Cuốn sách là bằng chứng cho việc công nghệ thông tin hiện đại không khiến cho cha mẹ và con cái cách biệt, đồng thời chuyển đến cho bạn đọc trẻ tuổi một nhãn quan trung thực khi suy xét mọi vấn đề trong cuộc sống.

Cuốn sách này sẽ giúp độc giả hình dung về cuộc sống gia đình người Mỹ trung lưu, không phải cuộc sống trong phim ảnh, mà là cuộc sống thật với vô vàn khó khăn của nó. Đó là các nhà biên kịch tương lai làm bồi bàn trong nhà hàng, và chuyên gia trong lĩnh vực “dược phẩm hạt nhân” làm việc cật lực hàng ngày tới tận tối khuya với rất nhiều áp lực.

Cuốn sách này có lẽ cũng sẽ là bằng chứng cho việc công nghệ thông tin hiện đại không khiến cho cha mẹ và con cái cách biệt, mà nó đã san bằng những khoảng trống còn chưa được hiểu hết về nhau trong mối quan hệ đó. Đồng thời, cuốn sách còn là cây cầu nối văn hóa ra thế giới bên ngoài, có thể, qua đó sẽ có nhiều cặp cha-con hiểu nhau hơn.

Và điều cuối cùng, những người làm sách muốn chuyển đến cho bạn đọc, nhất là bạn đọc trẻ tuổi một nhãn quan trung thực khi suy xét mọi vấn đề trong cuộc sống. Chúng ta phải làm việc chăm chỉ, nỗ lực không ngừng, lắng nghe và suy nghĩ, trung thực và tận tâm, quan sát cẩn thận mọi thứ xung quanh, và đối xử tử tế với những người xứng đáng được như thế.

Trích đoạn sách hay

Đừng làm đồ dối trá khốn kiếp

“Mày đã bôi tro trát trấu nguyên một cộng đồng khoa học. Toàn là Einstein cả, ai cũng vậy.”

Chưa bao giờ tôi thực sự giỏi toán học hay khoa học; tôi thích những câu chuyện trong môn lịch sử và văn học nhưng lại chả hứng thú gì khi gặp các chức năng tuần hoàn hay bảng nguyên tố. Vì vậy năm học lớp sáu, khi tất cả mọi người trong lớp tôi đều được phân công tiến hành một cuộc thí nghiệm để biểu diễn tại hội chợ khoa học của trường vào cuối tháng Tư, tôi cảm thấy hào hứng như có người bảo tôi tham gia buổi trình chiếu trực tiếp trong toàn bộ phần đầu tiên của Grey’s Anatomy . Ngược lại, bố tôi rất hồi hộp. Ông đã dành hai mươi lăm năm qua cho công việc nghiên cứu y tế và khoa học.

“Bây giờ thì ngày đéo nào mày cũng có thể ngó qua xem cuộc sống của bố mày ra sao rồi nhé,” ông bảo tôi ngay cái đêm tôi được giao nhiệm vụ. “Tao sẽ theo sát đít mày từng bước một. Mày sẽ có cuộc thí nghiệm khoa học tuyệt vời nhất mà cả trường chưa bao giờ được chứng kiến, hoặc mày sẽ cố sống cố chết mà làm cho bằng được,”

“Bố sẽ làm cùng con ư?” tôi hỏi lại.

“Cái gì? Không, cả ngày tao đã phải tự xoay xở với công việc của tao rồi. Tao vừa bảo mày rồi đấy thôi.”

Ông ngồi xuống chiếc ghế bành ở phòng khách có bọc lớp nhựa bảo vệ rồi ra hiệu cho tôi ngồi xuống bên cạnh.

“Bây giờ, thí nghiệm bắt đầu bằng một câu hỏi. Mày muốn biết cái gì?”

Tôi nghĩ trong giây lát.

“Con nghĩ chó rất hay,” tôi đáp, đưa mắt nhìn về phía Brownie, chú chó tha mồi năm tuổi màu sô cô la nhà tôi.

“Cái gì? Như thế nghĩa là thế đếch nào? Đấy đếch phải là một câu hỏi.”

“Vậy nếu con nói: Mọi người có nghĩ rằng chó rất hay không thì sao?”

“Lạy con mẹ nó Chúa,” ông vừa nói vừa xoa tay lên thái dương. “Hãy nghĩ về câu hỏi kiểu như vật lớn có rơi nhanh hơn vật nhỏ hay không. Đại loại thế.”

“Được ạ. Ôi, nhưng có thể hỏi về chó được không ạ?”

