Erin Gruwell là một giáo viên. Sẽ chẳng có gì đặc biệt nếu như cô không cùng các học sinh (đã từng là “cá biệt”) của mình lập ra nhóm Những nhà văn Tự do (Freedom Writers) và cho ra đời cuốn Nhật ký của Những nhà văn Tự do (Freedom Writers Diary). Cuốn sách tập hợp 150 câu chuyện do chính các em viết. Tuy đâu đó trong sách có những lời tục tĩu, sự thực phũ phàng về tệ phân biệt chủng tộc và sự chia cắt làm tan vỡ những trái tim do nạn lạm dụng tình dục, nhưng một thông điệp xuyên suốt về niềm hi vọng của con người đã được vang lên.

Cuốn sách trở thành một hiện tượng gây chấn động dư luận Mỹ với những tác động mạnh mẽ đối với nền giáo dục nước này.

Sau thành công của cuốn sách, Erin Grwell và các Nhà văn Tự do của mình đã tập hợp 150 giáo viên và thành lập tổ chức Freedom Writers Foundation. Họ làm công việc thường ngày như một nhà giáo, nhưng học sinh của họ không ít những em bị coi là cá biệt – là nạn nhân của việc bị đối xử bất công hoặc thất vọng với mọi người xung quanh… Triết lý giáo dục của nhóm giáo viên này là phát huy giá trị cá nhân và thúc đẩy việc chấp nhận tính đa dạng, lòng nhân hậu, sự khoan dung và tinh thần giao tiếp giữa thầy trò. Trong quá trình đó, các giáo viên khiến cuộc sống của những học sinh thuộc nhóm tiêu cực kia thay đổi, và bản thân cuộc sống của họ cũng thay đổi nhờ tinh thần giáo dục hết lòng vì học trò

Người gieo hy vọng là cuốn sách tập hợp các câu chuyện của những giáo viên này. Họ đã để ngỏ cuộc sống của mình, thể hiện sự sợ hãi của bản thân, và bày tỏ những sự thực đau lòng đằng sau việc dạy học. Các giáo viên của Những nhà văn Tự do đã hội tụ lại để chia sẻ những câu chuyện chân thực từ lớp học của họ: những thăng trầm, những thảm kịch, những niềm vui, tất cả được thể hiện để tạo dựng một phạm vi hiểu biết mới về ý nghĩa của việc trở thành một người giáo viên.

Về cuốn sách này, Erin Gruwell đã viết: “Tôi rất hy vọng cuốn sách này sẽ đến được với người giáo viên mà bạn yêu quý nhất, rằng mỗi cá nhân sẽ tìm thấy một phần cuộc đời mình qua những trang sách này. Tôi hi vọng bạn sẽ cảm thấy cảm thông và yêu kính các nhà giáo dục. Và tôi hi vọng những người đang làm thầy sẽ nhìn thấy mình trên gương mặt những đồng nghiệp dũng cảm đã chia sẻ những điều không yên ổn trong lớp học và những chiến thắng nhỏ nhoi họ dành được.”

Trích đoạn sách hay

Khi Patty đi qua trước mặt để đến chỗ ngồi, Jen nói đủ to để đám nữ sinh chuẩn bị dèm pha: “Ôi trời, đúng là đồ dâm đãng.”

“Tớ sẽ không bao giờ mặc một thứ khiến tớ trông rẻ tiền và giống gái điếm đến vậy,” Sandy tiếp lời.

“Cậu có biết nó đã làm gì ở bữa tiệc không?”

“Tớ biết, chuyện đó lan khắp trường, đúng là con bé ngu ngốc. Ở đây nó bị tiếng xấu rồi, và tớ sẽ biến cuộc sống của nó thành địa ngục.”

