Khi dọn về ngôi nhà mới, Kha có một cô bạn nghèo sống trong ngõ hẻm gần đó. Khu vườn và ngôi biệt thự mà cha mẹ Kha được cấp không ngờ là nơi quen thuộc của Hồng Hoa, cứ như cô ấy đã gắn bó với nó từ lâu rồi. Vì thế, dù bị chủ nhà mới ngăn cấm, cô vẫn lén lút tìm vào khu vườn, để rồi gặp phải tai nạn. Và…

Trích đoạn sách hay

Hôm qua, mải say sưa kể chuyện, tôi quên dặn Hồng Hoa là chiều nay tôi phải đi học thêm, mãi đến năm giờ mới về. Vì vậy tôi sợ mới ba, bốn giờ, nó đã lò mò tới, không thấy tôi, nó lại quay về.

Bụng lo ngay ngáy, vừa tan học xong, tôi đã ba chân bốn cẳng chạy vù về nhà. Quẳng vội cái cặp lên bàn, tôi hấp tấp phóng ra vườn.

Tôi vừa đi vừa dòm dác và đúng như tôi nghĩ, chẳng thấy bóng dáng Hồng Hoa đâu. Chung quanh tôi chỉ có tiếng rì rào thổi qua kẽ lá. Tự dưng tôi thấy buồn hiu. Trước đây, tôi vẫn chơi lang thang một mình ngoài vườn, lòng bao giờ cũng thanh thản, nhẹ nhàng. Nhưng từ ngày gặp Hồng Hoa, tôi mới biết rằng trên đời không có gì buồn hơn là chơi một mình. Tôi có một ông anh. Nhưng anh Khánh lại rất ít khi đặt chân ra vườn. Anh lại nghỉ buổi sáng, đi học buổi chiều, giờ giấc tréo ngoe. Hơn nữa, tôi với anh cũng không hợp tính nhau. Anh có những trò chơi của riêng mình và đối với anh, không có gì đáng chán hơn là suốt ngày cứ quanh quẩn dưới mấy gốc cây. So ra, Hồng Hoa hợp với tôi hơn. Nói chuyện với nó chỉ mới có một lần, tôi đã thấy vô cùng gần gũi và vì vậy chiều nay không gặp nó, lòng tôi cứ nao nao.

Tôi đi tha thẩn dọc hàng rào và tới chỗ “lối đi bí mật”, tôi ngồi thụp xuống, nghiêng nghiêng ngó ngó. Không hiểu sao tôi cứ có cảm giác Hồng Hoa đang nấp đâu đây phía ngoài hàng rào và tôi chỉ cần chờ thêm một vài phút nữa là nó sẽ cười phá lên và nghịch ngợm chui vào.

Nhưng mặc cho tôi chờ sốt cả ruột, nó vẫn chẳng thèm xuất hiện.

Ngồi một hồi phát chán, lại mỏi cẳng tôi đứng dậy và đi lại chỗ giếng đá. Đúng lúc đó, con sáo đãng trí của tôi lại nổi hứng kêu ầm ĩ:

– Có khách! Có khách!

Tôi giật mình, quay phắt về phía hàng rào, tưởng Hồng Hoa thình lình xuất hiện. Đến khi biết bị lỡm, tôi nổi sùng giơ tay về phía con sáo, đe:

– Khách đâu mà khách! Mày mà còn kêu bậy, tao bỏ đói ráng chịu à nghen!

Con sáo không tỏ vẻ gì lo lắng trước sự hăm dọa của tôi. Nó lại vui vẻ kêu:

– Chào anh Kha! Chào anh Kha!

Thấy nó gọi đúng tên mình, tôi khoái chí, quên béng giận hờn.

Và cũng nhờ nó bất thần chào tôi như vậy, tôi mới sực nhớ ra hôm qua tôi đã quên dạy cho nó chào người bạn mới.

Tôi liền bước lại gần nó, nói:

-Bây giờ tao dạy cho mày một câu mới nghen!

Rồi không đợi nó đồng ý hay không, tôi tiếp luôn:

– Chào Hồng Hoa! Nói đi! Chào Hồng Hoa!

Con sáo tỏ ra bướng bỉnh tợn. Nó đứng im re, lại còn trố mắt nhìn tôi như thể muốn xem tôi định nổi giận đến mức nào.

Biết không thể làm gì được nó, tôi đành nhẫn nại nhắc đi nhắc lại cho nó chú ý:

– Chào Hồng Hoa! Chào Hồng Hoa!

