Cuộc sống do chính bản thân mình tạo ra. Mỗi người đều phải thường xuyên đối mặt với các vấn đề của cuộc sống, công việc, xã hội. Cách đối nhân xử thế, thái độ làm việc, mức độ cố gắng, cách tư duy và niềm tin… của chúng ta quyết định sự thành bại trong cuộc đời của chúng ta.

Bất kể thế nào thì chúng ta đều muốn thành công và tìm cách tránh thất bại hoặc đi đường vòng. Triết lý nhân sinh của cuộc đời chính là cây đèn soi sáng để bạn đi đến lý tưởng, thành công. Qua cuốn sách Triết Lý Nhân Sinh Của Cuộc Đời các bạn có thể dễ dàng đối mặt được các vấn đề trong cuộc sống, hiểu và nắm chắc được cuộc sống. Trong tương lai sẽ được nhiều hơn, mất ít hơn, thành công nhiều hơn và thất bại ít hơn.

Trích đoạn sách hay

BẠN CÓ QUYỀN LÀM CHỦ SỰ SỐNG CỦA MÌNH

43. BA NGƯỜI KHÁCH DU LỊCH

Ba người khách du lịch sáng sớm ra khỏi cửa thì một người đem theo ô, một người đem theo cây gậy chống còn một người chẳng mang theo gì cả.

Tối về người cầm ô vẫn ướt như chuột lột, người cầm gậy thì ngã trầy trật cả người, còn người thứ ba thì bình an vô sự. Hai người trước rất buồn chán liền hỏi người thứ ba: “Tại sao anh chẳng bị làm sao cả?”.

Người khách du lịch thứ ba này im lặng và hỏi người cầm ô: “Tại sao anh bị ướt mà không bị ngã đau?”.

Người cầm ô nói: “Khi mưa xuống vì tôi có ô nên tôi đã dũng cảm đi dưới mưa, nhưng chẳng hiểu tại sao lại ướt. Khi tôi đi qua một rãnh nước vì không có gậy chống nên tôi đi rất cẩn thận, chỉ đi những chỗ bằng phẳng nên không bị ngã đau”.

Sau đó anh lại hỏi người cầm gậy chống: “Tại sao anh không bị ướt mà lại bị ngã đau?”.

Người cầm gậy nói: “Khi mưa xuống tôi không mang theo ô, tôi đã tìm những chỗ có thể trú mưa được nên không bị ướt. Nhưng khi đi trên con đường gập ghềnh tôi luôn cầm gậy chống, nhưng chẳng hiểu tại sao tôi lại bị ngã đau”.

Người khách du lịch này nghe xong cười nói: “đây chính là nguyên nhân tại sao anh cầm ô mà vẫn bị ướt, anh cầm gậy mà vẫn bị ngã đau, còn tôi chẳng cầm gì mà vẫn bình yên vô sự. Khi mưa xuống thì tôi trú mưa, khi đường xấu thì tôi đi cẩn thận, do đó không bị ướt cũng không bị ngã. Sai lầm của các anh là chỉ dựa vào ưu thế của mình, cho rằng ưu thế sẽ giảm bớt những khó khăn, gian khổ”.

►Triết lý nhân sinh 43: “Nhiều khi chúng ta gục ngã bởi ưu thế của mình chứ không phải khuyết điểm của mình. Vì khuyết điểm thường xuyên nhắc nhở chúng ta, còn ưu thế thường làm cho chúng ta quên đi tất cả”.

44. HÃY KHẮC PHỤC MỌI KHÓ KHĂN

Nếu có ai nói với chúng ta rằng: Một chàng trai trẻ bị hỏng trung khu thần kinh, cơ thịt bị suy thoái nặng nề, mất đi khả năng hành động, tay không thể viết được, nói thì ngọng, cả đời phải sống trên chiếc xe lăn, nhưng nhờ vào chiếc giá sách, một tấm bảng đen và người bạn học giúp đỡ thì cuối cùng đã trở thành nhà thiên văn học đại tài về nghiên cứu lý luận lỗ hổng đen bị nổ. Những phân tích lỗ hổng đen đã khiến cho giới thiên văn học chấn động và chắc bản thân bạn cũng thấy ngạc nhiên về điều đó. Đây là một sự không thể nghi ngờ và anh đã dành được học bổng của anhxtanh năm 1980.

Anh ấy chính là Stephan Hockin, người anh. Năm ấy anh 35 tuổi. Anh là một nhà thiên văn học chưa bao giờ sử dụng kính viễn vọng, nhưng anh ấy có thể nói cho chúng ta biết rất nhiều bí mật liên quan đến sự chuyển động của các thiên thể. Hàng ngày anh được đẩy đến trường đại học và vùi đầu vào công tác nghiên cứu.

