Cuộc sống chính là những quyết định. Nếu bạn muốn thay đổi, bạn phải ra quyết định. Quyết định đúng đắn tạo thói quen đúng đắn.

Thói quen bắt nguồn từ ý niệm và từ ý niệm tạo hình thành quả. Một thói quen là kết tinh của một quá trình đơm hoa từ hạt giống là những hành vi hay những việc ta làm, là thứ có thể biến suy nghĩ thành hành động, biến lý thuyết thành thực tiễn, biến mộng mơ thành hiện thực. Thói quen giúp con người duy trì và hiện thực hóa lý tưởng trong đời. Khả năng lãnh đạo trường kỳ thường bắt nguồn từ việc đưa thành quả luyện tập đều đặn mỗi ngày vào hành trình của nhà lãnh đạo. Thói quen tạo nên những quy trình vận hành chuẩn mực và là nhiên liệu để chạy đến đích.

Muốn thay đổi? Hãy tạo thói quen. Muốn trở thành nhà lãnh đạo? Hãy gầy dựng những thói quen lãnh đạo. Nếu bạn muốn thành một người tốt hơn, hãy tập làm người tốt hơn. Muốn chuyền một đường bóng xoáy thật mạnh? Luyện tập chính là câu trả lời. Muốn dứt điểm trong golf tài tình hơn? Không cách nào tốt hơn là nuôi dưỡng thói quen đẩy banh mỗi tối. Muốn chèo thuyền vượt Đại Tây Dương? Hãy tập chèo hằng tháng để quen với biển khơi. Thói quen sẽ cho ra đời hành động cần thiết ngay cả khi ta không còn sức suy nghĩ.

– Trích “Khiêm nhường, khát khao, không quản ngại”

Trích đoạn sách hay

HÃY ĐỂ BẢN THÂN THAY ĐỔI

Đến một điểm nào đó trong đời, các nhà lãnh đạo sẽ chững lại và tự hỏi: “Mình phải làm gì tiếp nhỉ?”. Tôi đến điểm đó vào tháng 10 năm 2013, khi toàn bộ sức lực, tâm tư, khả năng chuyên môn dường như đã bị vắt kiệt.

Nhiệt huyết trong tôi từng rực cháy khi giữ vai trò chủ tịch Catalyst. Chúng tôi biến mình thành nhà cung cấp nội dung và hội nghị cao cấp hàng đầu dành cho các lãnh đạo, cả người mới lẫn lão làng. Hàng chục nghìn người đến dự sự kiện của chúng tôi trên khắp cả nước, thêm vào đó là hàng trăm nghìn người sử dụng những nội dung trực tuyến chúng tôi thực hiện.

Thời điểm tôi bắt đầu kiệt sức là khi chúng tôi đang chuẩn bị cho buổi gặp mặt quốc tế đầu tiên. Dẫu vậy, mỗi sáng vào văn phòng, tôi lại thấy mình thêm chán nản. Thiếu năng lượng. Thiếu sáng tạo. Thiếu lửa. Thiếu kiên nhẫn. Tôi như chiếc xe cạn bình và trước mắt chẳng có lấy một trạm xăng. Khả năng lãnh đạo của tôi chững lại, những người quanh tôi cũng bị ảnh hưởng.

Tôi cần được nghỉ ngơi nhưng lại không nhận ra điều đó.

Vào một ngày cuối hè, mọi thứ thay đổi.

Tôi có hẹn ăn trưa với một người bạn tên Steve Cockram. Từ những câu chuyện xã giao, Steve đào sâu vấn đề, hỏi tôi rằng liệu tôi còn nhiệt huyết để dẫn dắt Catalyst trong thập kỷ tới hay không.

Sau một hồi lắp bắp, tôi thừa nhận mình đã kiệt sức.

