Tất cả chúng ta đều mong muốn sở hữu kỹ năng ghi nhớ thật tốt. Nhưng lại không biết cách làm thế nào để cải thiện trí nhớ của mình. Trong thời buổi mà con người ngày thêm phụ thuộc vào các công cụ tìm kiếm trên Internet khiến khả năng ghi nhớ của chúng ta đang liên tục sụt giảm.

Nhưng tại sao lại có những người chỉ cần học 5 ngày là hiểu cả quyển sách 500 trang trong khi có nhữngngười học cả tháng vẫn không nắm được vài trang bài học? Bạn có thể nghĩ tiêu cực: “Mình vốn sinh ra đã có trí nhớ kém rồi, không thể thay đổi được”, hay “Những người nhớ tốt là vì bẩm sinh họ đã vậy rồi!”.

Hãy nhanh chóng gạt bỏ kiểu tư duy chấp nhận số phận đó ngay bây giờ, bởi cuốn sách của Kabasawa sẽ chứng minh cho bạn thấy:“Năng lực trí nhớ không phải bẩm sinh mà hoàn toàn có thể rèn luyện được”.

Trích đoạn sách hay

SỞ HỮU NGUỒN KÝ ỨC VÔ HẠN: PHƯƠNG PHÁP “GHI NHỚ BẰNG MẠNG XÃ HỘI”

Hãy biến trí nhớ trở thành vô hạn: Phương pháp “Thực tiễn hóa bộ nhớ” và Phương pháp “Ghi nhớ bằng mạng xã hội”

Sử dụng thông tin trên Internet như thể đó là thông tin trong não bộ của mình.

Bộ phim “Ghost in the shell” của đạo diễn Mamoru Oshii, được chuyển thể từ manga cùng tên của tác giả Shirow Masamune, là bộ phim kể về một tương lai gần khi tất cả mọi người trên thế giới được liên kết với nhau bằng một mạng lưới điện tử rộng lớn, tác động đến mọi mặt trong đời sống của con người. Ở thế giới này, não bộ con người đã chuyển sang dạng cyberbrain1, phía sau cổ của mỗi người sẽ có một “dây cắm”, từ “dây cắm” đó họ có thể kết nối trực tiếp và xử lý một lượng lớn thông tin từ Internet mà không phải chịu bất cứ sai lệch về thời gian nào. Nói tóm lại, họ có thể sử dụng thông tin trên Internet như thể đó là thông tin trong não bộ của mình. Sau khi xem phim, tôi đã nghĩ rằng “Quá tuyệt!”. Bộ phim này được công chiếu vào năm 1995. Và năm 1995 là năm “Windows 95” được bày bán, đây cũng là năm đầu tiên mà máy tính được phổ biến rộng rãi. Hơn nữa, nguyên tác của “Ghost in the shell” được ra mắt vào năm 1989, tức là được viết trong thời đại Internet chưa phổ biến như bây giờ, bởi vậy mà nó thực sự đã làm tôi rất ngạc nhiên. Từ đó đến nay đã hơn 20 năm trôi qua, tôi có thể nói rằng những điều đáng-ngạc-nhiên trong thế giới của “Ghost in the shell” đã gần như trở thành hiện thực. Chúng ta đang sở hữu những “dây cắm” dưới hình dạng “smartphone”, dù đang làm gì, ở bất cứ nơi đâu, ta vẫn có thể truy cập Internet 24/7. Não bộ không cần kết nối trực tiếp với “dây cắm” nhưng con người lúc nào cũng có thể truy cập Internet và xử lý thông tin một cách tự do như thể nó nằm trong não bộ của mình. Chỉ trừ điểm này ra thì hầu như thế giới trong “Ghost in the shell” đã và đang trở thành hiện thực. Nếu có thể sử dụng thông tin trên Internet như thể đó là thông tin trong não bộ của mình thì “năng lực trí nhớ” của chúng ta sẽ thực sự trở nên vô hạn. Chương 5 này sẽ xoay quanh các cách thực tiễn hóa bộ nhớ và khái niệm “ký ức xã hội”2 để hướng dẫn cách sử dụng ký ức số.

1Cyberbrain: Là một thuật ngữ được sử dụng trong anime/ manga “Ghost in the shell”. Cyber hóa là quá trình khi não người được hợp nhất với chip điện tử tạo thành một ngoại tạng gọi là cyberbrain. Cấy cyberbrain, thêm liên kết với các thiết bị siêu nhỏ cho phép não bộ liên kết và duy trì kết nối với mạng máy tính hoặc các cá nhân khác cùng sở hữu cyberbrain.

2 Ký ức xã hội: Là một thuật ngữ được các nhà sử học và những chuyên gia khác sử dụng để tìm hiểu về sự liên kết giữa bản sắc xã hội và ký ức lịch sử. Nó giải thích cho câu hỏi bằng cách nào và tại sao những cá thể khác nhau lại nghĩ rằng họ là một thành viên trong một cộng đồng cùng nhau chia sẻ chung ký ức.

“Lưu trữ trí nhớ” là “có thể hồi tưởng”

Như tôi đã viết ở trên, “Chúng ta thường sẽ quên hết 99% kinh nghiệm của bản thân”, nhưng nếu được tạo cơ hội thì chúng ta có thể nhớ ra rất nhiều thứ mình có thể làm. Bây giờ, hãy thử mở một album ảnh và xem lại các bức hình của vài chục năm trước nào! Bạn hẳn là sẽ nhớ ra ngay “Đây là hình mình chụp vào mùa hè năm lớp 10 đây mà!”

“Hồi tưởng” (sự nhớ lại) là thứ rất dễ bị cản trở nhưng “ký ức” của con người thì được bảo vệ cẩn thận sâu trong não bộ cả một khoảng thời gian dài.

Nếu tạo được “cơ hội” để hồi tưởng, hay nói cách khác nếu ta có “bảng tra cứu ký ức” thì chúng ta có thể dễ dàng nhớ ra những chuyện cũ. Bức ảnh trong album, cảm tưởng về cuốn sách tôi đã nói ở trên hay các ghi chú đều là một dạng của “bảng tra cứu ký ức”.

Ký ức bao gồm ba giai đoạn: “Ghi nhớ” (mã hóa), “Bảo tồn” (lưu trữ), “Hồi tưởng” (khôi phục). Hay nói một cách đơn giản, ba quá trình của ghi nhớ là “Học thuộc, ghi nhớ”, “Tiếp tục ghi nhớ” và “Nhớ lại”.

Việc nhớ lại rất quan trọng. Về cơ bản, việc “có thể nhớ ra”, cũng chính là “lưu trữ trí nhớ”. Cho dù có “ghi nhớ”, “lưu trữ” bao nhiêu đi chăng nữa nhưng nếu đến lúc cần vận dụng đến như khi thi cử mà không thể nhớ ra được thì cũng bằng không.

Khi có người hỏi, có lẽ chúng ta sẽ không thể ngay lập tức nhớ ra nội dung của cuốn sách mà mình đọc từ một năm trước. Tuy nhiên, nếu lướt nhìn qua bài “cảm nhận” mà mình đã viết trước đây mà ngay lập tức có thể trả lời được nội dung chi tiết của cuốn sách đó thì có được xem là “đang nhớ lại” không?

Nếu đang sở hữu một chiếc smartphone hay máy tính có kết nối Internet thì bạn hoàn toàn có thể “tra cứu” hàng loạt thông tin chỉ trong vòng 15 hay 30 giây.

Não của con người hiện nay giống như đang được kết nối trực tiếp với Internet. Nhưng khoan đề cập đến tình trạng này, hãy nói đến vấn đề chúng ta đang bỏ ra một lượng lớn thời gian và công sức để lưu trữ ký ức. Về một mặt nào đó, việc này cũng mang ý nghĩa là chúng ta đang bảo tồn các thông tin trong não bộ.

Thời đại lưu trữ trí nhớ vào não bộ đã kết thúc rồi. Thay vì “lưu trữ trí nhớ” chúng ta sẽ “ghi lại trí nhớ”!

