Một năm có 365 ngày. Nếu mỗi ngày đều tốt đẹp, ta sẽ có một năm đầy ý nghĩa, từ đó kết thành cuộc đời trọn vẹn. Dù hiểu rõ vậy nhưng thực tế, trong đời sống thường nhật, khó mà có chuyện ngày nào cũng thuận buồm xuôi gió hết, phải vậy không?

Kết thúc một ngày, nhìn lại, có khi chúng ta thấy hài lòng vì mình đã làm tốt sống tốt, nhưng cũng có khi chúng ta tiếc nuối “phải chi mình làm thế này thì hay hơn”, “biết vậy đừng làm thế kia thì tốt rồi”. Nhưng thiết nghĩ, chính những khoảnh khắc đó sẽ giúp chúng ta có cơ hội nhìn lại bản thân và không quên tự nỗ lực nâng cao tinh thần để ngày sau lại tốt hơn ngày trước.

Quyển sách Mỗi ngày một bài học được biên tập từ những câu chuyện về cuộc sống, sự nghiệp kinh doanh và quốc gia, xã hội mà người sáng lập Viện Nghiên cứu Tổng hợp PHP, Matsushita Konosuke, từng viết hoặc chuyện trò trong nhiều thời điểm khác nhau. Sách gồm 366 mẩu chuyện nhỏ tương ứng với mỗi ngày trong một năm, chuyển tải những thông điệp mộc mạc nhưng đầy ý nghĩa mà Matsushita gửi gắm. Hi vọng, qua mỗi bài học mỗi ngày này của ông, bạn sẽ được tiếp thêm động lực vượt qua được những khó khăn phiền muộn, những băn khoăn trăn trở, để từ đó, từng ngày, từng năm đều khởi sắc, tốt đẹp và bạn sẽ có được một cuộc đời trọn vẹn và hạnh phúc.

Trích đoạn sách hay

THÁNG 5

Ngày 01: Người lao động và người sử dụng lao động vừa đối lập vừa điều hòa

Tôi cho rằng quan hệ thích hợp nhất giữa người lao động và người sử dụng lao động là mối quan hệ “vừa đối lập vừa điều hòa”. Nghĩa là, phải nói những gì cần nói với nhau, chủ trương những gì cần chủ trương. Nhưng đồng thời không cố chấp từ đầu đến cuối mà vẫn chấp nhận những gì cần chấp nhận và phải thường xuyên hướng đến quan hệ hợp tác. Cốt lõi hàng đầu là phải có suy nghĩ căn bản như trên, đối lập để đi đến điều hòa và điều hòa trên cơ sở đối lập.

Chắc chắn khi ấy mọi việc sẽ tốt hơn và chính thái độ đó sẽ khiến công ty có hình ảnh đẹp hơn trong mắt khách hàng.

Ngày 02: Bước đi như loài rùa

Thoạt nhìn, bước đi của loài rùa thật chậm chạp nhưng tôi lại nghĩ, việc bước từng bước chắc chắn, theo khả năng của mình mà không vội vàng, không gây náo loạn là cách đi tốt nhất. Từ những bước đi khôn ngoan như vậy, sức mạnh sẽ được nuôi dưỡng gấp bội. Ngược lại, nếu làm nhanh chóng, gấp gáp mà thiếu đi sự khôn ngoan thì sẽ dẫn đến thiếu sót. Thoạt đầu tưởng phát triển nhanh lắm nhưng thực chất sau đó có khi phải quay trở lại điểm xuất phát.

Như loài thỏ, dù chạy nhanh cũng có lúc đuối sức. Còn đi nhanh thì vẫn là nhanh. Tốt nhất vẫn nên bước đi vừa sức, từng bước, từng bước một như loài rùa. Không chỉ trên đường đời, mà trên con đường kinh doanh, hay rộng lớn hơn là con đường vận hành đất nước, chúng ta cũng nên như vậy.

