Trong cuốn Elon Musk: Tesla, SpaceX và sứ mệnh tìm kiếm một tương lai ngoài sức tưởng tượng nhà báo công nghệ kỳ cựu Ashlee Vance đã mở cánh cửa đầu tiền nhìn vào cuộc sống phi thường của doanh nhân táo bạo nhất thung lũng Silicon. Được viết với độc quyền tiếp cận Musk, gia đình và bạn bè anh, cuốn sách lần theo cuộc hành trình của doanh nhân này, từ thuở nhỏ được nuôi dạy ở Nam Phi đến khi lên đến đỉnh cao của giới kinh doanh toàn cầu. Vance dành hơn 30 giờ trò chuyện với Musk và phỏng vấn gần 300 người để kể những câu chuyện đầy biến động về các công ty đang làm thay đổi thế giới mà Musk thành lập: PayPal, Tesla Motors, SpaceX và SolarCity, và để mô tả một người đàn ông đã tạo sức sống mới cho ngành công nghiệp Mỹ và thổi bùng tinh thần đổi mới ở một cấp độ khác, trong khi cũng tạo nên không ít kẻ thù trên con đường đó.

Vance dùng câu chuyện cuả Musk để khám phá một trong những câu hỏi trọng tâm trong thời đại của chúng ta: liệu quốc gia của những nhà phát minh sáng chế, thế lực đã dẫn dắt thế giới hiện đại suốt một thế kỷ có còn trụ nổi trong kỷ nguyên cạnh tranh toàn cầu khốc liệt? Anh khẳng định rằng Musk – một trong những nhận vật dị thường và ấn tượng nhất lịch sử kinh doanh Mỹ- là một sự hòa trộn đương đại của những nhà sáng chế huyền thoại và những nhà công nghiệp như Thomas Edison, Henry Ford, Howard Hughes và Steve Jobs. Hơn bất cứ doanh nhân nào khác, Musk cống hiến toàn bộ năng lượng và cược toàn bộ tương lai của anh cho việc kiến tạo một tương lai giàu mạnh và rộng mở cho thời hoàng kim của khoa học viễn tưởng.

Trích đoạn sách hay

“Anh có nghĩ tôi điên không?”

Elon Musk chợt hỏi tôi câu này khi chúng tôi sắp kết thúc bữa tối kéo dài tại một nhà hàng hải sản thượng hạng ở Thung lũng Silicon1. Tôi đến chỗ hẹn trước và yên vị với một cốc gin pha tonic, biết rằng Musk sẽ lại đến muộn – như mọi khi. Chừng 15 phút sau, Musk xuất hiện với đôi giày da, chiếc quần jeans thời thượng và áo sơ-mi kẻ ca-rô. Musk cao mét tám, nhưng nếu hỏi bất kỳ ai quen biết anh, họ sẽ khẳng định rằng anh còn to cao hợp thế. Anh có bờ vai rộng đến mức phi lý, dáng người đậm và chắc nịch. Bạn sẽ nghĩ rằng anh luôn biết cách tận dụng vóc dáng đó và toát ra phong thái “tôi là sếp” mỗi khi bước vào phòng. Nhưng kỹ thực anh rất hay ngượng ngùng. Một cái nghiêng đẩu nhẹ khi bước vào, một cái bắt tay chào hỏi khi đến bên bàn, thế rồi anh ngổi xuống ghế. Tiếp đó, Musk cần vài phút làm quen để cảm thấy thoải mái hơn.