Chúng ta sẽ ghi lại trí nhớ trên mạng xã hội hoặc Internet. Thời đại mà chúng ta sử dụng chúng như thể đó là ký ức của chính bản thân mình đã đến rồi. Những người trung thành với chủ nghĩa “trí nhớ trong não bộ” sẽ trở nên lạc hậu. Từ phần tiếp theo, tôi sẽ giải thích cho bạn về năm cách để không phụ thuộc vào “trí nhớ trong não bộ” mà hãy thực tiễn hóa bộ nhớ.

[Phương pháp “Thực tiễn hoá bộ nhớ” 1] Hãy ưu tiên ghi lại “khám phá” của bản thân mình

Việc ghi nhớ những thông tin chúng ta tìm hiểu được chính là sự hoài công của thời gian và sức lực

Có người nói rằng “Cái gì không biết thì tra Google”. Điều đó là hoàn toàn sai lầm. Dù có tìm trên Google, thì chắc chắn sẽ có những thứ không xuất hiện trên cửa sổ tìm kiếm. Đó chính là kinh nghiệm và bài học mà bạn sẽ thu được.

Khi bạn đọc sách, mục lục, tóm tắt và nội dung sơ lược của bất kỳ cuốn sách nào cũng có thể tìm kiếm dễ dàng trên Internet. Nhưng cảm nhận từ chính bạn thì hoàn toàn không. Nếu bạn không phải là tác giả, rất khó để suy nghĩ trong đầu của bạn về cuốn sách lại xuất hiện trên mạng.

Bây giờ là thời đại mà bạn có thể biết hầu hết mọi thứ nếu bạn tìm kiếm. Bạn không cần thiết phải nhớ những thông tin trong sách như nội dung, ngày tháng, hay số liệu thống kê. Nhưng nếu bạn không ghi chép lại những kinh nghiệm hay cảm nghĩ của bản thân thì ba tháng sau, nửa năm sau hay một năm sau, chúng hoàn toàn biến mất trong ký ức.

Chắc chắn sẽ có nhiều người hoang mang vì không biết thông tin nào trên Internet là đúng. Bạn có thể viết về những thứ mà người khác không thể đăng lên như kinh nghiệm hay bài học rút ra được từ trải nghiệm của bản thân. Những thông tin như vậy không hề có sẵn trên mạng, suy nghĩ của bạn trở nên độc nhất vô nhị và khiến bản thân bạn phát triển lên nhiều.

Trái lại, nếu như bạn quên đi việc ghi chép đó, thì dù cuốn sách bạn đọc có thú vị đến mấy, những trải nghiệm của bạn có tuyệt vời bao nhiêu, bạn cũng sẽ không tự phát triển bản thân được. Khi nghe đến từ “khả năng ghi nhớ” và “phương pháp ghi nhớ”, nhiều người sẽ tưởng tượng làm thế nào để học thuộc lòng hay ghi nhớ nội dung sách giáo khoa hay sách tham khảo. Tuy nhiên, nếu bạn gian lận thì những kỹ thuật ghi nhớ này có còn quan trọng nữa đâu?

Điều quan trọng là bạn học được gì qua những trải nghiệm của bản thân cũng như những kinh nghiệm do chính bạn đúc kết được để từ đó giúp bạn hoàn thiện bản thân mình hơn.

Bạn nên phát huy triệt để khả năng ghi nhớ. Để làm được điều đó, tôi xin đề xuất phương pháp “thực tiễn hóa”. Thật là lãng phí thời gian và công sức khi cứ cố nhớ lấy những thông tin mà chỉ cần một cú nhấp chuột là có thể tìm thấy ngay.

[Phương pháp “Thực tiễn hóa bộ nhớ” 2 ] Phục hồi trí nhớ bằng phương pháp “Ghi chú”

Phương pháp ghi nhớ 100% sau một năm

Ký ức là thứ rất mơ hồ. Bạn còn nhớ bao nhiêu nội dung trong cuốn sách vừa đọc tháng trước? Hay bạn có tự tin là mình có thể nhớ được nó sau nửa năm, một năm? Hay có khi bạn sẽ quên đến hơn 90% nội dung ngay lập tức sau khi đọc. Đó là một phương pháp học không hiệu quả. Tuy nhiên có một cách giúp bạn nhớ được lâu 100% những bài học rút ra được từ việc đọc sách. Theo cơ chế não bộ con người, 99% những gì đã đọc sẽ đi vào quên lãng. Nên tôi cho rằng con người không có khả năng nhớ hết 100% mọi thứ.

Nhưng không có gì là không thể. Đó là một phương pháp cực kỳ đơn giản, chính là ghi chép lại.

Ngay sau khi bạn đọc xong một cuốn sách, hãy nhanh chóng ghi chép lại những bài học, cảm nhận mà bạn lĩnh hội được. Rồi một lúc nào đó bạn sẽ viết được một tác phẩm hoàn chỉnh.

Vậy thì hãy thử nhớ lại nội dung của cuốn sách này sau một năm nhé. Có thể trong một khoảnh khắc bạn chưa thể nhớ ra nội dung là gì, nhưng nếu đọc lại những cảm nhận mà bạn tự viết thì bạn sẽ nhớ ra ngay nội dung của nó như chỉ vừa mới đọc xong. Và như vậy, nếu ghi chép cẩn thận thì có thể bạn sẽ dễ dàng nhớ ra đấy.

Chắc là sẽ không có ai sau khi đọc lại cảm nhận của mình từ một năm trước lại thốt lên câu: “Tôi chẳng nhớ đã đọc cuốn sách này! Tôi cũng chẳng nhớ là mình đã viết câu này!”.

[Phương pháp “Thực tiễn hóa bộ nhớ” 3] “Thực tiễn hóa” biến suy nghĩ và nhận thức thành ký ức

Phương pháp lưu trữ ký ức vĩnh viễn

Những trải nghiệm, bài học và suy nghĩ của bạn không được lưu trong não bộ mà được ghi lại bên ngoài. Trong thuật ngữ chuyên môn “siêu nhận thức”, nó được định nghĩa là “thực tiễn hóa”.

Hiện tượng “thực tiễn hóa” là những suy nghĩ và ý tưởng của bản thân được thể hiện ra bên ngoài thông qua câu văn, từ ngữ, biểu đồ hay những hình ảnh minh họa.

Siêu nhận thức là “nhận ra được nhận thức”, có nghĩa là sự hiểu biết cá nhân liên quan đến quá trình nhận thức của bản thân. Người ta gọi khả năng quan sát một cách khách quan những gì bạn đang nghĩ đến là “siêu nhận thức”. Năng lực siêu nhận thức là năng lực rất quan trọng giúp bạn tự giải quyết các vấn đề của mình để đạt được các mục tiêu.

Làm thế nào để nhận thức bản thân một cách đúng đắn? Điều này là một khía cạnh quan trọng trong phương pháp “thực tiễn hóa”. Đó là việc mỗi cá nhân đưa ra những suy nghĩ trong đầu rồi sau đó thể hiện quan điểm của mình về những điều đấy. Từ đó, tự bản thân sẽ đánh giá được chúng một cách khách quan.

Hãy ghi chép lại những suy nghĩ và ý tưởng của bạn. Nói cách khác là ghi lại những ấn tượng đọng lại sau khi đọc một quyển sách, xem một bộ phim, hay sau một chuyến du lịch. Những điều nói trên chính là phương pháp “thực tiễn hóa”.

Ở chương sách này, “thực tiễn hóa” sẽ gần giống như Output, tuy nhiên cũng có những Output không để lại ghi chú, ví dụ như là khi nói chuyện. Việc ghi chú và đưa dữ liệu ra bên ngoài được gọi là “thực tiễn hóa”. Vậy nên Output và “thực tiễn hóa” nằm ở hai phạm trù riêng biệt.

Và mục tiêu đề ra ở chương này là phải làm sao để thông tin đọng lại trong trí nhớ bằng việc “thực tiễn hóa”.

Sáu ích lợi vô giá của phương pháp “Thực tiễn hóa”

Khi thực hiện “Thực tiễn hóa”, bản thân bạn sẽ gặt hái được những lợi ích gì?

(1) Nắm bắt được một cách khách quan những suy nghĩ cá nhân.

(2) Thay đổi được thái độ về những suy nghĩ của bản thân.

(3) Nhìn nhận lại chính mình để thay đổi và phát triển bản thân.