Biện pháp nghiên cứu của anh để có được thành công vang dội ấy cũng phải nói đến tâm nguyện được sống và sự giày vò của bệnh tật. Chính những điều đó là nguồn động lực đã đốt cháy mơ ước của anh để anh có những sự quan sát và tài năng đặc biệt. Anh cũng chỉ là một trong rất nhiều người tàn tật nhưng lại thành công. Họ đều là những người thông minh. Họ hiểu rằng chỉ cần tinh hoa của con người là đầu óc có tư duy vẫn còn làm việc hăng say thì sẽ có nguồn hy vọng và tiềm lực sáng tạo không hạn chế, như vậy sẽ không tồn tại những khó khăn không thể khắc phục nổi. Bi quan hoặc lạc quan, kiên cường hoặc nhu nhược, tiến lên hoặc rút lui đều dựa vào tự lập, tự lập đã khiến cho những người tàn tật không mất đi trí tuệ sinh tồn và bỏ mặc mình. Do vậy họ đã thành công.

Hockin đã đạt giải thưởng danh dự nhất của nghiên cứu lý luận vật lý được khoa học thế giới công nhận. Những người lành lặn, làm việc trong môi trường nghiên cứu lý luận vật lý có đầy đủ thiết bị tiên tiến liệu có mấy người dành được vinh dự này?

►Triết lý nhân sinh 44: “Với người thành công thực sự, cho dù điều kiện sinh tồn của họ thế nào thì đều không tự huỷ diệt những trí tuệ tiềm tàng trong mình, không xem thường mức độ cao nhất của cuộc sống con người mà họ có thể đạt được. Họ sẽ tìm mọi cách để khắc phục khó khăn, phát huy tài năng tốt nhất của mình, che giấu khuyết điểm và vững chãi, kiên quyết tiến lên về mục tiêu cao nhất của cuộc đời”.

45. KHÔNG ĐÁNH MẤT NIỀM HY VỌNG THÌ SẼ LÀM ĐƯỢC TẤT CẢ

Khi Joans còn là nông dân thì anh rất mạnh khoẻ, làm việc rất chăm chỉ, kinh doanh nông trại ở bang Wisconsin. Nhưng hình như anh không thể khiến cho nông trại của mình sản xuất ra nhiều sản phẩm so với nhu cầu của gia đình anh. Anh sống cuộc sống như vậy trong mấy năm đến khi xảy ra một chuyện.

Joans bị tê liệt toàn thân, phải nằm bất động trên giường, mất đi khả năng sống. Họ hàng, làng xóm đều nghĩ rằng anh sẽ mãi trở thành một người bệnh mất hết hy vọng, mất hết hạnh phúc. Anh không thể có bất cứ hành vi nào khác. Nhưng anh cũng có hành động đấy chứ. Hành động của anh đã đem đến cho anh hạnh phúc, hạnh phúc này đến cùng với thành công trong sự nghiệp của anh.

Anh đã sử dụng biện pháp gì để tạo ra sự kỳ lạ này? đúng là anh đã bị tê liệt toàn thân nhưng anh vẫn có thể suy nghĩ.

Thực sự là anh ấy có suy nghĩ, có lên kế hoạch. Một hôm, trong lúc anh đang cố gắng suy nghĩ lên kế hoạch thì anh đã đi đến một quyết định cho chính bản thân mình. Anh muốn biến suy nghĩ sáng tạo của mình trở thành hiện thực từ chính bản thân mình. Anh muốn mình trở thành người có ích, anh phải nuôi cả gia đình mình chứ không thể trở thành gánh nặng cho gia đình.

Anh đã kể kế hoạch của mình cho cả gia đình nghe: “Tôi không thể lao động bằng đôi tay của mình nữa rồi”. Anh nói: “Vì vậy tôi quyết định lao động bằng trí tuệ của mình. Nếu mọi người đồng ý thì mỗi người đều có thể là đôi tay, đôi chân và cơ thể của tôi. Như vậy thì chúng ta sẽ trồng được ngô trên từng mẫu nông trại của chúng ta. Sau đó chúng ta sẽ nuôi lợn. Thức ăn nuôi lợn chính là ngô mà chúng ta thu hoạch trên nông trại của mình. Khi nuôi lợn được vài tháng thì chúng ta sẽ giết khi thịt còn non, và làm thành lạp sườn. Đóng gói lạp sườn rồi đặt tên hiệu và mang đi bán. Chúng ta sẽ bán lạp sườn trong mọi cửa hàng trên toàn quốc”. Anh cười khẽ, rồi nói tiếp: “Lạp sườn của chúng ta sẽ bán chạy như tôm tươi”.

Đúng là sau này loại lạp sườn này bán chạy như tôm tươi! Vài năm sau thì loại lạp sườn có tên “Lạp sườn Joans” đã trở thành món ăn hàng ngày của mỗi gia đình và trở thành một món ăn rất hợp khẩu vị của mọi người.

►Triết lý nhân sinh 45: “Mọi người thường nói rằng tâm có thừa nhưng sức không thừa để hình dung việc mình đã rất cố gắng nhưng vẫn phải bỏ cuộc. Thực ra trên thế giới này Chẳng có việc gì kho, chỉ sợ lòng không bền, đào núi và lấp biển, quyết chí ắt làm nên. Chỉ cần bạn tích cực suy nghĩ thì sẽ chiến thắng được mọi khó khăn, gian khổ”.

