Hector là một bác sĩ tâm thần học, công việc hằng ngày của anh là lắng nghe các bệnh nhân của mình. Đó là một công việc không dễ dàng, cực kỳ mệt mỏi vì việc lắng nghe không hề đơn giản, nhất là các câu chuyện đó đều buồn chán và bế tắc.

Vì nỗi buồn phiền và lại không thể có phương hướng xử lý bế tắc, không thể bước ra khỏi “mê cung” bấn loạn trong tâm trạng của mình mà khách hàng mới phải đến phòng mạch gặp Hector. Và từ từ, theo năm tháng, càng thành công, càng gặp gỡ và tư vấn cho nhiều khách hàng, Hector càng cảm thấy chán chường và mệt mỏi. Anh có thể thấy rõ ràng là mình không thể giúp cho tất cả mọi người được hạnh phúc.

Đã đến lúc Hector cần một kỳ nghỉ. Anh nghĩ vậy và anh quyết định kết hợp kỳ nghỉ ấy với một việc nghe có vẻ kỳ lạ: lên đường đi tìm bí mật của hạnh phúc. Nếu hạnh phúc có bí mật, anh phải tìm ra nó. Và kỳ nghỉ bắt đầu từ đất nước Trung Quốc.

Trên chuyến bay đến Trung Quốc, với chi tiết bất ngờ được rơi vào khoang hạng nhất, ngự trị trên chiếc ghế vô cùng thoải mái vốn dành riêng cho các thương gia, Hector bỗng nhận ra, niềm vui của anh có vẻ như lớn hơn và khác hẳn với trạng thái tâm lý của anh bạn đồng hành ghế bên, mặc dù điều kiện và phương tiện mà hai người đang thụ hưởng giống y hệt như nhau.

Hector đã bắt đầu việc tìm hiểu về hạnh phúc như vậy đó, chưa có gì nhiều nhưng anh đã tìm ra được một vài điều như: “Bài học số 1: Sự so sánh có thể làm hỏng niềm hạnh phúc bạn đang có” hay như “Bài học số 2: Hạnh phúc thường đến khi ta ít mong chờ nhất”. Nhưng mọi thứ còn rất thú vị ở phía trước, và hành trình của Hector không còn đơn giản như một kỳ nghỉ thông thường.

Ở Trung Quốc, Hector gặp Édouard, một người bạn của anh. Cũng chính tại đây, anh đã gặp Ying Li xinh đẹp. Cô gái đã chiếm một phần lớn tâm tư của anh trong suốt cả hành trình. Nhưng anh không thể dừng lại ở Trung Quốc, bởi anh đã có bạn gái, Clara, và Ying Li làm một công việc phức tạp nên không dễ dàng rời khỏi Trung Quốc để đi cùng Hector.

Hector tiếp tục hành trình đến các đất nước khác, gặp nhiều người bạn mới, thú vị và hấp dẫn, đặc biệt là có thể trả lời rất nhiều câu khác nhau về hạnh phúc và bất hạnh . Có lúc, anh đã gặp nguy hiểm, cận kề với cái chết, tưởng chừng như không thể vượt qua, để rồi, cơ may sống sót đột nhiên hiện ra nhờ những suy nghĩ thông minh nhất, cũng chính là hệ quả tất yếu của tư duy về hạnh phúc và bất hạnh.

Bản ghi chép của anh ngày càng dày đặc hơn các bài học về hạnh phúc. Cuối cùng, liệu rằng Hector có tìm được bí mật thật sự của hạnh phúc hay không?
Là một quyển sách về tư duy sống nhưng với cách kể chuyện linh hoạt, văn phong duyên dáng của François Lelord, bạn đọc sẽ có cảm giác đây là một cuốn tiểu thuyết hơn là những bài học khô cứng, giáo điều – một tiểu thuyết lãng mạn nhưng ẩn chứa rất nhiều bài học quý giá được đúc rút từ thực tiễn về con đường kiếm tìm hạnh phúc.