“Về bất cứ cái đéo gì cũng được. Được rồi, mày cứ dính tịt chó má, vậy thì câu này thế nào: Chó có phân biệt được hình dạng không? Nghe thế nào?”

Hay quá. Tôi thích Brownie, vì vậy tôi cảm thấy vui khi nó được tham gia vào cuộc thí nghiệm của mình. Bố giúp tôi vạch ra kế hoạch chính xác cho cuộc thí nghiệm. Về cơ bản, ngày nào tôi cũng phải giơ trước mặt chú chó một mảnh giấy vẽ hình tam giác, hình tròn, hoặc hình vuông. Tôi sẽ thưởng cho nó một miếng gì đó mỗi khi giơ hình tròn lên, bảo nó ngồi xuống mỗi khi giơ hình vuông lên, và không làm bất cứ hành động gì khi giơ hình tam giác lên. Sau mười lăm ngày huấn luyện, tôi sẽ biểu diễn thử nghiệm trong hai ngày bằng cách giơ các hình vẽ lên nhưng không cho bất cứ phần thưởng nào và ghi lại phản ứng của nó. Mục đích là để xem nó có phản ứng với hình vẽ hay không nhằm lường trước được các hành động tiếp theo trong suốt quá trình chuẩn bị cho thử nghiệm. Nhiệm vụ của tôi là ghi lại các phát hiện trong suốt mười lăm ngày đó thành biên bản.

Ngày đầu tiên mới bắt tay vào “nghiên cứu” thật chán. Chú chó không hiểu điều gì đang xảy ra; nó cứ nhìn chằm chằm trong lúc tôi giơ các mảnh giấy lên, thỉnh thoảng chán nó lại tự liếm láp. Nó chỉ muốn chơi đùa, vì vậy tôi bắt đầu chạy vòng quanh sân cho nó đuổi theo đến lúc tôi thấm mệt. Đêm nào bố tôi cũng làm việc đến tận khuya, vì vậy ông không biết rằng tôi không hề tiến hành thí nghiệm. Thỉnh thoảng ông có kiểm tra, nhưng tôi nói với ông rằng cuộc nghiên cứu vẫn đang tiến triển tốt. Tôi cứ nghĩ rằng mình có rất nhiều thời gian để thực hiện mười lăm bài thử nghiệm. Chỉ cần tôi bắt đầu tiến hành trước mười lăm ngày so với thời hạn nộp kết quả ở trường là được. Nhưng rồi tôi quên béng mất.

Một hôm ở trường, cô giáo nhắc chúng tôi rằng cuộc thí nghiệm còn ba ngày nữa là hết hạn, thế là tim gan tôi rụng rời. Hôm đấy mẹ đến trường đón tôi, vừa về đến nhà tôi chạy ngay vào phòng ngủ đóng cửa lại. Tôi lôi bản ghi chép ra và bắt đầu nặn kết quả giả từ những cuộc thử nghiệm chưa bao giờ tồn tại, sau đó hoàn thiện bằng những ngày tháng giả tương ứng. Tôi cho rằng một trong những cách khôn ngoan để che giấu sự lười biếng của mình là báo cáo rằng đến cuối cuộc thí nghiệm thì chú chó đã dần dần nhận biết được các mẫu hình. Rồi khi tôi tiến hành thử nghiệm không có phần thưởng, nó phản ứng khiến tôi biết rằng nó phân biệt được mẫu hình. Tôi nhớ là đã được nghe một câu chuyện về đàn chó của Pavlov. Nghe nói ông ta là một nhà khoa học bốc đồng, và có vẻ như cuộc thử nghiệm đó chỉ có mình ông ta tự tiến hành mà thôi. Đối với tôi như thế là quá thuyết phục rồi.

Tình cờ hôm đó bố lại về nhà sớm, và tôi nghe tiếng ông lao qua cửa chính ngay khi tôi vừa viết xong những chữ cuối cùng trong “các phát hiện” của mình. Tôi ném cây bút vào góc phòng để phi tang mọi bằng chứng về chuyện tôi gian lận. Gần như là biết tôi định làm gì, ông bước vào phòng tôi.

“Đời sống khoa học tiến triển đến đâu rồi?” ông hỏi ngay.

Tôi chưa kịp trả lời, ông đã nhìn thấy bản ghi chép của tôi và cầm lên.

“Mọi dữ liệu đều ở trong đấy, thưa bố.” Tôi đáp.

