“Ned Hallowell đã đưa ra một phương pháp đột phá nhằm đối mặt với những áp lực và sự phức tạp của cuộc sống bằng cách nhận diện và học hỏi từ những khoảnh khắc vĩnh cửu trong đời. Những câu chuyện cảm động trong quyển sách này bao gồm cả những câu chuyện của chính tác giả viết về tuổi thơ đầy sóng gió của ông chính là cẩm nang độc đáo giúp bạn thấu hiểu hơn về hành trình vươn tới một cuộc sống đầy ắp sự ấm nồng của tình bạn và niềm hạnh phúc viên mãn.” – Jack Canfield, đồng tác giả của bộ sách Chicken Soup for the Soul.

Những câu chuyện sâu sắc tuyệt vời này có khi sẽ khiến bạn rơi nước mắt, có khi lại bật cười, và trên tất cả, chúng sẽ giúp bạn cảm thấy cuộc sống này thật tốt đẹp.

“Khoảnh khắc cầu vồng” – Có những khoảnh khắc giúp ta tìm được ý nghĩa và tình yêu cuộc sống.

Trích đoạn sách hay

TÌNH BẠN: NGƯỜI ĐỊNH HƯỚNG ĐỜI TÔI

Khi còn bé, tôi vốn không phải là một người giỏi kết bạn; tôi lớn lên trong một gia đình có tiền sử về bệnh tâm thần và không được dạy dỗ theo cách bình thường. Tôi phải học cách kết bạn, cũng như học cách nhận biết cuộc sống bình thường là như thế nào. Tôi rất ghét bị cho ra rìa, nhưng đôi khi tôi tự rút vào phòng mình để đọc một quyển sách hoặc xem ti-vi, thay vì phải đối đầu với cảm giác khó chịu của việc không thể hòa hợp với mọi người, một cảm giác làm tôi thấy phát bệnh khi tôi ở cùng một nhóm người nào đấy. Tôi thường thấy thoải mái khi ở một mình, cuộc sống trong tưởng tượng có thể rất phong phú, nhưng tôi cũng nhận ra rằng trí tưởng tượng của tôi cũng có thể đem đến nỗi buồn ảm đạm; và những thứ này lại dùng sức mạnh của chúng mà bảo với tôi rằng tôi là một kẻ thất bại hết thuốc chữa. Tôi biết mình không thể nào sống tốt được chỉ bằng cách luôn trốn vào phòng như thế. Tôi nghiệm ra rằng mình phải hòa nhập với những người khác nếu muốn sống hạnh phúc. Điều đó không đến một cách tự nhiên, nhưng tôi đã quyết định là mình phải thực hiện nó.

Tôi chưa bao giờ xua đuổi được nỗi sợ hãi rằng bất cứ nơi đâu tôi đến, một ai đó sẽ phán xét tôi và tìm ra những khiếm khuyết của tôi, hoặc rằng một nhóm người nào đó không thích tôi, hoặc tôi không thể phấn đấu để tốt đẹp như những người mà tôi muốn vươn tới. Những người giống như tôi phải trải qua một quãng đường dài đấu tranh với nỗi sợ bị phán xét, sợ không được chấp nhận, và chúng tôi cần một vài bí quyết để đương đầu với những khó khăn trong quá trình hòa nhập. Một trong những bí quyết quan trọng nhất mà tôi rút ra được từ cuộc đời của chính mình đó là tìm được những người bạn tốt.

Bạn bè làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Bạn có thể hoàn toàn tin tưởng vào điều này.

Một trong những người bạn quan trọng nhất của tôi là người mà tôi chẳng hề thấy thích trong lần đầu gặp gỡ. Nhưng cuối cùng anh ấy lại là người dạy tôi cách thoát khỏi lối mòn của bản thân. Anh đã dạy tôi phải hành động thay vì gặm nhấm nỗi bực dọc. Anh đã góp phần tạo nên những thay đổi tích cực trong tôi.

Chắc anh ấy sẽ nhăn mặt khi đọc những dòng này, vì anh là người rất ghét nhận lời ngợi khen. Anh cảm nhận mọi thứ rất sâu sắc, nhưng anh không thích nói nhiều về bản thân mình. Tom đã chỉ cho tôi thấy rằng trong cuộc sống sẽ không bao giờ có con đường cùng, nếu không có cách này thì vẫn còn cách khác.