46. BỆNH TRONG TÂM CÒN NGUY HIỂM HƠN NHƯNG CĂN BỆNH SINH LÝ KHÁC

Aster là giám đốc tiêu thụ máy tính trẻ tuổi. Anh có một gia đình đầm ấm và một việc làm có thu nhập cao. Trước mắt anh là con đường trải dài tràn ngập ánh sáng nhưng ý chí anh luôn luôn sa sút. Anh luôn cho rằng trên cơ thể có bộ phần nào đó bị đau ốm và mình sắp sửa chết, thậm chí anh còn mua sẵn đất trong nghĩa trang cho mình và đã chuẩn bị xong xuôi cho tang lễ. Thực tế thì anh ấy chỉ cảm thấy mình thở hơi gấp, tim đập hơi nhanh, cổ họng bị đau. Bác sỹ đã khuyên anh cần phải ở nhà nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng, tạm thời không nên làm việc cật lực như vậy.

Anh ở nhà nghỉ ngơi một thời gian. Nhưng vì quá sợ hãi nên tâm lý anh luôn lo lắng. Anh thở càng gấp hơn, tim đập càng mạnh hơn và cổ họng càng đau hơn. Khi ấy bác sỹ lại khuyên anh đi nghỉ ở biển.

Biển có không khí, phong cảnh khiến cho con người khoẻ mạnh hơn. Nhưng tất cả những điều ấy đều không ngăn cản được nỗi sợ hãi trong lòng anh. Một tuần sau anh về nhà sau chuyến nghỉ mát và anh thấy thần chết đang đến gần mình hơn.

Vợ anh thấy anh như vậy, liền đưa anh đi khám ở một bệnh viện nổi tiếng. Bác sỹ đã nói cho anh biết: “Bệnh của anh là do anh hít quá nhiều oxy”. Anh nghe thấy vậy liền cười nói: “Thế thì tôi phải làm thế nào?”. Bác sỹ nói: “Khi anh cảm thấy thở khó khăn, tim đập nhanh thì anh có thể ốp một túi bóng vào mồm rồi ngừng thở”. Bác sỹ đã cho anh một túi bóng và anh về làm theo lời chỉ dẫn của bác sỹ. Kết quả là anh thở và nhịp tim lại đập bình thường, cổ họng không còn đau nữa. Anh trở thành một người vô cùng lạc quan, vui vẻ.

Từ đó mỗi lần bệnh tái phát anh lại ngừng thở một lát để mọi cơ quan trong cơ thể phát huy bình thường. Vài tháng sau anh không còn sợ hãi nữa, triệu chứng bệnh cũng biến mất. Từ đó về sau anh không còn phải đi khám bác sỹ nữa.

►Triết lý nhân sinh 46: “Mọi người đều cảm thấy rằng cơ thể mình không thể trụ vững được, đó là vì căn bệnh tâm lý. Giữ cho tinh thần được vui vẻ rất có ích cho việc cơ thể mạnh khoẻ. Không sợ thì mới có hy vọng, bạn phải đối phó với khó khăn như vậy đấy và đối phó với bệnh tật cũng phải như vậy”.

47. BẠN CÓ QUYỀN LÀM CHỦ CUỘC SỐNG CỦA MÌNH

“Bác sỹ Simonson nói: Bạn có quyền làm chủ cuộc sống của mình nhiều hơn bạn tưởng tượng rất nhiều. Dù là căn bệnh ung thư ác tính khó chữa thì cũng có thể nằm trong lòng bàn tay của bạn”. Ông còn nói: “Trong thực tế cho thấy, bạn có thể vận dụng sức mạnh của tâm hồn để quyết định cần có phẩm chất cuộc sống như thế nào”.

Bác sỹ Kare là một bác sỹ chuyên khoa chữa trị cho những bệnh nhân đang bị ung thư ở giai đoạn cuối. Một lần anh phải điều trị cho một bệnh nhân bị ung thư vòm họng 61 tuổi. Lúc ấy do bị ảnh hưởng bởi bệnh tật nên cơ thể người bệnh giảm cân rất nhanh, gầy gò chỉ có 40kg, tế bào ung thư phát triển quá nhanh nên không thể ăn uống nổi.

Bác sỹ Kare đã nói với người bệnh rằng mình sẽ dốc hết sức để chữa bệnh cho bệnh nhân, giúp người bệnh chống chọi được với bệnh tật hiểm ác. Đồng thời hàng ngày cũng nói rõ cho bệnh nhân biết tiến độ chữa trị, tình hình phản ứng của cơ thể bệnh nhân đối với phác đồ điều trị khiến cho bệnh nhân hiểu rõ được bệnh tình, giảm bớt được sợ hãi và hợp tác tốt với bác sỹ.

Kết quả chữa trị đã tốt đến mức không thể tưởng tượng nổi. Bác sỹ Kare cho rằng bệnh nhân này đúng là một bệnh nhân lý tưởng, vì hoàn toàn phối hợp với những lời dặn dò của bác sỹ khiến cho quá trình chữa trị tiến hành rất thuận lợi. Bác sỹ Kare đã dạy cho người bệnh nhân này cách biết vận dụng trí tưởng tượng, tưởng tượng đại quân bạch huyết cầu trong cơ thể mình đang chiến đấu ngoan cường với những tế bào ung thư ương bướng, cuối cùng đã chiến thắng được những tế bào ung thư ác nghiệt đó. Kết quả là hai tuần sau, các bác sỹ đã ngăn chặn được sự phá hoại của các tế bào ung thư, chiến thắng thành công căn bệnh ung thư. Với thành quả chữa trị kiệt xuất như vậy thì ngay cả bác sỹ Kare cũng cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.

