Miền hoang tưởng là cuốn tiểu thuyết gồm một chuỗi bức thư của nhân vật Tư gửi cho người yêu tên Ngà, kể về cuộc sống đầy khó khăn thử thách của anh sau khi từ Tây Bắc xuống Hà Nội để theo đuổi sự nghiệp âm nhạc. Song song với đó là những đối thoại của Tư với Chúa về những gì anh nhìn thấy từ muôn phận người trong xã hội.

Miền hoang tưởng ngợp những đối thoại, ở đó có nỗi buồn miên man bất tận, có sự tranh chấp của tình yêu và tình bạn, của niềm đam mê và cuộc sống nghèo đói tù ngục, ở đó có sự đấu tranh không ngừng nghỉ giữa cái thiện và cái ác. Nhân vật chính luôn băn khoăn và trăn trở để chọn con đường sống cho mình thông qua các cuộc tự thoại và đối thoại với Chúa. Những trăn trở bi thương này làm cho không khí trong truyện trở nên sôi sục, nhưng bí bách đến đáng sợ. Tuy vậy, chính tình yêu đẹp đẽ trong truyện là một điểm sáng le lói, làm điểm tựa và giúp câu chuyện vơi bớt bi thương và giúp con người tin tưởng hơn.

Tiểu thuyết được viết theo dòng tâm trạng, đan xen những bức thư “không gửi” đầy bi quan là những phút giây lạc quan, đan xen của những điều-đã-xảy-ra trong chiến tranh đầy ám ảnh và hiện tại hoang hoải đang-sống của các nhân vật. Qua sự nối tiếp nhào lộn của hai tuyến tâm trạng đó, chúng ta được một cuộc sống rệu rã, hoang mang, thiếu niềm tin vào tương lai của lớp người hậu chiến trong giai đoạn đó.

Cuốn tiểu thuyết có số phận đặc biệt, in lần đầu với tên Miền hoang tưởng, sau đó được NXB Hội Nhà văn in với tên Hoang tưởng trắng. Và lần in này, NXB Phụ nữ trả lại tên ban đầu cho cuốn sách, là tên mà tác giả muốn đặt – Miền hoang tưởng.

Trích đoạn sách hay

– Anh là ai?
– Một “phó thường dân”.
– “Phó thường dân”?
– Nghĩa là một con người không hộ khẩu, không sổ gạo, không gia đình, không có một nhiệm vụ và quyền lợi nào như người thường dân, nên được gọi là “phó thường dân” hay nói nôm na, tôi là một thằng ma cà bông kiểu mới.
Tôi ngốc nghếch buột miệng cười:
– Thế thì tôi cũng là “phó thường dân”.
– Hừ, kể ra tôi đoán tướng cũng giỏi đấy chứ. – Chàng lạ mặt, gật gù như đắc chí. – Nhìn cái dáng anh ngơ ngác ngồi, tôi nhận ra ngay người cùng chủng loại. Có cái gì côi cút trên gương mặt anh. Nhìn anh, tôi chợt nhớ lại tôi hơn một năm về trước…
Nghe anh ta giãi bầy, tôi chợt như hối hận. Tại sao tôi lại khờ dại thổ lộ tình cảm của tôi với một người lạ mặt? Nhỡ ra anh ta làm một người tồi tệ thì sao? Cuộc sống được chăng đầy cạm bẫy, bịp bợm, nhưng hối tiếc sự lỗ lời ấy làm gì? Bởi vì thực chất tôi đã là một “Phó thường dân”. Tôi còn có gì trên đôi vai trần trụi này để người khác có thể lừa bịp và chiếm đoạt của tôi. Chẳng qua tôi là một kẻ trần trụi, nhưng vẫn còn mang nặng trong mình tâm lý của một anh có của, hoặc của một anh còn đẩy đủ quyền lợi công dân. Của nả tôi chẳng có, quyền làm người thường dân tôi cũng chẳng còn. Vậy thì tôi cũng chẳng cần thổ lộ cũng chẳng cần hối tiếc gì về sự lỡ lời của mình. Trong tôi, tuy thế vẫn còn sự giằng xé. Tôi tự nhủ thầm: “Hiện nay xã hội không công nhận ta, nhưng dù sao ta vẫn là một con người. Ta được tự do nhưng chính vì thế trách nhiệm làm người lại càng khó khăn hơn vì mọi quyết định đều do ta lựa chọn. Ta có thể bước trên một con đường rất đẹp, nhưng chỉ một sẩy chân ta cũng dễ sa vực lầy”.
Những suy nghĩ làm tôi bình tĩnh hơn, tự tin hơn.
Người bạn mới của tôi thật tinh, anh ta đã dự đoán hết được ý nghĩ của tôi. Anh cười, giơ bàn tay thân thiện cho tôi nắm:
– Anh là người bối rối tinh thần… anh cần phải thổ lộ và cần phải có những người bạn hiểu anh, giúp anh. Anh chưa tin tôi? Cái đó dĩ nhiên. Nhưng chắc chắn rằng là hiện nay anh đang đói và cần ngủ.