Hạnh phúc có hình hài như thế nào và vì sao có một số người dễ dàng có được hạnh phúc còn  người khác lại phải vật vã khó khăn? Có thể bạn sẽ tìm được câu trả lời của mình qua hành trình tìm hạnh phúc của Hector, một hành trình thú vị, đầy tính nhân văn mà ai cũng nên bắt đầu để có câu trả lời thỏa đáng về hạnh phúc cho chính mình.

Điều đặc biệt là, đọc xong cuốn sách, bạn sẽ hiểu không cần phải ngay lập tức đặt vé máy bay đến Trung Quốc hay đi chu du vòng quanh thế giới như con đường mà Hector đã đi, chỉ cần thực sự bước chân lên con đường mênh mông bí ẩn trong nội tâm sâu kín của mỗi người, bạn sẽ khám phá ra chân giá trị lớn nhất của cuộc đời, để từ đó, nhận thức và hành động cho mỗi sự xuất hiện trên đời đều trở nên ý nghĩa và cao cả.

Thông tin về tác giả “Hector và hành trình thú vị đi tìm hạnh phúc”:

Bác sĩ tâm thần học Francois Lelord đã có một sự nghiệp thành công tại quê hương Pháp và cả tại Mỹ – nơi ông theo đuổi nghiên cứu sau tiến sĩ ở trường Đại học California, Los Angeles (UCLA). Ông là đồng tác giả của nhiều quyển sách tự hoàn thiện bản thân và đã tư vấn cho nhiều công ty quan tâm tới việc làm giảm căng thẳng cho các nhân viên của họ.

Trong một chuyến đi đến Hồng Kông nhằm tự vấn về cuộc sống riêng tư và nghề nghiệp của mình, nhân vật Hector đã nảy ra trong đầu ông, và rồi ông viết Hector và hành trình tìm hạnh phúc. Sau thành công to lớn của Hector, đầu tiên là ở Pháp, rồi ở Đức và nhiều nước khác nữa, ông đã dành nhiều thời gian hơn cho việc viết lách và du lịch, và tại thời điểm đỉnh cao của dịch bệnh SARS, ông có mặt tại Việt Nam, hành nghề bác sĩ tâm thần học cho một tổ chức phi chính phủ của Pháp chuyên giúp đỡ phẫu thuật tim cho các bệnh nhi nghèo. Cũng trong thời gian ở Việt Nam, ông đã gặp người vợ thân yêu của mình. Hiện tại, họ đang sinh sống tại Thái Lan.

Francois Lelord đã viết ba quyển tiếp theo về các cuộc hành trình của Hector: Hector và hành trình vất vả tìm Tình yêu, Hector và sự kỳ diệu của Tình bạn, Hector và cuộc chiến dành lại thời gian đã mất. Hiện tại, First News đang biên dịch cuốn tiếp theo với tựa dự kiến “Hector và hành trình vất vả tìm Tình yêu”, hứa hẹn sẽ sớm tái ngộ bạn đọc trong Mùa Xuân 2013 này.

Trích đoạn sách hay

Hector tiến gần đến sự thông thái

Ga tàu phía trên núi to hơn nhiều so với trạm dưới chân núi. Nó là một khối nhà bê tông rộng lớn, bên trong có vài nhà hàng, mấy cửa hàng bán đồ lưu niệm, thậm chí có cả một bảo tàng sáp có tượng của Tony Blair và Sylvester Stallone. Tất cả những thứ này càng ít giống trong truyện Bông sen xanh hơn nữa, khiến cho Hector đã không vui lại càng cảm thấy bực bội. Anh rời ga tàu và bắt đầu đi dọc theo con đường dẫn lên cao hơn.

Càng lên cao, Hector càng thấy dần ít người. Cuối cùng thì chỉ còn mỗi mình anh trên đường. Cảnh vật xung quanh đẹp tuyệt vời, tất cả đều phủ một màu xanh rờn và thấp thoáng những đỉnh cao ngạo nghễ. Chúng mang một dáng vẻ đậm chất Trung Quốc. Hector thở không ra hơi, nhưng anh đã cảm thấy khá hơn rất nhiều.