(4) Có thể lý giải được cho người khác hiểu về những gì đang diễn ra trong đầu mình.

(5) Tăng cơ hội giao tiếp với người khác, từ đó tạo nên sự đồng cảm, thấu hiểu giữa hai bên.

(6) Lưu trữ được những suy nghĩ của cá nhân dưới dạng thực thể. Nói cách khác là lưu trữ trong ký ức.

Bằng cách tiến hành thực tiễn hóa, mỗi cá nhân sẽ dần nhận thức sâu sắc hơn về bản thân và sẽ được người khác thông cảm và thấu hiểu. Hơn nữa, những suy nghĩ hay kinh nghiệm cá nhân cũng sẽ dễ dàng lưu lại trong ký ức. Điều quan trọng là dù ý tưởng, suy nghĩ của bản thân có hay đến mức nào, dẫu cho bạn có giàu kinh nghiệm hay hiểu biết như thế nào, nếu như không “thực tiễn hóa”, nói cách khác là nếu như những điều đó không được đem ra áp dụng, cứ giữ mãi cho mình mà không chia sẻ với ai, thì sẽ không có người nào hiểu được giá trị đó và ngay cả bản thân bạn cũng không thể đánh giá được chính bạn. Những suy nghĩ tuyệt vời, những kinh nghiệm cá nhân quý báu đó, nếu bạn chỉ cất giữ nó trong bộ nhớ thì 99% ký ức ấy sẽ dần bị lãng quên. Mặt khác, bằng việc “thực tiễn hoá” những suy nghĩ và ý tưởng, những kinh nghiệm và kiến thức độc đáo của cá nhân thì không những bạn sẽ nhanh chóng hoàn thiện bản thân mà còn được mọi người xung quanh nhìn nhận.

[Phương pháp “Thực tiễn hóa bộ nhớ” 4] Áp dụng phần não trung gian vào mạng xã hội

Có thể trả lời bất cứ câu hỏi nào trong 30 giây?

Trên Youtube, tôi sở hữu một kênh tên là Bác sĩ khoa thần kinh – Shion Kabasawa và cập nhật video mỗi ngày. Mỗi video thường chỉ kéo dài từ hai đến ba phút. Trong một tháng có khoảng 30 đoạn video liên tiếp được đăng tải và đã đạt đến gần 500 video. Tôi đã mời các khán thính giả đến tham dự trong video của mình. Tôi sẽ khiến những người có mặt ở trong khán phòng ngạc nhiên vì trong buổi nói chuyện, tôi sẽ nhận các câu hỏi từ khán thính giả, sau 30 giây thì tôi phải nói là “tôi đã sẵn sàng” và chương trình sẽ được ghi hình. Về cơ bản thì không retake1 mà chỉ quay một lần. Vì video chỉ được quay trong ba phút nên trong 30 giây, tôi phải nhanh chóng suy nghĩ nội dung mà mình muốn truyền tải. Và sau đó tôi sẽ bắt đầu trò chuyện với khán phòng.

1Retake: Quay phim lại (ngôn ngữ dùng trong giới quay phim).

Người xem video có thể sẽ bất ngờ bởi vì trong vòng 30 giây tôi có thể trả lời các câu hỏi ngay lập tức mà không cần chuẩn bị trước. Nhưng thực sự khi tìm hiểu sâu hơn, thì thực tế không có gì to tát cả.

Tất cả những câu hỏi được đặt ra từ khán thính giả, chưa có câu hỏi nào mà tôi chưa nghe qua. Mọi câu hỏi, thắc mắc, phiền muộn đều có chung một khuôn mẫu, và mọi người dường như đều mắc phải những vấn đề giống nhau. Hơn 15 năm, tôi vẫn tiếp tục đăng thông tin lên mạng Internet, chỉ tính riêng tạp chí điện tử thì đã có hơn 3.000 mẩu ti tức, không những thế mỗi ngày tôi cũng viết nhiều bài báo trên Facebook. Và tính tổng tất cả các bài báo lại thì cũng có khoảng hơn 5.000 bài với những chủ đề khác nhau. Hay nói cách khác tôi đã giải quyết được tổng cộng là 5.000 vấn đề khác nhau của mọi người. Điều đó cũng giống như việc 5.000 câu hỏi – đáp đã được database1.

1 Database: Mã hóa, ở đây tác giả muốn nói trong đầu sẽ hình thành một “hệ thống” như máy tính, có sắp xếp và khi cần sẽ tự động nhớ ra dễ dàng.

Tạo mạng xã hội ở ổ cứng ngoài

Khi nhận được câu hỏi từ khán thính giả, trong đầu tôi xuất hiện nghi vấn: “Vấn đề này, mình đã từng gặp ở đâu rồi nhỉ…”

Và như thế, một loạt những câu để “tìm kiếm” thông tin như là “hình như mình đã gặp câu này ở trong một cuốn sách nào đó rồi thì phải…” được hiện ra. Cuộc trò chuyện chỉ kéo dài khoảng hai đến ba phút nên tôi phải nhanh chóng suy nghĩ những điều cần nói và nói làm sao cho dễ nghe, dễ hiểu.

Có rất nhiều người nghĩ rằng: “Vậy thì khả năng nhớ thế nào gọi là đủ để nhớ được tất cả 5.000 dữ liệu đó”, thế nhưng thực tế thì bạn hoàn toàn không cần phải nhớ nhiều đến như vậy.

Tôi nghĩ rằng quên là điều đương nhiên. Và đa số câu hỏi mà tôi nhận được từ những khán thính giả, nó trở thành “mục lục cho bộ nhớ”, giúp tôi lấy ra được những “nội dung trong quá khứ”.

Bên cạnh đó, một điểm quan trọng nữa là những ký ức đó sẽ được tôi đăng tải lên mạng dưới dạng văn bản. Tuy nhiên, tôi thường sử dụng máy tính để tìm kiếm trên Internet nên sau khi xem lại chúng thì không cần thiết phải quay video nữa. Điều kỳ lạ ở đây là nếu chỉ có ba giây thì bạn vẫn có thể nhớ lại văn bản do chính mình viết ra. Và tôi nghĩ, trong chốc lát, bạn cũng có thể nhớ lại được nội dung viết trên tạp chí thư điện tử cách đây ba tháng. Điều này cũng tương tự với kết quả tra cứu bằng máy tính vậy, mọi thông tin cứ hiện rõ dần trong đầu. Các dữ liệu có trên mạng hiện lên trong nháy mắt. Có thể thực hiện được vậy là nhờ các dữ liệu đó đã được đăng tải lên Internet.

Vậy cũng giống như việc các dữ liệu được đăng tải lên các trang mạng thì tại sao trí nhớ lại không? Dưới đây tôi xin được giải thích về phương pháp lưu lại thông tin và phương pháp đưa thông tin vào trong bộ nhớ của não.

Những nội dung trên mạng được ghi trong mạng xã hội hay tạp chí, thư điện tử có thể được lấy ra sử dụng ở một thời điểm khác, giống như ổ cứng ngoài được kết nối trực tiếp vào não bộ.

[Phương pháp “Thực tiễn hóa bộ nhớ” 5] Nếu không hiểu thì có thể tra!

Người đi làm gian lận thêm nữa cũng được!

Kỳ thi chuyển cấp và thi đại học hay một số kỳ thi như là thi giữa kỳ, thi cuối kỳ… những học sinh khi đi thi đều cố gắng hết sức có thể dùng năng lực trí nhớ của bản thân để làm bài thi.

Trong khi thi cử, nếu mở sách giáo khoa hay tài liệu sẽ bị gọi là gian lận và sẽ bị khiển trách.

Tuy nhiên, trường hợp những người đi làm phải dựa hoàn toàn vào năng lực trí nhớ của bản thân để giải quyết các vấn đề đang trở nên ngày một ít đi.

Những người đi làm cũng phải tham gia các kỳ thi như là thi thăng chức1, thi lấy bằng cấp. Nhưng do thói quen tra cứu thông tin và xem tài liệu thoải mái trong công việc hàng ngày, nên việc tự do gian lận đã trở thành việc hiển nhiên đối với những người đi làm.

