Bạn mất gì khi bỗng dưng trẻ lại? Và bạn được những gì?

Bạn sống cuộc sống của mình như thế nào? Bạn nên quan tâm dến hành tinh và xã hội ở mức độ nào so với những người mà bạn thương yêu? Bạn có muốn trở thành người bạn của con cái hoặc cha mẹ mình không? Đến lúc nào bạn mới thôi bắt cha mẹ chăm sóc mình để bắt đầu lo lắng cho họ? Ở độ tuổi nào thì một người đàn ông trở nên lố bịch khi mặc chiếc quần jeans bó sát?

Trái tim tuổi 19 là hành trình kiếm tìm lời giải, kiếm tìm sự khai sáng, là câu chuyện về việc bạn trưởng thành như thế nào, làm thế nào để từ bỏ những giấc mơ tuổi trẻ và theo đuổi những mục tiêu cao đẹp hơn, và liệu có bao nhiêu cơ hội để bạn thực hiện điều đó.

– George Bailey được trao tặng một món quà mà tất thảy chúng ta đều mơ ước: đó là cơ hội được sống thêm lần nữa. Sau một cơn đau tim ở tuổi 47, George được thay tim của một cậu bé 19 tuổi, và bỗng dưng mọi thứ đổi thay.

Anh không còn là ông bố nghiêm khắc, luôn dõi theo nhất cử nhất động của cậu con trai và cô con gái đang tuổi lớn. Anh trở thành bạn của các con. Anh yêu vợ hết mực, Song đã không còn là một người chồng đúng nghĩa. Và anh muốn thay đổi cả thế giới…

“Một câu chuyện rất thật về cách chúng ta vẫn loay hoay tìm kiếm tình yêu và sau khi có được rồi, chúng ta lại đạp đổ đi…đôi khi chỉ vì điều đó dễ dàng hơn” – Observer

Trích đoạn sách hay

Người ta cứ nhìn chằm chằm khi chúng tôi đi vào viện dưỡng lão Rừng Thu. Một cụ bà đang ngồi trên ghế. Bà đã được đẩy bằng xe lăn quanh công viên suốt chiều Chủ nhật. Anh con trai đã luống tuổi và hai đứa cháu nhỏ. Một người gác cổng tôi không quen.

Cô gái ở quầy tiếp tân mỉm cười chào rồi nhìn đi chỗ khác. Chúng tôi đã quen với chuyện này. Tôi và Lara là một trong những cặp mà người ta thường dành ít phút để quan sát mà không hiểu vì sao. Nhưng tôi thì hiểu rõ.

Chúng tôi chưa bao giờ trông xứng đôi cả.

Lara nhỏ nhắn và xinh đẹp, duyên dáng và thanh thoát; trong khi tôi lại quá to lớn, dềnh dàng và ì ạch, ừm, không hẳn là xấu trai, nhưng mũi đã bị gãy hai lần – lần đầu vào một buổi tối thứ Sáu bị gã say khướt ném cây gậy giao thông vào mặt, lần sau là khi chúng tôi lăn trên lề đường để bắt hắn. Chiếc mũi gãy làm khuôn mặt tôi lệch đi, dị dạng, cứ như món hàng kém phẩm chất vậy, thật khó mà mô tả cho dí dỏm được. Thật ra, tôi thấy xấu xí là từ chính xác nhất.

