Hoàng Trọng Dũng từng giữ chuyên mục ẩm thực trên Tuần san Thanh Niên và báo Đà Nẵng một thời gian dài. Những bài viết đọc vô cùng cuốn hút, đọc thôi là đã có thể nhìn thấy màu sắc và ngửi thấy mùi thơm, khiến nỗi thèm muốn được tức khắc thưởng thức món ăn ấy. Tác giả đã chứng tỏ khả năng của một người biết cảm thụ từng miếng ngon tinh tế, và một kho kiến thức về ẩm thực Việt, văn hóa Việt.

Các bài báo ngắn về Bún thang Hà Nội, bún bò Nam Bộ, mì Quảng, cơm rượu Sa Pa… về bánh Hỏi, bánh Ít, về các món kho, về các món quà, về món ăn của bữa cơm thật giản dị, về các loại rau, về gia vị, về cách làm bún, bánh cuốn,… của các miền đất nước mang chứa đầy đủ những đặc điểm, những dư vị, dư cảm… của từng món ăn Việt. Các món ăn chứa chan tình yêu của mẹ, của vợ, không chỉ là món ăn, cách ăn, còn là câu chuyện của một hạnh phúc ấm êm gia đình.Giọng văn Hoàng Trọng Dũng nồng nhiệt, sôi nổi nhưng vẫn giữ được sự mềm mại, duyên dáng. Những câu chuyện bên lề, những liên tưởng độc đáo, những ca dao, tục ngữ được được đặt đúng chỗ trong các diễn giải, không những giúp làm rõ hơn ý hướng của người viết mà còn đem lại cho ý hướng ấy sự thấm thía, thuần nhã, gần gặn. Câu chuyện ẩm thực của Hoàng Trọng Dũng đã trở thành Câu chuyện văn hóa ẩm thực.

Trích đoạn sách hay

– Bắp Hội An đấy!

– Cua Hội An đấy!

– Rau sống Hội An đấy!

Thậm chí trong dịp Tết Đoan Ngọ, bánh tro – thứ bánh vốn nổi tiếng trong danh mục quà Bắc, vẫn được người bán dán cho cái nhãn “made in Hội An”.

Có thêm hai chữ Hội An, ngọn rau, chén hến, mớ tôm, con cá dường như dễ bán hơn. Những người từ Hội An ra không bỏ lỡ dịp mua chục bánh, chục bắp, ít mắm dưa, vài hũ tương ớt. Thì vẫn thứ bánh nhân ngọt, nhân mặn, bánh xoài, bánh phu thê, vẫn thứ mắm dưa đèo, vẫn những hũ tương ớt bày bán nhan nhản ở khắp các chợ Đà Nẵng! Nhưng đã vào Hội An không mua không đành lòng – để đỡ tiếc, để không có cảm giác bỏ lỡ một cơ hội chăng. Ấy bởi người đi chơi muốn mang một chút Hội An về Đà Nẵng, như mang niềm vui theo mình, rồi chia nó ra – không phải chỉ niềm vui mà quan trọng hơn, chia sẻ cho nhau cái sự tương tư Hội An đã hình thành không biết tự khi nào trong lòng của kẻ cho và người nhận.

Cách nhau nửa giờ xe máy. Con sóng vỗ nơi này nơi kia nghe được. Nhưng tạo hóa thiên vị đã ban hết cái ngon ngọt cho Hội An, để Đà Nẵng cứ thèm muốn, ước ao. Vì Hội An mỗi năm một lần lại biến thành Vơ-ni-dơ, trong mùa lụt chăng. Vì con sông Thu Bồn dùng dằng khi đến cửa biển Hội An chăng. Vì con cá con tôm, ngọn rau quả bí của Hội An cứ bình thản đi hết chu trình thời gian của mình, không chịu sự tác động của bất kỳ kích tố hóa học nào chăng… Những câu hỏi luôn làm loài người trưởng thành hơn, nhưng sẽ phản khoa học nếu đang ngồi ăn mà cứ lẩn thẩn nghĩ ngợi. Nó ngon, vậy xin hãy gắp đi. Nó ngon, vì nó là của Hội An. Còn gì giản dị và đáng tin cậy hơn thế.

Nhưng tiếng lành hình như không được đồn xa. Vì Hội An không sáng tạo ra một món gì đặc sắc như phở Hà Nội, nem Phùng, chả quế Ước Lễ, tương Bần Yên Nhân… chăng. Cao lầu còn đó một cái tên, nhưng chẳng mảy may quyến rũ thực khách bốn phương. Món ăn được truyền tụng đó may lắm chỉ gợi được chút ít tò mò. Người già bảo kỹ thuật làm cao lầu đã thất truyền, rằng cái thứ tro dùng để ngâm gạo làm bánh giờ không còn ai biết đốt từ loại cây đặc biệt nào, rằng nếu đã có loại tro đó còn phải dùng đúng thứ nước múc lên từ giếng Chăm! Có vẻ không thuyết phục lắm, nhưng người nghe không cãi, bởi đã hờ hững, đã nhạt duyên với cao lầu rồi.

Mẹ tôi thì cười hiền lành: “Ở cái xứ lượm cọng rau rũ rũ đất, bỏ vô miệng đã thấy ngon rồi, cần chi phải chế biến cầu kỳ”.

Gạo, Nước Mắm, Rau Muống… Câu Chuyện Ẩm Thực Việt

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here