Giao tiếp là việc hằng ngày ai cũng phải làm, nhưng lại rất ít người trong chúng ta chịu đặt ra câu hỏi: “Giao tiếp như thế nào cho hiệu quả?”. Vì không chịu nâng cao kỹ năng đối thoại, chúng ta rất dễ thụ động trong các tình huống xã hội. VD: Khi bạn kể chuyện, người nghe dù rất chăm chú vẫn không hiểu bạn muốn nói gì. Nếu phải đứng trước đám đông phát biểu, bạn sẽ lúng túng như gà mắc tóc. Bạn rất tự tin khi gặp gỡ nhà tuyển dụng, nhưng cuối cùng lại không gây được ấn tượng nào với họ…

Việc đặt ra những câu hỏi như “Phải dùng giọng điệu thế nào cho hay?”, “Không nên nói điều gì để tránh gây nhàm chán”… chỉ mất thêm của bạn khoảng vài phút trước cuộc hội thoại nhưng lại tạo ra hiệu quả hoàn toàn khác biệt. Nếu muốn tiến bộ, hãy học hỏi và luyện tập từ những điều nhỏ nhất.

Cuốn sách “Làm chủ giao tiếp để thành công” của Satoshi Noguchi sẽ giúp bạn tìm ra các vấn đề để cải thiện kỹ năng giao tiếp và cung cấp các kỹ thuật nhằm giải quyết các vấn đề đó. Bên cạnh các lời khuyên, tác giả cũng liên tục đưa ra những ví dụ cụ thể, thực tế trong cuộc sống để độc giả dễ dàng tham khảo và áp dụng. Hãy nhớ rằng, mọi rào cản khó khăn trong khi trò chuyện đều có thể được phá vỡ. Ngưng trì hoãn, bắt đầu thay đổi và thực hành ngay hôm nay, bạn sẽ trở nên tự tin hơn rất nhiều trong lần tiếp theo phải “xử lý” các tình huống tương tác ngoài xã hội.

Trích đoạn sách hay

CÁCH THỨC MÀI GIŨA “NĂNG LỰC BÌNH LUẬN”

Những người có thể trả lời bằng một từ khi được hỏi “Việc gì thế?” là những người có thể

Trong môi trường kinh doanh, tốc độ là điều thường xuyên được yêu cầu. Những nhà kinh doanh ưu tú chắc chắn sẽ muốn phán đoán một cách tốt nhất, từ những thông tin không dư thừa.

Thỉnh thoảng tôi có đưa ra câu hỏi cho những người tham gia lớp hay các buổi diễn thuyết.

“Hãy nói một từ nếu có thể, về tình huống bạn nhận thấy sự cần thiết của năng lực giao tiếp khi làm việc.”

Khi nghe câu trả lời, tôi khá bất ngờ khi trên thế giới chỉ có rất ít người giải thích tốt.

Đa phần mọi người sẽ trả lời theo cách như sau.

“Tôi à, gần đây tôi trở thành quản lí, trước kia tôi không thấy như vậy, nhưng mà…”

Trước đây, khi tôi nói “Hãy nói một từ nếu có thể”, thì hầu hết mọi người đều nói dài dòng. Còn câu trả lời của người giỏi giao tiếp sẽ rất ngắn gọn. Họ sẽ phản hồi lại với những câu trả lời như: “Khi báo cáo một tin xấu cho cấp trên”, “khi đối phương là nữ giới”, “khi nói chuyện với đối phương mà không có chủ đề chung”, “khi nói chuyện với bốn, năm người một lúc”.

Khi nói chuyện với người có câu trả lời nhanh chóng và ngắn gọn, bạn sẽ nhìn ngay ra kết luận. Khi đó bạn sẽ tìm ra vấn đề bàn luận, và nhanh chóng đưa ra phương án hành động, như kiểu “Vậy, hãy thử làm cái này xem”.

Với một câu chuyện dài, sẽ khó để nhìn ra đâu là điểm kết luận, nên tập trung vào đâu thì tốt. Và sẽ mất thời gian để đi đến kết luận, trong khi đó bạn đã mệt mỏi rồi và ý thức đưa ra hành động tiếp theo cũng tan biến.

Giới kinh doanh luôn yêu cầu “từ ngữ ngắn gọn, chính xác”.

Còn bạn, bạn đã chuẩn bị sẵn sàng để giải thích dịch vụ của mình bằng những từ ngữ ngắn gọn chưa?

Cơ hội kinh doanh thực sự chỉ có trong chớp mắt.

Nếu như lúc đó bạn có thể nắm bắt cảm xúc của đối phương thì dù bạn là nhân viên làm việc trong công ty hay là nhà khởi nghiệp, bạn cũng có thể đạt được thành công.

Đây là câu chuyện của vài năm về trước.

Một học viên của tôi khởi nghiệp, anh ta bắt đầu với công việc môi giới viện dưỡng lão.

Nếu như ở hiện tại, đây là dịch vụ ai cũng biết đến, thì ở thời điểm anh ta bắt đầu kinh doanh, dịch vụ môi giới đó vẫn còn rất hạn chế, vì viện dưỡng lão vẫn chỉ là dịch vụ hạn chế được giới thiệu từ bệnh viện.

Vậy nên khi được hỏi: “Anh làm công việc gì?”, dù có giải thích nội dung công việc, anh ta cũng chỉ có thể đưa ra câu trả lời hơi lạc đề thế này: “Kinh doanh nhà ở cho người già.”

