“Tôi cần một cái khuôn khác – Méo mó cũng được” của Lê Bùi Thảo Nguyên gây ám ảnh với người đọc với những câu chuyện của một kỹ thuật viên gây mê. Cô gái ấy sau hơn một năm làm việc tại một trong những bệnh viện phụ sản hàng đầu đã quyết định xin nghỉ việc bởi “mọi thứ dường như quá sức chịu đựng” và cô muốn “an lành ru giấc ngủ hằng đêm”. Tiếng chuông điện thoại, tiếng chuông báo cấp cứu, tiếng tít tít của máy theo dõi, tiếng khóc, tiếng chửi rủa hay tiếng hát vang vọng giữa đêm đều gợi lên sự ám ảnh, thương xót không chỉ với người kể chuyện mà cho cả người đọc. Thậm chí, có nhiều lúc, cô gái ấy còn không kịp phân định mình đang ở nhà hay ở viện mà cứ thế lao đi theo phản xạ khi nghe thấy tiếng chuông, để rồi khi định hình được không gian đang đứng mới nhận ra mình chỉ vừa kết thúc ca trực đêm.

Theo chân cô cử nhân gây mê từ lúc còn là một sinh viên thực tập đến khi là nhân viên chính thức trong bệnh viện, người đọc được “ghé thăm” phòng cấp cứu, phòng phẫu thuật, phòng sinh. Không có những tình tiết gay cấn, các câu chuyện được Thảo Nguyên kể bằng giọng văn nhẹ nhàng, súc tích nhưng không kém phần trần trụi. “Tôi cần một cái khuôn khác – Méo mó cũng được” một lần nữa khẳng định rằng: Môi trường làm việc ở bệnh viện không dành cho những người “yếu tim”. Bạn sẽ phải mạnh mẽ, có cái đầu lạnh hơn nhiều người, phải học cách quên thật nhanh khi ở bệnh viện sự sống – cái chết luôn song hành cùng nhau.

Điều đặc biệt của cuốn sách cũng là cái tài của Thảo Nguyên chính là duy trì hai mạch truyện trong hai không gian với hai con người khác nhau, tuy cùng một bản thể. Bên cạnh một Thảo Nguyên hiền lành, ít nói ở bệnh viện là một Thảo Nguyên dữ dội với những chuyến du lịch một mình.

Điều gì khiến Thảo Nguyên quyết định rời khỏi bệnh viện? Và hành trình của cô gái ấy qua những miền đất lạ là để tìm kiếm điều gì? 6 chương sách với 51 mẩu chuyện dường như không chỉ là trải nghiệm của cá nhân Thảo Nguyên mà đâu đó trên hành trình của cô gái trẻ, ta cũng nhìn thấy mình bởi đã có lúc ta rơi vào tình trạng như cô:

“Đối với tôi, lạnh, đói, đau, hay mệt mỏi luôn là những cảm giác… dễ chịu, vì có thể dễ dàng gọi tên, cũng dễ dàng giải quyết. Còn những cảm xúc khác, tôi không tài nào kiểm soát được, ngay cả những khi bất chợt tâm trạng trượt xuống chạm sàn, cũng chỉ có thể gói gọn trong hai chữ “không ổn”, không cách nào diễn tả được. Vì sao không ổn? Không ổn như thế nào? Và, làm sao để ổn?”

Trích đoạn sách hay

TIẾNG HÁT GIỮA ĐÊM

Anh đi trước, tôi bưng mâm thuốc theo sau, trên đó có dịch truyền, kim luồn, kim tê và mấy ống thuốc tê vừa pha. Tôi thiết lập đường truyền ở tay trái trong khi anh xem xét vết thương bên tay phải. Bệnh nhân nam, tai nạn lao động, bàn tay anh bị cuốn vào máy tuốt lúa trong một phút lơ là.

Đêm nay là đêm đầu tiên tôi trực ở Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình. Từ sáng, mới bước chân vào cổng bệnh viện tôi đã cảm thấy rất căng thẳng, hành lang chật kín người, ai nấy băng bó trắng toát, rất nhiều người sử dụng nạng hoặc phải ngồi xe lăn, 1 bệnh nhân 3-4 người nhà dìu, thành ra đông lại càng đông. Ban ngày, vì là buổi đầu tiên nên thầy đưa chúng tôi đi chào nhân viên phòng mổ, giới thiệu các phòng, xong xuôi đâu đấy, mỗi đứa được “gửi gắm” cho một anh chị gây mê. Ban ngày, phòng mổ trên tầng chỉ toàn mổ chương trình, thành ra, cũng không có gì ghê gớm lắm: phẫu thuật cột sống, khớp gối, khớp háng, hội chứng ống cổ tay, nối dây chằng… Toàn là những phẫu thuật khá “sạch sẽ”. Đến tận tối nhận trực, leo lên tầng một thấy cửa đóng then cài, tôi mới ớ người ra: phòng mổ cấp cứu nằm dưới trệt. Cánh cửa gỗ nặng trịch, phải dùng cả thân người mà đẩy mới mở ra được, cửa phòng thay đồ không thể khóa. Sau nhiều đợt thực tập bệnh viện, tôi bắt đầu quen dần với những thứ như thế này, không còn hốt hoảng nữa, nhưng cảm giác nơm nớp, cố thay quần áo cho thật nhanh vẫn còn y nguyên. Mà phàm càng vội, tay chân càng lóng ngóng. Đôi lần, cũng có chút “sự cố” xảy ra, cũng đành im lặng, coi như không biết không thấy, để chạm mặt nhau còn làm việc được bình thường.

