Chắc chắn Thủy Hử @ không phải là cuốn tiểu thuyết ăn theo của Thủy Hử. Nó là một cuốn sách luận bàn về kinh doanh, mượn chi tiết của lịch sử để bàn về vấn đề kinh doanh hiện nay.

Ở đó, dưới ngòi bút hóm hỉnh của Thành Quân Ức, tất cả các nhân vật trong Thủy hử như Lâm Xung, Vương Tiễn, Lỗ Chí Thâm, Võ Tòng, Chu Quý…. đã nhảy vào thương trường kinh doanh. Những chi tiết đan xen giữa nội dung cốt truyện và tình huống kinh doanh thời hiện đại sẽ giúp bạn thấy được sự sắc sảo, tài tình của tác giả. Những suy nghĩ, hành động của người xưa không hề lệch so với thương trường ngày nay.

Anh chàng Lâm Xung sau khi thất thế, phải lưu lạc nơi giang hồ. Nhưng ai ngờ giang hồ hiểm ác, mưu sinh vất vả, khó khăn nằm ngoài sức tưởng tượng của anh. Anh tìm việc khắp nơi, nhưng đến đâu cũng gặp phải trở ngại, khó khăn. Cảm giác thất bại khiến anh bực bội vô cùng. Thật ra tìm việc không khó, cái khó là tìm được công việc tử tế. Từ xưa đến nay anh hùng luôn không chịu lùi bước trước khó khăn. Đã là một người đàn ông, một người đàn ông tự cho mình là anh hùng thì không thể nào sa sút đến mức đi bưng bê, rửa bát được? Anh đã rút ra được cho mình kinh nghiệm rằng, muốn xin được việc phải có người giới thiệu, là Sài đại quan nhân chính là cứu cánh của Lâm Xung lúc này. Được Lý Tiểu Nhị giúp đỡ, Lâm Xung đã được vào thử việc tại Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Lương Sơn do Vương Luân và hai người nữa là cổ đông cao nhất. Nhưng Lâm Xung là người quá tài cao vọng trọng, một người có trí tuệ, đừng cầm đầu 80 vạn cấm quân nên Vương Luân rất do dự khi nhận một người cấp dưới tài giỏi hơn mình. Vậy liệu chàng Lâm Xung có qua được cửa ải mà Vương Luân đặt ra để vào làm việc ở Công ty Lương Sơn không?

Rồi Võ Tòng trên đường vào kinh thành, tạt ghé ăn bát mì bò cũng nêu ra rất nhiều những vấn đề trong quản lý nhân tâm. Sau khi áp giải hàng đến kinh thành xong, Võ Tòng thấy bụng đói meo, phía trước có quán Mỳ nước Mạnh Châu. Mỳ nấu khá ngon nhưng Võ Tòng thắc mắc tại sao lại không có khách, nhìn xung quanh cũng chỉ có mình. Ông chủ cửa hàng cho hay, ngày xưa quán làm ăn cũng tốt, vị trí đẹp nhưng do không đề phòng lòng người nên đã bị mất dưới tay người thân cận. Cũng bởi là do cách trả lương quy trách nhiệm của ông chủ không rõ ràng, có nhiều kẽ hở khiến người dưới có thể lượn lẹo hòng chiếm lợi về mình. Và trong quá trình làm việc cùng nhau, ông chủ cửa hàng đã quên mất một điều rất quan trọng là phải xây dựng tình thân với cấp dưới, quan tâm đến họ để họ dốc tâm dốc trí phục vụ mình. Vì thiếu những điều cơ bản đó nên kết quả cuối cùng thì ai cũng đã rõ, quán của ông dường như không có nhân viên mà cũng chả có khách.

Rất nhiều, rất nhiều những câu chuyện xoay quanh cuộc đời của các nhân vật trong Thủy hử đã được Thành Quân Ức dùng bút pháp độc đáo có một không hai để khác họa quá trình trưởng thành của các anh hùng hảo hán theo Lương Sơn, làm nổi bật những qui tắc doanh nghiệp, nghệ thuật quản lý mà bạn không hề nghĩ đến trong tác phẩm kinh điển này. Và điều cuối cùng quan trọng nhất, bạn sẽ tìm thấy vị trí của chính mình trong cuốn sách.