Thực ra, bác sỹ Kare đã vận dụng biện pháp tâm lý để chữa trị cho người bệnh ung thư này, như vậy mới có được hiệu quả chữa trị thành công như vậy.

►Triết lý nhân sinh 47: “Mọi người đều cảm thấy rằng cơ thể mình không thể trụ vững được, đó là vì căn bệnh tâm lý. Giữ cho tinh thần được vui vẻ rất có ích cho việc cơ thể mạnh khoẻ. Không sợ thì mới có hy vọng, bạn phải đối phó với khó khăn như vậy đấy và đối phó với bệnh tật cũng phải như vậy”.

48. HÃY BIẾN KHUYẾT ĐIỂM THÀNH CƠ HỘI PHÁT TRIỂN BẢN THÂN MÌNH

Ngoại trưởng Philippin những năm 30 là một người có chiều cao khiêm tốn, tính cả đế giầy ông mới cao có 1.63m. Trước kia cũng giống như những người khác, ông rất xấu hổ, tự ti về chiều cao của mình. Khi còn trẻ, ông cũng đã thử đi những đôi giầy đóng đế thật cao, nhưng biện pháp này khiến cho ông khó chịu về cả tinh thần và thể xác. Ông thấy mình như vậy là dối mình, dối người nên đã vứt bỏ những đôi giầy đế cao đi. Sau này trong cuộc đời ông có biết bao nhiêu là thành công lại gắn liền với thân hình thấp bé của ông. Như vậy có thể nói rằng, hình dáng thấp bé đã thôi thúc ông thành công. Thậm chí ông còn nói: “Tôi mong ước đời đời kiếp kiếp được làm người lùn”.

Năm 1935, rất nhiều người Mỹ không biết ông là ai. Khi ấy ông đã nhận lời mời của Trường đại học S. M sang nhận học vị vinh dự và phát biểu. Hôm ấy, Tổng thống rosford cao to cũng tham dự và cũng đứng ra phát biểu. Tuy thấp bé nhưng trí tuệ của ông chẳng kém gì những người cao to khác. Mọi người vô cùng khâm phục ông.

Năm 1945, Hội nghị thành lập liên hợp quốc được tổ chức tại San Fransico. Ông đã dẫn đầu đoàn đại biểu của Chính phủ Philippin tham dự hội nghị này. Các trưởng đoàn tham dự hội nghị đều đứng lên phát biểu, bao gồm cả ông. Những người phát biểu đều có chiều cao hơn ông một chút. Đợi mọi người yên lặng thì ông nói nghiêm túc: “Chúng ta hãy coi hội trường này như là chiến trường cuối cùng nhé”. Khi ấy cả hội trường bỗng lặng im và rồi nổ lên tiếng vỗ tay vang dội. Cuối cùng ông đã kết thúc bài phát biểu của mình bằng phòng tuyến không thể phá vỡ nổi là tôn trọng, tư tưởng và lời nói có sức mạnh hơn nhiều so với súng đạn.., đó chính là phòng tuyến giúp đỡ và tha thứ cho nhau. Toàn hội trường đã vang lên những tiếng vỗ tay. Sau này ông đã phân tích rằng: “nếu người cao nói những lời như vậy thì người nghe chỉ vỗ tay lẹt đẹt không thật lòng, nhưng lúc ấy đất nước Philippin của chúng tôi mới thành lập được có một năm, bản thân tôi lại là người lùn, nên đã có hiệu quả hết sức bất ngờ. Từ ngày hôm ấy đất nước Philippin bé nhỏ đã có đủ tư cách quan trọng trong Liên hợp quốc”.

Qua chuyện này, ông cho rằng thấp cũng có ưu thế trời ban so với người cao. Thoạt đầu người thấp luôn bị mọi người coi thường, nhưng trong hành động thì luôn làm cho mọi người ngạc nhiên, khâm phục. Trong mắt mọi người thành công ấy vô cùng to lớn, dù là một chuyện bình thường thì mọi người cũng thấy đó là việc kinh thiên động địa.

►Triết lý nhân sinh 48: “Cho dù bạn có khuyết điểm nhưng đừng lo bạn vẫn có cơ hội thành công. Chỉ cần bạn dám thừa nhận khuyết điểm của mình, cố gắng tích cực vượt qua những khuyết điểm ấy thì có thể chuyển hoá nó thành cơ hội phát triển bản thân mình”.