Ngày 03: Luật pháp vì dân

Sự tồn tại của luật pháp trong nền chính trị dân chủ có mục đích to lớn là bảo vệ đời sống người dân, giúp họ đạt được thành quả dễ dàng hơn, tạo ra và nâng cao hạnh phúc của mỗi người. Nói cách khác, hệ thống luật pháp do dân tự định ra để hiện thực hóa hạnh phúc của chính mình.

Theo đó, nếu xem nhẹ, coi thường hoặc không tuân theo pháp luật đồng nghĩa với việc người dân tự xem nhẹ bản thân, đánh mất lòng tự trọng của chính mình. Tôi nghĩ điều cần nhất là dân chúng phải cùng nhau nhận thức đúng đắn điều này và luôn bảo vệ, tôn trọng pháp luật.

Ngày 04: Đổi mới kinh doanh mỗi ngày

Những doanh nghiệp có lịch sử và truyền thống lâu năm cũng có khi rơi vào tình trạng kinh doanh giậm chân tại chỗ. Nguyên nhân không phải vì họ không biết cách kinh doanh hay không có quan niệm kinh doanh đúng đắn. Ngược lại, trong những doanh nghiệp đó tồn tại một triết lý kinh doanh rất tuyệt vời ngay từ những ngày đầu sáng lập.

Có điều, họ gìn giữ triết lý đó cẩn thận nhưng khi ứng dụng vào thực tế lại có những điểm không còn phù hợp với thời đại ngày nay. Đương nhiên, nếu cách làm lâu nay vẫn còn thích hợp thì nên tiếp tục thực hiện nhưng cũng phải cải tiến những điểm đã lạc hậu để đi cùng thời đại.

Trong từng thời đại, đường lối kinh doanh mới phù hợp với xu thế sẽ khiến triết lý kinh doanh đúng đắn có được tuổi thọ vĩnh cửu.

Ngày 05: Không có khoảng cách thế hệ

Có một sự thật là cách suy nghĩ của giới trẻ ngày nay đang thay đổi. Và bắt đầu xuất hiện xu hướng gọi là “khoảng cách thế hệ”, nhưng khoảng cách giữa người lớn và giới trẻ thì thời nào cũng có, tùy mức độ. Tuy nhiên, không thể xem sự khác nhau về cách nghĩ đó là “khoảng cách” được.

Xin nhắc lại, không có cái gọi khoảng cách thế hệ. Sự khác nhau giữa thanh niên, trung niên, người già là khác biệt về suy nghĩ. Phải hiểu rằng chuyện này là đương nhiên để từ đó cùng nỗ lực và điều chỉnh sao cho hòa hợp với nhau. Nếu chỉ vì “khoảng cách” đó mà người lớn không nói những gì cần nói thì sẽ vô cùng tồi tệ. Người lớn không được rời xa giới trẻ chỉ vì cái gọi là “khoảng cách” đó.

Ngày 06: Sử dụng phe phái hiệu quả

Xưa nay, “phe phái” thường được nâng lên thành một vấn nạn. Nhưng, nếu nghĩ kỹ thì phe phái luôn xuất hiện ở bất kỳ đâu có con người tụ họp. Việc tạo lập phe phái là bản năng của con người, là vấn đề có từ trước khi chúng ta coi nó là tốt hay xấu.

Nếu đã vậy, tại sao chúng ta không nghĩ đến việc thừa nhận có phe phái và tìm cách sử dụng một cách hiệu quả? Nghĩa là thay vì những cá nhân lẻ tẻ, riêng biệt, chúng ta nên lập ra một vài nhóm nào đó, khi ấy việc tập hợp mọi người sẽ dễ hơn và có thể tiến hành công việc một cách hiệu quả hơn.

Không thể xóa bỏ phe phái được. Ngược lại, có phe phái cũng không sao. Quan trọng là chúng ta phát huy đúng đắn và nâng cao tinh thần của từng cá thể trong đó.

