Khi lên cấp ba, chúng ta phải đối diện với vô số vấn đề, gánh chịu muôn vàn áp lực, lo lắng cho tương lai và băn khoăn về hiện tại, vậy phải làm thế nào? Cuốn sách này khai thác trải nghiệm chân thực của chính tác giả từ những ngày tháng bộn bề đèn sách cho kỳ thi vượt vũ môn cho tới lúc hân hoan bước vào cuộc sống mới thời đại học. Tác giả sẽ truyền cho bạn những bí quyết để “học hết sức, chơi hết mình” trong thời khắc quan trọng này, dạy cho bạn những chiêu “đấu trí” với cha mẹ và thầy cô, góc nhìn đúng đắn về tình cảm tuổi học trò và cách xử lý những mối quan hệ xã hội, giúp cho bạn trải qua những ngày tháng trung học đáng nhớ và đầy màu sắc.

Tất cả những vấn đề và lời khuyên trong cuốn sách đều được đút rút từ trải nghiệm của chính tác giả, với cách diễn đạt gần gũi, mới mẻ và thú vị, tựa như một ly cà phê thơm nồng, ắt sẽ mang đến cho bạn những dư vị lắng đọng và hữu ích.

Trích đoạn sách hay

Tìm thấy dải ruy băng xanh của chính mình

Nếu như tốn công tốn sức, mất thời gian để đi sắm áo quần đẹp đẽ, cắt những kiểu tóc thời thượng, chẳng thà tĩnh tâm ngồi xuống đọc một cuốn sách, đong đầy thế giới nội tâm của mình, bồi dưỡng sự tự tin để tạo ra một phong thái nho nhã thực sự ngay từ cử chỉ, ánh nhìn của bản thân.

Tôi từng đọc một câu chuyện hết sức cảm động có tên là Ruy băng xanh:

Có một cô gái nọ luôn cảm thấy bản thân mình thật tầm thường, lúc nào cũng chìm nghỉm giữa đám đông, chẳng ai đoái hoài đến, vì vậy cô rất tự ti và buồn chán. Một ngày nọ, cô bé mua được một dải ruy băng xanh, hy vọng rằng món đồ trang sức nhỏ này có thể giúp mình thu hút được ánh nhìn của người khác.

Sau khi đeo chiếc ruy băng lên, cô bé cảm thấy mình như biến thành một con người khác, cực kỳ lộng lẫy, xinh đẹp. Cô bắt đầu ngẩng cao đầu, mỉm cười tự tin, điều đó đã giúp cho cô lọt vào mắt xanh của anh chàng mà cô thầm thương trộm nhớ đã lâu. Nhưng lúc đó cô mới kinh ngạc phát hiện ra rằng, thực ra chiếc ruy băng đã rơi từ trong cửa hàng, và cô vẫn chưa hề đeo nó lên.

Thật là một câu chuyện đầy ý nghĩa phải không nào? Chiếc “ruy băng xanh” đẹp nhất chẳng phải chính là nụ cười tự tin của chúng ta sao?

Học kỳ một năm lớp 12, tôi may mắn lọt vào danh sách giới thiệu của thầy hiệu trưởng gửi tới Đại học Hồng Kông, chuẩn bị tham gia kỳ thi phỏng vấn hoàn toàn bằng tiếng Anh. Kỳ thi đại học vốn rất khốc liệt, nên nhận được sự giới thiệu của thầy hẳn là một cơ hội hiếm có, nhưng vừa nghe thấy phải thi phỏng vấn, đã thế còn hoàn toàn là tiếng Anh, ngay cả ban giám khảo cũng là những người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh, tôi bỗng cảm thấy khả năng của bản thân là cực kỳ có hạn! Hơn nữa trong kỳ thi còn có màn “thảo luận bàn tròn” đòi hỏi phải các thí sinh phải cạnh tranh trực tiếp, mà đối với một đứa thường ngày luôn khiêm tốn e dè, trước nay chưa từng biết tranh luận với ai như tôi, đây quả thực là hai vấn đề hóc búa. Ban đầu, tôi liên tục nghi ngại trình độ khẩu ngữ tiếng Anh của mình, đến lúc đó lỡ may căng thẳng, chẳng dám hé răng nửa lời thì làm sao đây? Thế thì chẳng phải là đã bị loại “thẳng cẳng rồi sao?” Càng nghĩ càng thấy lo lắng, sự yếu đuối trong lòng bỗng chốc chiếm thế thượng phong, nhao nhao dụ tôi đánh bài chuồn.

Thế nhưng, lý trí của tôi cũng không đến nỗi nào, tôi thầm nghĩ: “Haiz… dù sao thì vẫn bắt buộc phải phỏng vấn mà, chẳng thế bỏ cuộc ngay được.”Bình tĩnh lại mới thấy trình độ tiếng Anh của mình cũng đâu có kém so với các bạn khác! Khi phỏng vấn, tôi chỉ cần dám nghĩ, dám nói thì liệu có khó khăn đến vậy không? Thế là tôi tự nhủ: “Mình siêu mà! Cứ liều một chút được!” Điều này đã mang tới ám thị tâm lý tích cực cho tôi, giúp tôi dần lấy lại sự tự tin và cũng cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.