49. KHÔNG ĐƯỢC RÚT LUI, KHÔNG ĐƯỢC SA SÚT Ý CHÍ TRƯỚC THIẾU XÓT

“Tự tin chính là một trong những tố chất mà những người thành công cần phải có. Muốn thành công trước hết cần phải xây dựng được lòng tự tin. Bạn muốn xây dựng lòng tự tin trong mình thì cũng giống như bạn quét đường, cần phải quét sạch tính tự ti trong mọi ngõ ngách. Sau đó mới trồng niềm tin, tăng cường củng cố và phát triển nó. Sau khi đã xây dựng được niềm tin rồi thì cơ hội mới sẽ đến với bạn”.

Tổng thống rosford là một người có nhiều khiếm khuyết. Khi còn nhỏ thì ông là một cậu học sinh yếu đuối, nhút nhát. Trên lớp học thì luôn lộ vẻ sợ hãi. Ông thở như là bị đứt quãng vậy. Nếu bị gọi lên bảng đọc bài thì lập tức đôi chân của ông mềm nhũn ra, môi run run, trả lời ấp a ấp úng và đột ngột ngồi xuống luôn. Do ông hơi bị vẩu nên những lúc như vậy trông xấu thậm tệ.

Những đứa trẻ giống như ông hồi đó rất nhạy cảm vì cái tôi của mình. Thường trốn tránh bất cứ hoạt động vui chơi nào, không thích kết giao bè bạn, trở thành một kẻ đáng thương. Tuy ông khiếm khuyết về mặt này nhưng ông lại có tinh thần phấn đấu, một tinh thần phấn đấu mà bất kỳ ai cũng có được. Thực tế thì những khiếm khuyết ấy đã thôi thúc ông phấn đấu nhiều hơn. Ông không hề giảm bớt dũng khí vì bị bạn bè cười chê. Tật thở dốc của ông trở thành tiếng khàn khàn kiên quyết. Ông đã dùng ý chí kiên cường của mình để cắn chặt lấy đôi môi không cho nó run rẩy nhằm khắc phục sợ hãi.

Không có ai có thể hiểu rõ bản thân ông bằng chính ông. Ông hiểu rõ cơ thể mình có chỗ nào khiếm khuyết. Từ trước đến giờ ông không bao giờ lừa dối mình, cho rằng mình là dũng cảm, cường tráng hay là đẹp trai. Ông đã dùng hành động để chứng minh rằng mình có thể khắc phục mọi khó khăn, trở ngại để đi đến thành công.

Những khuyết điểm nào ông có thể khắc phục được thì ông liền khắc phục, những khuyết điểm nào không thể khắc phục thì ông sẽ cố gắng tận dụng nó. Mặc dù ông diễn thuyết không có những điểm cực kỳ lôi cuốn nhưng ông cũng không gặp thất bại vì giọng nói và tư thế của ông. Ông không có giọng nói tốt hoặc tư thế uy nghiêm, và cũng không có những lời nói đắm say lòng người như những người khác, nhưng khi ấy ông lại có một sức mạnh của những nhà diễn thuyết.

Do ông không hề rút lui hay sa sút ý chí trước khiếm khuyết, mà ông đã nhận thức đầy đủ, toàn diện về bản thân mình. Ông ý thức được rằng mình có những khiếm khuyết nhưng lại đánh giá đúng được bản thân và ông đã kiên quyết đấu tranh ngoan cường với những khiếm khuyết đó. Ông không hề nhụt chí về những khiếm khuyết đó mà ông còn tận dụng nó, biến nó thành vốn, thành công cụ để mình leo lên đỉnh cao của sự nghiệp. Đến những năm cuối đời rất ít người biết rằng ông đã từng có những thiếu sót.

►Triết lý nhân sinh 49: “Cho dù bạn có khuyết điểm nhưng đừng lo, bạn vẫn có cơ hội thành công. Chỉ cần bạn dám thừa nhận khuyết điểm của mình, cố gắng tích cực vượt qua những khuyết điểm ấy thì có thể chuyển hoá nó thành cơ hội phát triển bản thân mình”.

50. CỐ GẮNG KHẮC PHỤC NHƯNG THIẾU SÓT

Cha của napoleon là một quý tộc rất kiêu ngạo nhưng lại vô cùng nghèo túng. Cha ông đã gửi ông vào học một trường quý tộc tại Blolia. ở đây ông học cùng những bạn học luôn mồm khoe khoang mình giàu có và châm chọc sự nghèo túng của ông. Sự châm chọc này của bạn bè khiến ông vô cùng tức giận nhưng ông chỉ có thể khuất phục vì không nghĩ ra biện pháp nào khác để đối phó.

Nhưng sau này không chịu đựng được nữa ông đã viết thư cho cha mình nói: “để chịu đựng sự trêu chọc của những đứa con nhà giàu nước ngoài con đã thực sự mệt mỏi vì giải thích sự nghèo đói của mình. Chúng chỉ nhiều tiền hơn con chứ con luôn có những suy nghĩ cao thượng hơn chúng. Lẽ nào con phải khiêm tốn mãi trước những kẻ giàu có cao ngạo này?”.

