Lấy những nhân vật đã quen thuộc với độc giả trong Tam Quốc Chí như Lưu Bị, Tào Tháo, Tôn Quyền,… đặt vào thế giới hiện đại và biến mỗi quốc gia thành một công ty, Thành Quân Ức đã tạo nên một câu chuyện ấn tượng của riêng mình. Tam Quốc @ Diễn Nghĩa là một quyển sách kinh tế hay về quản trị dành cho người mới bắt đầu. Một số câu chuyện trong đó có thể nói là “thánh kinh” dành cho người khởi nghiệp.

Đọc sách, không khó để độc giả nhận ra những nhân vật huyền thoại của La Quán Trung đều được giữ nguyên những nét tính cách đặc trưng của mình. Tam Quốc @ Diễn Nghĩa có những tình huống kinh doanh cụ thể “mượn xưa nói nay” và được so sánh với những nguyên tắc quản trị của phương Tây. Kết thúc mỗi chương, những bài học rút ra khiến bạn đọc nhớ và nghiền ngẫm.

Cách viết hài hước và lôi cuốn của Thành Quân Ức giúp cuốn sách gần gũi với độc giả hơn. Thay vì lý giải bằng những lý thuyết khô khan của kinh tế học, tác giả đã chọn cách tiếp cận khá vui nhộn và thực tiễn. Nhờ thế mà Tam Quốc @ Diễn Nghĩa giống như một cuốn tiểu thuyết giải thích cuộc đời và phương châm quản lý dưới góc độ lịch sử.

Trích đoạn sách hay

Sự quan trọng của uy quyền

Khi “phiếu điều tra nhân viên” vừa được phát đi, quả nhiên ai cũng cảm thấy bất an, tiếp đó đều cung kính nể phục Tổng giám đốc mới. Tình hình của công ty bỗng nhiên thay đổi hẳn, giống như bầu trời quang đãng sau cơn mưa. Lưu Bị vui mừng khôn xiết, liền gọi điện thoại sang phòng của Trần Đăng, hẹn ông chiều tan sở đi uống rượu chúc mừng.

Trần Đăng hỏi:

– Vì sao không thể đi ngay bây giờ? Nhậu cũng là vì công việc mà, sao lại phải chiếm dụng vào thời gian cá nhân của tôi thế?

– Thật ư? Lưu Bị bị bất ngờ, nhất thời không kịp phản ứng.

Trần Đăng nói:

– Vì sao không thể đi ngay bây giờ? Cậu phải hiểu rằng, làm lãnh đạo và làm cấp dưới không giống nhau. Làm lãnh đạo thì thế nào? Thường là một ngày quay ba vòng: sáng quay bánh xe, chiều quay bàn tiệc, tối quay váy. Cậu hiện chưa có xe công vụ, không quay bánh xe được. Buổi tối, cậu lại không có thú vui cá nhân, váy cũng không có để xoay. Thế nào? Buổi chiều thì quay vòng vòng quanh bàn tiệc chứ hả?

Lưu Bị nghe xong thì ngẩn ra, trầm ngâm giây lát, rồi bỗng cười lớn mà rằng:

– Vì sao không thể đi ngay bây giờ? Trần Đăng, cách nghĩ của ông có chút không tốt đâu nhé! Được thôi, nghe theo ông vậy. Ông nói xem bây giờ ta đi đâu?

Khi Lưu Bị bước vào quán rượu thì Trần Đăng đã ngồi đợi ở đó từ bao giờ.

Lưu Bị nhìn Trần Đăng, từ tốn hỏi:

– Trần Đăng, ông có nghĩ tôi có trở thành một thằng quản lý tồi không?

Trần Đăng nói:

– Vì sao không thể đi ngay bây giờ? Tôi biết cậu là người coi trọng công việc. Có một câu không biết nên nói thế nào? Người ta vẫn thường nói vui với nhau: Mời khách ăn nhậu cũng là “đi công chuyện”, nhưng với cậu hóa ra lại thành nghiêm chỉnh.