Anh bước vào cuộc sống của tôi khi tôi đang học cuối cấp ở trường Exeter. Anh cưới Lyn – người chị họ của tôi. Lần đầu tiên gặp anh, tôi nghĩ anh quá ít nói, quá nghiêm trang và có cái mũi quá to. Thế nhưng anh lại kết bạn với tôi. Tôi đảm nhiệm vai trò làm người dẫn đường trong lễ cưới của hai anh chị. Khi nâng cốc chúc mừng vào buổi cơm tối trước lễ cưới, tôi nói với Tom rằng tôi rất vui khi có thêm một người bạn, tôi nghĩ tôi chỉ nói thế theo đúng lễ nghi thông thường. Tôi không ngờ sau này anh lại trở thành một người bạn hết sức quan trọng của tôi.

Khi đang học đại học, tôi vẫn chưa biết liệu mình sẽ làm gì để kiếm sống. Trước mắt tôi chẳng có con đường nào rõ ràng. Điều nổi bật nhất mà tôi từng làm đó là viết một quyển tiểu thuyết khi còn học ở Exeter, vì vậy tôi nghĩ mình muốn trở thành nhà văn, nhưng làm sao để có thể biến nó thành một nghề có thể kiếm sống? Thậm chí tôi còn chẳng biết làm thế nào để tồn tại trên đời này. Đương nhiên tôi là một sinh viên giỏi, tôi có bạn bè ở trung học và đại học, tôi thật sự quan tâm đến chính trị và tôn giáo, và đặc biệt là tôi rất có sức hút đối với bạn khác phái, nhưng tôi hoàn toàn không có một định hướng nào cho cuộc đời mình.

Tôi không biết cách tạo dựng cuộc sống. Tôi không biết nên mặc chiếc quần nào, nói những lời gì, làm thế nào để giới thiệu bản thân với các cô gái, hoặc làm cách nào để uống say mà sau này không phải hối hận vì những điều mình đã nói hoặc đã làm. Tôi không biết cách ăn nói, không biết khi nào thì nên đi, không biết gọi điện cho ai, không biết nên nghĩ về điều gì, hoặc không biết nên đi đâu. Có thể bạn nghĩ rằng một thanh niên sẽ biết được những thứ ấy khi đã vào đại học, nhưng quả thực là tôi chẳng biết tí gì.

Rồi Tom đến. Anh bắt đầu chỉ dẫn cho tôi một cách tinh tế đến nỗi tôi không hề nhận ra. Tom là người rất mê thể thao, anh là một ngôi sao ở trường trung học và anh ấy đẹp trai như George Clooney(21) vậy. Nhận xét của tôi rằng cái mũi của anh quá to chỉ là cách tôi cố gắng tìm ra một điểm nào đó ở anh, bất cứ điểm nào, mà tôi có thể chê bai. Dĩ nhiên tôi đã từng nghĩ rằng một người quá tuyệt như anh thì làm sao có thể thích một người như tôi kia chứ. Đó là sai lầm của tôi.

Tôi vẫn tranh thủ thời gian đến thăm Lyn và Tom sau khi họ đã kết hôn, và lúc nào anh cũng cư xử với tôi như một người bạn. Tôi bắt đầu quan sát cách anh ăn mặc, nói năng và dần dần tôi bắt chước theo phong thái của anh. Tôi bắt đầu dùng câu “bạn biết đấy” để chen giữa các cụm từ trong khi tôi tìm kiếm lời lẽ tiếp theo, hoặc nghiêng người về phía trước một chút khi lắng nghe ai nói chuyện, hoặc thỉnh thoảng nhón chân lên một chút khi đang đứng nói chuyện và uống rượu.

Tom là một vận động viên bóng bầu dục. Tôi không phải là một người chơi thể thao giỏi và tôi cũng chẳng dám tưởng tượng có phần nào trên cơ thể tôi là cứng cáp. Nhưng một ngày nọ, khi tôi và Tom cùng chơi bóng trên bãi biển (Tôi chơi cùng anh, cố gắng học hỏi từ anh), Tom bảo với tôi rằng tôi chạy rất nhanh. Anh không hề biết rằng chính lời nhận xét ấy của anh đã thúc đẩy tôi vươn đến một tầm cao mới. Đó mới chỉ là một khoảnh khắc thôi. Còn nhiều khoảnh khắc đáng nhớ khác giữa chúng tôi.