Trích đoạn sách hay

Đến nhanh, đi cũng nhanh, chẳng thấy được dấu chân

Lão hòa thượng truyền thụ phương pháp tu dưỡng cho Võ Tòng, Phật giáo gọi đó là “thiện hộ niệm”(11). Làm tốt “thiện hộ niệm” thì tâm sẽ không bị hỗn loạn. Tâm không loạn là có thể hiểu thấu thế sự. Phật giáo còn nói, một suy nghĩ có đến tám vạn bốn nghìn nỗi phiền não quấy rối, có thể thấy “thiện hộ niệm” nói thì dễ chứ để làm được là rất khó.

Thời gian dần trôi, Võ Tòng kìm chế bản thân kiên nhẫn ở trong rừng gần một năm. Hàng ngày, anh gánh nước, bổ củi, quét dọn thiền viện, trồng rau ở mảnh vườn phía sau thiền viện, có lúc cũng ra ngoài đi hóa duyên. Anh vốn là một anh hùng đánh hổ, làm sao quen được với cuộc sống khổ hạnh thế này? Thấy ở đây cũng khá lâu rồi, anh quyết định cáo biệt lão hòa thượng.

Lão hòa thượng nói: “Tráng sĩ đến nhanh, đi cũng nhanh, lướt qua như đám mây, chẳng thấy được dấu chân. Đi đi! Đi đi!”

Võ Tòng dường như hiểu nhưng cũng dường như không hiểu lời của lão hòa thượng. Anh rời khỏi thiền viện, lang thang khắp nơi. Ngày hôm đó đi đến Mạnh Châu, bỗng có người đứng ra trước mặt quan sát anh từ đầu xuống chân, kêu lên kinh ngạc: “Đúng là Võ Tòng rồi! Thật là lạ, sao anh lại thành ra thế này?” Võ Tòng nhìn người đó, thì ra là “anh chàng trồng rau” Trương Thanh.

Bạn cũ gặp lại đương nhiên rất vui mừng, hai người cùng đến quán rượu, thuê một phòng riêng sạch sẽ để hàn huyên.

Trong phòng ngập tràn hương rượu thơm, Võ Tòng đã cai rượu khá lâu, lúc này cũng lên cơn thèm. Trương Thanh nhấc vò rượu lên rót đầy hai bát lớn, định cùng cạn với Võ Tòng, Võ Tòng nói với vẻ khó xử: “Em đã là người xuất gia, pháp danh Ngũ Giới, không sát sinh, không trộm cắp, không tà dâm, không cuồng ngôn, không uống rượu. Tuy rượu rất hấp dẫn, nhưng sao có thể uống chứ?”

Trương Thanh cầm bát rượu lên, trịnh trọng nói: “Tôi không cần biết cậu là hòa thượng hay đạo sĩ, tôi chỉ biết cậu là người anh em của tôi. Nếu còn nể tình thì hãy cùng uống với tôi bát rượu này!”

Võ Tòng tự cười mình: “Chỉ sợ uống một bát thì em lại thành hòa thượng rượu thịt rồi.”

Trương Thanh nói: “Chỉ cần có lòng thành, rượu thịt có là gì?” Thế là anh ta uống trước một ngụm. Võ Tòng lưỡng lự một chút rồi cũng uống. Lúc này hai người họ mới ngồi xuống cùng kể về những gì mình đã trải qua.

Đây là lần đầu tiên từ khi chạy trốn Võ Tòng nói về mối tình oan nghiệt giữa chị dâu và Tây Môn Khánh, tâm trạng anh rối bời. Anh từng nghĩ mình đã vô cùng chính nghĩa khi ép chết chị dâu và giết chết Tây Môn Khánh, nhưng giờ nhìn lại thì thấy dường như đó là một sai lầm. Thậm chí anh còn thường nằm mơ thấy chị dâu và Tây Môn Khánh đến báo thù. Nghĩ cho cùng thì tuy chị dâu lẳng lơ nhưng rốt cuộc cũng là một người phụ nữ đáng yêu; Tây Môn Khánh tuy đáng ghét nhưng cũng có rất nhiều ưu điểm đáng được thừa nhận. Trên thực tế, nếu hồi đó anh không bị kích động như vậy thì có lẽ sẽ tìm được cách giải quyết tốt hơn.

Trương Thanh nghe xong bỗng trào dâng cảm xúc, viết ra một đôi câu đối. Vế trên: “Tảo luyến, nhiệt luyến, hôn ngoại luyến, luyến luyến nan xá.” Vế dưới: “Nam sinh, nữ sinh, tiểu súc sinh, sinh sinh bất tức.” Anh ta giải thích: “Giữa nam và nữ có rất nhiều điều đúng sai không thể lý giải nổi, nếu đứng bên ngoài nhìn thì không phải như vậy đó sao?”