Steve bảo tôi là anh đã lờ mờ đoán được từ lâu. Anh so sánh tôi với một võ sĩ quyền anh hạng nặng, dẫu đã đánh liên tiếp đến vòng thứ 15, vẫn kiên trì không bỏ cuộc, nhưng cũng đồng thời cũng bị dần đến tơi tả. Đón chiếc khăn được ném từ bên ngoài vòng đấu – hay nói cách khác là chuyển giao vai trò của bản thân – tôi thấy mình như đang tự nhận bản thân là một kẻ thua cuộc. Tôi không định làm như thế. Nhưng đồng thời, tôi rơi vào bế tắc, mà chuyện đó thì chẳng có gì vui.

Tôi và Steve tiếp tục trò chuyện thêm vài tuần nữa trước khi Steve nói thẳng với tôi rằng: “Brad, ông cần một năm nghỉ phép. Và ông cần nghỉ sớm đi”.

Tôi đảo mắt nhìn Steve, băn khoăn và bối rối. Chỉ có hội người già với mấy tay giáo sư đại học mới chơi trò “năm nghỉ phép”, tôi nghĩ thế. Nhưng ngẫm kỹ hơn, tôi dần nhận ra Steve nói đúng. Tôi đang kẹt trong một cuộc khủng hoảng năng lực lãnh đạo và tôi cần có thêm những góc nhìn mới.

Ngồi ở trụ sở Catalyst, tôi bắt tay vào phác thảo kế hoạch cho năm nghỉ phép sắp tới. Bắt đầu từ những chuyện cơ bản ai cũng làm như: đi du lịch, tìm lại bản thân, thư giãn, đọc sách và lên lịch tập thể thao đều đặn. Tôi muốn lấy lại thăng bằng trong tâm tưởng, dành thêm thời gian cầu nguyện, nghiên cứu thêm Kinh Thánh, đắm mình trong kiến thức từ những bậc thầy. Càng gõ bản kế hoạch, lòng tôi lại thêm sướng.

Tôi thông báo kế hoạch của mình cho mọi người trong đội ngũ một tuần sau đó, và phản ứng của mọi người giúp tôi vững tin vào lựa chọn của mình. Ai cũng tin rằng, khoảng thời gian nghỉ ngơi đó là điều cần thiết, nhất là sau một thời gian dài dõi theo hình bóng đang dần phai của tôi. Hình ảnh một Brad mỗi sáng lao đầu vào giải quyết công việc bằng những ý tưởng tươi mới ngày nào giờ chỉ còn là ký ức, thay vào đó là một kẻ ngày càng xa lạ.

Bốn tháng sau đó là kỳ nghỉ phép dài theo đúng kế hoạch đã định. Tôi đến London gặp một tay cố vấn tinh thần và bạn bè, rồi từ đó bay đến Guatemala cùng một tổ chức viện trợ và phát triển. Tôi đọc hàng chục quyển sách. Mỗi ngày lại cầu nguyện nhiều hơn, và cũng lắng nghe nhiều hơn. Tôi gặp lại những người bạn cũ. Tôi đưa gia đình mình đi chơi ở Oklahoma. Và dĩ nhiên, tôi cũng dành thời gian nghỉ chân ở dãy núi Rocky tại Colorado và nghỉ ngơi tại trang trại Lost Valley.

Dọc hành trình, tôi dần cảm nhận được sức sống quay lại với mình. Nhưng đời mấy ai học được chữ ngờ. Tôi bắt đầu có những linh cảm chẳng lành, rằng mình đang bước vào một giai đoạn mới, rằng mình nên từ bỏ công việc hiện tại và cố hiểu thêm những dự định mà cuộc sống đang chuẩn bị cho giai đoạn kế của đời mình.

*

Mỗi năm có hàng tá thực tập sinh nộp đơn vào Catalyst với sự kinh ngạc và niềm háo hức. Sự căng thẳng của họ phản ánh rõ mức độ quan trọng của công việc được giao. Những cô cậu thực tập sinh đó nắm trong tay cơ hội ghi dấu ấn tại mạng lưới các nhà lãnh đạo thuộc Thiên chúa giáo trẻ lớn nhất ở Mỹ.