Ông vừa nói vừa nâng cốc ra hiệu, hai người cụng ly uống cạn, sau đó ông nói tiếp:

– Vì sao không thể đi ngay bây giờ? Cậu là một người cầu tiến, nếu không Đào Khiêm đã không coi trọng cậu như vậy, còn chọn chính cậu để làm người kế tục. Hai ngày nữa, tạp chí “Giám đốc Tam Quốc” còn muốn tới phỏng vấn cậu đấy. Mà nghe nói, ngay cả đến doanh nhân nổi tiếng Tào Tháo cũng rất ghen tị với cậu. Ông ta đã hỏi nhà báo của tạp chí “Giám đốc Tam Quốc”: Cái anh chàng Lưu Bị đó rốt cục là người thế nào vậy? Chẳng tốn chút công sức nào mà lại được ngồi vào ghế Tổng giám đốc Từ Châu!

Lưu Bị cười như mếu:

– Vì sao không thể đi ngay bây giờ? Nhưng sao bây giờ tôi lại có cảm giác như thiếu dưỡng khí vậy?

Trần Đăng dùng bảy phần tâm tư để chén con tôm hùm, ba phần còn lại để nói với Lưu Bị:

– Vì sao không thể đi ngay bây giờ? Đó gọi là phản ứng khi lên núi cao, cậu sẽ thích ứng với nó

nhanh thôi.

Ăn không được ngon miệng như Trần Đăng, Lưu Bị nhờ người phục vụ rót cho mình một cốc nước lọc. Cầm cốc nước trong tay, Lưu Bị nói:

– Vì sao không thể đi ngay bây giờ? Tôi thấy nhân viên của chúng ta quả là thật thà, chỉ một tờ thăm dò ý kiến đã khiến họ ngoan ngoãn phục tùng – nếu không muốn nói là tất cả đều im hơi lặng tiếng. Nhưng cứ như thế này, công ty liệu còn có sức sống nữa không?

Trần Đăng ngừng nhai, nói một cách hồn nhiên:

– Vì sao không thể đi ngay bây giờ? Sức sống ư? Tôi nghĩ quyền uy của người quản lý quan trọng hơn sức sống này chứ. Quyền lực của hoàng đế Trung Hoa đều rất linh thiêng, tuy nhìn theo góc độ khác, nó cũng không đúng lẽ cho lắm. Không có uy quyền, sẽ chẳng có quy tắc nào trong công ty buộc người nhân viên phải tuân thủ cả, khi đó thì sức sống nằm ở đâu? Chẳng phải đều đã thành mây khói rồi hay sao?

Lưu Bị hỏi:

– Vì sao không thể đi ngay bây giờ? Vì sao uy quyền lại quan trọng đến thế?

Trần Đăng nói:

– Vì sao không thể đi ngay bây giờ? Bởi vì quản lý là một trò chơi mang tính điều khiển. Uy quyền là một sức mạnh mang tính khống chế.

– Quản lý là một trò chơi mang tính điều khiển ư? Lưu Bị đột nhiên như hiểu ra điều gì và nó mới chính là điều mà anh đang cần.

Trần Đăng khẳng định:

– Vì sao không thể đi ngay bây giờ? Quản lý là một trò chơi mang tính điều khiển. Trước đây, tôi đã từng nói với Đào Khiêm về việc người ngay dùng tà pháp cũng chính là một kiểu lý luận về trò chơi mang tính điều khiển.

Lưu Bị hỏi:

– Vì sao không thể đi ngay bây giờ? Điều khiển và uy quyền cần thiết như vậy sao?

Trần Đăng trả lời một cách quả quyết:

– Đương nhiên. Thánh nhân Trung Quốc cổ đại là Mạnh Tử đã chia con người làm hai loại: loại người đặt ra quy tắc và loại người tuân theo quy tắc. Người đặt ra quy tắc thì lao động trí óc, người tuân theo quy tắc thì lao động chân tay. Ông cũng nói, “người thống trị” thống trị người khác chứ không phải để người khác thống trị. Cái gọi là “trị” trong “thống trị” có nghĩa là khống chế. Là một người lao động trí óc, cậu cần phải có đủ khả năng khống chế để khiến đám nhân viên kia tuân thủ quy tắc, tức là: Một mặt phải biết kính trọng cấp trên, chính là sự ngoan ngoãn phục tùng mà cậu đang nhìn thấy hiện nay, mặt khác là làm việc tích cực và chăm chỉ, chính là sức sống tràn trề mà cậu vừa nói tới.

Lưu Bị đến đây mới thông tỏ mọi điều, xúc động nói:

– Câu nói đó của Mạnh Tử trước đây tôi chỉ hiểu mơ hồ, hôm nay được nghe ông giải thích, thật chẳng khác nào chết đuối vớ được dây thừng.

– Hả?