Võ Tòng đau khổ cười: “Nhưng đáng tiếc là em không thể như anh đứng ngoài bàng quan với sự việc được. Trong lúc tức giận đã gây ra huyết án ở Sư Tử Lầu, thân chịu tội thế này không biết bao giờ mới được giải thoát?”

Trương Thanh nói: “Sự việc đã rồi. Sao cậu lại trở nên yếu đuối như phụ nữ vậy?”

Võ Tòng nói: “Anh chưa gặp sư phụ của em, ông giống một người phụ nữ nhân từ!”

Hai người cùng bật cười ha hả: “Uống rượu! Uống rượu!” Uống được vài bát Võ Tòng đã tìm lại được dòng máu anh hùng hồi đánh hổ.

Võ Tòng quay lại hỏi chuyện của Trương Thanh. Thì ra sau khi đóng cửa quán “Mì nước Mạnh Châu”, Trương Thanh định về quê, nhưng trước khi lên đường lại quen biết được với một kỳ nữ ở “câu lan”, quan hệ của hai người cũng rất tốt. Tính ra cô gái đó cũng là đồng hương của Trương Thanh, hai người hẹn nhau cùng về Mạnh Châu làm ăn.

“Câu lan” ở đời nhà Tống tương đương với nhà hát kịch bây giờ, ở đây có rất nhiều kỹ nữ bán nghệ, bán thân xuất hiện, là nơi tràn ngập xuân sắc. Võ Tòng thấy lạ hỏi: “Ở đó cũng có kỳ nữ sao?”

Trương Thanh đáp: “Anh hùng không hỏi xuất thân, phụ nữ không phải cũng thế sao? Cậu đừng coi thường chị dâu cậu nhé, về sự nóng bỏng, đanh đá, không thua kém ai đâu.”

Võ Tòng lại hỏi: “Tại sao anh chị lại đến Mạnh Châu làm ăn?”

Trương Thanh trả lời: “Quê của anh và chị dâu cậu đều ở Mạnh Châu. Anh đang thừa lệnh chị dâu đi mua một ít phấn trang điểm đây. Nếu cậu đi về phía nam, đi qua một ngọn đồi thì đến gò Thập Từ. Ở đó có một tòa Ô Hồng Viện. Sự nghiệp của anh và chị dâu cậu nằm ở đó. Khi đến đó cậu sẽ được thấy phong thái của chị dâu.

Võ Tòng cười ha hả: “Hiện giờ em đang ăn nhờ ngủ đợ ở Quan Âm Viện bên ngoài thành Mạnh Châu. Anh cứ đi mua sắm đi, mấy ngày sau là em sẽ đến gò Thập Tự thăm anh chị.”

Hai anh em ngà ngà say tạm biệt nhau. Võ Tòng lại lóe lên ý nghĩ, cuộc đời đã bước sang trang mới.

Hai lớp nghĩa của bánh bao thịt người

Võ Tòng chọn một ngày đẹp trời rời khỏi Quan Âm Viện, đi về phía gò Thập Tự. Đi trên đường hỏi thăm thì mọi người đều cười, có người còn cố ý hỏi: “Đại hòa thượng, anh cũng muốn ăn bánh bao thịt người sao?”

“Bánh bao thịt người gì cơ?”

Mọi người càng cười dữ hơn, có người nói: “Đúng là hòa thượng, đến bánh bao thịt người cũng không biết!” Cũng có người thích thú hỏi Võ Tòng: “Hòa thượng thật sự không gần nữ sắc sao? Anh nhìn xem phía trước ngực của người phụ nữ nào là không có hai cái bánh bao? Bánh bao Thập Tự đó vừa to vừa trắng, đừng nói là ăn, ngay nhìn thôi cũng thấy ngứa ngáy, nghĩ thôi cũng bứt rứt. Đại hòa thượng nếu thật sự không hiểu bánh bao thịt người thì đến đó làm gì?” người đó vừa hỏi vừa cùng người khác cười sằng sặc.

Võ Tòng bị người ta cười đến ngượng đỏ mặt, vội tách khỏi nhóm người đó đi về phía trước.