1 Ở Nhật Bản, khi muốn lên chức thì phải vượt qua các kì thi thăng chức để kiểm tra và chứng minh thực lực.

Mặc dù từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, ý nghĩ “muốn gian lận” đã bị cấm và hạn chế, nhưng khi đi làm thì mọi người lại không thể kiềm chế được ý nghĩ đó.

• “Tại sao không đọc sách hướng dẫn công việc?”

• “Những điều đơn giản như này thì tìm trong sách đi!”

• “Tài liệu phát hôm qua, không hề đọc đúng không?”

• “Nếu không biết thì tra Google đi chứ”

Hẳn là ai trong chúng ra cũng từng bị trách mắng vì không chịu đọc hướng dẫn, đọc sách hay tra cứu trên Internet giống vậy. Con người suy cho cùng cũng chỉ là một sinh vật ích kỷ. Chúng ta cấm không được xem sách tham khảo, nhưng mặt khác lại bảo rằng tham khảo tài liệu hay sách nào cũng được. Việc có trí nhớ kém làm thành tích ở trường không tốt không hẳn là đáng lo ngại. Đối với người đi làm, trí nhớ tốt hay khả năng ghi nhớ tốt hoàn toàn không quan trọng. Đơn giản vì nếu không biết thì chỉ cần tra cứu thôi.

“Người đi làm có thể tự do gian lận!”: Chúng ta nên tận dụng đặc quyền tuyệt vời này hơn nữa

Phương pháp nắm bắt chuẩn xác các cơ hội bất ngờ: Lý luận của đầu bếp thép

Dù nói là “tìm gì cũng được”, “xem gì cũng được”, nhưng sự thật là đa phần mọi người đều không biết nên tham khảo gì, hay thậm chí việc đưa những từ khóa nào vào thanh tìm kiếm của Google cũng khiến nhiều người đau đầu.

Nếu nói đến việc tìm tài liệu trên mạng, những người không có thói quen đọc tài liệu sẽ không biết tìm thông tin mình cần ở đâu, không biết vấn đề đó ghi ở trang nào, và quyển sách nào chứa thông tin cần tìm.

Nói tóm lại là, nếu như đợi đến khi người khác nhờ vả mới bắt tay tìm kiếm thông tin thì đã muộn rồi.

Những người làm tốt công việc thì luôn có sự chuẩn bị trước.

Vậy thì nên chuẩn bị những gì? Hãy hình dung trong đầu một “sàn đấu nhà bếp”.

Từng có một chương trình TV mang tên “Đầu bếp thép”. Trong chương trình này, những đầu bếp giữ danh hiệu “Đầu bếp thép” như Michiba Rokusaburou, Chen Kenichi… sẽ tranh tài với những người thách đấu thông qua những món ăn đặc sắc mà họ chế biến từ các “nguyên liệu chủ đề” đã được chuẩn bị sẵn ngày hôm đó. Những cuộc đấu này diễn ra trên một sân khấu với đầy đủ dụng cụ chế biến được gọi là “Kitchen Stadium” – sàn đấu nhà bếp.

Đằng sau sân khấu ấy, ta có thể thấy những hàng dài các loại thịt, hải sản, rau củ tươi ngon, cao cấp. Không chỉ thế, những nguyên liệu ấy còn được phân loại và sắp xếp một cách tỉ mỉ, đẹp mắt, dễ dàng phân biệt được. Sau tiếng chuông báo hiệu bắt đầu thời gian nấu nướng vang lên, các đầu bếp chỉ có đúng một phút để nhanh chóng thu thập những nguyên liệu cần thiết cho món ăn của mình.

Bây giờ hãy tưởng tượng sếp bạn bảo bạn rằng “Cậu giúp tôi tổng hợp tập hồ sơ này trước ngày mai được không?” Để có thể làm được việc đó bạn buộc phải đọc và tra cứu các dữ liệu và văn kiện liên quan. Nếu là bạn, bạn sẽ làm gì? Bạn sẽ đi tìm các tư liệu, văn bản cần thiết hay thậm chí nếu cảm thấy vẫn chưa đủ, bạn sẽ đặt hàng mua thêm qua Amazon? Nếu bạn làm thế, việc hoàn thành đúng thời hạn là hoàn toàn không thể.

Vì vậy, bạn phải tạo một “sàn đấu nhà bếp” sẵn cho bản thân mình ngay từ ban đầu. Nếu như đợi đến lúc được phân công công việc bạn mới bắt đầu tìm kiếm thông tin thì trễ rồi.

Bạn phải luôn giữ cho những kiến thức, thông tin liên quan đến nghề nghiệp và chuyên môn của bản thân luôn có sẵn ở trong bộ não, để bất cứ lúc nào cũng có thể dễ dàng nhớ ra và sử dụng được.

Chuẩn bị chu đáo về mọi mặt cho công việc mà bạn muốn làm

Trước đây, có lần tôi tham dự một buổi tranh luận về vấn đề “thiếu ngủ” trên một chương trình truyền hình. Hôm ấy, bỗng dưng tôi nhận được email hỏi rằng tôi có thể tham dự chương trình hay không, trong khi ngày ghi hình là ngày kia.

Ngày hôm sau, rồi cả ngày ghi hình, dù cho lịch trình của tôi đã kín hết nhưng bằng cách nào đó tôi vẫn xoay xở để có thể tham gia được. Tuy là công việc khá bận rộn, nhưng cuối cùng thì tôi cũng đã trích ra được ba tiếng đồng hồ ít ỏi vào ngày trước buổi ghi hình để chuẩn bị cho buổi tranh luận ấy. Trong vòng ba tiếng đồng hồ, tôi đã đọc sách của những người sẽ tham gia buổi tranh luận, học hỏi về các chiến thuật công kích bằng lý luận, tìm cách chứng minh luận điểm thông qua khoảng 20 luận chứng và chuẩn bị trước phần hỏi – đáp.

Quan điểm của chúng tôi trong buổi tranh luận là “Không bao giờ nên ngủ những giấc ngắn (chợp mắt)”. Bạn có đoán được kết quả không? Thật sự mà nói thì chúng tôi đã thắng áp đảo đấy (Tuy nhiên thực tế thì buổi tranh luận sau khi lên sóng đã được biên tập lại để chúng tôi chỉ nhỉnh hơn phe bên kia một chút thôi). Sau đó thì tôi vẫn tiếp tục giành thắng lợi trong những buổi tranh luận như thế, chỉ với khoảng ba tiếng đồng hồ chuẩn bị.Tại sao việc như thế lại khả thi được?

Đó là vì tôi luôn sắp xếp cẩn thận những gì liên quan đến chủ đề “giấc ngủ” trong đầu mình, giống như kiểu “Kitchen Stadium” vậy. Nếu không sắp xếp sẵn như thế, thì tôi chẳng thể nào làm được những việc như tham dự một chương trình tranh luận mà gần như không chuẩn bị gì cả.

Đối với tôi, là một chuyên gia tâm thần học thì phải biết rõ về các lĩnh vực như “giấc ngủ”, “bệnh trầm cảm”, “phòng chống tự tử”1, “chứng suy giảm trí nhớ”, lúc nghiên cứu ở đại học hay lúc viết luận văn. Để thông thạo những lĩnh vực ấy cũng như lĩnh vực chuyên môn của bản thân, tôi phải luôn đọc nhiều sách chuyên ngành và xem qua những luận văn mới nhất. Những nhà thần kinh học hay tâm thần học đang làm việc, hàng ngày họ đều phải chuẩn bị một lượng kiến thức rất lớn để có thể thảo luận với các chuyên gia khác.

1Nhật Bản là một trong những nước có tỉ lệ tự tử rất cao trên thế giới, đến mức tự tử đã được xem là một vấn nạn xã hội ở đất nước này.

Ngay bây giờ, khi đang viết cuốn sách này, tôi cũng đang nghiên cứu về chứng suy giảm trí nhớ, và vì vậy mà tôi cũng đang phải đọc một quyển sách khá dày nói về trí nhớ của con người. Tất cả những kiến thức học được về bốn chủ đề nói trên đã được tôi sắp xếp rành mạch và ghi nhớ cẩn thận, nên dù có bị mời xuất hiện trên truyền hình một cách đột xuất hay phải viết sách thì tôi vẫn có thể xử lý được.

