“Tôi thấy rằng mọi điều một người bệnh đã làm trong những năm tháng cuối đời đều là thành công. Căn bệnh tuy đang phát tán và đeo đuổi bạn, nhưng có rất nhiều tiến triển và thay đổi đã đến. Bạn đã củng cố ý chí qua những phương pháp luyện tập, những bữa ăn kiêng và những thay đổi trong cách sống. Bạn đã trở nên thanh thản hơn, hài lòng hơn nhờ tập thiền. Thái độ của bạn đã giúp đỡ và hướng dẫn gia đình bạn. Và bạn đã nhận thấy niềm tin vào mối quan hệ với Chân lý Thánh thiện.

Không nên coi căn bệnh như một tiêu chuẩn so sánh với sự thành công hay thất bại, hãy quý trọng ý nghĩa của sự bình phục. Tôi tin rằng, một căn bệnh phát sinh có thể giúp chúng ta trưởng thành theo cách nào đó… Những lợi ích từ sự trưởng thành và kiến thức về tâm linh của bạn sẽ có ảnh hưởng đến gia đình. Bạn vẫn là gương sáng giúp họ sống tốt hơn, thậm chí khi không còn bên cạnh họ nữa.” (Roger Cloe)

“Sứ Mệnh Yêu thương” hình thành qua những trải nghiệm có thật từ cuộc đời của nhiều người, trong đó có cả bản thân tác giả. Mục đích của quyển sách nhằm cung cấp kiến thức và hiểu biết, cũng như chỉ hướng cho bạn đến lòng trắc ẩn và bình an đích thực, với hy vọng ai cũng sẽ tìm thấy cho riêng mình những nhận thức sâu sắc trước khi “chuyến tàu cuộc đời này tạm dừng để tiếp tục đi đến ga khác”.

Cuốn sách gồm những câu chuyện, những trải nghiệm của tác giả trong suốt quá trình làm việc trong lĩnh vực Chăm sóc điều trị xoa dịu cho các bệnh nhân bị bệnh nặng và cần sự thanh thản nhằm giảm nhẹ sự đau đớn trước khi mất. Nội dung gồm 30 chương, mỗi chương là một câu chuyện thực tế, một lời nhắn nhủ hoặc bài học về cách vượt qua những đau đớn trong cả thể xác và tâm hồn. Tác giả – bác sĩ Roger Cole thường bắt đầu bằng câu chuyện về những người đang phải vật lộn với những căn bệnh nan y như ung thư giai đoạn cuối, AIDS và bệnh về thần kinh vận động, và sau đó là phần mô tả tâm linh như là một quá trình khai sáng và nhận thức rõ bản thân.

Sự chia sẻ về những liệu pháp điều trị nhằm xoa dịu tinh thần đã giúp mọi người đều được nâng đỡ. Nó cho họ cảm nhận về tâm linh, cảm giác hy vọng và tin tưởng ở tình yêu. Nhiều người có thể thức tỉnh hoặc được chữa lành khi Roger Cole chia sẻ những quan sát và trải nghiệm của bản thân. Cách làm này là sự bộc lộ rất thẳng thắn, chân thành và phải hết sức nhạy cảm, khéo léo. Cuốn sách Sứ mệnh Yêu thương đã ra đời dựa trên nguồn cảm hứng này. Quyển sách tập hợp nhiều câu chuyện kỳ diệu từ hành trình tìm hiểu về cái chết và những suy ngẫm trong quá trình học thiền của tác giả.

Một cuốn sách khiến ta biết suy nghĩ thấu đáo hơn, biết nhận ra tình yêu, bớt xét đoán và giàu thương cảm hơn.

Trích đoạn sách hay

VẤN ĐỀ CHƯA GIẢI QUYẾT

Trong thập niên 70 – 80, bác sĩ Elisabeth Kubler-Ross đã có đóng góp to lớn cho sự hiểu biết của con người về cái chết và quá trình diễn ra cái chết. Ngoài việc viết cuốn sách mang tính bước ngoặt On Death and Dying (1969), chuyên gia tâm thần học người Mỹ gốc Thụy Sĩ này đã đi khắp thế giới truyền bá tư tưởng của mình với những người trong ngành y. Bà giảng giải yêu thương là khả năng tiềm ẩn trong mỗi người, chấp nhận là phẩm chất không thể thiếu của tình yêu thương, vấn đề chưa giải quyết sẽ tách rời chúng ta khỏi cả hai yếu tố này.

