Bạn có thích tiền không?

Dù câu trả lời là gì, thì suy nghĩ của bạn cũng chẳng thay đổi một sự thật hiển nhiên: Cuộc đời của con người – từ lúc sinh ra cho đến lúc chết đi – đều cần phải dùng đến tiền.

Có thể bạn không nhận ra, nhưng cuộc sống tồn tại một thứ gọi là “dòng sông tiền bạc”, và dòng sông ấy chỉ chảy về phía những người có lối tư duy tích cực, chấp nhận liều lĩnh, và không sợ hãi.

Vậy cụ thể, những người giàu có tư duy như thế nào? Vì sao họ có thể chi một đống tiền (đủ để cải thiện cuộc sống của một gia đình khó khăn) chỉ để trả cho một chiếc xe/ một con thú cưng/ một bữa tối/ một cuộc chơi thâu đêm suốt sáng tại câu lạc bộ cao cấp…? Những người ít tiền có thể phê phán cách tiêu xài này, cho rằng nó hoàn toàn phù phiếm. Nhưng điều đó vẫn không ngăn người giàu vung tiền hưởng thụ điều họ muốn. Hãy nhớ là, họ vốn chẳng bao giờ phải lo lắng về chuyện tiền bạc.

“Tư duy khác biệt của người giàu” giải đáp thắc mắc của những người không mấy dư dả về tiền bạc. Cuốn sách cung cấp các lập luận và phương pháp tư duy, hành động để độc giả đến gần hơn với “dòng sông tiền bạc”. Đặc biệt, Hiromi Wada sẽ thẳng thắn chỉ ra lý do vì sao trên thế giới có vô vàn loại sách kỹ năng dạy làm giàu, dạy kiếm tiền… nhưng không phải ai cũng có thể trở nên giàu có sau khi đọc sách.

Chỉ cần đọc một lần và thử thực hành theo những điều Hiromi Wada đề cập, bạn sẽ mở ra được cánh cửa cơ hội dẫn bước tới sự giàu có và niềm hạnh phúc

Trích đoạn sách hay

LUYỆN TẬP SỬ DỤNG TIỀN

1. Bạn chỉ hiểu được tiền khi sử dụng nó

Thực tế khi thành người giàu, sẽ có người bỏ hẳn cảm giác tiêu cực với đồng tiền, đi mua sắm không cần nhìn bảng giá mà chỉ cần bản thân thấy thích “Aa, đẹp quá”, thì bất kể là hàng hiệu hay không, họ sẽ mua ngay lập tức. Hay có người thì mua những chiếc xe cao cấp mang lại cảm giác tuyệt vời khi lái, hoặc sở hữu phi cơ riêng, mua những bức tranh nổi tiếng.

Bởi những người đó nghĩ về đồng tiền rất tích cực và tiền cứ thế mà rơi xuống chỗ họ.

Tôi rất muốn nói với họ rằng “Hãy sống vị tha!”, nhưng vốn dĩ con người chúng ta luôn mang trong mình sự tham vọng. Và chính vì có tham vọng nên chúng ta mới nỗ lực phấn đấu.

Nên tôi không phủ nhận tính “tư lợi” của con người.

Trước tiên hãy làm những chuyện khiến bản thân cảm thấy hài lòng.

Và tôi nghĩ bạn nên trải nghiệm thật kỹ giai đoạn này.

Tôi có quen biết một người rất giàu có, một người Do Thái trước đây từng là ông chủ của một công ty. Khi công ty mà tiền thân chính là công ty tôi từng làm quản lý đang được rao bán trên thị trường, ông ấy đã đột nhiên xuất hiện và mua lại công ty đó với giá 100 tỷ yên.

Người đó đang sở hữu nhiều nhà máy rượu vang và chuỗi các khách sạn trên khắp thế giới, là một tỷ phú “cha truyền con nối”.

Thế nhưng chiếc đồng hồ người ấy mang chỉ là loại rẻ tiền có giá khoảng 1000 yên, cả giầy và quần áo cũng không phải đồ đắt tiền, đến mức làm bạn có cảm giác sững sờ “Hả, người này có thật là tỷ phú không?”. Hình như người ấy chẳng có hứng thú với những chuyện sắm sửa đồ đắt tiền.

Tôi nghĩ là do người ấy luôn mua được bất cứ thứ gì mình muốn vào bất cứ lúc nào, từ đó mà nảy sinh cảm giác không còn hứng thú với việc mua sắm nữa. Khi liên tục được sở hữu và trải nghiệm những món đồ có giá trị cao, dần dần bạn sẽ cảm thấy món nào cũng tốt cả. Thường là sẽ như vậy. Cũng còn tùy vào sở thích hay cách nhìn về giá trị vật chất khác nhau của mỗi người nữa.