Ngày 07: Rèn giũa chính mình

Việc giáo dục con người đương nhiên cần có nhà trường, cũng cần cả môi trường nhưng nếu chỉ dựa vào hai điều đó thì chưa đủ. Đúng là môi trường, hoàn cảnh sẽ tốt lên nếu quy định hành chính được cải thiện và hoạt động tốt. Nhưng dù có tạo ra được môi trường như vậy mà con người sống trong môi trường đó không tự răn mình, không tự rèn giũa, biếng lười trong việc tự học hỏi, nâng cao bản thân thì không thể có được những con người xuất sắc.

Qua việc nâng tầm bản thân, ngày mai hơn hôm nay, ngày mốt hơn ngày mai, con người mới trưởng thành và từ đó trở thành những công dân tuyệt vời.

Ngày 08: Điều đầu tiên “nhân viên cần học”

Tôi cho rằng điều nhân viên cần phải học đầu tiên đó là đặc thù công việc và trách nhiệm của giám đốc cũng như ban lãnh đạo: họ bận rộn thế nào, sứ mệnh trọng đại ra sao. Quan trọng hơn, cùng với việc nhân viên biết được sự vất vả của lãnh đạo, giám đốc và các trưởng bộ phận cốt cán trong công ty cũng cần hiểu rõ vai trò của người nhân viên, biết ơn sâu sắc sự lao động, làm việc cực nhọc của họ.

Tôi nghĩ nếu cả hai bên đều làm được như vậy thì dù làm bất kỳ việc gì cũng thành công. Và cũng tùy vào mức độ thấu hiểu giữa lãnh đạo và nhân viên mà ta có thể đánh giá khá rõ nét về tương lai của công ty đó.

Ngày 09: Việc kinh doanh tập hợp trí tuệ của tập thể

Việc kinh doanh của công ty phải dựa trên trí tuệ của tập thể. Nói gì thì nói, tôi cho rằng nếu tất cả nhân viên không toàn tâm toàn ý suy nghĩ về việc kinh doanh thì nhất định công ty đó chẳng thể phát triển được. Cho dù giám đốc có sắc sảo, giỏi giang và nắm trong tay lực lượng hùng hậu đến đâu mà không lắng nghe ý kiến của đông đảo mọi người, chỉ biết quyết định độc đoán thì việc kinh doanh của công ty sẽ thất bại. Người đời hay nói, một người cực kỳ xuất sắc mà kinh doanh một mình thì sẽ thuận lợi, nhưng giám đốc với tư cách người đứng đầu một tập thể thì không thể tiến hành công việc một mình được, mà giả dụ nếu có được đi nữa thì tôi nghĩ cũng kết thúc trong thất bại mà thôi. Dù làm gì cũng phải ra quyết định dựa trên ý kiến tổng thể của mọi người.

Ngày 10: Nếu có lòng nhiệt tình

Tôi nghĩ, với tư cách là người lãnh đạo hay người quản lý có vị trí đứng trên nhiều người, cần hội đủ các yếu tố cần thiết, nhưng trong số đó, quan trọng nhất là lòng nhiệt tình. Dù là lãnh đạo cấp cao có trí tuệ cao siêu, tài năng ưu tú hơn người mà không có nhiệt huyết lãnh đạo thì cấp dưới cũng khó lòng có được suy nghĩ “làm việc hăng say dưới sự lãnh đạo của người này”. Một khi đã như vậy rồi thì chẳng khác gì không có trí tuệ cao siêu, tài năng ưu tú đó. Nếu bản thân không có tài cán gì to tát nhưng chỉ cần có được và giữ vững lòng nhiệt tình, thì người có trí tuệ sẽ dùng trí tuệ, người có sức mạnh sẽ dùng sức mạnh, người có tài năng sẽ dùng tài năng mà hiệp lực với ta.

Ngày 11: Nắm bắt cảm hứng

Với con người, cảm hứng vô cùng quan trọng. Khi không có cảm hứng thì dù có tài năng trí tuệ tuyệt vời đến mấy cũng không thể phát huy hết năng lực của mình. Hay khi gặp những việc không lấy gì làm bi thương cũng cảm thấy buồn bã thì sẽ khiến cảm hứng bị giảm xuống. Nhưng khi cảm hứng ở trạng thái cực kỳ tốt thì năng lực hoạt động cũng tăng dần, có thể phát kiến những điều chưa từng để ý trước đó.

