu chỉ đọc thôi thì sẽ không thay đổi sự hiểu biết của bạn được bao nhiêu. Qua thực hành thiền định và thấu nhập những chân lý giản đơn này, cuối cùng quá trình chữa lành nỗi đau (nội tâm, tinh thần và cảm xúc) sẽ tự động diễn ra. Thiền và học cách khám phá con người nội tâm giúp bạn nhận thức rõ thực tế cuộc sống một cách sâu sắc hơn, đánh thức chân lý vĩnh cửu đã ngủ quên trong bạn.

Hỏi: Nếu tôi đưa nhận thức vượt thoát khỏi những gì thuộc về vật chất, tôi sẽ không lìa bỏ cơ thể của tôi chứ?

Con người có các cấp độ ý thức khác nhau. Bạn không lìa bỏ cơ thể, bạn chỉ tinh lọc lại nhận thức của mình và với mỗi lần tinh lọc, bạn đưa nhận thức “vượt thoát” khỏi lớp nhận thức cấp thấp hơn. Ví dụ như, hiện tại bạn đang có nhận thức về thế giới vật chất xung quanh, bao gồm: căn phòng, cái chân đang bị ngứa và dĩ nhiên là quyển sách này nữa. Bây giờ, hãy ngừng lại và tĩnh tâm một chút, rút lui sự chú ý của bạn khỏi mọi thứ xung quanh. Bạn chỉ nhận thức về thế giới nội tâm, nghĩa là chú ý vào những suy nghĩ, cảm xúc ngay trong lúc này của bạn. Sau đó, đưa nhận thức vượt lên khỏi mọi suy nghĩ, cảm xúc. Giữ nhận thức bản thân là một “hạt giống”, chứa đựng mọi tiềm năng ở bên trong. Bạn hoàn toàn tĩnh tại và nhận thức đầy đủ bản thân. Hãy chú ý đến sức mạnh đạt được khi ở trong trạng thái nhận thức này. Trở về nơi khởi đầu không phải là đi đến một nơi hữu hình nào đó mà là chúng ta bước vào trạng thái tồn tại nguyên thủy – là một “hạt giống tâm hồn”, là một nguồn sáng tràn đầy đức hạnh thánh thiện, sức mạnh tinh thần – “nơi” mà từ đó chúng ta đã bắt đầu cuộc hành trình đi vào thế giới vật chất này.

Hỏi: Chẳng phải việc tinh lọc trạng thái nhận thức có ý thức của ta và việc đi “vượt lên trên” chỉ là một hình thức khác để trốn thoát khỏi thực tại hay sao?

Thực sự mục đích của cuộc hành trình này có ba phần. Thứ nhất, đây là một bài luyện tập nội tâm thiết yếu, giúp ta học cách chủ động chọn lựa và kiểm soát trạng thái ý thức của mình. Thứ hai, tiến trình nội tâm này chỉ có thể diễn ra khi chúng ta học cách tách ra, nghĩa là cho qua đi thói quen suy nghĩ, những xu hướng cảm xúc và ký ức tiêu cực. Trong cuộc hành trình “trở về”, chúng ta sẽ phải bỏ lại những hành lý là thói quen, xu hướng tiêu cực! Thứ ba, đây là một tiến trình làm mới bản thân và gia tăng sức mạnh nội tâm. Một khi làm chủ được tiến trình đi qua các trạng thái ý thức, bạn sẽ có thể lấy lại nguồn sức mạnh vốn từng bị kìm tỏa bởi những ảo tưởng đồng hóa mình với hình thức bề ngoài. Cuộc hành trình “trở về” không phải là sự trốn tránh thực tế, mà là quay về với “thực tế đúng nghĩa”. Điều không thực tế chính là niềm tin cho rằng thế giới vật chất này là tất cả và hạnh phúc được trải nghiệm thông qua các tác nhân bên ngoài.

Hỏi: Vậy, nếu cái “thực tế đúng nghĩa” đó tồn tại vượt lên khỏi thế giới vật chất, có nghĩa là chúng ta cũng có thể từ bỏ thế giới này và chỉ cần “trở về” thôi sao?