Nếu bản thân muốn làm việc gì đó, đừng đợi tới khi nó đến rồi mới bắt đầu làm, mà nên chuẩn bị sẵn sàng, chu toàn mọi thứ đến mức bạn chắc chắn có thể hoàn thành nó một cách tốt nhất ngay từ bây giờ. Đó là ý nghĩa thật sự đằng sau câu nói “Sắp xếp trí óc của bạn như Kitchen Stadium”.

Tận dụng mạng xã hội: Phương pháp “Ghi nhớ bằng mạng xã hội”

Trí nhớ đọng lại bằng mạng xã hội

Tôi đã hướng dẫn các bạn cách “thực tiễn hóa” bài học, kinh nghiệm, ý tưởng bằng cách ghi chép ở trên rồi nhỉ. Vậy tiếp theo đây, tôi xin hướng dẫn bạn cách “thực tiễn hóa” chúng bằng Internet và mạng xã hội nhé.

[Phương pháp “Ghi nhớ bằng mạng xã hội” 1]

Chỉ việc viết “nhật ký” cũng có thể tập luyện năng lực ghi nhớ

Mỗi ngày luyện trí nhớ một cách vui vẻ. Hiện nay số lượng người sử dụng các trang mạng xã hội như Facebook hay Blog ngày càng nhiều, mọi sự kiện trong ngày đều có thể được lưu lại trên đó dưới dạng nhật ký. Đó cũng được xem như một cách rèn luyện khả năng ghi nhớ.

Khi viết nhật ký tức là ta đang nhớ và ghi lại những chuyện mà mình đã trải qua mỗi ngày, thường nội dung nhật ký sẽ trả lời cho những câu hỏi: hôm nay có những việc gì, cảm giác thế nào, suy nghĩ ra sao… Đây giống như một bài tập rèn luyện được gọi là “nhớ lại” và có tác dụng kích thích trí não. Vì vậy, có thể xem đây là một phương pháp khá hữu ích nếu bạn muốn ngăn ngừa chứng bệnh hay quên của mình.

Trong nhật ký, những câu văn, dòng chữ được sắp xếp đóng vai trò kể lại tóm tắt những câu chuyện trong ngày. Vì vậy, sau này bạn có đọc lại nhật ký, để đảm bảo rằng hồi ức trở về sẽ đúng với câu chuyện đã từng xảy ra, thì “sắp xếp ý”, “ngôn từ hóa” và “kể chuyện” là ba yêu cầu quan trọng cần được chú ý ngay từ lúc viết.

Còn với người thích viết nhật ký trên mạng xã hội, họ viết những dòng tâm trạng để có thể chia sẻ cho bạn bè cùng nhau đọc, thì dù là dòng trạng thái ngắn vẫn sẽ sử dụng những câu văn mang tính kể chuyện, khá khác so với việc viết ghi nhớ hay mẫu ghi chú vắn tắt, ngắn gọn.

Tóm lại, nhật ký sẽ bao gồm các nội dung: “Ai?

Việc gì? Khi nào? Ở đâu?” Và sau khi viết, tức là chúng ta đã hoàn thành việc “kể chuyện”.

Con người có thể ghi nhớ “phần ký ức” về những việc mình đã làm trong ngày, nhưng không có nghĩa là tất cả “phần ký ức” của mỗi ngày đều lưu giữ lại được. Do đó, chúng ta lựa chọn chỉ ghi nhớ những sự việc ấn tượng sâu sắc và tái hiện lại bằng những câu văn. Chính vì những “phần” này được lặp đi lặp lại, làm cho ký ức cũng trở nên bền vững và khó bị lãng quên hơn. Vì thế sau này, khi đọc lại những trang nhật ký hay những dòng tâm trạng, chắc chắn bạn sẽ thấy được lợi ích của thói quen viết nhật ký.

Như vậy, thói quen viết nhật ký hằng ngày chính là một trong những phương pháp rèn luyện trí nhớ hiệu quả.

Những ký ức quan trọng được gói gọn và hiện hữu dưới hình thức là những câu chữ mặc dù vô tri vô giác, nhưng nếu sau này có lỡ quên đi, chỉ cần tìm lại trang nhật ký cũ, thì trong khoảnh khắc những câu chữ ấy sẽ sống dậy, để nhắc bạn nhớ lại những sự việc đã xảy ra.

Chỉ cần viết những trang nhật ký tích cực thì sẽ hạnh phúc!

Sau đây là một điều tuyệt vời khác nữa nếu bạn viết nhật ký.

Đại học Brigham Young của Mỹ đã tiến hành một cuộc thực nghiệm và đưa ra kết luận rằng: “Viết những trang nhật ký tích cực sẽ khiến cho cuộc sống của bạn trở nên hạnh phúc hơn”. Cuộc thực nghiệm này được tiến hành như sau: Người ta chia ra hai nhóm người và yêu cầu họ sẽ phải viết nhật ký trong suốt khoảng thời gian là bốn tuần, nhưng nhóm đầu tiên sẽ chỉ viết về những sự việc vui vẻ và có tinh thần lạc quan, còn nhóm thứ hai thì chỉ viết theo kiểu đơn thuần là kể lại chuyện. Với cách thức thực nghiệm như vậy, người ta thu được kết quả rằng: “nhóm chỉ viết về những sự việc vui vẻ và có tinh thần lạc quan” có “mức độ hạnh phúc” và “mức độ thoải mái trong cuộc sống” cao hơn hẳn so với “nhóm chỉ viết theo kiểu đơn thuần là kể lại chuyện”.

Bởi vì “mức độ hạnh phúc” sẽ được tăng cao khi viết về những nội dung tích cực và lạc quan, nên khi đăng những dòng trạng thái trên mạng xã hội, hãy thử gõ bàn phím mà nội dung chỉ xoay quanh về những điều thật vui vẻ và thú vị.

Cũng có người cho rằng những điều vui vẻ, tích cực và thú vị ngày nay rất hiếm. Nhưng chính vì thế, bạn càng cần cố gắng viết tiếp chúng, để dần dần có thể cảm nhận được, có thể phát hiện ra sự thật: Kể cả trong những ngày rất bình thường đi chăng nữa, thì rất nhiều điều vui vẻ và thú vị vẫn đang tồn tại cạnh bạn, và đang chờ bạn tìm ra chúng.

“Hôm nay viết nhật ký cho hai ngày trước”: Một trong những cách ngăn ngừa trước chứng bệnh mất trí nhớ đầy mới lạ và thú vị!

Nếu có ai đó hỏi về phương pháp ngăn ngừa chứng mất trí nhớ thì chắc chắn tôi sẽ khuyên họ hãy thử “hôm nay viết nhật ký cho hai ngày trước”.

Qua hai ngày có nghĩa là đã trải qua hai giấc ngủ. Sau giấc ngủ thứ nhất bạn giống như chú cá ngựa, những thông tin vốn đã được lưu lại thì chỉ trong giây lát liền trở nên mơ hồ. Và sau khi tỉnh dậy từ giấc ngủ thứ hai bạn sẽ giống một con gấu nặng nề, dần dần quên đi tất cả.

Nhớ được chuyện ngày hôm nay là bình thường, nhưng nhớ ra chính xác chuyện từ hai ngày trước thì mới là vấn đề khá khó khăn. Và chính vì nó khó khăn nên mới có thể gọi đây là một trong những bài tập rèn luyện trí nhớ.

Nhưng có lẽ cứ viết mãi những trang nhật ký về hai ngày trước thì cũng sẽ khiến bạn thấy việc viết nhật ký mỗi ngày trở nên khó khăn hơn. Tuy nhiên, bạn cũng có thể thử chuyển sang viết nhật ký trên Facebook hay Blog cá nhân, cách thức này cũng mang lại hiệu quả gần như tương đương với phương pháp “hôm nay viết nhật ký cho hai ngày trước”.

