Trong tác phẩm Sức mạnh từ những khởi đầu ngớ ngẩn, Richie Norton định nghĩa lại “sự ngớ ngẩn” theo đúng những gì chúng ta biết, giải thích rằng những ý tưởng thay đổi cuộc sống thường bị gán nhãn lầm là “ngớ ngẩn”. Sẽ ra sao nếu chìa khóa cho sự thành công, sáng tạo và viên mãn trong cuộc đời bạn lại nằm ở một trong những ý tưởng “ngớ ngẩn” đó? Cuốn sách gợi cảm hứng sâu sắc này sẽ giúp bạn:

– Cách đập tan sợ hãi, hiện thực giấc mơ và sống không hối tiếc;

– Cách vượt qua những trở ngại như thiếu thời gian, thiếu kiến thức hay thiếu tiền bạc;

– 5 hành động trong phần ‘Sự thông minh mới” để gặt hái được thành công chắc chắn.

Bằng một số câu chuyện về những thành công vĩ đại của thế giới trong quá khứ và hiện tại, Richie đã cho độc giả thấy “ngớ ngẩn” chính là “Sự Thông minh Mới” – một mẫu số phổ biến cho sự thành công, sáng tạo và động lực trong kinh doanh và cuộc sống.

Trích đoạn sách hay

NHỮNG KẾ HOẠCH NGỚ NGẨN: CÁI NỌ DẪN TỚI CÁI KIA

“Cuộc đời là một cuộc thí nghiệm.

Càng thí nghiệm nhiều, bạn càng hoàn thiện hơn.”

– RALPH WALDO EMERSON

N

ăm 2002, lần đầu tiên, Darren Rowse đăng tải một “bài viết” lên blog. Đó là những ngày đầu của trào lưu viết blog và Rowse chính là người đi tiên phong trong lĩnh vực khổng lồ đầy mới mẻ này của kỷ nguyên mạng toàn cầu8 ). Nhưng ở thời điểm đó, tất nhiên Rowse không nhìn nó theo cách như vậy. Anh bắt đầu viết blog và chỉ là người đầu tiên trong số rất nhiều người làm điều này, chủ yếu vì tò mò. Cái “trò viết blog” đó, như sau này anh gọi, chỉ là một cuộc thí nghiệm thú vị không hơn không kém. Trong trường hợp tệ nhất, ít ra anh cũng có một chút vui vẻ, và trong trường hợp tốt nhất, có lẽ anh có thể có thêm một thú vui mới và tạo thêm những mối liên kết mới trong quá trình viết blog.

8 World Wide Web – WWW

Lúc ấy, Rowse đang cố gắng tiết kiệm tiền để làm đám cưới, trả hết tiền nợ mua chiếc xe cà tàng, và cố gắng học xong đại học, thế nên anh nhận làm ba công việc cùng lúc để hoàn thành tất cả mục tiêu nói trên. Gánh nặng ấy khiến anh chẳng có nhiều thời gian dành cho thú vui mới và trong suốt 12 tháng tiếp theo, tình hình chẳng có nhiều biến chuyển. Các bài viết thỉnh thoảng mới được đăng và blog của Rowse chủ yếu được ghé thăm bởi những người bạn từ nhà thờ, mặc dù nó đã bắt đầu thu hút được một lượng độc giả từ các nhóm thuộc phong trào “Tôn giáo mới nổi.9 ”

9 Emerging church: Phong trào tôn giáo mới nổi là phong trào Kitô giáo khởi phát từ cuối thế kỷ 20 đầu thế kỷ 21 với sự tham gia đông đảo của nhiều người thuộc nhiều tông phái khác nhau.

Khi chi phí máy chủ (hosting cost) tăng nhanh do có sự nhảy vọt nhỏ trong lượng người truy cập blog, Rowse bắt đầu tìm mọi cách để chi trả các chi phí chủ yếu liên quan đến kế hoạch của anh. Nếu blog có thể đơn giản tự chi trả chi phí cho chính nó, thì có lẽ nó cũng sẽ kiếm được đủ tiền để trả cho người viết blog, điều đó hoàn toàn có thể. Rowse bắt đầu thử nghiệm với AdSense và chỉ sau một vài tháng, anh thấy lợi nhuận trung bình ngày của mình tăng lên, tuy chậm nhưng ổn định. Rowse viết,

Tôi nhanh chóng khám phá ra rằng hy vọng trả hết các khoản nợ của mình hoàn toàn có thể trở thành hiện thực…

Tháng 12 có lợi nhuận là 6 USD/ngày, tháng 1 là 9 USD, tháng 2 là 10 USD và tháng 3 là 15 USD. Số tiền không phải lớn, song tôi bắt đầu tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu thu nhập của tôi cứ tiếp tục đà tăng như thế này trong một thời gian dài hơn nữa. Ý tôi không phải là số tiền trung bình hàng ngày mỗi tháng tăng thêm 2 đến 3 USD, mà là điều gì sẽ xảy ra nếu tôi duy trì tốc độ tăng trưởng 30%, 40% hoặc thậm chí 50%. Tôi bắt đầu mơ tới một sự tăng trưởng theo cấp số mũ.