Tôi gọi họ vào văn phòng của mình để làm công tác tư tưởng. Ở đó, tôi chia sẻ với họ triết lý của tổ chức và 8 phẩm chất quan trọng của một “nhà lãnh đạo Catalyst”. Sau khi nói xong và trước khi bắt tay vào việc, tôi sẽ hỏi mọi người còn thắc mắc nào không. Như thường lệ, mỗi lứa đều sẽ có những thanh niên thẳng thắng và dũng cảm, đưa tay lên hỏi một câu mà tôi biết chắc đó là câu gì.

“Làm thế nào để trở thành một nhà lãnh đạo như các anh đã miêu tả?” Không ngần ngại, tôi sẽ đáp: “Chỉ cần nhớ ba từ sau: khiêm tốn, khát khao, không quản ngại”.

Và đây là lúc để tôi làm theo những gì mình đã nói. Cuộc khủng hoảng năng lực lãnh đạo của tôi cần tôi làm theo những gì tôi đã định nghĩa về một nhà lãnh đạo. Đó đã, đang và vẫn sẽ là những nền tảng cơ bản nhất. Bên cạnh đó, tôi cũng cần nhớ lại 3 chữ “K” quan trọng của một nhà lãnh đạo: khiêm tốn, khát khao và không quản ngại. Tinh thần lãnh đạo của tôi cần được thúc đẩy bằng cách thực hiện những thói quen này.

Các nhà lãnh đạo sẽ có nhiều thói quen khác nhau xuyên suốt cuộc đời họ, tuy nhiên những từ này sẽ giúp trả lời ba câu hỏi hết sức quan trọng mà bất cứ người có ảnh hưởng nào cũng phải tự hỏi:

– Khiêm nhường: “Tôi là ai?”

– Khát khao: “Tôi muốn đến được đâu?”

– Không quản ngại: “Tôi đến đó bằng cách nào?”

Bộ ba lặp đi lặp lại này đã thành phương châm sống của tôi suốt một thập kỷ qua. Nó tóm gọn những triết lý nền tảng quan trọng nhất của những nhân tố có thể thay đổi thế giới hiện đại. Để đi đầu rất khó, bất cứ ai từng nắm cương vị lãnh đạo hay chỉ là một người có sức ảnh hưởng lớn đều hiểu điều này. Nó cần sự nỗ lực. Tuy nhiên, năng lực lãnh đạo không phải là thứ chỉ cần nỗ lực là được. Đó là thứ ta thu được sau khi đã thực hiện nhuần nhuyễn như một thói quen, là thứ ta thu được sau khi đã làm tròn công việc được giao mỗi ngày, là cách ta tiếp nhận và hành xử trong công việc, là nhịp điệu trong cuộc sống của ta. Năng lực đó là thứ luôn treo lơ lửng trên đầu ta bằng sợi dây bện từ những thói quen của bản thân, chứ không phải là một điểm thành công nào đó trên chặng đường đời.

Kinh nghiệm của tôi cho thấy, có ít nhà lãnh đạo thật sự hiểu được tầm quan trọng của những thói quen trong đời. Một nghiên cứu của Đại học Duke đã chỉ ra rằng, hơn 40% việc một người làm mỗi ngày bắt nguồn từ thói quen chứ không phải là những quyết định mang tính thời điểm. Cũng như khi mỗi sáng thức dậy, việc mỗi người làm trong suốt ngày hôm đó hầu hết dựa vào thói quen của bản thân, dù là vô tình hay hữu ý.

NĂNG LỰC LÃNH ĐẠO KHÔNG PHẢI LÀ THỨ CHỈ CẦN NỖ LỰC LÀ ĐƯỢC. ĐÓ LÀ THỨ TA THU ĐƯỢC SAU KHI ĐÃ THỰC HIỆN NHUẦN NHUYỄN NHƯ MỘT THÓI QUEN.

