Người chọn nghề hay nghề chọn nghề là một trong những tác phẩm nổi tiếng của Marden, nằm trong số những tác phẩm hay nhất về hướng nghiệp từng được viết. Cuốn sách này nên là tài liệu thiết yếu cho mọi bạn trẻ khi lựa chọn sự nghiệp, bởi vì, như tác giả nói, nhiều khi thứ bạn thực sự lựa chọn chính là lối sống. Hầu hết mọi người đều đưa ra lựa chọn căn bản này mà không có sự chuẩn bị, thậm chí không suy nghĩ gì về hệ quả xa dài từ lựa chọn của họ. Marden nhấn mạnh về bi kịch của “kẻ lạc loài”, về những lựa chọn nghề nghiệp sai lầm, về việc chọn một công việc, sự nghiệp chỉ vì nó “dễ” hay việc làm điều gì đó chỉ để nối bước cha ông.

“Có hàng triệu người sống cả đời mà không hề nhận ra con người tuyệt nhất trong mình, họ luôn bất mãn, không vui, thậm chí là những kẻ thất bại, chỉ vì họ ở nhầm chỗ.” – O. W. Train

Trích đoạn sách hay

TỰ RÈN MÌNH ĐỂ RÈN SỰ NGHIỆP

Đừng suốt đời vất vả làm những điều nhỏ nhặt, trong khi bạn được sinh ra để làm những điều vĩ đại một cách đường hoàng.

Bạn sẽ nghĩ gì về vị tướng dấn thân vào trận đánh mà không có bất cứ sự chuẩn bị nào – không nghiên cứu vị trí của quân địch, của quốc gia mình sắp đối đầu, hay những tài nguyên mà đội quân mình có? Nhẹ nhàng nhất thì hẳn bạn cũng sẽ nói rằng ông ta đang muốn thua cuộc.

Trên thực tế, nhiều chiến dịch đã thất bại vì đội quân của vị tướng thua trận không được vũ trang đầy đủ. Họ thiếu các nguồn cung, thiếu lương thực thực phẩm. Họ không được trang bị quân phục đầy đủ, không được bảo vệ khỏi mưa, tuyết, không ở trong trạng thái phù hợp để chiến đấu.

Cuộc đời là một chiến trường, phần lớn những người gặp phải thất bại đều là vì họ không được trang bị phù hợp ngay từ giai đoạn đầu. Họ chưa bao giờ đưa được bản thân vào trạng thái đúng để giành được vinh quang.

Điều tệ hại nhất mà phụ huynh làm với con cái mình là để chúng lớn lên mà không biết cách tự kiếm sống. Các văn phòng tuyển dụng luôn chật kín những con người bất lực và bất hạnh như thế, những cô nàng cậu chàng chưa bao giờ được học cách mua bán, chưa bao giờ được huấn luyện thích đáng về bất cứ công việc gì cho phép họ kiếm được nguồn sống dù nhỏ nhoi nhất. Các bậc phụ huynh lãnh hầu hết trách nhiệm trong những tình huống này, đó là điều dẫn tới rất nhiều tội lỗi lẫn tội ác.

Điều quan trọng nhất trong cuộc sống là học cách sống độc lập, đường hoàng. Tồn tại thôi là chưa đủ. Mọi người đều nên được sống theo nghĩa cao quý nhất của từ đó.

Nếu mỗi cô cậu thanh niên đều học được cách mua bán hoặc được đào tạo tốt một ngành nghề nào đó phù hợp với khả năng, tình trạng sức khỏe, thì số tội phạm sẽ ít đi đáng kể, chính quyền nên quy định những chuẩn bị như thế là bắt buộc.

Bất kể thời thế khó khăn đến mức nào, vẫn luôn có rất ít người giỏi giang biết làm ăn buôn bán, được đào tạo một chuyên môn hoặc sống được lâu dài nhờ công việc. Trong thời đại chuyên môn, chuyên biệt hóa ngày nay, ngày càng khó để một người không có chuyên môn hoặc kỹ năng tìm được việc làm, trong khi nhu cầu về lao động đã qua đào tạo luôn tăng.

Rồi sẽ tới lúc nhà nước tổ chức các khóa học nghề để làm giảm đáng kể bi kịch rơi vào nhầm chỗ trong cuộc đời cho các chàng trai, cô gái. Họ sẽ bắt đầu làm việc với nền tảng tốt hơn để có thể tiến xa hơn. Như thế, các quản lý hoặc giám sát sẽ không buộc phải dành quá nhiều thời gian để dạy họ những điều mà họ lẽ ra nên được học từ trước khi bắt đầu vào làm việc.

Quân đội và hải quân từ lâu đã từ bỏ hy vọng tuyển sĩ quan từ dân thường. Những chàng trai trẻ trong các trường quân đội của chúng ta được lựa chọn theo phương thức cạnh tranh và họ đại diện cho nhóm ưu tú từ các nơi. Chúng ta không thể phụ thuộc vào những kẻ đi lên từ đám đông. Đó là một quá trình quá chậm chạp và không chắc chắn.