Tôi nghĩ không có gì kỳ diệu như trái tim con người, có khả năng biến hóa khôn lường. Đây là điểm cần phải lưu ý. Vì tính biến hóa, thay đổi nên càng nỗ lực chúng ta càng thấy đáng giá. Quan trọng là chúng ta phải nắm bắt được yếu tố bất ngờ đó trong nhịp đập của trái tim.

Ngày 12: Sử dụng một lần rồi bỏ và tính kinh tế

Thời kỳ tăng trưởng kinh tế cao độ, lối suy nghĩ “sử dụng rồi bỏ”, “tiêu thụ là mỹ đức” xuất hiện khắp nơi. Chích thuốc thì người ta chỉ dùng những ống tiêm xài một lần rồi vứt bỏ. Tôi thắc mắc “Sao lãng phí vậy?” và được cho biết nếu tính chi phí khử trùng, tiền nước, thời gian rửa sạch thì vứt bỏ vẫn rẻ hơn. Tôi đã rất bất ngờ trước sự tiến bộ mang tính kinh tế như vậy trong sản xuất.

Xài một lần rồi vứt có thể bị xem là hoang phí nhưng thật ra lại phù hợp với quy luật kinh tế. Nhưng những người lớn tuổi từng sống ở thời đại trước vẫn thấy như thế là phí phạm. Tôi nghĩ, chúng ta cần tôn trọng những suy nghĩ như vậy, cũng như tôn trọng tính kinh tế của sự vật, tùy trường hợp mà giữ lại tận dụng.

Ngày 13: Tính chuyên nghiệp

Trước đây, tôi có dịp xem tiết mục ném dao trong một chương trình tạp kỹ. Một cô gái đứng trước bức tường, sau đó, hơn hai mươi mũi dao lần lượt được ném cắm vào bức tường quanh cơ thể cô. Lúc ấy tôi thầm thán phục: “Đúng là chuyên nghiệp”. Chỉ cần sẩy tay một chút là có thể mất mạng. Vì vậy, việc luyện tập không ngừng mỗi ngày cho đến khi không có thất bại thực sự vô cùng gian nan, vất vả. Những ai làm được điều đó chính là người chuyên nghiệp.

Thử nghĩ xem, công việc của người nhân viên cũng giống vậy. Bạn đang đảm trách một vị trí quan trọng và nhận tiền lương với tư cách là một người làm việc chuyên nghiệp, đúng không? Như vậy, tiêu chuẩn mà người làm công ăn lương ngày nay được yêu cầu chính là tính chuyên nghiệp chứ không phải nghiệp dư.

Ngày 14: Tình yêu của mẹ

Cho đến bây giờ, tôi vẫn nhớ như in cảnh mẹ ra tận nhà ga tiễn mình đi Osaka làm việc. Những lời dặn dò trong nước mắt, đôi bàn tay ấm áp nắm chặt không rời cho đến tận lúc tàu chạy… Tôi cảm nhận sâu sắc trái tim mẹ lúc đó chỉ một mực cầu mong tôi khỏe và hạnh phúc khi đến Osaka – một tấm lòng không thể diễn tả bằng lời.

Tình yêu bao la, tình yêu đơn thuần không thể đong đếm của mẹ bây giờ vẫn sống trong từng nhịp đập trái tim tôi, ban cho tôi sức mạnh làm việc cho đến nay và thiết tha nguyện cầu cho tương lai tốt đẹp của tôi.

Ngày 15: Nâng cao uy tín ngành nghề

Dù thuộc bất kỳ ngành kinh doanh nào, muốn cửa hàng của mình phát triển thì quan trọng là tất cả các ngành nghề liên quan phải phát triển bền vững, được mọi người tin tưởng.

Ngược lại, nếu trong ngành có nhiều cửa hàng làm ăn không phát đạt sẽ dẫn đến việc “ngành đó không ổn, không đáng tin” và các cửa hàng cùng ngành cũng sẽ bị đánh giá tương tự, việc buôn bán trở nên khó khăn.