Elisabeth nhận thấy chấp nhận xảy ra sau đấu tranh thông qua các quá trình sốc, phủ định, giận dữ, đấu tranh tâm lý và suy sụp – tất cả đều là những phản ứng bình thường trước cái chết. Tuy nhiên, vẻ đẹp và sự an bình xuất phát từ thái độ chấp nhận hoàn toàn không phải là cách thức chung của nhiều người để rời bỏ thế giới này. Nhiều người chết trong khi vẫn đang trải nghiệm một hoặc tất cả những phản ứng mang tính điều chỉnh trên. Chính “vấn đề chưa giải quyết” đã ngăn họ không đạt được sự chấp nhận, dù tôi tin rằng quá trình này sẽ tiếp tục sau khi chết.

Vấn đề chưa giải quyết là “hành lý” chúng ta mang theo từ quá khứ; nỗi đau khổ do bị kìm nén là yếu tố cấu thành chủ đạo. Tác động của nó thể hiện rõ nhất trong sự biến đổi sau quá trình loại bỏ ký ức tổn thương ẩn sâu trong tiềm thức. Chúng ta sẽ tìm hiểu điều này ở hai chương tới đây và chứng kiến một tiềm năng tinh thần ẩn bên dưới nỗi đau, sự mất mát, tính tiêu cực. Tất cả chúng ta đều có thể sử dụng khả năng tiềm ẩn này nhưng trước hết, chúng ta phải nhận ra sự tồn tại của nó.

Trong thời kỳ đầu sự nghiệp bác sĩ điều trị xoa dịu, tôi thường tìm hiểu và đương đầu với sự kìm nén nỗi buồn. Kết quả đôi khi rất đáng nể nhưng nhiều lúc cũng không kém phần tai hại. Tôi đề cập tới điều này để báo trước cho các bạn về việc áp dụng phương pháp mà tôi đã sử dụng với Kristina – kết quả không chắc chắn và có khả năng gây tổn hại.

Kristina là một góa phụ 70 tuổi người Ukraina. Bà được đưa vào bệnh viện để theo dõi, từ đó phát hiện ra căn bệnh ung thư vú lần thứ hai di căn đến gan. Dù vậy, bà cũng được cho uống hoóc-môn kiểm soát ung thư. Kristina sống một mình nhưng bà có một cô con gái đỡ đần, hai cháu gọi bằng bà và mấy người bạn thân.

Ba tháng sau, kết quả tái khám cho biết bà bị đau khá nặng ở vùng bụng trên, xét nghiệm cho thấy vùng này loang nhiều ở gan, chứng tỏ diễn biến nhanh chóng của căn bệnh. Cơn đau chỉ có thể kiểm soát dễ dàng nếu dùng moóc-phin. Vì bà từ chối mọi liệu pháp chống ung thư mạnh nên tôi được yêu cầu khuyên bà tiếp tục điều trị.

Thái độ “chấp nhận” và khả năng đối mặt với cái chết của Kristina rất đáng nể phục, nhưng tôi nhận ra rằng, tất cả những điều đó chỉ là biểu hiện bề ngoài. Áp dụng một triết lý Cơ đốc của Giáo hội Chính thống, bà nhận ra rằng cái chết của mình sẽ đến vào “thời điểm đã định”. Bà cũng nói về “mối quan hệ gần gũi” với gia đình, bạn bè dù sẽ không nói cho họ về bệnh tật của mình. Trong câu chuyện riêng, con gái bà tiết lộ rằng đó không phải là “mối quan hệ gần gũi” như bà đề cập mà ngược lại, giữa họ từ lâu đã tồn tại mâu thuẫn về tư tưởng. Bản thân cô cũng chưa bao giờ cảm nhận được tình yêu từ phía mẹ.

Kristina được cho về tiếp tục điều trị với bác sĩ địa phương và tôi sẽ giúp đỡ bất cứ khi nào bà cần. Cả Kristina và con gái bà đều không cảm thấy những lời tư vấn sẽ hữu ích.

Trong lần kiểm tra lại hai tháng sau đó, tôi thấy bà đã bị vàng da vì gan yếu, bà thở vô cùng khó nhọc do chất dịch ở vùng phổi. Con gái bà rất lo âu, phiền muộn vì mối quan hệ vốn không tốt giữa họ đã trở nên xấu hơn. Sự quan tâm của cô bị từ chối; cô không thể vòng tay ôm hay thổ lộ tình yêu với mẹ; cảm giác của cô là hụt hẫng và bất lực. Kristina tránh tiếp xúc với bạn bè, hàng xóm; bà tự cô lập mình trong một thế giới riêng, xa cách với tất cả những người bà yêu quý.

