“Nếu mình là Tôn Ngộ Không thì sẽ tốt biết bao!” Có lẽ, trong lòng mỗi người cũng đã từng có những ảo tưởng như vậy. Một đôi mắt thần thông có thể nhìn thấu mọi âm mưu và rắp tâm hãm hại của kẻ khác. 72 chiêu biến hóa giúp bản thân biến hóa theo ý muốn để tìm ra phương pháp hữu hiệu nhằm giải quyết các vấn đề khó khăn. Một cú lộn nhào xa tới 10 vạn 8 nghìn dặm. Một cây gậy Như Ý với sức mạnh vô địch, không ai dám chống đỡ.

Ấy vậy mà ít ai đi tìm lời giải đáp cho những vấn đề khác: Tại sao Tôn Ngộ Không lại không thể nhảy thoát khỏi lòng bàn tay của Như Lai? Tại sao y phải phục tùng bảo vệ một Đường Tăng yếu đuối? Tại sao phải bắt y chịu đựng sự dày vò của “lời chú vòng kim cô”?

Tây Du @ Ký đã thử sử dụng một phương thức đọc hiểu mới để nghiên cứu về tác phẩm trứ danh này của Ngô Thừa Ân. Với cuốn sách này, bạn sẽ hiểu được tại sao cùng là một Tôn Ngộ Không, trước kia đại nào thiên cung, muốn thay đổi mạnh mẽ thế giới này là thế, mà kết quả lại gặp thất bại thảm hại, bị áp chế dưới Ngũ Hành Sơn 500 năm, và bị áp chế trên đường đi lấy Kinh muôn ngàn gian khổ. Tôn Ngộ Không không thể không khuất phục ma lực của “lời chú vòng kim cô”, y đã thay đổi mình trong vô thức, và kết quả là y giành được sự thành công chung của cá nhân và tập thể. Những điều mà Tây Du Ký miêu tả kỳ thực ra chính là một quá trình lâu dài từ việc “thay đổi thế giới” đến việc “thay đổi bản thân” của Tôn Ngộ Không.

Mọi khó khăn đều bắt nguồn từ tính cách và quan điểm của chúng ta. Quá trình chiến thắng khó khăn nhất là quá trình chiến thắng bản thân, vượt qua chính mình và hòa hợp với tập thể. Trong Tây Du Ký, sư phụ Đường Tăng có tính cách cầu toàn, Tôn Ngộ Không mạnh mẽ, Trư Bát Giới vui vẻ, sôi nổi còn Sa Ngộ Tĩnh lại điềm đạm, ôn hòa.

Đọc Tây Du @ Ký để cảm nhận cách ứng xử khác nhau của từng nhân vật, từng tính cách ấy trong từng kiếp nạn. Đặc biệt, thông qua câu chuyện trưởng thành của Tôn Ngộ Không, ta sẽ hiểu thêm về đạo lý làm người và cách hoàn thiện bản thân mình trong cuộc sống hiện đại. Sự trưởng thành của tập thể là một quá trình đầy gian nan, vất vả, bởi vì làm nên tập thể là con người, mà từ xưa đến nay làm người là một việc không dễ dàng.

Trích đoạn sách hay

Tại sao Tôn Ngộ Không lại không thể nhảy ra khỏi bàn tay của Phật Tổ Như Lai?

Thôi thế là hết! Ngũ Hành Sơn đã đè lên lòng người, câu chuyện đại náo thiên cung đến đây kết thúc. Thế nhưng, có bao nhiêu người vẫn không biết rằng: Tại sao Tôn Ngộ Không bản lĩnh cao cường như vậy mà lại không nhảy ra được khỏi bàn tay của Phật Tổ? Tại sao Ngũ Hành Sơn lại có thể đè bẹp được Tề Thiên Đại Thánh có sức mạnh vô song như vậy?