Một trưởng giả trong số đó gọi anh lại: “Đại sư phụ đừng giận, người phụ nữ ở gò Thập Tự đó thật sự vô cùng quyến rũ, đại sư phụ đã là người xuất gia thì đừng đến đó. Tiểu tử vừa rồi nói đến bánh bao thịt người còn một lớp nghĩa nữa, đại sư phụ cũng nên nghe xem.”

Võ Tòng dừng bước, nghe trưởng giả đó giải thích: “Phụ nữ ở gò Thập Tự tuy xinh đẹp, quyến rũ nhưng chặt chém người thì vô cùng mạnh tay, uống một cốc nước hoa quả cũng mất bảy, tám trăm xu, một cốc rượu cũng bốn năm lượng bạc, đã vào đó có bao nhiêu tiền cũng bị cô ta chém cho bằng hết. Cô ta đâu có làm ăn, rõ ràng là ăn thịt người. Như thế thì khách nào chẳng phải là bánh bao thịt người? Vì thế mà cô ta cũng được gọi là “mẫu đại trùng”, hoặc “mẫu Dạ Xoa”, vô cùng hung dữ, cũng rất lợi hại. Không biết đại sư phụ đến đó làm gì, nhưng vẫn nên cẩn thận là hơn.”

Cảm ơn vị trưởng giả đó, Võ Tòng tiếp tục đi về phía trước, nhưng bất giác bước chân anh chậm lại, anh nghĩ bụng: “Ta đang muốn xem vợ của Trương Thanh là người thế nào, không ngờ lại là kỹ nữ. Dù chị ta có xinh đẹp thế nào thì ta đến gặp để làm gì chứ?” Nghĩ rồi anh quay đầu toan định trở về Quan Âm Viện. Nhưng bụng lại nghĩ: “Ta đã hứa với Trương Thanh, đương nhiên phải đi chứ. Hơn nữa, tin đồn chưa chắc là thật, vẫn nên nhìn thấy tận mắt thì tốt hơn. Cho dù là thật đi nữa, mình là anh hùng đánh hổ, lẽ nào lại sợ con sâu to như chị ta?”

Địa thế ngày một cao hơn, vượt qua một ngọn đồi là nhìn thấy một ngọn cây ô liu xanh rì. Bên dưới tán cây là một ngôi nhà có tường vây màu trắng, mái ngói đen. Trên cao treo một lá cờ quảng cáo với dòng chữ lớn “Ô Hồng Viện”. Trên tường ở hai bên cửa đều có đèn lồng đỏ rất to, kết hợp với những gam màu xanh, trắng, đen ở xung quanh trở nên rất đẹp. Võ Tòng nghĩ bụng: “Trước ta chỉ biết Đào Hồng Viện, ở đây lại là Ô Hồng Viện. Đào Hồng Viện có ý chỉ vẻ đẹp của mỹ nữ, ý nói kỹ viện. Không biết Ô Hồng Viện là có ý gì?”

Đến gần thì có một chiếc kiệu vượt qua Võ Tòng, dừng trước cửa Ô Hồng Viện, rồi một người to béo đội mũ ô sa bước xuống, một nhân viên phục vụ chạy ra dẫn người kia vào trong. Võ Tòng đến trước cửa, định vào nhưng lại bị một nhân viên khác chặn lại.

Võ Tòng hỏi: “Ông béo kia vào được sao ta không được?”

Nhân viên phục vụ cười khảy, hếch mặt sang một bên, Võ Tòng nhìn thấy một đôi câu đối treo ở cửa. Vế trên: “Phi ô mão bất đắc nhập nội”, vế dưới: “Hữu hồng quần dao duệ sinh xuân”. Tuy đối chưa thật chuẩn nhưng cũng rất ý nhị.

Võ Tòng nghĩ: “Chắc đôi câu đối này là tác phẩm của anh Trương Thanh. Cửa hàng mì có câu đối, giờ mở kỹ viện cũng có câu đối.” Rồi anh hỏi: “Viết thế là có ý gì?”

Người kia giáo huấn Võ Tòng: “Anh nhìn đi, cái gọi là ‘ô mão’ chính là những người đàn ông có tiền có quyền, còn ‘hồng quần’ chính là những người phụ nữ xinh đẹp. Ô Hồng Viện chính là nơi gặp mặt của những người đàn ông quyền thế và những người phụ nữ xinh đẹp. Anh là đại hòa thượng vào làm gì?”

Võ Tòng cười ha hả: “Hòa thượng đến đây không phải vì mỹ nữ, chỉ vì mỹ tửu. Chỉ cần một vò rượu ngon là hòa thượng tôi mãn nguyện rồi.”