Kể từ thời điểm này trong thí nghiệm nho nhỏ của Rowse, thứ này đã dẫn đến một thứ khác một cách nhanh chóng và có tính toán. Đến tháng 4, số tiền kiếm được mỗi ngày trung bình là 20 USD; tháng 5, 32 USD, và đến tháng 6, anh đã kiếm được 48 USD mỗi ngày nhờ từ dự án nhỏ mà anh vẫn quản lý những lúc rảnh rỗi.

Giờ là giây phút thử thách nhất đối với Rowse. Hạt giống đã nảy mầm trong tâm trí anh và anh đơn giản không thể rũ bỏ. Vâng, Rowse đã nảy ra một ý tưởng ngớ ngẩn. Anh nói:

Đó là khoảnh khắc có chút kỳ cục đối với cả tôi và “V” [vợ tôi]. Cả hai đều chưa từng bắt đầu hoạt động kinh doanh nhỏ nào. Và dù trong tôi luôn luôn có chút gì đó tinh thần của một doanh nhân, song nhìn chung cả hai chúng tôi đều khá bảo thủ, theo nhiều cách. Và dù các con số chỉ ra rằng đó là một dự án tiềm năng ở nhiều mức độ, song dường như vẫn có gì đó kỳ quặc. Ý tôi là có ai lại đi kiếm tiền từ viết blog cơ chứ?

Sau 19 tháng thử nghiệm, Rowse quyết định dành hai ngày làm việc trong tuần để viết blog chuyên nghiệp. Rowse nhớ lại:

Không cần nói cũng biết chúng tôi thực sự không dám nói với quá nhiều người về quyết định của mình. Khi kể với một vài thành viên trong gia đình và bạn bè, chúng tôi nhận được khá nhiều cái nhíu mày và vô số góp ý kiểu như “Nghe cũng hay đấy nhưng con định lấy đó làm một nghề thực sự á?” và “Cái thú vui kinh doanh nho nhỏ của cậu hoạt động như thế nào?”

Thế nhưng, bất chấp việc thiếu kiến thức và/hoặc sự ủng hộ từ những người khác, Rowse quyết định tiến về phía sợ hãi và thực hiện ý tưởng ngớ ngẩn của mình bằng cách một thành công nhỏ nhỏ và ngày càng phát triển. Anh tiếp tục thí nghiệm nhiều loại blog với chủ đề và phong cách khác nhau. Anh cũng thử nghiệm nhiều cách để tiền tệ hóa các blog của mình nhằm quyết định xem cái nào cho hiệu quả tốt nhất. (Có thời điểm, Rowse điều hành tới 20 blog cùng một lúc).

“Theo nhiều cách, cả hai chúng tôi đều khá bảo thủ. Và dù các con số chỉ ra rằng đó là một dự án tiềm năng ở nhiều mức độ, song nó dường như vẫn có gì đó kỳ quặc.”

Đến năm 2005, Rowse hoàn toàn trở thành một blogger (người viết blog chuyên nghiệp) toàn thời gian. Thí nghiệm nhỏ của anh đã trở thành một trải nghiệm toàn thời gian. Sự tăng trưởng ban đầu của các blog do anh quản lý chậm và chắc. Theo thời gian, sự tăng trưởng đó tăng tốc và kể từ đó tiếp tục tăng một cách bền vững cả về chiều sâu lẫn chiều rộng. Mạng lưới blog của Rowse giờ mang về cho anh số thu nhập lên tới 7 chữ số; công ty b5media của anh xây dựng hơn 300 blog, thu hút được 2 triệu USD vốn đầu tư mạo hiểm và tiếp tục phát đạt.

Rowse nổi tiếng nhất với hai trang web: thứ nhất là trang Problogger.net, chuyên dạy những thủ thuật viết blog chuyên nghiệp và luôn được liệt vào một trong những blog hàng đầu thế giới. Và thứ hai là Digital-Photography- School.com, trang web chuyên giảng dạy về nghệ thuật nhiếp ảnh số trực tuyến khổng lồ với hơn 4 triệu lượt người truy cập mỗi tháng.

Vượt qua tâm lý của sự ngớ ngẩn: Biến ý tưởng thành dự án

Để gắn chân cho ý tưởng ngớ ngẩn chạy, thứ đầu tiên bạn cần phải vượt qua đó là tâm lý của sự ngớ ngẩn. Về bản chất, các ý tưởng ngớ ngẩn luôn rất khác thường. Nhưng cũng chính vì điều này, sẽ không có lộ trình được thiết kế sẵn để đưa chúng ta từ “điểm A” (ý tưởng ngớ ngẩn) tới “điểm Z” (thành công ngớ ngẩn). Tình trạng thiếu chắc chắn này khiến chúng ta bị mất tinh thần bởi những mục tiêu trong bức tranh lớn, tới mức chúng ta không thể đoán được phải bắt đầu từ đâu.

