Những giá trị sống dành cho trẻ từ 8-14 tuổi mang tính suy ngẫm và giàu tính hình tượng, nhằm khơi dạy tính sáng tạo và tiềm năng sẵn có ở mỗi học sinh. Các hoạt động giao tiếp giúp các em biết ứng xử với người khác sao cho ôn hòa; các hoạt động nghệ thuật như ca hát, nhảy múa giúp tinh thần các em thêm phấn chấn và hứng khởi; trò chơi kích thích tư duy tăng thêm phần sinh động, vui vẻ cho cuộc sống của học sinh. Thêm vào đó, những cuộc thảo luận nhóm sau mỗi hoạt động còn giúp học sinh khám phá mức độ ảnh hưởng của những kiểu thái độ và hành vi khác nhau. Ngoài ra, sách cũng cung cấp các hoạt động khác nhằm tăng cường nhận thức về trách nhiệm cá nhân và xã hội, về công bằng xã hội. Việc phát triển lòng tự trọng và đức khoan dung cũng được giới thiệu thông qua các bài tập trong sách này.

Trích đoạn sách hay

Hoàng đế và các hạt giống hoa

Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc nọ, có một vị Hoàng đế rất yêu thiên nhiên. Mọi thứ ông trồng đều đua nhau nở hoa, dù đó là những cây cỏ dại hay những loại cây ăn quả. Vì yêu hoa, nên ông tự tay chăm sóc vườn cây của mình. Đến lúc ông cũng già đi. Ông quyết định chọn người kế vị. Ông sẽ chọn ai? Ông là người yêu hoa, nên ông đã nhờ các loài hoa giải quyết việc trọng đại này.

Hôm sau, ông cho ban lệnh tới toàn dân chúng: “Hỡi các nam thanh nữ tú! Nhà vua muốn kén chọn người kế vị. Hãy nhanh chân vào cung…”. Tất cả dân chúng đua nhau kéo đến cung điện.

Ở một ngôi làng, không xa cung điện, có cô gái Serena sinh sống. Cô đã từng mơ ước được vào cung điện một lần để được nhìn Hoàng đế. Cô cũng hào hứng lên đường cùng mọi người. Cung điện thật nguy nga tráng lệ! Tất cả đều bằng vàng và được nạm ngọc lung linh sắc màu. Kim cương, cẩm thạch, ngọc lục bảo, ngọc mắt mèo và thạch anh tím, tất cả đều có đủ. Serena có cảm giác mình đã biết đến nơi này. Vừa bước vào đại sảnh, cô đã lạc chìm vào một biển người. Không khí ở đây quá ồn ào, náo nhiệt. “Có lẽ toàn bộ vương quốc đều có mặt ở đây”. Cô thầm nghĩ như vậy.

Bỗng hàng loạt tiếng kèn trumpet nổi lên. Có tới 100 cái kèn chứ không ít. “Hoàng đế đến…”, tiếng người loan báo. Tất cả đều im phăng phắc. Một vị Hoàng đế bước vào. Tay ông đang ôm một cái hộp nhỏ. “Ôi! Ông ấy quý phái và tao nhã làm sao!”, Serena trầm trồ.

Hoàng đế đi một vòng đại sảnh. Ông giơ tay chào tất cả và mỗi người nhận được một thứ gì đó.

Serena rất muốn biết trong hộp nhỏ có gì và mọi người nhận được gì?

Cuối cùng vị Hoàng đế tới chỗ Serena. Cô khẽ nhún mình, cúi chào. Vị Hoàng đế lấy trong hộp ra một hạt giống hoa và đưa cho cô. Cô đỡ lấy và cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất.

Tiếng kèn trumpet lại nổi lên. Tất cả lại im lặng. Vị Hoàng đế dõng dạc nói: “Vào giờ này năm sau, ai dâng cho Trẫm một bông hoa đẹp nhất, thì người đó sẽ trở thành người kế vị!”.

Serena trở về nhà. Cô vẫn còn kinh ngạc về vị Hoàng đế và lâu đài. Cô nắm chặt hạt giống hoa trong tay. Cô tin chắc mình sẽ trồng được cây hoa đẹp nhất. Cô đổ đầy đất màu mỡ vào một cái chậu và cẩn thận gieo hạt. Hàng ngày cô tưới nước cho nó với cảm giác mong chờ hạt giống nảy mầm và thành cây, rồi nở thành một bông hoa xinh đẹp!

