Đây không phải là cuốn sách nói về sự tích cực mơ hồ. Đây không phải là cuốn sách khuyên bạn phủ nhận thực tế rằng mọi thứ đang tồi tệ hay kiềm chế việc đáp trả khi bị người khác làm cho khốn đốn. Trong cuốn sách này sẽ không có các câu nói truyền thống hay những thành ngữ đáng yêu nhưng vô dụng.

Đây cũng không phải là một nghiên cứu mang tính học thuật hay lịch sử về triết học khắc kỷ . Đã có rất nhiều công trình về triết học khắc kỷ, phần lớn do những nhà tư tưởng vĩ đại nhất viết ra. Lặp lại những điều họ đã viết là không cần thiết – các bạn có thể tìm đọc bản gốc.Không có công trình triết học nào dễ đọc hơn chúng.Chúng dường như được viết ra vào năm ngoái chứ không phải ở thiên niên kỷ trước.

Nhưng tôi đã cố gắng để sưu tầm, thấu hiểu và bây giờ xuất bản những bài học và bí quyết của họ. Các triết gia cổ đại không quan tâm nhiều về quyền tác giả và tính sáng tạo – tất cả tác giả đã cố gắng để dịch và diễn giải sự thông thái của những bộ óc vĩ đại, được thể hiện trong sách, nhật ký, các bài hát, bài thơ và câu chuyện. Tất cả những kiến thức này đã được chắt lọc thông qua kinh nghiệm của nhân loại trong hàng ngàn năm.

Cuốn sách này sẽ chia sẻ với các bạn sự thông thái tập thể của họ, nhằm giúp bạn đạt được mục tiêu cụ thể và ngày càng cấp bách của mình: vượt qua các trở ngại. Trở ngại về tinh thần.Trở ngại về vật chất.Trở ngại về tình cảm.Và mọi trở ngại bạn đang bận tâm.

Chúng ta đối mặt với nó hàng ngày và toàn xã hội đều bị nó làm cho tê liệt.Nếu tất cả những gì cuốn sách này có thể làm là giúp cho việc đối mặt và tháo gỡ những chướng ngại này trở nên dễ dàng hơn chút ít, như vậy là đủ rồi.Nhưng tôi có mục tiêu cao hơn.Tôi muốn chỉ cho bạn cách biến trở ngại thành lợi thế.

Vì vậy, đây sẽ là cuốn sách nói đến thực tế trần trụi và những câu chuyện trong lịch sử về sự kiên trì không mệt mỏi và tài năng không thể đánh bại. Nó dạy bạn cách thoát khỏi bế tắc, khỏi sự tồi tệ và cách tự giải phóng, cách biến những tình huống tiêu cực chúng ta gặp phải trong cuộc sống thành những điều tích cực, hoặc ít nhất là nắm lấy bất cứ lợi ích nào từ chúng – cách lấy trộm vận may từ vận rủi.

Không chỉ là: làm thế nào để tôi nghĩ rằng điều đó không tệ đến thế? Không, cuốn sách này sẽ khiến bạn thấy điều đó nhất định là một điều tốt – một cơ hội để có một vị trí mới, để tiến lên và đi về hướng tốt hơn. Không phải là “hãy tích cực” mà là học cách không ngừng sáng tạo và nắm được cơ hội.

Không phải là: Điều này không đến nỗi tệ, mà là: Tôi có thể biến điều này thành điều tốt.

Bởi vì chúng ta có thể làm được.Trong thực tế, nó đã và đang xảy ra hàng ngày. Đó sẽ là quyền lực mà chúng ta sẽ giải mã trong cuốn sách này.

Trích đoạn sách hay

NHẬN RA QUYỀN LỰC CỦA BẢN THÂN

Chọn để không bị làm hại – bạn sẽ không cảm thấy bị làm hại.

Không cảm thấy bị làm hại thì bạn chưa bao giờ bị làm hại.

— Marcus Aurelius.

