Trái tim của chúng ta giống như một chiếc cốc thủy tinh. Khi cốc đựng đầy nước ép trái cây, người ta sẽ nói: “Đây là một cốc nước ép hoa quả”. Khi nó đựng đầy sữa, người ta lại nói: “Đây là một cốc sữa”. Còn chỉ khi chiếc cốc trống trơn thì người ta mới nói: “Đây là một cái cốc”. Rất nhiều lúc, trái tim của chúng ta chất chứa quá nhiều thứ, đến nỗi không thể nhìn thấy được cái tôi chân thực. Vì vậy, chỉ có vứt bỏ mọi sự rối ren để tâm tĩnh lại thì mới có thể xoa dịu được tâm trạng lo lắng bất an trong lòng, lấy lại sự yên bình và niềm vui trong tim.

“Gặp được cái tôi tĩnh tâm”, dù biết phía trước là vùng hiểm trở, bạn cũng có thể coi là đồng bằng để vững bước đi qua; dù trước mắt thế sự bãi bể nương dâu, đổi thay nhanh chóng, bạn cũng vẫn có được sự bình an trong lòng.”Gặp được cái tôi tĩnh tâm”, tuy tạm thời phải chịu ấm ức và không vui, vẫn có thể yên lòng; tuy cuộc sống bình dị, cũng có thể tận hưởng năm tháng bình yên.

“Gặp được cái tôi tĩnh tâm”, cho dù tạm thời phải chịu đau khổ, song bạn cũng sẽ nhận được ý vị riêng của nó; cho dù cuộc đời trôi qua bình lặng song vẫn có thể tìm thấy được sự vừa ý và nhẹ nhõm của riêng mình.

Chúng ta đã biết nên tĩnh tâm hưởng thụ cuộc sống, tuy nhiên làm thế nào để có thể tĩnh tâm? Hãy để cuốn sách này dẫn dắt bạn, để sự “tĩnh” thẩm thấu dần vào từng chi tiết của cuộc sống, giúp bạn nhìn thấu tất cả vinh nhục, được mất, thị phi, trắng đen, và dùng sự tỉnh táo và lí trí để nhìn nhận cuộc đời.

Trích đoạn sách hay

TRÁI TIM HÀI LÒNG TẠO RA KẾT QUẢ HÀI LÒNG

Con người sống trên đời nên đặt ra cho bản thân hai mục tiêu: một là nỗ lực giành lấy thứ mà mình hi vọng có được, hai là hưởng thụ những thứ mình đã có. Nhưng rất nhiều người chỉ chú trọng vào mục tiêu thứ nhất mà quên mất mục tiêu thứ hai.

Có bài Hành lộ ca, ca rằng:

Người ta cưỡi ngựa tôi cưỡi lừa,

Ngẫm nghĩ cho kĩ thấy không bằng,

Ngoảnh đầu nhìn,

Còn có phu khuân vác.

Hàm ý của ca từ rất giản dị nhưng lại nói với người đời đạo lí sâu xa, đó là cần biết “đủ” và luôn vui vẻ.

Có một tú tài nọ không gặp thời, tìm đến thỉnh giáo một vị cao tăng.

“Vì sao mặt mày thí chủ lại ủ ê như vậy?”

“Bạch thầy, tôi đã ở vào cái độ tuổi bất hoặc, nhưng vẫn chưa thể tìm thấy vị trí của mình!”

“Thí chủ muốn tìm thấy vị trí như thế nào?”

Tú tài nghĩ một lúc rồi nói: “Tôi không biết, dù sao thì cũng cần là một vị trí thích hợp với tôi”.

“Vị trí thích hợp với thí chủ chính là dưới chân thí chủ đó!” – Cao tăng nói rồi cúi xuống nhặt một cánh hoa mai rơi dưới đất, cầm lên mỉm cười nói.

Tú tài bỗng nhiên tỉnh ngộ, lúc này, anh ta đang đứng đối diện với cao tăng, bên cạnh là một cây mai đỏ nở rực, dưới chân giẫm lên vạt đất rơi đầy cánh hoa mai, chẳng phải chính là vị trí của anh ta hay sao?

Thực ra trong nhiều trường hợp, chẳng phải chúng ta cũng giống với anh tú tài này sao? Luôn cảm thấy không thỏa mãn, hơn nữa còn quên đi mất những thứ tốt đẹp đang có bên cạnh. Trong Cách ngôn Oxford có câu: “Nếu chúng ta chỉ muốn có hạnh phúc, thì điều đó rất dễ thực hiện. Nhưng nếu chúng ta hi vọng bản thân hạnh phúc hơn người khác, thì sẽ cảm thấy rằng hạnh phúc rất khó đạt được, bởi vì tưởng tượng của chúng ta về hạnh phúc của người khác lúc nào cũng vượt quá tình hình thực tế”. Vì thế, an tâm tận hưởng những gì mình đang có sẽ giúp cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.

Đừng quá đòi hỏi sự hoàn mĩ

Một ngư dân nọ khi ra biển đã vớt được một viên ngọc trai rất đẹp, lấp lánh chói lóa, toàn vẹn, chỉ có một điểm đáng tiếc duy nhất chính là trên viên ngọc trai có một chấm đen nhỏ. Anh ta nghĩ, nếu có thể loại bỏ tì vết này thì chẳng phải viên ngọc sẽ trở nên vô giá sao! Thế là anh ta bèn mài đi một lớp, nhưng chấm đen vẫn không biến mất. Lại mài tiếp một lớp nữa, chấm đen vẫn còn. Cứ như vậy, anh ta tiếp tục mài viên ngọc hết lần này đến lần khác, cuối cùng chấm đen không còn, nhưng viên ngọc cũng biến mất. Rất nhiều khi, chúng ta theo đuổi sự hoàn mĩ, và phải trả cái giá đắt là mất cả ngọc trai.