Hãy lấy Darren Rowse làm ví dụ. Nếu mục tiêu ban đầu của anh là kiếm được thu nhập 7 con số từ viết blog, thì cơ hội để làm được điều đó khá cao, song chính sự phức tạp của mục tiêu đó khiến anh bị choáng ngợp không biết phải bắt đầu từ đâu và như thế nào. Và khi chúng ta không thể quyết định bắt đầu từ đâu, đây là chuyện diễn ra khá phổ biến, chúng ta sẽ không chịu bắt đầu.

Để vượt qua tâm lý choáng ngợp đó, chúng ta cần xé các mục tiêu trong bức tranh lớn của mình thành các mục tiêu nhỏ hơn, các dự án có khả năng quản lý hơn – hay nói cách khác là những dự án có điểm khởi đầu và điểm kết thúc. Đột nhiên, những ý tưởng tuyệt vời mà chúng ta không nghĩ mình có thể làm được bắt đầu không còn khiến chúng ta cảm thấy nhụt chí nữa. Sự thay đổi đơn giản trong nhận thức này giúp biến đổi một suy nghĩ mơ hồ thành một công việc hoặc nhiệm vụ có thể thực thi.

Đặt bản thân bạn và người khác vào một dự án có khởi đầu, có kết thúc sẽ dễ dàng hơn so với việc để bản thân bạn và người khác vào một ý tưởng mơ hồ, không thể thực hiện.

Chẳng hạn, nếu bạn muốn xây dựng một blog, thì kịch bản “tôi muốn xây dựng một blog” sẽ biến thành “thực hiện Dự án Blog” hoặc “thực hiện Dự án Blog (rồi viết tên bạn vào đây.)” Nếu bạn muốn xây dựng một trại nuôi chó, kịch bản của bạn sẽ chuyển từ “tôi muốn xây dựng một trại nuôi chó” thành “tôi đang thực hiện Dự án Trại nuôi chó.”

Các dự án làm tăng tính hoàn thiện nói chung

Các dự án không chỉ đưa đến những cơ hội thành công lớn hơn, mà nó còn mang lại sự hoàn thiện lớn hơn trong suốt cả chặng đường. Trong cuốn sách có tên Personal Pro- ject Persuit: Goals, Action and Human Flourishing (Tạm dịch: Theo đuổi dự án cá nhân: Các mục tiêu, hành động và sự thịnh vượng của con người), từ vô vàn thí nghiệm, các tác giả cuốn sách đã đưa ra lời giải thích cho câu hỏi “Bằng cách nào các dự án cá nhân có thể soi sáng và nâng cao sự thịnh vượng của con người, từ tinh thần hạnh phúc cho đến sức khỏe thể chất dồi dào.” Trích dẫn sau đây từ cuốn sách sẽ giúp giải thích những khám phá của các tác giả về những ảnh hưởng tích cực của các dự án cá nhân trong khuôn khổ một tổ chức. Họ nói rằng:

Trong phân tích cuối cùng, các dự án cá nhân giúp mang lại ý nghĩa, cấu trúc và tính cộng đồng cho cuộc sống của những con người trong các tổ chức, và ngược lại, họ cũng tạo ảnh hưởng lên những tổ chức đó. Nói ngắn gọn, các dự án cá nhân là những hoạt động có ảnh hưởng và để lại dấu ấn sâu sắc. Nhưng cũng chính vì vậy, các dự án cá nhân không chỉ đơn thuần mang tính cá nhân. Chúng là một chuỗi có liên quan đến nhau, giữ cho các tổ chức tiếp tục phát huy chức năng, dù thế này hay thế khác.

Trong quãng thời gian 3 năm, tôi từng phỏng vấn vị trí tạo lợi nhuận của một tổ chức phi lợi nhuận. Khi đó, tổ chức này đang trong tình trạng báo động đỏ và tôi được thuê về để giúp tạo ra lợi nhuận, như vậy tổ chức mới trở thành đơn vị hoạt động tự lực được. Tôi quyết định tiến hành thử nghiệm với các dự án cá nhân đáp ứng được nhiệm vụ mà tổ chức giao phó nhằm xem điều gì sẽ diễn ra. Các cá nhân được phép tạo dự án mà họ cảm thấy thích thú, lập thời hạn bắt đầu và kết thúc dự án, bắt đầu ở quy mô nhỏ và tập trung vào những thành công đơn giản và ngày một gia tăng.