Phật Giáo cho rằng, sinh mệnh hữu tình trong vũ trụ có mười pháp giới, trong đó bao gồm cả lục đạo luân hồi pháp giới và bốn loại giải thoát pháp giới. Mà trong mười pháp giới đó, Phật Tổ ở vào cảnh giới tối cao, đó là Phật pháp giới. Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không tuy cũng có phép thần thông quảng đại, nhưng suy cho cùng thì y cũng chỉ thuộc vào loại A Tu La(4)chuyên tranh đấu với thiên thần. Giữa Phật pháp giới và A Tu La pháp giới, cái trước là pháp giới giải thoát, mà cái sau lại thuộc vào pháp giới lục đạo luân hồi. Trong pháp giới giải thoát, không chỉ không có sự phiền não, mà hơn nữa còn có trí tuệ và sức mạnh không bao giờ hết, dùng mãi không bao giờ cạn, vì thế mà nó có thể xử lý được như ý mọi việc ở nhân gian. Còn ở pháp giới luân hồi, cho dù có thần thông quảng đại đến mức nào thì cũng chỉ là tầm thường vì thiếu đi một yếu tố nào đó về trí tuệ (như tự cho mình là thông minh, theo đuổi hư vinh, tự cao tự đại…) nên khó tránh khỏi những sơ suất. Chính vì vậy, từng có một Tề Thiên Đại Thánh không ai bì nổi đã phải thua Phật Tổ, đó cũng là việc hợp tình hợp lý đấy thôi!

Nhìn từ góc độ quản lý học, có nhân tài thôi thì chưa đủ, mà còn cần phải có quản lý khoa học. Ngay cả nhân tài như Tôn Ngộ Không cũng phải tuân thủ theo hành vi quy phạm của tổ chức, tạo nên sự phát triển ổn định của tổ chức. Cổ nhân đã nói: “Hào kiệt cúi đầu thì quốc gia có thể trường tồn” là ý nói về điều này vậy. Ở đây, Phật Tổ tượng trưng cho lực tác dụng của văn hóa tổ chức, Ngũ Hành Sơn đè lên Tôn Ngộ Không là tượng trưng cho năm tầng quản lý nguồn nhân lực. Năm tầng đó bao gồm: Kim – phúc lợi công sở, Mộc – cuộc sống nghề nghiệp, Thủy – năng lực công tác, Hỏa – chế độ quản lý, Thổ – môi trường công tác.

Năm yếu tố trong quản lý nhân lực

Từ xa xưa, tổ tiên của chúng ta đã biết dùng năm loại vật chất Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ để thuyết minh về nguyên lý của các loại sức mạnh tương sinh, tương khắc. Cũng giống như vậy, năm tầng quản lý nguồn nhân lực cũng sẽ có sự ảnh hưởng qua lại, chế ước lẫn nhau. Chúng ta sẽ mượn thí dụ về ngũ hành tương sinh tương khắc để xem năm tầng quản lý nguồn nhân lực này có tác dụng qua lại như thế nào nhé!

1. Ngũ hành tương sinh trong việc quản lý nguồn nhân lực

Kim sinh Thủy: Phúc lợi công sở khiến cho người ta thỏa mãn, có thể khích lệ nhân viên phấn đấu nâng cao trình độ năng lực công việc.

Thủy sinh Mộc: Khi nhân viên không ngừng nâng cao năng lực công tác thì họ có thể trưởng thành trong cuộc sống nghề nghiệp.

Mộc sinh Hỏa: Kế hoạch cuộc sống nghề nghiệp tương lai xán lạn có thể giúp nhân viên tự giác tuân thủ theo chế độ quản lý của công ty.

Hỏa sinh Thổ: Chế độ quản lý khoa học có thể sáng tạo nên một môi trường công tác có trật tự.

Thổ sinh Kim: Môi trường công tác thuận lợi có trật tự thường khiến cho người ta hài lòng với việc kinh doanh và phúc lợi xã hội.

2. Ngũ hành tương khắc trong việc quản lý nguồn nhân lực

Kim khắc Mộc: Chế độ phúc lợi công sở không hợp lý sẽ gây ra ảnh hưởng xấu đối với cuộc sống nghề nghiệp của nhân viên.

Mộc khắc Thổ: Khi nhân viên thiếu lòng tin đối với tương lai nghề nghiệp thì môi trường làm việc của công ty sẽ đi vào bế tắc.

Thổ khắc Thủy: Môi trường công tác khắc nghiệt sẽ khiến cho hiệu suất công việc của nhân viên giảm thiểu rất nhiều.

Thủy khắc Hỏa: Trong một môi trường mà hiệu quả công việc thấp thì hệ thống quy định cũng thường bị nhân viên bỏ ngoài tai.

Hỏa khắc Kim: Chế độ quản lý giống như một cây gậy lớn, nó quan sát biểu hiện công việc của nhân viên, và sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến phúc lợi công sở của nhân viên.