Anh ta bán tín bán nghi dẫn Võ Tòng vào trong, cho anh ngồi vào bàn. Võ Tòng nhìn quanh nhưng không thấy người béo kia đâu. Phục vụ hỏi Võ Tòng cần bao nhiêu rượu, anh nói: “Cứ mang lên đi, có bao nhiêu, tôi uống bấy nhiêu, thêm ba cân thịt bò nữa. Nghe nói bánh bao ở đây rất ngon, thêm mười mấy cái làm điểm tâm.”

Một lát sau phục vụ bưng lên một vò rượu, rồi một đĩa thịt bò, một đĩa bánh bao lên. Võ Tòng đi đường nửa ngày trời nên rất đói, xé thịt bò, uống liền ba bát rượu rồi cầm bánh bao lên hỏi: “Này cậu, bánh bao chỗ các cậu là thịt người hay thịt chó?”

Phục vụ hỏi ngược lại: “Ở thời đại thái bình thế này, giữa thanh thiên bạch nhật, lấy đâu ra bánh bao thịt người?”

Võ Tòng nói: “Tôi nghe nói bánh bao thịt người chỗ các cậu rất ngon. Tại sao cậu chỉ cho người khác ăn mà lại giấu tôi?”

Cậu phục vụ nổi giận: “Cái loại hòa thượng ăn mặn nhà anh, cho ăn cho uống rồi lại còn gây sự vô cớ. Mặc kệ anh!”

Võ Tòng cũng không để bụng, vui vẻ ăn uống, hết vò rượu này lại đến vò rượu khác, anh uống liền ba vò, cảm giác lâng lâng thật tuyệt. Xong xuôi, Võ Tòng đứng dậy đi ra ngoài, nhưng phục vụ đã đuổi theo đòi tiền. Võ Tòng bị cậu ta kéo một cái ngã lăn ra đất. Tiếng kêu như lợn bị chọc tiết của cậu phục vụ kia làm náo loạn đại sảnh, còn Võ Tòng thì nằm đè lên cậu phục vụ mà thở phì phò.

Mọi người luống cuống gọi bà chủ ra. Võ Tòng nheo mắt nhìn trộm, đúng là một người phụ nữ khỏe mạnh: Bên trong bộ quần áo đẹp đẽ kia là thân hình to lớn, bên dưới lớp trang điểm kia là một làn da ngăm đen; nhưng đôi mắt lại đẹp vô cùng, vừa to vừa đen, hàng lông mi dày rất quyến rũ. Chỉ thấy người phụ nữ đó quát lên: “Hòa thượng ngông cuồng ở đâu ra đây?” vừa nói vừa xắn tay áo định nhấc Võ Tòng lên. Võ Tòng vừa ngáy vừa thuận thế ôm đầu cô ta, tay phải nắm chắc lấy hai tay cô ta, chân phải hơi thò ra phía trước, khiến cô ta ngã quay. Chỉ nghe “bịch” một tiếng, người phụ nữ đó lăn ra đất, Võ Tòng thuận thế lật người lấy cái bụng mềm mại của cô ta làm gối, tiếp tục làm vẻ như đang ngủ say.

Đến lượt người phụ nữ kia kêu lên, một người từ phía hậu viện chạy ra, nhìn thấy Võ Tòng thì nói: “Thì ra là cậu em Võ Tòng! Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy? Đứng dậy rồi nói!” Võ Tòng mở mắt, trước mặt là “anh chàng trồng rau” Trương Thanh, anh liền ngạc nhiên kêu lên: “Thì ra anh ở đây à!” rồi nhảy lên hành lễ với Trương Thanh.

Người phụ nữ kia bò dậy, Trương Thanh giới thiệu: “Đây là chị dâu của cậu, Tôn Nhị Nương.” Võ Tòng vội quay lại hành lễ: “Võ Tòng vô lễ với chị rồi. Chỉ trách mấy người phục vụ chỉ biết nịnh nọt mấy người có quyền thế, cố ý phục vụ không tốt những người như em, em uống hơi nhiều, nên đầu óc không tỉnh táo. Anh ra em mới tỉnh lại. Mong chị lượng thứ cho Võ Tòng!”

Tôn Nhị Nương phủi bụi trên quần áo, nở nụ cười quyến rũ, nói: “Người nhà cả, có gì đâu!” Thế là ba người cùng bật cười ha hả, trở vào trong bày lại tiệc rượu.

Thủy Hử @

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here