Tôi học chuyên ngành ngữ văn và rất tự hào về con đường sự nghiệp đang theo đuổi. Nhưng Tom đã nhẹ nhàng đề nghị tôi nên thử học ngành y xem sao, chỉ để đề phòng trong trường hợp nghề viết văn của tôi không phát triển nhanh như mong đợi.

Tôi đã nghĩ: Vào trường y à? Không thể nào! Tôi không có khả năng nghiên cứu khoa học. Tôi không thể dậy thật sớm và thức trắng đêm. Tôi không đủ tận tụy. Hơn nữa, tôi là một nghệ sĩ chứ không phải một nhà khoa học khô khan.

Tom bảo: “Cậu có thể là nhà khoa học”. Rồi anh bảo với tôi rằng anh đã bị điểm D môn hóa hữu cơ, nhưng vẫn có thể vào được trường Y Georgetown đấy thôi. Anh nói: “Cậu cũng có thể dậy sớm nữa”. Sau này, anh thú nhận với tôi rằng đó là lời cam đoan mà anh không mấy chắc chắn. Anh bảo với tôi: “Trường y sẽ biến cậu thành một người tận tụy không ai sánh bằng”. Câu nói ấy làm tôi thấy nhẹ cả người.

Vì vậy, tôi bắt đầu theo học các khóa học dự bị để vào trường y. Tom tốt nghiệp ngành y ở Washington và bắt đầu thực tập chuyên khoa chỉnh hình ở bệnh viện Rhode Island, thành phố Providence. Vì lúc ấy tôi đang sống ở Cambridge, nên tôi có thể đến Providence để thăm Tom và Lyn thường xuyên.

Thỉnh thoảng, Tom dẫn tôi đến bệnh viện cùng anh. Tôi bước vào trong, cảm thấy căng thẳng và bất an, giống như một kẻ lang thang đến thăm những chàng công tử bảnh bao vậy, nhưng Tom đã chỉ cho tôi thấy rằng những người ấy cũng chỉ là con người mà thôi. Tom luôn cư xử với tôi như tôi là một chàng trai cừ khôi. Dần dần, tôi bắt đầu cảm thấy mình là một người như thế thật, và có lẽ thậm chí tôi đã thực sự trở thành một chàng trai như thế.

Tom bảo với tôi là anh cũng cảm thấy không được tự tin với các cô gái. Anh kể rằng khi gặp Lyn, anh không thể tin nổi là anh đã may mắn được chị ấy thích lại nhiều như anh thích chị ấy. Anh bảo: “Đó là ngày đẹp nhất của đời anh, ngày bọn anh gặp gỡ nhau. Đừng lo lắng về việc ấy! Cậu là một gã điển trai. Rồi cậu cũng sẽ gặp được người phụ nữ của đời mình”. Tôi là một gã điển trai? Và tôi có thể chạy nhanh? Tom không hề hay biết rằng những lời khích lệ ấy có ý nghĩa nhiều đến thế nào với cuộc đời tôi.

Chúng tôi cùng ra ngoài uống bia. Không uống quá nhiều nhưng đủ để thư giãn và tâm sự với nhau nhiều hơn. Lyn rất giỏi trong việc khơi gợi để Tom thổ lộ lòng mình, vì thế mà chúng tôi thường nói chuyện với nhau rất lâu về đủ thứ trên đời.

Anh chỉ cho tôi cách sống một cuộc đời bình thường. Tom đã cho tôi thấy rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng bất ổn và đầy lo lắng. Anh đã chỉ cho tôi cách sống một cuộc sống đầy niềm vui, hữu ích và đẹp đẽ.

Bằng vô vàn những khoảnh khắc ấm áp, Tom đã làm thay đổi cuộc đời tôi. Anh ấy đã luôn ở đó, trao những món quà vào mỗi mùa Giáng sinh, nướng món gà vào mỗi buổi tiệc ngoài trời, luôn ủng hộ và khích lệ tôi ở mỗi ngả rẽ trên suốt chặng đường đời.

Tom trở thành một người bà con của tôi khi anh kết hôn với Lyn, nhưng lại trở thành một người bạn bởi chính sự lựa chọn của tôi. Tính đến nay thì chúng tôi đã làm bạn với nhau suốt ba mươi lăm năm. Tôi sẽ chẳng bao giờ trở thành một bác sĩ nếu không nhờ sự động viên của anh. Giờ đây, với tư cách là một bác sĩ tâm lý và cũng là một bậc phụ huynh, tôi ước gì mình có thể mang đến một anh Tom Bliss cho nhiều người khác. Nhưng những người như anh thật không phải dễ tìm.