Tôi quan sát thấy một sự thay đổi lớn lao trong khả năng sinh lợi nhuận nói chung của tổ chức khi các nhân viên được giao các dự án, nơi họ được trải nghiệm cảm giác làm chủ và được quyền tự quyết. Không những khả năng sinh lợi nhuận của tổ chức tăng, mà các nhân viên cũng đột nhiên gắn bó và nhiệt tình với công việc. Khả năng sáng tạo gia tăng đến như một kết quả tất yếu, và toàn bộ văn hóa của tổ chức cũng thay đổi theo. Điều đáng buồn cười là trước khi các dự án được giới thiệu, cả tổ chức đều làm việc trong những hầm riêng biệt và gần như không có sự phối hợp giữa các nhân viên. Một tác dụng phụ tự nhiên của các dự án cá nhân vừa được giới thiệu đó là, các nhân viên bỗng nhiên chẳng những trở nên hăng hái, sẵn sàng hoàn thành nhiệm vụ, mà còn luôn sẵn lòng hợp tác và giúp đỡ để dự án của người khác cũng được thành công.

Chúng ta vừa cùng nhau thảo luận về các dự án cá nhân trong khuôn khổ một tổ chức, song một điều quan trọng cần lưu ý đó là chúng ta cũng có thể gặt hái được kết quả tương tự trong mọi mặt của cuộc sống. Các dự án cá nhân, các dự án sáng tạo nội bộ (intrapreneurial) và các dự án khởi nghiệp (entrepreneur ) đem đến cảm quan về mục đích và cách thức tổ chức cho cuộc đời chúng ta, cũng như thổi một luồng sinh khí mới vào các tổ chức của chúng ta.

Chuyện nọ dẫn tới chuyện kia: Bằng cách nào một dự án đơn giản như “Ngày của Caine” lại trở thành một dự án lớn hơn rất rất nhiều

Một buổi chiều, khi Nirvan Mullick đi tới cửa hàng chuyên bán phụ tùng ôtô có tên Smart Parts Auto ở phía Đông thành phố Los Angeles để tìm mua một chiếc tay nắm cửa cũ cho con xe Corolla đời 1996, anh không hề biết rằng mình đang sắp sửa bắt đầu một dự án sẽ làm thay đổi cả cuộc đời anh, và cuộc đời của một chú bé 9 tuổi, mãi mãi. Khi đến nơi, Mullick sửng sốt nhận ra trong cửa hàng Smart Parts Auto có một dãy nhà mái vòm tự xây khá công phu, được ghép lại bằng những hộp bìa các-tông bởi một cậu bé có tên là Caine. Mullick cũng là khách hàng đầu tiên và duy nhất của Caine trong suốt nhiều tháng qua.

Quá ấn tượng trước thái độ phục vụ của Caine cũng như quá sửng sốt khi chú ý tới những chi tiết của tòa nhà mái vòm bằng bìa các-tông, Mullick – một nhà làm phim – quyết định tạo nên “Ngày của Caine” bằng cách sản xuất một bộ phim ngắn về Căn nhà mái vòm của Caine.

Với sự cho phép từ cha cậu bé, Mullick tổ chức một màn nhảy Flash Mob bất ngờ ngay tại Căn nhà mái vòm của Caine. Tin tức về màn nhảy ngạc nhiên đó nhanh chóng được lan truyền và hơn một trăm người đã tới tham gia sự kiện tại căn nhà của Caine – thậm chí cả kênh NBC cũng tới góp mặt.

Những dư âm của dự án phim đơn giản đó thật sự vô cùng đáng ngạc nhiên. Chỉ ngay trong ngày đầu tiên video được đăng tải lên mạng, số tiền quyên góp cho Caine đã lên tới 60.000 USD. Một tuần sau, một khoản tiền trị giá 250.000 USD từ Goldhirsh Foundation đã được chuyển đến để quyên góp cho quỹ Arcade Imagination Founda- tion của Caine – quỹ được thành lập “để tìm kiếm, khuyến khích, và tài trợ cho nhiều trẻ em có ý tưởng sáng tạo và mang tinh thần doanh nhân như Caine.” Caine cũng được nhận giải thưởng Tinh thần Latin (Latino Spirit Award) tại Tòa nhà quốc hội bang California ở thành phố Sacramento, và trở thành diễn giả trẻ tuổi nhất tại liên hoan sáng tạo quốc tế Cannes Lions.

Về phần mình, Nirvan Mullick cho biết, “Điều đó đã mở ra vô vàn cánh cửa đối với tôi. Có người còn đề nghị tôi ký hợp đồng làm phim truyện dựa trên câu chuyện về Căn nhà mái vòm của Caine. Hàng loạt dự án trên đà phát triển… Thật sự vô cùng choáng ngợp… Cho đến giờ, tôi vẫn còn cảm thấy ngạc nhiên chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra ở đây.”