Thế nhưng, ngay cả khi một chàng trai hoặc cô gái bị ép nhận lấy công việc đầu tiên họ được đề nghị – thì không có nghĩa họ sẽ phải ở mãi đấy. Nếu như có hoài bão, họ sẽ dùng nó như bước đệm để tiến đến điều tốt hơn. Một ngày nọ, một chàng trai trẻ sáng sủa, hoạt bát, quản lý một chi nhánh nước ngoài của một công ty lớn đến gặp tôi. Giữa chừng cuộc chuyện trò thú vị, tôi học được rằng chính nhờ sự thông thạo về ngôn ngữ ngay từ đầu đã nâng anh ta đến vị trí quan trọng mà giờ đây anh ta đang nắm giữ. Anh ta bắt đầu học tiếng Pháp vào những lúc rảnh rỗi khi làm thu ngân cho một công ty sản phẩm khô quy mô lớn. Khi đã có thể đọc và viết tiếng Pháp thông thạo, anh ta dần dà học thêm được bốn, năm ngôn ngữ châu Âu hiện đại khác. Và cũng trong những năm đó, trong khi thành công ở cả vai trò nhân viên văn phòng và kinh doanh lưu động, anh ta đã mài giũa được kỹ năng ngôn ngữ của mình đến mức có thể đọc và viết nhuần nhuyễn. Dẫu không có thiên tư, anh ta đã có những thứ tốt nhất có thể thay thế cho nó – đó là lòng kiền trì và sự chăm chỉ, anh ta đã có được nền tảng ngôn ngữ tuyệt vời bằng cách tận dụng khoảng thời gian mà nhiều chàng trai trẻ khác quẳng qua cửa sổ.

Nhiều thanh niên, chỉ đơn thuần tìm kiếm một công việc và nhận luôn lấy cơ hội đầu tiên đến với họ, hẳn sẽ gọi một chàng trai trẻ là kẻ điên rồ nếu cậu ta ném ra ngoài cửa sổ một xấp các mảnh giấy nhỏ viết các từ và mong chúng tự xếp thành một bài thơ tuyệt đẹp khi rơi xuống đất. Tương tự, một chàng trai trẻ có thể chỉ viết lên các mảnh giấy năm mươi nghề nghiệp, chuyên môn, cho hết vào một cái mũ, lắc lên rồi bốc đại lấy một tờ, chọn luôn đó làm nghề nghiệp để theo đuổi, hoặc ra đường tìm việc rồi nhận lấy công việc đầu tiên được giao cho hoặc công việc được trả mức lương cao nhất.

Ðiều quan trọng nhất trong cuộc sống là học cách sống độc lập, đường hoàng. Tồn tại thôi là chưa đủ. Mọi người đều nên được sống theo nghĩa cao quý nhất của từ đó.

Điều tuyệt nhất mà các trường phổ thông, đại học nên làm cho thanh niên là giúp họ có được một kho kỹ năng, giúp họ hiểu chính mình, cho họ thấy những thiên hướng, những điểm mạnh, điểm yếu của mình, cho họ thấy hướng đi nào sẽ giúp họ có một sự nghiệp thành công và tỏa sáng, hướng đi nào gần như chắc chắn sẽ dẫn họ tới thất bại hoặc mãi mãi tầm thường.

Xung quanh ta đầy những thư ký suốt đời nhận khoản lương bèo bọt để làm những việc hết sức tầm thường, bởi họ thiếu can đảm để đánh đổi cơ hội yên vị úp lên chiếc nồi méo của họ lúc này để đổi lấy việc úp lên chiếc nồi tròn mà họ vốn thuộc về. Họ kiếm sống bằng những sở đoản thay cho sở trường, vì họ không biết cách tìm ra chỗ dành cho mình, hoặc đã cắm rễ quá sâu vào một nơi không dành cho họ.

Nhiều người ngại thay đổi khi biết mình không phù hợp vì họ đã có được mức thu nhập nhất định, đã có gia đình hoặc những người phụ thuộc. Họ không muốn đánh cược lợi ích của những người khác vì sợ phạm sai lầm, thế nên họ cứ sống rề rà, thỏa mãn nửa vời với đời mình. Vì những lý do khác nhau, mọi người vẫn tiếp tục sống cuộc đời đã chọn dù nó không hợp, làm những điều nhỏ nhặt hay tầm thường và chẳng bao giờ thể hiện được con người lớn lao hơn trong mình. Cuộc sống của họ bé nhỏ, không trọn vẹn, không huy hoàng so với những gì họ hẳn sẽ có được nếu sớm tìm thấy vị trí của mình.

Việc phát hiện ra khi đã muộn rằng ta chỉ phát triển được một phần mười khả năng tiềm ẩn, rằng ta chưa bao giờ thực sự thể hiện được chính mình, rằng giá mà chịu từ bỏ sớm thì ta đã chẳng lầm lạc, là thứ trải nghiệm đau buồn nhất đối với một con người. Trẻ con nên được dạy rằng Trái đất mà chúng đang sống đây là một trường đào tạo vĩ đại, để chuẩn bị cho chúng bước chân vào một trường đại học lớn hơn, vĩ đại hơn của nền văn minh cao quý hơn, tốt đẹp hơn. Chúng nên được dạy rằng đây chỉ là một phần của con đường đời, chúng không được phép phá hỏng hoặc phạm sai lầm. Chúng nên được dạy rằng chỉ có một điều duy nhất có thể khiến người ta thỏa mãn khi đạt tới điểm cuối trong sự nghiệp, đó là đã nỗ lực hết sức để trở thành con người vĩ đại nhất, hoàn thiện nhất, lớn lao nhất mình có thể, và cống hiến cho thế giới này ở mức cao nhất có thể.

Người Chọn Nghề Hay Nghề Chọn Người

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here