Tứ đại mĩ nhân trong lịch sử Trung Quốc mặc dù là những trang quốc sắc thiên hương, song họ vẫn có những khiếm khuyết riêng: Tây Thi có đôi chân to; Vương Chiêu Quân vai xệ; Dương Quý Phi nhiều mồ hôi nên cơ thể thường tỏa ra mùi khó chịu; còn Điêu Thuyền thì có đôi tai quá nhỏ. Có thể thấy, trên thế giới này không tồn tại cá thể hoàn mĩ, cũng không có sự việc nào thập toàn thập mĩ. Tượng thần Vệ Nữ chính vì thiếu đi đôi tay nên mới trở nên thần bí và đầy tính duy mĩ, các sự vật trên đời đôi khi vì có một chút khiếm khuyết nhỏ mà càng trở nên đẹp đẽ hơn. Đồng thời cũng vì chưa hoàn mĩ nên chúng ta lại càng nỗ lực theo đuổi, phấn đấu hơn nữa.

Bobby Jones, tay golf từng giành được giải PGA Grand Slam of Golf có nói: “Sau khi học được cách điều chỉnh tham vọng của mình, tôi mới bắt đầu thực sự thắng trong các trận đấu. Cũng có nghĩa là, chỉ khi tôi giữ kì vọng hợp lí với từng cú đánh, cố gắng thể hiện ổn định, tốt đẹp thì mới có thể thành công, chứ không phải tôi hi vọng mỗi cú đánh đều hoàn mĩ tuyệt đối”. Sự không hoàn mĩ là một phần tất yếu của cuộc đời, khi nhận thức được điểm này một cách đúng đắn, chúng ta mới có thể điềm nhiên, vui vẻ hưởng thụ cuộc đời.

Có một nhà triết học từng viết trong nhật kí: “Nếu Thượng Đế có thể cho tôi thêm một cuộc sống nữa, tôi nhất định sẽ không theo đuổi sự hoàn mĩ. Chỉ có người xác định được trọng điểm của cuộc đời thì mới có thể hưởng thụ niềm vui của cuộc sống, bởi vì người vui vẻ chắc chắn không phải là người luôn đòi hỏi bất cứ chuyện gì cũng thập toàn thập mĩ”. Không hoàn mĩ là sự tất yếu, vậy vì sao ta lại không cố gắng nhận thức và tiếp nhận điều này để biết quý trọng và tận hưởng những gì đang có. Suy cho cùng, được và mất vốn là một chỉnh thể không thể chia cắt, dám đối mặt với sự không hoàn mĩ, “khi có không vui, khi mất không buồn” để sống tốt ngày hôm nay thì cuộc đời mới tốt lành và vui vẻ.

Người biết hài lòng là người giàu có nhất

Ham muốn là thứ bẩm sinh của con người, nhưng con người cũng là động vật có lí trí. Sống trên đời, có một số thứ chúng ta cần phấn đấu để giành lấy, có được; nhưng với những thứ không thuộc về mình thì cũng không nên cố chấp làm gì.

Người ta thường nói: “Người biết đủ luôn vui vẻ”. Câu nói này bắt nguồn từ lời của Lão Tử: “Tri túc bất nhục, tri chỉ bất đãi, khả dĩ trường cửu”, ý muốn nói là một người nếu biết thỏa mãn thì sẽ cảm nhận được niềm vui.

Theo Freud, sự giải phóng năng lượng tâm lí của con người chịu sự thôi thúc của “nguyên tắc vui vẻ”. Ham muốn là vô cùng, nhưng cơ hội để thỏa mãn ham muốn thì có hạn, giữa hai bên chỉ có thể tồn tại sự tương đối, tạm thời và hài hòa. Lúc nào chúng ta cũng nuôi những giấc mơ màu hồng, nhưng mơ nhiều thì tất nhiên sẽ không thể thỏa mãn hết được, không thỏa mãn thì chắc chắn sẽ không vui. Người vui vẻ là người biết tự hài lòng, chúng ta có thể học theo trí tuệ “lùi một bước” của cổ nhân: “Ta tưởng mình nghèo, còn có người nghèo hơn ta; ta tưởng mình hèn mọn, còn có người hèn mọn hơn ta; ta tưởng mình vợ con nheo nhóc, nhưng có kẻ góa bụa cô đơn, muốn được vợ con nheo nhóc mà không được; ta tưởng mình vất vả, nhưng vẫn có người ở trong ngục tù, đồng ruộng hoang vu, cầu an cày cấy mà không được”. Qua câu này, tác giả đã biểu đạt ý “trông lên thì chẳng bằng ai, trông xuống thì chẳng thấy ai bằng mình”. Có thể có người sẽ cho rằng quan điểm sống này là tiêu cực, không phải là quan điểm sống mà người tích cực nên có, nhưng nếu nhìn từ một góc độ khác thì suy cho cùng, lòng người thực khó thỏa mãn, tham vọng khó lấp đầy, ham muốn của con người không có giới hạn. Quả thực chúng ta nên giữ được tâm thái “biết đủ” vào đúng thời điểm cần thiết.

Sức Mạnh Của Tĩnh Tâm

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here