Khi vượt qua được tâm lý về sự ngớ ngẩn bằng cách bắt đầu các dự án, chuyện nọ dẫn tới chuyện kia, đôi khi theo những cách rất kỳ lạ. Ban đầu, Mullick chỉ có ý định tìm kiếm một tay nắm cho cửa chiếc xe của mình. Khi anh quyết định bắt đầu một dự án đơn giản với một mục tiêu duy nhất là tạo nên một ngày thật đặc biệt cho một đứa trẻ. Chắc chắn anh không bao giờ lường trước được điều gì sẽ xảy đến tiếp theo.

Trên và hơn tất cả, các dự án cá nhân sẽ khiến chúng ta trở nên năng động. Chính vì không yêu cầu quá cao về thời gian cũng như các nguồn lực khác, các dự án đó giúp chúng ta nhanh chóng san lấp Lỗ hổng Thời gian-Kiến thức-Tiền bạc, qua đó bắt đầu và duy trì động lực tiến lên phía trước để đạt được những mục tiêu trong bức tranh lớn. Cuối cùng, các dự án cá nhân có thể đưa chúng ta tới một nơi tốt đẹp hơn tất cả những gì chúng ta có thể tưởng tượng.

Cách biến một dự án tự do thành công việc thực sự kiếm ra tiền

Chris Benneth có một công việc lương cao chuyên về tư vấn tiếp thị Internet cho các doanh nghiệp nhỏ. Anh yêu công việc mình đang làm, song anh cũng biết mong muốn cao nhất của anh là được tự mình làm chủ chính mình.

Anh đã thử rất nhiều dự án kinh doanh khác nhau, tất cả với hy vọng đạt được mục tiêu trở thành một doanh nhân độc lập.

Thế rồi, trong một dự án kinh doanh như vậy, Benneth đổ tiền đầu tư vào lĩnh vực kinh doanh bất động sản và mất sạch không còn tý gì ngoài manh áo thun trên lưng. Đến lúc này, Benneth quyết định đã tới lúc phải đánh giá lại quá trình kinh doanh của mình. Anh tự hỏi phải chăng thất bại ở những dự án đó đơn giản là do trái tim anh chưa thực sự đặt trọn vào chúng ngay từ lúc bắt đầu. Thế là anh quyết định làm một thí nghiệm. Thay vì cố gắng kiếm tiền bằng cách làm những công việc mà mình không thích (trí thông minh truyền thống), Benneth quyết định cung cấp miễn phí các dịch vụ của mình và làm điều mà anh yêu thích (trí thông minh mới).

Một người bạn của anh sở hữu một công ty cung cấp thực phẩm địa phương nhỏ và tạm gọi là thành công. Sau khi Benneth đứng ra đảm nhận công việc tiếp thị trực tuyến (marketing online) cho công ty (một dự án mà anh yêu thích), số lượng các cuộc gọi đặt hàng công ty tăng từ 3 đến 5 cuộc gọi một tuần lên 5 đến 7 cuộc gọi một ngày. Chỉ một năm sau, công ty đã lớn mạnh và trở thành doanh nghiệp cung cấp thực phẩm lớn thứ hai toàn bang.

Điều xảy ra tiếp theo mới thực sự thú vị. Chẳng biết ở đâu, vô số công ty khách bắt đầu liên hệ với Benne và đề nghị anh cung cấp dịch vụ tiếp thị. Bỗng dưng, anh trở thành một chuyên gia tiếp thị Internet đầy uy tín và giàu kinh nghiệm.

Từ thí nghiệm này, công ty của Benneth, 97th Floor, chính thức ra đời. Bảy năm sau, 97th Floor làm ăn đối tác với một vài công ty lớn trong danh sách Fortune 100, còn Benneth thì trở thành một diễn giả về tiếp thị Internet được săn đón trên khắp thế giới.

Benneth đưa ra lời khuyên cho tất cả mọi người, “Hãy bắt đầu một việc gì đó… Điều đầu tiên con người nói sau khi bắt đầu một ý tưởng luôn luôn là, ‘giá như mình bắt đầu sớm hơn!’”

Thử nghiệm với các dự án ngớ ngẩn

Để thử nghiệm các ý tưởng ngớ ngẩn của bạn thông qua các dự án là cách tuyệt vời, bởi lẽ với một dự án nhỏ, cái giá đặt cược sẽ thấp hơn rất nhiều so với chính chúng khi gắn với mục tiêu trong bức tranh lớn. Các dự án như vậy cho phép chúng ta thử nghiệm và biết được cái nào phát huy hiệu quả và cái nào không. Chúng cũng tạo một phạm vi cho phép chúng ta thất bại và đưa ra những chỉnh sửa cần thiết cho các ý tưởng để đi đến thành công cuối cùng.

