Nhà tâm lý học và triết gia người Mỹ William James từng nói: “Cuộc đời có đáng sống không? Tất cả phụ thuộc vào người sống nó.” Bạn có đáp án cho câu hỏi này rồi chứ?

Nếu để ý bạn sẽ thấy cuộc sống giống như cầu vồng bảy sắc vậy, nhiều màu sắc rực rỡ nhưng cũng không thiếu những mảng màu u ám. Khi thì bạn muốn giang tay ôm cuộc sống này thật chặt, lúc khác bạn lại muốn vùi nó xuống tận đất sâu. Đôi khi bạn cảm thấy mệt mỏi với những kế hoạch nối tiếp thất bại, nhưng có lúc bạn lại háo hức bắt tay vào những dự định mới mẻ. Đôi khi bạn chỉ muốn chạy trốn khi công việc và cuộc sống chồng chất những phiền phức, nhưng có lúc bạn lại thấy bận rộn đem đến sự tự tin và năng động. Đôi khi bạn chỉ biết ngồi than thân trách phận vì cuộc đời mình sao hẩm hiu đến vậy, nhưng có lúc bạn lại ngạc nhiên với sự cứng rắn và mạnh mẽ của chính mình.

Dù cuộc sống có thế nào, bạn vẫn phải lựa chọn một phương thức sống và sống đến tận cùng. Sống chậm lại, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi sẽ giúp bạn làm điều đó. Cuốn sách không kỳ vọng mang đến cho bạn những cái nhìn mới mẻ về cuộc sống, nó chỉ giúp tâm hồn bạn bớt chông chênh hơn khi sợ hãi và chán ghét cuộc sống mà thôi.

Cuốn sách là những bài viết nhỏ, dưới cái nhìn của cô gái trẻ mới bước ra từ cuộc sống sinh viên và chân ướt chân ráo thành nhân viên văn phòng. Những trải nghiệm chưa đủ nhiều và chưa thật sâu sắc nhưng rất gần gũi với các bạn trẻ. Những điều mà tác giả viết ra không giống như những câu chuyện hạt giống tâm hồn bay bổng, nó chân chất như những cuộc “tám” chuyện giữa các bạn trẻ với nhau. Bạn sẽ tìm thấy điểm tựa trước những tình huống như làm sao để thoát khỏi nỗi sợ hãi, làm sao đối diện với sự thay đổi, xác định mục đích sống cho mình như thế nào…

Hy vọng cuốn sách sẽ giúp bạn cảm thấy cuộc đời lạc quan và tươi mới hơn.

Trích đoạn sách hay

Nếu cuộc đời giống như đuôi đom đóm

Một người chỉ có lý do để hối tiếc khi anh ta gieo hạt và không ai gặt.

Mấy ngày trước tôi có gặp một người bạn, vì cha vừa mất nên cậu ấy vô cùng đau buồn, không muốn nhắc nhiều đến chuyện tang lễ. Tôi cũng chỉ biết nói dăm ba câu an ủi, rồi chuyển sang chủ đề khác.

Hồi lâu sau, có lẽ tâm trạng đã bớt u ám, cậu ấy mới chủ động mở lòng, chầm chậm kể chuyện về người cha quá cố của mình. Bác ấy bị ung thư gan, khi phát hiện ra thì bệnh đã vào giai đoạn cuối, chỉ còn sống được ít tháng. Ban đầu bác phải ở bệnh viện để điều trị, đến 3-4 ngày cuối cùng thì chuyển về nhà để gia đình lo hậu sự. Cậu ấy bảo những ngày cuối cùng đều nằm bên cạnh giường cha, khi đó thân thể cha đã tiêu tụy vô cùng do căn bệnh quái ác giày vò. Biết thời gian của mình không còn nhiều, bác mới nói những lời trăng trối. Bác nói mình không xứng đáng với các con, cả đời chỉ biết ham mê cờ bạc, giờ khoản vay nặng lãi hơn 400 triệu đành để hai con gánh vác trả thay. Đã vậy, bác còn mắc bệnh nghiện rượu lâu năm, đến nỗi tự hủy hoại thân thể của chính mình. Hai đứa con đã phải vắt sạch tiền tiết kiệm và cầm cố nốt những món đồ còn lại trong nhà để chạy chữa cho bác. Trước khi chết, bác vô cùng đau khổ, nửa đêm cũng không an giấc, đôi khi bất chợt kêu lên: “Tôi không muốn chết!” rồi ngất lịm đi. Chưa đầy 50 tuổi, bác ấy đã qua đời, cuộc đời mới thật ngắn ngủi làm sao.