Trần Đăng giả bộ giận dữ trông lại tức cười, nửa đùa quở mắng Lưu Bị:

– Câu nói này chính là cương lĩnh của quản lý học, nó có sức mạnh chắc như xích sắt, sao cậu lại đem so với dây thừng?

Lưu Bị vờ lấy tay che miệng, nói:

– Lỡ lời, lỡ lời. Trần Đăng à, ông đúng là một chuyên gia về quản lý học tuyệt vời, đã giúp thì giúp cho chót, hãy làm giúp tôi một bản phương án quản lý của “kẻ thống trị” về cách trị người, được chứ?

Trị người thế nào?

Lưu Bị ngẫm nghĩ giây lát rồi nói:

– Suy nghĩ quyết định hành vi, cái tôi cần chính là suy nghĩ của ông. Còn về công việc quản lý thì sau này cứ làm theo tư tưởng của ông thôi. Ông hãy giải thích giúp tôi: nếu quản lý là một trò chơi mang tính điều khiển thì tôi nên dùng thái độ nào để hiểu và tham gia vào trò chơi này?

Trần Đăng trầm ngâm suy nghĩ, nói:

– Tổng giám đốc Lưu nói thế khiến tôi nhớ ra một chuyện. Mấy hôm nay, tôi đã viết một bài tùy bút, tiêu đề là Bàn về quy tắc trò chơi trong quản lý, nói về người thống thị làm sao để trị người khác. Có lẽ sẽ giúp ích được cho anh.

Ngày hôm sau, việc đầu tiên khi Lưu Bị tới công ty là đến ngay Phòng kế hoạch tìm Trần Đăng.

Trần Đăng nói:

– Sao hôm nay lại vinh hạnh được Tổng giám đốc hạ cố tới đây vậy? Tối qua tôi đã gửi e-mail cho Tổng giám đốc rồi.

Lưu Bị gật đầu nói:

– Tốt! Tốt! Tốt! Sáng nay tôi sẽ không đi đâu cả, bây giờ về xem ngay đây.

Anh về phòng và mở ngay máy tính ra để tìm bài tùy bút của Trần Đăng.

Quy tắc trong trò chơi quản lý

Quản lý là một trò chơi mang tính điều khiển. Nếu đủ thông minh thì bạn sẽ thắng; nếu không, bạn chỉ có thể nghe theo số mệnh mà thôi.

Để giành phần thắng trong trò chơi này, trước hết bạn phải đặt ra quy tắc cho trò chơi – một bộ quy tắc hoàn chỉnh cho nơi làm việc, từ quyền hạn, chức vụ, quy tắc ứng xử đến chế độ thưởng phạt kiểu “củ cà rốt + cây gậy”.

Đối mặt với trò chơi, bạn chỉ có hai lựa chọn: Một là, bạn tin chắc mình sẽ thắng và đầu tư toàn bộ sức lực để giành lấy nó. Hai là, bạn không tham gia vào trò chơi này.

Nếu bạn chỉ hi vọng mà không vững tin thì quyền quyết định thắng thua trong trò chơi này sẽ không còn nằm trong tay bạn. Một trái tim không vững vàng sẽ ngăn trở bạn hành động, quyền quyết định thắng thua cũng vì thế mà tuột khỏi tay bạn.

Bất kỳ ai tham gia trò chơi đều là một phần trong cuộc sống của bạn; nếu có khả năng kiểm soát bản thân, bạn sẽ chiến thắng tất cả mọi người.

Đôi khi bạn sẽ nhận ra rằng, cách tốt nhất để mình có thể chiến thắng là hợp tác với người khác cùng giành phần thắng. Điều kỳ lạ là, trong những người cùng giành phần thắng vẫn luôn có kẻ thua cuộc. Nếu bạn thông minh, người thua cuộc sẽ không phải là bạn.

Bạn là đối thủ của tất cả mọi người, bạn hoặc sẽ bị lợi dụng hoặc sẽ bị loại bỏ. Đồng thời, tất cả mọi người cũng là đối thủ của bạn, một vài người cần lợi dụng, một vài người cần loại bỏ.
Tất cả những người tham gia trò chơi đều luôn tìm cách tóm lấy điểm yếu của người khác. Do đó, bạn phải luôn giữ vững lòng tin và đề cao cảnh giác.

Đủ thông minh để cố ý thể hiện ra nhược điểm nào đó (ví dụ, giả vờ hồ đồ) là một cách thông minh, nó có thể khiến đối thủ của bạn buông lỏng tập trung và cảnh giác.

