Sau cuốn sách chia sẻ kinh nghiệm học ngoại ngữ Tớ đã học Tiếng Anh như thế nào và dự án dịch sách “Tôi tư duy – Tôi thành đạt”, tác giả nhí Đỗ Nhật Nam lại ấp ủ một cuốn sách mới viết về những ký ức ấu thơ vừa chơi vừa học đầy thú vị của mình. Và thế là Những con chữ biết hát ra đời. Đây là cuốn tự truyện thứ hai của cậu bé – là những dòng tâm sự của cậu về quá trình mình lớn lên bên bố mẹ, thầy cô, bạn bè và những gì cậu học được từ những năm tháng chập chững đầu đời ấy. Ta sẽ lại được gặp một Nhật Nam gần gũi và đáng yêu qua những chia sẻ chân thành, pha chút “già dặn” của cậu bé.

Những con chữ biết hát đầy ắp những kỉ niệm của bé Nam về tuổi thơ ở Nhật – nơi có những chiếc xe Bus “sặc sỡ”, những chuyến tàu cao tốc, những bức tường biết hát, những giáng sinh tuyết phủ trắng xóa … Đó cũng là những trang viết về các bài học cuộc sống mà Nhật Nam nhận được từ bố, từ mẹ, từ thầy cô và từ chính những người bạn cùng lớp của mình. Cuốn sách giúp ta có cái nhìn gần hơn với Đỗ Nhật Nam, cậu bé không phải là một thần đồng, cậu chỉ là một cậu bé bình thường, sớm được tiếp nhận được một nền giáo dục phù hợp, nghiêm khắc nhưng không gò bó mà đong đầy yêu thương. Bé vừa học vừa được thỏa sức vui chơi và khám phá thế giới quanh mình. Cũng chính vì thế, cả cuốn sách tràn ngập những tưởng tượng của Nam, những điều bình dị của cuộc sống được nhìn qua lăng kính trẻ thơ của bé hiện lên thật sống động, đầy màu sắc:

“Lúc còn nhỏ, tớ không nghĩ đến những điều cao siêu đó, cũng chẳng nghĩ những gì mình mơ mộng chính là tưởng tượng. Tớ tin mọi điều sẽ trở thành sự thật. Bằng cách đó, tớ thấy mình không nhỏ nhoi, không chỉ là đứa bé ba tuổi chạy lon ton theo chân mẹ. Tớ thấy mình được là nhiều nhân vật khác nhau. Nhờ tưởng tượng mà tớ tự làm được nhiều việc, thấy mình có nhiều khả năng. Chỉ mong người lớn hãy để trẻ được tự do với những tưởng tượng của mình. Đó là một thế giới riêng mà chỉ những đứa trẻ cùng tuổi mới biết. Tớ cũng ước ao, mỗi con đường, mỗi góc phố, mỗi ngôi nhà có một không gian riêng, bé thôi, nhỏ xíu thôi nhưng là nơi mà trẻ được đứng đó, tần ngần và bâng khuâng. Từ cái thế giới nhỏ xíu ấy, mỗi đứa trẻ sẽ được chắp đôi cánh của mơ ước và tưởng tượng để bay đến những không gian rộng lớn, những vùng trời mà chỉ riêng trẻ mới biết. Những khuông nhạc gắn hai bên con đường ngầm nhà ga Umeda, nếu có dịp quay lại chắc tớ sẽ nhận ra chúng không to lớn như hồi bé thường nghĩ nhưng chúng đã ở lại trong trí nhớ như thể cả nhà ga thành bản nhạc vĩ đại mà tớ là người nhạc trưởng tài ba.”

(Trích “Những con chữ biết hát” – Đỗ Nhật Nam)

Trích đoạn sách hay

Bàn tay 1: Một sáng kiến rất hay!

Bàn tay 3: Tôi bắt đầu vẽ nhé. Cái miệng tuyệt xinh đây này!

Bàn tay 1: Hoan hô, xong rồi.

(Xuất hiện quả bóng nhỏ với một cái miệng mỉm cười)

Câu chuyện chỉ có vậy thôi. Bố tớ thì nhận xét: Các nhân vật xuất hiện rất ổn, các lời thoại cũng hay nhưng mà chuyện hơi… buồn ngủ. Hì hì, tớ thấy cũng hay mà!

Xa những câu chuyện nho nhỏ từ các con rối tay, dần dần, bố mẹ đã không còn là người kể chuyện cho tớ nữa mà tớ chính là người “tạo nên” các câu chuyện chỉ có điều chúng phức tạp hơn và có nhiều tình tiết hơn những câu chuyện kiểu như chuyện về quả bóng bay ở trên.