Cú sốc lớn này cũng khiến cho cậu bạn tôi vỡ ra được nhiều điều trong cuộc sống. Cậu ấy nói rằng: “Khi về già, được nhắm mắt trong sự bình thản cũng không phải là chuyện dễ dàng. Trong thời khắc cận kề cái chết, cuộc đời của một người mới được kiểm nghiệm. Có lẽ tất cả mọi nỗ lực trong cuộc đời chỉ nhằm một mục đích duy nhất, đó là để trước khi chết không cảm thấy hối tiếc. Ai cũng đều phải chết. Nếu khi đối diện với tử thần, ai có thể bình tĩnh chấp nhận thì người đó mới sống thật sự.” Lời cậu ấy nói cứ quanh quẩn trong đầu tôi cho đến tận vài ngày hôm sau.

Năm ngoái, tôi đọc được một mẩu truyện trên mạng có số người đọc khá lớn có tựa đề 5 điều con người hối hận nhất trước khi chết. Bản gốc của nó được viết bởi một y tá có tên là Bronnie Ware. Công việc của Bronnie Ware là chăm sóc những bệnh nhân sắp lìa xa cõi đời, vì vậy cô ấy có cơ hội được nghe thấy những điều hối hận sâu kín nhất trong cuộc đời của họ. Cô ấy đã liệt kê ra như sau:

  1. Ước gì trước kia tôi có can đảm để sống cuộc đời mà mình mong muốn, chứ không phải là làm theo những gì người khác áp đặt.
  2. Ước gì tôi không lãng phí quá nhiều thời gian vào công việc như vậy.
  3. Ước gì tôi vẫn liên lạc với bạn bè.
  4. Ước gì trước kia tôi có can đảm bày tỏ cảm xúc của mình.
  5. Ước gì ngày xưa tôi có thể tự cho mình trải qua một cuộc sống hạnh phúc hơn.

Một thời gian sau, tôi được đọc cuốn 25 điều con người hối hận nhất trước phút lâm chung, tác giả là là một vị bác sỹ trẻ tuổi nhất trong lĩnh vực chăm sóc người bệnh trước khi chết của Nhật Bản, Otsu Hide. Với kinh nghiệm nhiều năm công tác trong ngành y, được nghe những lời trăng trối của hơn 1.000 bệnh nhân mắc các chứng bệnh khác nhau, nên anh đã quyết định viết ra cuốn sách này, trong đó 5 điều đứng đầu là:

  1. Không làm những điều mình thích.
  2. Không thực hiện ước mơ của mình.
  3. Đã từng làm những việc không xứng đáng với lương tâm.
  4. Sống cả đời trong những mối khúc mắc tình cảm.
  5. Chưa giúp đỡ người khác hết lòng.

Từ hai câu chuyện trên, tôi nghĩ rằng phải chăng dù con người sống như thế nào thì trước khi chết cũng khó có thể không cảm thấy hối hận? Thêm nữa: làm những việc mình không thực sự thích, sống một cuộc đời không theo cách mình muốn và không cố gắng theo đuổi ước mơ là những điều khiến chúng ta hối hận nhất. Nhưng làm thế nào để chúng ta xác định được những điều mình thực sự muốn làm?

Tại sao trước khi từ giã cõi đời không thể không hối hận? Bởi vì thời gian sống của chúng ta là hữu hạn, trong khi cuộc sống có quá nhiều lựa chọn, quá nhiều trải nghiệm, nhưng ta không có đủ thời gian để thử từng việc một, khi chọn lựa và đạt được một việc gì đó, bạn sẽ lại luyến tiếc những chọn lựa khác vừa vụt qua. Chúng ta khó có thể giữ thăng bằng và hoàn thiện cuộc sống của chính mình, có người bỏ ra rất nhiều thời gian để thực hiện mơ ước của mình nhưng đến một ngày nào đó lại phải hối hận vì trót lãng quên những giây phút quý báu bên gia đình; có người lại tận tâm gách vác trách nhiệm với gia đình, để rồi sau đó phải hối tiếc vì chưa thể thực hiện được mơ ước của đời mình. Cũng giống như hai ông lão trong bộ phim The Bucket list (Niềm sống), một người dành cả đời để gây dựng sự nghiệp, trở nên rất giàu có nhưng lại sống cô độc cả đời, người còn lại làm lụng cả đời chỉ để nuôi nấng ba đứa con nên người, và đành hy sinh mơ ước làm giáo sư lịch sử của mình.