Ông chẳng thèm bận tâm đến tôi chút nào nữa, chỉ nghiên cứu dữ liệu đó. Sau khi lật giở hết các trang và tiêu hóa kết quả của tôi mất một phút, ông đặt bản ghi chép của tôi lên bàn và nhìn tôi.

“Vậy là con chó phân biệt được hình hả?”

“Vâng, lạ thật,” tôi nói, cố gắng sao cho có vẻ mập mờ.

“Ừ, lạ thật,” ông nói. “Vậy thì chắc con không phản đối nếu như bố làm một cuộc thí nghiệm nho nhỏ với con chó để tự mắt chứng kiến kết quả chứ?” ông nói thêm.

Lúc ấy tôi chết lặng đi. Tôi chỉ nghĩ được một điều là có thể vì một lý do nào đó, bằng một cách nào đó, con chó sẽ phân biệt được hình nào với hình nào, và phản ứng theo những gì tôi đã viết. Bố tôi cầm lấy các bức tranh có hình vẽ từ sàn nhà lên và bước ra ngoài.

“Nói vậy chứ đôi khi nó cũng không làm được đâu. Tùy thuộc vào cảm nhận của nó và những thứ khác nữa,” tôi nói, cố gắng che đậy để không hở ra điều gì cả.

Bố tôi chẳng thèm nghe. Ông gọi tên con chó, và Brownie chạy đến chỗ chúng tôi. Sau đó bố bắt đầu giơ tấm đầu tiên hình tam giác lên trước mặt Brownie lúc này đang chảy dãi. Theo “dữ liệu” của tôi, Brownie sẽ không phản ứng gì khi nhìn thấy hình tam giác. Nó không phản ứng gì thật. Nhưng không may đây cũng là phản ứng của nó khi nhìn thấy hình tròn và hình vuông, trong khi đáng lẽ ra lần lượt nó phải hít ngửi tay tôi để tìm phần thưởng, và ngồi xuống. Brownie chạy đi, còn bố quay sang tôi. Ông nhìn thẳng vào mắt tôi với vẻ điềm tĩnh đến lạ.

“Ngay bây giờ tao sẽ cho mày một cơ hội để nói cho tao nghe bất cứ những gì mày muốn nói,” ông nói.

Ngay lập tức tôi bật khóc và vừa nức nở, sụt sịt vừa bảo bố rằng tôi quên làm thí nghiệm nên đã lập dữ liệu giả. Bố cầm lấy cuốn sổ của tôi, xé nó ra làm đôi và gắng sức ném nó qua hàng rào, nhưng những trang rời ra bay phấp phới giống như một lễ kỷ niệm pháo trang kim đáng thất vọng. Ông đá chúng ra xung quanh giống như cố gắng hất một con sói đói khỏi ống chân mình. Ông tiếp tục làm thế khoảng hai mươi giây, và rồi vẫn không thỏa mãn, ông cầm lấy một món đồ chơi của con chó và ném ra ngoài sân giống như vận động viên đẩy tạ cố gắng giành huy chương vàng. Khi Brownie nhặt được món đồ chơi và nhảy cẫng lên lần thứ hai trong trò chơi ném bắt thì bố tôi nổ tung.

“VỚ VẨN HẾT! MÀY VIẾT VỚ VẨN HẾT!” ông hét lên.

“Con nghĩ rằng bố đã bảo là cho con một cơ hội để nói!” tôi hét lại.

“Ừ, mày nói rồi, và toàn là thứ vớ vẩn cả, khốn kiếp thật!”

Mẹ tôi lao ra để xem có chuyện gì. Bà dỗ dành bố và đưa ông về phòng ngủ để nói chuyện. Khoảng mười phút sau, ông quay trở lại sân, đã bình tĩnh hơn nhưng vẫn đang cáu.

“Mày bôi nhọ toàn bộ cộng đồng khoa học. Einstein cái bỏ mẹ gì, ai cũng vậy hết.”

Tôi bảo rằng tôi biết điều đó, và tôi xin lỗi.

“Đây là nghề kiếm sống của tao, mẹ kiếp, và tao làm rất, RẤT nghiêm con mẹ nó túc.”

“Con biết ạ.”

“Không. Mày chả biết đếch gì cả. Vậy việc sắp tới của mày sẽ như thế này.”

Ông bắt đầu bảo rằng tôi phải đến gặp cô giáo và kể cho cô nghe do tôi chưa tiến hành thí nghiệm nên đã làm giả dữ liệu, rồi hỏi cô xem tôi có thể xin lỗi các bạn trong lớp vì đã gian dối được không.