“Gia đình ta không có tiền nhưng con cần phải học ở đó”. Cha ông đã trả lời như vậy đấy. Chính vì vậy mà ông lại phải chịu đựng thêm 5 năm đau khổ. Mỗi một sự chế giễu, mỗi một sự sỉ nhục, mỗi một thái độ khinh miệt đều làm tăng thêm niềm tin trong ông. Ông đã thề sẽ cho chúng biết ông thực sự cao hơn chúng nhiều. Ông đã làm gì? Tất nhiên đó không phải là việc dễ dàng, ông không hề huênh hoang khoác lác mà âm thầm lên kế hoạch, quyết định tận dụng những kẻ kiêu ngạo nhưng không có đầu óc này làm cầu nối cho mình. Như vậy ông đã có được địa vị, danh dự, giàu có và những kỹ năng cần có khác.

Đến khi ông đi bộ đội thì bạn bè cùng trang lứa với ông vẫn còn dành thời gian để đánh bạc và theo đuổi bạn gái. Còn ông không được mọi người thích nên đã khiến ông quyết định thay đổi phương châm, ông đã vùi đầu vào học, cố gắng cạnh tranh với họ. Đọc sách cũng tự do giống như là hít thở. Vì ông có thể vào thư viện mượn sách đọc không mất tiền mà lại thu hoạch được rất nhiều kiến thức. Ông không đọc những cuốn sách vô nghĩa, và cũng không đọc sách chỉ để giải sầu mà ông chuẩn bị cho lý tưởng của mình. Ông đã quyết định để mọi người trên toàn thế giới biết được tài hoa của mình. Do vậy, khi chọn sách đọc thì những cuốn sách đó đều nằm trong phạm vi ông đã quyết định lựa chọn. Ông ở trong một gian phòng vừa nhỏ vừa chật hẹp, bức bối. Sống ở đây khuôn mặt ông không được hồng hào mà cô đơn, buồn chán, nhưng ông vẫn tiếp tục học và đọc sách. Ông đã tưởng tượng mình là một Tổng tư lệnh, đặt bản đồ đảo Corse ra trước mặt và chỉ ra rõ ràng cần phải bố trí phòng thủ như thế nào ở những nơi nào trên đảo. Ông đã tính toán được nhờ vào biện pháp toán học. Chính vì vậy môn toán của ông luôn được điểm cao. Đây cũng là cơ hội đầu tiên khiến ông thể hiện được ông có thể làm cái gì.

Sĩ quan của ông thấy ông có thành tích học tập tốt nên đã cử ông ra thao trường làm việc. Công việc này đòi hỏi phải có khả năng tính toán phức tạp. Ông làm việc rất tốt nên đã có được những cơ hội mới. Cũng chính từ ấy ông bắt đầu bước lên con đường quyền thế. Khi ấy thì mọi tình hình đều đã thay đổi. Những người chế giễu ông trước kia nay đều tìm đến ông mong được san sẻ một chút tiền thưởng của ông. Những người coi thường ông trước kia thì nay đều muốn trở thành bạn của ông. Những người trước kia cho rằng ông là người lùn, vô dụng, khó chịu thì nay đều rất tôn trọng ông. Tất cả họ đều trở thành những người sai khiến và trung thành với ông.

Lẽ nào đó là sự thay đổi kỳ lạ do các thiên tài tạo ra chăng? Họ có được thành công là do họ chăm chỉ làm việc chăng? Thực sự thì ông là một người rất thông minh và làm việc cũng vô cùng chăm chỉ. Nhưng cũng có một sức mạnh còn quan trọng hơn tri thức và chăm chỉ, đó chính là quyết tâm ông muốn vượt qua sự trêu đùa của mọi người.

Giả sử như những người bạn học không chế giễu sự nghèo đói của ông, nếu như bố ông cho phép ông nghỉ học thì cảm giác của ông sẽ không thấy tồi tệ như vậy. Ông trở thành một nhân vật vĩ đại như vậy cũng là do những bất hạnh của ông gây ra. Ông học được cách khắc phục những thiếu sót đáng tiếc của mình để có bí quyết chiến thắng.

►Triết lý nhân sinh 50: “Những nhân vật vĩ đại không bao giờ thừa nhận cuộc sống không thể cải tạo được. Có lẽ họ không hài lòng với hoàn cảnh lúc ấy của mình nhưng sự không hài lòng của họ không khiến cho họ buồn và than trách mà lại đem đến cho họ bầu máu nóng dốc mình cho sự nghiệp”.

51. Ý CHÍ ĐÓ LÀ NĂNG LƯỢNG CHÍNH TRONG ĐẶC TRƯNG TÍNH CÁCH CỦA CON NGƯỜI

Pakerson đã từng là một đứa trẻ chân tay phát triển nhưng đầu óc thì đơn giản. Ông khác với mọi người ở chỗ là ông có ý chí kiên cường. ý chí này đã biểu hiện từ khi ông còn nhỏ qua những việc như thích đánh nhau, cố chấp. Từ nhỏ ông đã bị mất bố, nhưng may mắn là mẹ ông là người có kiến thức. Bà đã dạy dỗ ông tôi luyện cho mình ý chí. Bà bắt con phải làm những việc mà con có thể làm được, bà luôn cố gắng đưa ra ý kiến, chủ trương. Mẹ ông tin rằng, nếu như chỉ bảo ông đúng đắn thì sẽ hình thành trong ông một ý chí kiên cường để thực hiện mục tiêu có giá trị. Đây là một phẩm chất cao quý khó có được của mỗi con người. Khi có ai đó nói với bà về tính tình ương bướng của con mình thì bà thường lạnh nhạt nói: “Có sao đâu. Bây giờ cháu nó ương bướng, cố chấp nhưng lại có ích cho cháu trong cuộc sống sau này”. Khi ông đang đứng giữa sự lựa chọn cái tốt và cái xấu trong cuộc đời thì may mắn là ông đã lấy được người phụ nữ xuất thân từ một gia đình tốt.