Nguyên nhân khiến con người hối hận trước khi chết ngoài tính hữu hạn của cuộc đời ra, còn có lý do là chúng ta không thể xác định được mình thực sự muốn điều gì. Bạn nghĩ rằng mình muốn một sự nghiệp thành công, nhưng đến phút cuối mới nhận ra rằng một tình yêu đẹp mới là điều bản thân thực sự mong chờ; bạn nghĩ mình cần phải phấn đấu cả đời nhưng đến khi nằm cô độc trong căn biệt thự lạnh lẽo mới nhận ra rằng một gia đình đầm ấm, hạnh phúc chính là thứ bạn khao khát…

Không nhất thiết là phải cống hiến cả đời cho sự nghiệp giải phóng nhân loại, chúng ta vẫn có thể làm theo câu châm ngôn: “Đừng hối hận vì lãng phí tuổi xuân, cũng đừng hối tiếc vì sự tầm thường của bản thân trong quá khứ.” Nhưng phải chờ đến tận khi cận kề cái chết, khi đã không còn làm được gì có ích nữa, chúng ta mới có thể đánh giá chính xác nhất. Nếu trong những giờ phút cuối đời, ai đó nhận thấy công việc, cuộc sống, gia đình, tình cảm của mình đều không phải do chính mình quyết định và lựa chọn mà do bàn tay sắp đặt của bố mẹ hoặc vì mong muốn của người khác, thì coi như người đó không có ước mơ. Khi tuổi đã già hoặc khi bệnh tật đang đeo bám, dù có sẵn sàng vứt bỏ tất cả để theo đuổi cuộc sống như mình mong muốn thì mọi thứ đều đã đến hồi kết thúc.

Milan Kundera đã dành những dòng cảm nhận sâu sắc về điều này trong tác phẩm Đời nhẹ khôn kham: “Chúng ta không bao giờ biết được bản thân mình mong muốn điều gì, bởi vì mỗi người chỉ sống một lần, chúng ta chẳng thể so sánh cuộc đời này với kiếp trước, và cũng chẳng thể cân đếm sự hoàn hảo với kiếp sau.”

Vậy thì xem ra cuộc sống đã an bài như vậy, sẽ có vô vàn những hối tiếc và những câu “giá như”. Dù bạn lựa chọn cho mình một cuộc sống như thế nào, thì đến cuối cùng, bạn vẫn phải hối tiếc về một điều gì đó. Chẳng có sự lựa chọn nào là hoàn hảo cả. Điều duy nhất chúng ta có thể làm được chính là tạo ra sự hoàn hảo từ trong chính sự không hoàn hảo.

Tình yêu là ánh sáng mong manh

Những điều có ý nghĩa trong cuộc sống không phải là điều gì xảy đến với bạn mà là bạn nhớ gì và bạn nhớ nó như thế nào.

― Gabriel Garcia Marquez

Ý nghĩa cuộc sống là gì? Câu hỏi này cứ thỉnh thoảng lại hiện ra trong đầu và dằn vặt tôi. Hàng ngày, tôi vẫn sáng đi làm, tối về nhà, ăn uống ngủ nghỉ điều độ, nói chuyện với ai cũng gật đầu dạ vâng, ai gặp cũng quý. Nhưng trong lòng tôi luôn cảm thấy cuộc sống nhạt nhẽo, vô vị, ngọn lửa nhiệt tình cũng dần nhạt nhòa, sự tự tin dường như cũng vỡ vụn. Mỗi lần tôi thường gặm nhấm vấn đề này trong vài ngày, nếu may mắn thì tôi sẽ tìm ra đáp án, sự tự tin của tôi cũng được xây đắp lại trên đống đổ nát, tinh thần tôi phấn chấn trở lại, ý chí lại cao ngất như chưa có chuyện gì xảy ra. Thế nhưng chẳng được bao lâu, câu hỏi về “ý nghĩa cuộc sống” lại gõ cửa hằn học đòi tôi trả lời và cứ luẩn quẩn mãi như vậy. Có lẽ căn bệnh này sẽ theo tôi đến suốt cuộc đời, nhưng tôi lại cảm thấy suy nghĩ về ý nghĩa cuộc sống là điều tất yếu với chính mình. Nó giúp tôi dừng lại để suy xét, kiểm điểm và tự đúc rút kinh nghiệm cho chính mình: liệu mình có cảm thấy hối hận vì những việc đã làm, liệu mình có đang sống theo cách mình mong muốn, liệu có phải cố gắng hơn nữa để vươn tới cuộc sống tốt hơn… Những điều này thực sự quan trọng với tôi.