Bằng thí nghiệm, bạn có thể kiểm chứng bao nhiêu ý tưởng mà bạn muốn, nhanh bao nhiêu mà bạn thích, cuối cùng tìm ra những phương pháp hiệu quả nhất để theo đuổi. Hãy nhìn cách Mark Zuckerberg làm nên đổi mới tại Facebook. Tạp chí Fast Company từng hỏi Zuckerberg, “Anh đổi mới bằng cách nào?” Anh trả lời,

Rất nhiều người nghĩ đổi mới chỉ đơn thuần là có một ý tưởng vĩ đại. Song trên thực tế đó chỉ đơn thuần là hành động thật nhanh và thử nghiệm thật nhiều thứ. Chính vì vậy, ở Facebook, chúng tôi thực sự xây dựng nên toàn bộ công ty của chúng tôi cùng văn hóa xung quanh nó. Chúng tôi làm những việc như lập trình mỗi ngày. Và, ừm, chúng tôi có truyền thống tổ chức các cuộc thi hack-a-thons . Đây là những sự kiện mà toàn bộ đội ngũ kỹ sư nói riêng và cả công ty nói chung làm việc cùng nhau và thức thâu đêm với nhau chỉ để xây dựng mọi thứ. Họ đang làm những thứ họ muốn, chứ không phải làm vì công việc. Chỉ đơn giản là thử nghiệm mọi thứ và đổi mới.

Những dự án ngớ ngẩn giống như những dự án mà Zuckerberg khởi xướng ở Facebook để thúc đẩy sự đổi mới, và đôi khi những ý tưởng đổi mới đó có mối tương quan chặt chẽ với nhau.

Google là một ví dụ điển hình khác. Như một phần sứ mệnh, Google không những lắng nghe tất cả các ý tưởng “trên lý thuyết mà bất kỳ nhân viên Google (Googler ) nào có thể đưa ra nhằm tiến tới một bước đột phá mới,” mà họ còn cho các nhân viên thời gian để thử nghiệm các dự án cá nhân của mình. “Chúng tôi cho đội ngũ kỹ sư của mình ‘20% thời gian’ để họ được tự do làm những thứ mà họ thực sự đam mê.” Từ những dự án cá nhân và thí nghiệm trong nhiều lĩnh vực mà các nhân viên thực sự yêu thích, kết quả mang lại thực sự vô cùng ấn tượng, tối thiểu là như vậy. Chẳng hạn, những ý tưởng như “Google Suggest, AdSense for Content và Orkut đều trở thành ba trong số nhiều sản phẩm đáng tự hào của Google.”

Giả sử nếu được ở trong một môi trường luôn luôn phấn đấu sáng tạo như Google, thì bạn cho rằng mình sẽ có nhiều khả năng hơn hay ít khả năng hơn để tiến hành kiểm nghiệm một trong những ý tưởng mà bạn gọi là “ngớ ngẩn”? Quan điểm của tôi là “nhiều khả năng hơn,” và bạn hoàn toàn có thể tạo dựng một môi trường như thế trong hoặc ngoài hầu như tất cả tổ chức.

Hãy thử nghiệm mọi dự án ngớ ngẩn và xem cái nào thực sự phát huy hiệu quả. Tốt hơn hết, ngay lúc này (khi cái giá đặt cược còn thấp) bạn nên kiểm chứng xem liệu ý tưởng của mình có phải là một sự thất bại hay không, thay vì ngồi đợi cả đời (khi cái giá đặt cược đã cao) để biết được nó quả thực là một thất bại.

Hãy tự mình thử nghiệm. Kiểm nghiệm ý tưởng của bạn bằng một dự án mang tính thí nghiệm và xem cái nào phát huy hiệu quả, cái nào không. Sau đó tiến về phía trước hoặc tiếp tục thực hiện dự án đó.

Sử dụng các dự án cá nhân để vượt qua những trở ngại và vươn tới những giấc mơ lớn

Trải qua một quãng thời gian đầy biến cố với một lần hôn nhân thất bại trong đau đớn, ngôi nhà thời thơ ấu tan tành sau trận bão Ivan, người em trai duy nhất suýt mất mạng do chấn thương tủy sống nghiêm trọng sau tai nạn trượt tuyết, Lara Casey quyết định từ bỏ công việc béo bở song nhàm chán của mình tại thành phố New York.

Khi cuộc sống như tan vỡ thành từng mảnh xung quanh cô, Casey lại không tìm cách vượt qua nghịch cảnh đó. Cô nhớ lại, “Tôi đã ở tận dưới đáy cùng. Chẳng có nơi nào để đi ngoại trừ một nơi nào đó.” Theo thời gian, khi cô dũng cảm bước lên một bước, mọi thứ bắt đầu biến chuyển. Chỉ trong một vài tháng, Casey đã gặp được tình yêu đích thực của đời mình, tái hôn và tìm được công việc trong mơ ở California. Thế nhưng, khi cuộc chiến ở Iraq bước vào giai đoạn cao trào, chồng mới cưới của cô đột nhiên được điều động tham chiến trong tám tháng. Vậy là, Casey trở về nhà ở Florida sống cùng cha mẹ và mòn mỏi trong suốt quãng thời gian đó cho đến khi chồng cô trở về.