“Và nếu cô giáo bảo rằng mày không cần phải làm điều đó thì hãy nói với cô thật dứt khoát là mày sẽ tìm cách thực hiện bằng được. Và tao muốn xem cái bài phát biểu đó TRƯỚC KHI mày đọc nó. Thế thôi.”

Ngày hôm sau đến lớp, tôi kể cho cô giáo nghe những gì xảy ra, thế là cô quay trở lại lớp sáu của tôi và bảo với các bạn rằng tôi có chuyện muốn nói. Tôi đứng dậy và đọc bài phát biểu đã chuẩn bị sẵn, mở đầu như thế này: “Đối với các bạn cùng lớp và cộng đồng khoa học, tôi đã phạm phải một hành động gian dối. Tôi đã làm giả dữ liệu, và khi làm vậy, tôi đã thực hiện một quy trình quan trọng đối với sự phát triển của loài người và bôi nhọ nó.” Sau đó còn tiếp vài dòng nữa, nhưng không ai, kể cả chính tôi, hiểu được tôi đang nói về chuyện quái quỉ gì. Giữa các câu, tôi liếc nhìn ba mươi bạn học sinh lớp sáu đang ngơ ngác nhìn tôi. Sau khi đọc xong bài phát biểu, tôi ngồi xuống. Cô giáo cảm ơn tôi, nói dăm câu ba điều về đề tài gian dối, sau đó chúng tôi tiếp tục.

Đêm hôm đó tôi về nhà và bố hỏi tôi xem sự việc diễn biến thế nào. Tôi kể rằng tôi đã đọc lời xin lỗi và cô giáo đã cảm ơn tôi.

“Bố xin lỗi vì đã phải nghiêm khắc với con, nhưng bố không muốn mọi người nghĩ rằng con là đồ dối trá khốn kiếp. Con đâu phải vậy. Con là một con người ưu tú. Giờ thì về phòng đi, con mệt lử rồi còn gì.”

Tôn trọng riêng tư

“Cút xéo khỏi đây, tao đang làm việc.”

Thể hiện nỗi sợ

“Đến lúc bị lửa đốt đít thì mới biết được con người ta được tạo nên từ cái gì. Hoặc ít ra thì cũng biết đít họ làm bằng cái gì.”

Câu hỏi giả thuyết

“Không. Không có cái chuyện tao ăn thịt người, vì vậy mày ngừng ngay việc nặn chúng và đem ra hỏi tao, hiểu chưa? Lạy Chúa, mày bỏ cả ngày ra chỉ được mỗi thứ rác rưởi đấy thôi hả?”

Chơi với những đứa trẻ khác

“Nghe này, tao biết mày không thích chơi với thằng bé mập kia bởi vì mẹ nó to mồm, nhưng mẹ nó khốn nạn đâu phải lỗi của nó. Cố mà đối xử tử tế với nó nhé.”

Chơi đẹp

“Gian lận không dễ chút nào. Có thể mày nghĩ là dễ, nhưng không hề. Tao cá là mày sẽ đâm đầu vào gian lận hơn là bất cứ điều gì mày đang cố gắng thực hiện một cách hợp pháp.”

Bỏ đồ chơi quanh nhà

“Mẹ kiếp, tao vừa ngồi lên chiếc xe tải khốn kiếp của mày đấy con… Optimus Prime  ư? Tao đếch quan tâm nó tên là gì, hãy để nó xa ra chỗ nào tao đặt mông ngồi ấy.”

An toàn trẻ em

“Đừng có động vào con dao đấy. MÀY không bao giờ cần phải động đến dao cả… Tao không quan tâm, hãy học cách phết bơ bằng thìa đi.”

Tiệc ngủ

“Có khoai tây trong tủ bếp và kem trong tủ lạnh đấy. Tránh xa dao và lửa ra nhé. Tốt rồi, bố đã xong phần việc của mình. Bố đi ngủ đây.”

Chia sẻ

“Bố rất tiếc, nhưng nếu anh mày không muốn cho mày động vào đồ chơi của nó thì mày không thể chơi cùng được. Đồ chơi của nó mà. Nếu nó muốn làm kẻ xấu tính và không chịu chia sẻ thì đấy là quyền của nó. Lúc nào mày cũng có quyền làm một kẻ xấu tính cả – có điều đừng có lạm dụng quyền đấy quá mức.”

Hiểu giá trị của đồng tiền là điều quan trọng

“Hãy im mồm lại và ăn đi.”