Phòng mổ cấp cứu của Chấn thương chỉnh hình là nơi không dành cho những kẻ yếu bóng vía! Một đứa “lì đòn” như tôi còn phải quay mặt đi khi anh bác sĩ đeo găng, tháo cuộn băng quấn quanh bàn tay bệnh nhân ra, đó gần như là một đống… bầy nhầy đỏ loét. Xem xét xong, anh quay qua… khảo bài tôi: Chỉ định gây tê đám rối thần kinh cánh tay; Các vị trí có thể tê và vùng phẫu thuật tương ứng; Kỹ thuật gây tê liên cơ bậc thang… Tôi không phải đứa siêng học bài, nhưng được cái trời phú cho trí nhớ khá tốt nên những chuyện này chẳng có gì khó khăn. An tâm vì tôi nắm chắc lý thuyết, anh giao bệnh nhân lại cho tôi, quay vào trong phòng mổ chuyển bệnh, chuẩn bị phòng để đưa bệnh nhân vào. Rửa tay xong đâu đấy, nghiêng cổ bệnh nhân sang một bên, sát khuẩn, chọn vị trí đâm kim. Động mạch cảnh đập ngay sát đầu ngón tay đang canh vị trí, bệnh nhân khá căng thẳng, tôi cảm nhận được điều đó khi mạch anh nảy mỗi lúc một nhanh và mạnh hơn. Nhịp tim tôi đuổi theo sát nút, hai má nóng ran. Nỗi lo cây kim tê tìm tới cái “ống cống” đầy máu ấy khiến tôi chùn tay, tôi vẫn nhớ hình ảnh tia máu phụt lên từ động mạch cảnh, bắn cao đến 3 mét, tạo thành vệt dài trên trần. Đành đóng vai thỏ đế vậy, dù sao thì, nguyên tắc đầu tiên của WHO là: Không gây hại. Tôi buông kim, tháo găng, lóc cóc đi về hướng phòng mổ, vừa đi vừa gọi “Anh ơi!”

Từ đó, suốt cả buổi tối tôi chỉ có nhiệm vụ theo dõi bệnh nhân trong lúc mổ và ghi chép phiếu gây mê. 12 giờ đêm, tôi nhận một bé gái cũng bị dập nát bàn tay phải. Em phụ mẹ xay nước mía. Con bé mới mười sáu tuổi, đang học lớp 10. Lúc đó, tôi khá mệt nên hầu như không nói chuyện với con bé, chỉ im lặng mắc các thiết bị theo dõi rồi ghi chép. Ngay cả khi con bé lo lắng về chuyện liệu mình có thể tiếp tục cầm bút viết hay không, tôi cũng máy móc trả lời rằng mọi người đang “cố gắng hết sức”. Một khoảng im lặng, chợt lời con bé làm tôi giật mình:

– Chị mệt hả? Em xin lỗi nha, tại em mà mọi người phải thức tới giờ này. Em sợ không cầm bút viết được nữa quá. Mà không sao, nếu không viết được bằng tay phải, em sẽ tập viết bằng tay trái. Sắp tới thi học kỳ rồi…

Một nỗi xấu hổ xâm chiếm lấy tôi. Ngay giây phút ấy, tôi chỉ ước phải chi nền nhà có cái lỗ nào cho mình chui xuống. Tôi là ai chứ? Cho dù là sinh viên thực tập đi chăng nữa thì lúc này trước mặt em ấy chỉ có mình tôi. Đã không trấn an bệnh nhân, lại còn để cho bệnh nhân bận tâm về mình. Đôi lúc, quá mệt mỏi với công việc, tôi đã quên mất bệnh nhân không chỉ là đối tượng để chúng tôi thao tác, làm việc, hơn hết, họ là con người. Tôi quay mặt đi, cố điều hòa nhịp thở, ngăn mấy giọt nước mắt chực chờ rơi.

– Chắc mọi người buồn ngủ lắm rồi, em cũng muốn ngủ lắm. Em xin lỗi. Để em hát cho mọi người nghe nha.

Vậy rồi con bé bắt đầu hát, tất cả những bài vui vẻ tươi tắn nhất mà em ấy biết, hết bài này qua bài khác. Tôi cứ đứng tần ngần như thế, không nói nổi câu nào. Nhiều đêm về sau, giọng hát trong trẻo ấy vẫn vang lên, mỗi khi tôi mệt mỏi, mỗi khi tôi chuẩn bị cáu gắt với bệnh nhân. Giọng hát ấy, đã giữ cho tôi tỉnh táo và an yên trong rất nhiều đêm trực sau này.

Tôi Cần Một Cái Khuôn Khác Méo Mó Cũng Được

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here