Suốt hơn 15 năm, Robin Sharma đã thầm lặng chia sẻ với những công ty trong danh sách Fortune 500 và nhiều người siêu giàu khác một công thức thành công đã giúp ông trở thành một trong những nhà cố vấn lãnh đạo được theo đuổi nhiều nhất thế giới. Đây là lần đầu tiên Sharma công bố công thức độc quyền này với bạn, để bạn có thể đạt được những gì tốt nhất, đồng thời giúp tổ chức của bạn có thể có những bước đột phá đến một cấp độ thành công mới trong thời đại thiên biến vạn hóa như hiện nay.

Trong cuốn sách Nhà Lãnh Đạo Không Chức Danh, bạn sẽ học được:

Làm thế nào để làm việc và tạo ảnh hưởng với mọi người như một siêu sao, bất chấp bạn đang ở vị trí nào.

Một phương pháp để nhận biết và nắm bắt cơ hội vào những thời điểm thay đổi.

Những bí mật thật sự của sự đổi mới.

Một chiến lược tức thời để xây dựng đội nhóm tuyệt vời và trở thành một nhà cung cấp ngoạn mục của khách hàng.

Những thủ thuật cứng rắn giúp trở nên mạnh mẽ cả về thể chất lẫn tinh thần để có thể đi đầu trong lĩnh vực của bạn.

Những phương thức thực tế để đánh bại sự căng thẳng, xây dựng một ý chí bất bại, giải phóng năng lượng, và cân bằng cuộc sống cá nhân.

Bất kể bạn làm gì trong tổ chức và cuộc sống hiện tại của bạn như thế nào, một thực tế quan trọng duy nhất là bạn có khả năng thể hiện năng lực lãnh đạo. Cho dù sự nghiệp hiện tại của bạn đang ở đâu, bạn vẫn luôn cần phải thể hiện những khả năng tột đỉnh của mình. Cuốn sách này sẽ hướng dẫn bạn làm thế nào để khai thác tối đa khả năng đó, cũng như thay đổi cuộc sống và thế giới xung quanh bạn.

Trích đoạn sách hay

MỖI NGưỜI CHÚNG TA SINH RA LÀ MỘT THIÊN TÀI. Đáng buồn là hầu hết chúng ta đều chết đi như một người trung bình. Tôi hy vọng bạn không cảm thấy khó chịu khi tôi tiết lộ điều bí mật mà mọi người vẫn giấu kín trong lòng đó quá sớm, khi chúng ta chỉ vừa mới làm quen với nhau. Nhưng tôi cần phải thành thật. Và tôi cũng cần nói thật rằng tôi chỉ là một người bình thường, may mắn học được một số bí mật phi thường đã giúp tôi trở nên siêu thành công trong kinh doanh và thỏa mãn hoàn toàn trong cuộc sống. Tôi đến đây để chia sẻ với bạn tất cả những gì tôi khám phá ra trong một cuộc phiêu lưu tuyệt vời.

“Chuyến đi” của chúng ta sẽ tràn đầy niềm vui và cảm hứng. Những nguyên tắc và công cụ mà bạn phát hiện được sẽ tự động giúp sự nghiệp của bạn cất cánh và giúp bạn thể hiện trọn vẹn những khả năng tốt nhất của mình. Nhưng trên hết, tôi hứa sẽ thật chân thành và thẳng thắn trong câu chuyện của mình.

Tôi tên là Blake Davis. Dù sinh ra ở Milwaukee nhưng tôi sống ở New York gần như cả cuộc đời mình. Và tôi vẫn yêu thích nơi này. Các nhà hàng, nhịp sống, con người… và cả những cây xúc xích bán trên đường – ngon không thể tin được. Đúng vậy, tôi thật sự thích thức ăn – một trong những thú vui của cuộc đời, ngoài những sở thích khác như những cuộc nói chuyện thú vị, những môn thể thao yêu thích và những cuốn sách hay. Dù sao, trên thế giới này không có nơi nào như Big Apple* cả. Tôi không hề có kế hoạch rời khỏi nơi đây, không bao giờ.