Vì vậy, để việc kinh doanh, buôn bán phát triển, đúng là phải làm sao để cửa hàng của mình ăn nên làm ra nhưng đồng thời, hợp tác tốt với các cửa hàng khác cùng ngành, góp phần nâng cao uy tín ngành nghề của mình cũng là điều không kém phần quan trọng.

Ngày 16: Quan niệm về con người

Để nâng cao hạnh phúc, tôi cho rằng điều quan trọng trước tiên là phải biết người biết ta. Nói cách khác, phải có quan niệm đúng đắn về con người, chẳng hạn, con người là đối tượng như thế nào, phải bước đi ra sao. Nếu thiếu nhận thức đúng đắn về con người thì dù có nỗ lực bao nhiêu cũng không có kết quả tốt đẹp, đôi khi còn khiến con người tự làm khổ chính mình.

Với ý nghĩ đó, trước tiên, người lãnh đạo phải có quan niệm đúng đắn về con người, về xã hội. Nếu biết dựa vào đó để dựng nên triết lý lãnh đạo thì chắc chắn nó sẽ trở thành sức mạnh về sau.

Ngày 17: Có phiền não cũng không ưu phiền

Con người chúng ta luôn bị sự phiền não vây quanh không bao giờ dứt. Nhưng tôi cho rằng chuyện con người lúc nào cũng phiền não, lo lắng lại là điều rất quan trọng. Bởi nếu chúng ta thường xuyên lưu tâm đến việc gì đó, hành động với sự cẩn trọng sâu sắc, thì sẽ không có những sai lầm to lớn xảy ra.

Vì vậy, trong nhiều trường hợp, xuất hiện phiền não lại là chuyện may. Điều quan trọng là chúng ta không được đầu hàng phiền não, tự mình đưa ra cách nhìn mới, cách giải quyết để vượt qua phiền não đó. Nếu có thể nhận ra triết lý đó để không cần phải quá bận tâm đến sự phiền não, nhất định cuộc đời không có gì phải lo lắng nữa.

Ngày 18: Thời đại quốc tế hóa và người Nhật

Nhật Bản là một nước công nghiệp không tài nguyên, tương lai về sau vẫn phải sống trong mối quan hệ mật thiết với các nước khác trên thế giới. Do đó, nếu không khéo léo mà để các nước phải e dè cảnh giác hoặc ghét bỏ thì vô cùng bất lợi. Để tránh việc này, người Nhật cần cùng nhau phản tỉnh sâu sắc định hướng lâu nay của mình, nếu có hiểu nhầm thì phải giải thích rõ ràng và phải truyền đạt chính xác suy nghĩ của nước Nhật và người Nhật với thế giới. Để làm được việc này, điều quan trọng trước tiên là phải tự nắm rõ bối cảnh, đặc tính của bản thân người Nhật và nước Nhật. Từ đó, cùng nhau suy nghĩ nghiêm túc về đường lối ứng xử trong thời đại quốc tế hóa.

Ngày 19: So với việc buôn bán trong thời chiến

Những thương nhân ngày xưa, bất luận Đông Tây, ngay cả trong tình trạng chiến tranh, có thể chết bất cứ lúc nào bởi tên bay đạn lạc vẫn kinh doanh buôn bán một cách giỏi giang.

Ngày nay, điều đầu tiên phải nói là không còn tình trạng tên bay đạn lạc nữa. Vì vậy, so với những thời đại trước thì những gì gọi là khó khăn, là suy thoái kinh tế… của ngày nay chẳng thấm tháp gì. Mọi thứ quá dễ dàng. Có thể nói đây chính là cơ hội tốt để kinh doanh.

Tôi cho rằng với suy nghĩ như vậy, chúng ta nhìn lại việc kinh doanh của chính mình, bổ sung những gì cần thiết, lúc đó, chắc chắn khó khăn sẽ được giải quyết.