Có một số cách mà bố mẹ thường dùng để giúp tớ hình thành các câu chuyện hoặc khiến câu chuyện trở nên hấp dẫn như: Bố mẹ chỉ kể phần đầu, phần cuối câu chuyện do tớ tự thêm vào. Tớ luôn thích cách này. Nhiều câu chuyện nếu theo nguyên bản thì có những cách kết thúc không mấy thú vị. Bây giờ được quyền thay đổi và nhào nặn theo ý của mình, tớ thấy những nhân vật trong truyện trở nên rất gần gũi và mình thực sự có trách nhiệm với “số phận” của từng nhân vật. Ví dụ nhé, câu chuyện Cô bé bán diêm thì nhiều bạn đã biết rồi. Mỗi lần nghe câu chuyện này là một lần tớ xúc động ngồi lặng người suy nghĩ. Cái chết của cô bé trong đêm Noel giá lạnh thực sự chạm đến trái tim tớ, khiến tớ thổn thức và thương xót. Tớ muốn được làm một điều gì đó để “cứu” cô bé, và thế là câu chuyện của tớ được kết thúc như thế này.

Cô bé ngồi co ro bên tòa cao ốc. Bên trong, đèn điện bật sáng trưng, mọi người ra vào tấp nập. Ai cũng hồ hởi nghĩ đến giây phút chào đón năm mới. Cô bé run rẩy cầm bao diêm. Những que diêm đã ướt. Cô bật que thứ nhất, ánh sáng cháy lóe lên rồi vụt tắt. Trong khoảnh khắc đó, cô đã kịp nhìn thấy mẹ của mình. Cô òa lên: “Mẹ ơi!” Khi cúi xuống để tìm kiếm, cô thấy dưới ánh nhìn là một đôi giày nam. Ngẩng mặt lên cao hơn, cô nhìn thấy bố! Ông đang đứng đó, ánh mắt nhìn như ân hận, xót xa. Thoáng run sợ, cô chỉ mấp máy: “Ch…a!” Ông ngồi xuống, lấy đôi bàn tay to xù xì của mình, ấp vào đôi tay lạnh giá của cô: “Con gái, mẹ đã cử cha đến đây khi nghe lời gọi của con.” Cô òa khóc, những giọt nước mắt rơi trên tay cha. Lặng lẽ, hai cha con lấy bao diêm và quẹt từng que, từng que. Ánh sáng lóe lên trên khuôn mặt hai cha con, hết que này đến que khác. Lẫn trong ánh sáng huyền ảo đó, tiếng chuông nhà thờ ngân vang. Đêm Giáng Sinh của hai cha con diễn ra trong ánh lửa của những que diêm, tuy không đủ làm tan đi giá rét nhưng đủ để sưởi ấm trái tim cô bé.

Bạn thấy thế nào? Tuy không hay được như nguyên gốc (tất nhiên rồi) nhưng tớ thích cách kết thúc không làm đau đớn trái tim cô bé và an ủi cả người đọc nữa. Bố tớ nói, không phải lúc nào mọi câu chuyện cũng có kết thúc vui vẻ. Mỗi câu chuyện chính là một tấm gương phản ánh một phần cuộc sống mà cuộc sống thì không phải lúc nào cũng chỉ toàn nụ cười, còn có những giọt mồ hôi, những giọt nước mắt, có gặp gỡ, có chia ly. An-đéc-xen là người kể chuyện cổ tích cho trẻ em hay nhất trên thế giới. Không phải ông không thương cô bé bán diêm nhưng ông muốn để trẻ em hiểu và chia sẻ với những số phận bất hạnh hơn mình. Đúng là một lời giải thích rất hợp lý nhưng dù sao, tớ vẫn thích được thay đổi câu chuyện theo cách của mình hơn.

Không chỉ sáng tạo truyện theo cách thêm phần kết cho câu chuyện, bố mẹ còn “ra bài tập” khó hơn đó là bố mẹ cho những tình huống hoặc nhân vật, tớ sẽ phải kể một câu chuyện ngắn xung quanh chúng hoặc tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Ví dụ về các tình huống nhé:

♦ Một chú bé không chịu ăn rau (chú bé này có thể là chính tớ đấy).

♦ Một quả bóng bay đi lạc.

♦ Một con mèo ăn nhầm thuốc dành cho người khổng lồ.

♦ Một con thiên nga hóa thân từ một nàng công chúa.

Các bạn có thể nghĩ ra những câu chuyện từ các tình huống này không? Tớ luôn nghĩ ra những câu chuyện rất buồn cười. Mỗi câu chuyện, khi tớ kể, mẹ đều cẩn thận ghi chép lại. Ví dụ với tình huống 1, câu chuyện của tớ là:

