Truyện dân gian Nhật Bản kể rằng, có một loài yêu quái gọi là Kasha, cứ ở đâu có người chết thì nó cưỡi mây đánh sấm bay tới, thấy đã chôn thì nậy bật quan tài, chưa chôn thì thẳng tay cướp xác, để ăn, để bêu, để làm những việc gì mà nó muốn.

Kasha còn có nghĩa là cỗ xe lửa, do âm binh đẩy, lọc cọc, lọc cọc, đưa các linh hồn đến ngục hình mà hành hạ.

Kasha, tiểu thuyết trinh thám của Miyuki Miyabe, kết hợp cả hai ý tưởng này, kể về một thứ yêu quái mang dáng hình đàn bà, chuyên vun xới đời mình trên xác tàn của kẻ khác. Chỉ chăm chăm nhảy vào cỗ xe lửa của thi hài, mà không hay mình đang thay thi hài đến nơi ngục hình chịu tội.

Một đêm tuyết lạnh, một chàng trai trẻ tràn trề yêu thương lâm vào tuyệt vọng, vì vị hôn thê của anh thình lình biến mất, để lại căn hộ trống trải hăng hắc mùi xăng. Cô sinh tháng Chín, với đá phong thủy là ngọc bích, nhưng lại khăng khăng đòi mua nhẫn đính hôn gắn ngọc lục bảo, viên đá ứng với tháng Năm.

Chàng trai đến gặp một cảnh sát đang nghỉ dưỡng bệnh, nhờ ông truy tìm dấu vết người vợ sắp cưới. Mỗi bước lần tìm, họ lại choáng váng vì nhặt được một mảng da phấn bung lở khỏi người cô, rụng lả tả trên mỗi bước chân cô để lại, hé lộ chân diện tăm tối bên trong.

Không đổ đến một giọt máu tanh, không ngây ngấy mùi của tử thi đang phân hủy, câu chuyện trinh thám tỉ mỉ và lạnh lùng này vẫn làm người ta nôn nao vì một thực tế, rằng mỗi con người cô lẻ trong thế giới kim tiền hiện nay, đều có thể thức dậy và nhận ra mình đã biến mất, hoặc soi gương mà không còn nhận ra mặt mũi mình.

Tiểu thuyết này đã được chuyển thể thành hai phiên bản truyền hình của Nhật, vào năm 1994 và 2011 và chuyển thể phiên bản điện ảnh của Hàn vào năm 2012, nhan đề Helpless.

Trích đoạn sách hay

Vầng mặt trời đỏ rực hạ thấp dần trên nền trời. Vài đứa trẻ đang tụ tập trên sân chơi, leo trèo hàng rào, lăn lê trên đất, gãi gãi lưng, giậm giậm chân. Giữa đám trẻ là một người đàn ông người hơi thấp, ngực vạm vỡ, hai tay chống hông, miệng hô nhịp cho chúng. Do đứng xa quá nên Honma không nghe rõ anh ta nói gì.

Bọn trẻ chỉ vểnh tai nghe một nửa. Hai bà mẹ trẻ đang ngồi cạnh nhau trên xích đu, mỗi người bế một đứa bé trong lòng, cùng nhìn người đàn ông, mỉm cười dè dặt.

“… Chúng ta phải làm theo đúng trật tự, các cháu có đồng ý không?” Người đàn ông thấp bé nói, nghe gần như hét lên.
Một cậu bé đang nấp một bên đứng bật dậy, “Tất nhiên rồi sẽ theo như lời chú. Nhưng rốt cuộc chú là ai ấy nhỉ?”

“Ta hả? Còn phải hỏi sao, tất nhiên ta là Sherlock Holmes!”
Những đứa trẻ đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng nhướng mày.
Honma đã lờ mờ đoán được người đàn ông kia là ai, đến khi tiến lại gần hơn, anh đã có thể hoàn toàn chắc chắn. Anh dừng lại bên hàng rào.

“Ố ồ ô, chắc chắn rồi, chú là Sherlock Holmes,” một đứa lẩm bẩm.

“Thám tử danh giá nhất mọi thời đại. Thật khó tin là các cậu không biết ta! Trẻ con thời nay chán thế đấy! Chẳng biết tôn trọng gì cả.”

“Vì chú không phải là ông ấy.” Vài đứa cười thầm. Kể cả hai bà mẹ trẻ cũng giơ bàn tay lên che miệng.

Anh chàng thấp lùn lại cao giọng. “Dù sao thì chúng ta cũng chẳng có thời gian tranh luận nữa. Chúng ta có việc cần làm, một cuộc săn lùng tội phạm, như ta đã nói đấy. Được chứ? Giờ thì hãy nhấc mông lên đi tìm nào.”

Bọn trẻ tản ra các hướng.

Honma vừa mới rẽ về phía tòa nhà thì giọng nói oang oang kia đã vang lên sau lưng anh. “Ê này!”

Honma không quay đầu lại, cũng chẳng buồn đi chậm hơn, nhưng phải thừa nhận chiếc chân đau đã làm giảm đáng kể tốc độ của anh. Anh chàng thấp lùn đuổi sát gót anh. “Này, chuyện gì thế này? Cậu không thể cứ bước như thể chẳng quen biết gì tớ cả.”

Honma xua xua tay. “Tôi có quen cậu đâu. Chưa từng gặp cậu bao giờ.”

“Nói dối nhé!” Sadao Funaki nói to, đuổi kịp rồi bước chậm lại theo nhịp của Honma. “Cái chân vẫn gây phiền toái quá nhỉ?”

“Cảm ơn cậu, tớ chẳng để ý mấy.”

“Giá mà tớ gánh hộ cậu được.”

“Này, nói chuyện khác được không?” Lúc này anh bật cười. “Mà cậu nghĩ cậu đang làm gì vậy hả?”

Funaki thở phì phò. “Tổ chức đội tìm kiếm. Tớ huấn luyện mấy đứa nhỏ thành đội thám tử nghiệp dư.”

“Bọn chúng đang tìm gì vậy?”

“Chó. Một con chó bị lạc.”

Honma đứng lại giữa đường. “Không phải con Đầu Đất chứ?”
Funaki có vẻ ngạc nhiên khi Honma biết con chó đó. “Đúng rồi, chính nó. Một cái tên ngớ ngẩn mang ra đặt cho chó. Có lẽ vì thế mà nó quyết định bỏ trốn cũng nên.”

Vậy là con Đầu Đất vẫn chưa về nhà. “Con chó rất thân thiện, nhưng không được thông minh cho lắm. Ai muốn dắt nó đi sẽ chẳng gặp khó khăn tí nào.”

“Ừm, tớ chỉ mong nó không bị ô tô đâm phải thôi.” Funaki nói, giọng hơi trầm xuống một chút.

Cả hai ngừng lại một chốc trước sảnh đợi thang máy để lấy lại nhịp thở.

“Cậu nghe ai kể chuyện con Đầu Đất vậy?” Honma hỏi.

“Makoto,” bạn anh đáp. Makoto rất quý “chú Sadao”, mặc dù thằng bé thường kêu ca chú ấy hay la hét.

“Trong khi cậu đi loanh quanh đây đó, Makoto tập hợp lũ bạn để đi tìm con chó. Tớ chỉ cho chúng vài chiêu cơ bản, có vậy thôi.”

“Nhưng giờ Makoto có trong đám đó đâu?”

Kasha

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here