Ai rồi cũng cần phải lớn lên, trưởng thành. Trưởng thành là một quá trình mà cột mốc đánh dấu không gói gọn trong một độ tuổi nhất định, đó còn là những cách suy nghĩ, nhìn nhận về cuộc sống.

Hai Mươi hay AD20 là bút danh khá thân quen trên một trang Confess lớn. Với niềm yêu thích viết lách, Lớn lên sẽ khác là tập tản văn nhằm chia sẻ đến bạn đọc những suy tư, trăn trở, cảm nghiệm về tình yêu và cuộc sống của chính tác giả. Đó là những cung bậc cảm xúc trong tình yêu mà các nhân vật trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc nhận ra rằng dù điều gì xảy ra, nếu chúng ta đã yêu thương chân thành thì không có gì phải hối tiếc. Đó là những điểm chạm rất khẽ trong cuộc sống, những góc lặng lẽ chìm trong những hoài niệm hay những dư vị đọng lại khi hoàng hôn buông xuống. Đó là những điều ý nghĩa và thiêng liêng từ hai tiếng gia đình.

Với giọng văn điềm tĩnh, nhẹ nhàng, những câu chuyện trong Lớn lên sẽ khác phả ra những rung cảm của tác giả trước thực tế cuộc sống, để rồi tất cả những điều đó đều là chất liệu cho sự trưởng thành, cho sự an yên trong thân tâm. Như nhận xét của Hạ Vũ: “Trong Lớn lên sẽ khác, ta sẽ thấy được những câu chuyện, suy nghĩ về tình yêu và cuộc sống ở một góc nhìn hoàn toàn khác. Nó đến từ một trong những người có nhiều trải nghiệm và bản lĩnh nhất mà tôi từng biết đến.”

Trích đoạn sách hay

“MÀY CÓ HẠNH PHÚC KHÔNG?”

Tôi có một cô bạn, nó luôn mang trong mình tâm trạng ủ dột đặc quánh về những câu hỏi liên quan đến khái niệm thế nào là hạnh phúc. Hai mấy tuổi đầu, con người ta còn phải nhào lộn trong những vòng tròn của gia đình, tình yêu chín chắn và sự nghiệp rõ ràng. Ấy vậy mà nó vẫn vẩn vơ tìm kiếm cho mình thứ định nghĩa hay một gã đàn ông nào đó hoàn hảo để khoác lên mình cái gọi là hạnh phúc.

Nó yêu nhiều, và cũng chia tay nhiều. Đôi khi chia tay vì những lý do lãng nhách mà tôi còn chẳng buồn nhớ lại. Nhưng cũng trong rất nhiều lần tỉ tê cùng nhau trong những góc quán quen thuộc, nó vẫn đều đặn than vãn với tôi rằng: “Tao cô đơn”.

Kẻ dành cả một quãng thanh xuân của mình để tìm cho bằng được thứ định nghĩa, thứ con người, thứ cảm giác được xem là hạnh phúc, rốt cục vẫn chỉ là một kẻ cô đơn. Tôi nhớ rằng một lần nó kêu đói, tôi mua cho nó một ổ bánh mì nóng hổi rồi ngồi nhìn nó ăn ngấu nghiến. Tôi hỏi nó: “Cái thằng hạnh phúc của mày có kẹp được pate không vậy?”, rồi cả hai cùng cười phá lên.

Đôi khi cuộc đời là như vậy, nó bắt chúng ta cuống cuồng trong những vòng xoáy để tìm kiếm một điều gì đó thật sự vĩ đại và có ý nghĩa. Vậy mà hóa ra những điều mà ta hằng tìm kiếm, lại ở ngay xung quanh mình.

Hạnh phúc thực sự là gì mà khiến cho con người sẵn sàng đánh đổi và tìm kiếm lâu đến vậy? Tôi không phải một kẻ tìm kiếm hạnh phúc, vì với tôi hạnh phúc thực ra chỉ là thứ cảm giác mơ hồ do chính trái tim của chúng ta định đoạt. Nghĩ rằng đau khổ thì sẽ là đau khổ, nghĩ rằng hạnh phúc thì sẽ là hạnh phúc.

Ba giờ sáng, tiếng chuông điện thoại chợt reo bởi một số máy bàn lạ lẫm. Con bạn ngốc nghếch của tôi lại say xỉn trong một căn phòng khách sạn nào đó. Cái say chếnh choáng của một kẻ khờ khạo đánh đổi cả thanh xuân để kiếm tìm hạnh phúc ở những gã đàn ông tầm thường. Tìm kiếm trong những cuộc vui chẳng đầu, cũng chẳng cuối. Nó đã thực sự tìm kiếm được hạnh phúc hay chưa? Hay lần này lại là cuộc vui chóng tàn của một gã sở khanh nào đó? Điều này tôi không biết nữa, mà có khi chính bản thân nó cũng chẳng thể nhận ra liệu rằng mình đã một lần hạnh phúc. Những cơn say, những lần tỉnh táo, chẳng phải nó vẫn chỉ mang một nỗi đặc quánh mơ hồ cho thứ mà nó kiếm tìm suốt bất tận thời gian mà nó tồn tại.