Chúng tôi quen biết nhau thông qua chị Lyn, và cả hai đã vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng chúng tôi có thể mang đến cho cuộc sống của nhau thêm nhiều ý nghĩa. Giờ đây, chúng tôi đã là bằng hữu mãi mãi. Đôi khi tình bạn diễn ra như thế đấy.

Niềm hy vọng to lớn tôi mong mỏi ở các con không phải là chúng được điểm cao ở trường hoặc trở thành ngôi sao trong lĩnh vực nào đó, mà là chúng có thể tìm được những người bạn như anh Tom và bản thân chúng cũng trở thành những người bạn tốt của mọi người như anh Tom vậy.

TIẾNG VANG…

Chú ngựa Charlie

Những con vật nuôi cũng là những người bạn thân thiết không thể thiếu trong đời. Cháu gái của tôi, Molly, là tay nài ngựa đẳng cấp thế giới trong suốt thời niên thiếu và những năm đầu tuổi đôi mươi của nó. Con bé luyện tập không mệt mỏi, thường dậy lúc bốn giờ sáng, quét dọn chuồng ngựa, lái xe hàng trăm dặm để đến tham dự các sự kiện thể thao liên quan đến ngựa. Nó còn liều lĩnh cùng với chú ngựa thân thương của mình phóng qua các chướng ngại vật, bất chấp cú ngã chết người hoàn toàn có thể xảy ra. Tất cả diễn ra trong khi con bé vẫn đến trường và có một cuộc sống “bình thường”. Bài viết sau đây kể về chuyến trở về thăm lại chú ngựa Charlie của Molly sau một thời gian con bé từ bỏ việc cưỡi ngựa để theo nghề bác sĩ. Molly viết bài này khi đang là sinh viên năm thứ tư ở trường Y Brown và chuẩn bị đi thực tập. Cô bé là thiếu nữ dũng cảm nhất mà tôi biết.

– E.H.

Bước xuống chiếc xe thuê bằng nguồn ngân quỹ ít ỏi của mình để ra ngoài hứng cái nóng hầm hập của mặt trời vùng North Carolina, tôi dành một phút để quan sát vẻ đẹp thôn dã của nông trại nuôi ngựa rộng lớn. Đây là nơi mà người bạn thân nhất, đồng thời cũng là cộng sự của tôi suốt nhiều mùa thi đấu đang nghỉ hưu. Tôi đã không gặp lại Charlie vài năm nay, kể từ khi nó được dẫn ra khỏi nông trại nhà tôi ở Massachusetts và đưa lên một chiếc xe moóc để đến với một cuộc sống mới cho phần đời còn lại của nó.

Trong suốt chuyến đi về phía Nam ấy, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về tầm quan trọng của chú ngựa thiến màu hạt dẻ tươi ấy đối với cuộc đời tôi. Charlie là một chú ngựa tài năng nhưng cũng rất ngang ngạnh. Tôi quen Charlie khi tôi mười sáu tuổi và vừa bắt đầu vươn đến đỉnh cao trong các trận đua ngựa ở những giải đua kéo dài suốt ba ngày. Rồi Charlie và tôi cùng rèn luyện trong năm năm tiếp theo để tạo dựng một mối quan hệ cộng sự. Mối quan hệ ấy đã dần dần đưa chúng tôi đến đỉnh cao của môn thể thao này và là đại diện cho đội đua ngựa của Hoa Kỳ đi khắp nơi trên thế giới.