Musk mời tôi ăn tối để dàn xếp vể vài vấn để. 18 tháng trước, tôi đã thông tin với anh rằng tôi dự định viết một cuốn sách về anh, và anh cũng nói thẳng với tôi rằng anh không có ý định hợp tác. Lời khước từ khiến tôi đau đầu nhưng đã đánh thức bản năng phóng viên lì lợm trong tôi. Nếu tôi phải viết cuốn sách này mà không có anh, thì hãy cứ vậy đi. Tôi có thể liên lạc với vô số người từng rời bỏ hai công ty của anh, Tesla Motors và SpaceX, và quen biết rất nhiểu bạn bè của anh. Các cuộc phỏng vấn từng người một cứ nối tiếp nhau, từ tháng này sang tháng khác, và sau khi tiếp chuyện khoảng 200 người, tôi lại được nghe giọng Musk một lần nữa. Anh gọi cho tồi từ nhà và tuyên bố rằng mọi chuyện chỉ có thể diễn ra theo một trong hai hướng: hoặc anh sẽ khiến đời tôi khốn khổ, hoặc anh sẽ giúp tối thực hiện dự án này. Anh sẵn lòng hợp tác nếu được đọc qua cuốn sách trước khi nó được xuất bản và thêm chú thích trong toàn bộ nội dung. Anh sẽ không can thiệp vào bản thảo của tôi, nhưng muốn có cơ hội chú thích lại trung thực những điểm mà anh cho rằng không đúng như sự thật. Tôi hiểu vì sao anh có suy nghĩ đó. Musk muốn có một công cụ nhằm kiểm soát toàn bộ câu chuyện vể cuộc đời anh. Anh như một nhà khoa học, bị ám ảnh và tự giày vò tâm trí mỗi khi thấy một lỗi sai sự thật. Chỉ một lỗi nhỏ trên trang giấy cũng có thể gặm nhấm linh hồn anh vĩnh viễn. Tuy hiểu cho lập trường của anh, nhưng tôi không thể để anh đọc cuốn sách vì nhiểu lý do nghể nghiệp, cá nhân lẫn thực tế. Musk có phiên bản sự thật của anh, và không phải lúc nào đó cũng là phiên bản sự thật mà những người khác chia sẻ. Anh hay dùng những câu trả lời dài dòng cho ngay cả các câu hỏi đơn giản nhất; và hễ nghĩ đến 30 trang giấy đặc những chú thích, tôi lại thấy chúng có vẻ quá chân thực. Song, chúng tôi vẫn đồng ý hẹn nhau ăn tối để bàn về tất cả những vấn để trên, và xem thử cả hai đã đi đến đâu.

Câu chuyện của chúng tôi bắt đầu với cuộc thảo luận về các nhân sự cho mảng quan hệ công chúng (PR). Musk vẫn khét tiếng là đốt tiển cực nhanh vào đội ngũ PR, và Tesla vẫn đang trong quá trình săn tìm một giám đốc truyển thông mới. “Ai là người làm PR xuất sắc nhất thế giới?” anh hỏi với một phong thái rất “Musk”. Rồi chúng tôi trò chuyện về vài người bạn chung, vể Howard Hughes2 và nhà máyTesla. Khi bồi bàn bước đến chờ gọi món, Musk liển nhờ anh ta gợi ý các món hợp với thực đơn low-carb3 của anh. Anh hài lòng với vài khoanh tôm hùm rán rưới sốt mực đen. Cuộc dàn xếp vẫn chưa bắt đầu, nhưng Musk đã sẵn sàng dùng bữa. Mở đầu câu chuyện, anh kể về nỗi lo sợ ghê gớm khiến anh thao thức hàng đêm: Rất có thể Larry Page, đồng sáng lập kiêm CEO của Google, đang âm mưu xây dựng một binh chủng robot được-tăng-cường-trí-tuệ-nhân-tạo có khả năng hủy diệt nhân loại. “Tôi thực sự lo lắng về điểu này,” Musk nói. Tuy rất thân với Page và hiểu rằng Page thực chất là người tốt tính chứ không phải Tiến sĩ Evil4, nhưng Musk vẫn không cảm thấy an tâm. Trên thực tế, đó cũng là một phần của vấn để. Bản chất tốt đẹp của Page khiến anh ta đinh ninh rằng mọi thứ máy móc sẽ mãi mãi tuần lệnh con người. “Tồi thì không lạc quan như thế,” Musk nói. “Anh ấy có thể ngẫu nhiên tạo ra thứ gì đó xấu xa lắm chứ.” Khi thức ăn đến, Musk liển ngấu nghiến ngay. Anh ăn rất nhanh, làm mọi thứ trên đĩa biến mất với vài cú ngoạm lớn. Liều mạng giữ cho Musk vui vẻ và có hứng trò chuyện’, tôi chuyển cho anh khoanh thịt bò lớn từ đĩa của mình. Kế hoạch thành công… được tất cả 90 giây. Thịt. Miếng to. Mất hút….

Elon Musk: Tesla, SpaceX Và Sứ Mệnh Tìm Kiếm Một Tương Lai Ngoài Sức Tưởng Tượng

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here