… Thế giới nhân vật trong Giữa dòng chảy lạc của Nguyễn Danh Lam là một thế giới vô danh, thế giới của những bước lỡ, bước chệch quỹ đạo thông thường, thế giới của những thân phận người bị bắn ra và chìm xuống dưới cái mẫu số chung tầm thường tạo thành xã hội…

Được thể hiện ở mức cao nhất của sự nhạt nhòa hóa, sự vô danh hóa, sự tầm thường hóa phải là nhân vật anh – một phản nhân vật, một phản anh hùng đích thực… (Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam)

Trong mê trận của thế giới lao nhanh vùn vụt hôm nay, đôi khi ấn tượng về xung quanh chỉ còn là những vệt dài loáng nhoáng cùng vượt lên phía trước. Vẫn có những bước chân hụt lại. Những thân phận lạc rơi. Với nỗi đau, với thất bại ghì níu quanh mình. Và đâu là lối thoát?

Giữa dòng chảy lạc, từ nỗi buồn thấm thía, đắm chìm, gợi lên một cảnh tỉnh. Để đứng dậy và thương yêu, sau khi gập lại trang sách cuối cùng và ngước nhìn cuộc sống còn mênh mông phía trước…

Trích đoạn sách hay

Sau mấy tháng trời thất nghiệp kể từ ngày công ty cũ dẹp tiệm, một cuộc gọi dựng anh dậy vào lúc mười giờ sáng. Bộ hồ sơ nào đó, trong rất nhiều những bộ hồ sơ xin việc mà anh gửi hú họa từ bao giờ chẳng nhớ, đã nhận được hồi âm. Giọng cô trợ lý giám đốc mềm như nhung qua máy, sau khi trao đổi công việc với anh, tranh thủ tiếp thị luôn:

– Đây là một công ty uy tín của nước ngoài, số nhân viên toàn cầu lên đến mấy chục ngàn. Anh nhớ đúng hẹn.

– Cảm ơn cô – Anh chưa trút được giọng ngái ngủ

– À, xin lỗi, hồi nãy cô dặn tôi mấy giờ nhỉ?

– Chín giờ, anh nhớ đúng chín giờ nhé.

Chín giờ, một thời điểm khắc nghiệt. Sau nhiều tháng trời không công ăn việc làm, cơ thể anh đã lập cho nó một nhịp điệu sinh học mới, đêm thức tới sáng và sáng ngủ đến chiều. Bất cứ sự việc nào diễn ra trước mười ba giờ, trí óc, mọi cơ bắp của anh đều cho đấy là đêm. Mà cái nhịp sinh học ấy rất lì lợm, muốn đổi lịch, cơ thể phải mất cả tuần lễ để thích nghi. Có thể phải dùng tới rượu bia để “nắn” lại giấc ngủ và nhồi hàng đống cà phê để bảo tồn trạng thái thức.

Một điều khiến anh không khỏi băn khoăn, đây là một công ty nước ngoài, dù anh đã khai thật trong hồ sơ, trình độ ngoại ngữ của mình thuộc vào loại bết bát, chẳng hiểu sao họ vẫn mời phỏng vấn. Nếu họ quên mất chi tiết này, hẳn cuộc đối thoại sẽ trở nên đầy hài hước. Còn nếu họ đã để ý mà vẫn gọi, chẳng biết công việc mà họ định dành cho anh ở đó sẽ là gì. Tuy nhiên hãy cứ thử một lần coi sao. Trước đây, anh đã từng học ngoại ngữ, thậm chí học giỏi, nhưng đó là một thứ ngôn ngữ khác. Suốt tiểu học, lên trung học, rồi vào những năm đầu đại học, anh vẫn theo thứ ngôn ngữ ấy, nói đúng hơn là phải theo vì đã lỡ theo, thế nhưng sau khi anh ra trường, chẳng mấy ai còn dùng đến nó nữa, coi như bỏ trắng. Sau này, anh có đi học thêm được chút ít thứ tiếng phổ dụng hôm nay, nhưng cũng dang dở, chẳng đến đâu vì đầu óc đã trở nên chai cứng…

Giữa Dòng Chảy Lạc

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here