Cả bố và mẹ tôi đều xuất thân là con nhà nghèo – mẹ tôi ở trong một cộng đồng người Ý nghèo khổ ngoại ô Los Angeles (bà có năm anh chị em, cả ông và bà ngoại đều mất trước khi mẹ lên mười lăm tuổi, sau đó mẹ và các anh chị em được vài gia đình họ hàng chia ra nuôi); còn bố tôi ở một trang trại thuộc Kentucky cùng gia đình làm tá điền cho đến năm bố tôi mười bốn tuổi thì ông nội mua lại trang trại.

“Khi nào bố đau tai, bà nội sẽ đái vào tai bố để chữa,” có lần bố kể cho tôi nghe như vậy để minh họa về cái nghèo của gia đình mình.

“Nghe lạ quá bố ơi. Người nghèo cũng đâu có làm vậy.”

“Ừ, có lẽ ví von như vậy không được hay ho lắm,” ông nói sau một lúc suy nghĩ.

Mặc dù vậy, bố mẹ tôi chưa bao giờ bỏ qua bất cứ cơ hội nào để nhắc nhở tôi và các anh tôi rằng chúng tôi quá sướng. “Chúng mày nhảy cỡn lên ván trượt và xe đạp như thể chúng mày là Nữ hoàng Anh vậy,” ông thường nói vậy mỗi khi chúng tôi đi chơi rông với bạn bè vào dịp cuối tuần và bỏ bê việc nhà.

Đôi khi, bố mẹ tôi tỏ ra lo ngại rằng anh em chúng tôi được nuông chiều quá đáng; rằng chúng tôi lớn lên mà không hiểu được giá trị của đồng tiền, hoặc cảm giác bươn trải là thế nào. Trước khi vào học trường luật và bắt đầu hoạt động trong lĩnh vực luật nghèo đói, thậm chí mẹ tôi còn dành rất nhiều thời gian rỗi để tình nguyện giúp đỡ cộng đồng người nghèo ở San Diego. Bà giúp các bậc phụ huynh sống bằng tiền trợ cấp và những gia đình không có nhà ở, tổ chức các chương trình học bổ túc và phát tiền trợ cấp. Mỗi khi tôi lèo nhèo, bà lại nhắc đến các gia đình đó.

“Tại sao con không ăn món mì ống?” Một hôm bà hỏi tôi trong bữa tối, khi tôi lên mười tuổi.

“Vì trong đấy có đậu,” tôi trả lời.

“Vậy thì nhặt đậu ra.”

“Mẹ biết là con không thích đậu, vậy mà mẹ vẫn cho đậu vào. Tại sao mẹ lại làm vậy?” tôi nhăn nhó.

“Cái gì thế? Mày đang đùa với lửa đấy, ông tướng ạ,” bố tôi quát, ngẩng mặt nhìn lên từ đĩa thức ăn của mình. “Mẹ mày đấy. Không phải bằng vai phải lứa đâu. Đây là mẹ mày,” ông nói, đặt bàn tay lên cao quá đầu, “còn đây là mày,” ông nói thêm, đặt bàn tay kia thấp hẳn so với mặt bàn. “Nếu mẹ mày muốn dọn duy nhất món đậu trong suốt phần còn lại của cuộc đời thì mày cũng vẫn cứ phải ngồi đó mỗi ngày mà ăn và mở mồm ra nói ‘cảm ơn’ và xin thêm.”

“Tại sao con lại phải xin thêm nếu như con ghét món đậu?” tôi nói.

Bố bảo tôi đứng dậy khỏi bàn và đi về phòng – hoặc ít nhất là tôi nghĩ ông đã nói như vậy, bởi vì ông hét lên với cái miệng đầy đậu. Khoảng một tuần sau, mẹ từ thư viện trường luật về nhà hơi muộn một chút so với bình thường và thấy anh Evan và tôi đang ngồi trên ghế bành xem TV cách bố vài bước chân, còn bố thì đang ngả lưng vào chiếc gối dựa ngủ gà gật. Bà tắt TV, đánh thức bố dậy và nói với cả ba bố con rằng bà có một thông báo.

“Chúng ta sẽ ăn thứ mà những gia đình bần cùng phải ăn,” bà tuyên bố.

“‘Bần cùng’ nghĩa là sao nhỉ?” Tôi thì thầm với Evan.

“Nghĩa là người nghèo hoặc đại loại thế,” anh đáp, những sợi lo lắng giăng khắp mặt anh như tơ nhện.