Suốt những năm tháng của tuổi trẻ đầy phiêu lưu mạo hiểm ấy, Charlie là chỗ dựa vững chãi của cuộc đời tôi. Tôi luôn có thể trông cậy vào nó. Tôi cũng chia sẻ những khoảnh khắc mãnh liệt với nó nhiều hơn với bất kỳ người nào khác. Nó là người bảo vệ cho tôi trong những cú nhảy kinh hoàng nhất, nó bay vút qua những độ cao tưởng chừng như không thể với tới, mềm mại uốn cong thân người vạm vỡ để đưa tôi an toàn nhảy qua một chuỗi hàng rào bệ vệ vững chắc cùng những gò đất dốc thẳng đứng xuống nước. Nó đã ở đó vào những ngày tôi cố nuốt nước mắt sau các giờ tập đặc biệt căng thẳng với huấn luyện viên khó tính của tôi. Dường như nó cảm nhận được tâm trạng của tôi và tự giảm tốc độ trên đường chúng tôi quay trở về trang trại để tôi có thời gian mà định thần lại. Charlie có thể khiến tôi lo lắng đến chết đi được, chẳng hạn như khi nó bị bong gân chân trước, tôi và bố mẹ đã phải thức suốt đêm ở trong chuồng ngựa để chườm đá vào cái chân đang bị sưng của nó, hoặc có nhiều đêm tôi phải cắm trại ngủ lại ngoài trang trại để chăm sóc nó khi nó bị đau bụng. Mặc dù việc nhìn thấy máu me chẳng hề hấn gì đối với tôi, nhưng hễ thấy máu của Charlie là tôi lập tức té xỉu.

Khi phi nước đại trên các đường đua dài, chúng tôi như có thể đọc được ý nghĩ của nhau. Tôi có thể giao tiếp được với nó rất nhiều bằng cách siết nhẹ dây cương hoặc nhổm người lên một tí. Tôi chỉ cần lấy tay gãi nhẹ vào cổ nó để nó biết rằng tôi đang rất tự hào về nó và nó sẽ vểnh tai về phía sau và quất đuôi một cái để cho tôi biết là nó đồng ý. Chúng tôi dần chấp nhận những thói quen nho nhỏ của nhau giống như những người thân trong gia đình vậy. Nó chấp nhận nỗ lực điều khiển bằng dây cương đôi khi thái quá của tôi, còn tôi thì chấp nhận nỗi sợ hãi không thể giải thích nổi của nó đối với khăn lông trắng. Charlie đưa tôi phóng lên cao và luôn cố gắng không để tôi phải ngã xuống đất. Tôi luôn có thể trông cậy vào nó để thực hiện những cú nhảy khó nhất đối với khả năng của nó. Nó là người bạn mà tôi tin tưởng tuyệt đối. Đó là lý do vì sao tôi sẽ chẳng bao giờ tha thứ cho bản thân vì đã phá vỡ niềm tin mà nó dành cho tôi.

Tôi đã phá vỡ niềm tin của Charlie bằng cách gửi nó đi. Vì một vài nguyên nhân khác nhau, tôi đã quyết định từ bỏ đường đua. Tôi đã lập ra một kế hoạch để Charlie thi đấu cùng cựu huấn luyện viên của tôi rồi sau đó sẽ được chuyển đến North Carolina với một phụ nữ dễ thương chuyên phụ trách công việc huấn luyện ngựa và cuối cùng nó sẽ được nghỉ hưu trong nông trại của bà. Những cuộc đua với ông huấn luyện viên của tôi có thể rất khó khăn đối với Charlie cả về mặt thể chất lẫn tinh thần, nhưng cuối cùng nó sẽ có được một cuộc đời đẹp đẽ nhất mà tôi có thể mang đến cho nó. Những mùa đông ở vùng New England luôn rất khắc nghiệt đối với bộ máy tiêu hóa của Charlie và tình hình càng trở nên tồi tệ thêm khi nó ngày càng già đi. Tôi biết tôi đã may mắn mới có thể thu xếp cho nó như thế, nhưng khi tôi nằm thổn thức trong phòng ngủ của mình, lắng nghe tiếng chân lộc cộc của Charlie khi nó ngây thơ bước lên chiếc xe moóc ở dưới nhà, trái tim tôi như bị xé nát.

Charlie và ông huấn luyện viên của tôi đã không thể hiện xuất sắc trong các cuộc đua và thật thanh thản cho tôi khi nó đã được nghỉ hưu ngay trong năm đầu tiên. Tôi đã không muốn đến thăm nó cho đến tận bây giờ bởi tôi nghĩ việc gặp lại có lẽ sẽ rất đau lòng và cũng một phần bởi vì tôi cảm thấy tội lỗi. Cuối cùng thì bố mẹ đã thuyết phục được tôi đến thăm nó.

Sau năm năm, tôi đến thăm lại Charlie lần đầu tiên. Tôi bước vào cái chuồng ngựa được quét dọn sạch sẽ. Mắt tôi cố điều tiết để thích nghi với bóng tối. Liệu nó có nhận ra tôi không? Tôi nghi ngờ điều đó. Và bây giờ trông nó thế nào nhỉ? Trải qua bao nhiêu năm, liệu nó có già khụ rồi không? Tôi liếc nhanh qua những cái đầu nhô ra từ các cửa chuồng.