Khi đang ở đỉnh cao của sự nghiệp giữa những năm 1960, Rubin Carter “Bão tố”, võ sĩ đấm bốc hàng đầu của hạng cân trung bình đã bị kết án oan tội giết ba người, phải chịu một phán quyết đầy thành kiến và vô cùng tồi tệ: ba án tù chung thân.

Đó là một cú ngã khủng khiếp từ đỉnh cao của thành công và danh tiếng. Carter vào tù trong một bộ vét đắt tiền, đeo một chiếc nhẫn kim cương trị giá 5.000 đô-la và một chiếc đồng hồ vàng. Trong lúc xếp hàng đợi vào phòng giam, anh yêu cầu được nói chuyện với người phụ trách.

Nhìn thẳng vào mắt người cai tù, Carter nói với ông ta và đám lính canh rằng anh sẽ không từ bỏ thứ cuối cùng ông có thể kiểm soát: đó là chính mình. Trong tuyên bố đáng nhớ của mình, anh nói rằng: “Tôi biết các vị không liên quan gì đến sự bất công đã khiến tôi phải vào đây. Tôi sẵn sàng ở đây cho đến khi được thả. Nhưng tôi sẽ không để bị đối xử như một tù nhân, dù bất kỳ hoàn cảnh nào, bởi tôi không và sẽ không bao giờ bất lực.”

Thay vì suy sụp, Carter từ chối giao nộp sự tự do vốn có của mình – thái độ, niềm tin và sự lựa chọn. Dù họ ném anh vào tù hay khu biệt giam trong nhiều tuần, Carter quyết tâm rằng anh vẫn có sự lựa chọn mà không ai có thể lấy đi của mình, ngay cả khi thiếu đi sự tự do về thân thể.

Khi đó, Carter có tức giận về những gì xảy ra không? Hẳn nhiên là có. Nhưng hiểu rằng sự giận dữ cũng không giúp ích gì, anh từ chối nổi cơn thịnh nộ. Anh từ chối suy sụp, quỳ gối hay tuyệt vọng. Anh không mặc áo tù, không ăn cơm tù, không tiếp khách viếng thăm, không dự những phiên đánh giá để được hưởng quản thúc hay phục vụ giáo đoàn để được giảm án. Không ai được đụng vào anh. Không ai được chạm tay vào anh, trừ phi họ muốn đánh nhau.

Tất cả những điều này có chung một mục đích: từng giây từng phút, anh dành hết năng lượng của mình cho bản án. Mỗi phút đi dạo được dành cho việc đọc: sách luật, triết học, lịch sử. Họ không thể hủy hoại được cuộc đời anh, họ chỉ trói buộc được thể xác anh mà thôi. Anh học hỏi, đọc và tận dụng thời gian mình có. Anh sẽ rời nhà tù không chỉ với tư cách là một người tự do và vô tội, mà còn là một người tốt và hoàn thiện hơn.

Phải mất 19 năm cùng hai phiên tòa để lật lại phán quyết, nhưng khi bước ra khỏi chốn ngục tù, Carter chỉ đơn giản tập trung gây dựng lại cuộc sống của mình. Không khởi kiện đòi bồi thường, Carter thậm chí còn không yêu cầu một lời xin lỗi từ tòa án. Bởi với anh, điều đó đồng nghĩa với việc họ đã lấy đi một thứ gì đó của anh và mắc nợ vì nó. Không bao giờ anh nghĩ như vậy, ngay ở nơi tối tăm nhất của khu biệt giam. Anh đã có lựa chọn của mình: điều này không thể làm hại tôi – tôi không muốn nó xảy ra, nhưng tôi sẽ quyết định cách nó ảnh hưởng tới mình. Không một ai khác có quyền đó.

Chúng ta quyết định mình sẽ làm gì với từng tình huống. Chúng ta quyết định mình sẽ suy sụp hay chống cự. Chúng ta quyết định mình sẽ đồng tình hay từ chối. Không ai có thể ép buộc chúng ta từ bỏ hay tin vào điều gì không đúng. Nhận thức là thứ chúng ta có thể hoàn toàn kiểm soát.