Do đó, trong buổi nói chuyện với tôi, anh ta bắt đầu luyện tập cách miêu tả công việc của mình chỉ bằng một từ ngắn gọn. Và rồi anh ta đã tìm ra nó.

Đó là: “Bạn hãy nghĩ công ty chúng tôi là cửa bán bảo hiểm của viện dưỡng lão”.

Vào thời điểm đó, người dân có nhận thức rất rõ ràng về công việc bán bảo hiểm.

Cửa bán bảo hiểm là nơi mà nếu bạn đi đến đó, bạn sẽ thấy rất nhiều dịch vụ đa dạng của các công ty bảo hiểm khác nhau.

Công ty của anh ta chính là kiểu công ty cung ứng kiểu chăm sóc đó.

Anh ta tiến hành công việc tìm hiểu nhà của những người già, kì vọng về chi phí, địa điểm và các dịch vụ khác của người sử dụng và giới thiệu ngôi nhà hoàn hảo cho những vị khách đó.

Khi được người chơi golf cùng hỏi thăm “Anh làm công việc gì thế?”, anh ta đã trả lời như thế này: “Tôi mở một công ty kinh doanh. Anh hãy nghĩ nó như cửa bán bảo hiểm của viện dưỡng lão.”

Ngày hôm sau, anh ta nhận được điện thoại từ trưởng phòng tài vụ của một bệnh viện mà người chơi golf cùng đó quen biết, nói về việc phát triển dịch vụ của anh ta.

Nếu như anh ta không thể giải thích rõ ràng công việc của bản thân thì câu chuyện đã không thể phát triển thành công việc kinh doanh.

Hãy chuẩn bị để có thể sẵn sàng biểu đạt chính xác công việc của bản thân, trách nhiệm, sản phẩm đang phụ trách chỉ bằng một từ ngữ ngắn gọn. Nỗ lực này sẽ đưa bạn đến thành công.

“Cơ hội sẽ đến với những người chuẩn bị sẵn sàng.” Đây là câu nói yêu thích của tôi.

Điểm mấu chốt: Cơ hội sẽ đến với những người có thể truyền đạt bằng từ ngữ ngắn gọn, chính xác.

Suy nghĩ “Nếu không trả lời câu hỏi cẩn thận….”, lại gây ra bình luận sai lầm

Môi trường kinh doanh yêu cầu sự nhanh nhạy, khi cấp trên đưa ra câu hỏi cho cấp dưới, họ chờ đợi câu trả lời ngắn gọn và đi đúng vào mục đích.

Họ cảm thấy những cấp dưới biết lược bỏ những thông tin không cần thiết và đưa ra cho họ câu trả lời mà bản thân mong đợi là “những người dễ dùng”.

Ví dụ, khi cấp trên hỏi cấp dưới: “Công việc lần này rất quan trọng, khi nào cần giúp đỡ thì nói với tôi nhé. Có chỗ nào khó không?”. Anh ta trả lời: “Tôi đã hướng dẫn Tanaka, nhưng vẫn còn một số khó khăn.”

Ở đây, không rõ anh ta có thực sự cần hỗ trợ hay không nhưng người cấp trên vẫn cảm thấy rất khó chịu.

Dù thế nào thì lúc đầu, điều anh ta muốn nói là: “Tôi đang đào tạo Tanaka thực hành nghiệp vụ dần dần. Tôi nghĩ hiện tại vẫn chưa cần hỗ trợ gì.”

Thế nhưng, khi mở miệng nói, dường như những từ ngữ ấy lại bị biến đổi thành những lời than vãn hay tự mãn.

Người cấp dưới này có vẻ đã trả lời lệch khỏi câu hỏi khá nhiều.

Khi hỏi: “Hôm nay chắc anh làm thêm nhỉ?”, anh ta trả lời thế này: “Hôm nay tôi sẽ dùng ô tô.”

Rõ ràng đó không phải câu trả lời cho câu hỏi có làm thêm giờ hay không.

Khi hỏi anh ta với cảm giác tức giận: “Vậy, anh có làm thêm giờ hay không?”, anh ta mới trả lời: “Có, tôi sẽ dùng ô tô để không làm thêm giờ”.

42

(Người trả lời lệch ra khỏi câu hỏi và người trả lời đúng vào câu hỏi)

Người trả lời lệch ra khỏi câu hỏi thường có nhiều lo lắng, điều có lẽ đã kéo họ vào những câu trả lời không đúng trọng tâm từ trong suy nghĩ.

Ví dụ, người luôn luôn có ý thức quá mạnh mẽ rằng “nếu không trả lời cẩn thận…”, thì câu chuyện lại dần trượt ra khỏi nội dung chính. Thêm nữa, đó cũng là những người thường có những lời nói mang hơi hướng biện minh vì những lo lắng như kiểu “Mình không muốn bị đổ lỗi cho những sai lầm hay thiếu sót”, “Mình không muốn bị cho là kẻ ngốc”.

Có lẽ cũng có người mang cảm giác tự mãn rằng “mình muốn được nhìn nhận như một người ưu tú xuất sắc” và làm cho đối phương có cảm giác không biết gì.