Casey nhớ lại, “Khi đó tôi không dám xem tin tức. Tôi ngồi chờ cuộc điện thoại của mình cả ngày lẫn đêm. Tôi cần một dự án để giữ cho tâm trí mình bận rộn. Một tối, tôi nhận thấy mình đang mơ đến những thứ tốt đẹp – bất cứ thứ gì có thể giữ cho đầu tôi không bị nổ tung – và tôi quyết định thử thiết kế một trang bìa tạp chí đám cưới trên chiếc máy tính nhỏ của mình.”

Trước khi bản thân kịp nhận ra, Casey mơ tới những bức ảnh chụp và tìm kiếm các tên miền Internet. Bởi đây là sợi dây cứu cánh giúp cô duy trì được sự minh mẫn, Casey dồn toàn bộ tâm sức của mình cho dự án mới. “Tôi nghĩ mình chỉ cần in thành những tập nhỏ rồi đặt chúng ở các cửa hàng bán đồ tạp phẩm địa phương, nhà thờ và các phòng hôn lễ. Nhưng Chúa lại có một kế hoạch hoàn toàn khác.” Chuyện nọ cứ thế dẫn tới chuyện kia, và trước khi Casey kịp nhận ra, một tạp chí chính thức được ra đời! Mặc dù vấp phải hết trở ngại này đến khó khăn khác, thậm chí có lần còn bị dính lệnh ngừng và cấm phát hành “đáng sợ” từ một nhà xuất bản lớn, song Casey vẫn dũng cảm vượt qua. Cô kể lại, “Số phát hành đầu tiên của tạp chí ‘Southern Weddings Magazine’ được giới thiệu tới công ty RAVE Re- views (Công ty chuyên về dịch vụ tổ chức sự kiện, đặc biệt là lễ cưới, nổi tiếng tại Mỹ) và nhanh chóng giành được thành công phi thường. Chúng tôi bán hết số tạp chí đã in trong vòng 3 tháng. Số lượng bán ra nhìn chung cao hơn 30% so với trung bình toàn quốc. Độc giả yêu thích tạp chí. Các nhà tài trợ cũng hết sức phấn khởi, trong khi các đại lý phân phối thì vô cùng phấn chấn.” Sự lớn mạnh và thành công đó còn tiếp diễn trong 5 năm và không cho thấy dấu hiệu chậm lại.

Casey duy trì thành công của mình bằng cách làm mọi thứ theo nguyên tắc của chính cô. Thay vì bán tạp chí cho các tập đoàn lớn, cô tiếp tục duy trì Southern Weddings ở quy mô một dự án nhỏ. “Chúng tôi không hợp tác hay bán lại cho các nhà xuất bản lớn. CHÚNG TÔI tự làm bản thiết kế, viết nội dung, sắp xếp quảng cáo – và tất cả những thứ khác. Chúng tôi cũng tự mình đảm trách khâu xuất bản, một điều hiếm gặp trong ngành xuất bản hiện nay. Chúng tôi thực sự, thực sự rất nhỏ. Chúng tôi chưa bao giờ muốn phát triển quá lớn tới mức không thể tập trung sự chú ý và vấn đề quan trọng nhất. Chúng tôi thực sự vui mừng vì điều đó.”

Khi tôi hỏi Casey lời khuyên mà cô muốn dành cho mọi người, cô nói,

Làm thế nào để bạn có thể bắt đầu xây dựng một công việc kinh doanh hùng mạnh và phát đạt? Làm thế nào để thoát khỏi “tâm lý choáng ngợp” và thực sự bắt đầu sống theo đúng nghĩa? Bạn bước đi – đôi khi dẫm phải bùn, vấp phải đá, băng qua những nơi đầy bụi rậm gai góc hay dò dẫm đi trên lớp băng mỏng dính. Nhưng rồi bạn sẽ tới được bờ bên kia, bởi ngay lúc này bạn đang bước đi tới đó. Nếu bạn không đi, bạn sẽ không bao giờ tới được bờ bên kia.

Tôi chẳng phi thường hơn những người khác. Bạn được trao những món quà và chúng cần được mang đến cho cả thế giới. Hãy đứng dậy và đưa chân bước từng bước, ngay bây giờ. Hãy bước mạnh mẽ. Chẳng có sai lầm, chỉ có những bài học. Hãy đặt những bàn chân đó trên mặt đất và bước đi. Bạn làm được mà.