Những lời đó tuôn ra thật tự nhiên từ miệng của Jen và Sandy, hai nữ sinh của tôi. Các em nghĩ tôi không nghe được chúng nói, và tôi ước gì mình không nghe thấy. Nụ cười của những em nữ sinh xinh đẹp sắc như dao cạo, đủ để xuyên qua lớp vỏ ngoài cứng nhất và phá vỡ tinh thần của người khác. Tôi biết các nữ sinh trong lớp tôi đối xử với nhau tệ thế nào vì tôi đã đọc nhật kí của các em:

Bố mình vẫn bảo mình phải giống chị mình hơn. Sao mình lại không được như chị ấy? Chị ấy là một nữ hoàng vũ hội mảnh mai, hoàn hảo, xinh đẹp, và làm việc gì cũng xuất sắc. Sau đó là những tin đồn. Mình khóc rất nhiều, đó là một giấc mơ, chuyện này không thể đang xảy ra với mình. Bạn bè đã bỏ mình. Bạn bè! Bạn bè kiểu gì vậy chứ? Mình thấy buồn nôn mỗi lần nghĩ đến họ. Có quá nhiều áp lực. Kẻ thù! Tung tin đồn, kể những câu chuyện sai trái sau lưng mình.

Các em nữ dần dần tiêu diệt từng người một. Các em bắn tỉa người khác bằng miệng và giết chết bất cứ sự tự tin hay hy vọng nào. Nạn nhân của ngày hôm nay vô tình đến đây, đôi giày cao 10 cm của em gõ vang sàn nhà, chiếc túi hiệu Louis Vuitton được ôm chặt vào ngực, trang điểm kỹ càng.

Tôi chịu thế là đủ rồi.

Tôi vẫn luôn nghĩ về một bài tập mới. Nó có thể thành công hoặc cũng có thể thất bại thảm hại. Các học sinh được phát cho một tập giấy dính. Các em phải viết một câu ngắn cho tất cả các bạn trong lớp. Hai luật lệ: tất cả đều phải là lời động viên tích cực, và mỗi người đều phải nhận được một mảnh giấy. Bắt đầu.

Một không khí hào hứng tràn ngập khắp căn phòng; các em rất thích ý tưởng này. Lòng tốt, đó là điều còn thiếu trong cuộc sống của các em. Tôi theo dõi sát sao hành động của các em. Các nhóm riêng biệt, nhóm giàu và nhóm nghèo, nhóm sành điệu và nhóm lạc hậu, tất cả đều đang chạy khắp phòng dán giấy lên các bạn khác.

“Cậu không xấu như tớ nghĩ.”

“Tớ hy vọng chúng ta có thể là bạn ngoài giờ học.”

“Còn nhớ lúc chúng ta vẫn là bạn không? Tớ muốn quay trở lại lúc đó.”

“Tớ vẫn thầm thích cậu.”

Patty, nạn nhân gần đây nhất, ngồi tại bàn mình, hai bàn tay nhỏ nhắn của em vọc qua đám giấy như cách một người vọc đống tro quá khứ. Cô bé bắt đầu khóc thút thít. Lúc đầu không ai nghe tiếng em khóc; họ đang bận làm nhiệm vụ của mình. Giờ thì Patty đang khóc không kiềm được, hai bàn tay che mặt. Cả lớp khựng lại. Tôi nhảy dựng ra khỏi ghế, làm nó ngã chổng ngược.

“Có chuyện gì thế? Chuyện gì thế?”

Con rồng đang chuẩn bị thoát ra khỏi thân hình cao 1,9 m nặng 100 kg của tôi để xé xác ai đó.

Patty giơ lên một tờ giấy dính. Trên đó ghi: “Tớ rất vui vì cậu ở đây, hãy tha thứ cho tớ.”

Cô bé quệt nước mắt và nhìn thẳng vào cô bạn xấu tính đã viết tờ giấy. Cô bé nói: “Bố tớ phát hiện ra tớ bị chứng cuồng ăn. Bạn tớ đã bỏ tớ. Tớ đã định tự tử.”

Tôi đã rất bất ngờ. Tôi biết Patty có vấn đề, nhưng tôi không biết nó là thế này.

“Mảnh giấy này rất có ý nghĩa với em. Em đã nghĩ đến việc tự tử lần nữa,” cô bé nói. “Nhưng lớp học này đã tiếp cho em sức mạnh để em được là chính mình. Không có ai biết được nỗi đau của em ngoài nơi này.”

Patty thậm chí không nhìn lên trong lúc nói.

Tôi lấy lại bình tĩnh và làm điều duy nhất tôi có thể làm, ôm cô bé và nói: “Chúng ta hãy đi gặp chuyên gia để họ giúp đỡ em.”

Khi Patty nhìn lại lớp, chỉ có hai cặp mắt dõi theo cô bé ra khỏi phòng: Jen và Sandy.

Người Gieo Hy Vọng

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here