Tôi đi dọc một nửa dãy hành lang thì nhìn thấy Charlie. Một làn sóng cảm xúc dâng trào trong tôi. Nước mắt bỗng tuôn trào từ khóe mắt và tôi bật khóc nức nở. Charlie điềm tĩnh hơn nhiều. Cũng bằng cái cách mà nó đã làm hàng triệu lần trước đây, nó dành cho tôi cái nhìn dò xét quen thuộc với đôi mắt nâu hiền lành ươn ướt và tỏ thái độ mừng rỡ khi nhận ra tôi. Khi tôi ôm cái cổ ấm áp của nó, nó xoay đầu và tì lên vai tôi. Người chủ mới của Charlie đã khéo léo lánh đi cho đến khi tôi có thể ngưng khóc.

Tôi nấn ná ở thêm hai giờ đồng hồ nữa cùng với Charlie khi nó gặm cỏ ở ngoài trời. Sau đấy, khi tôi ngồi trên máy bay về nhà, tôi thấy cảm xúc dâng trào lai láng nhưng có phần bình thản hơn. Charlie đã được hạnh phúc, an toàn; và dù tôi đã từ bỏ nó, tôi có thể thấy đó cũng là việc nên làm. Thêm vào đó, việc gặp lại Charlie đã nhắc nhở tôi rằng mặc dù mối quan hệ đồng đội trong các cuộc thi tài của chúng tôi đã kết thúc, chúng tôi vẫn cùng chia sẻ sự kết nối và tình thân thiết vĩnh cửu.

Tình bạn của đàn ông

Sau kỳ thực tập phẫu thuật ở trường y, tôi đã rất khó khăn để nói lời chia tay với một gã bạn học hút thuốc như ống khói tên McCormick, người hay gọi tôi là “kẻ giàu có vô dụng” trong suốt ba tháng trời thực tập chung. Tại sao tôi lại thích anh ấy? Tại sao tôi lại rất khó khăn khi phải nói lời chia tay với kẻ đã xúc phạm tôi và châm chọc tôi hết ngày này qua ngày khác? Bởi vì tôi biết rằng thật ra tất cả những điều đó là cách McCormick nói rằng anh ấy thích tôi. Thế có phải “kẻ giàu có vô dụng” có nghĩa là “tôi thích anh”? Đôi khi nó thực sự là như thế đấy. Đặc biệt là với cánh đàn ông chúng tôi.

Một số người đàn ông, đặc biệt là những người làm việc trong những lĩnh vực đặc thù như phẫu thuật, kinh doanh, tài chính hoặc thể thao, họ đơn thuần chỉ là không thể nói câu “tôi thích anh”. Nếu họ cố mà ép mình nói ra câu đó thì người nghe sẽ cho rằng họ không chân thành, hay thậm chí là giả dối, lẻo mép. Vì vậy, họ sử dụng các từ được mã hóa”: “Ê, bồ sao rồi, cái đồ bụng bự kia” có thể có nghĩa là “Tớ thật sự rất vui khi được gặp cậu”. “Tiến lên nào, bò tót” có thể có nghĩa là “Tớ yêu cậu”. “Ê, cậu là đồ công tử bột xấu xí” có nghĩa là “Cậu là bạn thân nhất của tớ”. Điều này nghe có vẻ thật lạ lùng, nhưng đó là sự thật.

Đàn ông cũng có những cảm xúc sâu sắc như phụ nữ và họ cũng muốn có những mối quan hệ thân thiết. Nhưng sự thân thiết giữa đàn ông với nhau có thể khó khăn hơn, chủ yếu là vì sự ganh đua. Đôi khi chúng ta thấy họ đối chọi với nhau nhiều hơn là hợp tác. Tuy nhiên, những đấng mày râu cũng là những người đồng đội tuyệt vời của nhau.

Người đàn ông trong câu chuyện sau đây chỉ đơn thuần viết về sự hối tiếc của mình vì đã không giữ liên lạc với một người bạn thân của anh từ cách đây rất lâu. Đây cũng là số phận bi thương của rất nhiều mối quan hệ bạn bè khác chỉ vì những người trong cuộc đã bỏ lỡ những cơ hội tuyệt vời của sự kết nối.