Hãy cho phép tôi giới thiệu đôi chút về mình trước khi kể cho các bạn nghe về những sự kiện đặc biệt đã đưa tôi đến vị trí như ngày hôm nay. Mẹ tôi là một phụ nữ dịu dàng nồng hậu. Cha tôi là một người đàn ông cương nghị. Cha mẹ tôi là những người chất phác, không hoàn hảo, nhưng cả hai đều luôn luôn làm tốt nhất những gì mình có thể làm. Và đối với tôi, điều tốt nhất bạn có thể làm là tất cả những gì bạn có thể làm. Một khi đã làm xong, bạn có thể về nhà và tận hưởng một giấc ngủ ngon. Lo lắng về những điều vượt quá tầm kiểm soát của mình chỉ khiến bạn thêm u sầu và đổ bệnh mà thôi. Vả lại, hầu hết những điều chúng ta lo lắng cũng không bao giờ thật sự xảy ra. Theo Kurt Vonnegut: “Những rắc rối thật sự trong cuộc sống của bạn có khuynh hướng là những điều mà bạn chưa từng nghĩ đến, những thứ mà bạn không hề mong đợi sẽ xảy ra vào lúc 4 giờ chiều một ngày thứ Ba đẹp trời nào đó.”

Cha mẹ đã định hình tính cách của tôi bằng nhiều cách. Cha mẹ tôi không có nhiều của cải vật chất, nhưng xét ở một khía cạnh nào đó, họ có tất cả mọi thứ: họ có sự dũng cảm và niềm tin, họ có những giá trị cao cả, và họ có lòng tự trọng sâu sắc. Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ về cha mẹ mình và không một ngày nào trôi qua mà tôi không cảm thấy biết ơn họ. Có những lúc ngồi một mình, tôi bỗng nhận ra một thực tế là chúng ta thường hay xem những người mình yêu thương nhất như một điều hiển nhiên. Cho đến khi họ không còn ở bên chúng ta nữa. Khi đó chúng ta lại lặng lẽ cầu ước một cơ hội thứ hai để có thể đối xử với họ như họ xứng đáng được hưởng. Đừng để những nỗi ân hận như thế xảy ra với bạn. Điều đó thường xảy ra với rất nhiều người. Nếu may mắn cha mẹ bạn vẫn còn sống, hãy yêu thương và tôn kính họ. Và hãy làm điều đó ngay ngày hôm nay.

Khi còn nhỏ, tôi là một đứa trẻ ngoan. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện làm tổn thương ai hay phá hỏng cái gì. Tôi học khá giỏi ở trường, được nhiều bạn gái ngưỡng mộ và đóng vai trò chủ đạo trong đội bóng của trường trung học. Mọi thứ thay đổi khi cha mẹ tôi qua đời trong một tai nạn. Mặt đất dưới chân tôi sụp đổ. Tôi mất hết tự tin. Tôi mất tập trung. Cuộc sống của tôi bị sa lầy.

Vào những năm chập chững bước vào tuổi 20, tôi nhảy từ công việc này đến công việc khác, sống một cuộc sống không mục đích. Tôi nhạt nhẽo và không quan tâm bất cứ điều gì. Suốt ngày tôi đắm chìm vào chiếc tivi, nhồi nhét thức ăn và suy nghĩ những chuyện không đâu – tất cả nhằm tránh né một cảm giác đau đớn khi nhận ra mình không có tiềm năng gì cả.

Vào thời điểm đó, đối với tôi, công việc chỉ là một phương tiện kiếm tiền chứ không phải một nơi để tôi thể hiện hết mình. Một công việc không là gì khác hơn một cách thô thiển để ngày dài trôi qua, chứ không phải một cơ hội tuyệt vời để phát triển và trở thành một nhân vật thành công như tôi hằng mong muốn. Đi làm chỉ là một cách giết thời gian, chứ không phải một dịp đặc biệt để tôi có thể giúp những người khác tỏa sáng, xây dựng một tổ chức tốt hơn, và qua đó xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn.

Cuối cùng tôi quyết định nhập ngũ. Dường như đó là một quyết định đúng đắn có thể giúp tôi cảm thấy mình vẫn còn tồn tại trên đời và tìm kiếm một trật tự nào đó giữa thế giới hỗn độn này. Tôi được đưa đến cuộc chiến ở Iraq. Và dù quân đội thật sự đã mang đến một cách sống mới cho tôi, nhưng nó cũng mang đến những trải nghiệm vẫn còn tiếp tục ám ảnh tôi mãi đến tận hôm nay. Tôi chứng kiến những người bạn đã từng trải qua những khóa huấn luyện cơ bản với mình chết trong những trận chiến đẫm máu. Tôi nhìn thấy những người lính bị thương rất nặng và rên rỉ trong đau đớn cùng cực. Và tôi nhận ra lòng nhiệt huyết nóng bỏng trước đây trong tôi đang héo dắt dần theo thời gian; khi tôi ngày càng lún sâu vào vũng bùn tuyệt vọng này. Dù may mắn không bị thương tích thật sự trong chiến tranh, nhưng tôi vẫn trở thành một người lính bị tổn thương. Và tôi mang những bóng ma chiến trận theo mình đi đến mọi nơi…

Nhà Lãnh Đạo Không Chức Danh

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here