Không phải tự dưng mà NHỮNG CÁNH ĐỒNG KIM CƯƠNG lại được tác giả Russell H. Conwell diễn thuyết đến hơn 6.000 lần trong suốt cuộc đời mình, và trong tất cả những lần đó, khán phòng luôn chật kín người. Sau khi bài diễn thuyết của Conwell được in thành sách, nó đã trở thành một trong những tác phẩm kinh điển của phong trào New Thought cuối Thế kỉ XIX ở Mỹ, và vẫn còn nguyên giá trị cho đến tận ngày nay.

Với những ví dụ thực tế, được kể lại thông qua những câu chuyện hấp dẫn, Conwell đã chỉ ra rằng, cơ hội làm giàu chân chính không ở đâu xa, mà có thể nằm ở ngay khoảnh sân sau nhà mỗi người. Những cánh đồng kim cương luôn ở đó, chỉ chờ chúng ta thay đổi tư duy và nhìn những thứ quanh mình bằng một con mắt khác.

Những khán giả trong hơn 6.000 buổi diễn thuyết của Conwell đã nhận ra điều đó.

Và bây giờ, bạn cũng sẽ nhận ra.

Trích đoạn sách hay

Sự Khởi Đầu Ở Lexington Xưa Cũ

Không phải vì là một mục sư mà Russell Conwell có sức mạnh trên toàn thế giới. Ông bắt đầu truyền đạo bởi ông là một tín đồ Thiên chúa giáo hết sức thành khẩn và toàn tâm toàn ý, bởi ông cảm thấy rằng là một mục sư, ông có thể đem lại cho thế giới nhiều điều tốt đẹp hơn bất kỳ công việc nào khác. Nhưng trở thành mục sư là một việc xảy ra hết sức bất ngờ, có thể nói như vậy. Điều quan trọng nhất không phải ông là mục sư, mà ông chính là bản thân mình!

Gần đây, tôi có nghe chủ tịch của một tập đoàn lớn đến từ New York nói rằng: “Tôi tin rằng Russell Conwell làm được nhiều điều tốt đẹp cho thế giới hơn bất kỳ người đàn ông nào khác.” Ông nói với thái độ nghiêm túc và không hề cường điêu hóa.

Tuy nhiên, không phải Conwell không gặp bất kỳ khó khăn nào. Cho đến trước năm 40 tuổi, ông dường như là một người “thất bại”, mặc dù vẫn có thành công nhưng chúng không thường xuyên và dài lâu, và ông cũng không định hướng được cho mình một con đường cụ thể. Ông không ngừng tiến về Miền Tây để gây dựng cuộc sống rồi lại không ngừng trở lại Miền Đông. Sau khi chiến tranh kết thúc, ông trở thành luật sư, một giảng viên, một biên tập viên, và đi khắp thế giới để viết bài và rồi viết sách. Ông không ngừng kiếm tiền, cũng không ngừng để mất nó bởi hỏa hoạn, đầu tư, hay dùng tiền để giúp đỡ bạn bè. Rất có thể, những năm bạo loạn do ảnh hưởng bất ổn từ chiến tranh gây ra đã ảnh hưởng lớn tới cuộc sống của ông sau những năm tại đại học Yale. Nhưng dù sao thì những năm tháng xáo động, đầy thăng trầm, và biến động đó vô cùng quan trọng với ông, nhờ vô số những trải nghiệm khi đó mà có được một Conwell sau này. Khi dong duổi các nước, ông đã gặp những vĩ nhân của nhân loại. Và khi trở lại quê hương, ông là tâm điểm của rất nhiều bạn bè và người ngưỡng mộ trung thành.

Có một điểm đáng lưu ý, khi là một luật sư, ông không bao giờ nhận bào chữa, bất kể là dân sự hoặc hình sự, cho những vụ án mà ông cho là sai. Điều cơ bản là ông không thể và sẽ không biện hộ cho những gì ông cho là sai trái. Nhưng khi thân chủ đúng thì ông không bao giờ ngần ngại!

