Nếu bạn là một con chuột đang bị mắc kẹt trong mê cung và có ai đó cứ liên tục dịch chuyển pho mát, bạn sẽ làm gì?

Hơn một thập kỷ trước cuốn sách nổi tiếng Ai lấy miếng pho mát của tôi đã đưa ra câu trả lời cho câu hỏi đó: hãy chấp nhận sự thay đổi đó như một điều không thể tránh được và nằm ngoài tầm kiểm soát của bạn, đừng tốn thời gian để tự hỏi tại sao mọi thứ lại như thế. Hãy giữ cho đầu óc được thoải mái và tiếp tục tìm kiếm pho mát.

Tuy nhiên, người có thể đạt được thành công thực sự trong công việc cũng như trong việc phát triển bản thân phải là người có khả năng phá vỡ mọi rào cản, định hình lại môi trường và có thể thích nghi được với những hệ thống quy định khác nhau. Với suy nghĩ đó, giáo sư Deepak Malhotra đã có một câu trả lời hoàn toàn khác: Bạn hoàn toàn có thể tạo nên một hoàn cảnh và thực tế mới theo mong muốn của mình, nhưng đầu tiên bạn phải vứt bỏ cái niềm tin vốn đã ăn sâu vào tâm trí mình, rằng chúng ta chỉ là những con chuột trong mê cung của kẻ khác.

Tôi Đã Lấy Miếng Pho Mát Của Anh là câu chuyện về ba chú chuột độc đáo và thích phiêu lưu – Max, Big và Zed – những chú chuột đã từ chối việc chấp nhận thực tế mà chúng được ban tặng. Khi quan sát cuộc sống của chúng, chúng ta sẽ khám phá ra rằng thay vì mù quáng chạy theo những miếng pho mát, mỗi chúng ta đều có đủ khả năng để thoát khỏi mê cung hoặc thậm chí định hình lại nó theo ý muốn của chúng ta.

Hãy đọc cuốn sách để khám phá và phát triển khả năng này của chính mình và tận hưởng những giá trị đích thực của cuộc sống.

Trích đoạn sách hay

Kể cả những điều không-thể-tin-nổi

Đám đông vô cùng kinh ngạc. Họ quay sang nhìn xem ai đã thốt ra những lời không thể tin nổi đó. Họ quay sang để xem ai có thể phát ngôn bừa bãi như vậy. Và họ thấy Max. Gần như cả năm nay chẳng ai nhìn thấy cậu ta. Trông cậu ta rất hớn hở.

Max nhìn xuyên qua đám đông. Ánh mắt của cậu hướng về Zed. Dường như cậu không hề để mắt đến mọi người.

“Tôi biết ai đã lấy pho mát,” Max nhắc lại. “Và tôi sẽ kể với anh về điều đó.” Cậu chỉ nói với một mình Zed.

Đám đông yên lặng. Họ sẽ nhanh chóng bỏ ngoài tai những lời nói đó như thể chúng là những lời huênh hoang của một kẻ điên khùng, nhưng ánh mắt của Max đã gạt bỏ ý nghĩ đó trong họ. Cá nhân mỗi con chuột đều biết rằng cậu đang rất nghiêm túc. Nhưng là một nhóm, họ không sẵn sàng để nghĩ đến khả năng này. Họ không biết phải nghĩ gì. Họ không muốn nghĩ. Mỗi người trong bọn họ đều đợi có ai đó nghĩ – ai đó trong nhóm sẽ quyết định xem tất cả nên phản ứng như thế nào. Cuối cùng, chú chuột già cười khẩy:

“Thật lố bịch hết chỗ nói! Chúng tôi không có thời gian cho những câu chuyện khoác lác đâu. Chúng tôi đang thảo luận nghiêm túc. Cậu có nghĩ cậu xen ngang vào như vậy là rất thô lỗ không? Chúng tôi sẽ không bị quấy nhiễu bởi những bình luận ngu ngốc của cậu đâu. Thôi đi, anh bạn! Cuộc tranh luận này chẳng đi đến đâu cả. Và giờ cũng đã muộn rồi. Bản thân tôi còn có những việc đáng phải làm hơn.”