Tôi nghĩ, ý nghĩa cuộc sống đều quan trọng với tất cả mọi người. Triết học gia người Đức – Schmid đã biểu đạt quan niệm này trong tác phẩm Hạnh phúc: “Hạnh phúc không phải là điều then chốt nhất trong cuộc đời, ý nghĩa mới là quan trọng nhất. Điều chúng ta thực sự tìm kiếm và cần gây dựng trong cuộc sống không phải là hạnh phúc mà là ý nghĩa.” Tôi cho rằng khi tìm thấy ý nghĩa cuộc sống của chính mình, chúng ta sẽ cảm thấy bản thân có giá trị hơn, hạnh phúc hơn và có thể chiến thắng được sự nhạt nhòa trong cuộc đời.

Tôi vô cùng yêu thích bộ phim Up in the Air (Tạm dịch: Trên tầng mây) do George Clooney thủ vai, được chuyển thể từ tác phẩm cùng tên của tác giả Walter Kim. Nhân vật chính Ryan là một chuyên viên phụ trách thanh lý hợp đồng nhân sự cho các công ty. Hơn 300 ngày trong năm, anh ấy đều xách hành lý tới khắp các sân bay của vô số thành phố lớn, sống trong các khách sạn, không có vợ con, mối quan hệ với người thân cũng hết sức lạnh nhạt. Đối với anh, những chuyến bay chính là cuộc sống, sân bay là nhà, tích lũy số lần bay của Hãng hàng không quốc gia Mỹ chính là mục tiêu và thú vui lớn nhất trong cuộc đời. Mục tiêu của Ryan là đạt đến con số 10 triệu dặm Anh và nhận được chiếc thẻ Vip thứ 7 do chính cơ trưởng trao tặng, để được gặp cơ trưởng, uống rượu mừng và trò chuyện chụp ảnh cùng. Rất nhiều lần anh tưởng tượng khi gặp cơ trưởng và cầm trên tay chiếc thẻ Vip thì anh sẽ nói những gì. Nhưng khi ngày đó đến, Ryan lại không cảm thấy vui mừng, phấn khích và kích động như những gì anh ta tưởng tượng, anh cũng không biết nên nói câu gì. Có lẽ Ryan phát hiện ra rằng, thứ khiến anh đánh đổi biết bao công sức và của cải rốt cuộc cũng chỉ đến vậy. Thứ anh ta thực sự muốn không phải là làm bạn với những chuyến bay mỗi ngày, mà là một tình yêu, một chốn đi về, một nơi về say giấc khi mệt mỏi. Xem đến đây, tôi không nén được tiếng thở dài: thì ra khi hoàn thành được mục tiêu, con người ta cũng không đến mức quá vui vẻ. Cuộc đời thật lắm hư ảo và viển vông.

Trong phim có rất nhiều lời thoại đề cập đến phương thức sống và ý nghĩa cuộc đời, mang đến cho người xem những ấn tượng sâu sắc. Những lời thoại này cũng thể hiện rõ ràng rằng ý nghĩa cuộc sống của mỗi người không giống nhau. Ryan nói: “Tối nay có rất nhiều người sẽ trở về nhà, nhà của họ đầy ắp tiếng cười trẻ nhỏ, những chú cún quấn quýt vẫy đuôi, vợ họ sẽ hỏi ngày hôm nay của họ ra sao, rồi cả nhà chìm vào giấc ngủ. Những vì sao bắt đầu vụt sáng khỏi những chỗ ẩn nấp ban ngày, trong số đó có một số vì sao sẽ sáng tỏ hơn cả, và đó chính là dấu vết mà tôi đã bay qua…” Có lẽ, những chuyến bay chính là ý nghĩa cuộc đời của anh ấy.

