Sau cuốn sách Hạt Giống Yêu Đời, First News vừa hoàn tất hợp đồng bản quyền và xuất bản cuốn sách thứ hai của tác giả Robert Fulghum – “Maybe or Maybe not” với tựa tiếng Việt là Nội Tâm Bí Ẩn. Cuốn sách nằm trong danh mục là 1 trong 8 cuốn sách bán chạy thuộc hàng best seller của Robert Fulghum do Thời báo New York Times bình chọn. Cho đến nay 8 cuốn sách đã bán ra 17 triệu bản với 31 ngôn ngữ và 103 quốc gia trên thế giới.

Điều gì làm nên sức hấp dẫn, được bạn đọc ưu ái dành tình cảm như vậy ở những cuốn sách của Robert Fulghum? Câu trả lời đang chờ bạn khi lật mở từng trang của Nội Tâm Bí Ẩn.

Robert Fulghum chỉ ra, trong mỗi một con người tồn tại 3 đời sống: đời sống xã hội, đời sống riêng tư và đời sống bí mật. Ở đó, đời sống xã hội của chúng ta xoay quanh các công việc và cuộc sống, nơi những nguyên tắc, pháp luật và các tục lệ khiến chúng ta cứ phải răm rắp tuân theo. Trong khi đó, đời sống riêng tư của chúng ta lại gắn với sự hiện diện của gia đình, bạn bè và hàng xóm, vốn là những người mà chúng ta phải quan tâm, tôn trọng, tuy những nguyên tắc, lề thói được đặt ra không chặt chẽ bằng đời sống xã hội.

Ngược lại với hai đời sống đó, trong đời sống bí mật của chúng ta, tức là những gì diễn ra trong tâm trí mỗi người, hầu như mọi thứ đều có thể xảy ra. “Khi chẳng còn ai khác ở xung quanh, chính mỗi người mới có thể trả lời cho những điều mình suy nghĩ và hành động. Phân chia thành “thực tế” hay “hư cấu” không còn thích đáng ở đây nữa”, Robert Fulghum diễn giải.

Robert Fulghum nói thêm: “Chúng ta đề cập đến chính mình bằng đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất số ít – “tôi” – nhưng bên trong đó có lẽ luôn tồn tại nhiều hơn một cá thể. Dường như lúc nào trong tâm trí tôi cũng có những cuộc đối thoại bất tận giữa tôi và một bản thể khác. Và kỳ quặc thay, bản thể đó lại thường thông minh hơn tôi”.

Trong cuốn sách Nội Tâm Bí Ẩn của mình, Robert Fulghum đã gửi tới bạn đọc những câu chuyện được xem là những chiếc chìa khóa để khám phá đời sống bí mật hay cũng chính là đời sống nội tâm bí ẩn của mỗi người. Ở đó có những câu chuyện sâu sắc, thâm thúy; cũng có những câu chuyện mang tính hài hước.

Có lẽ, vì bản thân là người từng kinh qua nhiều công việc, vai trò như ca sĩ, họa sĩ, nhân viên kinh doanh, chuyên viên pha chế rượu, giáo viên hội họa, mục sư… nên những đề tài được Robert Fulghum đề cập trong cuốn sách của mình hết sức phong phú và đa dạng. Có những đề tài mang tính cao siêu trong cảm hứng về tôn giáo, về toán học, âm nhạc cổ điển… nhưng được tác giả thể hiện bằng những câu chuyện gần gũi, giản dị.

Maybe hay Maybe not là những từ dùng để ám chỉ điều có thể hay không thể của một vấn đề nào đó. Tất cả những gì chúng ta nghĩ, chúng ta tin, hay chúng ta đã làm, đó chỉ là chuyện của chúng ta. Số phận của chúng ta đang nằm trong tay ta liệu ta có dám quả quyết rằng chúng ta sẽ làm được những điều mà từ bấy lâu nay chúng ta không hề tưởng tượng đến hay không.

Bạn không cần phải là một giáo sư thần học hay thuộc về một tổ chức tôn giáo nào, nhưng chính bạn phải là người giải quyết vấn đề trong cuộc sống của mình dù theo cách này hay cách khác.

Maybe là câu nói của chúng ta và cũng là câu trả lời thông mình nhất để giúp ta rộng mở cánh cửa tri thức, giúp ta nhận biết được ý nghĩa cuộc sống. Cuộc sống hàng ngày xảy ra rất nhiều điều nhưng chúng ta phải luôn tin rằng, chính chúng ta phải đối mặt và giải quyết các vấn đề ấy một cách triệt để, hơn thế nữa quyển sách này cho ta thấy được rằng trong mọi hoàn cảnh khó khăn luôn song hành với nó là hướng giải quyết.