Khi nhìn người bạn giàu có đó, tôi nghĩ, khi có tiền trong tay thì điều quan trọng nhất là hãy thử trải nghiệm việc sử dụng tiền. Và rồi bạn sẽ như ông ấy, không còn bị đồng tiền trói buộc nữa.

Thì ra chai rượu vang đắt tiền có vị thế này.

Thì ra hàng ghế đặc biệt trong Shinkansen (loại tàu siêu tốc của Nhật Bản) lại rộng và yên tĩnh thế này.

Thì ra ở khách sạn loại cao cấp mà không có phòng nào dưới 50 ngàn yên là thế này, và nhận được những dịch vụ này đây.

Khi lần đầu trải nghiệm được nhiều thứ mới mẻ, tôi nghĩ bạn có thể phán đoán được “mình cần cái này”, “mình không cần cái này”.

So với việc bạn cứ tưởng tượng “Không biết món Pháp 30.000 yên ấy có vị thế nào nữa”, rồi mãi luyến tiếc “Nhìn người kia ăn thật thích quá!”, thì trước tiên bạn nên biết được chính xác “Thì ra nó có vị thế này à!”.

Khi bạn mang một nhận thức mới về giá trị của kinh nghiệm và sự xa hoa thì thay vì ngần ngại rằng “mình thật là…”, tôi mong bạn hãy đầu tư tiền bạc vào bản thân mình thật nhiều.

Từ đó, thông qua trải nghiệm việc sử dụng tiền, bạn sẽ mang nhận thức rằng “Tiền thì ra là thứ thế này” rồi học được một cách chân thực cảm giác khi sử dụng tiền. Tôi nghĩ đó chính là giai đoạn cần phải có tiếp theo.

Khi có tiền, bằng trải nghiệm liên tục các cảm giác xa hoa khác nhau, nếu tâm hồn, cách suy nghĩ dần trưởng thành thì đến một lúc nào đó, bạn sẽ giống như người bạn tỷ phú của tôi, dần tiến đến giai đoạn như sau:

Mình không cần nhà rộng đến thế.

Xe hơi chỉ cần chạy được là tốt rồi.

Cũng không cần hàng ngày phải chiêu đãi mọi người.

Ở giai đoạn này, bạn sẽ thật sự “biết đủ” là như thế nào.

Khi bạn trải nghiệm qua giai đoạn này (không xét đến ở mức độ nào) thì bạn sẽ trở nên mất đi cảm xúc “tôi muốn nhiều hơn, nhiều hơn nữa”, thay vào đó là “Dù có tiền hay không, tôi vẫn hạnh phúc”.

Những người như thế, tôi nghĩ họ tự nhiên sẽ trở nên vị tha và sống thật hạnh phúc.

Có tiền cũng không sao!

Sử dụng tiền cho bản thân cũng không sao!

Sống xa hoa cũng không sao!

Tất cả những điều đó chỉ là một kinh nghiệm mà thôi.

2. Hãy thử đi quyên góp

Trên phố thường xuất hiện những người đi kêu gọi quyên góp, ủng hộ.

Nhiều người khi nhìn thấy cảnh đó sẽ nghĩ rằng mình không có tiền, rằng “Chính tôi mới là người cần được quyên góp đây” rồi bỏ đi. Nhưng giả sử một người cực kỳ yêu chó mèo khi nghe nói rằng “Xin hãy cứu giúp những chú chó mèo không còn nơi nương tựa do trận động đất vừa rồi” thì có lẽ người đó sẽ muốn quyên góp ngay lập tức.

Nhưng khi nghe kêu gọi quyên góp, tôi nghĩ sẽ có người dù trong ví mang 30.000 yên vẫn không bỏ ra 1000 yên để quyên góp. Những lúc như thế, tôi mong bạn thử trải nghiệm việc bỏ ít nhất 1000 yên vào thùng quyên góp.

So với việc trả tiền mua cơm hộp thì đi quyên góp thật sự rất khó khăn phải không?

Thế nhưng…

Số tiền khoảng 1000 yên, không phải là bạn không có.

Và dù có mất 1000 yên cũng không đến nỗi chết đói.

Thế nhưng bạn lại sợ việc “mất đi” dù chỉ khoảng 1000 yên.

Bởi vì nếu bỏ tiền ra quyên góp, bạn sẽ nghĩ rằng “Mình sẽ mất 1000 yên”, “Tiền trong ví sẽ vơi đi”.