Tôi may mắn có được đặc quyền làm việc với những với những nhà lãnh đạo tài năng và đáng trọng vọng nhất nước Mỹ, hầu hết trong số họ đều có vài điểm chung. Họ đều là những người kỷ luật và nhiệt tình, dũng cảm và cáng đáng, đầy hy vọng và sáng tạo, sẵn sàng và hợp tác. Nhưng vậy vẫn chưa đủ để giải đáp thắc mắc cho câu hỏi “Làm thế nào họ leo lên được nấc thang thành công đó?”. Thực tế, con đường để trở thành một nhà lãnh đạo tốt là con đường lót bằng những thói quen mỗi ngày.

Đến đây, tôi chợt nghĩ tới một người bạn tên Lisa. Thời điểm tôi viết quyển sách này, cô đã là tác giả có hai đầu sách bán chạy nhất theo bình chọn của tờ New York Times. Tôi từng hỏi cô làm thế nào để thành công trong nghiệp viết lách. Cô đáp: “Có một điều rất ít người biết tới, đó là tôi đã từng viết rất nhiều cuốn sách trước đó mà không cuốn nào thật sự bán chạy”.

Lisa cũng giống như đám bạn của tôi, các thành viên của một ban nhạc trên đà thành công. Trước khi được diễn ở chương trình Today và được nhiều công ty dùng nhạc của nhóm làm nhạc nền quảng cáo, họ đã cho ra mắt hàng chục ca khúc quảng cáo mà chẳng được ai đoái hoài. Họ đã tốn rất nhiều thời gian và công sức để xây dựng một thói quen có thể giúp họ thành công hơn trong công việc.

Tôi cũng có thể kể đến Kyle, một người bạn của tôi làm mục sư tại một nhà thờ có hơn 15.000 người dự lễ mỗi tuần. Trong suốt 5 năm, giáo hội không chi trả cho họ một xu. Kyle đã nghĩ đến việc rút khỏi giáo đoàn chỉ vì cảm thấy mất hy vọng. Về sau, nhà thờ của anh lại là nhà thờ lớn nhất với nhiều con chiên đi lễ nhất giáo phận, đồng thời cũng mở thêm hàng loạt giáo xứ chi nhánh khác. Nếu các bạn hỏi, anh ta sẽ trả lời rằng bí quyết là giữ gìn và phát triển những thói quen tốt giúp dẫn đến thành công.

Thói quen cũng là một nhân tố quan trọng trong thi đấu thể thao, và vị huấn luyện viên đội vô địch giải Super Bowl(1), Tony Dungy, có thể đảm bảo với các bạn điều đó. Khi bắt đầu huấn luyện đội bóng bầu dục chuyên nghiệp, nhiều người cho rằng cả đội sẽ được phát một cuốn sách hướng dẫn dày cả cây số với hàng loạt những chiến thuật phức tạp độc nhất vô nhị. Nhưng Dungy lại chọn hướng tiếp cận hoàn toàn khác. Ông chỉ muốn đơn giản hóa tối đa trận đấu để giảm rủi ro.

(1). Giải bóng bầu dục thường niên lớn nhất nước Mỹ

Thay vì luyện hàng trăm đội hình thi đấu khác nhau, ông chỉ chọn một vài lối chơi thích hợp. Ông muốn cả đội tập trung luyện tập những chiến thuật đó đến mức tối ưu, không ngừng nghỉ cho đến khi những chiến thuật đó trở thành một phần của từng thành viên trong đội. Dungy có khả năng tạo ra một đội bóng nhanh hơn, phối hợp trơn tru hơn bằng cách xây dựng thói quen. Đối phương thường đoán được chính xác lối chơi của đội của Dungy ngay khi cả đội bắt đầu dàn hàng, nhưng dù đoán được ý đồ, đối phương cũng không thể bắt kịp được nhịp đấu.

“Đây là 6 lý do người ta cho rằng chúng tôi không thể thắng”, Dungy nói với đội Tampa Bay Buccaneers sau khi trở thành huấn luyện viên trưởng của đội vào năm 1996. Nói rồi Dungy liệt ra một danh sách những thứ mà các phóng viên thể thao hay bình luận viên thường nói: tỷ lệ chấn thương của những cầu thủ tốp trên, phong cách quản lý kém hiệu quả, huấn luyện viên mới, cầu thủ mắc bệnh ngôi sao, lượng cổ động viên ít ỏi và bảng phân công mỏng dính.