Mặc dù đây có thể là một ý kiến hấp dẫn đối với một số người, nhưng tất cả đều phải vận hành theo quy luật riêng. Chúng ta không thể tự tiện rời bỏ “phần vai” mình đang đảm nhiệm. Mọi thứ chúng ta đang phải chịu đựng là do âm hưởng từ những hành động trước kia của mình. Giống như khi bạn ăn thức ăn ôi thiu, bạn sẽ cảm thấy không được khỏe; tương tự như thế, khi tôi làm điều gì đó trái với bản chất thực của tôi, tôi cảm thấy khó chịu và âm hưởng của nó là những cảm xúc tiêu cực, va chạm, mâu thuẫn… Thiền là cách để ta khơi dậy những phẩm chất thiện lành từ nội tâm để những hành động của ta bắt đầu bén rễ từ tính thiện lành ấy.

Trải nghiệm cá nhân

Đó là trải nghiệm thiền định mạnh mẽ nhất mà tôi từng có, hầu như không hề cố gắng một chút nào. Ngay khi ngồi xuống, tôi cảm nhận một sự thôi thúc mạnh mẽ để đi sâu vào bên trong. Và sau đó tôi có cảm giác như bị lôi kéo, chỉ có thể diễn tả điều đó như là trạng thái “đi vượt lên trên”! Hoàn toàn mất nhận thức về mọi thứ xung quanh và tôi như ở trong một thế giới khác – một vùng ánh sáng vàng ấm áp, nhẹ và dịu êm. Tôi cảm nhận sự hiện diện của một Nguồn Sáng khác. Tôi nhận thức rõ về Nguồn Sáng đó. Sự giao thoa ánh sáng cho tôi cảm nhận được tình yêu thương vô bờ. Tôi chưa bao giờ trải qua cảm giác như thế trước đây. Nhưng rồi điều gì đó đã kéo tôi thoát ra khỏi nơi ấy và quay trở lại căn phòng hiện tại. Tôi ngạc nhiên đến sững sờ với trải nghiệm sâu sắc này. Tôi vẫn còn ghi nhớ trải nghiệm ấy cho đến tận hôm nay.

Bài tập hàng ngày

A. Nhìn thấy vẻ đẹp

Trong bảy ngày tới, hãy tập trung vào những điều bạn xem là đẹp hoặc truyền cảm hứng. Đừng lạc mình vào trong đó mà hãy ý thức nhận ra những thuộc tính hay đặc điểm nào mà bạn thấy là đẹp, truyền cảm hứng. Hãy ghi xuống bảng dưới đây những điều bạn thấy được.

B. Ghé thăm cuộc đời của bạn

Hãy dành ra ngày cuối tuần kế tiếp, hình dung bạn là một vị khách đến để quan sát cuộc đời của chính mình. Các vị khách thường trân trọng những điều ta cho là hiển nhiên, bình thường và họ cũng chú ý đến những chi tiết mà ta có khuynh hướng bỏ qua. Hãy ghi lại trải nghiệm của bạn, nhận ra bạn đã xao lãng trong những lĩnh vực nào của cuộc sống.

C. Vượt lên trên các giác quan

Hãy dành ra thời gian và tìm đến một không gian yên tĩnh, không bị ai quấy rầy hay làm bạn gián đoạn. Ngồi xuống trong tĩnh lặng, tập trung quan sát các giác quan của bạn. Bạn có thể nhìn, nghe, ngửi, cảm nhận và nếm được gì? Bây giờ, lần lượt rút lui ý thức của bạn ra khỏi các giác quan. Tưởng tượng bạn đang ở trong một thế giới không màu sắc, không âm thanh và không mùi vị. Hãy thực hiện bài tập này một cách chậm rãi: đầu tiên, vẫn có nhận thức về các giác quan; sau đó tách mình ra khỏi chúng (bằng ý thức); và cuối cùng là đưa nhận thức trở lại thế giới xung quanh với những cảm nhận từ giác quan. Ghi lại trải nghiệm của bạn.

D. Thoát khỏi ràng buộc

Hãy sáng tác một mẩu truyện ngắn với tựa đề Rebecca viếng thăm thế giới vật chất, nơi tinh tế và vùng ánh sáng. Hãy miêu tả cuộc phiêu lưu của Rebecca khi cô di chuyển từ thế giới này sang thế giới khác và cô khám phá được điều gì ở mỗi nơi.

Dưới Ánh Sáng Của Thiền

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here