Tôi cũng có thử viết mấy dòng status trên Facebook kể về những việc xảy ra trong ngày như là một cách viết nhật ký. Nhưng đôi khi vì có quá nhiều bận rộn ập đến nên tôi đã không thể đăng tải chúng lên kịp ngay trong hôm ấy. Những lúc như thế, phải đến hai hay ba ngày sau đó, khi rảnh rỗi, tôi mới có thể viết lại chuyện từ mấy ngày trước rồi cập nhật lên Facebook. Suy ra, nếu bạn viết nhật ký dưới hình thức đăng tải những dòng trạng thái trên mạng xã hội thì hiển nhiên, bạn sẽ quen với việc thỉnh thoảng phải cập nhật trễ vào mấy ngày hôm sau. Như vậy, rõ ràng là điều này cũng có tác dụng khá giống với “hôm nay viết nhật ký cho hai ngày trước”.

[Phương pháp “Ghi nhớ bằng mạng xã hội” 2] Tận dụng Facebook: Phương pháp “Ghi nhớ trên dòng thời gian”

Hiệu quả của việc cập nhật trạng thái trên mạng xã hội: “Một tuần và ba lần rèn luyện trí nhớ”

Tại sao những đăng tải trên mạng xã hội thường mang tính “thực tiễn hóa”? Tại sao nhờ vào việc kể chuyện bằng những dòng trạng thái mà chúng ta có thể ghi nhớ câu chuyện của mình một cách dễ dàng và hiệu quả hơn rất nhiều?

Đó là vì cứ mỗi khi cập nhật trạng thái, mắt bạn phải nhìn nhiều lần vào dòng trạng thái đó. Hãy thử lấy việc cập nhật thông tin lên Facebook làm ví dụ và tính thử xem.

Trước tiên, bạn đăng một dòng status trên Facebook. Khoảng hơn một tiếng đồng hồ sau, khi đăng nhập lại vào lần nữa, thì thường có thể thấy ngay bài viết lúc nãy đang được hiển thị ở vị trí đầu của dòng thời gian.

Kế tiếp, cứ qua một khoảng thời gian, bạn lại vào Facebook, nhìn bài viết đó để đếm số lượt thích hay đọc bình luận của bạn bè rồi trả lời những bình luận ấy. Hành động trả lời này sẽ giúp não bạn tranh thủ ghi nhớ được một vài thông tin của status ấy nhờ việc đọc lại một lượt status để có thể trả lời bình luận chính xác.

Bạn có thể nhớ nội dung nếu trong một tuần xem lại ba lần. Đây là “quy tắc vàng của trí nhớ”, trong trường hợp bạn đăng bài lên Facebook thì chắc chắn trong vòng một tuần bạn sẽ xem lại bài đăng ấy nhiều hơn ba lần.

Bằng cách này, đăng tải lên mạng xã hội sẽ khiến bạn thấy bài viết nhiều lần, nhờ thế bạn có thể hoàn toàn tìm được cho bản thân trí nhớ “lặp lại” một cách hoàn toàn tự nhiên.

[Phương pháp “Ghi nhớ bằng mạng xã hội”3] Những kỷ niệm vui vẻ sẽ luôn đáng nhớ

Có thể áp dụng với mọi người

Khi nói “Nếu thực hiện Output thì thông tin sẽ đọng lại trong trí nhớ” thì cũng có người phản bác lại rằng “Vậy nếu không đăng lên mạng xã hội cũng được đúng không?” Việc này sẽ không có tác dụng nếu bạn chỉ thực hiện trong vòng một đến hai tháng.

Với việc hình thành thói quen Output, trí nhớ của bạn sẽ được cải thiện. Để thấy được sự tiến bộ rõ rệt thì cần phải thực hiện đều đặn hơn một năm.

Ví dụ như khi viết cảm nhận sau khi đọc sách. Cụ thể hơn là khi bạn mua một quyển sổ và viết cảm nhận vào trong đó thì với cách “xuất thông tin” này, trí nhớ bạn được cải thiện như khi bạn viết trạng thái lên Facebook vậy. Nhưng bạn sẽ tiếp tục viết những “bài viết” trong quyển sổ ấy mà không ai đọc ư? Bạn vẫn có thể làm điều ấy trong vòng một đến hai tháng, nhưng liệu bạn vẫn tiếp tục viết trong nửa năm, một năm, hoặc nhiều năm sau nữa không? Hầu hết mọi người đều nghĩ rằng điều ấy là không thể.

Điều trên xảy ra hoàn toàn tự nhiên. Thay vì không nhận được khen ngợi từ bất cứ ai, thậm chí bạn còn bị phê bình. Dù cho bạn có tiếp tục viết thì cũng không nhận được sự hồi âm nào. Bạn vẫn sẽ tiếp tục viết báo cáo đều đặn dù không ai biết sự việc thật sự là như thế nào? Những người có sự kiên định vững vàng vẫn có thể làm việc này một mình trong nhiều năm.

Nhưng Facebook thì sao? Khi bạn đăng bài báo cáo lên Facebook, sẽ có lượt thích và bình luận của mọi người. Bạn sẽ cảm thấy vui khi bài viết được mọi người “thích”, giống như: “Bạn đọc nó rồi đó à”. Bạn sẽ càng sung sướng hơn khi có những bình luận đóng góp như là “có ích ghê” hay “thông tin này thật hữu ích”. Bạn sẽ nghĩ rằng: “Những dòng này của mình mà cũng có ích với mọi người sao?” và nhờ đó mà động lực của bạn cũng được tăng lên.

Trên mạng xã hội, các đánh giá của người đọc được “hiển thị”, điều này có thể sẽ hơi đáng lo ngại, nhưng nó là một phương tiện truyền thông khuyến khích người dùng xuất những thông tin chất lượng tốt.

Nếu chỉ thực hiện một mình mà không cho ai thấy được Output thì sẽ rất khó tiếp tục thực hiện. Bằng việc được mọi người bình luận “Hay quá!” hay được chia sẻ cũng tức là vừa được chấp nhận, cổ vũ, khuyến khích cho việc Output thì động lực của bạn sẽ tăng lên đáng kể và có thể “tiếp tục” thực hiện nó. Và điều đó có nghĩa là bạn đã có thể “tự hoàn thiện bản thân”.

Điều duy nhất bạn cần làm là “đăng lên mạng xã hội”. Dù chỉ là cách Output rất đơn giản nhưng hiệu quả nó mang lại thật tuyệt vời.

[Phương pháp “Ghi nhớ bằng mạng xã hội” 4] Hãy Input mà dùng Output làm tiền đề: Phương pháp ghi nhớ có thể nhìn thấy

“Được đọc” – Áp lực giúp cải thiện trí nhớ

Khi bạn đọc và viết cảm tưởng, thậm chí là khi viết trên Facebook hay sổ tay riêng thì việc cải thiện trí nhớ cũng có hiệu quả như nhau nhưng nếu bạn diễn đạt qua lời nói thì sẽ có sự khác biệt lớn.

Cùng một bình luận, cảm xúc nhưng viết trong quyển sổ tay và viết trên mạng xã hội là hai việc hoàn toàn khác nhau. Việc viết trên mạng xã hội là bước đầu của việc “đưa người khác đọc”. Nếu bạn không muốn ai đọc và không muốn cho ai đọc thì bạn không nên đăng lên mạng xã hội. Hoặc bạn có thể đặt chế độ “riêng tư”.

“Đưa người khác đọc” sẽ tạo ra căng thẳng nhẹ làm tăng sự tập trung, khả năng hành văn và cải thiện trí nhớ.

Bởi vì không biết ai sẽ đọc nên sẽ thật xấu hổ khi viết những câu văn lủng củng. Bạn chắc sẽ không muốn có những bình luận tiêu cực nên sẽ phải đăng tải những bài viết chất lượng. Khi bạn viết trong lúc “trí nhớ căng thẳng” thì áp lực sẽ điều hòa sự căng thẳng khiến cho cơ thể tiết ra Noradrenaline, khiến cho bạn dễ ghi nhớ hơn.

Bạn sẽ nghiêm túc hơn nếu nghĩ rằng có 50.000 người đọc bài của mình

Tôi đã du học tại Chicago (Mỹ) trong ba năm từ năm 2004. Tôi là một fan trung thành của phim điện ảnh, trong khoảng thời gian du học, mỗi tuần tôi xem khoảng bốn bộ phim, mỗi tháng trên 15 bộ.

Nếu chỉ xem phim mà không để người khác biết mình cảm thấy như thế nào thì thật lãng phí.