Để rồi tôi cũng chẳng nhớ mình đã ngồi với nó bao nhiêu lần trong bệnh viện chỉ để hai đứa nhìn nhau. Quẩn quanh đâu đây là thứ ám nồng của mùi thuốc sát trùng và các giọng rên thều thào ngầu đục vì đau đớn. Vậy đấy, khi con người ta ở vào góc cuối cùng của sự sống, khi nằm trên cái băng ca lạnh ngắt chỉ như một sự sống lắt léo màu xám và mờ nhạt, thì hạnh phúc hay bất cứ thứ gì chúng ta đã dành cả đời tìm kiếm, liệu có là quan trọng nữa không?

Nó vẫn thỉnh thoảng bật cười khi nghĩ về những gì đã qua. Tôi đã từng trách nó rất nhiều về cuộc sống buông thả mà nó đã từng nếm trải, để cuối cùng mang rước những thứ bệnh tật vào thân. Đến giờ phút nó chỉ còn nhuốm chút hồng hào trên thịt da, tôi khẽ kéo chiếc ghế nặng nề đầy những rỉ sét của căn phòng bệnh cũ kỹ đục màu. Trong cơn đau và mỏi mệt của những lần chợt tỉnh, tôi lại hỏi nó một điều mà có lẽ đã hỏi cả trăm ngàn lần trước đó:

“Mày đã tìm được hạnh phúc chưa?”

Nó vẫn nằm đó, đôi mắt chỉ hé lên một chút như hai nét nguệch ngoạc được vẽ vội, môi chỉ đủ để tách rời nhau diễn tả một nụ cười nửa miệng. Có cả rất nhiều những tổn thương và chua chát với cuộc đời đầy rẫy những cợt nhả mà nó từng nếm trải:

“Tao không tìm được hạnh phúc, chưa bao giờ hạnh phúc. Nhưng kệ đi, tao thấy ổn.”

Nó chưa tìm được hạnh phúc, còn tôi?

Khi những thời khắc con bạn ngốc nghếch kia cuộn trào trong cuộc sống về đêm của những ánh đèn và hơi men chếnh choáng bên cuộc vui bất tận. Trong cơn say của cái định nghĩa mơ hồ mà nó vẫn hằng tìm kiếm cho ra một người sẵn sàng mang đến cho nó thứ gọi là hạnh phúc. Thì tôi vẫn nằm ủ rũ trong căn nhà nhỏ của mình để gõ nốt bản báo cáo còn viết dở trong ngày, rồi pha một tách trà nóng và nghe những bản tình ca xưa cũ của Trịnh Công Sơn đầy ma mị rồi chờ đợi một ngày mai không sóng gió. Vốn dĩ đó là hai thái cực hoàn toàn khác nhau cả về cách sống lẫn mục đích sống. Có khác chăng chỉ nằm ở một kẻ kiếm tìm, còn một kẻ thì đợi chờ hạnh phúc. Tôi chưa từng nhận ra.

Chúng ta có thể làm nhiều thứ, có thể chạy đua với nhiều thứ, để kiếm tìm cho mình một mục đích để sống. Điều quan trọng cuối cùng có thể chẳng phải là kết quả, mà là thứ kết quả mơ hồ ngay từ vạch xuất phát đáng lẽ ta đã phải nhận ra. Tôi đã nghĩ, dù bất luận thế nào, đến thời khắc phải giã từ mọi thứ, nếu bản thân thấy mọi thứ xung quanh đều ổn, thì rõ ràng bất cứ điều gì đã qua cũng không hề vô ích. Nháo nhào tìm kiếm thứ định nghĩa được gọi là hạnh phúc để cuộc sống không trở nên vô vị, hay nằm dài nhấm nháp thứ cảm giác riêng tư trong cuộc sống khép mình để chờ đợi, cũng không làm mọi thứ xung quanh trở nên thú vị. Suy cho cùng, chẳng phải tôi chờ đợi cũng được, mà nó kiếm tìm cũng được đấy sao. Miễn là cảm giác đó làm cho ta thấy thoải mái và đáng để cố gắng hơn mỗi ngày.

Tách trà đã nguội ngắt mà chưa một lần chạm môi để uống, đưa tay tắt đi bản nhạc đang ngân nga với giọng trầm buồn đủ kéo con người xuống đáy sâu của nỗi mong nhớ. Tôi lại tự hỏi với bản thân hoặc là trông mong con bạn của mình quát lên và hỏi rằng: “Với một kẻ chờ đợi, thì khi đến cuối cùng, mày có chờ được hạnh phúc không?”

Lớn Lên Sẽ Khác

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here