Cô gái trẻ đi theo Ryan để thực tập ở thành phố này cũng chỉ để cố hâm nóng mối quan hệ với bạn trai, vậy mà chỉ bằng một tin nhắn, anh đã chia tay với cô. Cô ấy nói: “Có đôi lúc, tôi cảm thấy nếu như không tìm được người đàn ông định mệnh của đời mình, thì dù thành đạt đến mấy, tôi cũng thấy hoàn toàn vô nghĩa.”

Ryan nhận được lời mời tham dự hôn lễ của cô em gái tại một thị trấn nhỏ, nhưng đúng vào hôm tổ chức hôn lễ, em rể tương lai của Ryan bất ngờ cảm thấy lung lay. Người em gái nhờ anh trò chuyện để cân bằng tâm lý cho vị hôn phu của mình. Khi gặp mặt, người em rể tương lai có nói: “Đêm qua em nằm trên giường thao thức không ngủ được và bắt đầu nghĩ đến hôn lễ. Chúng em sẽ mua nhà, dọn đến ở, sinh con, rồi sau đó sinh tiếp một đứa nữa. Cả nhà cùng đón Noel, lễ Tạ ơn và nghỉ hè, cùng đi xem bóng đá. Rồi đến một ngày chúng đều tốt nghiệp, bắt đầu đi làm, kết hôn, còn chúng em trở thành hai ông bà già, rụng tóc và béo phì, chỉ chờ ngày xuống mồ. Em cứ nghĩ mãi, như vậy lại thấy cuộc sống không còn ý nghĩa gì nữa.” Ryan trả lời: “Tất cả những việc này sẽ đem cậu đến cái đích chết chóc cuối cùng. Thời gian cứ trôi dần từng giây từng phút, chúng ta chẳng thể khiến nó chậm lại hoặc dừng hẳn. Ai rồi cùng sẽ đi đến một cái đích giống nhau, chẳng có ý nghĩa nào hết. Thế nhưng, hãy thử suy xét cẩn thận hơn: những ký ức đẹp nhất, những thời khắc quan trọng nhất trong đời cậu, lẽ nào đều là những khi cậu ở một mình sao? Một mình thực sự rất cô đơn, có người sẻ chia bên cạnh, cuộc đời mới trở nên tốt đẹp hơn. Mỗi người đều cần có một hành trình của riêng mình.” Đoạn hội thoại này đã giúp người xem hiểu rằng tình yêu khiến cho con người không cô đơn và khiến cho cuộc đời trở nên có ý nghĩa.

Gần đây khi ngồi uống café cùng với vài người bạn, chúng tôi cũng nói về chủ đề này. Tôi nói: “Các cậu thấy đấy, cuộc đời thật hư ảo và khó nắm bắt, cũng giống như đuôi đom đóm vậy, dù có thể phát sáng trong bóng đêm nhưng không thể sáng mãi. Một lúc nào đó nó sẽ tắt ngấm mà thôi.”

Bạn tôi nói: “Nếu như là một chú đom đóm, dù biết rõ rằng không thể sáng mãi, nhưng cậu vẫn sẽ nỗ lực phát sáng và nỗ lực để ngày càng sáng hơn. Hơn nữa, đom đóm phát sáng không phải vì nó muốn sáng mãi không tắt.”

Tôi bỗng giật mình tỉnh ngộ. Kết thúc của mỗi người đều giống nhau, đó luôn là cái chết, nhưng chúng ta vẫn có một quá trình để hưởng thụ rất nhiều điều đẹp đẽ trong cuộc đời. Tình yêu chính là thứ ánh sáng nhỏ nhoi trên hành trình cuộc đời, mặc dù không nhiều, nhưng cũng không quá ít. Chút ánh sáng lập lòe và ấm áp ấy, chút dịu dàng và vui tươi ấy sẽ giúp chúng ta đứng vững để đi đến cái đích của chặng đua đường trường đầy cô độc và mệt mỏi.

Nếu như cuộc sống giống như đuôi đom đóm, xin bạn hãy nỗ lực để phát sáng và nỗ lực để tận hưởng.

Sống Chậm Lại Rồi Mọi Chuyện Sẽ Ổn Thôi

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here