Hãy hít một hơi thật sâu trước khi trả lời câu hỏi để tránh những lỗi đó. Ngoài ra, hãy xác nhận chính xác câu hỏi và định hình câu trả lời trong đầu. Tốt nhất là hãy nói từ những từ kết luận.

Giả dụ khi được hỏi: “Hôm nay anh sẽ làm thêm giờ chứ?”, câu trả lời sẽ là “có” hoặc “không”.

Câu trả lời rõ ràng và dứt khoát sẽ không thể gây ra hiểu lầm.

Trong trường hợp khó để bắt đầu từ câu trả lời, hãy thật chú ý câu hỏi, mục đích cuối cùng là thử nói cho bản thân nghe và nói với đối phương.

Ví dụ, nếu được giám đốc chỉ định công việc “Anh làm trưởng nhóm được không?”, bạn hiểu ra ngay nỗi lo lắng ngay lúc này của giám đốc và bởi vậy, bạn sẽ tiếp chuyện hướng đến việc giải quyết nỗi lo âu đó. Như vậy, cuộc nói chuyện sẽ có kết quả tốt đẹp.

Đây là chuyện khi vợ tôi đi đến một buổi hòa nhạc ở Nagoya.

Vì nhà tôi ở Osaka, tôi đã thử hỏi: “Khoảng mấy giờ em về?”

Vợ tôi trả lời: “Hôm nay em không đi Shinkanshen mà đi bằng tàu điện thông thường.” Câu trả lời hoàn toàn không đúng trọng tâm chút nào, nhưng tôi cũng không muốn hỏi lại và cứ thế để cô ấy đi.

Việc thay thế vợ mình là không thể, nhưng nếu đây là công ty, tôi nghĩ chắc chắn sẽ có những nhà quản lí nghĩ rằng “Hãy thuyên chuyển nhân viên này đến một bộ phận khác ngay thôi”.

Điểm mấu chốt: Khi được hỏi, hãy hít thở một hơi thật sâu và bắt đầu từ việc định hình câu trả lời.

Những người đứng đầu sẽ hỏi và đoán đúng năng lực của đối phương qua câu trả lời nhận được

Việc những người có thực lực hoặc giám đốc của một công ty đưa ra câu hỏi ngẫu nhiên cho nhân viên hoặc khách hàng để xác định thực lực của người đó qua câu trả lời nhận được là hoàn toàn có.

“Bạn cũng đã vào công ty được ba năm rồi nhỉ? Một người lãnh đạo cần những phẩm chất gì, bạn biết không?”

Chỉ cần câu hỏi nhẹ nhàng như vậy thôi, người có thực lực sẽ chờ đợi và nắm bắt hứng thú thông qua câu trả lời nhận được.

Khi đó, người “không thể sử dụng được” là người không có năng lực bình luận. Họ sẽ trả lời chung chung như:

“Người lãnh đạo? Người lãnh đạo là người tập hợp mọi người.”

Trong khoảnh khắc đó, anh ta đã bị gạch tên khỏi danh.

Ngoài ra, những người không đưa ra được câu trả lời ngắn gọn cũng sẽ bị loại khỏi danh sách.

“Nhà lãnh đạo yêu thích của tôi là tổ tiên nhà Hán, Lưu Bang. Mặc dù người này xuất thân từ nông dân…”

Trong trường hợp câu trả lời như này, người hỏi sẽ tự cười mỉm rồi loại tên người trả lời ra khỏi danh sách.

Những giám đốc hay nhân viên của một doanh nghiệp lớn mà tôi quen biết, khi tìm kiếm nhân tài, điều họ quan tâm nhất dĩ nhiên là thành tích thực tế và lối sống mỗi ngày. Tuy nhiên, khi tìm kiếm những tài năng tiềm ẩn, một số người lại sử dụng các câu hỏi riêng của họ.

Họ thường thử giao một số việc cho những người có biểu cảm lo lắng hay muốn né tránh trả lời các câu hỏi rồi dựa vào biểu hiện trong công việc của họ để đưa ra danh sách ứng cử viên thích hợp.

Việc mài giũa khả năng bình luận là việc tập luyện thói quen sử dụng tốt các từ ngắn gọn, những từ ngữ liên quan tới công việc của bản thân hàng ngày.

Khi tự hỏi bản thân “Người lãnh đạo nghĩa là gì?”, đầu tiên ta sẽ đưa ra những câu trả lời sơ khai như: “Là người khơi gợi tinh thần làm việc của các thành viên” hoặc “là người tập hợp năng lực của các thành viên”.

Tiếp theo, chúng ta thử áp dụng điều này trong môi trường thực tế.

Khi đó, bạn sẽ phát hiện ra rằng việc khơi gợi tinh thần làm việc của các thành viên cũng như việc tập hợp năng lực của họ cũng có rất nhiều khó khăn.

Trách nhiệm của người lãnh đạo có lẽ chính là nắm bắt yêu cầu hành động trước tiên.

Tôi sẽ khuyên những các đàn anh, cấp trên, người làm việc trong ngành nghề khác, nhà khởi nghiệp, nhà văn, vận động viên thể thao,… đưa ra những câu hỏi giống như thế khi có cơ hội.

Điều đó cũng giúp bạn tách bạch giữa những nhà lãnh đạo nghiêm khắc và những người mới.

Câu trả lời khiến bạn cảm động chính là hành động được thực hiện ngay tức khắc.