Họ có thể bỏ tù, quy chụp, lấy hết tài sản của chúng ta, nhưng họ không bao giờ có thể khống chế được suy nghĩ, niềm tin và phản ứng của chúng ta.

Điều đó có nghĩa rằng, chúng ta không bao giờ hoàn toàn bất lực.

Ngay cả khi trong tù, bị tước đoạt gần như mọi thứ, bạn vẫn còn một chút tự do. Trí óc vẫn là của bạn (nếu may mắn, bạn còn có sách) và bạn có thời gian – rất nhiều thời gian. Carter không có nhiều quyền lực nhưng anh hiểu rằng điều đó không có nghĩa là bất lực. Những gương mặt vĩ đại, từ Nelson Mandela tới Malcolm X đã hiểu rõ sự khác biệt này. Đó là cách họ biến nhà tù thành nơi để cải thiện bản thân và chuyển hóa người khác.

Nếu một án tù bất công không những có thể được cứu vãn mà còn có tác dụng chuyển hóa và mang lại lợi ích, vậy thì không gì chúng ta trải qua lại không có những lợi ích tiềm năng. Trên thực tế, nếu sáng suốt, chúng ta có thể lùi lại và phát hiện ra rằng những tình huống không tốt đẹp hay tồi tệ đó là phán xét mà chính chúng ta tự gán cho chúng.

Một tình huống có thể tiêu cực với người này, nhưng lại có thể tích cực với người khác. Như Shakespeare từng nói: “Không gì là tốt đẹp hay tồi tệ, nhưng suy nghĩ khiến chúng thành ra như vậy.”

Laura Ingalls Wilder, tác giả của cuốn tiểu thuyết kinh điển Ngôi nhà nhỏ đã sống với phương châm đó. Bà đã đối đầu với những điều kiện khắc nghiệt nhất của trái đất: đất đai khô cằn, lãnh địa của người da đỏ, những cánh đồng cỏ vùng Kansas và rừng rậm ẩm ướt Florida. Nhưng bà không sợ hãi và chán nản, vì bà nhìn nhận chúng như một cuộc phiêu lưu. Nơi nào cũng là cơ hội để thử cái mới, để trải nghiệm với tinh thần phấn khích của người tiên phong.

Điều này không có nghĩa bà nhìn thế giới với cặp kính màu hồng. Đơn giản là bà chỉ quyết định nhìn từng tình huống như chính bản thân nó, cùng với sự chăm chỉ và tinh thần lạc quan. Những người khác thì ngược lại. Chúng ta gặp phải những thứ không thực sự đáng sợ nhưng lập tức quyết định cảm thấy sợ hãi.

Đó chính là cách trở ngại biến thành trở ngại.

Nói cách khác, qua cách nghĩ về các sự việc, chúng ta tham gia vào việc tạo ra (cũng như phá bỏ) từng trở ngại của chính mình.

Sẽ chẳng có những điều tốt đẹp hay xấu xa nếu như thiếu chúng ta. Chỉ có nhận thức ở đó. Chỉ có sự kiện và câu chuyện mà chúng ta tự nói với mình về ý nghĩa của chúng. Đó là suy nghĩ làm thay đổi mọi thứ, phải không?

Chỉ bởi tâm trí nói với bạn rằng có thứ gì đó khủng khiếp, khó lường hay tiêu cực không có nghĩa bạn phải đồng ý với điều đó. Chỉ bởi ai đó nói thứ gì đó vô vọng, điên khùng hoặc đã hỏng, không có nghĩa là chúng thực sự như vậy. Chúng ta quyết định câu chuyện nào để nói hoặc không nói với bản thân.

Chào mừng đến với quyền lực của nhận thức. Có thể áp dụng được trong mọi tình huống, không thể bị cưỡng lại. Chỉ có thể bị từ bỏ.

Và đó là quyết định của bạn.

Trộm Lấy Cơ May Từ Vận Rủi

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here