Chú chuột già nói với vẻ hùng biện phi thường, đặc biệt là khi nghĩ đến chuyện chú không hề chắc chắn về những lời nói của mình. Và những con chuột khác rất biết ơn nỗ lực của chú. Đám đông chậm rãi giải tán. Họ vẫn thoáng băn khoăn không biết nên đi hay ở, nhưng những băn khoăn đó cũng nhanh chóng biến mất. Trong vòng một tuần, toàn bộ câu chuyện có thể bị quên lãng. Có thể, chỉ trừ chú chuột nhỏ tuổi mà thôi.

Khi đám đông đã giải tán, chỉ còn lại mình Zed. Cậu gần như không hề dịch chuyển. Max tiến lại gần cậu.

“Tôi muốn nói chuyện với anh,” Max nói.

“Tôi biết chắc rằng mình muốn nghe những gì cậu nói,” Zed trả lời.

“Đã gần một năm rồi,” Max tiếp tục. “Quá nhiều chuyện đã xảy ra. Tôi đã thấy rất nhiều. Tôi cũng đã học và làm rất nhiều. Zed, anh là người đầu tiên tôi gặp mà tôi tin chắc rằng anh sẽ hiểu những gì tôi nói và hiểu nó có ý nghĩa như thế nào. Anh sẽ nghe tôi nói chứ?”

“Tất nhiên rồi.”

Max bước lại phía Zed và ngồi xuống cạnh cậu. Anh nhận ra rằng trông Zed còn rất trẻ. Anh đã từng nghe kể về Zed và cứ ngỡ rằng anh sẽ gặp một ai đó lớn tuổi hơn.

“Tôi sẽ bắt đầu từ chuyến đi của tôi. Xin hãy tin rằng mọi điều tôi sắp nói với anh là sự thật… kể cả những điều không thể tin nổi.”

“Tôi biết,” Zed nói.

Max bắt đầu kể câu chuyện của mình…

Lên trên

Một năm trước, tôi đã tự hứa với bản thân mình một điều. Đó là một quyết định – quyết định khó khăn nhất của tôi cho đến thời điểm đó. Tôi quyết định rằng mình sẽ phải khám phá xem tại sao mê cung lại có cấu tạo như vậy, tại sao pho mát lại bị mất và ai là người đã lấy pho mát đi. Lúc đó, tôi chẳng có lý do gì để tin rằng mình có thể khám phá ra những chuyện đó. Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ dành cả đời mình để nỗ lực mà thôi.

Trong nhiều tuần, tôi dành thời gian nói chuyện với những người khác, đặc biệt là những người lớn tuổi. Tôi hỏi từng người trong bọn họ xem họ có biết câu trả lời cho những câu hỏi của tôi không. Chẳng ai biết cả. Và cũng chẳng có ai hiểu tại sao tôi lại hỏi như vậy. Với họ, tò mò là bản chất tự nhiên của một người trẻ tuổi như tôi, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi có khả năng tự thỏa mãn sự tò mò của mình. Đây là điều họ nói với tôi: Không phải tất cả mọi câu hỏi bắt đầu bằng hai chữ tại sao đều có câu trả lời – và thậm chí nếu chúng có câu trả lời thì đó không phải là điều một con chuột nên biết. Là chuột thì không nên đặt ra nhiều câu hỏi. Là chuột thì phải biết chấp nhận. Nhưng như anh thấy đấy, Zed, tôi không thể.

Cuối cùng, tôi cũng đi đến một kết luận mà tất cả những con chuột trẻ tuổi đều sẽ đến. Tôi kết luận rằng một con chuột trong mê cung sẽ không bao giờ có thể hiểu nổi tại sao. Nhưng, không giống như những con chuột khác, tôi không đi đến hành động tiếp theo như lôgíc thông thường – đó là dừng việc băn khoăn tại sao lại. Thay vào đó, khi nhận ra rằng có rất nhiều điều mà một con chuột trong mê cung có thể biết và hiểu được… Tôi quyết định ra khỏi mê cung.

Đầu tiên, dường như đến cả ý tưởng đó cũng thật điên rồ. Việc ra khỏi mê cung rốt cuộc có nghĩa là gì? Có một công việc như vậy sao? Nhưng khi tôi cố gắng đi đến một quyết định khác biệt, niềm đam mê đã dẫn tôi đến kết luận này. Và do đó, tôi bắt đầu khám phá xem chuyện đó có thể xảy ra như thế nào.