Mẹ tôi tiếp tục giải thích rằng bà đã đến cửa hàng tạp hóa mà một số gia đình nghèo khó bà quen qua chương trình tình nguyện mua hàng bằng phiếu thực phẩm. Bà mô tả số thức ăn, chỉ một ít chỗ đó bị hết đát như thế nào mặc dù tất cả trông ghê ghê, rồi kết thúc câu chuyện bằng “Trong vòng một tuần, chúng ta sẽ chỉ ăn mỗi một món ăn mà mẹ mua từ cửa hàng đó, bằng đúng mức chi tiêu của họ.”

“Bố?” tôi nói, quay sang bố với vẻ tuyệt vọng.

“Bố nghĩ ý kiến này tuyệt đấy,” mẹ trả lời, không để cho bố kịp lên tiếng.

Vài ngày sau, tủ lạnh và tủ bếp nhà tôi chất đầy những món ăn trông lạ nhất mà tôi từng được biết. Tôi nhớ mình đã tự nhủ thế này, người Nghèo ăn rất nhiều loại đồ hộp. Nhiều hộp trên nhãn có ghi một số loại thịt, còn bên dưới tên món thịt ghi là “dạng nước.” Nước giăm bông, nước thịt gà, nước thịt bê. Bánh mì đựng trong hộp nhựa màu trắng, trên chỉ ghi vỏn vẹn năm chữ: Bánh Mì Trắng Mới Nướng.

“Cái này mới nướng thế nào được?” Tôi vừa hỏi anh Evan vừa cầm một lát bánh mềm oặt phủ đầy bột trên tay.

“Tao biết sao được. Tao đoán là lúc nào đó người ta đã nướng, và sau đó thì nó mới.”

Vào ngày đầu tiên của chế độ ăn mới, trong giờ ăn trưa tôi mở cái túi giấy màu nâu mà mẹ gói sẵn cho tôi. Vật đầu tiên tôi lôi ra là một hỗn hợp thức ăn kinh tởm giống như bánh sandwich gà tây. Tôi giơ lên trước mặt mình. Chiếc bánh trông như hai mẩu giấy báo ướt đẫm nước, còn gà tây thì trông như được làm từ bất cứ thứ gì làm nên Larry King : một thứ thịt xơ, trắng nhão nhoét.

“Trông kinh vãi cả ra,” thằng bạn Aaron nói, mắt nhìn món bánh sandwich của tôi như nhìn một sinh vật nát bươm bị dạt lên bờ sau cơn sóng thần.

Chiều hôm đó tôi về nhà và phi thẳng vào phòng anh Evan. Tôi hỏi xem trong túi bữa trưa của anh có chứa cái thứ không nuốt nổi như của tôi hay không. Quả nhiên là như vậy. Cả hai chúng tôi đều chung một hành động: vứt chiếc bánh sandwich và thứ rau lạ giống như cà rốt đi kèm, chỉ ăn mỗi cục pho mát trắng của Mỹ trong cái gọi là bữa ăn đó. Tôi muốn làm cách mạng, nhưng Evan chưa bao giờ là mẫu người của cách mạng cả, còn tôi thì chưa sẵn sàng để tổ chức một cuộc nổi dậy đơn phương. Hy vọng duy nhất của tôi là bố cũng cảm thấy ghê tởm y sì như vậy và sẽ chấm dứt tình trạng điên rồ này.

Vài giờ sau, trong khi đám con trai chúng tôi đang chơi trong phòng khách để chờ bữa tối, mẹ giới thiệu cho chúng tôi thực đơn cho bữa tối hôm đó. “Súp gà tây,” bà tuyên bố, đeo tạp dề và cầm một chiếc thìa lớn, trong khi những thứ mùi lạ từ trong bếp sau lưng bà bay ra nồng nặc.

Tôi nhìn bố, lúc này đang chăm chú xem bản tin tối một cách điềm tĩnh. Tôi lo lắng không biết cơ thể tôi có khả năng hấp thụ nổi bữa ăn mà mẹ sắp sửa dọn lên hay không, và như thường lệ mỗi khi lo lắng, tôi nói lên suy nghĩ tích cực của mình nhằm nỗ lực bày tỏ ý nguyện về kết quả tốt nhất có thể.

“Con thích gà tây, đúng không ạ?” Tôi nói.

Bố tiếp tục dán mắt vào tivi. “Mày đang hỏi bố hay nói chuyện với bố thế?” ông đáp lại, gần như không nhìn tôi lấy một chút.

“Con đang nói với bố là con thích gà tây.”

“Được thôi,” ông nói, dừng lại một chút rồi nói thêm, “Việc đấy có ý nghĩa quái gì với tao cơ chứ?”