Do đó, dựa vào những bình luận của những bộ phim mới và phân tích tâm lý của phim ảnh cùng kinh nghiệm ở Mỹ của mình, tôi đã bắt đầu phát hành tạp chí điện tử với tựa đề là “Tâm thần học từ phim ảnh bắt nguồn từ Chicago”. Tôi đến Mỹ vào tháng 4 và tạp chí điện tử lại phát hành vào tháng 7. Lúc bắt đầu phát hành, tôi đã nghĩ “Chết mình rồi”.

Tôi không tự tin vào khả năng tiếng Anh của mình. Mặc dù trước khi qua Mỹ, tôi đã học tiếng Anh theo cách riêng nhưng vẫn chưa đạt đến trình độ nghe hiểu một bộ phim mà không có phụ đề. Ngoài ra, sau khi xem phim, đăng tải những bình luận về bộ phim lên tạp chí điện tử làm cho việc xem phim trở nên sống động hơn. Vậy nên, tôi đã quyết tâm lắng nghe. Trong bất kỳ trường hợp nào cũng phải tập trung các dây thần kinh để không bỏ lỡ việc nghe. Như thế mỗi lần xem phim, tôi đều xem với thái độ nghiêm túc như vậy.

Rốt cuộc, với sự tiến bộ vượt bậc, khả năng nghe của tôi đã được cải thiện, qua một năm thì được 70% – 80%, đến năm thứ hai thì tôi đã nghe hiểu được hơn 90% những gì người ta nói.

Ngoài ra cũng nhờ vào việc phát hành tạp chí điện tử mà tôi đã đạt được thành công to lớn nhất là được xếp hạng ba trong bảng xếp hạng “Tạp chí điện tử thành công nhất Magu-Magu” của “Magu-Magu!”. Tôi được nhận giải thưởng hạng mục giải trí và giải thưởng “Gương mặt mới của tạp chí điện tử”, trong phút chốc nó đã trở thành tạp chí điện tử được nhiều người biết đến. Thành công nhất là số lượng độc giả đã đạt tới 50.000 người.

Tôi nghĩ là 50.000 độc giả đã làm tôi trở nên nghiêm túc hơn. Trong tương lai, tôi sẽ viết thêm những bài phóng sự trên tạp chí điện tử. Vậy nên, tôi vừa phải nghiêm túc lắng nghe nội dung của những câu chuyện trong phim, vừa phải ghi nhớ chúng. Tôi đi du học ở Mỹ gần 10 năm. Bây giờ, tôi có thể nhớ nội dung của những bộ phim một cách rõ ràng ngay ở rạp chiếu. Đồng thời cũng nhớ cả những nhân vật lẫn diễn biến tình huống của phim.

Ví dụ, lúc vừa đến Mỹ, tôi đã xem các bộ phim: “The Terminal”(Nơi phi trường) của đạo diễn Steven Spielberg nói về sự thương cảm của ông đối với việc nhân vật chính không nói được tiếng Anh bị bạo hành, xem phim kinh dị khó hiểu “Soul”(Linh hồn) vào dịp lễ Halloween. Và tôi cũng xem phim “Lost in translation”(Lạc lối ở Tokyo) cùng với với một đồng nghiệp chuyên khoa tâm thần người Mỹ và tranh luận về vấn đề tâm lý trong phim. Sau nữa, tôi có dịp cùng hàng ngàn khán giả khác trải nghiệm xem phim ngoài trời, có tên là “Star Wars – Episode 4: New Hope”(Chiến tranh giữa các vì sao – Hồi 4: Niềm hy vọng mới). Dù là phim nào đi chăng nữa thì giờ tôi vẫn có thể nhớ rõ như in nội dung như vừa mới xem cách đây khoảng một tháng vậy.

Nếu Input mà dùng Output làm tiền đề thì chúng ta sẽ có trí nhớ siêu việt hơn nữa. Con người khi được giám sát thì mới phát huy rõ năng lực của mình được.

Những áp lực như là “Phải đưa thông tin ra bên ngoài (hay còn gọi là Output)”, “Sẽ có nhiều người xem bài viết đó” sẽ làm tăng mức độ của sự căng thẳng, từ đó cơ thể tiết ra các hormone Noradrenaline và như thế khả năng tập trung, khả năng quan sát và khả năng nhớ lâu sẽ được cải thiện tốt.

[Phương pháp “Ghi nhớ bằng mạng xã hội” 5] Ghi nhớ tốt hơn bằng cách đăng hình ảnh lên mạng

Thông tin nhìn dễ đọng lại trong trí nhớ

Cũng sẽ có rất nhiều người đăng bài lên Facebook kèm theo hình ảnh và theo tôi đó cũng là một cách để nhớ lâu hơn. Bởi vì hình ảnh, hình minh họa, tranh vẽ, biểu đồ… được não lưu giữ lại tốt hơn. Người ta nghiên cứu rằng nếu sử dụng thêm tranh ảnh để minh họa thì việc ghi nhớ cũng tăng hơn gấp sáu lần sau 72 giờ so với việc chỉ dùng lời nói để diễn đạt thông tin. Việc sử dụng hình ảnh như vậy sẽ giúp bạn nhớ lâu hơn. Đây là chiến thuật ghi nhớ cực kỳ quan trọng. Tự tưởng tượng ra hình ảnh minh họa, hay tự tổng hợp hình ảnh hay bảng biểu sẽ giúp bạn nhớ dễ dàng. Một nghiên cứu cho rằng thông tin ngôn ngữ và thông tin trực giác được xử lý khác nhau.

Ví dụ như trường hợp 1.000 người đi xem hòa nhạc, bạn có nghĩ là nên tăng thêm lối vào không? Giảm được tắc nghẽn ở lối ra vào sẽ khiến bạn cảm thấy thoải mái hơn.

Khi ghi nhớ, hầu hết mọi người đều dùng “ngôn ngữ” để Input vào não bộ. Tuy nhiên, nếu chỉ nhồi nhét vào một “cổng ngôn ngữ”, khối lượng Input sẽ trở nên vượt quá giới hạn và bị phá vỡ. Chính vì thế, chúng ta cần lập thêm một “cổng” để lưu giữ hình ảnh. Hiệu quả Input sẽ tăng gấp đôi và có khi còn hơn thế nữa.

Với tôi, trường hợp đăng những bài viết trên Facebook thì nhất định phải bao gồm “hình ảnh minh họa”. Có thêm hình ảnh sẽ hấp dẫn người khác đọc bài của bạn hơn, và làm bạn nhớ lâu hơn. Hình ảnh minh họa, bảng biểu hay đồ thị có tác dụng giúp việc ghi nhớ trở nên dễ hơn. Nếu biết sử dụng hình ảnh minh họa cho bài viết, khả năng ghi nhớ của bản thân và cả người đọc bài viết cũng sẽ được cải thiện, thêm nữa lượt thích cũng như lượt chia sẻ cũng tăng lên. Từ đó bản thân bạn có động lực nhiều hơn.

Có thể gọi đây là phương pháp “Nhất tiễn tam điểu” (Một mũi tên trúng ba con nhạn!).

[Phương pháp “Ghi nhớ bằng mạng xã hội” 6] Hãy giảm lượng thông tin Input: Ghi nhớ bằng thư viện kiến thức

Input càng nhiều thì dung lượng trí nhớ, tri thức đọng lại càng giảm

Ngày nay, thông tin được phát tán khắp nơi. Với sự trợ giúp của Internet và điện thoại thông minh, chúng ta ngày càng tiếp nhận được nhiều thông tin hơn. Khi đang nghe điện thoại, đợi đèn tín hiệu hay đang đi bộ thì con người vẫn đang tiếp nhận và xử lý thông tin.

Như đã nói, cơ chế não của chúng ta sẽ tự động quên những thông tin mà chỉ được nhìn qua một lần.

Bạn muốn tiếp nhận 100 mẩu thông tin trong một lần hay chỉ xem 30 mẩu thông tin quan trọng và xem lại hai lần sau đó ( tổng cộng là ba lần)?

Nếu tổng thời gian là như nhau, vậy cách nào giúp chúng ta tiếp nhận thông tin tốt hơn?