GẦN MỘT NỬA NGÀY CỦA BẠN ĐƯỢC QUYẾT ĐỊNH BỞI NHỮNG THÓI QUEN MÀ BẠN ĐÃ CHỦ ĐỘNG HOẶC THỤ ĐỘNG TẠO RA.

Dungy nói: “Đó là lý do mọi người thường đồn đãi. Sự thật là chẳng ai luyện tập nhiều hơn chúng tôi cả”. Ông biết rằng, để thắng một trận bóng bầu dục, chỉ dựa vào tài năng là không đủ, mà còn cần phải có những thói quen tốt. Tony Dungy và cả đội Buccaneers đã cùng nhau đạt được nhiều thắng lợi mỹ mãn, và sau đó, là các thắng lợi của ông và đội Indianapolis Colts – đội vô địch giải Super Bowl.

*

Năm 1994, một bài nghiên cứu của Harvard về các nhân vật đã có những biến chuyển lớn trong đời đã chỉ ra rằng, động lực của mỗi người một khác. Có người phải trải qua bi thương, có người học từ thất bại của bạn bè, và cũng có những người thay đổi chỉ vì áp lực xã hội. Thế nhưng, dù cho lý do có là gì đi nữa, điểm chung giữa họ vẫn là sự thay đổi của những thói quen hằng ngày.

Có một sự thật hiển nhiên, đó là: ý thức quyết định hành vi, hành vi quyết định con người chúng ta.

Khổ nỗi, không phải ai cũng ý thức được thói quen đang thành hình của bản thân. Lịch trình, công việc, đồng nghiệp hay môi trường xung quanh thường chỉ ra thói quen sống hằng ngày của mỗi người, và đa số chúng ta thường có lối sống thụ động hơn là chủ động. Vậy nên, bạn cần tạo ra những thói quen nhất quán và lâu dài.

Ý THỨC QUYẾT ĐỊNH HÀNH VI, HÀNH VI QUYẾT ĐỊNH CON NGƯỜI CHÚNG TA.

Cuộc sống chính là những quyết định. Nếu bạn muốn thay đổi, bạn phải ra quyết định. Quyết định đúng đắn tạo thói quen đúng đắn.

Thói quen bắt nguồn từ ý niệm và từ ý niệm tạo hình thành quả. Một thói quen là kết tinh của một quá trình đơm hoa từ hạt giống là những hành vi hay những việc ta làm, là thứ có thể biến suy nghĩ thành hành động, biến lý thuyết thành thực tiễn, biến mộng mơ thành hiện thực. Thói quen giúp con người duy trì và hiện thực hóa lý tưởng trong đời. Khả năng lãnh đạo trường kỳ thường bắt nguồn từ việc đưa thành quả luyện tập đều đặn mỗi ngày vào hành trình của nhà lãnh đạo. Thói quen tạo nên những quy trình vận hành chuẩn mực và là nhiên liệu để chạy đến đích.

Muốn thay đổi? Hãy tạo thói quen. Muốn trở thành nhà lãnh đạo? Hãy gầy dựng những thói quen lãnh đạo. Nếu bạn muốn thành một người tốt hơn, hãy tập làm người tốt hơn. Muốn chuyền một đường bóng xoáy thật mạnh? Luyện tập chính là câu trả lời. Muốn dứt điểm trong golf tài tình hơn? Không cách nào tốt hơn là nuôi dưỡng thói quen đẩy banh mỗi tối. Muốn chèo thuyền vượt Đại Tây Dương? Hãy tập chèo hằng tháng để quen với biển khơi. Thói quen sẽ cho ra đời hành động cần thiết ngay cả khi ta không còn sức suy nghĩ.