Tôi có thể nhận thấy rằng tâm trạng của bố không được tốt, vì vậy tôi ngừng câu chuyện lại. Việc nêu được món khoái khẩu của mình là gà tây đã phát huy tác dụng, vì vậy tôi cảm thấy tự tin hơn về khả năng được ăn món súp “gà tây”.

Vài phút sau, chúng tôi ăn tối và mẹ tôi múc vào bát của mọi người một thứ chất lỏng màu nâu sền sệt giống như phân tiêu chảy của loài gấu xám mà tôi tưởng tượng ra. Có những khoanh tròn lẫn với cả những khoanh đỏ, và nhất định đây là bát cháo bột yến mạch loãng. Tất cả chúng tôi đều nhìn nhau, kể cả mẹ tôi. Tôi cắm chiếc thìa vào bát và cẩn thận dò một vòng quanh các khoanh nhưng chỉ múc lên được toàn nước. Tôi đưa lên môi một cách chậm rãi và có chủ ý, như thể đang rà soát xem có ăn phải viên thuốc độc nào không. Sau đó tôi nhấp một ngụm. Và phun ra luôn.

“Lạy Chúa, cả nhà đang cố gắng dùng bữa đấy, mẹ kiếp,” bố tôi nói, thả chiếc thìa xuống bàn.

“Con không ăn nổi! Con đã cố rồi!” Tôi nói, trong khi Evan bật cười.

“Con không hề cố,” mẹ đáp với vẻ lúng túng.

“Con cố rồi! Con không ăn được! Ngấy quá!”

“Đây là thức ăn của trẻ nghèo. Đây cũng là lúc chúng ta ăn uống như họ để hiểu những người kém may mắn hơn chúng ta xoay xở thế nào,” mẹ trả lời.

“Con hiểu! Lúc này con chỉ muốn ăn thứ khác thôi!” Tôi nói và thấy mắt mình ướt đẫm.

“Mọi người trật tự. Im hết miệng lại và ăn đi,” bố tôi nói.

Sau đó ông xúc một thìa vào miệng.

“Chúa ơi. Món này kinh quá. Không ăn nổi,” ông nói sau khi nuốt xong thìa cháo.

“Thấy chưa!” tôi thốt lên.

“Không, hai đứa mày ăn món này,” ông vừa nói vừa nhìn tôi và Evan. “Tao không ăn.”

“CÁI GÌ?!?!” tôi la lên.

Tôi đứng dậy, lao ra khỏi phòng ăn, chạy vào phòng mình và đóng sầm cửa lại. Tôi dự tính rằng chỉ vài giây nữa, mẹ tôi sẽ mở cửa phòng, nói điều gì đó để an ủi tôi, rồi mời tôi quay trở lại bàn ăn với bữa tối tử tế, chẳng hạn như spaghetti thịt viên hoặc thịt gà và khoai tây. Trong lúc đó, có thể thậm chí bà sẽ lái xe đến cửa hàng Jack in the Box  và mua cho tôi một chiếc bánh sandwich thịt gà giòn tan ngon lành, món khoái khẩu của tôi, để bù đắp cho trải nghiệm ẩm thực bất công và đau thương này.

Mười phút trôi qua, vậy mà chẳng có ai gõ cửa phòng tôi cả. Tôi giao ước với bản thân là không được rời khỏi phòng nếu như chưa có người đến tìm. Lại mười phút nữa trôi qua, rồi một tiếng, rồi ba tiếng, và bỗng nhiên mười giờ nên tôi phải đi ngủ. Tôi tắt đèn rồi bò vào giường, vừa cáu vừa đói. Đột ngột, cửa phòng tôi mở ra.

“Chào mẹ,” tôi nói, cố tỏ ra giận dữ và đoán là bà đi giém chăn cho tôi như mọi đêm.

“Khồng, là bố,” bố tôi nói, thân hình to lớn, lờ mờ của ông đến bên tôi, được chiếu sáng duy nhất bằng ánh sáng hắt vào từ hành lang bên cạnh.

“Ồ. Chào bố,” tôi lạnh nhạt trả lời.

Ông ngồi xuống giường và đặt tay lên vai tôi.

“Con đúng là đồ ương bướng, nhưng bố yêu con,” ông nói, sau đó bật cười một mình.

Tôi không nhúc nhích.

“Bố biết là con bực mình. Thậm chí bố còn hiểu tại sao con lại bực mình.”

“Không, bố không hiểu đâu,” tôi tự tin đáp.