Khi thực hiện nguyên văn lời nói của người có kinh nghiệm và thực lực, chắc chắn bạn sẽ ngạc nhiên vì sự tỉ mỉ nghiêm ngặt của nó. Chính điều đó sẽ giúp bản thân bạn trưởng thành hơn.

Chỉ suy nghĩ trong đầu không thể tạo ra những từ ngữ làm thay đổi tâm ý con người.

Chỉ những lời nói đúc kết sau bao nhiêu lần thất bại và chùn bước, sau những việc làm sai để hướng đến thành công, mới có thể chạm đến trái tim, suy nghĩ của người nghe.

Nếu cứ tiếp tục tích lũy trong 1 năm, 5 năm, 10 năm, từng lời nói của bạn sẽ trở thành thứ đảm bảo cho kinh nghiệm bạn đã tích lũy, và chạm đến trái tim người nghe.

Có người đứng trước ngưỡng tuổi 60 đã ngộ ra: “Người lãnh đạo là người thể hiện ra hình ảnh giống như kì vọng của mọi người và là người luôn duy trì hình ảnh đó.”

Người đó đã trải nghiệm những gì để có thể đúc kết ra điều đó vậy?

Ngôn từ là thứ được minh chứng bằng hành động, còn hành động sẽ chứng minh cho ngôn từ.

Bạn hãy thử mài giũa thêm những từ ngữ sâu sắc có liên quan đến bản thân như “doanh nghiệp”, “công ty”, “trưởng nhóm”, “cấp dưới”, “thành công”, “hạnh phúc”. Tôi hứa nó sẽ gây ngạc nhiên cho mọi người và giúp bạn trở thành nhà kinh doanh nhờ những thành quả trong thực tế.

Chuyện hơi ngoài lề một chút nhưng tôi đã đạt điểm mười nhờ luôn tìm kiếm những từ ngữ như “Golf là một môn thể thao vận động”và không bao giờ nghĩ “Golf là một môn thể thao bay nhảy”.

Điểm mấu chốt: Đừng chỉ khắc họa những từ ngữ ở trong đầu. Hãy mài dũa năng lực bình luận bằng hành động.

Nguyên nhân những chỉ thị của bạn không được truyền đạt rõ ràng tới cấp dưới chính là đây

Khi những chỉ thị không được truyền đạt rõ ràng tới cấp dưới, họ sẽ vội vàng và làm ra những hành động khác hoàn toàn với chỉ thị.

Đây là câu chuyện thường nghe từ các lãnh đạo. Cách thức truyền đạt của những người rơi vào tình huống này đa phần giống như dưới đây.

“Hôm qua tôi đã nhờ anh mua vé shinkansen1 đi Shinosaka, thế nhưng tôi còn một cuộc họp khác. Hơn nữa ngày mai tôi cũng phải đi Fukuoka, nên anh hủy vé đó cho tôi và đổi sang chuyến bay lúc 7 giờ tối hôm nay. Thêm nữa, anh hãy đặt phòng khách sạn ở Fukuoka một đêm hôm đó cho tôi.”

1 Hệ thống đường sắt cao tốc do bốn tập đoàn đường sắt của Nhật Bản điều hành.

Sai lầm số một của người này là nghĩ rằng đối phương đã nghe rõ không sót một từ nào của mình. Dĩ nhiên một số người vẫn có thể làm được như vậy, nhưng hầu hết với những người bình thường mà nói thì việc như vậy quả thật rất khó.

Bởi vậy, quá nhiều chỉ thị trong một câu chuyện sẽ không tránh khỏi việc người khác không hiểu hết câu chuyện.

Bí quyết đưa ra yêu cầu có 4 điểm:

1. Trong trường hợp có nhiều chỉ thị, chỉ rõ số lượng “Có… yêu cầu”

2. Bắt đầu yêu cầu bằng “Việc bạn cần làm là…”

3. Phân chia và truyền đạt yêu cầu một cách rõ ràng.

4. Để lí do xuống cuối cùng.

Tôi sẽ giải thích từng điểm một.

1. Trong trường hợp có nhiều chỉ thị, chỉ rõ số lượng “Có… yêu cầu”

“Bây giờ có hai việc tôi muốn nhờ bạn”. Khi nói rõ số lượng yêu cầu như thế, đối phương sẽ có ý thức về điều đó, nên việc nghe sót hay nhầm lẫn sẽ ít đi.

2. Bắt đầu chỉ thị bằng “Việc bạn cần làm là…”

Khi đưa ra chỉ thị, có nhiều tình huống không cần thiết, một trong số đó là nêu lí do. Việc anh ta cần biết là “Mình phải làm gì?”. Vậy nên, tốt hơn nên bắt đầu chỉ thị bằng cách nêu rõ việc anh ta phải làm. “Việc đầu tiên là hủy vé shinkansen tôi đã nhờ đặt hôm qua. Việc nữa là tôi muốn anh đặt cho tôi vé máy bay đi Fukuoka lúc 7 giờ tối ngày hôm nay.”

Đến đây, đối phương có thể hình dung rõ ràng việc mình sẽ làm nên sẽ mau chóng thực hiện và không gây ra nhầm lẫn.

43

3. Phân chia và truyền đạt yêu cầu một cách rõ ràng

Trường hợp nếu có từ hai yêu cầu trở lên, nếu truyền đạt không rõ ràng, đối phương sẽ không nắm được có bao nhiêu yêu cầu được đưa ra.