Nhưng thật ra bạn nhầm rồi.

Tiền, càng tiêu đi thì sẽ càng nhiều thêm.

Có thể không phải ngay lập tức nhiều lên theo hình dạng tiền mặt nhưng nếu bạn nhận thấy rằng kinh nghiệm, trải nghiệm của bản thân được sinh ra từ việc quyên góp và học hỏi từ nó, thì điều đó sẽ trở thành sổ tiết kiệm trên thiên đường và đến một lúc nào đó chúng sẽ biến thành tiền thật sự.

Chính vì vậy tiền càng tiêu đi thì sẽ càng nhiều thêm.

Trong khoảnh khắc bạn phát hiện rằng đó không phải là “tiêu thụ” mà là “đầu tư”, bạn học hỏi và trưởng thành từ đó, thì khi ấy số tiền bạn đã sử dụng nhất định sẽ tăng lên trong tương lai.

Tôi cũng thường đi quyên góp và có một điều thú vị là dường như là càng quyên góp nhiều tiền, tiếng “cảm ơn” của người nhận quyên góp càng to (cười).

Khi trải qua điều đó, tôi nhận ra rằng “À, khi trở nên giàu, mình có thể nhận được rất nhiều lời “cảm ơn” từ chuyện quyên góp này”.

Tôi dù nhận được 100 yên hay 1000 yên tiền quyên góp, thì họ cũng hãy tỏ thái độ biết ơn.

Nhưng quả thật, có lẽ bởi vì họ là con người, nên dù là tiền quyên góp đi nữa, họ sẽ thấy cực kỳ vui sướng chỉ khi nhận được nhiều tiền.

Tiền là thứ có thể khiến con người trở nên hưng phấn, vui sướng.

Nên ta có thể điều khiển con người chỉ bằng tiền – đó là điều tôi đã học được từ việc đi quyên góp với mức chênh lệch 900 yên.

Tất nhiên, tôi muốn nhắc lại rằng tôi tuyệt đối không nói các bạn “hãy tiêu xài lãng phí đi”. Tôi chỉ muốn các bạn thử trải nghiệm mà thôi.

Trải nghiệm để có trong tay thật nhiều thứ đáng học hỏi trên thế giới này.

Và chính bản thân tôi cũng muốn trải nghiệm những điều đó.

Dù biết là tham lam nhưng nếu có thể, tôi muốn trải nghiệm mọi thứ cho đến khi nhắm mắt xuôi tay (cười).

Cho dù chênh lệch khoảng 800 yên giữa những hộp cơm hay 900 yên giữa số tiền quyên góp, thì cho dù chỉ là một người đi làm công ăn lương bình thường, số tiền chênh lệch ấy cũng chẳng thể ảnh hưởng gì nghiêm trọng đến cuộc đời bạn.

Chỉ với mấy trăm yên mà bạn có thể cảm nhận, trải nghiệm những thứ mới lạ trong cuộc sống thì đó một điều hết sức có lợi.

3. Sử dụng tiền với suy nghĩ rằng “Chắc chắn rồi mọi chuyện sẽ ổn”

“Tôi chẳng bao giờ gặp khó khăn về tiền bạc”

Dù luôn nói lạc quan, nhưng trong thực tế, không phải lúc nào tôi cũng có một công việc ổn định với sự bảo đảm tiền lương nhận được, nên tuyệt đối không có sự chắc chắn nào về việc mỗi tháng tiền đều vào túi của tôi (Cả người tự kinh doanh tại gia và người điều hành công ty đều giống nhau).

Khi kinh doanh, do chế độ trả lương theo năng suất công việc nên tôi đã từng sống trong môi trường làm việc nếu không tạo ra thành quả thì sẽ không nhận được dù chỉ là một yên. Quả đúng là “không thể nào dự đoán trước được tương lai sẽ ra sao”.

Hơn nữa, mọi chuyện không hẳn lúc nào cũng suôn sẻ, khi công ty gặp khủng hoảng, tôi mất việc nên tạm thời mất đi nguồn thu nhập, sau đó, một chuyện tồi tệ hơn đã xảy ra là sự việc một trăm triệu yên – số tiền tôi tin tưởng cho mượn – đã bị mất đi. Thật khó để có thể nói rõ chi tiết sự việc nhưng đó thật sự là một chuyện đau lòng.

Thế nhưng, dù xảy ra bất cứ chuyện gì, dòng chảy của tiền bạc của tôi chưa một lần bị dừng lại hoàn toàn.