Ngày 20: Thái độ công bằng

Có thể nói, nếu luật pháp của một quốc gia không cho phép sự bất công tồn tại thì nội quy, quy chế của một công ty, đoàn thể cũng phải như vậy, dù xảy ra chuyện gì trong thực tế. Nội quy của một công ty đều phải được tuân thủ một cách chặt chẽ từ nhân viên mới cho đến giám đốc, nếu vi phạm phải bị xử phạt như nhau. Có như vậy, công ty mới ổn định và tinh thần đoàn kết tập thể được nâng cao.

Do đó, người lãnh đạo phải thường xuyên suy nghĩ về sự công bằng. Phải luôn gìn giữ tác phong, không để bị ảnh hưởng bởi những cân nhắc thiệt hơn hay vị trí, năng lực của đối phương, mà xem xét từng người, từng việc một cách khách quan, thưởng những việc cần thưởng, phạt những gì cần phạt một cách công bằng.

Ngày 21: Lòng kiêu hãnh của một người giám đốc

Thời chiến, có một thanh niên phụ trách chuyên môn của một công ty đến chỗ tôi để bán một nhà máy. Sau khi nghe chuyện, tôi nói: “Nếu cậu chịu vào công ty tôi và tiếp tục quản lý nhà máy đó thì tôi mua.” Nhưng anh ta từ chối ngay tức khắc: “Tôi là giám đốc nên không thể bỏ công ty hiện nay được.” Khi tôi hỏi: “Chẳng phải cậu là nhân viên sao?” thì anh ta trả lời: “Không, cơ thể tôi là nhân viên nhưng trái tim là giám đốc.” Nghe câu trả lời đó, tôi thầm nghĩ anh ta thật là người có chí khí.

Tôi cho rằng nếu mỗi chúng ta ai cũng có lòng kiêu hãnh như vậy khi làm việc, chắc chắn sẽ đưa ra nhiều ý tưởng mới và trưởng thành từng ngày.

Ngày 22: Quan tâm

Cùng một câu chuyện, người quan tâm thì nói “câu chuyện thật thú vị”, người khác lại tự nhủ “tưởng gì, chán ngắt”. Cách nghĩ nào phù hợp hơn còn phụ thuộc vào nội dung câu chuyện, nhưng với những người có sự cảm nhận “thú vị” thì thường thấy đằng sau câu chuyện đó những gợi mở có ích cho công việc, từ đó, nảy sinh những ý tưởng mới mang giá trị tích cực. Tôi nghĩ, tuy đây chỉ là chuyện nhỏ nhặt thôi nhưng đôi khi chìa khóa cho sự thành công hay thất bại của công việc hay đời người lại nằm ở đó đấy. Khi lắng nghe ý kiến người khác, dù không nên cuốn theo đó nhưng trước tiên phải có sự quan tâm rồi cùng nhau học hỏi, nuôi dưỡng và nâng cao tư duy ngày càng uyển chuyển, linh hoạt.

Ngày 23: Giám đốc là chức vụ đầy thử thách

Nếu doanh nghiệp có mười nghìn nhân viên thì giám đốc là người gánh trên vai nỗi lo của mười nghìn người. Vì vậy, có lúc đêm không ngủ được vì lo lắng, rồi cảm thấy khổ sở, mệt mỏi. Nhưng lo lắng là việc của giám đốc. Họ phải luôn tâm niệm rằng nếu có chết thì cũng phải chết một cách danh dự như khi chiến đấu hết mình trên chiến trường và đó chính là quan niệm là giá trị sống ở đời của người lãnh đạo.

Không thể có chuyện doanh nghiệp được vận hành bởi một vị giám đốc không biết lo lắng, lúc nào cũng nhàn hạ. Hình ảnh mất ăn mất ngủ, phiền muộn mới chính là hình ảnh của người giám đốc và hình ảnh đó mới làm toát lên giá trị sống của một vị giám đốc đích thực. Và nó cũng chính là điều kiện mà người lãnh đạo trong thời kỳ đầy biến động như ngày nay cần có.