“Việc thứ hai tôi muốn anh làm là đặt cho tôi một phòng khách sạn ở Fukuoka một đêm hôm đó.”

Vậy là trong tâm trí của đối phương sẽ có hai yêu cầu nổi lên rõ ràng.

4. Để lí do xuống cuối cùng

Khi lí do đối với đối phương không quan trọng, ta sẽ đề cập đến lí do cuối cùng.

“Thực ra tôi có một cuộc họp khác. Hơn nữa ngày mai tôi cũng phải đi Fukuoka, làm phiền anh nhé.”

Nếu cấp trên của bạn đưa ra chỉ thị không rõ ràng, hãy tập thói quen tự xác nhận lại ý nghĩa câu chuyện đã tiếp nhận sau khi nhận yêu cầu.

Trong môi trường kinh doanh, sẽ không có hiểu lầm cũng như giảm bớt sự lãng phí thời gian khi có sự hợp tác giữa hai bên, người ra yêu cầu và người nhận yêu cầu.

Điểm mấu chốt:

1. Nói rõ số lượng yêu cầu.

2. Chỉ rõ “công việc đối phương sẽ làm”.

3. Phân chia và truyền đạt khi nhiều chỉ thị.

4. Lí do là phần cuối cùng.

Những nhà kinh doanh thành đạt sẽ sử dụng “con số” hiệu quả

Rất nhiều doanh nhân tham gia các khóa học thuyết trình hay thuyết trình giải thích.

Trong đó có cả những người không thể đạt được mức doanh thu đã đặt ra và dần dần chuyển hướng sang kinh doanh nhỏ hơn.

Cũng có những người bị rơi vào thế bí và chịu sức ép “sao cứ thất bại mãi thế này?”

Do sự tiến bộ trong giao tiếp của các nhà kinh doanh được biểu hiện rõ nét qua mức doanh thu nên tôi cũng tập trung sự hướng dẫn vào đó. Trong việc rèn luyện năng lực kinh doanh, ngoài những kĩ năng về cách thức truyền đạt mà tôi đã trình bày từ đầu đến giờ, còn cần thêm cách phân tích các con số và truyền đạt nó.

Không có dẫn chứng nào có sức thuyết phục hơn những con số.

Ví dụ lần này là một nữ nhân viên bán bảo hiểm. Tại thời điểm tỉ giá hối đoái đồng yên cao, công ty đưa ra phương châm khuyến khích tập trung vào loại bảo hiểm bán bằng đồng đô la.

Thế nhưng, không khí buổi nói chuyện bán hàng của cô ấy lại không được tốt và thiếu sức thuyết phục.

“Hiện nay, đồng yên đang có tỉ giá cao nên bảo hiểm tính trên đồng đô la sẽ tốt hơn nhiều. Vì hiện tại 1 đô la là 100 yên. Nếu bạn mua vào và hủy hợp đồng khi đồng yên rẻ, chênh lệch hối đoái sẽ đem lại lợi nhuận cho bạn. Ba tháng trước, mức chênh lệch đã là khoảng 125 yên rồi.”

Đó, cô ấy đã truyền đạt đến mọi người như thế đấy.

Với cách truyền đạt này, chỉ những người hiểu biết chi tiết về ngân phiếu, hối đoái mới nắm bắt được câu chuyện. Hơn nữa, cũng chỉ có họ mới nhìn thấy điểm lợi khi mua bằng đồng đô la để chuẩn bị cho thời điểm đồng yên rẻ trong tương lai.

Nếu muốn thuyết phục người khác, bạn phải thật thành thạo trong việc sử dụng các con số.

Chẳng hạn như giải thích thế này: “Bây giờ tôi sẽ giới thiệu cho các bạn loại bảo hiểm tính trên đồng đô la. Là thế này, nếu bạn mua 1 đô la với giá 100 yên, thì khi hủy hợp đồng tại thời điểm nó là 110 yên bạn sẽ lãi 10 yên.” Cách nói như vậy sẽ có tính thuyết phục, làm thay đổi suy nghĩ của cả những người không giỏi về ngân phiếu, hối đoái.

Sử dụng các con số và giải thích rõ ràng hơn. Điều đó có nghĩa là khi kí hợp đồng 100 vạn yên, bạn sẽ thu lợi 10 vạn yên nếu 1 đô la có giá 110 yên. Nếu giá 125 yên thì lợi nhuận là 25 vạn yên. Dù gửi tiền định kì một năm thì lãi suất của 100 vạn yên cũng chỉ là 0.01%, tương đương 100 yên. Khoảng cách ở đây quả là lớn nhỉ?

Theo đó, nếu là một người biết tính toán bạn sẽ hiểu, việc đưa ra cho người khác những con số rất quan trọng. Hơn nữa, nếu nói thế này, ai cũng sẽ bị lung lay.

Bạn nghĩ sẽ mua về một món hời ngon lành như thế nhưng việc 1 đô la có giá 125 yên đã là chuyện của ba tháng trước. Chứng khoán phụ thuộc nhiều vào sự biến động to lớn của nhiều mặt trong nước và nước ngoài, nên sẽ rất đáng mong chờ đây.