Lý do có ít nhà lãnh đạo thật sự dành tâm huyết để sửa đổi thói quen là vì họ thật sự không có nhiều sức lực dành cho nó. Giám đốc kiêm tác giả bán chạy nhất, ông Patty Azzzarello đã viết trong cuốn Fast Company rằng: “Thói quen là một thế lực vô cùng mạnh mẽ, nó có thể khiến cả tổ chức luẩn quẩn một chỗ, lặp đi lặp lại một việc duy nhất”; “Thói quen khắc sâu vào bản chất một người (cả tốt lẫn xấu). Và rồi, tất cả những gì người ta bận tâm là liệu có cách giải quyết nào tốt hơn không”.

Công việc, bạn bè và người thân có thể tác động rất nhiều lên ta, mà thói quen thì không dễ thành hình. Có người nói với tôi rằng để định hình một thói quen, cần ít nhất 30 ngày, nhưng điều đó không hẳn đã đúng. Một số nghiên cứu đã chỉ ra rằng, cần ít nhất 84 ngày liền để khắc ghi một thói quen đơn giản như thụt xì dầu 50 cái sau cữ cà phê sáng. Nếu muốn có thói quen đi bộ 10 phút sau mỗi bữa sáng, bạn sẽ cần tối thiểu 50 ngày liền. Thời gian và sức lực để định hình thói quen có thể khác nhau, nhưng thường sẽ mất nhiều hơn 1 tháng.

Vậy nên, để bắt đầu, chúng ta cần chuẩn bị bản thân và phải giữ mình kiên định trên hành trình dài trước mắt. Trên cuộc hành trình trở thành nhà lãnh đạo thực thụ, không có con đường tắt nào cả. Môi trường xung quanh và những người xung quanh có thể tạo ra những thói quen xấu, có thể khiến ta giậm chân tại chỗ, lầm đường lạc lối, hoặc lôi ta xuống hố; dần dần khiến nhà lãnh đạo bắt đầu có những lựa chọn sai lầm, chăm chăm tìm cách đi tắt đón đầu, hoặc chạy theo đồng tiền thay vì sứ mệnh bản thân đã đặt ra. Khoảnh khắc đối mặt với cám dỗ và đưa ra quyết định sẽ xác định con đường bạn sẽ đi, trả lời cho câu hỏi liệu bạn có thể tôi luyện được những phẩm chất của một nhà thay đổi thành công. Tác giả nổi tiếng Ann Voskamp của tòa soạn New York Times đã từng nói: “Hãy làm, dù khó hay dễ”.

Khi thảo luận về nền tảng của thói quen, ta không thể bỏ qua mặt trái của việc này. Quá trình trở thành một nhà lãnh đạo tốt hơn luôn đầy chông gai cản trở. Cây bút Nadia Goodman của tạp chí Entrepreneur đã chỉ ra rằng, dự đoán được những thách thức sắp tới là một trong những nhân tố quan trọng giúp giữ gìn thói quen bạn đã xây dựng. Mỗi cám dỗ đều là cơ hội để chuyển mình.

*

Kỳ nghỉ phép dài hơi đã mở mang thế giới của tôi. Tôi cảm nhận được tự do. Tự do khám phá. Tự do bắt đầu một chương mới trong công việc và cuộc sống. Tự do tái xây dựng cách thức lãnh đạo của mình, với cái nhìn sâu sắc hơn.

Cuối kỳ nghỉ dài 4 tháng đó, tôi bật máy tính lên và mở một văn bản mới, cảm giác y hệt lúc tôi cảm thấy dao động và cần một kỳ nghỉ sau bữa ăn trưa với ông bạn Steve. Tôi bắt đầu nghĩ về những nhà lãnh đạo tài ba mà tôi may mắn được tiếp xúc xuyên suốt những năm tháng làm việc và nghĩ về điều đã khiến họ vĩ đại đến thế.

