Đây là cuốn tỉêu thuyết đầu tiên Đỗ Phấn dùng ngôi thứ nhất – “tôi”. Song không khác các cuốn khác là tác giả vẫn viết về Hà Nội, thành phố nơi anh sinh ra, lớn lên, chứng kiến những đổi thay từ hình hài đến giọng nói người, đến món ăn, cách người ta sống, làm việc, và yêu nhau.

Câu chuyện được dẫn dắt theo một giọng kể. Thành, một kiến trúc sư thôi làm công chức sở quy hoạch chuyển qua làm họa sĩ tự do. Vẽ tranh, có tiền, có bạn bè và những cuộc tình đều nồng nàn dù sâu đậm hay thoảng qua, nhưng sao không thấy vui… Có lẽ bởi ở những gì anh nhìn thấy.

Cuộc sống hiện đại, với nhiều giả dối hồn nhiên. Sao mà thành phố của mình cứ ngày một trôi đi đâu, và bao nhiêu đam mê, nhiệt huyết, ước mơ hồng hào ngày nào nay đã biến đâu mất, chỉ còn lại những toan tính, bất trắc; và những cuộc tình – nếu nó vẫn còn đẹp và chưa uể oải thì cũng là bởi người vẫn còn sót lại chút lịch lãm tử tế, hoặc là khao khát tử tế…

Đọc cuốn sách bạn sẽ thấy quý, bởi giá trị của một bức tranh hiện đại bằng văn chương.

Trích đoạn sách hay

Ánh chớp nháng lên. Mặt biển sầm tối. Dải núi kéo dài nhô ra biển in lên nền trời những những vết hằn lởm chởm của cây và đá. Ánh chớp soi rõ nền cát dưới chân tôi ngồi. Những con còng thập thò ngần ngại đu đưa như đánh võng trên miệng hang. Lũ còng dạn người. Không thể ngờ một động vật cấp thấp như loài giáp xác này cũng thiết lập được phản xạ có điều kiện. Chúng kéo nhau mon men đến những quán hàng sáng đèn ven biển kiếm ăn. Chúng lượn thoăn thắt xuyên qua đống vỏ ghẹ, vỏ bề bề dưới chân bàn nhặt nhạnh. Ăn thịt đồng loại. Có chế biến hẳn hoi! Thằng Trọng nheo nheo cặp mắt cận 6 diop buông lời nhận xét. Tôi cười, còng là loài ăn tạp, cái gì nó chẳng ăn! Sao ông biết? Tí nữa bãi biển vắng người, ông ra đấy thử tìm cảm giác “quận công” mà xem! Trọng ngần ngừ, khu du lịch của người ta…! Tôi cười phá, ông cố nhớ lại xem căn nhà trọ tôi với ông thuê ban chiều trong xóm có chỗ nào gọi là toilet được không, bãi biển chẳng phải là toilet của dân làng thì là cái quái gì? Thằng Trọng không tin. Nó bảo nếu có cái toilet dài mấy cây số như thế thì hẳn là đã được đưa vào sách kỉ lục Guinet rồi. Tôi chưa nhìn thấy quyển sách kỉ lục Guinet bao giờ. Chỉ đại khái biết rằng ở đấy người ta ghi tên tuổi cả những người đánh rắm lâu nhất quả đất. Toàn chuyện nhảm nhí.’

Quán rượu trên bãi biển chỉ có bốn người kể cả cô bán hàng. Tôi, Trọng và Yến là khách. Gọi là quán rượu nhưng cũng không hẳn thế. Chỉ có hai chiếc sào tre chống một tấm vải bạt rách rưới bạc phếch làm mái lều. Một chiếc bàn nhựa nham nhở cóc gặm. Vài ba chiếc ghế nhựa và một chiếc ghế dài bằng gỗ nặng trịch ẩm ướt thâm sì. Những quả chuối tiêu chín ủng, vài quả dứa héo mắt đặt cạnh đĩa trứng vịt luộc lam nham vết khói muội đèn. Mấy chiếc lọ đựng kẹo bánh nhì nhằng và một hộp gỗ mặt kính lèn những bao thuốc lá bình dân vỏ mềm đặt trên mặt bàn lạo xạo cát. Cô chủ quán còn trẻ búi cao một đụn tóc dày dường như đã bỏ lại sau lưng toàn bộ những e thẹn thời con gái. Chốc chốc thấy một anh chàng nheo nhóc bế ra quán đứa trẻ khóc ngằn ngặt chẳng biết là trai hay gái. Chủ quán vạch vú sừng sực cho con bú ngay trước mặt chúng tôi. Bầu vú nhão nhoẹt nổi gân xanh chằng chịt. Một đứa bé gái chừng hai tuổi chạy ra cũng lốc thốc sà vào vạch nốt vú bên kia bú ké. Yến đỏ mặt quay đi. Trọng biết ý người yêu cũng gỡ kính ra lau. Tôi ghé tai đùa Trọng, sợ không nhìn rõ?

Gần Như Là Sống

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here