Con sáo của tôi tính nết hệt trẻ con. Nếu có thứ gì ngon ngon trọng vào mồm nó thì dụ nó học được ngay. Kẹt một nỗi, lúc này tôi không có gì trong tay để làm đồ dùng dạy học. Thế là gần một tiếng đồng hồ, tôi cứ phải mỏi miệng lặp đi lặp lại câu chào mới cả trăm lần để bắt nó nhớ.

Có lẽ thấy tôi mồ hôi mồ kê nhễ nhại và sắp sửa đứt hơi đến nơi, con sáo của tôi động lòng trắc ẩn nên cuối cùng nó đồng ý hạ mình nhắc lại cái câu chào đáng chán kia. Cứ vậy, một thầy một trò, kẻ nghểnh cổ trông lên, kẻ cúi đầu nhìn xuống, hai bên nói qua nói lại chỉ mỗi một câu cho đến tận tối mịt.

Tối đó, tôi đi ngủ với một tâm trạng hân hoan khó tả. Nằm trằn trọc trên giường, tôi cứ hình dung ra cảnh gặp gỡ ngày mai với Hồng Hoa. Tôi sẽ ra lệnh cho con sáo chào Hồng Hoa trước sự ngạc nhiên của nó. Chắc nó sẽ thích thú lắm.

Và đằng nào nó cũng sẽ lại xuýt xoa: “Con sáo thông minh ghê!” cho mà xem. Tôi nói đâu có sai.

Chiều hôm sau, tôi có mặt ngoài vườn từ sớm.

Tôi đem theo cuốn sách để đọc nhưng rốt cuộc tôi chẳng đọc được chữ nào. Chốc chốc, tôi lại liếc mắt về phía hàng rào, bụng thấp tha thấp thỏm.

Tôi cứ liếc chừng như vậy đến lần thứ một trăm thì Hồng Hoa xuất hiện. Thấy cái đầu nó thập thò chỗ lỗ hổng, tôi mừng rơn, vội chạy lại giúp nó chui qua.

Tôi vừa gỡ sợi dây leo vướng trên tóc nó vừa hỏi:

– Chiều hôm qua mày có đến không?

– Có. Nhưng em đứng ngoài hàng rào.

– Sao mày không chui vô?

Hồng Hoa chớp mắt:

– Em đứng ngoài em dòm vô một hồi. Không thấy anh, thế là em về.

– Ừ, tao quên dặn mày. Chiều thứ hai, thứ tư và thứ sáu, tao phải đi học thêm, năm giờ mới về! – Tôi nói, giọng áy náy.

– Vậy mà anh không chịu nói trước, làm hôm qua em đứng đợi mỏi chân thấy mồ!

Tôi chép miệng:

– Thì tao đã nói rồi. Tao quên.

Rồi tôi quay sang Hồng Hoa, nói tiếp:

– Nhưng hôm nào tao đi học thì mày cứ vào chơi một mình, đâu có sao!

Hồng Hoa rụt cổ:

– Xí, ai lại chơi một mình!

Tôi bĩu môi: – Mày đừng có làm bộ! Hôm trước mày chẳng chui vào đây chơi tha thẩn một mình là gì!

Hồng Hoa hứ một tiếng:

– Hôm trước khác! Tại hôm trước em chưa quen anh!

Tâm trạng của nó giống hệt như tâm trạng của tôi. Vì vậy nghe nó nói, tôi cảm động vô cùng. Tôi khịt mũi:

– Vậy thì đợi năm giờ, tao đi học về, mày đến chơi với tao.

– Không được! – Hồng Hoa lắc đầu – Giờ đó em phải ở nhà nấu cơm.

– Xạo đi mày! Hôm trước mày nghe tao kể chuyện công chúa Hồng Hoa đến tối mịt mới về kia mà!

Hồng Hoa cười, giải thích:

– Tại vì hôm đó ba mẹ em đi công chuyện về trễ, em không phải nấu cơm sớm như mọi ngày.

Thấy nó không thể sắp xếp công việc để đến chơi mỗi ngày với tôi được, tôi chán quá bèn hỏi sang chuyện khác:

– Ba mày làm nghề gì vậy?

– Ba em làm giáo viên.

– Giáo viên hả? Hay quá hén! Ba mày dạy ở trường nào? – Chợt tôi bỗng sáng mắt, reo lên – Có khi ba mày dạo ở trường tao không chừng!

Thiên Thần Nhỏ Của Tôi

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here