Chính vì vậy mà việc quản lý nguồn nhân lực giỏi sẽ giống như bàn tay của Phật Tổ, có thể thông qua sự tương sinh của năm tầng Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ để khiến cho tổ chức luôn luôn phát triển đi lên.

Hãy ghi nhớ sứ mệnh của bạn

Để áp dụng ngũ hành tương sinh trong quản lý nguồn nhân lực thì việc quan trọng trước tiên là xây dựng nguyên tắc của tổ chức. Đồng thời, thông qua sự phát triển liên tục của tổ chức để tăng ý thức sứ mệnh của mỗi nhân viên. Có như vậy thì khi một nhân viên nào đó có hành vi xung đột với sự quản lý của công ty thì ý thức sứ mệnh sẽ khiến bản thân nhân viên đó tự giác điều chỉnh thái độ của mình.

Ngọc Hoàng đã mở tiệc ăn mừng sau khi thu phục được Tôn Ngộ Không. Tiệc vừa tan thì có một vị quan tuần tra đến báo cáo:

– Bẩm Ngọc Hoàng, tên Tôn Ngộ Không đó đã chui được đầu ra khỏi Ngũ Hành Sơn rồi!

Phật Như Lai cười nói:

– Đừng lo, đừng lo.

Ngài bèn rút từ trong túi áo ra một tấm vải có viết sáu chữ vàng: “Ma, ni, ba, mi, ma, ni” đưa cho A Nan. A Nan đem tấm thiếp đó dán lên một khối đá tứ phương trên đỉnh núi Ngũ Hành Sơn. Tòa núi đó lập tức sinh căn bén rễ, khiến Tôn Ngộ Không không thể nào thoát ra được.

“Ma, ni, ba, mi, ma, ni” là sáu chữ chân ngôn mà tín đồ Phật Giáo thường xuyên tụng niệm. Nó cũng có nhiều hàm ý phong phú như câu tụng niệm A Di Đà Phật. Nói “A Di Đà Phật” khi gặp mặt thì cũng giống như lời hỏi thăm “anh khỏe không?” Nói “A Di Đà Phật” khi chia tay thì cũng giống như lời chào “tạm biệt!” Nói “A Di Đà Phật!” khi làm đau người khác thì cũng giống như lời “xin lỗi!” Nói “A Di Đà Phật!” khi nhận quà từ người khác thì cũng giống như “cảm ơn”. Vậy cho nên, “A Di Đà Phật” luôn là một câu nói vạn năng.

Vậy thì sáu chữ chân ngôn “ma, ni, ba, mi, ma, ni” mang ý nghĩa gì? Điều này rất khó giải thích, bởi vì ý nghĩa bên trong thật là quá phong phú. Đại ý là: Để chúng ta giống như hoa sen mọc trong bùn mà không hôi tanh mùi bùn, chúng ta vẫn luôn giữ được một tâm hồn thuần khiết. Thế nhưng, ở từng trường hợp cụ thể thì ý nghĩa lại có sự vi diệu khác nhau.

Điều đó rất giống với tuyên ngôn sứ mạng của mỗi cá nhân hay tổ chức của chúng ta. Khi chúng ta gặp phải khó khăn thì hãy nhớ đến tuyên ngôn sứ mạng của mình để bản thân mình càng thêm dũng khí. Khi chúng ta đạt được thành công mà nhớ tuyên ngôn sứ mạng thì chúng ta càng thêm động lực phấn đấu. Khi chúng ta đối mặt với thất bại thì hãy nhớ tuyên ngôn sứ mạng của mình để chúng ta hối cải. Khi chúng ta có điều gì nghi hoặc hãy nhớ đến tuyên ngôn sứ mạng của mình để luôn kiên định lòng tin.

Tôn Ngộ Không bị Phật Tổ Như Lai áp chế dưới Ngũ Hành Sơn, kỳ thực đó chính là ý niệm về sự tản mạn, buông thả của chúng ta. Lời chú trong tấm bùa của Phật Như Lai như đánh thức mỗi chúng ta: “Không nên buông thả, ngông cuồng nữa, bạn hãy nên biết rõ cuộc đời này phải làm gì!” Công việc mà mỗi chúng ta làm trong cuộc đời chính là sứ mệnh nhân sinh của mỗi cá nhân chúng ta.

Tây Du @ Ký

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here