Những cái bóng có thể tiết lộ điều gì về chủ nhân của nó?

Câu trả lời chỉ có thể đến từ Người trộm bóng – một cậu bé có tuổi thơ chẳng mấy yên bình ở một vùng ngoại ô heo hút, bởi qua những lần cầu cứu hay trút bầu tâm sự, chúng đã trở thành bạn bè thân thiết của cậu từ lúc nào không hay.

Năm tháng trôi qua, cậu bé ngày nào đã trở thành sinh viên trường Y, những cái bóng lại song hành cùng cậu trong từng bước thăng trầm của cuộc sống, sự nghiệp và cả… TÌNH YÊU. Và lần này, những rắc rối thực sự mới bắt đầu lộ diện…

Hài hước, dịu dàng mà thấm thía, Người trộm bóng đích thực là một câu chuyện tình yêu được Marc Levy viết ở số nhiều.

Trích đoạn sách hay

Đến tháng Tám, mẹ có được mười ngày nghỉ. Chúng tôi mượn ô tô từ một người bạn của mẹ rồi lái tới tận bờ biển. Đây là lần thứ hai trong đời tôi tới bãi biển đó.

Biển dường như chẳng bao giờ già đi, bãi cát vẫn giống hệt như lần trước.

Chính trong ngôi làng nhỏ nằm bên bờ biển này tôi đã gặp Cléa. Một cô gái xinh hơn Élisabeth nhiều. Cléa mắc chứng câm điếc bẩm sinh, một người bạn được tạo ra để dành cho tôi, và chúng tôi ngay lập tức trở nên hết sức thân thiết.

Để đền bù cho đôi tai của cô, Chúa đã dành cho Cléa đôi mắt to, thật to, đôi mắt ấy làm nên toàn bộ vẻ đẹp gương mặt cô. Thay vì nghe, cô nhìn thấy tất cả, không bỏ sót chi tiết nhỏ nhặt nào. Thực ra Cléa không hẳn bị câm, các dây thanh đới của cô vẫn còn nguyên vẹn, song vì cô không bao giờ nghe thấy các từ, cô không biết phải phát âm chúng như thế nào. Một lời giải thích xem ra hoàn toàn hợp lý. Khi cô cố nói, những âm thanh khàn khàn phát ra từ họng cô ban đầu khiến tôi hơi sợ, nhưng chỉ cần cô bật cười, lập tức giọng của cô trở nên giống hệt tiếng đàn violoncelle, và tôi rất thích nghe violoncelle. Không phải vì Cléa không nói gì mà cô kém thông minh hơn so với các cô gái cùng lứa tuổi. Ngược lại là đằng khác, cô thuộc lòng những bài được mà cô thể hiện bằng hai bàn tay. Cléa giao tiếp bằng các cử chỉ. Người bạn bị mất khả năng nghe và nói đầu tiên của tôi có tính cách rất kiên cường. Để nói cô muốn một lon Coca-Cola chẳng hạn, cô bạn của tôi thực hiện những cử chỉ không thể tin nổi bằng các ngón tay, và lập tức bố mẹ cô hiểu ra ngay thứ cô muốn. Tôi lập tức hiểu ra ngay người ta nói “không” như thế nào trong ngôn ngữ cử chỉ khi cô hỏi liệu có thể được ăn suất kem thứ hai hay không.

Tôi đã mua một tấm bưu thiếp ở quầy bán đồ tạp hóa trên bãi biển để viết thư cho bố. Tôi viết kín toàn bộ phần bên trái bằng cỡ chữ thật bé, vì chỗ dành để viết trên thiếp rất ít, song đến lúc chuyển sang hoàn tất phần bên phải, cây bút trong tay tôi chững lại giữa chừng, và tôi cũng vậy. Tôi không biết phải ghi địa chỉ nào lên tấm thiếp. Chợt nhận ra mình không hề biết bố hiện đang sống ở đâu khiến lòng tôi nhói đau… Tôi nhớ lại những lời của Yves trên băng ghế ngoài sân trường, khi ông nói với tôi tương lai còn ỏ phía trước. Ngồi xuống bờ cát, tôi chỉ thấy trước mặt mình những con mòng biển đang bổ nhào xuống nước bắt cá, và cảnh tượng này lại làm tôi nhớ tới những buổi đi câu cùng bố.

Đôi khi cuộc sống có thể thay đổi với tốc độ thật khó tin. Mọi thứ đang diễn ra thật tồi tệ, thế rồi xảy tới một sự kiện không ngờ làm thay đổi tất cả. Lúc ấy tôi đang mong ước có một cuộc sống khác, tôi chẳng hề có em trai hay em gái, nhưng cũng như Luc, tôi đã suy nghĩ về tương lai của mình. Vào kỳ nghỉ hè bên bờ biển cùng mẹ năm đó, cuộc đời tôi đã hoàn toàn đảo lộn.

Ngay từ khi gặp gỡ Cléa, tôi hiểu ngay sẽ không còn gì giống như trước nữa. Tới ngày tựu trường, đám bạn cùng lớp sẽ tái mặt đi vì ghen tị khi biết được tôi có một cô bạn gái không biết nghe, không biết nói, và tôi sẽ rất vui được thấy vẻ mặt của Élisabeth lúc ấy.