Với đề tài chủ yếu xoay quanh thế giới nội tâm nhiều bí ẩn của con người, bạn đọc sẽ tìm thấy trong cuốn sách Nội Tâm Bí Ẩn những giây phút thư giãn thật sảng khoái khi cùng thưởng thức những chiêm nghiệm thú vị đầy bất ngờ của vị tác giả hài hước đến độ thâm thúy này.

Thông tin tác giả

Robert Fulghum không chỉ là nhà văn mà còn là một triết gia, một diễn giả được mến mộ. Ngoài ra, ông còn đủ phiêu lưu để trở thành một chàng cao bồi, đủ lãng mạn để làm một ca sĩ nhạc đồng quê, đủ năng động để trở thành nhân viên kinh doanh, họa sĩ chuyên nghiệp, chuyên viên pha chế rượu, giáo viên hội họa, mục sư, và hơn tất cả là một người cha mẫu mực.

Fulghum là tác giả của nhiều ấn phẩm bán chạy nhất do New York Times bình chọn. Ông hiện đang sống ở Seattle, Washington.

Trích đoạn sách hay

Leo xuống lưng voi

Năm 1984, tôi và vợ gói ghém đồ đạc rồi bắt đầu một hành trình 5 tháng vòng quanh thế giới. Cuối cùng ước mơ cũng thành hiện thực. Thật là một chuyến đi tuyệt vời. Vậy đấy, đề phòng những rạn vỡ tình cảm thì dễ, còn thực tế luôn khó khăn hơn nhiều.

Du lịch là một việc khiến đầu óc con người ta căng thẳng. Phần lớn thời gian của chuyến đi đòi hỏi bạn phải xoay xở với những thứ lạ lẫm, từ ngôn ngữ, tiền tệ, tục lệ địa phương cho đến chuyện thủ tục, chỗ ở và đồ ăn thức uống. Vấn đề của việc “rời xa tất cả” thật ra lại chính là rời xa tất cả những thứ quen thuộc, dễ chịu ở nhà, từ những mùi vị, âm thanh cho đến nghi thức văn hóa. Phải đặt đầu óc trong tình trạng chú ý suốt cả một thời gian dài quả thật sẽ khiến con người ta kiệt sức. Một người thôi đã phát cáu, hai người càng dễ cáu hơn.

Dù sao thì chuyến đi mệt mỏi của chúng tôi cũng có những giây phút nhẹ nhàng với một màn cưỡi voi ở Thái Lan.

Chuyện là khi đi được nửa chặng đường, chúng tôi bỗng nghĩ nếu mình đang có một quãng thời gian tuyệt vời đến như vậy thì hà cớ gì lại không tận hưởng nó?

Một người quen giúp thu xếp cho chúng tôi một chuyến tham quan đến khu rừng bảo tồn ở miền bắc Chiang Mai, nơi người ta vẫn còn dùng voi để kéo gỗ. Chúng tôi ngồi trên lưng những chú voi và xem chúng làm việc. Bên hông chúng, người ta buộc một cái thang tròng trành và chúng tôi thận trọng leo lên, ngồi vào một cái bành gỗ được ràng vào lưng voi. Cảm giác lo sợ khi leo lên cũng giống như khi ta cưỡi chúng vậy. Chúng tôi ngồi ngất ngưởng trên cao, cảm giác như mình có thể bị hất văng ra bất kể lúc nào con thú lắc lư bước tới.

Khi người ta lại thả thang cho chúng tôi leo xuống, tôi chú ý đến tấm bảng nhỏ gắn vào những nấc trên cùng:

LƯU Ý : BẢNG HƯỚNG DẪN LEO XUỐNG LƯNG VOI TRƯỚC TIÊN, HÃY TRẤN AN BẢN THÂN RẰNG LEO XUỐNG DỄ HƠN LEO LÊN RẤT NHIỀU.

Nhiều năm sau đó, hầu như tôi đã quên hết những chi tiết của chuyến đi ấy nhưng lại nhớ rất rõ về bảng chỉ dẫn leo xuống lưng voi ấy ở Thái Lan. Trong bảng đó, người ta còn dặn rằng bạn phải bám cả hai tay khi leo xuống và chớ có chọc vào người chú voi. Tuy nhiên, dòng chữ đầu tiên đã để lại ấn tượng rất nhiều với tôi.

Ngay cả bây giờ, mỗi khi tôi sắp sửa làm một điều gì đó quan trọng, dù lớn hay nhỏ, tôi đều nghĩ trong đầu: “Cái này giống như leo xuống lưng voi”. Và thỉnh thoảng tôi quả thật đã tự trấn an đầu óc của mình như thế.