Rồi ông cười, tiếng cười điềm đạm, đặc trưng và đầy lan tỏa, khi kể về lần ông bị lừa dối để bảo vệ một người đàn ông bị buộc tội lấy cắp chiếc đồng hồ – một người dường như quá ngây thơ đến mức ông đã nhận vụ án bào chữa trong cơn phẫn nộ đùng đùng và để cho những đồng nghiệp trẻ minh oan cho người đàn ông đó một cách đầy tự hào. Ngày hôm sau, người bị “buộc tội oan” ấy tới văn phòng của ông với gương mặt thẹn thùng và đưa ra chiếc đồng hồ mà ông bị cho là ăn cắp. “Tôi muốn ông gửi nó cho người mà đã bị tôi lấy cắp,” anh ta nói. Và anh ta nói với một niềm tự hào pha chút xấu hổ về việc có một người trợ tế tốt bụng đã, bằng tất cả sự chân thành, đưa ra những bằng chứng giúp chứng minh ông vô tội. “Và Ngài Conwell – tôi muốn cảm ơn ngài vì đã bào chữa cho tôi ‒ tôi hy vọng ngài sẽ thứ lỗi cho việc tôi đã lừa dối ngài ‒ và ‒ tôi hứa sẽ không bao giờ làm bất kỳ điều gì tồi tệ nữa.” Conwell đã rất vui khi biết rằng sau này, người đàn ông trẻ đó đã sống với niềm tự hào; và, dù Conwell không nói hoặc nghĩ về điều đó, thì một người biết rằng chính ảnh hưởng của Conwell đã khích lệ sự trung thực nơi người khác ‒ bởi ông vẫn luôn là người khơi gợi cảm hứng nơi người khác.

Conwell thậm chí còn dành hàng tiếng đồng hồ để tư vấn cho những người nghèo khó đến mức không đủ tiền để trả một chút chi phí nào; và khi đó, với tư cách một luật sư, ông còn là người giám hộ cho hơn 60 đứa trẻ! Người đàn ông đó là một điều kỳ diệu, và luôn là người mang lại những điều xúc động như thế này.

Một điều rất đáng tò mò về ông – thật có quá nhiều điều đáng xúc động trong cuộc đời của ông! Ông đã luôn bình tĩnh cất tiếng hát: “Gần hơn, Chúa của tôi, tới Người,” dành cho những hành khách trên con tàu đang có nguy cơ bị đắm; đã cứu mạng người khác khi còn là cậu bé; không bao giờ làm thất vọng bất kỳ thính giả nào trong số hàng ngàn người mà ông đã trò chuyện! Bản thân ông cũng đôi chút tự hào về điểm cuối cùng này, đó là ông luôn quên những điều ấy, ông hoàn toàn quên mất sự việc một buổi tối nọ, trên đường tới buổi thuyết giảng, ông đã chặn một con ngựa đang bỏ chạy để cứu mạng hai người phụ nữ, và sau đó thì phải nhập viện thay vì đi thuyết giáo! Không nhớ những sự kiện đó là đặc trưng tính cách của ông!

Khí chất xúc cảm của Conwell là yếu tố khiến ông luôn hưởng ứng nhiệt tình với tinh thần yêu nước, những điều vĩ đại và nổi bật. Việc quen biết John Brown cũng như những ký ức sâu sắc về Lincoln, dù chỉ gặp ngài vẻn vẹn 3 lần, đã có tác động rất lớn đến Conwell.

Lần đầu tiên ông gặp Lincoln là vào đêm Tổng thống tương lai thực hiện bài diễn văn, mà sau này trở nên rất nổi tiếng, ở Cooper Union, New York. Và tình cờ, chàng trai trẻ Conwell đã có mặt tại New York ngày hôm đó. Và khi ở đó, biết được rằng Abraham Lincoln từ Miền Tây sẽ tới để diễn thuyết, Conwell đã tới nghe .

Ông nói về việc Lincoln đã ăn mặc vụng về đến mức nào, thậm chí quần ống cao ống thấp ra sao cũng như cách ông lúng túng, ông nói năng thật tệ và bối rối lúc ban đầu làm sao. Chủ trì cuộc họp đưa cho Lincoln một ly nước, và Conwell cho rằng chắc hẳn phải có một khao khát, ước vọng cá nhân mãnh liệt đã giúp giữ Lincoln đứng vững. Nhưng ông thật sự thích nói về cách mà Lincoln đã biến đổi khi phát biểu; cách ông xấu hổ về sự lúng túng của mình, hít một hơi thật sâu, đặt bài phát biểu đã được soạn sẵn sang một bên, nói một cách tự nhiên và mạnh mẽ, với sự thuyết phục tuyệt vời, như chỉ ông sinh ra để trở thành một nhà hùng biện. Và với Conwell, đó thật sự là một trải nghiệm để đời.

Lần thứ hai ông gặp Lincoln là khi ông tới Washington để bào chữa cho một người chàng trai bị kết án tử hình vì tội ngủ trong ca trực. Khi đó ông là đại úy (và cơ hội thăng chức lên hàm đại tá đang ở phía trước), một chàng trai trẻ, sợ hãi khi phải trình diện trước người đàn ông mà anh ta đã tôn thờ. Giọng nói anh ta run run, thậm chí ngay cả bây giờ, khi kể về cách Lincoln trìu mến nhìn mình từ bàn làm việc thế nào, rồi cách nói chuyện vui vẻ ra sao khi hỏi về công việc của anh, sự chăm chú với những câu chuyện của chàng trai ra sao, dù ngay từ đầu ông đã biết được những điều đó.