Sức mạnh ý chí của ông khi còn nhỏ biến ông thành một đứa trẻ nghịch ngợm, rất khó quản lý nhưng nay thì chính sức mạnh ấy đã biến ông thành một người làm việc không biết mệt mỏi. Khi trở thành giám đốc công ty thì chuyện lớn chuyện nhỏ ông đều hỏi han cẩn thận, nên công ty làm ăn phát đạt hơn trước rất nhiều. Dù công việc vô cùng bận rộn nhưng tối nào ông cũng dành thời gian cho việc học tập. Nguyên tắc đọc sách của ông là: “đọc một cuốn sách không bao giờ được bỏ lửng giữa chừng. Nếu chưa thấu hiểu được cuốn sách, chưa áp dụng được những gì mình đọc được qua cuốn sách vào trong thực tế thì không thể nói là mình đã đọc xong. Ngoài ra nghiên cứu bất cứ vấn đề gì cũng cần phải dốc toàn tâm toàn ý”.

Sau này ông đã may mắn được bầu vào trong nghị viện của nước anh. Khi mới bước vào xã hội này ông đã tận mắt chứng kiến được sự đen tối của chế độ nô lệ, và buôn bán nô lệ. Ông đã quyết định mục tiêu lớn nhất của cuộc đời mình là giải phóng nô lệ. Và ông đã sống, phấn dấu vì mục tiêu ấy của mình. Vấn đề này vô cùng khó khăn nhưng rồi ông cũng đã thực hiện được.

Thực tế cho thấy trong mỗi lần phấn đấu vì mục tiêu đề ra thì để có được thành công thì ngoài tài năng không thể thiếu được ý chí quật cường. Do vậy, chúng ta có thể định nghĩa ý chí là một trong những sức mạnh chính của đặc trưng tính cách con người. Nói cách khác, ý chí chính là bản thân con người. Y chí là nguồn động lực thôi thúc hành động của con người. Hy vọng thực sự là nền tảng của ý chí, thực hiện được nhiều hy vọng tốt đẹp của cuộc sống.

►Triết lý nhân sinh 51: “Một người quyết định muốn trở thành người như thế nào hoặc là quyết định làm việc gì đó thì ý chí là động cơ thực hiện sẽ khiến họ hoàn thành được việc họ muốn”.

52. NGƯỜI TÀN TẬT CŨNG CÓ ĐƯỢC NHƯNG THÀNH CÔNG GIỐNG NGƯỜI BÌNH THƯỜNG

Roberto Balani, sinh năm 1876 tại Viên, áo. Bố mẹ ông là người Do thái. Khi còn nhỏ ông bị mắc chứng bệnh lao xương. Nhưng do hoàn cảnh gia đình quá túng bấn nên không thể chữa trị tận gốc căn bệnh này. Do vậy mà các đốt xương đầu gối đã bị xơ cứng lại. Bố mẹ ông rất buồn và thương con trai, tất nhiên khi ấy ông là người buồn nhất. Chuyện ấy xảy ra khi ông mới được 7, 8 tuổi. Mới có ngần ấy tuổi đầu mà ông đã biết giấu nỗi buồn của mình. Ông nói với bố mẹ mình rằng: “Bố mẹ đừng buồn, đừng lo lắng cho con. Con hoàn toàn có thể làm những việc thành công giống như bao người bình thường khác”.

Bố mẹ ông nghe con nói vậy thì vui buồn đan xen lẫn nhau, chỉ biết ôm con khóc mà chẳng biết phải nói gì.

Từ ấy ông đã quyết tâm vùi đầu vào học hành. Bố mẹ ông thay phiên nhau đưa con đến trường. Cứ thế đến hơn 10 năm ròng, trời mưa, cũng như trời nắng không bao giờ thay đổi. Ông đã không phụ lòng mong mỏi của bố mẹ, và cũng không quên lời thề của mình. Ông đã học xong tiểu học, trung học và rồi trở thành sinh viên đại học với thành tích xuất sắc.

Năm 18 tuổi ông bước vào Trường đại học Y Viên. Năm 1900 thì ông lấy được học vị tiến sĩ. Sau khi học xong thì ông thực tập tại phòng khám tai mũi họng của đại học Y Viên. Do làm việc chăm chỉ nên ông đã được bác sỹ nổi tiếng của Trường là ađams Plozi hướng dẫn. Ông đã đi sâu vào nghiên cứu hiện tượng chấn động nhãn cầu. Qua 3 năm cố gắng thì ông đã cho đăng bài nghiên cứu “Quan sát chấn động nhãn cầu nóng”. Bài viết này đã khiến cho các nhà khoa học trong và ngoài nước chú ý. Đánh dấu biện pháp kiểm tra nóng của khoa tai ra đời. Ông đã đi sâu vào nghiên cứu vấn đề này và chứng minh cơ quan trong tai có liên quan đến tiểu não và đặt nền móng cho sinh lý học khoa tai.