Huấn luyện bán hàng

Cứ tháng Chín về là làn sóng nghiện bóng đá lại dấy lên trong lòng người dân Seattle.

Hễ thấy trẻ con xuất hiện ở cửa để bán những thanh kẹo đắt đỏ nhằm kiếm tiền mua đồng phục là chúng tôi biết mùa bóng đá lại về. Những vị khách non nớt từ đầu đến chân đó luôn là những tân binh – trong cả trò chơi bóng đá lẫn trò chơi bán hàng tận nhà.

Hãy tưởng tượng cảnh này.

Một tiếng gõ rụt rè trên cửa. Rồi một đứa bé con, đầu cúi xuống, miệng lí nhí, tay chìa ra mấy thanh kẹo sô-cô-la như thể đang xin lỗi vì đã lấy cắp món gì đó.

Đứa trẻ không hề muốn có mặt ở bậu cửa nhà bạn.

Cả bố mẹ chúng đang đứng ngoài bụi cây kia cũng không muốn có mặt ở đó.

Và chính bạn cũng không cần đến món sô-cô-la đó.

Nhưng vì đã từng là một đứa trẻ và cũng có đôi lúc tham gia phần nào vào hoạt động này, bạn buộc phải góp phần dạy cho lớp trẻ những bài học vỡ lòng về chuyện tự lập, rồi nào là thể thao và đời sống.

(Ngoài ra, cho dù thật sự không cần sô-cô-la đi nữa thì bạn vẫn muốn có sô-cô-la và việc giúp đỡ lớp trẻ nhằm khuyến khích chúng chẳng có gì là sai cả.)

Con gái của một người bạn tôi, một cô bé chín tuổi, mới đây đã trải qua cái nghi thức dành cho đám thiếu niên này bằng cả thành công lẫn thảm họa.

Vì đó là mùa đầu tiên của đội bóng nên mỗi đứa trẻ phải quyên tiền để mua đồng phục bằng cách bán ít nhất là một hộp sô-cô-la. Đây đúng là hình mẫu cho tinh thần đồng đội của môn bóng đá – mỗi thành viên đều phải góp sức để đạt được mục tiêu.

Không hề có chút hăng hái nào, con bé nhận hộp sô-cô-la phải bán với cảm giác chẳng khác gì phải chấp nhận đám mụn tuổi dậy thì trong vòng vài năm tới – nghĩa là một thứ mà ta nên tránh nếu có thể, còn nếu cần thiết thì cũng phải chịu đựng. Con bé muốn chơi bóng đá nhưng lại không biết việc bán kẹo luôn là điều kiện tiên quyết để được chơi bóng đá.

Trái với những gì con bé hy vọng, bố mẹ nó không hề mua hộp sô-cô-la. Quả thật con bé đã đặt quá nhiều hy vọng vào kế hoạch của mình.

Bạn bè và anh trai của nó thì không giúp được gì, mặc dù cũng cố gắng giúp nó khỏi phải kiểm kê bằng cách ăn cắp lấy vài thanh kẹo. Và mọi thành viên trong lớp Chủ nhật của nó đều có sô-cô-la để bán.

Con bé giấu hộp sô-cô-la dưới giường trong vòng một tuần, hy vọng bà tiên sẽ lấy nó đi và để lại tiền cho nó. Nhưng may mắn không hề đến!

Cho đến khi bà chủ tịch hiệp hội bóng-đá-kẹo-sô- cô-la gọi cho người bố để xem chuyện gì đã xảy ra và tại sao con bé không đi tập bóng cũng như không đem nộp hóa đơn bán kẹo, người bố cảm thấy mất mặt. Ông hứa sẽ giải quyết chuyện này.

Lập tức, ông giáo huấn con gái khẩn cấp kỹ năng bán hàng và giao tiếp. Rồi ông cùng con gái tập dượt hẳn hoi. Con bé tiến đến bên cửa, tập gõ cửa và ông la lớn: “Gõ to lên, bố không nghe thấy gì cả!”, cho đến khi con bé gõ cửa chẳng khác gì cả đại đội cảnh sát đến xét nhà.

Ông bố bảo cô bé nhìn lên, đoạn nói rõ ràng và đề nghị mua một tặng một. Cuối cùng, cho đến khi con bé phải hét lên: “ÔNG MÀ KHÔNG MUA THÌ CHÁU SẼ ĐỐT NHÀ ÔNG ĐẤY!”, thì người bố cảm thấy buổi huấn luyện đã thành công.