Ngày 24: Hỏi thế gian

Trong cuộc sống hay công việc của bất kỳ ai rồi cũng sẽ phát sinh những băn khoăn, do dự. Dù cảm nhận được giá trị sống trong công việc bao nhiêu đi nữa thì vẫn sẽ nảy sinh nhiều chọn lựa trong quá trình xử lý. Vậy, ta phải giải quyết những băn khoăn, do dự đó thế nào?

Tôi nghĩ chỉ cần chăm chú lắng nghe ý kiến của mọi người trên khắp thế gian. Thế gian ở đây là đạo trường – đạo trường huấn luyện con người. Rộng thì tham khảo ngoài xã hội, hẹp thì vấn kế đồng nghiệp, bạn bè. Từ việc hỏi han, lắng nghe ý kiến mọi người như vậy, ta sẽ rút ra được cách thức giải quyết vấn đề tốt nhất. Có khi có câu trả lời, có khi hỏi mà không được đáp lại. Nhưng ở mức độ nào đó thường sẽ có câu trả lời. Dù có thể không đầy đủ, không hoàn hảo, nhưng tôi nghĩ điều đó tùy thuộc sự chân thành trong quá trình tìm kiếm của bản thân chúng ta đến đâu mà thôi.

Ngày 25: Giám đốc là “đức”, phó giám đốc là “tài”

Tôi nghĩ tổ chức con người là một việc vừa dễ lại vừa khó, rất kỳ diệu. Ví dụ, trong trường hợp một công ty nọ, hai người lãnh đạo cực kỳ xuất sắc trở thành giám đốc và phó giám đốc nhưng không hợp nhau thì công việc cũng không suôn sẻ.

Tóm lại, công ty nào cũng vậy, phần nhiều giám đốc thì tích cực, phó giám đốc thì đóng vai trò nội tướng. Nhưng về mặt nguyên tắc, người đóng vai trò đầu não cấp cao nên ôn hòa, còn người tiếp theo nên mạnh mẽ dứt khoát thì sẽ phù hợp hơn. Nghĩa là về mặt tổ chức nhân sự cấp cao, giám đốc cần có phẩm cách tốt, phó giám đốc cần có năng lực hành động, như thế sẽ tạo được sự ổn định.

Cũng như người ta hay nói, vua có đức, tướng có tài thì mọi sự đều hanh thông. Điều này hoàn toàn có thể áp dụng trong việc kinh doanh của công ty, doanh nghiệp.

Ngày 26: Không có gì là không cần thiết

Mọi người đứng trên nhiều lập trường, vị trí khác nhau nhưng tôi nghĩ dù là vị trí nào đi nữa cũng không có chuyện công việc này quá dở, vị trí kia không được. Không có chuyện công việc này cần thiết còn công việc nọ thì không. Tôi mong mọi người nên nghĩ tất cả mọi thứ tồn tại trên đời này đều cần thiết.

Khi có được cách nghĩ như vậy rồi, bạn hãy tự nghĩ xem mình thích hợp với việc gì, hướng đến điều gì và có thể nhìn ra sứ mệnh của mình ở nơi nào, cần phải toàn tâm toàn ý vào đó hay không, từ đó vững tin vào suy nghĩ của bản thân.

Ngày 27: Thành ý là nền tảng

Trong quá trình kinh doanh, bán hàng được xem là việc khó nhất. Trong sản xuất chế tạo, bạn có thể nghĩ ra được nhiều ý tưởng, phát minh nhưng công việc bán hàng thì khó lòng tạo ra những kế hoạch, đề án hay và hoàn hảo.

Vậy điều gì là nền tảng để phát huy đặc trưng của sản phẩm và giao dịch thành công trong thế giới buôn bán vốn khó tạo ra kế sách hoàn mỹ đó? Rốt cuộc đó chẳng phải là thành tâm thành ý sao? Thường xuyên nghĩ cách để khách hàng hài lòng, ăn nói thế nào để khách hàng vừa ý là điều quan trọng hơn cả. Sự chân thành xuất phát từ tận đáy lòng sẽ giúp lời ăn tiếng nói phát huy hiệu quả, thái độ nhiệt tình, thành thật sẽ được bộc lộ và từ đó nâng cao năng lực bán hàng của bản thân.