Đã nhiều ngày trôi qua, vẫn không có gì xuất hiện trong chậu cả. Serena bắt đầu lo lắng. Cô chuyển hạt giống sang một cái chậu to hơn. Cô đổ thêm đất tốt nhất và tưới nước mỗi ngày hai lần. Rồi nhiều tháng trôi qua, vẫn không có gì xảy ra. Rồi cả năm trôi qua, vẫn không thấy gì. Cuối cùng mùa xuân đã đến, nghĩa là đến lúc cô phải quay lại cung. Cô lo lắng đến nghẹt thở vì không có bông hoa nào để dâng cho Hoàng đế, thậm chí một cái mầm nhỏ cũng không. Cô nghĩ: “Chắc mọi người sẽ cười vào mình mất vì mình chỉ có cái chậu đất này. Làm sao có thể đối mặt với Hoàng đế đây?”.

Trên đường tới cung điện, bạn của Serena với một cây hoa to dừng lại: “Serena! Cô không định dâng lên Hoàng đế cái chậu đất đấy chứ? Cô không thể trồng được một bông hoa to như tôi đâu!”.

Cha của Serena đã nghe hết thảy mọi chuyện. Ông ôm Serena vào lòng và an ủi: “Tùy con nghĩ xem có nên đi tới cung điện hay không. Nhưng theo ba, con nên đi và trình bày sự thật với Hoàng đế”.

Dù không sẵn sàng vào cung, nhưng Serena biết cô không thể bất kính với Hoàng đế được. Hơn nữa, cô cũng muốn vào cung một lần nữa. Cô quyết định lên đường với cái chậu đất trên tay.

Nhìn thấy đông đủ các thần dân của mình, vị Hoàng đế rất hạnh phúc. Rất nhiều các loại hoa đẹp với nhiều kích cỡ, màu sắc. Ai cũng tự hào dâng lên cây hoa đẹp nhất của mình. Vị Hoàng đế kiểm tra kỹ lưỡng từng cây hoa. Serena lo lắng cúi đầu. Cô núp người xuống và nghĩ: “Hoàng đế không thể chọn mình vì tất cả những bông hoa đều đẹp”. Cô giật thót mình khi vị Hoàng đế tới gần. Cô không dám nhìn lên, mà ôm khư khư lấy cái chậu. “Sao cô lại mang tới một cái chậu đất thế này?”, vị Hoàng đế hỏi.

Serena lí nhí trả lời: “Tâu bệ hạ… con cũng gieo hạt. Cái hạt Người đưa cho con. Con cũng tưới nước mỗi ngày. Con còn thay chậu mới và cho thêm đất tốt… nhưng nó không nảy mầm. Con đã chăm sóc nó cả năm… Con có thể làm gì hơn được? Con chỉ có cái chậu không này mà thôi”.

Vị Hoàng đế mỉm cười và nắm tay Serena. Cô quá sợ hãi. “Ôi, mình chết chắc rồi”, cô thầm nghĩ.

Vị Hoàng đế dẫn cô lên phía trước. Ông tươi cười tuyên bố: “Trẫm đã tìm ra người kế vị. Người này xứng đáng cai trị vương quốc!”.

Serena quá bối rối. Cô nói: “Hoàng đế… Con không có hoa. Con chỉ có chậu đất mà.”

Hoàng đếnhìn Serena và nói: “Đây chính là điều trẫm mong đợi. Trẫm không biết ở đâu lại có những bông hoa xinh đẹp này. Trẫm đã cho mọi người những hạt giống đã bị rang chín. Những hạt giống đó không thể nảy mầm để lớn thành những cây hoa xinh đẹp như vậy. Con thật đáng khen, Serena. Con đã rất dũng cảm và trung thực. Ta thưởng cho con toàn bộ vương quốc của ta. Con sẽ là một Nữ hoàng kế vị!”.

Những Giá Trị Sống Dành Cho Trẻ Từ 8 Đến 14 Tuổi

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here