Sau đó, bạn mới bắt đầu câu chuyện, chẳng hạn như nói “đây là cơ hội ngàn năm có một. Thực sự là một dịp tốt đấy”, “vì 1 đô la chỉ có 100 yên, quả là một mối lời. Nếu hối đoái chuyển vào lúc đồng yên rẻ, bạn sẽ nhận được siêu lợi nhuận.” Khi nghe thấy như thế, hơn nửa số người sẽ có hứng thú thôi.

Tất nhiên còn có tiền dịch vụ, nên ta sẽ nói đến việc tất cả đều không theo giá bên ngoài. Người phụ nữ đó đã có trong tay năng lực thuyết phục với những câu văn ngắn gọn, tạo khoảng trống thời gian và các con số.

Cửa hàng chi nhánh mà cô ấy làm việc dần phát triển lên. Bây giờ cô ấy đã trở thành nhân viên cốt lõi và giỏi nhất của chi nhánh.

Sự tuyệt vời của cách thức cầu nối giao tiếp đã được chứng minh, tôi cũng thấy vui mừng vì điều đó.

Đây là chuyện ngoài lề, buổi hướng dẫn đó diễn ra trong lớp học, trước các học viên khác. Buổi nói chuyện bán hàng này đã được đánh bóng hơn một chút. Trong số những học viên được nghe giới thiệu, nhiều người đã mua bảo hiểm theo giá đô la, một số khác thì bắt đầu tiết kiệm đô la.

Buổi nói chuyện của cô ấy bằng cách nào đó đã tạo ra được tính chân thực.

Vừa so sánh một cách tỉ mỉ, rõ ràng vừa cho mọi người xem những con số. Đây là kĩ năng trọng yếu của những nhà doanh nghiệp và quản lí.

Điểm mấu chốt: Có những con số, sức thuyết phục sẽ lớn hơn. Hãy tạo dựng thói quen chỉ ra những con số!

Bí quyết của phương thức truyền đạt chạm tới trái tim con người là “đầy đủ” và “ngắn gọn”

“Vì tôi là trưởng nhóm nên tôi luôn ghi nhớ mỗi điều được nói ra.”

“Hả, như thế nào?”

Bạn được nói thế này “Những từ ngữ bạn yêu thích sẽ phản ánh con người bạn đúng không? Nhưng để bạn lí giải được thì không chỉ có việc phản ánh đúng không?”

Theo cách như vậy, có người sẽ có thể để lại được một từ còn lại rõ ràng trong kí ức. Nếu ở trong môi trường kinh doanh, người đó sẽ được kính trọng.

Nhân viên kinh doanh của một công ty từng được một người ngồi cạnh ở quán bar khách sạn nói rằng: “Lúc tốt đẹp cũng là lúc mầm mống của khó khăn tiếp theo được gieo rắc.” Nhân viên này mãi không quên được điều người đó nói.

44

Suy nghĩ ngắn gọn, đầy đủ, không thêm những từ không cần thiết.

Có những lời nói chỉ được trao đổi trong một khoảng thời gian rất ngắn, vài giây hoặc vài phút. Nhưng nhiều người tiếp nhận nó vẫn có một ấn tượng mạnh mẽ mà không lí giải nổi tại sao.

Những lời nói của bạn để lại ấn tượng như nào cho đối phương?

Cần có thời gian cho việc tạo ra những câu chuyện có nội dung chạm đến trái tim con người, nhưng nếu là cách truyền đạt thì ngay bây giờ cũng có thể luyện tập để thành thục được.

Hãy chốt lại vấn đề bằng những từ ngắn gọn. Luôn có ý thức để không thêm những từ không cần thiết.

Ví dụ, một người làm việc trong công ty kinh doanh xe ô tô, đàn em của anh ta trao đổi: “Em không thể lấy được thông tin từ khách hàng cho doanh nghiệp. Làm thế nào thì tốt anh ơi?”. Anh ta đã trả lời thế này:

“Chẳng phải cậu nên nói rõ về doanh nghiệp của cậu hay sao?”

Khi nhận được một câu trả lời ngắn gọn như vậy, cậu ta sẽ muốn hỏi tiếp.

“Vậy ạ?!”, cậu ta vừa trả lời, vừa chăm chú chờ đợi tiếp câu trả lời từ đối phương.

Khi đó ta lại nói cho họ câu trả lời ngắn gọn tiếp.

“Có phải khi khách hàng chưa nói gì, cậu đã nói những thứ như chiếc xe này đang được yêu thích hay chiếc xe kia là dòng xe gia đình, đúng không?”

“Đúng vậy. Nhưng nói như vậy không được ạ?”

“Cậu càng nói thì khách hàng càng không nói gì đúng không?”

“Vâng. Thế những lúc như vậy anh làm gì ạ?” Chỉ bằng những từ ngữ ngắn gọn, đối phương cũng có thể tưởng tượng rõ nét tình huống câu chuyện đang kể và cảm nhận đầy đủ trọn vẹn cảm giác và tình cảnh của người nói lúc đó.

Họ sẽ hiểu được ý nghĩa đó và muốn hỏi thêm nữa. Như vậy cũng có nghĩa là họ bị cuốn hút bởi câu chuyện. Để cuốn hút người nghe vào câu chuyện, cần phải cho họ tưởng tượng ra tình huống đó trong 20 phút.

Người chẳng thể để lại ấn tượng gì có đặc trưng là nói tràn lan.

Dù có bao nhiêu buổi trao đổi giống nhau, nhưng người đó luôn chỉ nói những chuyện mình thích.