Lara vẫn giữ được cái vẻ không thể định nghĩa được từ những ngày nàng còn là vũ công. Người ta đã từng trả tiền để xem nàng diễn, xem nàng nhảy múa, xem nàng tỏa sáng. Nàng sẽ là bà mẹ hai con tròn bốn mươi tuổi vào sinh nhật tới, nhưng nàng vẫn giữ được sức quyến rũ của một ngôi sao. Trong khi đó, chẳng ai màng đến tôi. Tôi không giống những người nàng từng quen. Tôi không giống chàng trai nàng từng hò hẹn. Bạn trai cũ của nàng. Tôi không giống gã trai bảnh bao theo đuổi nàng sau khi đóng vai Hoàng tử được báo chí khen ngợi. Tôi ở vùng West End, phía Tây Luân Đôn, chuyên đuổi theo những tên hút chích, cướp giật, những gã say xỉn lạng lách quanh bùng binh để cảnh sát Keith Rooney bợp tai và bảo chúng không được hư hỏng nữa. Tôi là một gã to lớn mũi gãy không biết sợ cái thế giới vật chất này. Và đó là điểm nàng thích ở tôi. Tôi là món thịt khoai tây chắc bụng, nhưng đó cũng có thể là điều khiến các cô gái khác quay đi. Ý tôi là phụ nữ. Nàng biết tôi sẽ không bao giờ thôi yêu nàng. Nàng biết rằng tôi không bao giờ như vậy, biết rằng tôi luôn là kẻ hàm ơn, bởi rõ ràng nàng là mâm son, còn tôi là đũa mốc. Nhất là cánh đàn ông, cái nhìn của họ ngụ ý Ôi, hoa nhài cắm bãi… Và khi tôi trừng mắt nhìn lại, họ ngó lơ chỗ khác. Bởi họ nhận thấy điều gì đó ở tôi. Không phải vì tôi là cớm. Không phải vì khổ người ngoại cỡ của tôi. Càng không phải vì lúc đó tôi đang cố gắng ra oai giống bố. Mà họ cảm nhận được rằng họ đang mạo hiểm đặt chân lên thánh địa. Bởi nàng là tất cả đối với tôi. Và thế là họ lui bước.

Mọi thứ có thể đã khác đi nếu bố mẹ nàng không mất vì tai nạn xe hơi lúc nàng mười hai tuổi. Họ đang trên đường đến sân bay đón nàng trở về sau chuyến đi trượt tuyết do trường tổ chức – bảy ngày rộn rã tiếng cười trên một ngọn núi ở Pháp. Đường trơn trợt vì mưa và xe của họ va vào đuôi của một chiếc xe tải bị xì lốp đang đỗ trên đường cao tốc.

Giá bố mẹ nàng còn sống…

Nhưng họ đã không còn.

Và bạn không bao giờ thật sự biết trân quý niềm hạnh phúc thầm lặng khi có một mái ấm gia đình, một bến đỗ bình yên cho đến lúc cuộc sống cướp tất cả mọi thứ khỏi tay bạn.

***

Khi tôi dìu bà ngoại của Lara từ giường sang ghế, bà hỏi:

– Con có thấy cuốn sách của bà không?

Khi bà nói sách nghĩa là bà muốn hỏi tờ tạp chí, và khi bà cần tờ tạp chí tức là bà muốn xem phần giới thiệu chương trình ti-vi mà bà yêu thích.

– Dạ, đây ạ. – Nàng nói và đặt tờ tạp chí vào lòng bà. Tờ tạp chí đã mở sẵn trang của ngày hôm nay với những chương trình mà bà yêu thích được khoanh tròn bằng bút đỏ, trông như hàng rào bao quanh nỗi cô đơn của bà vậy. Lara ngồi trên giường mỉm cười.

– Chiều nay có gì hay không bà?

– Người Mỹ ở Paris.

Đôi mắt xanh của bà nhòe mờ sau cặp kính.

Lara quan tâm thật sự, chứ không chỉ hỏi cho có chuyện.

– Gene Kelly đóng với ai thế ạ?

– Leslie Caron. Nhạc của Gershwin. – Bà gật gù nhấn mạnh. – Gershwin. Ta thích ông ấy. – Bà nói như thể George Gershwin là một tài năng mới vừa được bà phát hiện.

Lara và bà cười với nhau, phấn khích nghĩ về bộ phim ca nhạc Người Mỹ ở Paris. Với vợ tôi, nhảy múa luôn là một phần cuộc sống. Chưa bao giờ mất đi. Chưa bao giờ tàn lụi. Chưa bao giờ. Với nàng, nhảy múa là điều gì đó cao hơn cả kế sinh nhai. Sau khi mất đi gia đình thứ nhất và trước khi có gia đình thứ hai, nhảy múa chính là cuộc sống của nàng. Và nàng thừa hưởng điều đó từ bà. Bà không chỉ dẫn cô bé Lara đến lớp khiêu vũ, mà bà đã chỉ cho Lara thấy rằng người ta có thể đắm chìm, tan biến vào những vũ điệu, quên lãng chính mình. Nếu đó là điều bạn muốn, hoặc cần. Và bao năm qua, đó chính là điều nàng cần.