Cléa phác họa từ ngữ trên không trung, một kiểu thi ca trong khí quyển. Élisabeth thực sự không thể nào theo bén gót cô. Bố từng nói không bao giờ nên so sánh người này với người kia, vì mỗi con người đều khác nhau, điều quan trọng là tìm thấy sự khác biệt phù hợp với mình nhất. Và Cléa chính là sự khác biệt của tôi…

***

Vào cuối một buổi sáng tràn ngập ánh mặt trời, buổi sáng đầu tiên trong kỳ nghỉ của mẹ con tôi, Cléa lại gần tôi trong lúc hai chúng tôi đang tản bộ trên bên cảng. Chưa bao giờ chúng tôi ở gần nhau đến thế. Bóng chúng tôi sượt qua nhau trên mặt đê chắn sóng, tôi thấy sợ và bất giác lùi lại một bước. Cléa không hiểu phản ứng của tôi. Cô nhìn tôi hồi lâu, và tôi nhận ra nỗi buồn trong đôi mắt cô, rồi cô vùng bỏ chạy. Tôi lấy hết sức cố gọi với theo, nhưng cô vẫn không quay trở lại. Tôi đúng là đồ ngốc, cô đâu thể nghe thấy tôi gọi! Tôi đã mơ được cầm lấy tay cô từ khoảnh khắc đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Đối diện với biển, trông chúng tôi còn tuyệt hơn nhiều so với Élisabeth và Marquès dưới gốc cây dẻ khốn khổ trong sân trường. Nếu tôi lùi lại, nguyên do cũng chỉ vì tôi không muốn đánh cắp cái bóng của cô. Tôi không muốn biết điều gì khác về cô ngoài những thứ cô có thể nói với tôi bằng hai bàn tay mình. Cléa không thể hiểu ra điều đó và cử chỉ lùi lại của tôi làm cô rất phiền lòng.

Tối hôm ấy, tôi dồn hết tâm trí suy nghĩ xem cần làm cách nào để được tha thứ và làm lành với cô.

Sau khi đã nghĩ tới nghĩ lui, tôi tin rằng chỉ có một cách duy nhất để sửa chữa lại nỗi phiền muộn tôi đã gây ra cho cô: nói với cô sự thật. Chia sẻ bí mật của tôi với Cléa theo tôi là giải pháp duy nhất nếu tôi thực sự muốn chúng tôi hiểu nhau. Muốn gắn bó với ai đó sẽ ích gì nếu ta không dám chấp nhận đặt niềm tin vào người đó?

Giờ chỉ còn việc tìm ra cách tiết lộ ra bí mật với cô. Khả năng sử dụng ngôn ngữ cử chỉ của tôi còn khá hạn chế, tôi vẫn còn chưa biết đủ những cử chỉ cần thiết để có thể thuật lại cho cô hiểu một câu chuyện như thế.

Ngày hôm sau, trời u ám đầy mây. Ngồi quỳ gối trên một tảng đá ở cuối con đê chắn sóng, Cléa chơi ném thia lia những hòn cuội xuống nước. Mẹ cô, rất vui vì con gái có được một người bạn, đã cho tôi biết nơi lánh mình quen thuộc của cô, nơi sáng nào cô cũng tìm đến. Tôi đến bên và ngồi xuống cạnh cô. Chúng tôi cùng ngồi đó hồi lâu ngắm nhìn những con sóng lao tới đập vào bờ đá vỡ tan. Cléa làm như tôi không hề có mặt ở đó, cô lờ tôi đi. Tôi lấy hết can đảm đưa bàn tay về phía tay cô, hy vọng chạm được vào nó, nhưng Cléa đã đứng dậy bỏ đi, nhảy từ tảng đá này qua tảng đá khác. Tôi theo sau cô, tới đứng trước mặt cô rồi đưa tay chỉ vào bóng của chúng tôi lúc này đang đổ dài trên mặt đê. Tôi yêu cầu cô đứng yên, tôi bước sang bên một bước, và bóng tôi trùm lên bóng cô. Sau đó tôi lùi lại, và đôi mắt cô còn mở to hơn nữa. Cô đã ngay lập tức hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Với bất cứ ai cho dù có ít khiếu quan sát đến thế nào đi nữa, chuyện này cũng chẳng có gì khó nhận ra, cái bóng phía trước tôi có mái tóc xõa dài, trong khi trước mặt cô là một cái bóng tóc ngắn. Tôi đưa hai tay lên bịt tai, hy vọng cái bóng của cô cũng im lặng như chủ nhân của nó, nhưng tôi vẫn có đủ thời gian nghe nó nói với tôi “Cứu tôi với, làm ơn hãy giúp tôi.” Tôi quỳ gối xuống kêu lên “Im đi, tôi xin cậu đấy, im đi!” và ngay lập tức tôi thu xếp cho bóng của chúng tôi lại chồng lên nhau để mọi thứ trở lại như cũ.

Người Trộm Bóng

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here