“Ôi, thôi nào, con mới mười tuổi. Bố nghĩ là bố thừa sức hiểu một thằng nhóc mười tuổi.”

Cuộc trò chuyện của chúng tôi không làm tôi bớt khó chịu, và bố nhận ra điều đó. Giọng ông trở nên dịu hơn một chút.

“Bố biết con nghĩ rằng nếu con ăn cái món cám lợn đó thì bố cũng phải ăn. Nhưng rồi bố bảo rằng bố sẽ không ăn còn con thì phải ăn, vì vậy nên con mới bực mình, đúng không?”

“Đúng.”

“Bố đã từng là người nghèo. Mẹ con cũng vậy. Trong đời có rất nhiều thứ bố phải cố gắng hết sức để đảm bảo rằng con không phải nếm trải.”

“Vậy thì tại sao đây không phải là một thứ như thế?” tôi hỏi.

“Con ạ, con phải ăn cám lợn có một tuần thôi. Mẹ con phải chịu đói suốt cả thời thơ ấu. Khi con ngủ dậy và nổi cơn tam bành như tối nay, mẹ con sẽ cảm thấy rất tồi tệ. Nó giống như con bảo rằng con chẳng quan tâm đến những gì mẹ con đã trải qua. Hiểu chưa?”

Tôi trả lời đã hiểu, và ông kể thêm với tôi một chút về việc tại sao ông cảm thấy khó chịu khi tôi nổi đóa.

“Thức ăn đóng một vai trò rất lớn trên chặng đường lớn khôn của đời bố. Nó là cách bọn bố kiếm sống chứ không chỉ là món ăn. Vì vậy khi con làm ầm ĩ lên vì nó thì bố bị động chạm,” ông nói.

“Nhưng tại sao bố lại không phải ăn món đấy? Mẹ đang ăn, và mẹ biết trước nó như thế nào. Tại sao bố lại không phải ăn?” Tôi kiên quyết nói.

Ông ngồi im một giây, sau đó bỏ tay ra khỏi vai tôi.

“Được, có hai lý do. Lý do thứ nhất là bố hiểu giá trị của đồng tiền, bởi vì ngày nào bố cũng phải nai lưng ra làm việc để kiếm tiền – việc này con chưa bao giờ phải làm cả.”

“Nhưng mẹ cũng làm việc đấy thôi,” tôi

ngắt lời.

“Ừ, vì vậy nên bố mới nói đến lý do thứ hai, đó là mẹ con tốt hơn bố cả tỉ lần.”

Rồi ông hôn lên trán tôi và ra khỏi phòng.

Quay video sáng Giáng sinh

“Được rồi, mỉm cười lúc mở quà nhé… Không, mỉm cười và nhìn vào máy quay cơ, tèn tén ten.”

Đi cắm trại với cả nhà

“Không, bố ở nhà thôi. Mày được đi nghỉ cùng cả nhà, còn bố thì được nghỉ ngơi một mình. Tin bố đi, như vậy kỳ nghỉ của cả hai chúng ta sẽ vui hơn nhiều.”

Thành tích học tập nhận toàn điểm A

“Ôi khỉ thật! Con thật là giỏi – bố chẳng quan tâm người ta nói gì về con!… Bố đùa đấy, chẳng có ai bảo rằng con không thông minh cả. Người ta nói nhiều chuyện khác, nhưng không phải chuyện đấy.”

Bị ong đốt

“Được rồi, được rồi, bình tĩnh nào. Con có cảm giác như cổ họng đang nghẹt lại không?… Con có buồn ị không?… Không, chuyện đấy chẳng liên quan gì đến ong đốt cả, chẳng qua con cứ đi đi lại lại nên bố nghĩ là biết đâu con lại cần phải giải quyết.”

Cách phân biệt thức ăn ôi thiu

“Làm thế quái nào mà tao biết được nó còn tốt hay không à? Ăn là biết liền. Mày thấy buồn nôn, tức là thức ăn không tốt. Chúng mày nghĩ mắt tao là kính hiển vi chắc?”

Đối phó khi bị bắt nạt

“Mày sẽ phải chạy phọt cứt ra quần thôi, nhưng hãy nhớ điều này; quan trọng không phải là to hay bé, mà quan trọng là chạy nhanh được đến cỡ nào thôi.”

Yên tĩnh

“Bố chỉ muốn yên tĩnh thôi… Lạy Chúa, nói vậy không có nghĩa là bố không thích mày. Chẳng qua là ngay lúc này bố thích yên tĩnh hơn.”

Lời Vàng Của Bố

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here