Ngày 28: Thành thật nhìn nhận thất bại

Dù bạn là người từng thành công, tạo nên một việc vĩ đại đến đâu cũng không thể là người chưa từng thất bại chuyện gì. Thật ra, những người thành công đã từng va chạm, thất bại nhiều, nhưng mỗi lần như vậy họ lại nhận ra điều gì đó mới mẻ. Qua nhiều lần trải nghiệm, dần dần trưởng thành, cuối cùng trong lòng họ xuất hiện một niềm tin mãnh liệt. Chính điều đó đem lại thành công rực rỡ sau này.

Quan trọng là khi gặp phải thất bại, rơi vào tình trạng khó khăn, bạn cần nghiêm túc, thành tâm nhìn nhận thất bại đó. Tôi nghĩ một người nhận ra nguyên nhân thất bại và mở lòng suy nghĩ “đây đúng là kinh nghiệm tốt cho mình, một bài học đáng giá” thì ít lâu sau, họ sẽ trưởng thành, tiến bộ.

Ngày 29: Giao phó chứ không giao khoán

Có câu “có thích mới giỏi” và trong trường hợp giao việc cho người khác, về mặt nguyên tắc, tôi nghĩ, ta nên giao công việc mà người đó muốn làm.

Tuy nhiên, sau khi giao phó công việc chúng ta cũng không nên bỏ mặc không quan tâm đến việc đó nữa. Khi yêu cầu báo cáo công việc, hay khi có vấn đề rắc rối, chúng ta nên có chỉ thị hoặc có sự hỗ trợ một cách phù hợp. Đó là hình mẫu của một người lãnh đạo. Nói cách khác, đó là “giao phó chứ không giao khoán”, nghĩa là phân công, giao việc rồi nhưng sau đó không được khoán trắng, bỏ mặc.

Ngày 30: Hạnh phúc khi được khiển trách

Được người khác phê bình, khiển trách là một điều hạnh phúc. Không có người rầy la thì thật đáng buồn. Dù là người thế nào thì bị rầy la, khiển trách càng nhiều sẽ càng tiến bộ nhanh chóng.

Một khi bị khiển trách, mà bạn có thái độ bất bình, khó chịu thì sẽ đánh mất cơ hội được góp ý lần nữa, đồng nghĩa, sự tiến bộ sẽ giậm chân tại chỗ. Hãy xem việc bị khiển trách là nguồn tri thức khổng lồ đầu tiên cho quá trình phát triển của bản thân mà tiếp nhận nó, từ đó, bạn sẽ thấy mình thay đổi.

Tôi nghĩ tất cả những ai đang trong quá trình học nghề cần phải hiểu được sự quý giá của việc bị rầy la, phải cảm nhận được niềm vinh hạnh trong đó.

Ngày 31: Cuộc đời trên mức số 0

Trong cuộc sống hằng ngày, chỉ một cá nhân không thể làm được hết mọi việc. Quần áo mặc trên người, đồ ăn thức uống, tất cả đều là sản phẩm do người khác làm ra. Tương tự, bản thân mình cũng làm ra sản phẩm gì đó có ích cho cuộc sống của người khác. Việc này gọi là trao đổi sản phẩm lao động. Nếu không có trao đổi, tức chỉ có nhận mà không có trao thì sẽ không có ích lợi gì cả. Đó là hành động tiêu cực, đáng bị lên án. Nếu sự chênh lệch giữa nhận và cho không hơn con số 0 thì không thể nói đó là người có ích.

Ví dụ, nếu nhận được một phần sản phẩm có giá trị tương đương ba tấm vải thì bạn phải trao đi một sản phẩm có giá trị mới cao hơn, tương đương bốn tấm vải hoặc phải trở thành nhà phân phối. Xét về mặt tinh thần cũng tương tự vậy. Đối với người khác, hãy trao cách nghĩ khác và ở tầm cao hơn. Đó chính là hình ảnh một con người được sinh ra để tạo phúc và mang lại lợi ích cho xã hội.

Mỗi Ngày Một Bài Học

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here