Anh ngừng lại để ghi chú vào sổ tay:

Bài học số 6:

Hạnh phúc là một chuyến dạo bộ giữa cảnh núi non.

Anh suy nghĩ một lúc rồi gạch bỏ cụm “giữa cảnh núi non” và thay thế bằng “giữa cảnh núi non xa lạ, tuyệt đẹp”.

Phía bên vệ đường, Hector trông thấy một bảng hiệu gì đó toàn tiếng Trung Quốc, nhưng may mắn bên dưới có một hàng chữ tiếng Anh nhỏ hơn: “Tu viện Tsu Lin”. Hector thích thú vô cùng. Trong tu viện luôn có những nhà sư, và biết đâu trong tu viện này anh sẽ tìm thấy một nhà sư già giống như cha của Chang – người có vài điều thú vị để nói với anh về hạnh phúc.

Con đường mòn dẫn lên tu viện càng lúc càng dốc đứng, nhưng sự hào hứng khiến Hector không còn cảm thấy mệt mỏi nữa. Hết lần này đến lần khác, ở mỗi đoạn cong của con đường, anh lại thấy thấp thoáng tòa tu viện. Trông nó mới tuyệt làm sao, giống y như trong truyện Bông sen xanh– rất Trung Hoa với mái cong xinh xắn và những cửa sổ vuông vức bé xíu.

Hector kéo sợi dây thừng làm rung chiếc chuông đặt đâu đó bên trong. Một vị sư bước ra mở cửa cho anh. Anh ta còn rất trẻ và trông giống Chang hơn là cha của Chang, nhưng đầu anh ta được cạo sạch bóng và trên người là một bộ áo chùng màu cam. Vị sư trẻ này giải thích cho Hector bằng thứ tiếng Anh rất tốt rằng tu viện chỉ mở cửa cho khách tham quan một ngày trong tuần, và hôm nay không phải là ngày mở cửa. Hector rất thất vọng: anh chỉ vừa cảm thấy khá hơn thì đã phải đón nhận tin xấu.

Hector không nản chí. Anh giải thích rằng anh đến từ một nơi rất xa, rằng anh là một nhà tâm thần học đang cố công tìm hiểu điều gì khiến người ta hạnh phúc cũng như đau buồn, và anh không thể chờ được cho đến lúc tu viện mở cửa vào tuần tiếp theo. Vị sư trẻ trông có vẻ hơi lúng túng, bảo Hector đợi, rồi để anh đứng một mình nơi ngưỡng cửa.

Tu viện có bán một số món do các vị sư làm, như tượng hay bộ tách trà khá xinh xắn. Hector tự nhủ anh sẽ mua một món về làm quà cho Clara.

Vị sư trẻ quay lại và Hector rất vui mừng khi thấy anh ta dẫn theo một vị sư già khác – hẳn cũng già như cha của Chang. Ngay khi trông thấy Hector, vị sư già bắt đầu cười lớn và nói: “Xin chào. Anh đến từ một nơi rất xa xôi, ta nghe nói vậy”. Họ có thể trò chuyện hoàn toàn không cần người phiên dịch vì vị sư già này nói tiếng mẹ đẻ của Hector cũng tốt như chính anh vậy.

Ông dẫn Hector vào văn phòng của mình, nơi Hector chắc mẩm rằng mình sẽ phải ngồi xếp bằng trên tấm nệm nhỏ vì không có ghế. Nhưng thực tế hoàn toàn không như anh tưởng tượng. Văn phòng của ông cũng giống như văn phòng của Hector, có bàn làm việc, có ghế, rất nhiều sách, một máy tính, hai điện thoại, một số bức tượng nhỏ – nhưng đều là tượng Trung Quốc – và một khung cửa mở ra khung cảnh tuyệt đẹp của vùng đồi núi.

Vị sư già giải thích rằng khi ông còn trẻ, tức trước khi Hector sinh ra khá lâu, ông đã sống vài năm ở đất nước của Hector. Ông đi học ở đó, kiếm tiền bằng công việc rửa chén đĩa trong một nhà hàng lớn mà Hector có thể đã đôi lần dùng bữa. Ông hỏi Hector khá nhiều câu hỏi để xem mọi thứ nơi đó đã thay đổi thế nào, và ông có vẻ rất lấy làm thú vị trước những gì Hector kể.