Đối với trường hợp tiếp nhận 100 mẩu thông tin, hầu hết mọi người sẽ quên ngay sau đó.

Riêng những người tiếp nhận 30 mẩu thông tin trong ba lần sẽ nhớ hầu hết nội dung của chúng.

Hãy thử lặp đi lặp lại thí nghiệm này trong vòng một năm. Kết quả sẽ là những người ở nhóm tiếp nhận 100 mẩu thông tin trong một lần sẽ không nhớ được bất kỳ thông tin nào nhưng những người thuộc nhóm chỉ xem 30 thông tin trong ba lần sẽ nhớ gần như toàn bộ nội dung, giống như trong đầu họ đã hình thành nên một “thư viện kiến thức”.

Nhiều người cho rằng khi tiếp nhận càng nhiều thông tin thì kiến thức sẽ được tích lũy càng nhiều và bạn sẽ hoàn thiện bản thân nhanh hơn, nhưng thực chất hoàn toàn ngược lại. Khi chúng ta tiếp nhận càng nhiều thông tin, lượng kiến thức trong đầu sẽ ngày càng ít đi chứ không nhiều lên như ta vẫn thường nghĩ.

Thông tin được ghi nhớ trong một thời gian cố định. Khi thời gian tiếp nhận thông tin tăng lên thì thời gian xử lý thông tin sẽ không còn. Những kiến thức không được sử dụng sẽ hoàn toàn biến mất.

Do đó, bạn có còn muốn tiếp nhận nhiều thông tin nữa hay không?

Thời nay, với chiếc điện thoại thông minh trên tay, bạn có muốn ngày ngày đều bị chôn vùi trong hàng tấn thông tin mà không có sự chọn lọc hay loại bỏ các thông tin thừa thãi? Điều này không những gây khó khăn mà còn khiến bạn bị phân tán bởi nhiều thông tin “rác”.

Đối với những người tiếp nhận quá nhiều thông tin, họ sẽ tạo một “thùng rác thông tin” mà não không thể sử dụng.

Những người tiếp thu thông tin kỹ càng và có chọn lọc sẽ tạo ra một “thư viện kiến thức” mà bộ não có thể sử dụng.

Ngưng tìm kiếm dữ liệu!

Sự khác nhau của “thùng rác thông tin” và “thư viện kiến thức” chính là việc thông tin/kiến thức có được sắp xếp, xử lý hay không.

Khi đã sắp xếp chúng một cách ngăn nắp thì chúng ta sẽ rút ngắn được thời gian lấy thông tin ra từ bộ nhớ.

Nếu như bạn có thể nhớ ra những gì mình đã viết trong vòng 15 đến 30 giây thì dù bạn ghi nhớ bằng cách viết lại trên mạng xã hội hay lưu vào bộ nhớ não đi nữa thì cũng không có gì khác nhau mấy. Đây là điểm mà tôi muốn nói đến trong quyển sách này, liên quan đến “thực tiễn hóa”.

Điều quan trọng ở đây là giới hạn về thời gian “từ 15 đến 30 giây”. Mọi người dường như mất ba phút để tìm kiếm dữ liệu mình muốn truyền tải nên thật vô lý khi nói bạn “đã có sẵn” nó ở trong bộ nhớ não. Nhiều người nghĩ rằng “có thể tìm dữ liệu sau”, tuy nhiên, cho dù bạn có tìm dữ liệu mình mong muốn thì chắc chắn cũng sẽ có lúc bạn không thể nhớ ra nó được ngay lập tức.

Ví dụ như, chúng ta tìm kiếm từ khóa “trí nhớ” trên máy tính, 1.373 kết quả sẽ được hiển thị. Và trong số đó, sẽ mất rất nhiều thời gian nếu chúng ta tìm từng cái một.

“Tìm kiếm” được coi như là một cách tiết kiệm thời gian nhưng thực ra đối với tôi, nó chỉ tốn thêm thời gian nếu chúng ta không biết mục tiêu. Việc nhớ lại bản thân đã cất dữ liệu ở đâu trong bộ nhớ não sẽ giúp bạn nhớ ra nội dung một cách chính xác hay thậm chí còn nhanh hơn là “tìm kiếm”.

Để làm được như vậy, bạn nên sắp xếp “dữ liệu” và “tài liệu” thật ngăn nắp. Ví dụ như những bản thảo và ghi chú của vấn đề “trí nhớ” trong quyển sách này được lưu trữ trong một file có tên là “Phương pháp tối ưu hóa trí nhớ”. Thêm vào đó, phải phân loại file như “tài liệu” – “viết năm 2015”

– “Phương pháp tối ưu hóa trí nhớ”. Ngoài ra nên tạo thêm file “cũ” và cho file “đã xử lý” vào cùng một chỗ trong “Phương pháp tối ưu hóa trí nhớ”. Trong trường hợp muốn chọn ra một bản thảo liên quan đến trí nhớ, hãy mở file “Phương pháp tối ưu hóa trí nhớ” ra, bạn sẽ tìm thấy file mình mong muốn ngay lập tức. Như vậy, bằng cách sắp xếp file một cách gọn gàng và hợp lý, bạn có thể mở file mà mình muốn tìm nhanh hơn những cách tìm kiếm thông tin bình thường như trước. File trong máy tính luôn cần phải được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Khi màn hình máy tính có một đống file nằm rải rác khắp mọi nơi, bạn sẽ không thể tìm kiếm được thông tin ngay lập tức do tình trạng “ký ức nằm ngoài não”.

[Phương pháp “Ghi nhớ bằng mạng xã hội” 7] Duy trì sự cân bằng giữa Input và Output

Quan trọng là tự phát triển chứ không phải ghi nhớ

Dù tôi đã từng nói rằng việc áp dụng thông tin nhiều thì tốt hơn là tiếp nhận nhiều thông tin, nhưng cũng không nhất thiết phải như thế. Mặc dù chỉ tiếp nhận một lượng ít thông tin nhưng tôi lại tập trung vào phần áp dụng hơn, như thế việc áp dụng sẽ trở nên tốt hơn. Ví dụ như nếu một cái blog được cập nhật tin tức hằng ngày, độc giả cũng sẽ dần cảm thấy chán và không muốn đọc nữa. Hoặc là những cuốn sách mỏng nhưng được phát hành theo tháng thì sẽ mang lại lợi nhuận cao hơn. Chỉ khi đảm bảo được chất lượng và số lượng tiếp nhận thì ta mới có thể bắt đầu phát huy tốt. Khi Input và Output ở trạng thái cân bằng hài hòa thì mới có thể tự phát triển nhanh nhất.

Một số doanh nhân đã từng nói rằng: “Tôi đã nghiên cứu rất nhiều nhưng lại chẳng đạt bao nhiêu thành tựu”, hầu hết là do họ đã Input quá nhiều nhưng lại ít khi Output. Chỉ Input mà không Output thì cũng chỉ phí thời gian mà thôi.

Một số người gặp vấn đề trong việc không có thời gian để Output, thực ra cách giải quyết rất đơn giản, bạn chỉ cần giảm thời gian Input lại và biến nó thành thời gian để Output. Ví dụ như một người mỗi một tháng đọc ba cuốn sách nhưng lại gần như không Output thì việc đó chẳng khác gì đọc sách để giết thời gian. Hãy giảm số lượng đầu sách lại một cuốn, như vậy bạn sẽ có thời gian để Output. Vì vậy, nội dung của những quyển sách kia sẽ lưu lại thật lâu trong ký ức, đồng thời thúc đẩy sự tự phát triển.

Mục đích của tôi khi viết cuốn sách này không phải là để làm người ta nhớ lâu hơn. Dù cho là có trí nhớ tốt hay không, hãy Output, hãy kể cho bất kỳ ai về những ký ức mà mình nhớ được. Điều quan trọng là phải thúc đẩy sự tự phát triển qua những “kỹ năng kinh doanh” như kỹ năng viết, khả năng diễn đạt, sáng tạo, giải quyết vấn đề và giao tiếp… mà không bị bó buộc vào trí nhớ. Tôi nghĩ là nên tập thói quen nói lên suy nghĩ của mình để cân bằng Output và Input.

Phương Pháp Tối Ưu Hóa Trí Nhớ

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here