Tôi đã biết rằng mê cung có rất nhiều đường rìa – nhưng chẳng có cách nào để vượt qua những bức tường chặn ngang chúng cả. Tôi cố tìm xem có cách nào phá vỡ những bức tường đó không. Nhưng không thể. Tôi cố đào xuyên qua sàn mê cung vì tôi tò mò không biết liệu có thế giới nào dưới lòng đất không. Và tôi lại thất bại.

Tôi đi đến kết luận rằng lối duy nhất để ra khỏi mê cung là… ‘lên trên’.

Hiện giờ, hầu như không ai có thói quen nhìn theo hướng nào khác ngoài thẳng, trái, phải và xuống dưới – thậm chí chúng ta chỉ nhìn xuống dưới khi muốn tìm mảnh vụn pho mát cuối cùng sau bữa ăn mà thôi. Tất nhiên, khi còn là trẻ con, chúng ta thường nghểnh cổ nhìn theo hướng ngược lại từ phía dưới và tò mò quan sát nguồn ánh sáng đó. Nhưng chúng ta sớm phát hiện ra rằng nó chẳng có giá trị gì và dừng việc đó lại.

Tôi quyết định rằng biết đâu việc quan sát lại chẳng có giá trị nào đó. Và, đúng như dự đoán, chẳng có gì trên đó cả. Những bức tường dường như mở rộng không giới hạn lên trên. Và rồi điều đó cũng đến. Tôi phát hiện ra một chuyện.

Tôi nhận ra rằng nếu đứng ở một hành lang, đo chiều dài của bóng bức tường, và sau đó đứng ở một hành lang song song với nó và đo chiều dài của chính bức tường đó – từ cùng một hướng – bóng của bức tường sẽ có độ dài khác nhau một chút. Tất nhiên, điều này có nghĩa là nguồn ánh sáng nằm cùng hướng với bức tường thứ nhất và những bức tường đó không cao vô hạn. Điều này không có gì đáng ngạc nhiên cả. Nhưng sau một thời gian tìm hiểu, tôi phát hiện ra rằng tôi có thể tính toán được các góc ánh sáng chiếu vào từng hành lang bằng cách tính chiều dài của bóng tường, khoảng cách giữa các bức tường của hai hành lang và khoảng cách giữa cả hai bức tường với một bức tường song song không có bóng. Điều này không hề đơn giản, vì không có nhiều nơi trong mê cung mà người ta có thể tìm thấy ba bức tường song song với nhau – nơi có sự sắp xếp khiến một trong những bức tường đó không có bóng ở mặt bên kia. Nhưng sau đó, khi tìm ra điểm này, bổ sung thêm vài ước tính hợp lý, tính toán các góc, tôi có thể xác định được chiều cao của các bức tường.

Tôi làm các phép tính và xác định được là nếu bốn con chuột đứng chồng lên nhau thì sẽ lên được đến đỉnh. Tôi tìm thêm những con chuột khác nhưng sớm phát hiện ra rằng một con chuột không đủ sức để chịu được khối lượng của nhiều hơn một con chuột khác đứng trên đầu. Đây là vấn đề.

Sau đó tôi bắt đầu gom pho mát lại nhiều nhất có thể và chất chúng lại thành đống. Nhưng cũng vô ích. Nó không đủ cứng để chịu được trọng lượng của tôi. Mỗi khi cố gắng trèo lên đỉnh đống pho mát đó, tôi chỉ lên được phân nửa chặng đường thì đã bị ngập trong pho mát.

Thậm chí tôi còn thử trèo lên tường bằng bộ móng của mình. Và tôi vẫn thất bại.

Nhưng sau đó, ngay khi các ý tưởng đã cạn kiệt, tôi có một cuộc gặp gỡ bất ngờ. Đó là cuộc gặp với một con chuột không hề giống bất cứ con chuột nào tôi từng gặp. Một con chuột khác hoàn toàn với mọi lôgíc thông thường. Và có thể là con chuột duy nhất có khả năng giúp tôi giải quyết vấn đề của mình…

“Con chuột đó tên là Big.”

Tôi Đã Lấy Miếng Pho Mát Của Anh

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here