Thái độ sẵn sàng nói chuyện và đón nhận cái chết của Kristina một lần nữa gây cho tôi ấn tượng sâu sắc. Tuy nhiên, rõ ràng bà đã lảng tránh nói về sự chia lìa và mất mát. Bà duy trì cái vỏ tinh thần mạnh mẽ bao bọc quá trình chết một cách an toàn. Tôi quyết định thăm dò sự kìm nén nỗi buồn bằng một câu hỏi: “Kristina, bà đã bao giờ gặp phải sự mất mát nào chưa, chẳng hạn cái chết của một người thân trong gia đình?”.

Thoáng do dự rồi lần đầu tiên, bà thể hiện cảm xúc trong cuộc trò chuyện. Bà nói về tai nạn xảy ra 35 năm trước trong cơn kích động nhẹ. Lần đó, cậu con trai sáu tuổi của bà bị thương nặng và được đưa vào bệnh viện trong tình trạng hôn mê. Kristina đã thức trắng đêm để cầu nguyện bên giường bệnh. Sau khi rời khỏi bệnh viện một lúc, bà quay lại thì choáng váng vì căn phòng trống không. Cậu bé đã ra đi trong quãng thời gian ngắn ngủi đó.

Chấp nhận là trạng thái thanh thản, cởi mở của tinh thần và nó không đơn thuần chỉ là sự thừa nhận cái chết

Lúc này, Kristina bắt đầu khóc và kể cho tôi nghe chuyện bà trở thành “trụ cột gia đình” như thế nào; bà phải nén nỗi buồn để an ủi những người khác. Bà thuật lại chuyện đã không nhìn mặt hay nói tạm biệt lần cuối với con trai, nỗi nhớ con trong suốt bao nhiêu năm và cảm giác có lỗi vì đã cho phép con đi ra đường. Kristina vỡ òa, bà thổn thức trút hết bầu tâm sự. Không cần thêm lời nào và cũng không thể nói thêm lời nào trong 15 phút tiếp theo, khi Kristina giải tỏa hết nỗi niềm chất chứa trong bao năm. Tôi ngồi bên bà trong suốt quãng thời gian đó cho đến khi tinh thần của bà dần khá lên và bà cứ nhắc đi nhắc lại: “…Giờ thì tốt hơn rồi, tốt hơn rồi, tốt hơn rồi”.

Một tháng sau cái chết của Kristina, con gái bà đã liên lạc với tôi để bày tỏ lòng cảm ơn. Sau quá trình loại bỏ ký ức tổn thương, Kristina trở nên yêu gia đình, nói chuyện cởi mở về cảm xúc của mình cũng như thường xuyên ôm người thân. Bà xin lỗi bạn bè, nói cho họ biết là bà sắp chết vì bệnh ung thư, và cuối cùng là nhẹ nhàng, bình thản trong tâm hồn – những điều cho thấy thái độ chấp nhận thật sự.

Sự kìm nén và cách giải quyết nỗi buồn ảnh hưởng tới sự thích nghi và chấp nhận cái chết. Khi kìm nén nỗi buồn, con người thường né tránh nỗi đau và phiền muộn bên trong thông qua việc phát triển những nét tính cách đi ngược lại tình cảm có thể bị tổn thương này. Phản ứng ban đầu của Kristina mang tính tự vệ. Bằng việc nhận thức cái chết, bà đã tránh nói đến cảm giác cô biệt hay mất mát, đồng thời nghĩ rằng sự tự cô lập và cự tuyệt với gia đình sẽ che chắn bà không bị tổn thương bởi sự thông cảm và an ủi.

Còn sau khi thực hiện quá trình loại bỏ ký ức tổn thương, Kristina đã bộc bạch hết hoàn cảnh của mình và vui vẻ đón nhận sự giúp đỡ của gia đình. Dựa trên “vấn đề chưa giải quyết” của bà, chúng ta khám phá được rằng, chấp nhận là trạng thái thanh thản, cởi mở của tinh thần và nó không đơn thuần chỉ là sự thừa nhận cái chết. Trong những chương tới, chúng ta sẽ tìm hiểu sâu hơn về một ý nghĩa tinh thần sâu sắc hướng tới sự an bình trong hành trang cuộc đời.

Như tôi đã cảnh báo từ trước, không phải những gì tôi làm với Kristina lúc nào cũng tốt. Tuy nhiên, khi người sắp chết đề cập tới những mất mát trong quá khứ, nếu nhận được sự tin cậy bằng việc lắng nghe, bạn có thể làm được điều tốt cho họ. Hãy để họ khóc nếu họ cảm thấy cần, như vậy là bạn đang giúp đỡ họ hướng tới sự chấp nhận.

Sứ Mệnh Yêu Thương

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here