Và một trong những lý do dẫn đến việc đó là tôi luôn trau dồi giá trị gia tăng của bản thân (chuyện này tôi sẽ nói ở những chương tiếp theo), nhưng hơn tất cả, tôi nghĩ nguyên nhân quan trọng nhất đó là do từ sâu trong lòng, tôi không một lần bị lạc lối và luôn vững tin rằng “Tôi chẳng bao giờ gặp khó khăn về tiền bạc”.

Khi có niềm tin, chuyện kỳ lạ xảy ra.

Ví dụ số tiền mà tôi cho người khác mượn đã trở lại với tôi bằng con đường khác.

Thực tế tôi đã có khá nhiều kinh nghiệm trong chuyện này.

Ví dụ vào năm khoảng 20 tuổi, lúc mà tôi chưa hiểu rõ về bản chất của đồng tiền.

Ở cái thời kinh doanh trả lương theo năng suất, tôi đã từng cho một người quen mượn một triệu yên, do công ty của người đó đang làm ăn thua lỗ và gặp khó khăn về nguồn vốn.

Mọi người xung quanh đã cực lực phản đối hành động này.

Họ nói rằng “Nếu cho người đó mượn thì chắc chắn sẽ không lấy lại được đâu”.

Nhưng nếu không cho mượn thì làm sao biết có lấy lại được hay không, nên cái tôi còn ngây thơ, nhẹ dạ lúc đó đã cho mượn số tiền mà mình cực khổ làm ra.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, người đó cuối cùng bị phá sản và tôi vĩnh viễn mất đi số tiền ấy.

Thế nhưng thu nhập năm tiếp theo của tôi đã tăng lên một triệu yên.

Do chế độ trả lương theo năng suất, mà thành tích kinh doanh của tôi lại cực kỳ tốt, nên tôi đã nhận được phần thưởng quý giá như trên.

Và con người bướng bỉnh như tôi sau đó đã mua lại cổ phiếu từ một công ty của người quen với giá một triệu yên, chuyện cụ thể ra sao thì tôi cũng không còn nhớ nữa, nhưng cũng trong khoảng thời gian đó, người mà tôi cho mượn tiền đã liên lạc với tôi (tôi rất ngạc nhiên!), và người đó sẽ trả góp định kỳ cộng thêm phần lãi suất số nợ một triệu yên. Và sau hai năm, tôi đã lấy lại được số tiền là một triệu 200 ngàn yên.

Vậy là trong thời gian hai năm, một triệu yên cứ vào rồi lại ra khỏi túi tôi.

Lúc đó tôi đã nghĩ thế này.

“Thì ra tiền là thứ cứ chạy xung quanh mình”.

Vì vậy dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, chẳng hạn bị mất tiền đi nữa, tôi cũng không quá luyến tiếc những thứ đã mất như “Trời ơi, đau lòng quá!” hay “Mình đã có lòng cho anh ta mượn tiền, vậy mà!”, rồi mang tâm trạng nặng nề, tiêu cực. Mà điều quan trọng chính là tập trung toàn bộ sự quan tâm vào chỉ một chuyện trước mắt là “Thôi, mình lại kiếm tiền tiếp nào”.

Quả thật nếu bị mất tiền như vậy sẽ cảm thấy rất đau xót, nhưng dù tiền đã cho mượn không thể lấy lại được thì bạn cũng không nên tức giận, thay vào đó hãy nghĩ rằng “Đó là một kinh nghiệm tốt” (ban đầu có thể hơi khó chịu). Nếu nghĩ được như vậy, số tiền bạn đã mất đang chạy quanh quẩn ở thế giới kia sẽ rơi xuống trước mặt bạn.

Đừng tiếc nuối những đồng tiền đã đi mất, hãy hướng ý thức vào tờ tiền sẽ đi vào túi bạn.

Tình yêu cũng vậy. Nếu bạn không đuổi theo nó thì kỳ lạ là nó sẽ quay về bên bạn (cười).

Nếu là tình yêu, khi bạn đã có người yêu mới mà tình cũ quay trở lại thì sẽ khá phiền phức. Nhưng nếu là tiền, thì dù có quay trở lại cũng chẳng có vấn đề gì cả (cười).

Tất nhiên nếu hiện tại bản thân đang không dư dả gì thì đừng cố tỏ ra dũng cảm đến mức cho mượn số tiền không nhỏ như thế. Chỉ trong trường hợp bạn có sẵn tiền mà chưa cần tiêu đến thì có thể sử dụng nó cho những việc như “cho mượn”, “đầu tư”, “tiêu dùng”…

Kế đến, bạn đừng nên quá lo lắng. Nếu vô tình để suy nghĩ “lo lắng hay “bất an” về tiền bạc thì nó sẽ hoạt động theo hướng tiêu cực nên bạn chỉ cần quên đi, đừng nghĩ đến là được.