Hector giải thích cho ông về lý do cuộc hành trình của mình. Ngày càng nhiều bệnh nhân của anh bất hạnh mà không thực sự bất hạnh, nên anh muốn tìm hiểu nguyên do vì sao.

Vị sư già lắng nghe Hector rất chăm chú. Hector tự nhủ cũng giống như anh, ông cũng có khả năng thể hiện sự quan tâm đến người khác một cách chân thành.

Hector hỏi liệu ông có điều gì có thể nói cho anh về hạnh phúc hay không.

Vị sư già nói: “Sai lầm cơ bản của con người là nghĩ về hạnh phúc như một mục tiêu cần đạt được!”. Nói rồi ông lại cười lớn.

Hector mong ông giải thích rõ hơn về điều này, nhưng vị sư già có vẻ không muốn giải thích quá nhiều.

Trên thực tế, ở nước Hector, ngày càng nhiều người theo tín ngưỡng của vị sư già (thực ra nó không hẳn là một tín ngưỡng, nhưng cũng khó để giải thích ở đây). Họ nghĩ rằng nó có thể giúp họ hạnh phúc hơn.

Vị sư già bảo điều này đúng, nhưng thường những người từ các nước như nước của Hector không thật sự hiểu rõ bản chất của tôn giáo ông, bởi họ đã thay đổi nó cho phù hợp với bản thân mình – cũng giống như các nhà hàng Trung Quốc ở thành phố nơi Hector sống không phục vụ các món ăn Trung Hoa chính thống vậy. Nhưng vị sư già cảm thấy rằng, dù cho ở vài khía cạnh nào đó thì điều này hơi đáng tiếc, nhưng thực ra thì nó không ảnh hưởng gì lắm bởi nó vẫn có thể giúp người ta bớt lo âu và tử tế với nhau hơn. Mặt khác, ông cũng tự hỏi tại sao những người đó lại quan tâm tới tôn giáo của ông khi mà chính tại đất nước họ cũng có nhiều tôn giáo cổ xưa và tốt đẹp của riêng mình. Có lẽ họ nên quan tâm tới chúng nhiều hơn, bởi lẽ họ có nhiều cơ hội tốt để hiểu rõ bản chất của chúng.

Hector bảo rằng điều này rất phức tạp, có vẻ như người ta quan tâm đến tôn giáo của ông bởi tôn giáo ấy không gắn với những ký ức không tốt đẹp, và vì thế mà nó tạo cho họ niềm hy vọng: người ta tin nó đích thực là một thứ tín ngưỡng mang lại những điều tốt đẹp.

Nhưng dù sao đi nữa, tôn giáo này có vẻ như đã phát huy tác dụng tốt đẹp đối với vị sư già, bởi Hector chưa bao giờ gặp người nào có vẻ ung dung tự tại như ông. Ông luôn cười vui vẻ, nụ cười sảng khoái thật sự chứ không hề mang ý chế giễu. Ông đã rất già rồi, nên cuộc đời ông chắc chắn không phải đã luôn gặp những chuyện vui vẻ để có thể cười vui như vậy.

Hector nhớ đã từng có thời kỳ những người cai trị Trung Quốc cho rằng sư sãi là những người vô dụng nên đã trấn áp họ bằng những điều tồi tệ. Có rất nhiều việc khủng khiếp đã diễn ra. Vị sư già này hẳn cũng đã nếm trải tất cả những khổ ải trong lúc ấy, nhưng dường như chúng không hề ngăn ông cảm thấy hạnh phúc với cuộc đời mình.

Hector ước gì ông tiết lộ cho anh bí mật của hạnh phúc.

Vị sư già nhìn anh, mỉm cười bảo: “Cuộc hành trình của anh là một ý tưởng hay đấy! Khi nào đi đến điểm kết thúc, hãy trở lại đây gặp ta”.

Hector Và Hành Trình Thú Vị Đi Tìm Hạnh Phúc

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here