Rồi sau đó, tôi chợt nghĩ về hành trình lãnh đạo của bản thân mình và những thói quen đã thúc đẩy tôi tiến về phía trước. C.S. Lewis từng nói: “Con người cần được nhắc nhở nhiều hơn cần được hướng dẫn”. Tôi đánh máy hết tốc lực, liệt kê một loạt những thói quen quan trọng theo 3 phương châm sống của bản thân:

KHIÊM NHƯỜNG

– Hiểu rõ bản thân: Biết mình là ai

– Cởi mở: Chia sẻ bản thân với người khác

– Ôn hòa: Hãy nhớ tất cả mọi thứ không chỉ xoay quanh bạn

– Kiên định: Luôn giữ nguyên tắc của bản thân

– Niềm tin: Giữ niềm tin mỗi ngày

– Chuyển giao: Nghe theo tiếng gọi trong tim

KHÁT KHAO

– Tham vọng: Để luôn khát khao điều sắp đến

– Hiếu kỳ: Để không ngừng học hỏi

– Nhiệt huyết: Để yêu thứ mình làm

– Đổi mới: Để nắm bắt xu hướng, sáng tạo và sẵn sàng tiếp cận cái mới

– Cảm hứng: Để nuôi dưỡng tầm nhìn tương lai

– Dũng cảm: Để chấp nhận rủi ro có thể đoán trước

KHÔNG QUẢN NGẠI

– Xuất sắc: Đặt những tiêu chuẩn mà bản thân cũng phải sợ

– Kiên-trì-đến-lỳ: Nhìn xa trông rộng

– Thực thi: Đã làm là phải làm đến cùng

– Xây dựng đội nhóm: Tạo ra môi trường thu hút và giữ chân nhân tài

– Hữu nghị: Hợp tác, đồng hành cùng đồng nghiệp và đối thủ

– Lề lối: Nuôi dưỡng nhịp điệu lành mạnh hơn

– Rộng lượng: Để thế giới ngày một tốt hơn

– Kế thừa: Nhìn ra được sức mạnh trong việc chuyển giao

Đây là hai mươi thói quen làm nền tảng quan trọng cho kỹ năng lãnh đạo của tôi. Những thói quen này cũng là bí kíp thực tiễn cho chặng đường lãnh đạo tôi dự định cho ba năm kế tiếp. Oái ăm thay, đây cũng là những thói quen mà bất cứ nhà lãnh đạo nào cũng có.

Tôi vẫn thường chia sẻ với những thực tập sinh rằng, tính cách là phần vô cùng quan trọng của một nhà lãnh đạo Catalyst. Những thói quen cũng vậy. Hình thành được những tính cách tốt là đích đến của mọi người, và thói quen chính là bản đồ dẫn đường. Là một nhà lãnh đạo, bạn có trách nhiệm đặt những mảnh ghép về đúng chỗ của nó và giữ cho nó ở đúng chỗ đó. Làm một người tiên phong tốt không phải câu chuyện ngày một ngày hai, cũng không phải tự nhiên mà vô tình thức tỉnh được năng lực. Bạn phải nỗ lực để đạt được thành tựu. Các sự cố bất ngờ không cho ra đời những nhà lãnh đạo. Bạn chỉ có thể trở thành một nhà lãnh đạo khi bản thân có chủ đích như vậy. Cần phải nhớ, công tác lãnh đạo là công tác khó nhằn, vậy nên hãy biến nó thành thói quen hằng ngày.

Khi bạn chọn đọc cuốn này, tôi ngờ rằng bạn cũng như những cô cậu thực tập sinh tôi thường gặp mỗi năm. Bạn có thể không phải là một sinh viên mới ra trường, sẵn sàng đâm đầu vào làm việc theo giờ và nhận mức lương dưới cả mức tối thiểu; nhưng chắc chắn bạn là một người đang nóng lòng muốn có được thành công. Bạn sẵn sàng học và quyết tâm làm mọi thứ cần thiết như một con chiên ngoan đạo nghe theo lời chỉ dẫn của Chúa Trời.

Nếu đó là cách miêu tả tương đối phù hợp về bạn thì hãy cân nhắc trước những gì tôi đã học được, đã nhìn thấy và đã ngộ ra. Sau đó, chúng ta sẽ bắt đầu quá trình thay đổi bản thân.

Nào, hãy để bản thân được thay đổi!

Tài Lãnh Đạo 3K

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here