Howard Schultz – chủ tịch và tổng giám đốc của Starbucks, tác giả của cuốn Dốc Hết Trái Tim – chia sẻ những câu chuyện, kinh nghiệm và bài học từ khi ông quay trở lại với vai trò CEO của Starbucks từ năm 2008 để giúp công ty vượt qua giai đoạn khó khăn về tài chính, và giúp đưa công ty về các giá trị cốt lõi của mình. Năm 2007 – 2008 là giai đoạn tồi tệ trong lịch sử hình thành và phát triển của Starbucks. Và Tiến Bước chính là câu trả lời cho giai đoạn sau đó, khi công ty hồi phục và phát triển.

Howard cũng có những sợ hãi, nghi ngờ và thất bại như bao nhiêu người khác. Nhưng ông có quyết tâm cao, có tư duy và chiến lược để hiện thực hóa tầm nhìn mà mình đã đề ra ngay từ khi thành lập Starbucks. Đây là điều mà nhiều người làm kinh doanh có thể học hỏi từ ông.

Với cách viết cuốn hút, những câu chuyện thú vị và đáng học hỏi, cuốn sách là nguồn tham khảo quý cho những ai muốn giúp công ty vượt qua những lúc khó khăn hay những ai muốn học hỏi về xây dựng công ty.

Trích đoạn sách hay

Thức uống hoàn hảo

Vào một buổi trưa thứ Ba, tháng 2-2008, Starbucks đóng cửa tất cả các cửa hàng tại Mỹ.

Một thông báo được dán trên 7.100 cánh cửa đóng im ỉm giải thích lý do:

“Chúng tôi đang tranh thủ thời gian để hoàn thiện thức uống espresso.

Món espresso hoàn hảo đòi hỏi phải làm đi làm lại cho thuần thục.

Vì vậy chúng tôi đang dốc sức hoàn thiện kỹ thuật pha chế của mình.”

Mới cách đây vài tuần, tôi còn ngồi trong văn phòng Seattle chủ trì liên tiếp mấy cuộc họp, bàn tới bàn lui tìm giải pháp nhanh nhất để giải quyết vô số vấn đề đang manh nha xuất hiện trong nội bộ công ty. Chúng tôi tìm phương pháp làm sao trong thời gian ngắn nhất, có thể đào tạo lại cho toàn bộ 135.000 thợ pha chế cách pha một tách espresso hoàn hảo.

Pha espresso là một nghệ thuật tinh tế đòi hỏi thợ pha chế phải chú ý đến chất lượng của thức uống. Nếu thợ pha chế chỉ đơn thuần làm đủ các thao tác mà không để tâm vào đó, món espresso pha ra có thể sẽ không hoàn hảo, hoặc quá nhạt hoặc quá đắng. Và hệ quả là Starbucks đánh mất phương châm kinh doanh mà chúng tôi đã đặt ra trong suốt 40 năm nay: truyền cảm hứng cho mọi người. Tôi biết điều này nghe có vẻ là một sứ mệnh quá cao xa đối với một tách cà phê, nhưng đây chính là việc các nhà kinh doanh vẫn làm. Chúng tôi chọn những vật tầm thường—một chiếc giày, một con dao—và thổi vào đó một sức sống mới, với niềm tin mãnh liệt sản phẩm đó sẽ có thể lay động người khác, bởi vì nó đã lay động chúng tôi.

Câu chuyện Starbucks không chỉ gói gọn trong cà phê. Nhưng nếu không có cà phê thượng hạng, chúng tôi không còn lý do tồn tại.

“Chúng ta đã xem xét hết mọi phương án,” những người tham dự cuộc họp nói với tôi. “Cách duy nhất để đào tạo lại toàn thể nhân viên vào tháng Ba là phải đóng cửa các cửa hàng, tất cả cùng một lúc.”

Tôi ngả người ra ghế. Đó quả là một tuyên bố hùng hồn mà chưa có đơn vị bán lẻ nào dám làm. “Đây là một ý tưởng lớn,” tôi vừa đáp vừa cân nhắc mọi rủi ro. Starbucks sẽ thất thu vài triệu đô trong doanh số và chi phí tiền lương. Điều này chắc chắn không thể tránh khỏi. Các đối thủ cạnh tranh sẽ lợi dụng lúc chúng tôi vắng mặt mà lôi kéo khách hàng. Các nhà phê bình sẽ có dịp bình luận hả hê, những người hay chỉ trích sẽ thừa cơ nhạo báng và có lẽ chúng tôi sẽ bị bẽ mặt bởi sự săm soi khôn lường của giới truyền thông. Trên thị trường tài chính Phố Wall, cổ phiếu của chúng tôi thậm chí sẽ rớt giá thê thảm. Nguy hiểm hơn tất cả, sự kiện đào tạo quy mô như thế có thể bị xem như sự thừa nhận không lời rằng cà phê Starbucks không còn đủ chất lượng nữa. Nhưng nếu thành thật với chính mình, tôi biết đó là sự thật.

Tôi mím môi và nhìn hết thảy mọi người. “Hãy làm thế.”

Tiến Bước

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here