Cam kết

“Bạn làm được” – đúng vậy. Đừng chờ đợi thêm nữa. Nếu bạn cứ tiếp tục phức tạp hóa quá mức những giấc mơ của mình, bạn sẽ không bao giờ biết được cảm giác tuyệt vời khi thực sự bước chân vào thực hiện chúng. Hãy hít một hơi thật sâu, và đơn giản thử nghiệm cái nào trước mắt bạn là đúng bằng cách bắt đầu một dự án ngớ ngẩn. Giờ là lúc thắp sáng con đường của chính bạn. Giờ là lúc bạn bắt đầu thực sự sống với giấc mơ của mình.

Biến ý tưởng ngớ ngẩn thành hiện thực không phải là chuyện đơn giản. Bạn bắt buộc phải có cam kết. Không phải kiểu cam kết nửa mùa – mà phải là cam kết 100%. Có những lúc, bạn có thể sẽ phải tự thân nỗ lực thực hiện cam kết với Trí Thông minh Mới, song tự thân là một phần của quyết tâm, và quyết tâm luôn là thứ cần có để thúc đẩy tạo nên những thay đổi có ý nghĩa – và tất cả một phần của quá trình cam kết với sự ngớ ngẩn.

“1984” là đoạn quảng cáo huyền thoại của Apple được phát suốt mùa giải bóng bầu dục danh tiếng của Mỹ Super Bowl năm 1984. Tạp chí TV Guide từng khen ngợi “1984” là “đoạn quảng cáo trên truyền hình vĩ đại nhất mọi thời đại.” Tuy nhiên, ẩn sau câu chuyện đó là một sự thật không phải ai cũng biết. Ban đầu, Apple không hề có ý định phát đoạn quảng cáo đó trên truyền hình. Đoạn quảng cáo được sản xuất nhằm mục đích nhấn mạnh sự ra đời của máy tính cá nhân Macintosh, song sản phẩm này thậm chí còn chưa một lần được nhắc đến trong đoạn quảng cáo. Thay vào đó, đoạn quảng cáo chiếu hình ảnh một người phụ nữ, tay cầm đang búa tạ và đập nát bức ảnh của “Big Brother,” khiến người xem hồi tưởng tại tác phẩm mang tựa đề 1984 của George Orwell. Ban lãnh đạo Apple hiển nhiên không thích quảng cáo này. Trên thực tế, khi Steve Jobs giới thiệu nó cho ban lãnh đạo, họ “nghĩ đây là quảng cáo thương mại dở nhất họ từng xem.”

“Jobs thì vô cùng phấn khích.” Ông chạy đến gặp người đồng sáng lập công ty, Steve Wozniak, và cho bạn mình xem đoạn quảng cáo. Wozniak “nghĩ đây là điều lạ thường nhất mà ông từng thấy.” Jobs cũng nói với Wozniak việc ban lãnh đạo công ty quyết định loại bỏ đoạn quảng cáo này khỏi khung phát sóng của giải Super Bowl với lời giải thích họ cần phải tận dụng thời lượng phát hình để bán hàng. Thế nhưng Wozniak lại tỏ ra rất tin tưởng. Ông liền hỏi một suất chiếu trên Super Bowl có giá bao nhiêu. Khi Jobs trả lời “800.000 USD”, Wozniak liền đáp, “Tốt, tôi sẵn sàng trả một nửa nếu anh muốn.”

Cuối cùng, mặc dù cả Jobs và Wozniak không phải thanh toán cho đoạn quảng cáo đó, song họ vẫn chuẩn bị đầy đủ tiền để trả, và đó chính là sự cam kết. Cam kết 100%.

Nắm bắt sự ngớ ngẩn với tư cách là Trí Thông minh Mới đồng nghĩa với việc bạn phải cam kết theo đuổi đến cùng những dự án ngớ ngẩn của mình, cam kết dành cho chúng 100% tâm sức của bạn.

Cơ hội có, và dĩ nhiên bạn sẽ không phải tiêu tốn tới 800.000 USD để chạy một đoạn quảng cáo trong suốt giải đấu Super Bowl như Steve Jobs và Steve Wozniak, song trở ngại cũng không phải ít. Đó là một phần của quá trình thử nghiệm và đó cũng là một phần của quá trình vạch ra con đường đi cho riêng mình. Tuy nhiên, cái hay của một dự án ngớ ngẩn nằm ở chỗ – bạn không cần phải cam kết với nó mãi mãi, nó có khởi đầu và có kết thúc. Các dự án là cơ hội tuyệt vời để bạn chắc chắn rằng mình đang đi đúng hướng, song nếu bạn không cam kết theo đuổi dự án cho đến khi hoàn thành, thì khi đường đi trở nên gập ghềnh chông gai mà bạn thì có ý định từ bỏ, bạn sẽ suốt đời phải phân vân chẳng biết điều gì có thể đang chờ đón mình ở ngã rẽ tiếp theo.

Sức Mạnh Từ Những Khởi Đầu Ngớ Ngẩn

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here