“Vì cậu chỉ toàn nói về doanh nghiệp của cậu thôi. Khách hàng vẫn chưa nói gì cả còn cậu thì cứ thao thao về doanh nghiệp…”

Cứ thao thao bất tuyệt một mình thì câu chuyện không bao giờ kết thúc được.

Cứ thế thì chẳng vẽ ra được hình ảnh gì cho đối phương cả và ấn tượng cũng trôi đi rất nhanh. Hiển nhiên là không thể kì vọng gì đối với những người như thế.

Vậy còn trường hợp dù có sử dụng những từ ngữ ngắn gọn nhưng vẫn không thể tạo được sự quan tâm từ đối phương? Câu chuyện sẽ ngừng lại ở đó. Dù đối phương không có chút quan tâm nào, thì có lẽ có tiếp tục câu chuyện cũng chẳng được gì.

Câu chuyện không thể đọng lại chút ấn tượng nào với những người có suy nghĩ sẽ tạo ra ảnh hưởng lớn tới đối phương.

Tiện thể đây là một từ không cần nói nhưng miêu tả tôi, đó là “Con người giết thời gian cho đến tận cùng địa phủ”.

Đó là lời của một cao tăng thời Chiêu Hoà, ngài Kontoukou, nhưng nhất định mọi người sẽ muốn nghe trước câu chuyện ẩn sâu bên trong nó.

Điểm mấu chốt: Người nói chuyện để lại ấn tượng luôn nói chuyện ngắn gọn. Nếu truyền đạt từng từ một, câu nói sẽ không có thêm những từ dư thừa.

Chìa khoá tạo ra sự bứt phá trong phỏng vấn chính là “những mẩu chuyện”

Trước tiên tôi sẽ nói về việc trả lời khi đi phỏng vấn.

Hầu hết mọi người đều nghĩ rằng phỏng vấn là tìm cách đưa ra câu trả lời thích hợp với những gì người phỏng vấn hỏi. Tuy nhiên, trong thực tế, nhiều khi ta không nhận được câu hỏi về lĩnh vực sở trường của mình. Nếu bạn vừa trả lời vừa cho người hỏi động lực hỏi sâu hơn về nó thì câu chuyện sẽ cứ thế tiếp diễn.

Vậy nên, bạn cần chuẩn bị trước để có thể giới thiệu và thể hiện bản thân thật tốt.

Khi tôi tiến hành tư vấn tâm lí cho những người đối mặt với buổi phỏng vấn, tôi nêu ra nhiều góc độ “bạn là người như thế nào?”, và làm cho họ thể hiện ra bằng những từ ngữ cụ thể.

Việc quan trọng là giúp họ tìm ra và bộc lộ rõ ràng ưu điểm của bản thân, chứ không để những ưu điểm đó bị che lấp. Ngoài việc nêu ra những ưu điểm để khẳng định bản thân, bạn cũng không được quên tham chiếu với những ví dụ cụ thể hàng ngày để minh chứng.

Ví dụ, khi nói “Tôi là con người nhẫn nại, có sức chịu đựng”, bạn phải đưa ra một câu chuyện cụ thể để nhà phỏng vấn hình dung đầy đủ về hình ảnh đó của bạn.

Những câu nói như “Tôi đã có bốn năm tập huấn trong hội đua thuyền” hoàn toàn không có sức thuyết phục.

Cần có những câu chuyện có thể khiến ai cũng thấy rằng “Đó chính là sự tôi luyện!”

Thực tế, một nữ học viên từng kể tôi nghe câu chuyện như thế này.

Tôi là người chịu được vất vả. Tôi không nhận trợ cấp từ bố mẹ, mà chỉ vay 1600 ngàn yên tiền học trong vòng bốn năm bởi tôi đã tính toán đó là số tiền giới hạn tôi có thể hoàn trả.

Tôi sống trong kí túc xá và làm thêm tại cửa hàng phân phát báo có bao bữa ăn sáng và tối, nên nếu tôi tiết kiệm sinh hoạt phí thì vẫn dành ra được một ít tiền. Thời gian học tập tôi cũng vẫn thu xếp được.

Bởi tôi có thể tự xoay sở tiền học phí và sinh hoạt phí trong bốn năm, nên tôi rất hiểu việc đề cao tính tự lập. Dù có nói thế nào thì tôi hoàn toàn không thua kém bất kì ai cùng trang lứa về tính tự lập.

Nếu nói như này, người nghe hoàn toàn có thể tượng tượng ra bốn năm của cô ấy. Họ cũng sẽ đánh giá cô ấy là một người tài, có sức hút.

Đôi khi ta tự nghi vấn: “Có thể tự đánh bóng bản thân để không bị quá lộ liễu kể cả khi nói dối ư?”

Tuy nhiên, những người phỏng vấn rất chuyên nghiệp. Đầu tiên họ quan sát nét mặt của ứng viên và kiểm tra xem những ấn tượng đó được có thống nhất với những tình tiết được đưa ra hay không.

Ngoài ra, họ sẽ đưa ra một loạt các câu hỏi để đối phương nói ra một câu chuyện và phán đoán tính chân thực của câu chuyện đó.

Người phụ nữ ở ví dụ trên được hỏi như thế này:

“Hãy cho tôi biết thời gian biểu trung bình một ngày của bạn”, “Kĩ năng bạn có được sau bốn năm liên tục đi giao báo là gì?”