Có một cậu bé rất khôi ngô, bụ bẫm. Cậu thích chơi ô tô và máy bay. Cậu thích ăn bánh mì kẹp thịt nguội, thịt lợn kho tàu, thịt bò nướng, thịt gà rán… Nói chung là mọi thứ thức ăn có liên quan đến thịt. Nhưng chỉ có điều cậu không hề thích ăn rau. Rau không có vị thơm ngon như thịt và lại nhạt nhẽo vô cùng. Mặc dù mẹ đã nhiều lần nhắc nhở nhưng cậu vẫn rất khó chịu mỗi lần phải ăn rau. Một hôm, cậu gặp một ông già có làn da nhăn nheo, khuôn mặt nhàu nhĩ. Cậu sợ quá định bỏ chạy, nhưng ông già cất tiếng gọi: “Nam ơi!” Cậu nghe giọng nói quen quen nhưng không nhận ra là ai. Ông già lại nói tiếp: “Tớ đây, tớ là Nandim, hàng xóm nhà cậu đấy.” “Cái gì, Nandim á?” Nandim chỉ mới 5 tuổi, hơn cậu có một tuổi, ngày nào cũng ra công viên chơi với cậu đây mà. “Sao… sao mặt cậu lại nhàu nhĩ trông hệt ông già thế?” “À… à, tại tớ không ăn rau nên da nhăn nheo và xấu xí thế đấy.” Cậu toát mồ hôi, miệng kêu ú ớ. Bỗng có tiếng mẹ: “Dậy đi Nam ơi, sáng rồi.” Cậu chồm người dậy: “Mẹ ơi, sáng nay mẹ cho con ăn rau!”

Bạn thấy thế nào? Câu chuyện cũng ổn phải không nào? Để có được câu chuyện này, hai mẹ con tớ đã bàn bạc với nhau rất kĩ và rồi nó được hình thành dưới sự “định hướng” của mẹ. Vì mẹ tất nhiên là thích tớ ăn rau rồi. Nhưng với mỗi tình huống, bố mẹ luôn khuyến khích tớ nghĩ đến nhiều câu chuyện có nội dung khác nhau chứ không chỉ dừng lại ở một câu chuyện thôi đâu. Cũng chính tình huống trên, tớ đã nghĩ đến một câu chuyện khác có nội dung thế này:

Một cậu bé không thích ăn rau. Mỗi bữa ăn, thay vì phải ăn cả rau, thịt và cá thì cậu chỉ ăn thịt và cá thôi. Chỉ cần một cọng rau nhỏ dính vào là cậu cũng nhặt bỏ ra. Một hôm, cậu bé được mẹ cho đến chơi ở một vườn rau. Vườn rau đẹp lắm, các loại rau đều xanh non, mỡ màng. Bỗng nhiên, một lá rau vươn dài, quấn vào chân cậu. Cậu nhìn xuống, lá rau bật khóc nức nở. “Sao thế? Sao cậu lại khóc thế?” “Dạ, vì cậu chủ chẳng bao giờ ăn rau. Vườn rau này rồi không người nào đến hái, sẽ héo úa hết thôi.” Cậu ngồi xuống an ủi. “Tôi biết rồi, đừng khóc nữa.” Cây rau vẫn níu chặt chân cậu. “Nhưng cậu hứa phải dùng chúng tôi mỗi bữa ăn nhé. Chúng tôi sẽ thành những món ăn ngon và rất bổ dưỡng cho cậu.” Cậu bé gật đầu: “Tôi hứa.” Thế là các cây rau đều rì rào, rì rào cảm ơn cậu bé. Vườn rau lại ngập tràn trong màu xanh mơn mởn.

Câu chuyện thứ ba cũng từ tình huống này nhé:

Một cậu bé không ăn rau. Các loài rau cỏ họp nhau lại, bàn cách xem làm thế nào để cậu bé từ bỏ thói quen đó. Chúng quyết định sẽ mở một cuộc thi xem loại rau nào ngon nhất và mời cậu bé làm ban giám khảo. Cậu bé nhận lời. Cuộc thi bắt đầu. Các loại rau dưới sự điều khiển của người đầu bếp tài ba bỗng trở thành những món ăn ngon lành. Rau bắp cải xào cà chua, rau muống xào tỏi, xalat khoai tây, cà tím nấu đậu… rất nhiều món ăn từ rau. Ban giám khảo nếm từng món. Chà, trong cương vị ban giám khảo, cậu bé phải nếm thật cẩn thận để đem lại sự công bằng cho các thí sinh. “Ôi, sao món nào ăn cũng được thế nhỉ!” Sao những món này hàng ngày mình lại không hề đụng đến nhỉ? Cậu bé nếm náp ngon lành. Thật khó để chọn ra một món ngon nhất. Cuối cùng cậu đã quyết định chọn món xalat tổng hợp từ các loại rau củ. Món này vừa thơm vừa ngậy. Sau cuộc thi, cậu bỗng nhớ đến các món ăn. Thế là, từ hôm đó, trong bữa ăn, bao giờ cậu cũng có một món rau đã từng là “thí sinh” của cuộc thi mà mình làm ban giám khảo. Tất nhiên cậu ưu tiên món ăn mà mình đã trao giải Nhất hơn, đó là món đã trở thành “khoái khẩu” của cậu. Kể từ đó về sau biệt danh “cậu bé không ăn rau” đã không còn nữa.

Những Con Chữ Biết Hát

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here