Khi đến căn nhà đầu tiên, người bố vỗ nhẹ lên mông con gái ngụ ý khuyến khích con bé cứ đi mà làm việc của mình, đoạn ông nấp vào phía sau một cái cây và quan sát cảnh mua bán kẹo. Con bé đứng như trời trồng trước cửa đâu khoảng năm phút cho đến khi người bố nhận ra con mình đã xuống tinh thần. Ông bèn bước ra và hai bố con im lặng đi về nhà.

Người bố lại tiếp tục dùng lời động viên con bé, giúp con bé thêm can đảm và kể cho nó nghe về những gì ông đã làm khi bằng tuổi nó. Thậm chí ông còn nói đến cả tương lai, rằng những phụ nữ đích thực đều có thể làm được điều đó. Con có hiểu không? Và bây giờ, con hãy đi mà làm lại một lần nữa.

Lần này con bé muốn đi một mình, bởi việc ông bố cứ nấp ngoài đường khiến nó cảm thấy căng thẳng.

Tới căn nhà đầu tiên, con bé nện nắm đấm vào cửa rồi bỏ chạy ngay.

Thêm vài người hàng xóm nữa tự hỏi ai đã đập cửa nhà mình rồi bỏ đi mất. Không dám gõ cửa đàng hoàng, suốt cả buổi chiều hôm ấy con bé ngồi trong nhà xe, thu mình trên băng sau của xe. Đến giờ ăn tối nó mới xuất hiện, thất bại hoàn toàn.

Người bố không thể nào bỏ cuộc. Đây là thời điểm hết sức quan trọng đối với con ông. Ông bắt đầu nghĩ đến sức mạnh của việc quảng cáo. Phải tận dụng ưu thế của địa phương. Gia đình ông sống trong một làng đại học, trong khu mà dân hâm mộ bóng đá thường hay đỗ xe để vào sân vận động xem các buổi thi đấu vào chiều thứ Bảy. Đây là chỗ mà hàng trăm người qua lại, chắc chắn họ sẽ muốn và cần mấy thanh kẹo ấy!

Ông bèn giải thích ý tưởng quảng cáo cho con bé và thuyết phục nó rằng tất cả những gì họ cần làm chỉ là một tấm bảng và con bé sẽ đứng ngay góc đường khoảng một giờ trước khi trận bóng bắt đầu, và những tay hâm mộ sẽ mua sạch mớ kẹo của nó.

Thế là họ cùng làm một tấm bảng, trên đó có ghi: “HÃY GIÚP ĐỘI BÓNG CỦA TRƯỜNG MUA ĐỒNG PHỤC – CHỈ 1 ĐÔ-LA – SÔ-CÔ-LA NGON TUYỆT!”.

Con bé đi được một tiếng đồng hồ. Người bố cứ thế ngóng ra ngoài hiên từng chặp.

Cuối cùng con bé về nhà, miệng cười toe. Một nụ cười chiến thắng! Chỗ kẹo đã được bán SẠCH, thế là nó đã được giải phóng. Người bố rất tự hào về cô con gái của mình và hài lòng với bản thân. Họ quả là một đội tuyệt vời! Cả hai cùng ăn mừng bằng món kem và chuối tươi, rưới thêm ít sô-cô-la chảy.

Vài ngày sau, một người hàng xóm của họ vốn cũng tham gia chiến dịch bán lẻ này ghé sang vào buổi tối, khi con bé đã lên giường đi ngủ. Ông và người bố cùng ngồi trước hiên nhà uống bia, tận hưởng bầu trời đêm mùa thu. Người hàng xóm bảo: “Tôi có cái này khá thú vị muốn cho anh xem. Tôi nghĩ mình không nên giữ nó làm gì, nhưng anh phải hứa với tôi là không đưa nó cho con gái anh”.

Người hàng xóm rút từ trong túi giấy ra một tấm bảng bằng giấy bồi cứng và nói tiếp: “Tôi tìm thấy cái này trong thùng rác cạnh nhà”.

Đó là tấm bảng mà người bố đã làm cho con gái. Trên đó vẫn ghi “HÃY GIÚP ĐỘI BÓNG CỦA TRƯỜNG MUA ĐỒNG PHỤC – CHỈ 1 ĐÔ-LA – SÔ-CÔ-LA NGON TUYỆT!”.

Tuy nhiên, bên dưới đó là dòng chữ in hoa mà cô con gái của ông viết thêm bằng bút chì màu: “BỐ CHÁU BẮT CHÁU LÀM THỨ NÀY”.

Nội Tâm Bí Ẩn

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here