Đến ngày thi phỏng vấn, các bạn thí sinh ai cũng có thành tích học tập rất tốt, vừa nhìn là đã biết đáng gờm rồi! Tôi lại thấy hơi run một chút. Thế nhưng đến nước này thì sợ cũng chẳng có tác dụng gì, vậy tại sao không đặt cược vào bản thân, liều mạng một phen? Dù sao cũng chẳng thể chết được!

Thế là tôi điều chỉnh lại tâm trạng, mỉm cười tự tin bước vào phòng thi. Chẳng ngờ biểu hiện của tôi trong kỳ thi phỏng vấn này lại tốt đến kinh ngạc. Tôi và các bạn đều tự tin đưa ra quan điểm của mình, không hề rụt rè hay ấp úng. Trong phần thi viết sau đó, tôi cũng tự nhủ: “Tin tưởng chính mình, tin tưởng chính mình!”, dốc hết sức hoàn thành bài thi rồi lên nộp.

Một thời gian sau kết quả đã có: tôi được cộng 20 điểm vào Đại học Hồng Kông! Rõ ràng đây là một thành tích vượt quá sự kỳ vọng của tôi, điều đó cũng có nghĩa là tôi đã có thêm nhiều cơ hội hơn so với các bạn khác để bước vào trường đại học nổi tiếng thế giới – Đại học Hồng Kông! Kết quả mỹ mãn này có được là nhờ tôi đã dũng cảm thể hiện trình độ của mình, và cũng khiến cho tôi càng thêm vững tin rằng chỉ cần đối diện với cuộc sống bằng tâm thế tràn đầy tự tin, chúng ta mới có thể nắm bắt được những cơ hội vụt qua trong khoảnh khắc để hướng đến thành công.

Thực ra, thi phỏng vấn cũng giống như việc tự tiếp thị bản thân vậy: đối mặt với bao nhiêu đối thủ cạnh tranh như vậy, họ dựa vào điều gì để chọn bạn đây? Phẩm chất đặc biệt mà bạn có là gì? Trong bối cảnh xã hội cạnh tranh khốc liệt như hiện nay, nếu ngay cả bản thân chúng ta cũng không tin tưởng rằng mình có thể chiến thắng, cứ mãi chần chừ do dự, vậy thì ai có thể tin tưởng chúng ta, để chúng ta đảm đương trọng trách đây? Bây giờ sự cạnh tranh trong học tập là như vậy, còn sau này bước chân vào xã hội, sự cạnh tranh trong công việc còn lớn hơn nhiều. Điều đó càng đòi hỏi chúng ta phải tự tin, dũng cảm thể hiện hết thế mạnh của bản thân. Đương nhiên, tự tin không có nghĩa là “tự phụ”, lòng tự tin phải được xây dựng trên nền tảng của tài năng và sự chăm chỉ thực sự, chứ không phải là khoác lác một tấc lên trời, ba hoa về tài cán của mình. Nói cách khác, muốn có được một sự tự tin lâu bền thì chúng ta buộc phải có được một năng lực “cứng” thực sự, đã được rèn giũa suốt một thời gian dài và kinh qua muôn vàn thử thách.

Những kẻ không có học vấn, suốt ngày chỉ biết áo quần đẹp đẽ, chơi sang hàng hiệu cũng có thể nở những nụ cười gần giống với “tự tin”, nhưng kiểu tự tin đó chỉ bắt nguồn từ việc họ đã thỏa mãn được tâm lý sĩ diện của bản thân, kiểu tự tin này vừa không lâu dài, cũng chẳng hề có thực; còn những bậc giáo sư, học giả trong bụng chứa cả “một bồ thi thư” tuy thường bước đi từ tốn, nụ cười khiêm nhường nhưng lại luôn toát ra một khí chất điềm đạm và tự tin, không cần quá nhiều sự tôn nền của phục sức nhưng vẫn khiến cho người khác phải tôn trọng, vị nể.

Sự tự tin thực sự không cần phải “thể hiện” ra bên ngoài, mà đó là một phẩm chất ưu việt chẳng thể ngụy tạo, duy chỉ những người có sự trau dồi nội tâm mới có thể đạt đến “cảnh giới” đó. Vì vậy, nếu như phải tốn công nhọc sức để mua sắm áo quần đẹp đẽ hay cắt những kiểu tóc thời thượng, chẳng thà tĩnh tâm ngồi xuống đọc một cuốn sách, đong đầy thế giới nội tâm của mình, bồi dưỡng sự tự tin để tạo ra một phong thái nho nhã ngay từ cử chỉ, ánh nhìn của bản thân. Đến lúc đó bạn sẽ hiểu ra rằng, kỳ thực không cần đến sự tô điểm của những vật ngoài thân, vẻ đẹp của tâm hồn sẽ đem đến cho bạn nụ cười lay động lòng người, khiến cho bạn mang một vẻ đẹp ngời sáng, tĩnh tại giữa đám đông náo nhiệt.

Hãy tự tin rằng: “Mình vốn đã rất đẹp!” Tin tưởng bản thân, tin tưởng rằng: “You are the best of the best!”

Từ Ghế Nhà Trường Đến Giảng Đường Đại Học

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here