Câu chuyện này có một kết thúc có hậu. Sau khi anh viết bài viết này, Hank đã liên lạc được với Butch. Lần theo một vài tin nhắn điện thoại bị thất lạc, họ đã gặp lại nhau và giờ đây lại là bạn tốt của nhau.

– E.H.

Tôi năm nay năm mươi bảy tuổi, có rất nhiều người quen, nhưng gần như không có ai là bạn thân mà tôi còn giữ liên lạc.

Trong suốt năm cuối cấp, Butch và tôi là đồng đội của nhau trong đội bóng bầu dục. Tôi là tiền vệ cản phá còn anh là hậu vệ. Chúng tôi đã tạo nên những màn biểu diễn ngoạn mục. Tuy nhiên, sau khi rời sân cỏ, chúng tôi như hai người xa lạ.

Tôi chuyển nhà đi nơi khác ngay sau khi tốt nghiệp.

Tôi chẳng bao giờ trở về cho đến lần họp lớp thứ hai mươi lăm.

Vợ của Butch bảo rằng trước khi họ đến buổi họp mặt, Butch cứ lẩm bẩm: “Anh hy vọng Hank sẽ có mặt ở đó!”. Tôi đã không nghĩ rằng anh vẫn nhớ về tôi, mặc dù tôi biết bản thân mình cũng luôn nghĩ về những tháng ngày chúng tôi thi đấu bên nhau và những gì chúng tôi đã cùng chia sẻ. Khi tôi nghe câu nói ấy của anh, tôi thật sự rất cảm động và đã thề rằng sẽ giữ liên lạc với nhau. Thế nhưng tôi đã không làm được.

Khi tôi nghĩ về tình bạn giữa hai chúng tôi, tôi cảm nhận được cả hai thái cực cao và thấp: cao là những gì mà chúng tôi từng có với nhau và thấp là sự hời hợt đến vô tâm khiến chúng tôi không giữ được liên lạc với nhau cho đến giờ phút này.

TẠO KẾT NỐI…

Lời mời suy ngẫm: Có người bạn nào trong quá khứ hoặc hiện tại ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc đời bạn? Ai là người bạn muốn mời dùng một bữa tối đặc biệt thân tình?

Những trở ngại thường gặp: Thời gian và sự ganh đua là hai trở ngại lớn nhất đối với tình bạn ở tuổi trưởng thành. Ngày nay, thời gian là vô cùng quý giá đối với mọi người. Thời gian quả là hiếm hoi, khiến cho một việc gần như không thể tránh khỏi đó là tình bạn luôn bị xếp sau những việc khác. Sự ganh đua, đặc biệt là đối với cánh đàn ông, cũng có thể làm cho sự kết nối bắt đầu trở nên khó khăn bởi vì không có đấng mày râu nào muốn để lộ sự mềm yếu của mình.

Những bước tích cực nên thực hiện: Bạn nên đặt những khoản thời gian ở cùng bạn bè trong thời khóa biểu của mình và nghiêm chỉnh tuân thủ nó.

Tôi thực sự nghĩ rằng giữa những người đàn ông với nhau thì sự ganh đua là một nhân tố không thể tránh khỏi; tốt nhất là ta nên thừa nhận nó và để nó diễn ra tự nhiên hơn là cố gắng tránh né nó hoặc giả vờ như nó không tồn tại. Tuy nhiên, nếu vì cảm giác ganh đua mà bạn không muốn gặp một người bạn của mình, hay bắt đầu tránh mặt anh ta thì bạn nên xét đến khả năng là bạn đang từ chối một tình bạn trong sáng chẳng vì một lý do chính đáng nào cả.

Thường thì khi cảm giác ganh đua vượt ra ngoài tầm kiểm soát, chúng ta xem chiến thắng và thành công của bạn bè như là sự hạ thấp giá trị bản thân mình, thay vì chỉ đơn thuần nhìn nhận đúng bản chất của nó: chiến thắng và thành công của một người khác. Nếu chúng ta để chiến thắng và thành công của người bạn ấy dẫn đến sự kết thúc của tình bạn thì nghĩa là chúng ta đã cường điệu quá mức tầm quan trọng những thành công của người kia, mà lại xem nhẹ tầm quan trọng của tình bạn.

Khoảnh Khắc Cầu Vồng

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here