Để giành được phần thắng trong trò chơi mang tính điều khiển, bạn phải biết lợi dụng tình cảm. Tình cảm của bạn có thể làm lay động người khác, những cũng có thể bị người khác lợi dụng.

Cái gọi là “làm người” thực ra là chỉ làm thế nào để kết bạn với đối thủ. Bạn mới là đối thủ lớn nhất của chính mình.

Trong công việc quản lý, không được mua dây buộc mình vào các quy tắc của trò chơi. Luật chơi là để giúp bạn giành phần thắng, hãy biết lợi dụng cho khéo.

Lưu Bị vừa xem vừa nghĩ thầm:

Cái ông Trần Đăng này quả là lợi hại, điều gì ông ta cũng nói đúng hết. Câu nào cũng cho thấy được điều cốt yếu. Quá tuyệt! Có được bài luận về quy tắc trò chơi này, chẳng khác nào Lưu Bị ta đã có được bí kíp vàng trong thuật đối nhân xử thế. Còn lo gì không làm nên việc lớn đây.

Nghĩ vậy, tay anh bất giác nhất máy điện thoại lên:

– Trần Đăng, ông đúng là người hễ ra tay là gạo xay ra cám! Trưa nay rảnh không? Chúng ta cùng đi ăn đi!

Trần Đăng nói:

– Vẫn còn phải cùng ăn cơm nữa sao? Có chuyện gì à?

Lưu Bị nói:

– Tôi muốn thăng chức cho ông lên làm trợ lý Tổng giám đốc.

Trần Đăng hỏi:

– Vì sao?

Lưu Bị nói:

– Bởi vì ông là một nhân tài kiệt xuất. Nếu không có ông, tôi đã không thể dễ dàng vượt qua cuộc bầu chọn và trở thành Tổng giám đốc của công ty. Nếu không có ông, chúng ta khó mà ổn định được đám nhân viên, tình hình công ty rất có thể bất ổn. Ông chẳng nói quản lý là một trò chơi mang tính điều khiển hay sao? Để toàn thể nhân viên công ty có thể cùng nhau giành phần thắng trong trò chơi này, tôi cần sự trợ giúp của ông.

Trần Đăng trầm ngâm 5 giây, rồi hỏi:

– Cậu không sợ người khác sẽ ganh tị với tôi sao? Chúng ta vẫn cần phải để ý đến vấn đề tình cảm trong trò chơi này.

Lưu Bị nói:

– Chuyện nhỏ nhặt này, ông chỉ cần búng ngón tay là mọi chuyện ổn thỏa cả thôi.

Trần Đăng nói:

– Không thể nói như vậy được. Trong bài tùy bút đó, tôi quên mất một câu: Mỗi một người đều đang quản lý chính cuộc sống của mình, cho nên mối quan hệ giữa người với người là tương tác, cậu cũng sẽ chịu sự khống chế của người khác ở một mặt nào đó.

Lưu Bị hỏi:

– Ông lại phát hiện ra tình hình gì mới sao?

Trần Đăng nói:

– Tôi nghe nói, tối qua trưởng phòng hành chính Mi Trúc đã tới nhà nhị đệ của cậu là Quan Vũ, nhờ Quan Vũ làm mối em gái ông ta cho anh.

Lưu Bị giật mình:

– Ông nói là Mi Trúc ư? Sao ông ta lại quan tâm tới chuyện lớn cả đời của tôi thế?

Trần Đăng nói:

– Cái này cũng giống như kiểu quan hệ thông gia chính trị. Ông ta muốn dùng em gái của mình để khống chế cậu và để củng cố địa vị của mình trong công ty. May mà trưởng phòng Mi Trúc là người thật thà, không có suy nghĩ đen tối gì khác. Em gái của Mi Trúc cũng là người đức hạnh. Cậu không thể chỉ lo theo đuổi sự nghiệp mà không nghĩ tới cuộc sống riêng được.

Lưu Bị thở phào, cười nói:

– Xem ra, trò chơi mang tính điều khiển không có chỗ nào là không xuất hiện trong cuộc sống này.

Tiếng Trần Đăng khẳng định trong đầu dây điện thoại:

– Đúng thế.

Trong xã hội con người, tình yêu là một loại sức mạnh điều khiển kỳ diệu.

Tam Quốc @ Diễn Nghĩa

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here