Năm 1909 bác sỹ ađams Plozi bị ốm nặng nên tất cả công việc của phòng khám, dạy học đều giao cho ông. Toàn bộ công việc nặng nhọc dồn hết lên vai ông nhưng ông không sợ hãi mà đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Năm 1914 ông dành được giải nobel về y và sinh lý học.

►Triết lý nhân sinh 52: “Chỉ cần bạn có tâm hồn lành mạnh thì những tàn tật trên cơ thể không gây trở ngại gì cho thành công của con người”.

53. ĐỨA TRẺ “DỐT NÁT” CŨNG CÓ THỂ GIÀNH ĐƯỢC THÀNH CÔNG

Ngay từ khi còn nhỏ Peter làm việc gì cũng chậm chạp, lề mề hơn những đứa trẻ khác. Bạn học luôn chế giễu Peter là người dốt nát, thầy giáo thì nói ông không chịu cố gắng. Dù ông đã cố gắng làm tốt, thay đổi bản thân mình nhưng không bao giờ làm được. Đến khi ông lên lớp 9 thì bác sỹ mới phát hiện ra là ông mắc chứng phát triển chậm. Tốt nghiệp trung học ông đã đăng ký vào học tại một trong 10 trường danh tiếng trong thành phố. Ông cứ nghĩ rằng chắc trường sẽ nhận mình thôi nhưng cuối cùng ông không nhận được giấy báo nhập học nào cả.

Sau này ông đọc quảng cáo có viết: “Chỉ cần nộp 250 đô la thì bảo đảm sẽ có trường đại học nhận bạn”. Cuối cùng ông đã bỏ ra 250 đô la và có trường đại học gửi giấy nhập học cho ông thật. Nhận được giấy nhập học ông liền nhớ ra một bài báo viết về trường đại học này: “đây là một trường đại học không đủ tư cách. Chỉ cần phụ huynh có tiền thì sẽ không lo là không được vào học”. Lúc ấy ông chỉ nghĩ “Mình cần phải chứng minh cách nói sai lầm này”. Học năm thứ nhất ông được chuyển đến một trường đại học khác. Sau khi tốt nghiệp đại học thì ông bước vào nghề kinh doanh bất động sản. Năm 22 tuổi ông đã mở một công ty kinh doanh bất động sản cho riêng mình. Từ đó ông đã xây dựng hàng ngàn khu chung cư trên 4 bang của nước Mỹ, có đến gần 900 cửa hàng và tài sản lên đến hàng trăm triệu USD. Sau này ông chuyển sang làm ngân hàng và còn làm Thống đốc ngân hàng.

Là một đứa trẻ dốt nát thì tại sao ông lại giành được thành công? ong đã nói nguyên nhân mình giành được thành công như sau:

Thứ nhất, mỗi người đều có mặt mạnh của mình, có người biết viết, có người biết tính toán. Có việc đối với người này rất khó nhưng đối với người khác lại dễ như trở bàn tay.

Điều quan trọng là phải làm việc phù hợp với bản thân mình, không nên làm theo người khác việc mình không làm được. Như vậy mình sẽ phải trả giá cả đời vì việc quá khó khăn ấy. Thứ hai, ông may mắn có được bố mẹ rất hiểu, nhẫn nại và yêu thương con. Vì khi đi thi có số bài tập người khác chỉ làm có 15 phút là xong nhưng ông thì phải làm tận hai tiếng đồng hồ. Nhưng bố mẹ không bao giờ mắng mỏ ông vì điều đó. Với bố mẹ thì chỉ cần con cố gắng hết sức là được rồi, đó chính là mục đích của họ.

Thứ ba, tôi không bao giờ cạnh tranh với bạn học. Nếu bạn học vừa cao vừa to, chạy nhanh, còn tôi vừa thấp vừa bé thì làm sao mà chạy thi với họ được chứ? Biết mình phải dừng ở đâu vô cùng quan trọng. Tôi đã từng hỏi mình hàng ngàn lần, tại sao người ta học hành dễ chịu đến vậy? Tại sao tôi không bao giờ trả lời được? Tại sao tôi luôn kém cỏi như vậy? Khi biết được căn bệnh của mình thì tôi đã nhận được sự giải thích và yêu thương của mọi người. Hiểu được mình và môi trường xung quanh vô cùng quan trọng.

►Triết lý nhân sinh 53: “Cần phải làm công việc thích hợp với bản thân mình, không nên vì vừa lòng người khác mà làm việc quá khó đối với mình. Một khi đã phát hiện được cái tôi thì cần phải làm hết sức, cần phải hiểu được bản thân mình và môi trường xung quanh, biết cách dừng đúng lúc”.

Triết Lý Nhân Sinh Của Cuộc Đời

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here