Người bạn mới lặng lẽ lấy ở túi xách ra một chiếc bánh mì, bẻ đôi đưa cho tôi một nửa. Anh ta vừa nhai bánh, vừa nói:
– Phải no bụng trước đã, sau đó mới là chỗ ngủ.
Tôi đói đã hơn một ngày nên nhai bánh ngấu nghiến và ngon lành. Hai đứa chúng tôi nhìn nhau cười. Cái bánh mì đã xóa bớt sự dè dặt, đã làm cho chúng tôi xích lại nhau một cách tự nhiên.
– Tên anh là gì?
– Tên tôi là Tư.
– Còn tôi là Ngọ.
Nhìn chiếc áo bộ đội cũ của tôi, Ngọ nhận xét:
– Chắc anh đã là bộ đội, đã chiến đấu trong B?
Tôi gật đầu rồi cười:
– Làm sao anh đoán được tôi đã vào Nam?
– Trông anh khắc khổ, phong trần quá. Đôi môi vẫn thâm xịt da còn vàng bợt, di chứng của những cơn sốt rét Trường Sơn.
– Chắc anh cũng đã là lính?
– Tôi ở B được 5 năm.
Chúng tôi làm quen với nhau theo một kiểu rất lính. Nghĩa là không ai bảo ai, chúng tôi đều tự khai lý lịch cho nhau nghe. Đó là thói quen của những con người kề bên cái chết. Người ta cần những người bạn đáng tin cậy, người ta cần những hiểu biết và một con người mà vài phút sau là một cái xác được vùi ở giữa rừng. Khi ấy ít nhất trên cái mộ chí bằng gỗ ta cũng có thể nguệch ngoac vài chữ để vong linh kẻ đó đỡ tủi. Vì vậy nên ngồi ở thềm ga, hai chàng cựu binh Trường Sơn đã bắt đầu chia nhau mẩu bánh mì rồi bẻ đôi điếu thuốc Điện Biên phì phèo hút và tâm sự.
Ăn xong, Ngọ dẫn tôi đi khắp các buồng chờ ở nhà ga. Anh chỉ những góc tối, vắng người ngồi giảng giải:

– Đừng ngủ ở các chỗ này. Ở chỗ tối vắng, ngủ chắc ngon, nhưng đó là nơi được người ta chú ý đến nhiều nhất. Những cuộc lục soát bao giờ cũng bắt đầu từ đây. Đang ngủ ngon, bỗng dưng bị dựng dậy, rồi bị hỏi lục vấn, tôi không thích.

Anh chỉ cho tôi những chỗ đầy sọt và gồng gánh của bà nạ dòng đi khai hoang, nói tiếp:
– Chỗ này chẳng ai thèm chú ý, nhưng ở đây nhiều trẻ con quá nhoe nhóe suốt đêm, ngủ sao yên?
Anh dẫn tôi đến chỗ mấy gánh chiếu:
– Tôi thích ngủ nhất chỗ này. Ánh sáng vừa đủ không tối, không sáng, lại có chiếu của mấy tay lái buôn, ta đắp nhờ tha hồ ấm.
Ngọ lấy từ túi xách ra một mảnh vải rộng:
– Chăn dã chiến đấy. Dưới cùng mảnh vải là một cái túi, ta luồn chân vào bảo đảm ấm đôi chân. Vải dài có thể trùm đầu. Mượn thêm cái chiếu phủ lên trên… thứ túi ngủ do tôi sáng chế. Hôm nay ngủ chung, sau này, anh cũng nên sắm một cái túi ngủ như vậy… Đời dã chiến như tụi mình chắc còn dài.
Đêm hôm ấy, Chúa lại về trong giấc ngủ ga của tôi. Chúa Trời hiền từ an ủi:
– Ta biết con đang gặp rủi ro. Con thất vọng ư? Người yêu con đi lấy chồng ư? Đó mới chỉ là sự trừng phạt ban đầu của Chúa để nhắc nhủ cho con chiên lạc biết quay đầu trở về với bầy. Chỉ cần con biết hối cải, biết sửa mình là cửa thiên đàng lại rộng mở trước mắt con. Quỷ dữ đang nắm tay dắt con đi. Con hãy mau tránh xa nẻo đường ấy. Đó là con đường thất vọng.
– Ông nhầm rồi, tôi không hề thất vọng. Hãy sờ vào trái tim tôi. Trái tim này đương rộn ràng phấp phỏng. Một trái tim thất vọng, lúc này sẽ đập rã rời. Còn trái tim tôi thì đang chờ đợi.
– Anh đợi cái gì?
– Tôi ra ga, chờ đợi những con tầu. Ông nhìn quanh tôi mà xem. Cũng như tôi, biết bao người cũng đang chờ những con tầu. Một lần thất bại giống như một lần nhỡ tầu. Nhưng ở ga, đâu phải chỉ có độc nhất một con tầu đến. Kìa! Người ta đang nhốn nháo! Một chuyến tầu sắp tới…
Ngọ lay gọi tôi:
– Dậy đi! Dậy mà xem. Tầu Đồng Đăng sắp chạy.

Miền Hoang Tưởng

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here