4. Sử dụng tiền với một câu cửa miệng tích cực

Câu cửa miệng mà tôi hay nói là “Tôi chắc chắn sẽ không gặp rắc rối chuyện tiền bạc”. Cho dù tôi có lâm vào tình cảnh mất tiền hay thu nhập bị giảm đi nữa, tôi vẫn tiếp tục nói câu này.

Hiện tại, nếu có đang lâm vào tình cảnh khó khăn về tiền bạc thì câu đó có thể sẽ rất khó nói. Nhưng dù vậy, nếu cứ nói ra cũng chẳng mất gì.

Câu nói ấy có hiệu quả hơn bạn nghĩ, nên không chỉ là khi sử dụng tiền, bạn hãy tập thói quen sử dụng nó như một câu cửa miệng ngay cả trong đời sống hàng ngày. Và nếu có thể, hãy phát ra thành lời thật to và rõ ràng nhé.

Trong thực tế, khi những người tham gia buổi hội thảo nói ra câu đó, hầu như họ đều cảm thấy “rất thoải mái”.

Nhân tiện, tôi muốn làm một cuộc so sánh cách cảm nhận.

Bạn hãy thử nói 10 lần câu “tôi không có tiền”.

Tôi nghĩ nếu là người nhạy cảm thì sẽ nhận ra.

Khi nói câu ấy thì chắc chắn bạn sẽ không cảm thấy “thoải mái”.

Vậy hãy thử nói câu “Tôi chắc chắn sẽ không gặp rắc rối chuyện tiền bạc” xem nào.

Nếu có thể, ngay bây giờ bạn hãy nói câu ấy 10 lần.

“Tôi chắc chắn sẽ không gặp rắc rối chuyện tiền bạc”.

“Tôi chắc chắn sẽ không gặp rắc rối chuyện tiền bạc”.

“Tôi chắc chắn sẽ không gặp rắc rối chuyện tiền bạc”.

“Tôi chắc chắn sẽ không gặp rắc rối chuyện tiền bạc”.

“Tôi chắc chắn sẽ không gặp rắc rối chuyện tiền bạc”.

“Tôi chắc chắn sẽ không gặp rắc rối chuyện tiền bạc”.

“Tôi chắc chắn sẽ không gặp rắc rối chuyện tiền bạc”.

“Tôi chắc chắn sẽ không gặp rắc rối chuyện tiền bạc”.

“Tôi chắc chắn sẽ không gặp rắc rối chuyện tiền bạc”.

“Tôi chắc chắn sẽ không gặp rắc rối chuyện tiền bạc”.

Vâng. Đã đủ 10 lần.

Nếu một người đang gặp rắc rối về chuyện tiền bạc mà nói ra câu “Thực tế thì anh không gặp rắc rối về chuyện tiền bạc đâu nhỉ”, thì vợ người ấy hẳn sẽ ngạc nhiên và có thể nổi giận rằng “Anh đang nói cái quái gì thế?”. Nhưng trước mắt bạn hãy bỏ qua chuyện đó và tiếp tục nói.

Bạn đã nói ra thành tiếng chưa?

Cho dù có nói chậm rãi thì cũng mất khoảng 30 giây phải không nào?

Thế nhưng…

Giờ đây, đã xuất hiện sự khác biệt giữa người nói thành tiếng với người chỉ đọc thầm rồi thôi.

Nếu bạn càng nói thì càng có cảm nhận rõ rệt là “Ừ… hử. Thì ra là thế này” mà không thể diễn tả thành lời. Cho nên việc nói ra thành tiếng là rất quan trọng.

Nếu có thể thì mỗi ngày bạn hãy nói khoảng 30 giây. Dù là khi thức dậy vào buổi sáng, đang ở trong toilet hay đang ngâm mình ở bồn nước nóng, ngay khi nhớ đến thì hãy nói ra thành tiếng. Đây thật sự là một bài tập rất đơn giản nên nếu được, tôi mong bạn luyện tập nó hàng ngày.

Tiếp đến, nếu bạn có thể cười trong lúc đang nói thì sẽ càng tốt hơn.

Khi bạn hiểu được cảm giác “Ừ… hử” thì đã có chung cảm giác với tôi rồi đấy.

Bạn hãy liếc nhìn những người hay than vãn “Tôi không có tiền” rồi từ từ trải nghiệm những thay đổi trong tâm trí của mình nhé.

Tư Duy Khác Biệt Của Người Giàu

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here