“Tôi kiên trì dậy lúc bốn giờ sáng mỗi ngày. Dù giông bão hay tuyết lớn tôi cũng không nghỉ làm.” Người phỏng vấn bị cuốn hút ngay vào câu chuyện thực tế mà nếu không phải người từng trải chắc chắn sẽ không trả lời được.

Những suy nghĩ dối trá có lẽ sẽ ngay lập tức bị vạch trần và phơi bày trước mắt.

Cô ấy đã vượt qua những rào cản hơn một trăm lần và tìm việc ở công ty niêm yết trên sàn chứng khoán.

Bạn nên tận dụng những ví dụ thể hiện bản thân với những từ ngữ cụ thể, phát hiện những câu chuyện chân thực của bản thân trong các lĩnh vực đa dạng khác nhau, tìm ra điểm khác biệt của bản thân với mọi người, sở trường, sở đoản, những kiến thức đã học, trải nghiệm đặc biệt, hứng thú.

Có nhiều thứ xảy ra ngoài dự định mà con người không lường trước được.

Hơn nữa, bởi chúng ta cũng có ít kinh nghiệm và chưa thuần thục thói quen truyền đạt một cách cụ thể với người khác, nên trước buổi phỏng vấn, chúng ta ghi ra những từ ngữ cụ thể về bản thân.

Phương pháp khẳng định bản thân này cũng có thể áp dụng khi bán hàng hay khi đàm phán thương mại. Nhất định các bạn hãy áp dụng nó nhé.

Điểm mấu chốt: Nhất định hãy đưa vào những câu chuyện cụ thể để khẳng định bản thân khi phỏng vấn.

Khi phỏng vấn, người hỏi sẽ xoáy vào một điểm là: “Cá nhân bạn có thể cống hiến như thế nào?”

Câu hỏi tôi thường được nghe nhất là: “Tôi nên nói chuyện như thế nào trong buổi phỏng vấn thì tốt?”

Câu hỏi này nếu thử suy nghĩ theo hướng buổi phỏng vấn được tổ chức để làm gì, thì sẽ hiểu ngay.

Phỏng vấn là nơi phát hiện những nhân tài cống hiến cho sự phát triển và lợi ích của công ty. Người được tuyển dụng chính là những người như thế.

Người được phỏng vấn phải giới thiệu và khẳng định bản thân, thể hiện ra mình có những năng lực gì và có thể cống hiến gì cho công ty đang ứng tuyển vào.

Khi được yêu cầu hãy giới thiệu bản thân, nếu chỉ có thể nói: “Tôi đã giành vị trí thứ sáu môn điền kinh liên trường”, hay “tôi đã đi du học nước ngoài một năm và rất tự tin vào khả năng tiếng Anh của mình”, thì cơ hội được tuyển dụng là rất mong manh. Về phía nhà tuyển dụng, họ chỉ có suy nghĩ nghi ngờ “Bạn đã giành vị trí thứ sáu tại giải liên trường nhưng bạn có thể làm gì có lợi cho công ty”.

Có một người đàn ông đã quả quyết rằng: “Bí quyết khẳng định bản thân nằm ở năng lực giao tiếp”. Khi được hỏi “Vậy ví dụ cụ thể là gì?”, anh ta chỉ toàn kể chuyện làm thêm và chuyện của người bạn thân. Những câu chuyện như thế không thể hiện sự cống hiến nào của anh ta cho công ty cả.

Họ vẫn phải tiếp tục nghe anh ta lan man về cuộc sống hay nửa đời của anh ta và chỉ chờ một tình tiết thú vị nào đó xuất hiện.

Anh ta đã đi du học một năm ở Canada để luyện tập tiếng Anh, nhưng có lẽ bây giờ anh ta vẫn giữ liên lạc với những người bạn Canada anh ta quen biết bên đó. Đó chính là điều mà công ty đang tìm kiếm.

Anh ta đã nói về bản thân như thế này:

Tôi có khả năng giao tiếp tạo lập mối quan hệ tốt đẹp ngay lập tức vối cả những người chưa quen biết. Khi du học ở Canada, sau khi chuyển nhà xong, tôi ra công viên, gọi một nhóm ba người Canada đang chơi tennis ờ sân tennis và cùng luyện tập với họ.

Khi tôi kể chuyện đó cho những người bạn Nhật Bản, họ thường nói rằng họ không thể nào làm được một việc như vậy. Tuy nhiên, đối vớinhững người bạn ngoại quốc, tôi có thể dễ dàng bắt chuyện và tạo lập mối quan hệ tốt đẹp với họ, bất chấp chênh lệch về tuổi tác.

Nếu tôi được phân công đến một chi nhánh ở nước ngoài, tôi sẽ sử dụng năng lực giao tiếp này để hòa nhập với môi trường mới và dần dần tìm hiểu nhu cầu cũng như đánh giá về sản phẩm của công ty của người dân bên đó. Tôi chắc chắn mình có thể cống hiến hết mình cho công ty.

Vì đây là công ty niêm yết chứng khoán, và bắt đầu mở rộng ra khu vực Đông Nam Á, nên anh ta được tuyển ngay lập tức.

Điểm mấu chốt: Tự khẳng định bản thân bằng việc xoáy vào những điều liên quan trực tiếp đến công việc.

Làm Chủ Giao Tiếp Để Thành Công

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here