Đều đặn mỗi tuần hai lần, nàng đến thăm bà ở Rừng Thu. Thường thì nàng đi một mình. Nhìn cách Lara dìu bà đến ngồi trước ti-vi, cho bà nhấp từng ngụm nước như cho chú chim sẻ nhỏ uống, tôi biết nàng yêu bà đến nhường nào. Đó không phải là tình bà cháu thông thường. Bà đã nuôi nấng cả hai thế hệ. Không phải lúc nào bà cũng chăm sóc Lara, nhưng bà là người ở bên nàng nhiều hơn bất cứ ai, yêu nàng nhiều như bố mẹ nàng vậy. Nàng luôn nói thế.

Thật khó tin là việc cùng lúc mất đi cả cha lẫn mẹ như Lara không phải là hiếm. Những đôi vợ chồng luôn đi cùng nhau, và đôi khi, họ chết cùng nhau. Nhưng dù vậy, suốt một thời gian dài, tôi luôn nghĩ dường như chỉ mỗi mình nàng phải chịu cảnh đó. Đó là ngày tồi tệ nhất đời nàng. Nàng từng nói với tôi, mắt ráo hoảnh, giọng trầm tư: “Em không biết em sẽ ra sao nếu không có bà. Bà đón em về. Bà yêu thương em. Bà giúp em đi tiếp con đường. Bà giữ em lại để em không rơi xuống vực thẳm”.

Bà rất mê những bộ phim ca nhạc của hãng MGM. Bài Putting on the Ritz của Fred và Ginger. Cặp diễn viên Gene Kelly và Debbie Reynolds. Khi Lara đến sống với bà – đầu thập niên tám mươi – cũng là kỷ nguyên của những cuốn băng video cho thuê. Giờ thì bạn có thể thoải mái xem Singin’ in the Rain hay West Side Story hay Oklahoma! bất cứ lúc nào.

Bà và cô bé Lara hầu như xem suốt.

Họ hâm mộ Gene, Ginger, Fred, Debbie và nhiều người khác, nhưng họ yêu Cyd Charisse hơn tất cả. Họ thích xem bà ấy nhảy cùng với Gene Kelly trong Singin’ in the Rain trên sân khấu Broadway lộng lẫy, Kelly quỳ gối trước Cyd – ả gái điếm của bọn giang hồ trong bộ váy màu xanh lá. Họ thích Cyd đóng với Fred Astaire trong Bandwagon, nhảy trên quầy bar đặc quánh khói thuốc và rượu mạnh với những vũ điệu bốc lửa.

Dù đã tập ba-lê từ bé nhưng chính những chiều Chủ nhật cùng xem phim ca nhạc của hãng MGM với bà mới là lúc khiêu vũ thật sự khơi dậy niềm đam mê trong nàng. Sắc màu của những ngày Chủ nhật từ rất lâu về trước còn tươi sáng hơn cả cuộc sống thật, tuyệt vời hơn cả cuộc sống thật. Và khi tôi nhìn hai bà cháu cùng ngồi xem bộ phim yêu thích, tôi tự hỏi liệu có gì thay đổi chăng. Tôi cảm thấy dường như khiêu vũ vẫn bao trùm lên những giấc mơ của nàng.

– Một ngày nào đó con sẽ nhảy điệu tango ở Buenos Aires. – Nàng nói với bà khi ngồi trên thành ghế, choàng tay ôm lấy đôi vai gầy guộc của bà, khi cả hai vẫn không rời mắt khỏi Gene Kelly, rồi cười liếc nhìn tôi. – Anh có thể đăng ký học khi đến đó. Ý em là Buenos Aires. Người ta gọi là BA. Em đã tra trên Internet. Nhảy tango với chồng trên một sân khấu milonga(5) nhỏ ở Argentina, có âm nhạc, đám đông, có mồ hôi và những sắc màu lộng lẫy, thú vị biết mấy!

Đùa đây mà, tôi nghĩ. Tôi nhớ mình đã mang giày nhảy trong suốt những ngày tháng hẹn hò với Lara, và nàng đã vô cùng vất vả để tập cho tôi khiêu vũ trong ngày cưới.

Khi Lara đi gọi bữa tối cho bà, bà ra hiệu gọi tôi đến gần. Tôi nghĩ bà sẽ nói điều gì đó về George Gershwin hay Gene Kelly. Nhưng bà đã rít lên một lời cảnh báo bên tai tôi.

– Đừng già đi.

Trái Tim Tuổi 19

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here