“Sẽ ổn thôi,” Lincoln nói khi Conwell kết thúc. Nhưng Conwell vẫn sợ hãi. Ông sợ rằng trong vô vàn những vấn đề mà tổng thống cần quan tâm, vấn đề cuộc sống của một cậu bé miền núi, một anh lính nhập ngũ có thể bị lãng quên, cho tới khi quá muộn. “Đó chỉ là vấn đề thời gian” ông ngập ngừng. Và giọng của Conwell gần như khựng lại, người đàn ông của cảm xúc là đây, khi ông kể về cách mà Lincoln nói, với vẻ nghiêm nghị cứng rắn: “Hãy đi và đánh điện báo cho mẹ của người lính đó là Abraham Lincoln sẽ không bao giờ ký quyết định xử bắn một cậu bé dưới hai mươi tuổi, sẽ không bao giờ.” Đó là lần đầu tiên và cũng là duy nhất ông nói chuyện với Lincoln, và nó để lại ấn tượng không thể xóa nhòa.

Lần thứ ba ông gặp Lincoln khi ông đã là một sỹ quan, ông đứng cạnh thi thể của Tổng thống hàng giờ đồng hồ tại Washington. Trong hàng giờ đồng hồ đứng nghiêm trang và suy nghĩ trong khi những đám đông qua lại với khuôn mặt buồn bã, ấn tượng về sự nghiệp và giá trị của người đàn ông đang nằm đây choáng ngợp tâm hồn đại tá Conwell, và ấn tượng đó không bao giờ phai mờ.

John Brown, Abraham Lincoln, thị trấn Lexington cách mạng xưa cũ  cuộc sống của Conwell thật sự gắn liền với những con người và địa danh nổi tiếng đó  thực tế ông đã đưa ra rất nhiều quyết định quan trọng cho những giai đoạn của cuộc đời mình tại chính Lexington! Tôi cho rằng, dù Conwell hoàn toàn không nhận thức được, nhưng thực tế là những quyết định và hành động của ông bị tác động rất lớn bởi thị trấn Lexington cổ. Nếu là một nơi nào khác, một nơi hoàn toàn bình thường thì có lẽ ông đã không có được những bước tiến quan trọng. Nhưng đó lại là Lexington, một Lexington cổ quả cảm, một thành phố mang nhiều cảm hứng. Nó đã gây cảm hứng cho ông, người mà bản thân ông đã là nguồn cảm hứng huy hoàng, luôn mở lòng cho nguồn cảm hứng cao quý. Lexington đã khơi nguồn cảm hứng cho ông.

“Khi tôi 37 tuồi và là một luật sư ở Boston,” ông nói với tôi khi hồi tưởng về quá khứ, “Tôi đã được tư vấn bởi một phụ nữ – người hỏi xin tôi lời khuyên trong việc phá bỏ một nhà thờ nhỏ tại Lexington, nơi Giáo đoàn đã không thể hỗ trợ cho nó nữa. Tôi tới và quan sát nơi đó, rồi nói với người phụ nữ về việc bán những tài sản trong đó thế nào. Việc nhà thờ đó nên được phá hủy, đối với tôi, cũng thật đáng tiếc. Tuy nhiên, tôi khuyên các thành viên của nhà thờ nên có một cuộc họp, và tôi đã tham dự. Tôi đã đặt ra cho họ một tình huống – chỉ có vài người đàn ông và phụ nữ – một chút im lặng thoáng qua. Rồi một ông già đứng lên, với giọng nói run rẩy, nói vấn đề đó rất rõ ràng; hiển nhiên rằng chúng ta chẳng biêt làm gì ngoài việc bán nó đi, rằng ông đồng ý với mọi người về sự khẩn thiết; nhưng vì nhà thờ là nhà thờ của ông từ thời còn ấu thơ, vì thế mà ông run rẩy, xin họ nên xin được tha thứ vì đã tham gia vào việc gỡ bỏ nó; và ông khập khễnh rời căn phòng trong sự yên tĩnh trầm lắng.

“Những người đàn ông và phụ nữ còn lại nhìn nhau, vẫn im lặng, nghẹn ngào, nhưng không biết phải nói gì. Và tôi nói với họ: ‘Tại sao không bắt đầu lại từ đầu, và cuối cùng là để nhà thờ tiếp tục hoạt động.’

Những cánh đồng kim cương

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here